Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

GÓC THƠ TRẦN.K. SƠN

302 trả lời, 49.780 lượt xem — Trang 4 / 11


NHỎ .

____________________________




giữ vạt buồn chạm vai đầy nỗi nhớ
vớt giọt nắng đem về ướp tóc em
ta mỗi sáng quen đường ngang nhà nhỏ
nhỏ thẹn thùng dấu nhẹm nụ cười duyên


cũng thế đó - nỗi niềm chưa tiện nói
nói cho cùng chỗ bẽn lẽn lòng ai
ai lặng thinh làm tim ai đau nhói
nhói trong lòng,khi giận chẻ làm hai


Hai đứa mình sao chẳng ai dám tỏ ?
tỏ câu gì mà cứ giả ngu ngơ
Ngơ như thế chắc sẽ nhớ nhau hoài
Hoài một thưở ,chẳng lẽ cứ làm ngơ ...



đăng sơn.fr






NHỚ NGƯỜI TA

____________





ù ơ đổ gió sau hè
mắc chi đổ chứng nhớ về người ta ?
gió lay bụi chuối trước nhà
lòng mình bỗng thấy mặn mà để thương

thương rồi ghét đó, rồi thương
người ta cũng chỉ người dưng một thời
ai dè không thấy thì thôi
mà khi thấy mặt lại đòi nắm tay
tay người nhỏ nhắn mảnh mai
tình ta thủng thỉnh cùng dài đường đi




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..



" Ta lục lại trong ngăn kéo cũ

Bụi và buồn lẩn khuất mớ thư xưa "

Hà Thúc Sinh.

-------





NGĂN KÉO CŨ

_________________________




Ta về lục lại ký ức
Ngăn kéo cũ đóng bụi mờ
Những kỷ niệm nhạt vần thơ

Ta về lục lại
Một thời nào dĩ vãng
Thấy đóng bụi mờ
Ở cõi nhân gian

Có những điều ta không tài nào hiểu được
Ở điều thế thái nhân tình
Ở những chữ Em,chữ Anh


Cái ngăn kéo cũ
Một thời ngang dọc
Một thưở truân chuyên
Một cõi nhân tình
Một cõi mỏng manh

Đời là chiếc lá
Ta thà làm lá
Còn hơn lừa đảo
Ở cõi chữ nghĩa

Ôi đời !
Ôi tình
Giữa cõi phù du....


Trần K.Sơn.

( viết tặng thế giới ảo )
Đăng nhập để trả lời
0


VỀ MỘT THỜI HUẾ XƯA.
___________________________________
Trần K.Sơn


Trả người về với bài thơ rất Huế
Huế một thời gió bụi ở riêng ta
Áo trắng ấy,con đường ghi vết cũ
Vẫn một đời tô điểm dấu sót sa

Trả người về ngôi trường mềm đất đỏ
Từng cơn mưa vẫn gợi nhớ xôn xao
Ngày tháng ấy xa rồi những rạo rực
Đành lìa rồi cho cũ mối tình nhau
Đăng nhập để trả lời
0




..


Dẫu suốt đời mình vất vả tìm nhau *
( TrầnKiêuBạc )





DẪU MỘT ĐỜI

_________________________________
đăng sơn.fr & Trần K.Sơn




Người phương ấy - ta bên này lưu lạc
Khung trời nắng vẫn là mối tình chung
Biển vẫn xanh nay là tình biển khát
Cũ ta rồi,cứ một thuở lưu vong

Em Sài Gòn,ai một đời nhung nhớ ?
Những con đường còn ghi lại bước chân vui ?
Góc quán ấy,ai còn dành giữ chỗ ?
Tóc vẫn còn nhắc nhở đến một thời ?

Ta vẫn thế,vòng tay ôm tình nhớ
Dẫu một đời,vẫn vất vả tìm nhau - - -



................
Đăng nhập để trả lời
0


..



