Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

VIẾT THÊM ĐIỀU GÌ ? đăng sơn.fr

430 trả lời, 76.324 lượt xem — Trang 1 / 15




* VIẾT THÊM ĐIỀU GÌ ?



Viết gì ư ?

Viết để bụi đường cay lòng mắt, viết để lòng mình đỡ trơ trụi như chiếc lá mùa đông.

Mùa đông ở đây dài lắm. Thời tiết cũng giống như lòng người, lúc nóng, lúc lạnh lùng khô cứng....


Viết ư ?

Viết để giữ lại được điều gì ?

Viết và giữ được sự tự chủ khi viết là điều hơi khó. Không lẽ viết để hằn học với những người không biết điều và ít khi biết điều khi đọc, khi đã nhận được những lời chào hỏi thân tình.

Viết, đã viết trong nỗi thinh lặng, viết với điều thiện tâm để mong có được một lời đáp trả thân tình giữa người và người....

Vậy mà vẫn bị lầm và buồn bã như đã bao lần biết thất vọng là nguyên cớ của nỗi buồn.

Viết cho người hay chỉ viết riêng cho mình... ? Mình mòn mỏi với thời gian. Thời gian có tiếng gọi. Cuộc đời cũng có tiếng gọi. Chữ viết cũng có những ân tình của chữ và nghĩa. Chữ nghĩa có tiếng gọi riêng. Riêng rất đặc thù của một thứ gọi là phong cách viết.

Viết để thử, thử giả vờ để làm ấm lòng mình. Người đọc có thứ lửa riêng của họ. Có khi họ chìa lòng bàn tay để nhận hơi ấm (thứ hơi ấm của tình người chuyền cho người). Nhưng bên cạnh đó, cũng có những người lạnh lùng ngoảnh mặt quay lưng. Họ không cần thứ tình người và hơi ấm.

Viết tiếp tục để sưởi ấm mình hay để sưởi ấm người và hy vọng xóa tan được tảng băng cứng trong lòng họ ?

Viết để an ủi mình với câu nói quen thuộc : "Đừng nuôi cái hy vọng thay đổi người khác. Hãy tự thay đổi lấy chính mình..."

Vậy ư ?

Thôi thì thế.

Hy vọng rồi ngày mai mình sẽ vui hơn. Quên như bao lần đã tập quên những mùa đông băng giá ở lòng người.







* * TỰ HỎI.




…Đã khá lâu rồi,chẳng biết nên viết tiếp hay sẽ ngừng viết hẳn ?

Viết để làm gì ?

Cái câu hỏi kiểu ‘‘ khỉ gió ‘’ này đã được đặt ra nhiều lần.
Viết cho mình để xem như một cách giải trí hoặc để trải lòng hay để tìm sự cảm thông của một vài cặp mắt lỡ bộ,lỡ đường ghé đọc ( ? )

Viết về điều gì để thấy mình có thể vui hơn ?
Viết theo một cách thức nào để sau những giờ phút mệt nhọc với công ăn việc làm,ngồi đọc lại,thấy mình còn có một vài lý do để sung sướng,thoải mái với những điều mình đã nghĩ ?

Mà thôi !
Thử không tự dằn vặt mình với câu hỏi nghe phát nhàm ( Viết Để Làm Gì ? ) nữa.

Cứ để thời gian và hoàn cảnh sống chung quanh cho mình câu trả lời.
Tạm thời thì cứ viết.Dù chỉ viết vài dòng khi ngồi nghe nhạc.

Chúc người đọc vui với chữ.
Chúc Chữ biết cách hiểu chữ để quý và yêu chữ.
Vậy đi.




đăng sơn.fr






Đăng nhập để trả lời
0



PHẪU THUẬT.






Bẩy giờ tối, đúng hẹn,tôi đến gặp Alain .Văn phòng của bạn rộng ,gọn ghẽ với mớ giấy tờ và chồng sách báo xếp gọn ghẽ trên bàn,tôi vẫn để ý thấy quyển Confessions của Jean jacques Rousseau ở đầu bàn.Chẳng hiểu cái đề tài thi tú tài năm 1999 của pháp có gì hấp dẫn hắn đến thế ?
Bấm tay tắt những máy computer,Alain tiện tay tắt bớt mấy ngọn đèn quanh tường và tháo cái cà vạt màu nâu thẫm.Hắn bảo tôi :
- Cả Toi nữa ! Cởi dùm cái cà vạt lủng lẳng như sợi dây siết cổ của bạn đi.Bữa nay moi lột trần truồng toi. Đang rảnh.

Tôi tuân lệnh,giật thót người.Chữ ‘’ Lột Trần ‘’ – nghĩa đen – làm tôi sợ.Người ta đã có lần đồn đãi hắn và tôi là một cặp Gay, đồng tình luyến ái vì thấy hai thằng rất thân nhau.

Alain là người Pháp,tóc vàng,bảnh trai,mức thâu nhập khá với nhãn hiệu Tâm Lý gia và chuyên trị những căn bệnh hơi…bất thường !

Nhớ lần gặp hắn ở một buổi tiệc,tôi đã phải gồng mình, ra sức bẻ lật bàn tay của hắn lại trong cái bắt tay đầu tiên.
Mắt nhìn mắt,Alain đã cười ha hả nói :
- Ông không chịu thua ở vị thế lòng bàn tay của mình nằm dưới bàn tay tôi hả ?
Tôi đã không trả lời.Tôi thích cái gì cũng ngang hàng trong việc giao tiếp….


Alain đổi thế ngồi,thoải mái gác cả hai chân lên bàn giấy và nhìn tôi, vẻ diễu cợt qua đầu mõm đôi giầy đen.
- Mày thích sự thật không ?

Tôi nhăn mặt, đẩy mạnh đôi giày của bạn xuống đất.
- Tùy.Nếu chấp nhận được.
- Chơi với nhau đã lâu,tao đã nghiên cứu cái trường hợp mày và tao sẽ tiếp tục.
- Để làm gì ? Tao không phải là con bệnh của mày.

Alain mở rộng cửa sổ đằng sau lưng cho tôi thấy buổi chiều đang nhạt nhòa nơi vườn cây,hắn châm điếu thuốc,chồm người và ‘’ ăn thịt ‘’ tôi bằng ánh mắt :
- Cái ‘’ tôi ‘’ của mày khó chơi lắm !Mày là thằng thích lý tưởng hóa cuộc đời, để thất vọng và bất mãn lung tung.Suốt đời mày khổ !

