.
.
ÁO ( mặt nạ ) CỦA NGƯỜI VIẾT ?
_____________________________________________
2.
Đọc xong bài viết về sự ca tụng quá mức ( cho đến một cái độ ảo ) như thế ,tôi phì cưòi khi nhớ lại câu nói của một nhà văn lão thành ,ông đã nhăn mặt : " Chúng đang trải chiếu cho nhau ngồi " . Khi viết như thế là ông nhà văn đã thấy từng đám xúm xít nhau ngồi lại ăn uống đớp hít với nhau rồi nâng ly ca ngợi nhau ,có kẻ múa bút đưa bạn mình lên mây để giữ tình cảm . Có kẻ chỉ vì muốn có cái lợi lớn nhỏ cho mình ( Tôi đưa ông lên mây ở báo này,ông trả ơn viết đẹp về vài bài lếu láo của tôi ở báo kia ... )
Cứ thế rồi treo giải trong đám cho nhau với cái nhãn hiệu Văn Học và làm Văn Học .
Ở đất Pháp cũng có vài đám ruồi nhặng đó khi hò hét,hùn tiền bạc treo giải cho nhau cho dù tác phẩm đọc xong,không ngửi nổi . Có người đọc xong,chán nản lắc đầu chê trách thì kẻ phê bình treo giải nhún vai,thản nhiên nói :
- Tại ông ( bà ) chưa đủ trình độ để đọc một tác phẩm lớn . Hãy đi xem thật nhiều các cuộc triễn lãm về nghệ thuật . Khi có mắt thẫm mỹ thì một bãi rác được phóng họa,được bắt góc cạnh để sáng tạo thì rác trở thành Nghệ Thuật Rác !
Lắc đầu quay đi là chuyện của người đọc, người thưởng thức . Không vừa mắt,vừa mũi với mình thì mình chê là thối là tởm là kinh dị .
Nếu tạm tách rời chuyện viết lách để nói qua về chuyện sân khấu ca hát,ta đọc gì ? Thấy gì ở những lời phân tích và phê bình từ những người chân chính,có tâm với nghệ thuật ca hát trình diễn ?
Để làm một ca sĩ hàng đầu ,đựợc sự ca ngợi hò hét từ phía khán giả,ta có cần rú lên,gào thét thật to,thật rền ở một đoạn nhạc hay không ? Ta có cần gập lưng,lăn lộn một cách thảm thiết để vài khán giả thấm cái tận cùng thê lương ? Và ở bài hát nào,ta cũng ầm ĩ theo Cung cách bầm dập,hãm hiếp nghệ thuật như thế, nhạc sĩ sáng tác bản nhạc sẽ nói gì ?
Ông nhạc sĩ già có nhiều kinh niệm lăn lóc từ 60 năm trong nghề đã phê bình :
Những kẻ này chỉ nên gọi họ là người hát để mình nghe nhạc giải trí chứ không phải là " Ca Sĩ " . Họ hát không có hồn trong bản nhạc cho dù rất kỹ thuật và đầy kịch tính .
Đọc những bài báo phê bình những kẻ ca hát,siêu sao như thế từ những lời viết chân thật để xây dựng ,bạn nghĩ gì ?
Đọc thêm những lời viết kiểu nâng bi,ca tụng của một đám ký giả bèo nhèo trục lợi theo hùa ,bạn đã nghĩ gì ?
Nếu cần viết một bài nhận định về nghệ thuật theo một lãnh vực nào đó mà bạn thích, bạn sẽ viết ra sao ?
- Viết kiểu giận dữ,thoá mạ như một số độc giả ghi danh làm thành viên ở những Forums chuyên về tin tức Ca Nhạc Sân Khấu ( họ đã về hùa kiểu ghét bỏ,văng tục, móc méo và tự hạ nhân cách riêng khi viết những câu góp ý rất hạ cấp ) ?!
- Viết với thái độ quân bình trầm tĩnh phân tích cái hay,cái dở và tránh đi phần nào ở sự chủ quan ?
3.
Mặc ÁO hay đeo Mặt Nạ khi viết ?
Gõ ngón tay trên phím chữ hay cầm cây bút , mình hãy đối diện với chính mình . Tâm hồn và trí tưởng không cần một cái áo rộng hay chật bó nào . Cái mặt nạ như lúc dự dạ hội hóa trang không cần thiết .
Viết mà như một ông hoàng,bà chúa âm nhạc thợ hát đang uốn lưng gào thét trên sân khấu để làm hư hại nghệ thuật thì đừng viết nữa . Chữ nghĩa không phải là một đống rác nghệ thuật .
đăng sơn.fr
.