VIẾT GÌ Ở CÕI NHÂN GIAN ?



_______________________________




Ta có thể nghĩ gì,viết gì ở cõi nhân gian ?
Viết gì khi nghĩ đến tình trần
Nghĩ đến những tình yêu không có thật
Nghĩ đến những bí ẩn đang bao trùm ?

Nghĩ làm gì ? - cứ để đời trôi
Trôi từ sông ra biển
Biển cuốn đi một phần lớn ảo giác của loài người
Biển sẽ nhận chìm những toan tính
Biển đời là sự biến khúc ở lòng người

Trong cõi người có cõi chữ nghĩa
Có sự vay mượn và cả điều chấp nối
Những cái tên cũng có thể là điều vay mượn
Những lời viết cũng là chuyện lấy nhầm của nhau

Ta nghĩ gì viết gì ở cõi trần ?
Nghĩ cho cùng cũng chỉ thế mà thôi....



đăng sơn.fr

( Viết để bắt đầu một câu chuyện Huyền Thoại trong cõi nhân văn )
Đăng nhập để trả lời
0





.


CŨ NHƯ THẾ -Rồi Xa



______________________________




Vẫy tay chào ngày cũ
Cũ vừa đủ một giấc mơ
Trên đỉnh cây gió hú
Dưới thềm nhà vu vơ

Vu vơ lòng ai đó
Vừa dễ nhớ,dê quên
Vừa biết đắng và ngọt
Trộn lẫn vào đời nhau


Vẫy tay - Không lời nói
Nói gì cũng vậy thôi
Tình phai,để tình phai
Ta là thoáng mây bay



@nguyênhạ
Đăng nhập để trả lời
0


.



Đắng một mình ên.

__________



Gió đưa bụi chuối sau hè
Em xa như thế,tôi về mình ên

Chiều chiều ra ngõ thấy chiều
Người ta sang bến ,tôi mềm gót chân

Người ta ai cũng có nhau
Mình tôi quạnh quẽ một màu mắt cay




N.duytoàn.
Đăng nhập để trả lời
0
.




ĐẮNG THUI THỦI MÌNH ÊN.
______________________
@nguyênhạ


Mua rau mướp về nấu canh cho ngọt
Ai dè buồn quá canh đắng ngắt mình ơi !
Trời mưa nặng hạt,mưa hoài không ngớt
Nhớ người ,tôi đợi ,chén canh chờ hết ngọt
Thui thủi mình ên,tôi nhìn trên vách
Thấy con thằng lằn nhỏ xíu mà có đôi

Không mình rồi thì bữa cơm nguội ngắt
Nhìn quanh,ngó lại chỉ mình tôi thôi
Đăng nhập để trả lời
0






--


LỜICUỐI -






Trả lại cho người ánh trăng trên biển vắng
Trả ánh sao trời cuộn gió một thời xưa
Trả lời hẹn ước nào không thật
Trả khoảng lặng thẫm giữa đêm mưa


Trả nỗi thinh lặng đầy quyến rũ
Trả vùng biển ấm một ngày cũ
Trả dứt nợ duyên - trả nợ tình
Trả xong - quay gót - Trả lại mình





n.duytoàn
Đăng nhập để trả lời
0



VẪN CÒN DÀI LẮM
một mùa đông -
_______________________

Trần K.Sơn & @nguyênhạ



Mùa đông mặc áo trắng
Trắng từ những đỉnh cây
Trắng chập chùng giãi nắng
Trắng từng ngọn gió bay

Muà đông dài lạnh cóng
Con dốc nhỏ quạnh hiu
Nhìn quanh không tiếng động
Chỉ nghe nỗi lặng im

Mùa đông vẫn còn dài
Từ lần xa rời nhau
Người tưởng chừng đã quên
Còn gì để mà nhớ
Ở bụi tuyết vừa tan ( ? )