Tôi rùng mình,cảm thấy vừa ghét vừa sợ bạn.Hắn đang méo mó nghề nghiệp và ‘’ lột trần ‘’ tôi bằng thứ ánh sáng tôi ghét nhất :Direct,nóng bừng !

- Tao…
- Mày im miệng để tao nói.Please.Tao đang hứng chí.Bữa nay tao ế khách và tao muốn khám mày,luôn tiện trị cái bệnh Húc đời của mày.
- Cách nào ?

Ngón tay Alain chỉ thẳng vào đầu mũi tôi :
- Mày theo môn ngôn ngữ học.Còn tao.Kha kha kha kha,khoa tâm lý rất là phức tạp…
- Và hoang tưởng ….
Alain dụi điếu thuốc ,vỗ vai tôi :
- Hoang tưởng ? Không bạn già ơi . Mày đã học tư tưởng của Socrate ?
- Ừ. Sự thật với hai bề mặt để đối chiếu,phản diện ?

Hắn gật gù,tiếp tục hành hạ thằng Mít tóc đen :

- Mày biết cái ngày Socrate nâng ly thuốc độc uống để chết trước mặt bạn bè để làm gì không ?
- Biết.Vì ông ấy đã tìm ra chân lý của sự thật và muốn được tự do với vận mạng của mình.Mày nghĩ sao ?
- Tao biết mày rắc rối sự đời.Và tao nghĩ,cả đời mày sẽ cô đơn giữa tỷ tỷ người với cái tìm chân lý sống.Mày sẽ chết khô.Bạn ạ.

Tôi nổi cáu :
- Còn mày.Mày đi tìm cái gì ?

Alain cười ha hả,sảng khoái.Hắn đứng dậy rót đầy hai ly whisky.Tôi đẩy ly,không uống và tỏ vẻ muốn chấm dứt câu chuyện,rủ hắn đi ăn tối.
Bạn gật đầu tán thành.Hắn nói :
- Mình chòng cái cà vạt vào cổ lại đi.Tối nay,tao muốn đãi mày ở một nhà hàng rất ngon,rất sang.Chúng nó thấy mình không veston,cravatte sẽ không cho vào cửa.Mẹ kiếp ! Đời này ảo vô cùng.


Ra khỏi phòng mạch,khóa cửa.,Alain quay lại ân cần vỗ vai tôi :
- À này.I want to tell you : Tao thú thật một điều có thể làm mày cáu.Cái con nhỏ người Hòa Lan tên Jennifer ở Na uy,thỉnh thoảng viết thư thăm hỏi mày chính là tao đó.Tao đã bảo là tao bỏ thi giờ để ‘’ nghiên cứu ‘’ mà.Coi mày thuộc type lựu đạn nào…. ?

Tôi cười cười.Muốn thoi cho Alain vài phát mà nghĩ lại,chửi bới,giận hờn hắn sẽ mất một bữa ăn tối thú vị.Vả lại, đã là bạn bấy lâu nay mà.

Bóng tối của Bordeaux ập xuống bao chùm chúng tôi.
Trời tháng chín hây hây. Đẹp.



đăng sơn.fr
Mùa hạ ở đây.


Đăng nhập để trả lời
0



VIẾT VỀ ĐIỀU GÌ ?
VÀ TẠI SAO VIẾT ?


Buổi tối mùa đông vắng vẻ.Vắng từ con đường dẫn đến ngôi nhà
có cánh cổng gỗ màu trắng.Vườn mùa đông ẩm đục nước.Cây cỏ chung quanh tiệp vào màu của bóng tối lờ mờ,chẳng đâu rõ vào đâu….


Chỉ có nụ cưòi của bạn chủ nhà đứng đuới ánh đèn là còn rõ rệt.Thân tình hiện ở mắt và cái bắt tay…..

- Uống gì em ?.Chút whisky cho ấm bụng ? Bạn già hỏi

Bạn trẻ cởi áo khoác,lắc đầu.
- Chị nhà đâu anh ?
- Bữa nay bà ấy bỏ nhà đi ‘’ hoang ‘’ ăn tết với bạn bè.Chỉ có anh và chú ăn tối và quậy loay hoay. Được không ?

- Sao không được anh.Nếu cảm thấy cô đơn thì gọi em……

- Chú biết không ? ,Lâu lâu được cô đơn cũng là một cái thú.Bữa nay,anh và chú dược tự do cô đơn…..

Căn nhà rộng .
Hai người đàn ông chọn cái bàn nhỏ ở góc bếp để ngồi nói với nhau.Bạn già say sưa nói về một đề tài ‘’ Bút Chiến “
ỏ Net,một wed văn học.Chuyện Hán Nôm diễn nghĩa và những cái oái oăm không rõ nghĩa ,rõ nguồn gốc của thế giới chữ nghĩa.Bạn trẻ yên lặng ngồi nghe và thỉnh thoảng đặt một vài câu hỏi như muốn đệm lót cho câu chuyện đang hứng khởi……

Bạn già thôi,không nói về trận thư hùng cãi lý của những người viết quay sang thả một câu nói ( hỏi ) thòng :

- Này .chú em ! Đôi khi viết thì cũng đừng nên giải bày thành thật quá.Người ta sẽ biết tỏng tòng tong về mình.Bất tiện.Có nhiều ngườii rất tò mò,soi mói……

Bạn trẻ ngồi ngẩn người trong vài giây để thử đoán người nói đang muốn nhắn nhủ ngầm mình một điều gì không trực tiếp….

- Anh có thể nói cho em rõ ý thêm được không ?
- Anh muốn nói về những việc tình cảm riêng tư.Lắm khi không nên khai ra.Cứ lẳng lặng giữ trong đầu.Mình sẽ bình an,vô sự….

Ha ha haha….

Ông bạn già có lý và quá cẩn thận.

Có điều gì không ổn khi người viết muốn kể về một câu chuyện tình hay chuyện đời ?.
Khi đặt câu chữ,người viết đứng ở vị thế nào để diễn đạt những điều suy nghĩ từ một góc cạnh nhìn ?
Có nên cố gắng giữ một cái nhìn có vẻ ‘’ chung chung ‘’ để tạm gọi là không quá chủ quan không ?

Khi viết và khi đọc,ta dùng vị thế và quan điểm riêng của mình ra sao để nhận định sự thể ?

Chỉ vỏn vẹn chừng ấy một vài câu hỏi để tạm có cái suy nghĩ…..

