Chương 241 Cuộc Đua Giữa Các Chủ Thành [/align]
Phương Thiên đứng bên cạnh như trời trồng, choáng váng! Hắn đứng không nhúc nhích chút nào! Trước đó, trước mặt Hạ Ngôn và Tề Gia Lạc, hắn còn nói điện chủ và Phương gia hắn có quan hệ không tồi nhưng hiện tại, khi điện chủ tự mình hiện thân thì căn bản không thèm liếc nhìn hắn một cái.
“Ta đắc tội tên Hạ Ngôn này rồi thì phải làm gì bây giờ!?
Lúc này trong lòng Phương Thiên chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Trên mặt hắn mang theo thần sắc xám xịt như tro tàn, hai mắt vô thần. Phía sau hắn, hai gã hộ vệ âm thầm nhìn nhau lắc đầu. Bọn họ chính là hộ vệ của gia tộc phụ trách bảo hộ sự an toàn cho Phương Thiên, cũng không có tư cách nào khác.
"Rầm rì".
Khi đám người Hạ Ngôn đã lên lầu, toàn bộ đại sảnh tầng một lập tức giống như sôi trào, bùng nổ! Mặc kệ là có quen biết nhau hay không, bọn họ đều to nhỏ bàn luận cùng với nhau rất hưng phấn.
Hôm nay, bọn họ đã tận mắt thấy được nhân vật đứng đầu của thành Tử Diệp.
Cái tên Hạ Ngôn này cũng chắc chắn sẽ được truyền khắp thành Tử Diệp. Trước đây có lẽ chỉ có một bộ phận là biết Hạ Ngôn. Nhưng từ hôm nay trở đi, cái tên Hạ Ngôn nhất định ai cũng biết tới, cũng giống như viện trưởng học viện Tử Diệp và điện chủ thánh điện vậy!
Đương nhiên, tuy đại đa số mọi người đều biết cái tên Hạ Ngôn nhưng cũng rất khó nhận ra Hạ Ngôn.
Trong một căn phòng xa hoa tới cùng cực, đám người Hạ Ngôn lục tục đi vào!
Đại sảnh của Túy Tiên lâu này cũng đã rất xa hoa nhưng so sánh với nơi này thì quả thực như gặp phải sư phụ, hoàn toàn không có tư cách để so sánh! Toàn bộ căn phòng đầy màu xanh vàng, rực rỡ. Tất cả các loại đồ dùng đều dát vàng khảm bạc.
Đây không chỉ là thứ để Hạ Ngôn khiếp sợ. Hắn càng thêm kinh ngạc với những chậu cảnh mà không thể định giá nổi. Hạ Ngôn cũng chỉ biết được một vài loại trong số đó mà thôi. Tuy nhiên, mỗi một cây cũng đã có giá tới hơn vạn kim tệ rồi.
“Khó trách tầng thứ ba chỉ có điện chủ và mười hai chấp sự của thánh điện mới có tư cách sử dụng!"
Hạ Ngôn thầm nghĩ.
- Hạ Ngôn, vị này chính là điện chủ thánh điện của thành Tử Diệp!
Lúc này Liễu Vân mới long trọng giới thiệu cho Hạ Ngôn.
Toàn bộ căn phòng lúc này cũng chỉ có bốn người: điện chủ, Liễu Vân, Hạ Ngôn và Tô Cầm!
Ánh mắt điện chủ chợt sáng lên nhìn Hạ Ngôn cười nói:
- Hạ Ngôn, ta gọi là Bàng Nguyên, đảm nhiệm chức điện chủ thành Tử Diệp cũng đã được bốn mươi năm rồi!
Bàng Nguyên bình thản nói.
- Bốn mươi năm?
Tâm thần Hạ Ngôn chấn động!
Điện chủ Bàng Nguyên này thoạt nhìn cũng chỉ hơn năm mươi tuổi mà thôi, sao có thể đảm nhiệm điện chủ thành Tử Diệp hơn bốn mươi năm?
