Chương 211 Thiên Dược Phường [/align]
Phía sau Vị Ương Sơn. ngoài cửa khu vực tu luyện của học viên đặc thù.
Trương Hải Tuyền, Trương Phong lần thứ hai đứng ngoài cửa. Bọn họ vừa mới tới gần sân. liền bị một gã học viên đặc thù ngăn cản lại.
Mấy ngày trước, bọn họ đã tới. Lần đó bọn họ cũng không gặp được Trương Hồng Phi. Theo như lời nói của thủ vệ học viên đặc thù lúc đó thì Trương Hồng Phi đang bế quan tu luyện, vì vậy không thể ra gặp bọn họ.
Hôm nay, hai người Trương Hải Tuyền và Trương Phong lần thứ hai đến tìm Trương Hồng Phi. Trương Phong và Trương Hải Tuyền đã nhiều ngày ngủ không được ngon, thậm chí ngay cả ăn cũng không vào. Hầu như toàn bộ học viện đều đang bàn tán chuyện tình kia, làm cho bọn họ phi thường khó chịu.
Hải Tuyền ca, không biết Hồng Phi ca đã xuất quan hay chưa?
Ánh mắt Trương Phong thỉnh thoảng nhìn vào cánh cửa bên trong. Bên trong chỉ nhìn thấy rừng cây trùng trùng điệp điệp. Trong rừng cây mơ hồ có một số kiến trúc. Trong lòng rất nôn nóng, Trương Phong đi đi lại lại, bước chân thả chậm tốc độ.
- Hẳn là đã xuất quan rồi! Đừng nóng vội, chúng ta chờ một chút! Học viên đặc thù vừa nãy ngăn cản chúng ta lại đã đi tìm Hồng Phi ca rồi!
Ánh mắt Trương Hải Tuyền ngưng tụ, sau đó trầm ngâm nói.
- Ừ.
Trương Phong gật đầu.
Đột nhiên, hai đạo nhân ảnh chớp động, liền xuất hiện trong tầm nhìn của bọn họ.
- Hồng Phi, ta đi gần đây xem xét.
Thủ vệ học viên đặc thù vừa rồi nói với Trương Hồng Phi.
Trương Hồng Phi vội vã nói.
- Uhm, ngươi đi đi. Cảm tạ!
- Hải Tuyền ngươi tìm ta có việc?
Trương Hồng Phi là một người thanh niên thân hình trung bình, nhìn bề ngoài vào khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, sau khi hắn cáo biệt với tên học viên kia, ánh mắt liền đảo qua Trương Hải Tuyền và Trương Phong.
- Đây không phải là Trương Phong hay sao? Ha ha, cũng tới Học Viện Tử Diệp rồi?
Trương Phong và Trương Hài Tuyền vội vã hành lễ!
Trương Hồng Phi là một cường giả Linh Sư tuổi còn trẻ nhất trong tộc! Vì vậy, dù Trương Phong là con của tộc trưởng thì trước mặt Trương Hồng Phi cũng phải cung kính.
- Ra mắt Hồng Phi ca! Hai người đồng thời nói.
- Các ngươi không cần phải khách khí, các ngươi tới thành Tử Diệp mà ta lại không đến đón tiếp các ngươi. Lần này ta bế quan, dĩ nhiên tốn thời gian nửa tháng!
Ánh mắt Trương Hồng Phi hơi chớp lóe, tuy rằng miệng nói thời gian bế quan dài, bất quá từ trong ngôn ngữ của hắn có thể nghe ra, lần bế quan này, thu hoạch hẳn là rất lớn!
- Hai người các ngươi tới tìm ta, là có chuyện gì đúng không? Trương Hồng Phi hỏi.
- Hồng Phi ca, chúng ta bị người khác khi dễ! Trương Hải Tuyền nói thẳng.
Hắn tại Học Viện Tử Diệp ba năm. vì vậy cùng với Trương Hồng Phi tương đối quen thuộc.
- A?
Trương Hồng Phi sửng sốt!
- Hải Tuyền, ai dám khi dễ các ngươi? Ngươi hiện tại chính là học viên cao cấp rồi nha! Trong học viên cấp thấp cũng có kẻ dám khi dễ ngươi? Người ngoài học viện, sợ rằng có rất ít người dám khi dể học viên của Học Viện Tử Diệp!
