<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.05.2014 08:41:00 bởi dang son>
.
Góp ý !
....
Góp Ý là điều không dễ dàng vì nhiều lẽ .
Lấy một vài thí dụ nhỏ và đơn giản :
1. Mới chập chững VIẾT /
Bạn vừa viết xong một bài viết và bạn tải đi với sự háo hức . Bạn mong có nhiều người đọc bạn và thấy chỉ số người đọc tăng lên vùn vụt .
Và dĩ nhiên là bạn mong đợi có sự góp ý bằng câu nhắn . Để tỏ ra " Khiêm Nhường " - Bạn viết : Xin mọi người vào góp ý để có sự tiến bộ . Chấp nhận mọi sự Ném Đá ( danh từ và động từ mới của người trẻ ! )
Sau đó, bạn nhận được lời khích lệ, khen ngợi - Bạn vui thích - Chẳng may , bạn nhận được lời phê bình như : Chưa chuẩn, chưa đủ , chưa làm chủ được tình huống và sai lỗi ngữ phạm rất nhiều .....
Bạn ra sao ? Nóng ? Lạnh ? Nhịp tim của bạn đập ra sao để dồn máu nóng lên mặt . Và mặt sẽ đổi sắc thái trước màn ảnh ?
2. VIẾT ĐÃ LÂU ( Hành Trình Viết ) :
Bạn ghi ở phần lý lịch khi đăng ký là : Writer - Writing .
Có nghĩa là bạn rất bảnh với sự tự tin vì bạn đã có một hành trình gian nan để có kinh nghiệm viết và có thể là bạn đang làm báo, đã ra được vài đầu sách và bạn rất hãnh diện .
Với sự tự tin và một phần chủ quan, bạn mạnh dạn góp ý cho người chập chững viết : ( bébé )
Ok .
Đây là câu hỏi của tôi dành cho số 1 và số 2 :
Câu hỏi thứ nhất :
- Bạn là ai ? Bạn muốn gì khi viết và bạn viết gì ?
Bạn viết truyện tình - OK . Bạn hiểu gì về tình yêu và tâm lý của ba phái ( Nam - Nữ - và phái thứ 3 : Đồng Tình Luyến Ái ) ? Và trước khi viết một truyện tình giả tưởng , bạn đã trải qua bao nhiêu mối tình ( hờ và không hờ ) - Bạn đã nếm thứ đau khổ ấy ra sao và bạn đã bỏ ra bao nhiêu năm tháng để chiêm nghiệm và viết với nỗi đau ấy ?
* Câu hỏi thứ hai dành cho người đã có một hành trình viết với nhãn hiệu " Writer "
Nếu tránh dùng chữ Nhà Văn - để khiêm nhường hơn, tôi dùng chữ khác " Người Viết " .
Hắn là ai ?
Hắn thu thập được điều gì để viết và viết ra sao ? Hắn có bao giờ xấu hổ, đỏ mặt từ những điều hắn đã trải chữ trên mặt giấy hoặc trên màn ảnh vi tính không ?
( Tôi để một khoảng trống ở đây cho ' Hắn ' trả lời nếu Hắn đủ lương thiện để tự vấn mình ) :
-
......
-
...
Nếu bạn là một trong hai cái " Hắn " ấy - Bạn trả lời ra sao . ? : Hắn số 1 : Kẻ chập chửng non nớt . Hắn số 2 : Kẻ đã là Người Viết và có một ít nhiều kinh nghiệm viết từ cú pháp đến sự giàu có của ngữ vựng .
Vừa rồi, tôi tò mò, rất tò mò vào đọc chủ đề Lời Góp Ý của tácgiả Ngày Nắng Trong Em .
Tôi thấy gì ? Hiểu gì và ngộ ra điều gì ?
Ở Hắn số 1 - Rất nóng tính nhưng biết dằn lại để cố gắng thu nhận và giảm thiểu sự tự ái .
Ở Hắn số 2 :
Tôi không chấp nhận được chữ " KO " viết tăt ở phần góp ý . Nếu mình là Writer thì mình dùng thì giờ phải có để viết cho rõ ràng câu chữ ( như sự tôn trọng người đọc và người viết ) Ta không thể nào góp ý cho một đứa trẻ nếu ta nổi nóng và mạc sát nó . Phải không ?
Tiêu chuẩn và nguyên tắc của một người viết có ý thức là không nổi nóng để hạ gục .
Ta có thể rất thịnh nộ và ngạo mạn, ngang tàng ở tác phẩm của mình trên một đoạn viết, một đoạn văn cần thịnh nộ để thể hiện phong cách tùy theo nhân vật dựng trong truyện nhưng khi viết góp ý, ta có đủ bình tĩnh và điềm đạm với sự rộng luợng của hành trình VIẾT không ?
Tôi trách nhà văn, nhà thơ với hành trình viết như thế và tôi nổi cơn.
Nếu tự nhận mình là một nhà văn ( đã trải đời , đã thấm nhuần vì đã đọc rất nhiều và đã trải nghiệm để viết ) thì tôi viết như sau cho cái Hắn số 1 :
" Em nhỏ !
Tôi đã đọc rất kỹ trang viết của em và tôi muốn khuyến khích em trên con đường viết . Viết là suy tư và thể hiện sau sự trả nghiệm bằng nụ cười và nước mắt . Tôi nghĩ là em sẽ khá hơn về sau ( Hãy cản thận ở chỗ ...... Hãy lưu ý ở chỗ ......... .) Và tôi tin ở trình độ của em khi em trưởng thành hơn "
Tôi muốn viết với Hắn thứ 2 như sau :
" Nhà văn .