Trên mặt Tô Cầm cũng hiện lên đầy vẻ tò mò. Lúc này nàng nhu thuận đứng phía sau Hạ Ngôn. Ở trong này, ngay cả nàng cũng không dám có chút động tác khác thường nào cả. Trước mặt hai người điện chủ Bàng Nguyên và viện trưởng học viện Tử Diệp có một loại cảm giác áp bách vô hình khiến cho người bình thường căn bản chỉ có thể thành thành thật thật đứng đợi!
Dường như nhìn thấu tâm tư của Hạ Ngôn, Bàng Nguyên lại cười nói:
- Hạ Ngôn, sao? Có vẻ như ngươi không tin à? Ha ha, ta năm nay cũng gần trăm tuổi rồi!
- Ừm, ta nghĩ xem nào...
Cặp mi của Bàng Nguyên hơi nhướng lên.
- Đúng rồi, hai năm nữa là ta đã một trăm tuổi rồi!
- Một trăm tuổi?!
Vừa rồi là Hạ Ngôn kinh ngạc, còn lúc này đây đúng là rất kinh hãi!
Bàng Nguyên này làm sao có thể đã một trăm tuổi?! Dù là tu luyện giả thì cũng không thể có sự chênh lệch như thế được?! Trên mặt Bàng Nguyên có chút hơi già nhưng gần như không thấy một nếp nhăn nào cả!
- Đều ngồi cả đi!
Liễu Vân nói với Hạ Ngôn và Tô Cầm!
Chờ Liễu Vân và điện chủ Bàng Nguyên đều ngồi xuống rồi Hạ Ngôn và Tô Cầm mới ngồi.
- Hạ Ngôn, thực lực hiện tại của con có phải là đã tiến vào Linh Sư hậu kỳ?
Chờ Hạ Ngôn ngồi xuống, sắc mặt của Liễu Vân đột nhiên trở nên ngưng trọng rồi lên tiếng hỏi.
Hạ Ngôn liền trả lời:
- Không lâu trước đây đệ tử đã đột phá đạt tới cảnh giới Linh Sư hậu kỳ!
Bàng Nguyên lại nghi hoặc nói:
- Thật là kỳ quái! Vì sao ta không thể cảm giác được linh lực của Hạ Ngôn?!
Bàng Nguyên cũng là cường giả cảnh giới Linh Tông!
Sự chênh lệch giữa Hạ Ngôn và hắn là phi thường lớn!
Dưới tình huống bình thường thì Bàng Nguyên có thể dễ dàng cảm giác được dao động linh lực trên người Hạ Ngôn, sau đó tự nhiên có thể phán đoán ra thực lực của hắn đang ở giai đoạn nào.
Nhưng hiện tại, dù Hạ Ngôn ở ngay trước mặt hắn mà hắn lại không thể nào cảm giác được dao động linh lực trên người Hạ Ngôn! Điều này nhìn như không trọng yếu nhưng lại khiến Bàng Nguyên cực kỳ kinh ngạc!
Liễu Vân nhìn nhìn Bàng Nguyên rồi cười nói:
- Không chỉ có ngươi, ngay cả ta cũng không cảm giác được linh lực của Hạ Ngôn! Ha ha, nếu không phải nghe nói sáng đó Hạ Ngôn đi Lục gia, đánh chết tên Lục Khai thì ta cũng không thể xác định Hạ Ngôn đã bước vào cảnh giới Linh Sư hậu kỳ.
Chuyện xảy ra ở Lục gia, Bàng Nguyên và Liễu Vân đều là nắm rõ mười mươi.
Hạ Ngôn hơi chút giật mình liền thoải mái. Lấy năng lực của hai người Bàng Nguyên và Liễu Vân thì chuyện gì xảy ra ở thành Tử Diệp mà có thể dấu diếm được hai người!? Hơn nữa, thời điểm hắn ở Lục gia đánh chết Lục Khai thì cũng có không ít người tận mắt nhìn thấy!
Hạ Ngôn thấy hai người đều có chút nghi hoặc, ý niệm trong đầu khẽ chuyển.
“Bởi vì ta tu luyện Linh La tâm pháp cho nên mới có thể khống chế linh lực một cách chính xác! Linh La tâm pháp này dù là sư phụ cũng không thể nói ra được!"