- Nói chuyện gì xảy ra xem nào! Trương Hồng Phi nói tiếp.
Trương Hải Tuyền liếc mắt nhìn Trương Phong, ý bảo Trương Phong nói chuyện này.
Trương Phong đem mọi chuyện xảy ra với Hạ Ngôn nói qua một lần. Đương nhiên đã tránh nặng tìm nhẹ, tận lực đem hình tượng Hạ Ngôn chuyển thành ghê tởm vô liêm sỉ.
- Nguyên lai là như vậy, cũng không lạ các ngươi không có mắt, thực lực của các ngươi có cao hơn nữa thì lẽ nào có thực lực mạnh như Linh Sư sao?
Nghe Trương Phong nói qua một lần, sắc mặt Trương Hồng Phi lạnh lùng nói.
- Linh Sư? Hạ Ngôn kia đã là Linh Sư? Trương Phong giật mình nói.
- Thảo nào, ngày đó năm sáu người chúng ta đều bị hắn đánh bại dễ dàng! Trương Hải Tuyền cũng kinh ngạc.
- Ta cũng vừa mới xuất quan nghe nói, người tên là Hạ Ngôn này, là đệ tử mà Viện trường tự mình thu nhận! Hai ngày nữa, hắn sẽ tham gia vào khảo hạch học viên đặc thù của học viện! Chỉ có Linh Sư mới có thể tham gia vào khảo hạch học viên đặc thù này!
Sau khi Trương Hồng Phi xuất quan, liền nghe được một số học viên đặc thù nói qua chuyện này.
- Nguyên lai, chuyện đồn đại bên ngoài là thực sự! Trương Phong cắn chặt hàm răng, thần sắc đố kỵ nói.
- Thế nhưng, có rất nhiều người nói, Hạ Ngôn bởi vì có quan hệ với Viện trưởng mới được phép tham gia vào khảo hạch.
Trương Hồng Phi quét mắt liếc nhìn Trương Phong, cười lạnh nói:
- Buồn cười! Người như Viện trưởng, vô cùng chú trọng nguyên tắc! Đừng nói hắn là đệ tử, cho dù là con riêng của hắn cũng không có khả năng phá hủy quy củ của Học Viện Tử Diệp! Ta kết luận, Hạ Ngôn này là Linh Sư. Hơn nữa căn cứ theo như lời của người khác thì uy lực võ kỹ của Hạ Ngôn này rất mạnh!
Ngày đó, khi Hạ Ngôn trước mặt Liễu Vân thi triển uy lực võ kỹ, một ít học viên đã tận mắt chứng kiến, tự nhiên sẽ lén bàn luận.
- Hừ, bất quá...
Khóe miệng Trương Hồng Phi nhếch lên nói, ánh sáng lạnh trong đôi mắt lóe lên.
- Khi dễ người của Trương gia ta, cũng không thể dễ dàng quên đi. Như vậy, chờ khi hắn tham gia khảo hạch. Ta sẽ xem thực lực của hắn tới đâu, sau đó mới quyết định. Hắn là đệ tử Viện trưởng, chúng ta cùng không thể làm quá phận!
Nghe được lời nói của Trương Hồng Phi, hai người Trương Phong và Trương Hải Tuyền nhìn nhau, trong mắt mơ hồ có thể thấy vẻ vui mừng.
- Đa tạ Hồng Phi ca.
Hai người Trương Phong vội vã lên tiếng nói lời cám ơn.
- Đừng nói những lời khách sáo, nếu như các ngươi đã tới, hiện tại hãy theo ta đi tới Thiên Dược Phường, ta muốn mua một ít dược liệu!
Trương Hồng Phi chuyển đề tài, phất tay nói.
Thiên Dược Phường, là tiệm bán dược liệu lớn nhất của thành Tử Diệp hiện nay.
- Mua dược liệu?
Trương Hải Tuyền nghi hoặc nói.
- Hồng Phi ca, huynh ở trong học viện thì mua dược liệu làm gì?
Trương Hồng Phi liếc mắt nhìn Trương Hải Tuyền cười nói:
- Thế nào? Trong học viện cấm học viên luyện chế đan dược hay sao?
- Cái gì?
Trương Phong, Trương Hải Tuyền thất kinh, sau đó lộ vẻ mừng như điên.
- Hồng Phi ca, lẽ nào...