-------------


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-28 20:41:56dang son>
--





Chỉ là một cuộc chơi.
Mà vĩnh cữu cũng chẳng nên là gì sau lần sau rốt.
...
* Khải Ý







CŨ Ở CHỮ CUỐI.
( Cái nhà kho của ký ức mangtên : " Cuối " )

______________________________




Xa lắm cả một trời dĩ vãng
Khi tất cả đã nhạt dần vào quá khứ
Tình yêu giật mình chợt nhìn lại mình
Thấy mình tiều tụy
Từ bóng thời gian trôi nhanh

Mình thẩn thờ tự kiếm tìm mình
Tình yêu giống như món đồ chơi đã cũ
Đứa trẻ không thèm đoái hoài đến nữa
Món đồ chơi bị vất vào cái kho đầy bụi
Bụi đã vấy lên giữa thứ ngổn ngang

Đứa trẻ bây giờ đã lớn
Nó có những món đồ chơi kiểu khác
Những hình ảnh trên màn ảnh của cái Ipad khiêu dụ
Những ngón tay chạm vào màn ảnh
Những chớp nhoáng ẩn hiện
Những ngôn ngữ kiểu mới nhất hiện đầy trên màn ảnh
Những mẫu quảng cáo đầy khiêu gợi
Những và ..những.... những...

Đứa trẻ già đi dưới những ngón tay của mình
Ngón tay vẽ hình thời gian của một thời hiện đại
Và tuyệt nhiên
Chẳng ai có thể vẽ hình biểu tượng cho tình yêu nữa

Tình yêu đã là một cái tên gọi lỗi thời
Tình yêu bắt bụi
Ngổn ngang trong cái nhà kho ẩm thấp

Cái nhà kho của ký ức mang tên : " Cuối "



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



.



GA MUỘN

_____________________
Trần K.Sơn




Chúng mình - chỉ là những kẻ đến muộn
Con tàu đã lăn bánh rời bến ga
Duyên nợ đã nằm sau ở toa hành lý
Trên hai tay mình chỉ là xót xa


Chúng mình chẳng còn điều gì ràng buột
Em biết rõ và tôi cũng biết từ đầu
Từ ánh mắt nhìn nhau trong gió buốt
Từ thứ ngôn từ,nói chẳng vì đâu


Chúng ta đứng ở hai đầu đường sắt
Hai đường thẳng song song chẳng chạm nhau
Thế cũng đành - cuộc tình không duyên nợ
Mình lặng lẽ quay lưng - thế là xong



_________________________________________
Đăng nhập để trả lời
0


.




NGƯỜIDƯNG

________________________




Quay mặt đi từ xa
Trên con đường lộng gió
Gió ùa tím mắt cay
Trời tìm xuống từng chỗ
Một chỗ đứng ,chỗ ngồi
Chỗ mình đã xa xôi


Xa ở từng con dốc
Đời chia thành từng khúc
Khúc sông tình chia nhánh
Rồi đôi ta hai ngả


Gặp nhau mà chẳng nói
Đành ngoảnh mặt làm thinh
Còn gì chuyện của mình
Chuyện hai kẻ người dưng

Gặp nhau- thôi - làm mặt lạ
Để trở lại kẻ người dưng

nguyễnthiLoanPhiên.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-28 20:42:39dang son>
.





mộtchỗchiatay



_________________________________





Chầm chậm như thế để mà xa
Xa chiều quạnh vắng
Xa từ hạt mưa sa
Chiều đổi màu tuyết trắng

Mắt rơi hàng lệ nóng
Tay vẫy tìm khoảng trống
Lẳng lặng rồi quay lưng
Chiều vội vã chập chùng


Con tàu rời bến ga
Mang theo kẻ xa nhà
Còn mình ai đứng lại
Gặp bóng mình thẩn thờ


Cứ xa đi và quên lãng
Tình còn buồn chừng đó
Thời gian rồi chết lặng
Kỷ niệm chìm bài thơ.