Không phải là Hạ Ngôn không tin tưởng Liễu Vân mà là trong chuyện này còn liên lụy tới lão Thánh Hoàng. Lúc trước Hạ Ngôn từng đáp ứng lão Thánh Hoàng sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện này cả! Cho nên lúc này quyết không thể nói ra được. Ý niệm khẽ chuyển hắn liền lên tiếng nói rằng hắn cũng không hiểu vì sao mà như thế!
Liễu Vân và Bàng Nguyên đều nhìn Hạ Ngôn, khẽ gật đầu, cũng không truy hỏi thêm nữa.
Liễu Vân chuyển mắt, nhìn Hạ Ngôn hỏi:
- Hạ Ngôn, Lục gia bố trí hại ngươi, ngươi vì sao chỉ giết mỗi Lục Khai? Kế hoạch đó hẳn là Lục tộc trưởng và các trưởng lão khác cũng biết mà!?
- Lục tộc trưởng thực lực hẳn là đạt tới cảnh giới đại linh sư sơ kỳ. Còn có Thổ Cẩu hỗ trợ, muốn giết hắn quả thật cũng có thể làm được. Nhưng Lục gia dù sao cũng là một trong bốn đại gia tộc của thành Tử Diệp. Nếu con đại khai sát giới thì tất nhiên sẽ làm nảy sinh một loạt vấn đề! Do đó, đệ chỉ là giết Lục Khai không giết thêm những người khác!
Hạ Ngôn suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng trả lời.
Liễu Vân và Bàng Nguyên nghe Hạ Ngôn nói thế liền khe khẽ gật đầu.
Bàng Nguyên nói:
- Hạ Ngôn, ngươi suy nghĩ đúng lắm! Ngươi nếu thực sự đại khai sát giới ở Lục gia thì hậu quả đã khó có thể khống chế được! Lục tộc trưởng còn có một thân phận khác, chính là chấp sự thánh điện thành Tử Diệp! Đến lúc đó sẽ liên lụy rất nhiều. Mà với thực lực hiện tại của ngươi thì không thể hoàn toàn ứng phó được!
- Hạ Ngôn, ngươi nói Thổ Cẩu? Chính là con Hắc lang xuất hiện ở Lục gia đó ư?
Liễu Vân hít vào một hơi, ánh mắt sáng lên hiếu kỳ hỏi.
Hạ Ngôn gật đầu nói:
- Đúng thế! Thổ Cẩu kỳ thật chính là một con Huyễn Ảnh Lang, hơn nữa nó còn có thể biến thân. Sau khi biến thân thì dù là đại linh sư cũng không phải là đói thủ của nó!
- Đó hẳn là một con linh thú mà không phải là một con Huyễn Ảnh Lang bình thường!
Bàng Nguyên nói.
- Hạ Ngôn, không ngờ ngươi có thể sai bảo cả một con linh thú! Thật sự không đơn giản đó!
Linh thú bình thường đều có được một trí tuệ nhất định. Hơn nữa trí tuệ đó thậm chí còn không thua kém nhân loại. Cho nên, dù thực lực cường đại như Liễu Vân và Bàng Nguyên cũng khó có thể thu phục được một con linh thú!
Mà Hạ Ngôn lại có thể thu phục được linh thú khiến hai người Liễu Vân và Bàng Nguyên nổi lên một tia ghen tị.
Đương nhiên cũng có thêm cả tia hâm mộ!
- Chỉ là do vận khí của đệ tử tốt mà thôi!
Hạ Ngôn khiêm tốn nói.
Tô Cầm ở bên cạnh, trong đôi mắt đẹp tràn đầy lưu quang, thỉnh thoảng lại nhìn sang khuôn mặt Hạ Ngôn. Tuy nhiên nàng cũng không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe mà thôi!
Rất nhanh, một bàn thức ăn đã được phục vụ mang lên.
Những người phục vụ này ngay cả di chuyển cũng không tạo ra chút tiếng động nào, nhìn cũng không chớp mắt!
Sau khi vào phòng, đặt thức ăn lên bàn lại yên lặng lui ra.
- Hạ Ngôn, hôm nay gọi con đến còn có một việc muốn nói với con!