Trương Phong kích động toàn thân run run, nói:
- Lẽ nào Hồng Phi ca đã là Luyện Đan Sư?
- Ha ha, uhm, không sai biệt lắm! Mua thêm một lần dược liệu nữa hẳn là có thể luyện chế ra được đan dược nhất phẩm rồi!
Trương Hồng Phi nhìn hai người trả lời.
- Đi thôi.
Trương Hồng Phi xua tay nói, dẫn đầu bước ra ngoài. Trương Phong và Trương Hải Tuyền cũng cùng nhau bước đi.
Giá trị của một Luyện Đan Sư, cao hơn hẳn Linh Sư bình thường! Đối với một gia tộc mà nói, sự tồn tại của Luyện Đan Sư, lập tức có thể làm cho thực lực, địa vị của gia tộc tăng lên tầm cao mới.
***
Hạ Ngôn và Lý Nguyên Xuân. Tô Cách đang từ trong Đại Sảnh Dong Binh bước ra. Ba người đều đi cùng đường, vì vậy theo cùng một phương hướng bước đi.
Trong lúc nói chuyện phiếm. Hạ Ngôn đột nhiên nhớ tới những dược liệu ghi trong tờ giấy mình cần phải mua, thuận tiện từ trong vạt áo sờ soạng lấy ra. Trên tờ giấy này, viết một chuỗi dài tên và số lượng các loại dược liệu cấp thấp.
Thấy Hạ Ngôn lấy ra một tờ giấy, Lý Nguyên Xuân hỏi.
- Hạ Ngôn, đây là cái gì?
Hạ Ngôn nguyên bản dự định tìm Lý Nguyên Xuân, hiện tại đúng lúc gặp nhau, cần phải đi mua những loại dược liệu này, sau đó nếu thuận tiện thì tiếp tục mua đỉnh lô.
- Trên tờ giấy này đều ghi tên dược liệu mà đệ muốn mua. Bất quá, tại thành Tử Diệp này đệ không biết người nào bán dược liệu, huynh có quen biết ai hay không?
Hạ Ngôn đưa tờ giấy ra, chuyển hướng Lý Nguyên Xuân hỏi.
- Dược liệu?
Lý Nguyên Xuân nhíu mày.
Những dược liệu này, ta thực sự không quen thuộc cho lắm! Viện trưởng không phải Luyện Đan Sư, ta cũng không phải. Hầu như chưa bao giờ mua dược liệu. Viện trưởng nếu như cần mua đan dược gì đó, cũng đều tự mình đi kiếm dược liệu để Luyện Đan Sư luyện chế!
Nghe Lý Nguyên Xuân nói như vậy, trong lòng Hạ Ngôn hơi trầm xuống, thầm nghĩ.
“Quên đi, dùng nhiều tiền thì dùng nhiều tiền, hiện tại ta muốn trở thành Luyện Đan Sư sơ cấp!”
- Hạ Ngôn tiên sinh, người muốn mua dược liệu? Tô Cách đột nhiên bên cạnh hỏi.
Hạ Ngôn nói.
- Đúng vậy! Ta muốn mua dược liệu học tập luyện đan!
- Lão đệ, luyện đan rất không dễ dàng, ngay cả Viện trưởng cũng không phải là Luyện Đan Sư!
Lý Nguyên Xuân lắc đầu nói.
- Ta muốn thử xem, hẳn là có thể. Trước đây ta đã từng phối chế thuốc. Hạ Ngôn nói.
- Mua dược liệu, ta có quen biết một người! Tô Cách dừng chân lại.
- Lão bản của Thiên Dược Phường cùng với ta khá thân quen, nếu là ta dẫn ngươi đi chiếu cố sinh ý của hắn, hắn khẳng định sẽ không đòi quá đắt!
- Thiên Dược Phường?
Lý Nguyên Xuân ha ha cười.
- Ta cũng biết Thiên Dược Phường, tiệm bán thuốc lớn nhất của thành Tử Diệp. Tô lão gia quen biết với lão bản của Thiên Dược Phường. Vậy thì tốt quá.
Lý Nguyên Xuân vỗ vai Hạ Ngôn nói.
- Lão đệ, ngươi có thể yên tâm rồi, chất lượng dược liệu của Thiên Dược Phường sẽ không kém.
- Tô lão gia, vậy thì phiền người dẫn ta đi! Hạ Ngôn mừng rỡ, vội vã nói.