Vậy mà cũng hết nửa đêm.Chai rượu vang miền trung nam nước Pháp đã gần cạn.Bạn già,bạn trẻ không uống nữa để chuyển sang một cái đề tài khác..Chuyện tình cảm ,chuyện của những cái ‘’chung ‘’và ‘’ không chung thủy ‘’ trong đời sống tình cảm vợ chồng.Cái đề tài khá phức tạp của những Chuyện Tình Không Là Trăm Năm……

Khi yêu nhau,lấy nhau.Ta được gì ,mất gì ?

Câu trả lời khá dài cho một thời gian có giới hạn.
Già và trẻ hẹn nhau một dịp khác để bàn luận sâu thêm.

Trẻ thân mật bắt tay Già dể từ giã và trên đoạn đường về,hắn lại lẩm cẩm,loay hoay vơí cái ý nghĩ …..Ta sẽ viết về điều gì và Viết Để Làm Gì ?


đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0






VIẾT ĐỂ ĐỠ PHẢI NỔI GIẬN VÀ...






Sáng sớm được bắt đầu từ cơn mưa.Bụi mưa giăng khắp chốn,mưa ngập trên từng cánh quạt kính xe,mưa nối đuôi theo nhau ở chặng đường nghẽn xe trên xa lộ.

Mưa có thể làm đoàn xe chạy chậm lại và phải giữ khoảng cách an toàn để không xảy ra tai nạn.Vậy mà có vài ba tên vẫn chạy ẩu,cứ leo lên xe và phóng như bay.Làm như xe có bao nhiêu mã lực thì phải tống ga biểu diễn cho đã nư. Và tai nạn xảy đến...


Thấy nực !



Ghé chợ mua vài món hàng,trời mưa nho nhỏ,chợ trời vắng hoe ,bạn hàng không đến bán vì...mưa.Lạnh quá cũng không bầy hàng,mưa,gió cũng không đến đông đủ để bán hàng.Khi nóng quá,có người cũng nại lý do là '' cái nóng '' đã xúi bẩy dân chúng chạy ra biển phơi nắng,tắm biển không ghé chợ.Họ thích rên la vì kinh tế xuống dốc,rên la vì càng lúc các trung tâm thương mại càng mở rộng để hốt khách ,cạnh tranh hạ giá giết chết chợ trời...

Đứng lại nói chuyện dể hiểu thì biết thế. Họ nản chí và xuôi tay,buông tay để không nhìn thấy cái đẹp,cái nhẫn nại,chăm chỉ lao động để vượt qua mọi khó khăn và kiếm sống. Lỗi tại ai mà khách không ra chợ giúp thương mại kiểu nhỏ ?

Lỗi tại ông trời làm nắng mưa hay lỗi do chính nơi mình ?

Nực và thấy buồn cho sự ủy mị hay bỏ cuộc của người !


...


Về đến nhà,ngắm khu vườn đang vươn mình trẩy nụ cây cối dưới mưa.Thấy một mớ giấy tờ hóa đơn về.Cái gì cũng lên giá và đắt đỏ .Đành vậy thôi.

Ăn cơm xong,rửa chén bát ,dọn dẹp.Định nghe vài bản nhạc từ máy cho thư thả lại gặp chuyện bực mình.Cáu lắm ! Giận lắm ! Định đốt nhà,đập đồ cho hả nư.

Nghĩ lại thấy sợ và tốn tiền,đành thôi.


...


Rúc vào văn phòng,tập thể dục ,hít thở đủ kiểu cho hạ họa và dằn cơn...

Mở Net,đọc ở Msn - Actualités,thấy cái bảng xếp hạng 9 Ngài lãnh tụ,vua chúa giàu nhất của các xứ Ả Rập,đã và đang hút máu dân nghèo để làm giàu và vinh thân phì gia.Dân chúng xuống đường.

Ở Lybie,ngài lãnh tụ Mouammar Kadhafi cho lính mang súng ống đàn áp biểu tình làm chết cả ngàn người.Máu dổ,thịt rơi và còn,sẽ còn nữa trong những ngày sắp đến khi mà dân chúng ở các nước cùng trổi lên đòi tự do ,dân chủ.Khẩu hiệu tự do,dân chủ rất khó học ,khó áp dụng và phải trả bằng những cái giá rất đắt.

Đọc xong,ngẩm nghĩ và nhớ lại thời Việt Nam của mình từ ngày cũ cho đến bây giờ.

Bực cả mình và ngán ngẩm với các chế độ,chính sách và ngán sợ và tởm những kẻ cầm quyền chỉ lo hốt bạc và tham nhũng...


Giận !

Tắt nhạc để ngồi viết.Chữ viết tuôn ra như bao điều phẩn nộ cần được diễn đạt bằng lời nói và thái dộ.

Chán.Bực.Giận. !!!










THỬ ĐỌC VÀ VIẾT THEO MỘT CÁCH KHÁC .






Buổi sáng,dậy sớm,có tí thì giờ đọc vài trang trên một vài Website.Có những bài văn,sưu tầm được tải lên,đọc thấy khoan khoái,dễ chịu vì những dòng,những trang chữ đã cho mình được cái cảm giác sống.Phải thế.Đọc cũng có nghĩa là SỐNG,là thu nhập.


Mở thêm vài trang net,thấy có cái tựa viết về một Ngài " Tiến Sĩ " giấy.Bài viết kể về sự ngu dốt cực độ của một ngài TS khi ông ta sang Nhật Bản có thông dịch viên.Ngài ấm ớ hội tề trước những câu hỏi của người có học thật sự đặt ra.

Đọc và buồn cười quá ! Không nhịn được cười.Định viết vài câu ngắn gọn để cám ơn người đã có lòng tải bài sưu tầm lên và có thể cùng nhau suy ngẫm.

Lại thấy có nhiều người vào viết lời Góp Ý.Có những lời góp ý rất trung dung và sát thực.Đọc thêm vài lời nhân dịp bài viết để lợi dụng tìm
cách " Choảng nhau '' và " Húc " nhau.Thế là những câu chữ viết lời góp ý thành những trận thư hùng thanh toán nhau và phá hư cả cái Chủ Đề.


Lại hết nhịn cười được.Cười trong cái méo mó.Cười khi đọc và cảm nhận thấy trên những câu chữ và cách hành văn có đầy những hậm hực và những lời thóa mạ bất chấp sự tự trọng của cá nhân khi phải dùng đến chữ.


Ô hay ! Chuyện net,chuyện viết,chuyện đời là như thế.

