.
THÊM
một vài lần NHIỀU CHUYỆN .
___________________________________________________
Thú thật là : tôi ghét những kẻ nhiều chuyện . Ở diễn đàn Net hay có danh từ Tám - " 8 " . Lúc xưa,đọc như thế,tôi không hiểu 8 là cái gì và thấy mình nhà quê vì không bao giờ biết Tám .
Không biết tán - tám - 8 , thì tôi viết :
" Chúng tôi là những đứa lắm chuyện khi gặp nhau ăn uống,đấu hót.... Như bao lần cuối tuần tôi đến muộn thì thấy nhóm bạn bè đã ngồi sẵn quay quần ở cái bàn dài sau vườn.
Đàn ông thì mình bắt tay,đàn bà con gái thì mình tặng cho nụ cười đáng ghét ( Không hôn ở hai má như với bạn nữ người pháp - Phụ nữ Việt mà mình kéo vai,chạm môi,chạm má ,họ lại tưởng là mình dê họ - Tội !)
Ngó cái cô gầy gầy,tóc dài kia . Hỏi cô :
- Nè ! Hình như tôi đã gặp cô vài lần ở đâu ?
Cô cười tươi trong lúc đám bạn lao nhao :
- Gặp rồi mà ,ăn nhậu ở đây mà ....
Giả vờ trêu cô thế thôi . Khuôn mặt như bé sinh viên ấy với một chuyện gia đinh,chuyện tình buồn dang dở làm sao quên .
Trí nhớ tôi còn tốt lắm như cậu con trai 20 tuổi mà .
Ngồi một chút với nhau,tôi lại ghéo cái cô khác :
- Em đang ế há ? Muốn anh giới thiệu cho một gã lý tưởng không,em ?
- Xời ! Kiếm ông nào lý tưởng giống hệt anh á ,anh !
Chẳng biết cô ấy đuà hay thật để móc méo mình ? Lý tưởng là cái gì nhỉ ?
Có phải là giả vờ,giả vịt nghiêm trang đúng lúc, nói lúc cần nói và cứ tủm tỉm cười ruồi ?
Không biết .
Bây giờ thì ngồi im nghe bạn bè tám . Mình không nhiều chuyện . Mình chỉ biết nghe rồi tóm lại để có thể ngồi viết....
Viết gì để không mang tiếng là kẻ nhiều chuyện ( đời ) ?
đăng sơn.fr
THÊM
một vài lần NHIỀU CHUYỆN .
___________________________________________________
Thú thật là : tôi ghét những kẻ nhiều chuyện . Ở diễn đàn Net hay có danh từ Tám - " 8 " . Lúc xưa,đọc như thế,tôi không hiểu 8 là cái gì và thấy mình nhà quê vì không bao giờ biết Tám .
Không biết tán - tám - 8 , thì tôi viết :
" Chúng tôi là những đứa lắm chuyện khi gặp nhau ăn uống,đấu hót.... Như bao lần cuối tuần tôi đến muộn thì thấy nhóm bạn bè đã ngồi sẵn quay quần ở cái bàn dài sau vườn.
Đàn ông thì mình bắt tay,đàn bà con gái thì mình tặng cho nụ cười đáng ghét ( Không hôn ở hai má như với bạn nữ người pháp - Phụ nữ Việt mà mình kéo vai,chạm môi,chạm má ,họ lại tưởng là mình dê họ - Tội !)
Ngó cái cô gầy gầy,tóc dài kia . Hỏi cô :
- Nè ! Hình như tôi đã gặp cô vài lần ở đâu ?
Cô cười tươi trong lúc đám bạn lao nhao :
- Gặp rồi mà ,ăn nhậu ở đây mà ....
Giả vờ trêu cô thế thôi . Khuôn mặt như bé sinh viên ấy với một chuyện gia đinh,chuyện tình buồn dang dở làm sao quên .
Trí nhớ tôi còn tốt lắm như cậu con trai 20 tuổi mà .
Ngồi một chút với nhau,tôi lại ghéo cái cô khác :
- Em đang ế há ? Muốn anh giới thiệu cho một gã lý tưởng không,em ?
- Xời ! Kiếm ông nào lý tưởng giống hệt anh á ,anh !
Chẳng biết cô ấy đuà hay thật để móc méo mình ? Lý tưởng là cái gì nhỉ ?
Có phải là giả vờ,giả vịt nghiêm trang đúng lúc, nói lúc cần nói và cứ tủm tỉm cười ruồi ?
Không biết .
Bây giờ thì ngồi im nghe bạn bè tám . Mình không nhiều chuyện . Mình chỉ biết nghe rồi tóm lại để có thể ngồi viết....
Viết gì để không mang tiếng là kẻ nhiều chuyện ( đời ) ?
đăng sơn.fr