- Được rồi, hiện tại chúng ta cùng đi! Bất quá Thiên Dược Phường ở phía Đông, chúng ta phải quay trở lại.
Tô Cách nhìn về phía sau một chút, cười khổ nói.
Sau đó, ba người bắt đầu quay lại, rất nhanh, liền lần thứ hai vượt qua trước cửa Đại Sảnh Dong Binh.
Thiên Dược Phường cách Đại Sảnh Dong Binh cũng không xa lắm. Ba người đại khái đi trong khoảng thời gian một nén nhang liền có thể nhìn thấy cửa hàng Thiên Dược Phường trước mặt rồi. Đấy là bởi vì có Tô Cách, nếu như chỉ có Hạ Ngôn và Lý Nguyên Xuân thì tốc độ sẽ nhanh hơn.
- Phía trước chính là Thiên Dược Phường rồi.
Tô Cách chỉ chỉ về một tòa nhà ba tầng tinh xảo phía trước.
- Uhm, nhìn qua không tồi. Hạ Ngôn ngưng mắt, gật đầu.
- Đi, chúng ta vào xem. Lão đệ, ngươi muốn mua cái gì đây? Lý Nguyên Xuân hình như còn kích động hơn so với Hạ Ngôn.
- Lão ca ngươi cứ xem đi.
Hạ Ngôn đưa tờ giấy cho Lý Nguyên Xuân.
- Cừ thật, lão đệ, ngươi mua nhiều loại dược liệu như vậy a!
Lý Nguyên Xuân vừa mới nhìn thấy danh sách dược liệu ghi trên tờ giấy, không khỏi kinh hô một tiếng nói.
Hạ Ngôn gật đầu cười.
- Không có biện pháp, vừa mới bắt đầu, cần phải chuẩn bị nhiều dược liệu một chút, như vậy hy vọng thành công mới lớn!
- Không sai, ta cũng từng nghe bằng hữu nói qua, đoạn thời gian đầu đối với Luyện Đan Sư vô cùng quan trọng cũng là then chốt nhất!
Tô Cách hưởng ứng nói.
Ba người tiến vào trong Thiên Dược Phường, người làm công hiển nhiên nhận ra Tô Cách, khom người chào hỏi.
- Ra mắt Tô lão gia, lão bản của chúng ta đang ở trên lầu, ta lập tức đi gọi.
- Uhm, tốt!
Tô Cách khẽ gật đầu.
Người làm công kia liền nhanh chóng chạy lên trên lầu.
Lý Nguyên Xuân nhìn dược liệu bốn phía, hơi lắc đầu.
- Tô lão gia, ông thường xuyên tới Thiên Dược Phường này sao?
Tô Cách lắc đầu nói:
- Đại khái một hai tháng ta sẽ tìm lão bằng hữu đi uống trà! Người làm công ở đây đều đã làm mấy năm rồi, tự nhiên rất quen thuộc đối với ta.
Giống như những tiệm bán thuốc thông thường, dùng người làm công đều là tương đối thân cận, vì vậy cũng có thể làm trong thời gian rất lâu.
- Nguyên lai là như vậy, Thiên Dược Phường này quả nhiên là danh bất hư truyền, dược liệu trong này, chậc chậc...
Lý Nguyên Xuân cảm thán liên tục, cái đầu to lớn thỉnh thoảng lắc lắc vài cái.
Tầng một Thiên Dược Phường đều là dược liệu cấp thấp, hơn nữa đại đa số đều có giá trị tương đối rẻ tiền. Tầng thứ hai, tuy rằng cũng là dược liệu cấp thấp, thế nhưng trong loại cấp thấp lại có số năm sinh trưởng tương đối cao, ví dụ như Tứ Nhĩ Lan Hoa trăm năm, hoặc là Tử Lành Thảo, một loại dược liệu tương đối đắt tiền trong dược liệu cấp thấp, về phần tầng thứ ba, đó đều là những dược liệu cao cấp và một ít dược tề tác dụng không tồi. Thậm chí còn có một bộ phận đan dược nhất phẩm, đương nhiên còn có đỉnh lô luyện đan.
Mà những đan dược cao cấp hiếm lạ, tại bất cứ tiệm bán thuốc nào đi nữa cũng thuộc về mặt hàng có tiền cũng khó mua được, thông thường sẽ mang tới hội bán đấu giá.