Ô hay ! Ngẫm nghĩ tại sao ta lại phải bi quan trưóc cái thảm cảnh tiêu điều và sự không biết tôn trọng chữ nghĩa ?.Nói như thế,nghĩ như thế là ta có thể tách " Chữ " ra khỏi cái " Nghĩa " bình thường như một chất lõi phải có.


Đọc xong,thừ người vài phút và nghĩ rằng mình không nên viết thêm một lời GÓP Ý nào đến từ chữ của mình.Vô ích mà thôi truớc những dòng chữ đã được thể hiện như một đấu trường hoang dã.


Người nói nhiều hay nói ít cũng là nói.
Nói sau khi suy nghĩ và biết tôn trọng điều mình nói và điều người khác đã diễn đạt một cách đứng đắn hay không là một chuyện cần phải đặt ra.


Nghĩ như thế.Mình có những ý nghĩ để viết ra những câu viết này.


Xin thành thật chia buồn cùng Chữ Nghĩa của thánh hiền và cũng xin ngả nón chào chữ nghĩa.
Xin chữ nghĩa chớ buồn.Vẫn còn những kẻ viết biết tự trọng và dùng trí tuệ để diễn đạt ý tưởng đó chứ.


Chữ nghĩa và cách dùng chữ để viết ư ? Viết để học,để diễn giải ,viết và học không phải chỉ để có cái bằng Tiến Sĩ.Có học thức mà không có đủ được một dúm của SỰ TRI THỨC thì có đến 10 cái bằng đại học cũng phải vứt đi.







đăng sơn.fr




Đăng nhập để trả lời
0




VIẾT ĐỂ LÀM GÌ ?



Câu chuyện đáng lẽ đã chấm dứt khi trời về sáng. Ông bạn quay sang hỏi tôi :

- Cậu vẫn còn viết lách chứ ? Viết để làm gì và cho ai đọc ?

Câu hỏi này đáng lẽ không hấp dẫn tôi cho lắm vì nó quá cũ kỹ từ cái thời non dại,khi mà tôi đi ngang hàng sách báo,mắt ngắm nhìn những tựa đề và những hình ảnh rực rỡ trên bìa cứng ,chúng cho tôi cái cảm tưởng đang đứng trước những cánh cửa mà bên trong là những phần đời mời gọi sự tò mò,háo hức nơi mình.
Thửơ ấy món quà mà tôi thích được nhận nhất dĩ nhiên là quyển sách.Những dòng chữ,những trang giấy thơm mùi mực đã đưa tôi vào thế giới mà tôi biết mình phải sống rất lâu và sống đến 5.6 lần hơn thực tại cũng chưa học hết và đủ hiểu về cuộc đời và những biến chuyển chung quanh của nó.Và tôi viết…chập chững như đứa trẻ chịu khó tập đi,vấp ngã và thèm chạy tung tăng trên cánh đồng cỏ.

Đã bao lần, các nhà văn đã thành danh đặt câu hỏi trên với họ trên những trang giấy.Tôi viết gì,viết cho ai ? Tôi đã sung sướng tìm một chỗ ngồi ấm áp trong đêm để đọc với những cảm thông dịu dàng nhất .Cho đến khi đầu óc và phản lưng mỏi nhừ,tôi rời bàn đọc với ý nghĩ ‘’ Tôi sẽ tiếp tục đọc,cảm nhận và viết,viết về nhũng điều tốt lành nhất như một sự chia sẻ với người đang đọc dòng chữ này.



ĐỌC, CẢM NGHĨ VÀ…VIẾT




Đời sống máy móc vì chúng ta có quá nhiều tiện nghi bao quanh.Những cái Có cứ thế chất chồng lên nhau : Những nút tắt bật tí tách của đèn đóm,máy móc trong khoảng diện tích nhỏ bé,những màn hình nhả liên tục sự chuyển động trên thế giới.Những tủ lạnh mà trong bụng có những thứ đã bị bỏ quên vì thừa thãi no đầy….
Nhiều,nhiều cho đến nỗi có lúc ta không thèm đếm nữa những thứ ta đã tích trữ- vì cần thiết,vì ham muốn,cám dỗ -

Cho đến một lúc nào đó,nỗi thừa mứa ập ùa đến đánh thức ta dậy.Loay hoay đi tới, đi lui với ý nghĩ thảng hoặc ‘’ Đã vậy,sao ta vẫn còn thấy thiếu.Lạ thật ! Thiếu cái gì mà ta mơ hồ lưng lững ? ‘’

Tự đặt câu hỏi – Không ai trả lời.Có ai nghe tiếng ta đâu mà trả lời,trả vốn ? Nhiều khi câu trả lời đã nằm sẵn,núp bóng ngay trong dấu hỏi.
Ta thiếu nhiều thứ lắm ( Lại nhiều thứ ! ) Cái Thiếu sững sờ,to lớn nhất đã nằm sẵn trong đầu óc mình .Nó lãng đãng như sương mù giữa trời đông.
Sự suy tưởng từ đầu óc có phải là cái’’ có’’ và’’ không’’ của tâm hồn
không ?

Một khi đã định hình được cái ta có và không có thì ta buột miệng cười thầm với mình « Ah ! Ah ! Sự trống rỗng của tâm hồn đã làm ta lơ lững,buồn bã bên cạnh những ràng buột thừa thãi của vật chất. » .

Từ đó,cái ta của con người thèm đọc,những quyển sách,những tờ báo đầy ấp dòng chữ có thể giúp ta kết nạp thêm những điều mình thiếu.Một bài thơ hay cũng có thể khiến ta lâng lâng niềm cảm súc-Có thể ép phê hơn hai ly Whisky thứ dữ - Một áng văn trong sáng trong sự tự tin,vững mạnh trong cách lý luận cũng có thể giúp ta khởi đầu một ngày đẹp và hưng phấn.

Không biết từ thời nào, đã có người nói ‘’ Nghệ thuật không thể nuôi bao tử ta,nhưng nó có thể làm cuộc đời ta đẹp ‘’
Thật vậy ư ? Cũng có khi người làm nghệ thuật ( sau bao nhiêu năm tháng kiên trì sáng tạo ) có thể nuôi mình bằng chính những tác phẩm của mình.Sự Có thể và Không thể đó là những trường hợp khác mà chúng ta sẽ có dịp đề cập ở những bài sau ….