ÁO ( mặt nạ ) CỦA NGƯỜI VIẾT ?
_____________________________________________
2.
Đọc xong bài viết về sự ca tụng quá mức ( cho đến một cái độ ảo ) như thế ,tôi phì cưòi khi nhớ lại câu nói của một nhà văn lão thành ,ông đã nhăn mặt : " Chúng đang trải chiếu cho nhau ngồi " . Khi viết như thế là ông nhà văn đã thấy từng đám xúm xít nhau ngồi lại ăn uống đớp hít với nhau rồi nâng ly ca ngợi nhau ,có kẻ múa bút đưa bạn mình lên mây để giữ tình cảm . Có kẻ chỉ vì muốn có cái lợi lớn nhỏ cho mình ( Tôi đưa ông lên mây ở báo này,ông trả ơn viết đẹp về vài bài lếu láo của tôi ở báo kia ... )
Cứ thế rồi treo giải trong đám cho nhau với cái nhãn hiệu Văn Học và làm Văn Học .
Ở đất Pháp cũng có vài đám ruồi nhặng đó khi hò hét,hùn tiền bạc treo giải cho nhau cho dù tác phẩm đọc xong,không ngửi nổi . Có người đọc xong,chán nản lắc đầu chê trách thì kẻ phê bình treo giải nhún vai,thản nhiên nói :
- Tại ông ( bà ) chưa đủ trình độ để đọc một tác phẩm lớn . Hãy đi xem thật nhiều các cuộc triễn lãm về nghệ thuật . Khi có mắt thẫm mỹ thì một bãi rác được phóng họa,được bắt góc cạnh để sáng tạo thì rác trở thành Nghệ Thuật Rác !
Lắc đầu quay đi là chuyện của người đọc, người thưởng thức . Không vừa mắt,vừa mũi với mình thì mình chê là thối là tởm là kinh dị .
Nếu tạm tách rời chuyện viết lách để nói qua về chuyện sân khấu ca hát,ta đọc gì ? Thấy gì ở những lời phân tích và phê bình từ những người chân chính,có tâm với nghệ thuật ca hát trình diễn ?
Để làm một ca sĩ hàng đầu ,đựợc sự ca ngợi hò hét từ phía khán giả,ta có cần rú lên,gào thét thật to,thật rền ở một đoạn nhạc hay không ? Ta có cần gập lưng,lăn lộn một cách thảm thiết để vài khán giả thấm cái tận cùng thê lương ? Và ở bài hát nào,ta cũng ầm ĩ theo Cung cách bầm dập,hãm hiếp nghệ thuật như thế, nhạc sĩ sáng tác bản nhạc sẽ nói gì ?
Ông nhạc sĩ già có nhiều kinh niệm lăn lóc từ 60 năm trong nghề đã phê bình :
Những kẻ này chỉ nên gọi họ là người hát để mình nghe nhạc giải trí chứ không phải là " Ca Sĩ " . Họ hát không có hồn trong bản nhạc cho dù rất kỹ thuật và đầy kịch tính .
Đọc những bài báo phê bình những kẻ ca hát,siêu sao như thế từ những lời viết chân thật để xây dựng ,bạn nghĩ gì ?
Đọc thêm những lời viết kiểu nâng bi,ca tụng của một đám ký giả bèo nhèo trục lợi theo hùa ,bạn đã nghĩ gì ?
Nếu cần viết một bài nhận định về nghệ thuật theo một lãnh vực nào đó mà bạn thích, bạn sẽ viết ra sao ?
- Viết kiểu giận dữ,thoá mạ như một số độc giả ghi danh làm thành viên ở những Forums chuyên về tin tức Ca Nhạc Sân Khấu ( họ đã về hùa kiểu ghét bỏ,văng tục, móc méo và tự hạ nhân cách riêng khi viết những câu góp ý rất hạ cấp ) ?!
- Viết với thái độ quân bình trầm tĩnh phân tích cái hay,cái dở và tránh đi phần nào ở sự chủ quan ?
3.
Mặc ÁO hay đeo Mặt Nạ khi viết ?
Gõ ngón tay trên phím chữ hay cầm cây bút , mình hãy đối diện với chính mình . Tâm hồn và trí tưởng không cần một cái áo rộng hay chật bó nào . Cái mặt nạ như lúc dự dạ hội hóa trang không cần thiết .
Viết mà như một ông hoàng,bà chúa âm nhạc thợ hát đang uốn lưng gào thét trên sân khấu để làm hư hại nghệ thuật thì đừng viết nữa . Chữ nghĩa không phải là một đống rác nghệ thuật .
đăng sơn.fr
