<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.04.2015 04:54:12 bởi dang son>
.
< Thêm một lời Xin Lỗi .
___________________________________________________________________________________
Sáng .
Thức dâỵ, nhìn trên bàn giấy . Dòng chữ quen viết trên giấy trắng :
'' Anh !
Anh đã rất hung hãn sau vấn đề đã xảy ra .
Ở tất cả mọi chuyện , ta có thể dùng lời nói nhẹ nhàng và tránh thói hung hăng như những thứ gàn dở côn đồ .
Đừng nói chuyện nữa nếu thấy lòng như nguôi . Hãy để tôi đứng ngoài cuộc với hai chữ ' bình an '
....
Người viết những dòng chữ ấy là người đang chia sẻ đời sống của tôi . Pha cà phê sữa trong khi sắp xếp giấy tờ cần làm, tôi ngồi xuống ghi lời xin lỗi ở một mẫu giấy hình vuông và ký tên bằng hình vẽ một trái tim méo xẹo như mỗi khi muốn nàng vui lòng quên giận hờn và biết là người ta sẽ nguôi đi trong một thời gian ngắn .
Chuyện gì đã xảy ra vào buổi đêm ?
Đó là một cuối chiều rất đẹp . Ngoài vuờn có tiếng chim hót, có dãi nắng chạy dài đẹp như dòng văn kể chuyện tình . Trong nhà, bạn bè tụ lại ăn uống như mỗi lần hớn hở gặp nhau . Chuyện vui, rượu ngon, đồ ăn tuyệt . Sau bữa cơm thân mật, bạn bè nhảy qua chuyện thời sự chính trị - đề tài khó chịu, khó ưa vì mỗi người có sự nhận định và từ cái nhìn khác nhau để có thể gân cổ choảng nhau chí choé .
Ông bạn chủ nhà , dân khoa bảng , là kẻ say mê chính trị, ông đang bất mãn các chính sách của chính phủ đương thời và ông trở chứng bỏ phiếu cho đảng cực hữu như một hình thức chống đối . Đó là chuyện riêng của ông nhưng khi ông nhìn tôi và gằn giọng với điệu khinh thường sau khi nghe tôi lên tiếng và tỏ ra lo ngại về trường hợp kinh nghiệm chiến trường của một cô bé dân biểu chỉ vừa 25 tuổi trong đảng phái cực hữu ấy :
- Ông biết cái gì mà nói ? Trình độ của ông có bằng cô ta không mà dám nhận định như thế ?
Chơi với nhau đã lâu, đã trải qua bao lần đụng chạm và đã qua bao lần vì sự dàn xếp khéo léo của hai người bạn đời , chúng tôi đã ngồi lại với nhau cho dù hai cá tính rất khác biệt cần phải cảm thông . Lần này, tôi ném cái mặt nạ hiền lành xuống đất và nổi cơn, chỉ thẳng vào mặt anh ta : ' Tôi không cho phép ông nói như thế . Có học , biết suy nghĩ thì nên thận trọng khi nói '
- Tôi cũng không cho phép ông gằn giọng ở nhà tôi . Không thích thì cứ đi về ...
Bạn bè ngồi yên thin thít nghe hai thằng tôi choảng nhau, tôi xỏ giầy, nói huỵch toẹt những điều tôi nghĩ về hắn với cơn cuồng phong cấp 7 .
Người bạn khác kéo tôi ra cửa vườn , hạ giọng ôn tồn ,khuyên giải " Bỏ qua cho nhau đi anh . Bạn bè một nhúm không có bao nhiêu người, rồi anh ấy sẽ nghĩ lại ...."
Cơn bão đi qua .
Đổi sắc mặt, tôi ngồi xuống cạnh chủ nhà, bắt tay anh : " Xin lỗi bạn ! "
Tất cả mọi người vui vẻ, vỗ tay cười ồ khi thấy hai đứa tôi trở lại trạng thái bình thường . Cụng ly và đổi đề tài với bạn, tôi thấy mình đang đóng kịch với bộ mặt bất thường không vui . Buổi hát hò ca nhạc đã không diễn ra như dự tính vì ai ai cũng nhao nhao pha trò kể chuyện cười .
Khuya . Về đến cửa vườn, tôi trút nỗi bực dọc lên bà nhà , tôi trở thành thằng du côn hạng bét khi nói : Nếu còn ở ngày 20 tuổi thì anh cho nó gục tại chỗ rồi với những câu nói như thế . Đã bao lần rồi . Ngày mai, anh sẽ phone cho nó .
Nàng nhà nghiêm mặt , lắc đầu . Và đêm khuya ấy , nàng đã dùng chữ nghĩa rất " lạnh " để tôi hạ cơn điên !
Xin lỗi em !
Xin lỗi tất cả những điều cần phải thốt ra để mình tìm lại nỗi bình tĩnh .
Xin lỗi là điều cần thiết nhưng làm thế nào để không phải xin lỗi thêm một lần nữa những điều bất thường ?