Để đáp ứng cái đói khát của tâm hồn,tôi đã tìm ra phương thế : Tìm sách đọc,cảm nghĩ,suy tưởng và thử viết.
Viết trong nỗi lặng thinh nhất như một đối diện thử thách với chính mình.
Ăn một bụng cho cái bao tử để mình yên ổn đọc và viết.Uống một ngụm trà,cà phê và ngồi vào bàn viết.Sướng chi bằng ? !




VIẾT VÀ PHẠM TỘI



- Này ông, ông đã đưa người đời thật vào truyện của ông mà không hỏi ý kiến và xin phép ai cả.Gan thật !
- ……
- Lỡ ông làm phật ý người ta thì sao ?

Tôi đã ngơ ngác, chống chế một cách yếu ớt.
Phiên tòa diễn ra tại một bàn ăn và tôi gãi đầu,cố gắng lôi gã luật sư miễn phí trong tôi ra ánh sáng.Tôi viết truyện hồi nào đâu ? Những điều tôi đã viết rất ngắn ngủi là những mẫu chuyện lõm bõm,buồn vui trong cuộc đời .Con đường tôi đi ngang , đứng lại,ngồi xuống gặp những nhân vật, được nhìn họ,nghe họ nói và tôi mang họ về,sắp xếp vào một chỗ kín đáo trong cái kho hàng ký ức.Khi cần thiết để hý hoáy viết về một điều gì,tôi cẩn thận bưng một vài nhân vật ra, đánh bóng,chùi bụi rất kỹ lưỡng và đặt họ lên những trang giấy.

Là kẻ nhút nhát và cẩn thận,tôi luồn lách bịa cho họ những cái tên mà theo tôi rất đẹp.Tôi đặt họ tên Du,Phiên,Thụy thay cho tên Xoài,Bí, Ổi…
Tôi rất tử tế và tránh nói xấu họ qua cái nhìn lắm khi rất chủ quan của mình…
Vì theo kinh nghiệm của những bậc cha ông, đàn anh đi trước với những hệ lụy trong cái viết của họ đối với những nhân vật sống ở ngoài đời và trong chuyện.Họ được cái chiếu cố của độc giả nạn nhân.Những lời buộc tội và sỉ vả rất tận tình kiểu « Sao ông kể thật về đời tư của tôi ? « Đúng là ông bêu xấu tôi trên mặt giấy ! ‘’. Đã có bao nhiêu người viết bị lôi thôi,bị kiện cáo về tội công kích,mạ lỵ . Ông thầy Hoàng hải Thủy của tôi đã có lúc che miệng cười ruồi nói về cái viết lách trong đời ông.Viết và lách như gã lái xe ôm đèo khách và biết tránh những con hẽm tối tăm đầy hiểm trắc…..
Có những quyển sách tôi đã đọc qua và có cảm tưởng tác giả khi viết xong rất ư là hỉ hả vì trút được cái gánh nặng của tâm sự,vì phần nào đã trả được cái uất ức từ bao năm tháng sau lưng .

Cái gì khiến người ta viết và viết trong một tâm trạng như thế nào ?

Và người đọc ? Nữ hay nam,họ im lặng chăm chú để nhập hồn vào điều được viết lên hay chỉ thờ ơ đọc như một cách để giết thì giờ khi không có việc gì khác hay ho hơn để làm ?
Trên những chiếc xe bus,trong những phòng chờ khám bệnh,tôi đã âm thầm nhìn ngắm những người ngồi đọc,một trang báo,những trang tạp chí…hoặc chăm chỉ hơn,người đọc chú tâm hết sức vào những dòng chữ để đôi khi cho tôi thấy rõ cặp lông mày được châu lại ,vẻ suy nghĩ hoặc người đọc có khi mỉm cười,vu vơ một mình.Cái thế giới chữ nghĩa tuy lặng tĩnh, âm thầm nhưng khi đến gần,tò mò dùng thời gian, đẩy cửa bước vào,ta sẽ khám phá được bao điều bất ngờ,thú vị trong tâm hồn.

Bên cạnh đó,có nhiều người ơ hờ,dững dưng ,xa lạ với trang sách báo.Họ nói với tôi ‘’ Thì giờ đâu mà đọc.Chỉ tổ mỏi mắt,nhức đầu ! ‘’ .Họ đứng, ngồi trong những phòng đợi,mặt mày nhăn nhó khó chịu,bồn chồn liếc vào mặt đồng hồ và lầm bầm vì cái cảm giác lãng phí thời giờ vô ích trong lúc chờ đợi.Tôi buồn bã nhìn chồng tạp chí nằm ngổn ngang trước mặt họ và thầm chia buồn với chúng. Đâu có sao nhỉ,không đọc sách báo,người ta vẫn sống và biết đâu đầu óc được thảnh thơi hơn .Những ‘’ con mọt sách ‘’ có lắm lúc bị xem như kẻ yếu ớt,gàn dở với những điều họ đọc trong sách .Cổ nhân có nói
‘’ Người có thể đọc cả ngàn,cả triệu quyển sách nhưng nếu chẳng chiêm nghiệm và thực hành được điều gì để học hỏi thì cũng vô bổ ! ‘’
Phải thế không ?

Gã luật sư của tôi coi bộ làm được việc sau khi cố hết sức biện hộ bênh vực nỗi niềm ‘’ đọc và viết ‘’.Hắn nghiêng đầu dặn dò tôi :
‘’ Ê ông ! Lần này thoát nạn vì gặp người chịu nghe cái luận lý của tôi.Lần sau nên viết cẩn thận,tránh tỉ mỉ chi tiết về tính tình và thành phố,nơi trốn của
’’ các nạn nhân’’ .Họa sĩ vẽ chân dung rất khó,cũng như người chụp ảnh portrait,vì ai cũng muốn thấy mình đẹp trong hình.Nhớ nhé. ‘’

Tôi gật gù ra vẻ hiểu biết và phục thiện.Tự dưng trong đầu lóe lên ý nghĩ sẽ thử viết một vài chương về érotique.Ah ha ! Cái mục này chưa bao giờ mình thử lửa.Biết đâu có nhiều người đọc và nhiệt liệt hưởng ứng.Những đề tài có vẻ đứng đắn,khô khan chỉ tổ làm độc giả nhức đầu,nhức óc.Sex là một đề tài hốt bạc của đời sống tạp chí.Thử xem.Có chết con ma nào đâu hả ?!




VIẾT ĐỂ.... TRẢ LỜI


Buổi trưa.Nhín ít thì giờ tạt qua thăm cô em gái.Căn nhà,ngôi vườn sau những ngày tuyết trắng ngó ảm đạm quá. Cô em cười, móc cho mấy cái khi ra mở cổng.
- Đi đâu vậy ?.Làm phiền em hết coi phim.
- Chờ anh về hãy xem.Nói năng cho dịu dàng chút nghe.

