..
THÊM MỘT LẦN NỮA ĐỂ XEM SAO ?
____________________________________
Trời đã tan sương mù.Cơn lạnh đã loãng đi phần nào khi bạn đến thăm rủ ra quán nước.
Bàn ghế nằm dưới luồng nắng.Giữa hai ly cà phê ngon, vẫn thấy ánh mắt bạn có nhiều ưu tư,vướng mắc.
Và bạn hỏi :
- Cậu thấy tình hình kinh tế như thế nào ? Càng ngày càng tệ phải không ?
Thấy nực cười,hỏi đã rồi lại tự trả lời cho câu hỏi của mình.Thấy cái gì ? Thấy mấy cột in đậm trên báo chí,toàn những tin chấn động buồn thảm để dễ bán giấy báo : Hãng xưởng theo nhau sa thải, đóng cửa,sản xuất đình trệ,nhà băng lủng túi ngã nhào để kéo nhau khủng khoảng…….Thấy thêm điều gì nữa ?
- Cậu nghĩ sao ? Rút quân ? Cái xứ này rồi cũng xập tiệm mà thôi.Chính trị khủng hoảng rắc rối,…. Mỹ mà ngã, đất Âu châu sẽ hết thuốc chữa…Rồi cậu sẽ thấy,dân Tây đói sẽ sinh ra thêm nạn kỳ thị với mấy thằng mít như mình. Điều này sẽ xảy đến thôi…
Anh bạn nói một tràng dài để phân tích và dắt tôi đi dạo một vòng quay từ kinh tế Tàu , đến Nhật bản ,Pháp, Ý ,Mỹ….
Không quen đi một lúc xa xôi như thế,tôi nhăn mặt bắt anh ngừng nói :
- Ông làm gì ? Cách gì để cứu cái hãng và gia đình ông ?
Anh bạn cắc cớ hỏi lại :
- Đó là điều tôi muốn hỏi ông.Phải làm thế nào ?
Tôi thừ người,nghĩ đến sợi dây thắt lưng bụng.
Anh bạn vẫn không để tôi yên :
- Nghe lời tôi đi.Rời cái xứ này bay sang Mỹ.Gia đình tôi đã chuẩn bị sắp đi. Đất lành chim đậu ông ạ. Đừng ngoan cố và bảo thủ nữa.Sẽ ân hận. Ở Mỹ là đất cơ hội,biết bao nhiêu người đã thành công trên con đường khoa bảng,sự nghiệp.Con cháu ở bên ấy sẽ có tương lai hơn cái đất Tây chỉ chú trọng đến chữ nghĩa và nạn kỳ thị bằng cấp . Đừng cãi tôi.Dọn và chuồn đi.
Cãi làm sao được ! Ai chẳng biết câu đất lành chim đậu hở ông ?
Ừ, ừ, Ông cứ thoải mái sắp xếp,bán nhà soạn hành lý để ra đi.Tôi biết ông luôn luôn chuẩn bị sẵn với đôi cánh biết giang rộng để đón gió. Đón gió từ những ngày lận đận ở xứ Nhật sau những năm tháng tù tội bên nhà…Xứ tây này chẳng còn màu mỡ gì sau những cuộc tranh chấp lũng đoạn về chính trị.Xứ tây đang chuẩn bị cho một con dốc kinh tế hoàn cầu.
Trong khi chờ đợi để tiễn bạn với đường bay thênh thang,tôi biết tôi phải làm gì để chuẩn bị đấy chứ.
Tạm thời thì như thế này :
- Cắt giảm ngân khoảng về việc giải trí.Khỏi ciné,khỏi đĩa hát,khỏi mua sắm những cái xa xí phẩm như tậu cái computer loại xách tay,xắm cái máy hình mới để thay cái cũ,Miễn đi ăn nhà hàng,miễn lái xe đi dạo và ngắm biển,miễn mua thêm cây cối,bông hoa về nhà trồng.
- Và nhất là miễn cái trò đi nghỉ hè- Tuyệt đối nên loại bỏ chữ ‘’Vacation’’ trong cái đầu của mình.Có thèm quá thì nhét cái đĩa video vào máy xem hình du lịch phong cảnh,cây dừa,bãi biển đồi núi.. …..
- Miễn..miễn…..
Nghĩ cũng chưa đến nỗi chết con ma nào.
Để xem sao ?
đăng sơn. fr