______________________________________________________________


NGƯỢC MÙA
đăng sơn.fr
Quay lưng từ khoảng đồi
Gió lộng gió
Mây xám đang trôi
Tôi bỗng thấy bóng tôi
Qua cánh cửa kính nhà hàng xóm nơi em ở
Cánh cổng gỗ nâu nhà em đóng kín mít
Cái hộp thư tràn ngập giấy quảng cáo
Cành cây khô trụi còn lại vài nhánh rã rời
Tôi đứng thật lâu như thế
Để biết em đã xa rời
Xa tiếng cười của tôi
Xa như một ngày cũ nào đó
Tôi đã có em rồi ta quay mặt, chân rời
Nụ mắt lấy đi giọng cười ngày đó
Ta lạc hẳn nhau dưới ánh mặt trời
Bao nhiêu ngày hạ đỏ trôi ngang
Bao nhiêu muà xuân chạm mặt nhau trở lại
Bao nhiêu chỗ hẹn vắng ngắt
Bao nhiêu lần trời rụng mưa nửa chừng
Những nỗi lặng yên trở lại
Khi tôi đi ngang cánh cổng nhà em
Nhìn tấm bảng số nhà như một nỗi muộn phiền
Nằm lơ lững ở góc trống trãi trong trái tim
Cánh cửa sổ có lỗ chỗ điều han rỉ
Như giọt nước mắt tôi đang tìm đường trào ra cửa mắt
Tôi nhìn thấy mùa đông
Ở từng cánh cửa gỗ mục
Tuyết nói vơí tôi là em đã đi mất
Hơi lạnh tròn ở đầu môi nữa chừng
Rồi mùa đông cũng bỏ đi
Những ngày ngập nắng ấm tìm trở lại
Tôi vượt con dốc
Vẫn đi ngang nhà
Vẫn lặng thầm sót sa
Cánh cửa đóng - Hộp thư đóng chặt,khu vườn ngập cỏ hoang cao đến đầu gối
Tôi ngồi bệt xuống bậc cầu thang ngoài vườn nhà em
Đếm riêng cho mình bao ngày đã trôi ,trôi nghiêng
Dòng sông trong tôi cạn
Tình đã cho em - còn đầy trong nỗi lặng thinh
Tôi ,có lẽ - chẳng còn gì để đếm như thế nữa
Bao nhiêu ngày mây xám trôi
Bao nhiêu ngày đi ngang thấy bóng tôi
Người ta nói : Em đã ra đi - xa lắm !
Tôi nói vơí tôi : Tôi vẫn đợi em
Đợi em -
đăng sơn.fr
Quay lưng từ khoảng đồi
Gió lộng gió
Mây xám đang trôi
Tôi bỗng thấy bóng tôi
Qua cánh cửa kính nhà hàng xóm nơi em ở
Cánh cổng gỗ nâu nhà em đóng kín mít
Cái hộp thư tràn ngập giấy quảng cáo
Cành cây khô trụi còn lại vài nhánh rã rời
Tôi đứng thật lâu như thế
Để biết em đã xa rời
Xa tiếng cười của tôi
Xa như một ngày cũ nào đó
Tôi đã có em rồi ta quay mặt, chân rời
Nụ mắt lấy đi giọng cười ngày đó
Ta lạc hẳn nhau dưới ánh mặt trời
Bao nhiêu ngày hạ đỏ trôi ngang
Bao nhiêu muà xuân chạm mặt nhau trở lại
Bao nhiêu chỗ hẹn vắng ngắt
Bao nhiêu lần trời rụng mưa nửa chừng
Những nỗi lặng yên trở lại
Khi tôi đi ngang cánh cổng nhà em
Nhìn tấm bảng số nhà như một nỗi muộn phiền
Nằm lơ lững ở góc trống trãi trong trái tim
Cánh cửa sổ có lỗ chỗ điều han rỉ
Như giọt nước mắt tôi đang tìm đường trào ra cửa mắt
Tôi nhìn thấy mùa đông
Ở từng cánh cửa gỗ mục
Tuyết nói vơí tôi là em đã đi mất
Hơi lạnh tròn ở đầu môi nữa chừng
Rồi mùa đông cũng bỏ đi
Những ngày ngập nắng ấm tìm trở lại
Tôi vượt con dốc
Vẫn đi ngang nhà
Vẫn lặng thầm sót sa
Cánh cửa đóng - Hộp thư đóng chặt,khu vườn ngập cỏ hoang cao đến đầu gối
Tôi ngồi bệt xuống bậc cầu thang ngoài vườn nhà em
Đếm riêng cho mình bao ngày đã trôi ,trôi nghiêng
Dòng sông trong tôi cạn
Tình đã cho em - còn đầy trong nỗi lặng thinh
Tôi ,có lẽ - chẳng còn gì để đếm như thế nữa
Bao nhiêu ngày mây xám trôi
Bao nhiêu ngày đi ngang thấy bóng tôi
Người ta nói : Em đã ra đi - xa lắm !
Tôi nói vơí tôi : Tôi vẫn đợi em
Đợi em -