Phía sau Vị Ương Sơn. ngoài cửa khu vực tu luyện của học viên đặc thù.
Trương Hải Tuyền, Trương Phong lần thứ hai đứng ngoài cửa. Bọn họ vừa mới tới gần sân. liền bị một gã học viên đặc thù ngăn cản lại.
Mấy ngày trước, bọn họ đã tới. Lần đó bọn họ cũng không gặp được Trương Hồng Phi. Theo như lời nói của thủ vệ học viên đặc thù lúc đó thì Trương Hồng Phi đang bế quan tu luyện, vì vậy không thể ra gặp bọn họ.
Hôm nay, hai người Trương Hải Tuyền và Trương Phong lần thứ hai đến tìm Trương Hồng Phi. Trương Phong và Trương Hải Tuyền đã nhiều ngày ngủ không được ngon, thậm chí ngay cả ăn cũng không vào. Hầu như toàn bộ học viện đều đang bàn tán chuyện tình kia, làm cho bọn họ phi thường khó chịu.
Hải Tuyền ca, không biết Hồng Phi ca đã xuất quan hay chưa?
Ánh mắt Trương Phong thỉnh thoảng nhìn vào cánh cửa bên trong. Bên trong chỉ nhìn thấy rừng cây trùng trùng điệp điệp. Trong rừng cây mơ hồ có một số kiến trúc. Trong lòng rất nôn nóng, Trương Phong đi đi lại lại, bước chân thả chậm tốc độ.
- Hẳn là đã xuất quan rồi! Đừng nóng vội, chúng ta chờ một chút! Học viên đặc thù vừa nãy ngăn cản chúng ta lại đã đi tìm Hồng Phi ca rồi!
Ánh mắt Trương Hải Tuyền ngưng tụ, sau đó trầm ngâm nói.
- Ừ.
Trương Phong gật đầu.
Đột nhiên, hai đạo nhân ảnh chớp động, liền xuất hiện trong tầm nhìn của bọn họ.
- Hồng Phi, ta đi gần đây xem xét.
Thủ vệ học viên đặc thù vừa rồi nói với Trương Hồng Phi.
Trương Hồng Phi vội vã nói.
- Uhm, ngươi đi đi. Cảm tạ!
- Hải Tuyền ngươi tìm ta có việc?
Trương Hồng Phi là một người thanh niên thân hình trung bình, nhìn bề ngoài vào khoảng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, sau khi hắn cáo biệt với tên học viên kia, ánh mắt liền đảo qua Trương Hải Tuyền và Trương Phong.
- Đây không phải là Trương Phong hay sao? Ha ha, cũng tới Học Viện Tử Diệp rồi?
Trương Phong và Trương Hài Tuyền vội vã hành lễ!
Trương Hồng Phi là một cường giả Linh Sư tuổi còn trẻ nhất trong tộc! Vì vậy, dù Trương Phong là con của tộc trưởng thì trước mặt Trương Hồng Phi cũng phải cung kính.
- Ra mắt Hồng Phi ca! Hai người đồng thời nói.
- Các ngươi không cần phải khách khí, các ngươi tới thành Tử Diệp mà ta lại không đến đón tiếp các ngươi. Lần này ta bế quan, dĩ nhiên tốn thời gian nửa tháng!
Ánh mắt Trương Hồng Phi hơi chớp lóe, tuy rằng miệng nói thời gian bế quan dài, bất quá từ trong ngôn ngữ của hắn có thể nghe ra, lần bế quan này, thu hoạch hẳn là rất lớn!
- Hai người các ngươi tới tìm ta, là có chuyện gì đúng không? Trương Hồng Phi hỏi.
- Hồng Phi ca, chúng ta bị người khác khi dễ! Trương Hải Tuyền nói thẳng.
Hắn tại Học Viện Tử Diệp ba năm. vì vậy cùng với Trương Hồng Phi tương đối quen thuộc.
- A?
Trương Hồng Phi sửng sốt!
- Hải Tuyền, ai dám khi dễ các ngươi? Ngươi hiện tại chính là học viên cao cấp rồi nha! Trong học viên cấp thấp cũng có kẻ dám khi dễ ngươi? Người ngoài học viện, sợ rằng có rất ít người dám khi dể học viên của Học Viện Tử Diệp!