Trần K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0

.






ChìmTrongGiọngHát
______________________
WHITNEY


Ngông cuồng chi một cõi đời phận bạc
Thấp thoáng những ngày vui chỉ thế thôi
Tình như lá rơi chìm trong giọng hát
Bây giờ có kẻ thương tiếc cả một đời




Trần K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-02-28 20:43:30dang son>


.




EM RU EM



Đêm
em thủ thỉ
quấn vào em chiếc khăn sót lại.

Đêm như em
đêm như anh
ngược mái tóc về sau
cây cọ khua ngang vần dọc.

Em bớt cái nhìn ảm đạm
vẽ tranh trong trí nhớ ngọt lành
một ngôi nhà màu xanh
một ngôi nhà em anh
đứa trẻ ngồi đợi mẹ tan ca về sớm.

Lô nhô gió cuốn cửa
giả định vô tình
đêm
cây cọ ru mình...

Thy Nguyên 81





TIẾNGRUĐÊM



Khuya rất khuya ở bóng tối
Ta ngồi đếm bóng mình
Lặng thầm đời qua nhanh
Khi tay chạm tình cuối

Khuya nhỏ giọt cạn cùng
Giường chiếu lăn lóc lạnh
Giọt buồn về ở chung
Đêm chia đều hai lối

Lối nào chỉ riêng người
Ngõ nào vẫn mình tôi
Tiếng ru đêm rơi xuống
Mình ta biết mà thôi.


đăng sơn.fr & Trần K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0





-



ĐÒ CHIỀU
______________
Trần K.Sơn & đăng sơn.fr



Đã là thơ cho một thời con gái
đã là tình cho tình đẹp như thơ
đường còn xa hay lòng ta ái ngại
thấy mặt nhau mà cũng thử giả vờ


Đã là yêu sao lòng ai chưa tỏ
chút ngại ngần e ấp ở vành môi
chừ xa người,ai vụng về đúng ngó
khúc đò chiều lở dở mối tình ai




____________________________
Đăng nhập để trả lời
0




MỘT MÌNH
________________
đăng sơn.fr



tình người để vui trong chốc lát
khi quay về phố cũ buồn tênh
một mình ai bỏ rơi câu nhạc
lạnh giá kêu rêu - cũng một mình
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-02 06:29:02dang son>


CHỈVẬYMÀTHÔI-



Chỉ là chuyện thường thôi
Khi người ta đi mất
Thiên đường chấp cánh rồi
Buồn tìm về chạm mặt

Chỉ là thế mà thôi
Đời quay lại thấy tôi
Từng chiều về lạnh lẽo
Lê thê nửa giọng cười

Chỉ là thế mà thôi



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0









RÊU -

say em một thoáng
rượu cạn bờ môi
tỉ như gió thoảng
vai tóc rối bời

say đòi ngủ gật
tình cũ rêu phong
ta đầy hay mất
một thời yêu thương



MUỘN -

muộn ngoài cửa bếp
muộn trời khép nép
muộn lời muộn tình
muộn cả duyên anh



XALẠ -



dối gian làm gì
ở lời biệt ly
dối lòng làm chi
đã cạn tình xa

quay lưng với nhau
là đã một chốc
nắng đã bạc màu
để người quên mau



TỰKHÚC


vì em là đêm
đêm nhỏ hạt sầu
lạnh lá bên thềm
em cóng cuối đêm

vì anh là anh
mỗi khi thầm nhớ
kể chuyện đôi mình
để em nhớ anh



LÁRƠI



hỏi khi nào chiếc lá cũ rơi
cội thông già muôn đời như thế
con đò chiều rời bến tôi
bờ sông buồn quá thể

hỏi khi nào trăng rụng
ở cuối nẽo đường làng
rụng đầy đáy thúng
gánh mòn cõi chung

hỏi khi nào là dưng
khi nào thôi chung đường
đường tình sao chợt vắng
bạc cả trời yêu thương...