Sau khi cả bàn đã bày đầy các loại mỹ thực, những người phục vụ đóng cửa phòng lại, Liễu Vân chỉnh lại tư thế, khuôn mặt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều rồi nhìn Hạ Ngôn nói.
Hạ Ngôn khẽ gật đầu, ngồi thẳng người lên nói:
- Sư phụ mời nói.
- Tháng mười một này chính là thời điểm bắt đầu diễn ra hội giao lưu học viện! Hạ Ngôn, lần hội giao lưu này, ta định cho con tham gia!
Liễu Vân ngưng trọng nói.
- Hội giao lưu học viện?
Hạ Ngôn hơi kinh ngạc. Hắn cũng biết tại sao hội giao lưu học viện thì các học viện phái ra vài học viên, trên danh nghĩa là giao lưu nhưng thực chất lại là so đấu.
Bên thắng lợi có thể đạt được nhiều ưu đãi. Hơn nữa, học viên bên thắng lợi có thể tiến vào kinh các của học viện đối phương để tham khảo các loại điển tịch.
Cho nên, Liễu Vân thân là viện trưởng học viện Tử Diệp đương nhiên rất coi trọng hội giao lưu học viện này. Một học viện phải tiến bộ, không thể bế môn không giao lưu bên ngoài được. Do đó trao đổi với các học viện khác cũng là một việc nên làm.
- Đúng thế! Ở thành Tử Diệp chúng ta, chỉ có học viện Tử Diệp là học viện nhất lưu!
Bàng Nguyên cũng nói chen vào.
- Tại đại lục Long Chi, có tới tám học viện nhất lưu, ba học viện siêu cấp! Mà hội giao lưu học viện không chỉ là chuyện giữa các học viện mà cũng là một lần đánh giá các chủ thành!
- Nếu học viện Tử Diệp đạt được thành tích tốt trong hội giao lưu học viện thì thành Tử Diệp cũng có được danh vọng rất cao trên đại lục. Nhất là ở thánh địa thì càng được nhiều chỗ tốt.
Bàng Nguyên nói tiếp.
Một lời của Bàng Nguyên này khiến trong lòng Hạ Ngôn rất chấn động.
Hắn không nghĩ tới, hội giao lưu học viện không ngờ cũng là cuộc ganh đua quyền lợi giữa các chủ thành. Thấy Hạ Ngôn nhíu mày, Bàng Nguyên cười cười, nói tiếp:
- Hạ Ngôn, ngươi còn không biết! Trên đại lục có năm mươi bốn chủ thành. Bọn họ cũng được sắp xếp theo thứ tự đó. Ha ha, thứ tự càng cao thì trọng lượng lời nói ở thánh địa lại càng lớn. Mà thành Tử Diệp của chúng ta hiện tại xếp hạng thứ tám trong số năm mươi bốn chủ thành.
- Ba vị trí đứng đầu chính là chủ thành có ba học viện siêu cấp kia.
Liễu Vân nói tiếp.
Nghe đến đó, Hạ Ngôn cũng đã minh bạch.
Bất cứ chỗ nào cũng đều có cạnh tranh. Giữa các chủ thành cũng là như thế.
Thánh địa...
Nghĩ tới thánh địa trong truyền thuyết, Hạ Ngôn cũng lâm vào bàng hoàng, thánh địa là nơi mà vô số tu luyện giả đều mong muốn đi tới. Nhưng thánh điện cũng không phải là nơi người thường có thể tới.
Đệ nhất nhân của toàn bộ đại lục Long Chi, Thánh Hoàng, chính là ở trong thánh địa. Thánh địa cũng có mười hai chấp sự. Đa số trong mười hai chấp sự này cũng là từ năm mươi bốn vị điện chủ của chủ thành tuyển ra.
Hơn nữa bên trong thánh địa cũng có một số gia tộc cổ xưa. Hiện giờ trong số chấp sự của thánh địa có ba gã chấp sự chính là xuất thân từ những đại gia tộc cổ xưa. Còn chín vị chấp sự kia chính là chọn ra từ năm mươi bốn vị điện chủ.