- Nói chuyện gì xảy ra xem nào! Trương Hồng Phi nói tiếp.
Trương Hải Tuyền liếc mắt nhìn Trương Phong, ý bảo Trương Phong nói chuyện này.
Trương Phong đem mọi chuyện xảy ra với Hạ Ngôn nói qua một lần. Đương nhiên đã tránh nặng tìm nhẹ, tận lực đem hình tượng Hạ Ngôn chuyển thành ghê tởm vô liêm sỉ.
- Nguyên lai là như vậy, cũng không lạ các ngươi không có mắt, thực lực của các ngươi có cao hơn nữa thì lẽ nào có thực lực mạnh như Linh Sư sao?
Nghe Trương Phong nói qua một lần, sắc mặt Trương Hồng Phi lạnh lùng nói.
- Linh Sư? Hạ Ngôn kia đã là Linh Sư? Trương Phong giật mình nói.
- Thảo nào, ngày đó năm sáu người chúng ta đều bị hắn đánh bại dễ dàng! Trương Hải Tuyền cũng kinh ngạc.
- Ta cũng vừa mới xuất quan nghe nói, người tên là Hạ Ngôn này, là đệ tử mà Viện trường tự mình thu nhận! Hai ngày nữa, hắn sẽ tham gia vào khảo hạch học viên đặc thù của học viện! Chỉ có Linh Sư mới có thể tham gia vào khảo hạch học viên đặc thù này!
Sau khi Trương Hồng Phi xuất quan, liền nghe được một số học viên đặc thù nói qua chuyện này.
- Nguyên lai, chuyện đồn đại bên ngoài là thực sự! Trương Phong cắn chặt hàm răng, thần sắc đố kỵ nói.
- Thế nhưng, có rất nhiều người nói, Hạ Ngôn bởi vì có quan hệ với Viện trưởng mới được phép tham gia vào khảo hạch.
Trương Hồng Phi quét mắt liếc nhìn Trương Phong, cười lạnh nói:
- Buồn cười! Người như Viện trưởng, vô cùng chú trọng nguyên tắc! Đừng nói hắn là đệ tử, cho dù là con riêng của hắn cũng không có khả năng phá hủy quy củ của Học Viện Tử Diệp! Ta kết luận, Hạ Ngôn này là Linh Sư. Hơn nữa căn cứ theo như lời của người khác thì uy lực võ kỹ của Hạ Ngôn này rất mạnh!
Ngày đó, khi Hạ Ngôn trước mặt Liễu Vân thi triển uy lực võ kỹ, một ít học viên đã tận mắt chứng kiến, tự nhiên sẽ lén bàn luận.
- Hừ, bất quá...
Khóe miệng Trương Hồng Phi nhếch lên nói, ánh sáng lạnh trong đôi mắt lóe lên.
- Khi dễ người của Trương gia ta, cũng không thể dễ dàng quên đi. Như vậy, chờ khi hắn tham gia khảo hạch. Ta sẽ xem thực lực của hắn tới đâu, sau đó mới quyết định. Hắn là đệ tử Viện trưởng, chúng ta cùng không thể làm quá phận!
Nghe được lời nói của Trương Hồng Phi, hai người Trương Phong và Trương Hải Tuyền nhìn nhau, trong mắt mơ hồ có thể thấy vẻ vui mừng.
- Đa tạ Hồng Phi ca.
Hai người Trương Phong vội vã lên tiếng nói lời cám ơn.
- Đừng nói những lời khách sáo, nếu như các ngươi đã tới, hiện tại hãy theo ta đi tới Thiên Dược Phường, ta muốn mua một ít dược liệu!
Trương Hồng Phi chuyển đề tài, phất tay nói.
Thiên Dược Phường, là tiệm bán dược liệu lớn nhất của thành Tử Diệp hiện nay.
- Mua dược liệu?
Trương Hải Tuyền nghi hoặc nói.
- Hồng Phi ca, huynh ở trong học viện thì mua dược liệu làm gì?
Trương Hồng Phi liếc mắt nhìn Trương Hải Tuyền cười nói:
- Thế nào? Trong học viện cấm học viên luyện chế đan dược hay sao?
- Cái gì?
Trương Phong, Trương Hải Tuyền thất kinh, sau đó lộ vẻ mừng như điên.
- Hồng Phi ca, lẽ nào...