Hơi ấm trong nhà thật dễ chịu.Cô em bữa nay đẹp hơn mọi lần tạt vào thăm.Ảnh ông chồng trên bàn thờ cũngthấy đẹp trai hơn bình thường.Hay tại bữa nay mình vui nên mắt quáng gà ta ?

Con nhỏ đứng sừng sững,với tay tắt internet.Miệng huyên thuyên như sợ tôi bỏ chạy trốn :
- Hôm bữa có đọc mấy bài anh viết ở mạng.Thiệt tình,không hiểu nỗi chất lãng mạn của ông anh.Văn thật khác người.
- Khác chỗ nào,em gái ?
- Em không khoái cách viết của anh chút nào.Ở ngoài đời giống như ông cụ non,đạo mạo.Đọc bài cứ tưởng ông còn tuổi 20.
Tôi nhăn nhó :
- Còn chi để chê không ?.Nghe xong anh đi dìa.Bye bye.

Cô đàn bà trẻ được trớn, phang thẳng :
- Cách viết của anh khó gần gũi.Không biết nói sao cho đúng đây.À à,Nó lãng mạn và có vẻ xa rời thực tế.

Cô nói một dọc dài đến khi mệt ngừng lại để tôi xen vào.Tôi ngây thơ cụ hỏi :
- Ủa !Em cũng chịu khó đọc bài anh ư ?
- Ừa.Đã đọc nhiều bài.Thơ tình yêu,đoản văn,tâm tình này nọ.Em chỉ thích đọc truyện viết về quê hương,nhà quê.Thấy gần gũi với tâm hồn mình hơn.Chẳng hạn mấy bài viết này...

Nói xong,cô cầm lại cho tôi xem những tờ giấy vừa được in ra từ mẫu báo.Một vài truyện ngắn về tâm tình miền tây của một tác giả khoa bảng,có vợ đầm đang cùng nhau sinh sống ở quê hương.
Những dòng chữ,dòng thơ mộc mạc chân tình theo kiểu Sơn Nam,Hồ trường An.
Cô đọc thêm một vài câu thơ,vẻ trân trọng.
- Thấy không ?Thật là lai láng hồn quê.Đọc xong,thèm về Việt Nam liền.
- Ừ,Ừ.Anh cũng cảm động và đang nhớ cây đa,bến cũ như em.
-Vậy thì viết đi.Viết về quê hương.Chứ lãng mạn kiểu tây như anh.Khổ sở lắm !
- ....
- À này ! Sao anh không hỏi phép ai mà cứ lôi người đời vào truyện vậy ?
-....

Đúng là sao quả tạ chiếu tướng anh rồi.Thiện tai.Thiện tai !

Anh phải làm sao cho em vui lòng với câu phàn nàn cũ kỹ này.Khổ lắm ! Nói mãi.Đâu phải mình em chê và xét sử anh đâu,em gái.
Anh nào biết cô dàn bà coi bộ rất đầm,tự nhiên,bạo dạn từ cách ăn nói,đùa bỡn như em lại thích đọc về nét đằm thắm của miền đất phù sa có những con kinh và quãng đường đê dưới bóng dừa.Anh chưa từng thấy em mặc áo bà ba.Anh chỉ thường thấy em mặc đầm trên sàn nhảy quay tít và nhiều khi em đã nhăn nhó,quay nhìn anh trốn trong cái góc tối với cái mắng đùa - '' Nhà quê.Ông giáo làng ra nhảy rock nè.Đi đâu cũng ngồi một đống.Chán ông quá! ''.

Ừ há ! Ông nhà quê hôm nay quả là tới số!Nhưng nghĩ lại.Em có lý quá chừng.Anh đang nghĩ đến lời bài hát của Lennon với Imagine thời hyppy phản chiến.Anh sống,suy nghĩ,hành động xa rời thực tại quá.Đâu phải mình em chê trách anh đâu.
Kẻ nhiều mộng mơ như anh làm gì có chỗ đứng với thời đại công nghiệp.Làm việc.Suy Nghĩ.Ăn ưống và Chạy.Chạy cho đến khi tim ngừng và quỵ.

Nhưng dù sao.Anh cũng vui khi có được thêm người độc giả như em.Để anh thoát khỏi những viễn vông,viễn mộng của mình.Biết đâu,lúc ngồi viết,anh sẽ biết ngừng lại,suy tưởng và biết soay sở đổi chiều gió ?

Vậy hả ? Chắc anh phải gác lại cái ý nghĩ viết về tình yêu và những cơn điên lãng mạn và '' lãng xẹt '' chẳng béo bổ cho ai cả.
Chịu khó chờ anh chỉnh lại cái nhìn về con đường gập ghềnh của riêng anh nhé.
Anh thèm được đổi hệ và làm đàn bà để yêu thêm hình ảnh nữ tính có thể có trong anh.Nghĩ sao ?




VIẾT GIỮA CƠN MƯA....



'' Đừng cãi nhau nữa,đưa địa chỉ mail đây.Tôi se viết cho bạn ''
- Tớ không có nhiều thì giờ đọc đâu.Bạn bè gởi đầy vào hộp thơ.Đọc không hết ! .

Không sao.Không sao.Bạn không có thì giờ đọc thì tôi viết một mình.Những sáng sớm tĩnh lặng.Căn phòng nhỏ yên bình.Ngồi đọc tin tức loanh quanh ở Net.Vài đoạn văn,vài câu thơ đâu đó.Giữ lòng mình thanh thản và hưởng những phút giây mình thích.Như một cách sống một đời sống khác.Riêng rẻ !

Đọc và vẫn thèm viết.Buổi sáng.Trời mưa.Gió gào.Tiếng mưa gõ trên khuôn cửa reo vui.Tiếng dương cầm đến từ Bến Nhạc.Đang nghe
'' A Day without Rain ''.Thấy lạ không.Ngồi viết,nghe nhạc,nghe mưa và lời tựa bản nhạc chẳng ăn nhập gì với không gian....

Có sao đâu ? Đời sống cần có nhiều điều khác lạ .Một ngày 24 giờ.Đi làm,ăn ngủ,vui sướng,phiền muộn.Tôi chỉ có thế để vun đầy những tháng ngày trên quả đất.Tôi có nhữngđiều bạn không có và ngược lại.
Tôi có những bài thơ nho nhỏ pha ngọt đắng,những đoản văn chạy lang thang trên cánh đồng âm nhạc.Chừng ấy cũng đủ để mình vui.