Phương Thiên đứng bên cạnh như trời trồng, choáng váng! Hắn đứng không nhúc nhích chút nào! Trước đó, trước mặt Hạ Ngôn và Tề Gia Lạc, hắn còn nói điện chủ và Phương gia hắn có quan hệ không tồi nhưng hiện tại, khi điện chủ tự mình hiện thân thì căn bản không thèm liếc nhìn hắn một cái.
“Ta đắc tội tên Hạ Ngôn này rồi thì phải làm gì bây giờ!?
Lúc này trong lòng Phương Thiên chỉ còn lại nỗi sợ hãi.
Trên mặt hắn mang theo thần sắc xám xịt như tro tàn, hai mắt vô thần. Phía sau hắn, hai gã hộ vệ âm thầm nhìn nhau lắc đầu. Bọn họ chính là hộ vệ của gia tộc phụ trách bảo hộ sự an toàn cho Phương Thiên, cũng không có tư cách nào khác.
"Rầm rì".
Khi đám người Hạ Ngôn đã lên lầu, toàn bộ đại sảnh tầng một lập tức giống như sôi trào, bùng nổ! Mặc kệ là có quen biết nhau hay không, bọn họ đều to nhỏ bàn luận cùng với nhau rất hưng phấn.
Hôm nay, bọn họ đã tận mắt thấy được nhân vật đứng đầu của thành Tử Diệp.
Cái tên Hạ Ngôn này cũng chắc chắn sẽ được truyền khắp thành Tử Diệp. Trước đây có lẽ chỉ có một bộ phận là biết Hạ Ngôn. Nhưng từ hôm nay trở đi, cái tên Hạ Ngôn nhất định ai cũng biết tới, cũng giống như viện trưởng học viện Tử Diệp và điện chủ thánh điện vậy!
Đương nhiên, tuy đại đa số mọi người đều biết cái tên Hạ Ngôn nhưng cũng rất khó nhận ra Hạ Ngôn.
Trong một căn phòng xa hoa tới cùng cực, đám người Hạ Ngôn lục tục đi vào!
Đại sảnh của Túy Tiên lâu này cũng đã rất xa hoa nhưng so sánh với nơi này thì quả thực như gặp phải sư phụ, hoàn toàn không có tư cách để so sánh! Toàn bộ căn phòng đầy màu xanh vàng, rực rỡ. Tất cả các loại đồ dùng đều dát vàng khảm bạc.
Đây không chỉ là thứ để Hạ Ngôn khiếp sợ. Hắn càng thêm kinh ngạc với những chậu cảnh mà không thể định giá nổi. Hạ Ngôn cũng chỉ biết được một vài loại trong số đó mà thôi. Tuy nhiên, mỗi một cây cũng đã có giá tới hơn vạn kim tệ rồi.
“Khó trách tầng thứ ba chỉ có điện chủ và mười hai chấp sự của thánh điện mới có tư cách sử dụng!"
Hạ Ngôn thầm nghĩ.
- Hạ Ngôn, vị này chính là điện chủ thánh điện của thành Tử Diệp!
Lúc này Liễu Vân mới long trọng giới thiệu cho Hạ Ngôn.
Toàn bộ căn phòng lúc này cũng chỉ có bốn người: điện chủ, Liễu Vân, Hạ Ngôn và Tô Cầm!
Ánh mắt điện chủ chợt sáng lên nhìn Hạ Ngôn cười nói:
- Hạ Ngôn, ta gọi là Bàng Nguyên, đảm nhiệm chức điện chủ thành Tử Diệp cũng đã được bốn mươi năm rồi!
Bàng Nguyên bình thản nói.
- Bốn mươi năm?
Tâm thần Hạ Ngôn chấn động!
Điện chủ Bàng Nguyên này thoạt nhìn cũng chỉ hơn năm mươi tuổi mà thôi, sao có thể đảm nhiệm điện chủ thành Tử Diệp hơn bốn mươi năm?