__________________________________
@nguyênhạ


Đăng nhập để trả lời
0
-




QUÊN


quên đường một tối em về
quên góc vườn lạnh trăng thề trên vai
bàn tay đã tuột bàn tay
rơi em rụng lối mây bay muộn màng



HEOMÂY



chừ phố lạ có tiếng ru hời
con sông lỡ bóng nhạt nụ cười
chừ áo trắng ngả màu tê tái
em xa lối nhỏ một mình tôi



TẶNG MỘT NGƯỜI
lỡ duyên với HUẾ



chỗ nội thành tôi bỏ quên tình nhớ
áo dài kia O đã mặc một chiều
tập vở khép bỏ quên trên ô cửa
lỡ duyên rồi - em đã cũ mối tình em





_______________________________
@nguyênhạ
Đăng nhập để trả lời
0



-



LỜI NGUYỆN ĐỂ NHỚ


Nghe thầm thầm tiếng nói của yên lặng
Lặng tĩnh góc nhà thờ mỗi buổi chiều
Ngọn đèn cầy lung linh hình giọt nắng
Yên tịnh nghe lòng mình cất tiếng kêu

Tôi vẫn cầu nguyện cho em
Vẫn nhớ ánh mắt đen tuyền
Cả giọng nói xanh dĩ vãng
Êm tiếng hát tựa chim quyên
Cầu, để mình không mất trí
Nguyện, để giữ mãi trong lòng
Để nhớ những đêm khuya nồng
Để biết bình yên nghe tim đập
Để thay thế những lời yêu thương….





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




QUÊN -






Tôi sẽ quên
Quên một tiếng em
Quên thời tình gọi đón
Quên cảm giác thân quen

Em đã bao lần thay đổi
Như người viết đổi tên
Để viết và biến mình thành ảo giác

Cõi chữ ấy
Cõi mơ mộng ấy
Không khi nào là chỗ đứng của tôi
Dù chỉ một lần thôi

Chỗ nhân ảo cõi tạm
Chỗ lưu đầy của những tình người không bao giờ có thật

Làm gì có thứ gọi là tình yêu của những biến dạng của một thứ chữ nghĩa ?
Làm gì có bàn tay tìm bàn tay ?
Mọi thứ ấy chỉ là ảo ảnh của một thứ đùa nghịch kiểu thời thượng
Những bài thơ thơ thẩn chỉ là một trò chơi của người có chữ
Những thứ ấy rồi tan thành bọt bèo để trôi ra biển.

Một lần rồi thôi
Một lần rồi quên.





Trần K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0

.




EM -
_________________
đăng sơn.fr






Đưa anh bàn tay em nhỏ
Anh gửi em một lời yêu
Anh dấu trong giọt mưa nhỏ
Từ buổi chiều êm

Cho anh giọng em cười
Một nụ cười mà thôi
Những nụ khác em giữ lại
Để dành cho nỗi nhớ
Mỗi lần ta xa xôi

Trao anh ánh nhìn em
Ở cuối đuôi sợi tóc
Trong những buổi mưa chiều
Khi anh mệt nhoài quá thể
Khi anh thấy mình cần em


Hãy là tiếng mưa rơi
Trên bài thơ anh viết
Ở một góc sáng tinh mơ
Anh để chữ mình rơi.Rơi !


---------
Đăng nhập để trả lời
0



-







KHÔNG PHẢI
LÀ MỘT BÀI THƠ VỚI MƯA VÀ NẮNG


Rồi những cơn mưa
nhỏ xíu xiu
Cũng từ biệt ra đi
Bỏ anh lại lạc loài

Với...

Thinh lặng làm quà
Món quà ẩm ướt trên khu vườn
Nơi...