Hãy trầm . Tịnh . Và viết rõ ràng chữ " Không "
Không cẩu thả khi VIÉT
Không hà tiện chữ ở chữ Ko ( KO : Knock Out ? )
Và nhà văn cần thời gian để thành nhà văn .
Đọc xong, nhà văn nóng tính ư ?
Ok - Tôi chờ sự nóng tính và bút giải của nhà văn .
đăng sơn.fr
Câu chuyện nhỏ +++++
_
.....
Đố bạn là tôi sẽ viết gì ở đây cho bạn đọc ? Bạn sẽ đọc ra sao ?
Hãy để tôi kể cho bạn nghe vài câu chuyện nhỏ từ một buổi sáng bình thường và ' không bình thường ' :
1 - Trái Bom .
Bom nổ vào đúng 7.40 sáng khi tôi đến chỗ làm . Ở nhóm người có một người đàn bà rất bảnh, rất xếp sòng kiểu trịch thượng . Nàng không chảnh vì quá đẹp, nhưng vì có quyền hành trong tay và lắm lúc rất bảnh vì nghĩ mình có thế đứng . Nàng xấc xược hoạch họe trong lời ăn tiếng nói và nàng đụng tôi .
Nàng đã làm trái bom mở ngòi và tôi là trái bom . Tôi đóng cửa xe , lớn tiếng , tôi nhả nham thạch kiểu hỏa diệm sơn , kiểu bom nguyên tử :
- Nếu cần thì tôi cho cô mất chỗ đang làm . Hạ cơn chảnh và hạ quyền lực xuống đi .
Nàng tịt - nàng nghe tôi khốc liệt đến tận cùng :
- Nếu cô không hạ hoả thì chuyện sẽ nặng hơn .
Khi nói như thế, tôi nhìn rất rõ những bè phái, những kẻ đang bao quanh cô và nham thạch sẽ chảy mạnh hơn . Sắc mặt cô biến đổi và cô lẳng lặng biến mất .
Độ gần 12 giờ trưa, cô đến gặp, dịu dàng - Nhỏ nhẹ để trở thành một con mèo dễ yêu . Nghe cô nói như thầm thì :
- Sáng nay, tôi quá đáng - Hãy tha thứ cho tôi .
Tôi yêu mèo, yêu sự dịu dàng nên lây cái dịu dàng, thỏ thẻ : Bỏ qua đi . Tôi hiểu cô .
Hôn lên má cô với bàn tay đặt trên vai cô . Mùi nước hoa, mùi đàn bà ngây ngây làm tôi hiểu chúng ta chỉ là những kẻ phàm tục và nên chế ngự quyền hành và sự trịch thưọng ở một cung cách làm việc . Muốn giữ việc làm thì phải biết lùi lại đúng chỗ, đúng lúc . Tôi chỉ mong như thế . Hai người cười rất tươi với nhau ở ánh nắng ngoài văn phòng .
2.. ẨN NGỮ -
12.30 . Mở Web, thấy có message của một màu Hoa . Hoa gọi tôi là ngưòi giữ ' Lửa ' và nhắn đọc bài mới viết mang tên Người Nổi Tiếng .
Đọc thì đọc và cảm động vì giản dị, mộc mạc như mặt hồ ao và mùi lúa chín . Đọc để hiểu rằng : Tất cả những giả tạo phù phiếm từ cái tâm trạng muốn nổi tiếng chỉ là nhất thời .
Ở đây đó, ta đã gặp những chuyện bình thường và không bình thường : Ả đào hát gây chấn động để bán đĩa hát, bán thời trang, tên tài tử huênh hoang ói mửa trên sàn quay và ở đời sống lứa đôi rất nhơ nhớp . Ông quan lớn bạo dâm mất chức để lại tiếng xấu ô nhục ....
Bao nhiêu kẻ đã mệnh danh là nhà văn, nhà thơ đã không có phong cách như tên gọi ? Chữ nghĩa chỉ là một sự rỗng tuếch một khi đã nổi danh ham hố và dùng danh nghĩa nhà văn, thi sĩ để mong được coi trọng .
Nhà văn chẳng là cái gì cả một khi những trang chữ chỉ là sự đỏm dáng - ảo vọng .
Nhà văn có biết dùng chữ nghĩa để gửi một thông điệp và đấu tranh cho tình nhân ái ? Nhà Thơ có biết quý trọng ân tình khi đùm bọc con cháu và giúp đỡ xã hội ?
Nổi tiếng ư ? Nổi ra sao ? Như thế nào ở một phong thái ?
Viết và sống ? Viết gì ? Viết ra sao trước những bất công, bạo quyền ? Viết gì khi thấy những lao tù, những thân phận khốn khổ khi chỉ ngồi trong phòng máy lạnh, quạt máy và nhìn thấy cái tên của mình ở bìa quyển sách đầy chữ ?
Tôi cũng giống cô bạn viết ấy - Tôi không mong nổi tiếng khi viết truyện ngắn mang tên " Đừng Làm Nhà Văn " .
Ẩn ngữ và phản ngữ là một thái độ có suy nghĩ . Hãy là nhà văn bằng chính tâm hồn lương thiện của mình . Và cố gắng giữ lại điều cần phải giữ .
đăng sơn.fr