Trên mặt Tô Cầm cũng hiện lên đầy vẻ tò mò. Lúc này nàng nhu thuận đứng phía sau Hạ Ngôn. Ở trong này, ngay cả nàng cũng không dám có chút động tác khác thường nào cả. Trước mặt hai người điện chủ Bàng Nguyên và viện trưởng học viện Tử Diệp có một loại cảm giác áp bách vô hình khiến cho người bình thường căn bản chỉ có thể thành thành thật thật đứng đợi!
Dường như nhìn thấu tâm tư của Hạ Ngôn, Bàng Nguyên lại cười nói:
- Hạ Ngôn, sao? Có vẻ như ngươi không tin à? Ha ha, ta năm nay cũng gần trăm tuổi rồi!
- Ừm, ta nghĩ xem nào...
Cặp mi của Bàng Nguyên hơi nhướng lên.
- Đúng rồi, hai năm nữa là ta đã một trăm tuổi rồi!
- Một trăm tuổi?!
Vừa rồi là Hạ Ngôn kinh ngạc, còn lúc này đây đúng là rất kinh hãi!
Bàng Nguyên này làm sao có thể đã một trăm tuổi?! Dù là tu luyện giả thì cũng không thể có sự chênh lệch như thế được?! Trên mặt Bàng Nguyên có chút hơi già nhưng gần như không thấy một nếp nhăn nào cả!
- Đều ngồi cả đi!
Liễu Vân nói với Hạ Ngôn và Tô Cầm!
Chờ Liễu Vân và điện chủ Bàng Nguyên đều ngồi xuống rồi Hạ Ngôn và Tô Cầm mới ngồi.
- Hạ Ngôn, thực lực hiện tại của con có phải là đã tiến vào Linh Sư hậu kỳ?
Chờ Hạ Ngôn ngồi xuống, sắc mặt của Liễu Vân đột nhiên trở nên ngưng trọng rồi lên tiếng hỏi.
Hạ Ngôn liền trả lời:
- Không lâu trước đây đệ tử đã đột phá đạt tới cảnh giới Linh Sư hậu kỳ!
Bàng Nguyên lại nghi hoặc nói:
- Thật là kỳ quái! Vì sao ta không thể cảm giác được linh lực của Hạ Ngôn?!
Bàng Nguyên cũng là cường giả cảnh giới Linh Tông!
Sự chênh lệch giữa Hạ Ngôn và hắn là phi thường lớn!
Dưới tình huống bình thường thì Bàng Nguyên có thể dễ dàng cảm giác được dao động linh lực trên người Hạ Ngôn, sau đó tự nhiên có thể phán đoán ra thực lực của hắn đang ở giai đoạn nào.
Nhưng hiện tại, dù Hạ Ngôn ở ngay trước mặt hắn mà hắn lại không thể nào cảm giác được dao động linh lực trên người Hạ Ngôn! Điều này nhìn như không trọng yếu nhưng lại khiến Bàng Nguyên cực kỳ kinh ngạc!
Liễu Vân nhìn nhìn Bàng Nguyên rồi cười nói:
- Không chỉ có ngươi, ngay cả ta cũng không cảm giác được linh lực của Hạ Ngôn! Ha ha, nếu không phải nghe nói sáng đó Hạ Ngôn đi Lục gia, đánh chết tên Lục Khai thì ta cũng không thể xác định Hạ Ngôn đã bước vào cảnh giới Linh Sư hậu kỳ.
Chuyện xảy ra ở Lục gia, Bàng Nguyên và Liễu Vân đều là nắm rõ mười mươi.
Hạ Ngôn hơi chút giật mình liền thoải mái. Lấy năng lực của hai người Bàng Nguyên và Liễu Vân thì chuyện gì xảy ra ở thành Tử Diệp mà có thể dấu diếm được hai người!? Hơn nữa, thời điểm hắn ở Lục gia đánh chết Lục Khai thì cũng có không ít người tận mắt nhìn thấy!
Hạ Ngôn thấy hai người đều có chút nghi hoặc, ý niệm trong đầu khẽ chuyển.
“Bởi vì ta tu luyện Linh La tâm pháp cho nên mới có thể khống chế linh lực một cách chính xác! Linh La tâm pháp này dù là sư phụ cũng không thể nói ra được!"