đăng sơn.fr
.
< Thêm một lời Xin Lỗi .
___________________________________________________________________________________
Sáng .
Thức dâỵ, nhìn trên bàn giấy . Dòng chữ quen viết trên giấy trắng :
'' Anh !
Anh đã rất hung hãn sau vấn đề đã xảy ra .
Ở tất cả mọi chuyện , ta có thể dùng lời nói nhẹ nhàng và tránh thói hung hăng như những thứ gàn dở côn đồ .
Đừng nói chuyện nữa nếu thấy lòng như nguôi . Hãy để tôi đứng ngoài cuộc với hai chữ ' bình an '
....
Người viết những dòng chữ ấy là người đang chia sẻ đời sống của tôi . Pha cà phê sữa trong khi sắp xếp giấy tờ cần làm, tôi ngồi xuống ghi lời xin lỗi ở một mẫu giấy hình vuông và ký tên bằng hình vẽ một trái tim méo xẹo như mỗi khi muốn nàng vui lòng quên giận hờn và biết là người ta sẽ nguôi đi trong một thời gian ngắn .
Chuyện gì đã xảy ra vào buổi đêm ?
Đó là một cuối chiều rất đẹp . Ngoài vuờn có tiếng chim hót, có dãi nắng chạy dài đẹp như dòng văn kể chuyện tình . Trong nhà, bạn bè tụ lại ăn uống như mỗi lần hớn hở gặp nhau . Chuyện vui, rượu ngon, đồ ăn tuyệt . Sau bữa cơm thân mật, bạn bè nhảy qua chuyện thời sự chính trị - đề tài khó chịu, khó ưa vì mỗi người có sự nhận định và từ cái nhìn khác nhau để có thể gân cổ choảng nhau chí choé .
Ông bạn chủ nhà , dân khoa bảng , là kẻ say mê chính trị, ông đang bất mãn các chính sách của chính phủ đương thời và ông trở chứng bỏ phiếu cho đảng cực hữu như một hình thức chống đối . Đó là chuyện riêng của ông nhưng khi ông nhìn tôi và gằn giọng với điệu khinh thường sau khi nghe tôi lên tiếng và tỏ ra lo ngại về trường hợp kinh nghiệm chiến trường của một cô bé dân biểu chỉ vừa 25 tuổi trong đảng phái cực hữu ấy :
- Ông biết cái gì mà nói ? Trình độ của ông có bằng cô ta không mà dám nhận định như thế ?
Chơi với nhau đã lâu, đã trải qua bao lần đụng chạm và đã qua bao lần vì sự dàn xếp khéo léo của hai người bạn đời , chúng tôi đã ngồi lại với nhau cho dù hai cá tính rất khác biệt cần phải cảm thông . Lần này, tôi ném cái mặt nạ hiền lành xuống đất và nổi cơn, chỉ thẳng vào mặt anh ta : ' Tôi không cho phép ông nói như thế . Có học , biết suy nghĩ thì nên thận trọng khi nói '
- Tôi cũng không cho phép ông gằn giọng ở nhà tôi . Không thích thì cứ đi về ...
Bạn bè ngồi yên thin thít nghe hai thằng tôi choảng nhau, tôi xỏ giầy, nói huỵch toẹt những điều tôi nghĩ về hắn với cơn cuồng phong cấp 7 .
Người bạn khác kéo tôi ra cửa vườn , hạ giọng ôn tồn ,khuyên giải " Bỏ qua cho nhau đi anh . Bạn bè một nhúm không có bao nhiêu người, rồi anh ấy sẽ nghĩ lại ...."
Cơn bão đi qua .
Đổi sắc mặt, tôi ngồi xuống cạnh chủ nhà, bắt tay anh : " Xin lỗi bạn ! "
Tất cả mọi người vui vẻ, vỗ tay cười ồ khi thấy hai đứa tôi trở lại trạng thái bình thường . Cụng ly và đổi đề tài với bạn, tôi thấy mình đang đóng kịch với bộ mặt bất thường không vui . Buổi hát hò ca nhạc đã không diễn ra như dự tính vì ai ai cũng nhao nhao pha trò kể chuyện cười .
Khuya . Về đến cửa vườn, tôi trút nỗi bực dọc lên bà nhà , tôi trở thành thằng du côn hạng bét khi nói : Nếu còn ở ngày 20 tuổi thì anh cho nó gục tại chỗ rồi với những câu nói như thế . Đã bao lần rồi . Ngày mai, anh sẽ phone cho nó .
Nàng nhà nghiêm mặt , lắc đầu . Và đêm khuya ấy , nàng đã dùng chữ nghĩa rất " lạnh " để tôi hạ cơn điên !
Xin lỗi em !
Xin lỗi tất cả những điều cần phải thốt ra để mình tìm lại nỗi bình tĩnh .
Xin lỗi là điều cần thiết nhưng làm thế nào để không phải xin lỗi thêm một lần nữa những điều bất thường ?
đăng sơn.fr
.