Không có em ngồi hong tóc
Nơi có anh tư lự chẳng ra sao

Rồi những giọt nắng
Ngó từ xa
Tưởng như mắt người yêu
Đang nhìn mình
Đã muốn mà không nói

Rồi thì...
anh cũng chỉ một mình
Như bao ngày thầm lặng

Rồi thì...
Chỉ như thế mà thôi....

đăng sơn.fr





RỒI CHẲNG CÒN AI



Chẳng ai còn nghe tiếng ai gọi
Không một ai buồn lên tiếng nói
Nói gì với nhau ? Nói chuyện gì ?
Chẳng lẽ với cánh cửa đóng lầm lì ?

Nói với mình : ‘’ Ngoan ngoãn mình nhé ! ‘’
Lâu ngày rồi,cũng sẽ quen thôi
Người bỏ ta đi như dòng sông cạn
Ta đứng dưới mưa khô nụ cười *

Rồi cũng sẽ chẳng còn ta nữa
Tay đóng cửa sửa soạn bước ra đi
Đã đến lúc không còn tiếc gì nữa
Chẳng còn ai - Tiếc nữa cũng bằng thừa.

*Nguyễntrườngan & đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0




..




LÃNG
QUÊN.

Biết nguời trở lại con phố núi
Biết người đã quay lưng,ngoảnh mặt
Biết người như nắng qua thềm
Biết người quên lãng để buồn mình ta

Tình yêu là giọt mưa sa
Để người phai lãng,để ta ngậm ngùi...



Trần.K.Sơn

( Viết cho một người dễ quên )
Đăng nhập để trả lời
0





..


TANTRƯờNGDƯớIMƯA


______________________________




Em tan trường về để trời mưa nho nhỏ
Anh dấu bồn chồn trên những gót chân
Em đi ngang mỗi lần anh đứng ngó
Thấy tội tình cho lời muốn hỏi thăm




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-08 23:59:15Nguyên Đỗ>
..






CÁNH CỬA KHÉP TỪ MỘT GIẤC MƠ.




___________________________________




Nàng có nụ cười biết cười ở mắt
Nàng có những buổi chiều buồn tênh
Nàng mang thơ người dấu vào bài hát
Nàng vẽ cho nàng cái thế giơí gọi là riêng

Hình như mọi điều ở nàng là không có thật
Từ kỷ niệm cũ có hình bóng ngày xưa
Bụi hoàng anh đã là một màu hoa nhớ
Của cơn mưa bụi mờ ngày xưa

Nàng mang thơ người làm tình khúc
Chàng thơ đã như hoàng tử chuyện cổ tích
( Trong câu chuyện cổ tích có cô công chúa )
Và cứ như thế,nàng hình dung và tưởng tượng

Tôi không nằm trong giấc mơ ấy
Tôi chưa bao giờ thấy chàng hoàng tử trong thơ nàng
Ôi ! Những bài thơ tưởng chừng rất miên man
Đã khép cánh cửa buồng tim tôi trao nàng......





Trần.K.Sơn

R Đã đưa vào Trang Thơ
Đăng nhập để trả lời
0



..





NGỦVÙI


Ngủ vùi ở giữa lặng thinh
Để quên một thoáng chuyện tình đôi ta
Để ta không thấy từ xa
Từng cơn lốc bụi đẩy xa chúng mình

Ngủ vùi một thoáng mong manh
Khi mà ngày mới cũng thành ngày xưa


nguyễntrườngan
(France - 2011 )
Đăng nhập để trả lời
0






..



MỘTCHỖDÀNHRIÊNG.
_______________________




sẵn một chỗ cho cô đơn về góp mặt
lỡ buồn rồi,buồn nữa có sao đâu
sắp một góc để thì thầm cửa mắt
sẵn chỗ ngồi quay lưng lại với nhau

chỗ bóng tối những ngày em chưa đến
thử để dành lời hẹn ấy từ lâu
em không đến thì buồn về trám chỗ
chỗ lành lặn để thấm những cơn đau




Trần.K.Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»