Không phải là Hạ Ngôn không tin tưởng Liễu Vân mà là trong chuyện này còn liên lụy tới lão Thánh Hoàng. Lúc trước Hạ Ngôn từng đáp ứng lão Thánh Hoàng sẽ không nói với bất cứ ai về chuyện này cả! Cho nên lúc này quyết không thể nói ra được. Ý niệm khẽ chuyển hắn liền lên tiếng nói rằng hắn cũng không hiểu vì sao mà như thế!
Liễu Vân và Bàng Nguyên đều nhìn Hạ Ngôn, khẽ gật đầu, cũng không truy hỏi thêm nữa.
Liễu Vân chuyển mắt, nhìn Hạ Ngôn hỏi:
- Hạ Ngôn, Lục gia bố trí hại ngươi, ngươi vì sao chỉ giết mỗi Lục Khai? Kế hoạch đó hẳn là Lục tộc trưởng và các trưởng lão khác cũng biết mà!?
- Lục tộc trưởng thực lực hẳn là đạt tới cảnh giới đại linh sư sơ kỳ. Còn có Thổ Cẩu hỗ trợ, muốn giết hắn quả thật cũng có thể làm được. Nhưng Lục gia dù sao cũng là một trong bốn đại gia tộc của thành Tử Diệp. Nếu con đại khai sát giới thì tất nhiên sẽ làm nảy sinh một loạt vấn đề! Do đó, đệ chỉ là giết Lục Khai không giết thêm những người khác!
Hạ Ngôn suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng trả lời.
Liễu Vân và Bàng Nguyên nghe Hạ Ngôn nói thế liền khe khẽ gật đầu.
Bàng Nguyên nói:
- Hạ Ngôn, ngươi suy nghĩ đúng lắm! Ngươi nếu thực sự đại khai sát giới ở Lục gia thì hậu quả đã khó có thể khống chế được! Lục tộc trưởng còn có một thân phận khác, chính là chấp sự thánh điện thành Tử Diệp! Đến lúc đó sẽ liên lụy rất nhiều. Mà với thực lực hiện tại của ngươi thì không thể hoàn toàn ứng phó được!
- Hạ Ngôn, ngươi nói Thổ Cẩu? Chính là con Hắc lang xuất hiện ở Lục gia đó ư?
Liễu Vân hít vào một hơi, ánh mắt sáng lên hiếu kỳ hỏi.
Hạ Ngôn gật đầu nói:
- Đúng thế! Thổ Cẩu kỳ thật chính là một con Huyễn Ảnh Lang, hơn nữa nó còn có thể biến thân. Sau khi biến thân thì dù là đại linh sư cũng không phải là đói thủ của nó!
- Đó hẳn là một con linh thú mà không phải là một con Huyễn Ảnh Lang bình thường!
Bàng Nguyên nói.
- Hạ Ngôn, không ngờ ngươi có thể sai bảo cả một con linh thú! Thật sự không đơn giản đó!
Linh thú bình thường đều có được một trí tuệ nhất định. Hơn nữa trí tuệ đó thậm chí còn không thua kém nhân loại. Cho nên, dù thực lực cường đại như Liễu Vân và Bàng Nguyên cũng khó có thể thu phục được một con linh thú!
Mà Hạ Ngôn lại có thể thu phục được linh thú khiến hai người Liễu Vân và Bàng Nguyên nổi lên một tia ghen tị.
Đương nhiên cũng có thêm cả tia hâm mộ!
- Chỉ là do vận khí của đệ tử tốt mà thôi!
Hạ Ngôn khiêm tốn nói.
Tô Cầm ở bên cạnh, trong đôi mắt đẹp tràn đầy lưu quang, thỉnh thoảng lại nhìn sang khuôn mặt Hạ Ngôn. Tuy nhiên nàng cũng không nói gì mà chỉ im lặng lắng nghe mà thôi!
Rất nhanh, một bàn thức ăn đã được phục vụ mang lên.
Những người phục vụ này ngay cả di chuyển cũng không tạo ra chút tiếng động nào, nhìn cũng không chớp mắt!
Sau khi vào phòng, đặt thức ăn lên bàn lại yên lặng lui ra.