Mưa vẫn gõ đều trên mái nhà.Những ngón tay tôi không làm ra mưa bay để ướt đẫm những dòng chữ này.Tiếng dương cầm nho nhỏ đang làm hồn tôi say khướt.Cám ơn âm nhạc,cám ơn văn chương đã giúp tôi được nhẹ nhàng sống.Thêm một buổi sáng,thêm một ngày.

Ngừng viết ở đây.Sẽ tắt máy,sẽ tạm biệt căn phòng dưới mưa.
Mưa đứng sẵn bên ngoài,mưa sướt mướt dẫn đường tôi đi làm với ca từ
'' A Day with(out)Rain ''.......



đăng sơn.fr ( ngày mưa )
Đăng nhập để trả lời
0




VIẾT CHO những CÂY VIẾT !




Bàn tay thoăn thơắt chạy trên mẫu giấy,những ngón tay đẹp nhả dòng chữ cũng rất đẹp chợt ngừng lại.Chao ôi ! Nụ cười xinh nở như đóa hoa hồng trong ánh mắt. " Tôi có thể giúp ông điều chi ? "
Tôi cũng cười đáp trả :
" Rất nhiều điều.Tôi muốn verser những tấm chi phiếu này "
" Rất sẵn lòng "

Bàn tay,ngón tay lại nhả hoa trên những mẫu giấy nhỏ,những con số hàng dọc,hàng ngang bữa nay thấy dễ thương và không khô khan như mọi ngày.
" Cô có chữ viết rất đẹp.Tuyệt hảo ! "
Tôi buột miệng khen và được nhận thêm một nụ cười rạng rỡ :
" Cám ơn.Ông đã quá khen. "

Những ngón tay hình như bối rối chạy nhẹ qua một kẻ gạch.
" Oh ! oh! Xin cô đừng viết sai những con số,tôi sẽ kẹt lắm "
" Ông đừng lo.Bữa nay tôi vui vẻ nên làm việc nhanh nhẹn lắm "
Cô tiếp ngân nhà bưu điện vừa gõ phím máy điện toán vừa trả lời với giọng nói như chim hót.Cây viết màu vàng nằm dài cạnh bàn tay búp măng đẹp và ngoan dịu dàng như tranh vẽ.

Gửi thêm vài phong bì thư,tôi cám ơn và tặng thêm cho cô một lời khen chót " Sự vui vẻ,tử tế sẽ giúp cô có một ngày đẹp và thoải mái.
Hình như tôi đã thấy cô lần nào trên TV.Phải không ? "
Cô nàng ngọ nguậy bàn tay trên màu vàng của cây viết.Mở to mắt :
" Vous êtez vraiment un flatteur.Mon dieu ! "
(Trời đất ơi ! Ông đúng là một người hay nịnh.)

Mấy cô đồng nghiệp ở quày bên cạnh cũng phá ra cười.Ai nấy đều vui vẻ với cái không khí tươi trẻ làm tôi lâng lâng hạnh phúc.Để thử lửa với cách tạo niềm vui và niềm hạnh phúc nho nhỏ bao quanh,tôi hỏi xin cây viết màu vàng làm quà cho mình như một bằng chứng hạnh phúc.
Bàn tay mềm mại ấy đưa cho tôi cây viết với lời dặn.
" Cấm ông làm mất đấy nhé "
Tôi gật đầu,ngoan ngoãn nghe lời và chào từ giã với ý nghĩ nhẹ nhàng :" Tôi sẽ dùng cây viết này như một công cụ tạo hạnh phúc.Mỗi ngày viết một dòng chữ ngắn.Viết về những điều vui,viết về niềm hy vọng,viết về những thứ tình cảm đẹp đẽ xuất phát từ trái tim của người cho người.Sẽ viết về những sự chia sẻ vui buồn của mối chân tình tự phát sinh từ những điều giản dị nhất của đời sống.

Cây viết chỉ là một món đồ vô tri giác,nhưng nếu dùng nó với những ý nghĩ thiện lành nhất để viết một bức thư an ủi bạn bè,người thân thì nó sẽ là một trong những món vật quý giá nhất của tâm trí loài người.
Những dòng chữ nắn nót trên thiệp chúc giáng sinh hay dịp đầu năm mới.Bạn sẽ dùng cây viết , sẽ viết hay đã viết ra sao ?

Cái chủ đề " Viết cho ai và Viết gì ? " có cần đặt ra ở đây không nhỉ ? Chúc bạn yêu viết và viết với tất cả tâm hồn của mình.







VIẾT CHO NGƯỜI YÊU CÔ ĐƠN.



Nếu đúng theo luật bản quyền thì tôi không được dùng lại câu " NGƯờI YÊU CÔ ĐƠN " vì là tên đã dùng của một bài hát (...Đời tôi cô đơn,nên yêu ai cũng cô đơn....)
Trời ạ ! Lời ca nghe ảo não ruột gan.Bạn cứ thử tưởng tượng mà xem,đang tương tư,thất tình mà nghe chàng hoặc nàng ca sĩ rên như thế một chập thì lỡ yếu lòng,yếu bóng vía mà nhảy xuống cầu hoăc xuống lầu để từ giã cõi đời ô trọc này thì....


Tôi bỏ trống một đoạn trắng ở trên cho bạn tha hồ tưởng tượng hoặc hình dung ra cảnh máu đổ,thịt rơi và cũng chừa chỗ cho xe cứu thương chạy đến cứu cấp.

Lúc mới nghe bản nhạc đã nói ở trên,tôi nản lắm;Vì nhiều lẽ :
- Ca từ quá ủy mị,bi quan
- Ca sĩ rên rỉ quá cỡ thê lương.
- Loại nhạc này hay làm tôi sầu thảm vì tính "khoái" suớt mướt của mình
( Bạn bè tôi bảo thế vì tôi hay ngồi lặng yên thưởng thức kỹ lưỡng và tận tình các lời viết của ca khúc.Và có dạo,vì tưởng tượng mình đang thất tình ,tôi nổi điên sáng tác một loạt ca khúc kể lể toàn nỗi trái ngang,khóc lóc và khóc ...lóc.Có vị lớn tuổi,sau lần trình diễn nhạc mớicủa chúng tôi,khều vai tôi thủ thỉ :
- Con ơi ! Sao bản nào cũng nức nở,thở than thế con ? Cứ thế,làm sao đời vui được ?)