Trương Phong kích động toàn thân run run, nói:
- Lẽ nào Hồng Phi ca đã là Luyện Đan Sư?
- Ha ha, uhm, không sai biệt lắm! Mua thêm một lần dược liệu nữa hẳn là có thể luyện chế ra được đan dược nhất phẩm rồi!
Trương Hồng Phi nhìn hai người trả lời.
- Đi thôi.
Trương Hồng Phi xua tay nói, dẫn đầu bước ra ngoài. Trương Phong và Trương Hải Tuyền cũng cùng nhau bước đi.
Giá trị của một Luyện Đan Sư, cao hơn hẳn Linh Sư bình thường! Đối với một gia tộc mà nói, sự tồn tại của Luyện Đan Sư, lập tức có thể làm cho thực lực, địa vị của gia tộc tăng lên tầm cao mới.
***
Hạ Ngôn và Lý Nguyên Xuân. Tô Cách đang từ trong Đại Sảnh Dong Binh bước ra. Ba người đều đi cùng đường, vì vậy theo cùng một phương hướng bước đi.
Trong lúc nói chuyện phiếm. Hạ Ngôn đột nhiên nhớ tới những dược liệu ghi trong tờ giấy mình cần phải mua, thuận tiện từ trong vạt áo sờ soạng lấy ra. Trên tờ giấy này, viết một chuỗi dài tên và số lượng các loại dược liệu cấp thấp.
Thấy Hạ Ngôn lấy ra một tờ giấy, Lý Nguyên Xuân hỏi.
- Hạ Ngôn, đây là cái gì?
Hạ Ngôn nguyên bản dự định tìm Lý Nguyên Xuân, hiện tại đúng lúc gặp nhau, cần phải đi mua những loại dược liệu này, sau đó nếu thuận tiện thì tiếp tục mua đỉnh lô.
- Trên tờ giấy này đều ghi tên dược liệu mà đệ muốn mua. Bất quá, tại thành Tử Diệp này đệ không biết người nào bán dược liệu, huynh có quen biết ai hay không?
Hạ Ngôn đưa tờ giấy ra, chuyển hướng Lý Nguyên Xuân hỏi.
- Dược liệu?
Lý Nguyên Xuân nhíu mày.
Những dược liệu này, ta thực sự không quen thuộc cho lắm! Viện trưởng không phải Luyện Đan Sư, ta cũng không phải. Hầu như chưa bao giờ mua dược liệu. Viện trưởng nếu như cần mua đan dược gì đó, cũng đều tự mình đi kiếm dược liệu để Luyện Đan Sư luyện chế!
Nghe Lý Nguyên Xuân nói như vậy, trong lòng Hạ Ngôn hơi trầm xuống, thầm nghĩ.
“Quên đi, dùng nhiều tiền thì dùng nhiều tiền, hiện tại ta muốn trở thành Luyện Đan Sư sơ cấp!”
- Hạ Ngôn tiên sinh, người muốn mua dược liệu? Tô Cách đột nhiên bên cạnh hỏi.
Hạ Ngôn nói.
- Đúng vậy! Ta muốn mua dược liệu học tập luyện đan!
- Lão đệ, luyện đan rất không dễ dàng, ngay cả Viện trưởng cũng không phải là Luyện Đan Sư!
Lý Nguyên Xuân lắc đầu nói.
- Ta muốn thử xem, hẳn là có thể. Trước đây ta đã từng phối chế thuốc. Hạ Ngôn nói.
- Mua dược liệu, ta có quen biết một người! Tô Cách dừng chân lại.
- Lão bản của Thiên Dược Phường cùng với ta khá thân quen, nếu là ta dẫn ngươi đi chiếu cố sinh ý của hắn, hắn khẳng định sẽ không đòi quá đắt!
- Thiên Dược Phường?
Lý Nguyên Xuân ha ha cười.
- Ta cũng biết Thiên Dược Phường, tiệm bán thuốc lớn nhất của thành Tử Diệp. Tô lão gia quen biết với lão bản của Thiên Dược Phường. Vậy thì tốt quá.
Lý Nguyên Xuân vỗ vai Hạ Ngôn nói.
- Lão đệ, ngươi có thể yên tâm rồi, chất lượng dược liệu của Thiên Dược Phường sẽ không kém.
- Tô lão gia, vậy thì phiền người dẫn ta đi! Hạ Ngôn mừng rỡ, vội vã nói.