- Hạ Ngôn, hôm nay gọi con đến còn có một việc muốn nói với con!
Sau khi cả bàn đã bày đầy các loại mỹ thực, những người phục vụ đóng cửa phòng lại, Liễu Vân chỉnh lại tư thế, khuôn mặt trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều rồi nhìn Hạ Ngôn nói.
Hạ Ngôn khẽ gật đầu, ngồi thẳng người lên nói:
- Sư phụ mời nói.
- Tháng mười một này chính là thời điểm bắt đầu diễn ra hội giao lưu học viện! Hạ Ngôn, lần hội giao lưu này, ta định cho con tham gia!
Liễu Vân ngưng trọng nói.
- Hội giao lưu học viện?
Hạ Ngôn hơi kinh ngạc. Hắn cũng biết tại sao hội giao lưu học viện thì các học viện phái ra vài học viên, trên danh nghĩa là giao lưu nhưng thực chất lại là so đấu.
Bên thắng lợi có thể đạt được nhiều ưu đãi. Hơn nữa, học viên bên thắng lợi có thể tiến vào kinh các của học viện đối phương để tham khảo các loại điển tịch.
Cho nên, Liễu Vân thân là viện trưởng học viện Tử Diệp đương nhiên rất coi trọng hội giao lưu học viện này. Một học viện phải tiến bộ, không thể bế môn không giao lưu bên ngoài được. Do đó trao đổi với các học viện khác cũng là một việc nên làm.
- Đúng thế! Ở thành Tử Diệp chúng ta, chỉ có học viện Tử Diệp là học viện nhất lưu!
Bàng Nguyên cũng nói chen vào.
- Tại đại lục Long Chi, có tới tám học viện nhất lưu, ba học viện siêu cấp! Mà hội giao lưu học viện không chỉ là chuyện giữa các học viện mà cũng là một lần đánh giá các chủ thành!
- Nếu học viện Tử Diệp đạt được thành tích tốt trong hội giao lưu học viện thì thành Tử Diệp cũng có được danh vọng rất cao trên đại lục. Nhất là ở thánh địa thì càng được nhiều chỗ tốt.
Bàng Nguyên nói tiếp.
Một lời của Bàng Nguyên này khiến trong lòng Hạ Ngôn rất chấn động.
Hắn không nghĩ tới, hội giao lưu học viện không ngờ cũng là cuộc ganh đua quyền lợi giữa các chủ thành. Thấy Hạ Ngôn nhíu mày, Bàng Nguyên cười cười, nói tiếp:
- Hạ Ngôn, ngươi còn không biết! Trên đại lục có năm mươi bốn chủ thành. Bọn họ cũng được sắp xếp theo thứ tự đó. Ha ha, thứ tự càng cao thì trọng lượng lời nói ở thánh địa lại càng lớn. Mà thành Tử Diệp của chúng ta hiện tại xếp hạng thứ tám trong số năm mươi bốn chủ thành.
- Ba vị trí đứng đầu chính là chủ thành có ba học viện siêu cấp kia.
Liễu Vân nói tiếp.
Nghe đến đó, Hạ Ngôn cũng đã minh bạch.
Bất cứ chỗ nào cũng đều có cạnh tranh. Giữa các chủ thành cũng là như thế.
Thánh địa...
Nghĩ tới thánh địa trong truyền thuyết, Hạ Ngôn cũng lâm vào bàng hoàng, thánh địa là nơi mà vô số tu luyện giả đều mong muốn đi tới. Nhưng thánh điện cũng không phải là nơi người thường có thể tới.
Đệ nhất nhân của toàn bộ đại lục Long Chi, Thánh Hoàng, chính là ở trong thánh địa. Thánh địa cũng có mười hai chấp sự. Đa số trong mười hai chấp sự này cũng là từ năm mươi bốn vị điện chủ của chủ thành tuyển ra.
Hơn nữa bên trong thánh địa cũng có một số gia tộc cổ xưa. Hiện giờ trong số chấp sự của thánh địa có ba gã chấp sự chính là xuất thân từ những đại gia tộc cổ xưa. Còn chín vị chấp sự kia chính là chọn ra từ năm mươi bốn vị điện chủ.