- Được rồi, hiện tại chúng ta cùng đi! Bất quá Thiên Dược Phường ở phía Đông, chúng ta phải quay trở lại.
Tô Cách nhìn về phía sau một chút, cười khổ nói.
Sau đó, ba người bắt đầu quay lại, rất nhanh, liền lần thứ hai vượt qua trước cửa Đại Sảnh Dong Binh.
Thiên Dược Phường cách Đại Sảnh Dong Binh cũng không xa lắm. Ba người đại khái đi trong khoảng thời gian một nén nhang liền có thể nhìn thấy cửa hàng Thiên Dược Phường trước mặt rồi. Đấy là bởi vì có Tô Cách, nếu như chỉ có Hạ Ngôn và Lý Nguyên Xuân thì tốc độ sẽ nhanh hơn.
- Phía trước chính là Thiên Dược Phường rồi.
Tô Cách chỉ chỉ về một tòa nhà ba tầng tinh xảo phía trước.
- Uhm, nhìn qua không tồi. Hạ Ngôn ngưng mắt, gật đầu.
- Đi, chúng ta vào xem. Lão đệ, ngươi muốn mua cái gì đây? Lý Nguyên Xuân hình như còn kích động hơn so với Hạ Ngôn.
- Lão ca ngươi cứ xem đi.
Hạ Ngôn đưa tờ giấy cho Lý Nguyên Xuân.
- Cừ thật, lão đệ, ngươi mua nhiều loại dược liệu như vậy a!
Lý Nguyên Xuân vừa mới nhìn thấy danh sách dược liệu ghi trên tờ giấy, không khỏi kinh hô một tiếng nói.
Hạ Ngôn gật đầu cười.
- Không có biện pháp, vừa mới bắt đầu, cần phải chuẩn bị nhiều dược liệu một chút, như vậy hy vọng thành công mới lớn!
- Không sai, ta cũng từng nghe bằng hữu nói qua, đoạn thời gian đầu đối với Luyện Đan Sư vô cùng quan trọng cũng là then chốt nhất!
Tô Cách hưởng ứng nói.
Ba người tiến vào trong Thiên Dược Phường, người làm công hiển nhiên nhận ra Tô Cách, khom người chào hỏi.
- Ra mắt Tô lão gia, lão bản của chúng ta đang ở trên lầu, ta lập tức đi gọi.
- Uhm, tốt!
Tô Cách khẽ gật đầu.
Người làm công kia liền nhanh chóng chạy lên trên lầu.
Lý Nguyên Xuân nhìn dược liệu bốn phía, hơi lắc đầu.
- Tô lão gia, ông thường xuyên tới Thiên Dược Phường này sao?
Tô Cách lắc đầu nói:
- Đại khái một hai tháng ta sẽ tìm lão bằng hữu đi uống trà! Người làm công ở đây đều đã làm mấy năm rồi, tự nhiên rất quen thuộc đối với ta.
Giống như những tiệm bán thuốc thông thường, dùng người làm công đều là tương đối thân cận, vì vậy cũng có thể làm trong thời gian rất lâu.
- Nguyên lai là như vậy, Thiên Dược Phường này quả nhiên là danh bất hư truyền, dược liệu trong này, chậc chậc...
Lý Nguyên Xuân cảm thán liên tục, cái đầu to lớn thỉnh thoảng lắc lắc vài cái.
Tầng một Thiên Dược Phường đều là dược liệu cấp thấp, hơn nữa đại đa số đều có giá trị tương đối rẻ tiền. Tầng thứ hai, tuy rằng cũng là dược liệu cấp thấp, thế nhưng trong loại cấp thấp lại có số năm sinh trưởng tương đối cao, ví dụ như Tứ Nhĩ Lan Hoa trăm năm, hoặc là Tử Lành Thảo, một loại dược liệu tương đối đắt tiền trong dược liệu cấp thấp, về phần tầng thứ ba, đó đều là những dược liệu cao cấp và một ít dược tề tác dụng không tồi. Thậm chí còn có một bộ phận đan dược nhất phẩm, đương nhiên còn có đỉnh lô luyện đan.
Mà những đan dược cao cấp hiếm lạ, tại bất cứ tiệm bán thuốc nào đi nữa cũng thuộc về mặt hàng có tiền cũng khó mua được, thông thường sẽ mang tới hội bán đấu giá.