Ngày tháng trôi.Tôi cũng trôi như bèo dạt mây trôi.Thỉnh thoảng,ngứa chân tay lục lại chồng bản thảo cũ đọc lại thấy rưng rưng....
Không phải vì cảm động,không phải vì thấm thía mà chỉ vì đã nhận ra cái " Tàn Bạo " hành xác và " Ngâm nước " coi không được tử tế cho lắm với cá nhân mình.
Thế là lại đóng cửa xét mình và hãm mình như một vị tu hành muốn đắc đạo chờ ngày xuống núi.

- Trời đất quỷ thần ơi !.Ông trốn thiên hạ trong cái am của ông.Ông đừng tưởng ông muốn tu là tu nghe.Phải có ơn kêu gọi mới được nghe.

Một vài người bạn lại bảo thế.Có bạn,để khỏi cô đơn;lắm khi cũng phiền thật.Họ có những chiều nhìn và cách sống không giống mình.Lại hay cố vấn,chỉ đạo,khiêu dụ mình sống theo họ.Kẻ cứng đầu và yêu đời trần xác thịt như tôi làm sao TU được ?.Tôi giả vờ đấy thôi.Tôi giả vờ ghét đám đông ồn ào nhưng nếu bẵng đi,thiếu nó,tôi lại đi tìm,hoà nhập vào chốc lát,ca hát,nhảy múa giật giật như robot kẹt điện lại rời tất cả,tìm một con đường vắng,tản bộ,lang thang.Ngước lên trời ngắm trăng sao để có lúc bật hứng làm dăm bài thơ con cóc,đọc lại thấy ngớ ngẩn không tài nào chịu được.

Thế mà tôi vui.Vui một mình " kiểu mình ên ",nói theo giọng nam...
Những cái Mình Ên không ai giống ai.Ngồi yên lặng ở một hành lang quán nước mùa ấm,nhìn ngắm thiên hạ rực rỡ,đủ màu đủ sắc.Ngắm mỏi mắt thì lôi tờ báo,quyển sách ra đọc đỡ ghiền.
Có khi đọc được một truyện hay ( nhất là chuyện người ta yêu nhau - Gì chứ;cái món nói về Tình Yêu,thì không bao giờ tôi chán )và thêm cách hành văn của nhà văn đủ lôi cuốn thì còn gì bằng !? Tôi thường đánh dấu cách đối thoại của hai nhân vật yêu nhau trong truyện để suy nghĩ về cách tạo nhân vật trong các mẫu chuyện riêng của mình.Các notes càng ngày càng chi chít,thêm thắt và gạch bỏ...

Bạn có muốn thử là tôi không ? Thử xem tôi thích thú và sung sướng thế nào khi ngồi một mình trong góc bếp.Bật tiếng nhạc rất nhỏ và thong thả đoc những đơạn,những trang viết mà mình thích nhất.Tất cả đều được soạn thảo và ghi notes để sáng sớm thức dậy (5giờ )với bữa ăn sáng nhẹ nhàng,đơn giản.Xong màn trình diễn độc tấu rửa ly tách là phóng vào bàn giấy.Đóng chặt cửa.Mở máy, bay nhảy thênh thang trên phím chữ.

Người yêu cô đơn thích làm bạn với thế giới riêng biệt của hắn.Tiếng vĩ cầm tha thướt hoà tiếng mưa nơi cửa sổ soi đèn ấm,hoặc tiếng chim thức sớm ríu rít bắt chuyện với dòng dương cầm du dương.Đồng hồ treo tường quay tí tách;Tôi cũng tí tách mình tôi.Đánh máy đã đời,mỏi lưng thì cho phép mình lăn quay ra mặt thảm soải dài tay chân.....

Bạn nghĩ sao thì nghĩ.Tôi sống sao theo tôi suy nghĩ,nhưng có một lúc nào đó,yên tĩnh đọc lại các hàng chữ này chắc bạn sẽ vui hơn và biết đâu cũng có hứng trả lời và viết.
Viết không chỉ để thoát và xóa Nỗi Cô Đơn trong lòng mà viết( đọc) để tìm được những yên bình,thuận thảo với lòng mình.Đó chẳng phải là một trong những điều tạm gọi là hạnh phúc cho một người có tâm hồn và biết tìm cách sống với những rung cảm riêng của mình chăng ?




đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0






KHÔNG NẮNG NỮA THÌ....MƯA RƠI


Tôi biết mà,em sẽ im lìm như thế
Hình như uẩn khúc mù mờ ở trong lòng
Ai cũng biết,đời thường hay rắc rối
Loay hoay cho lắm cũng bằng không...

Em không nói,thì thôi,tôi nói vậy
Nói một mình như mọi bữa có sao đâu ?
Em không đến thì cơn mưa đến vậy
Mưa âm thầm ,yên lặng chạnh lòng nhau.....




KHÔNG PHẢI LÀ MỘT BÀI THƠ VỚI MƯA VÀ NẮNG


Rồi những cơn mưa
nhỏ xíu xiu
Cũng từ biệt ra đi
Bỏ anh lại lạc loài

Với...

Thinh lặng làm quà
Món quà ẩm ướt trên khu vườn
Nơi...

Không có em ngồi hong tóc
Nơi có anh tư lự chẳng ra sao

Rồi những giọt nắng
Ngó từ xa
Tưởng như mắt người yêu
Đang nhìn mình
Đã muốn mà không nói

Rồi thì...
anh cũng chỉ một mình
Như bao ngày thầm lặng

Rồi thì...
Chỉ như thế mà thôi....


đăng sơn.fr






TRÚ MƯA




Vào đây trú mưa
Dưới hàng hiên quán nước
Nghe bản nhạc tình đã cũ xưa
Như từ ngày nào đó
Dưới cánh dù bên nhau đứng nhìn mưa
Lòng thấy lòng nao nao
Lòng biết lòng sợ xa nhau
Dù một giây một phút
Tình yêu là điều kỳ lạ
Như những hàng mưa
Trên từng khóm hoa

Tình yêu nói với nhau bằng giọt nước
Nói bằng mùi sáp môi ngây ngay
Ở cổ áo nhau
Ở một vùng của tóc
Tóc đứng bên nhau,tóc nói thầm giữa tiếng mưa
Đừng xa nhau, đừng vội dứt cơn mưa
Để đôi mình được đứng cạnh nhau
Để đôi mình yêu những cơn mưa như thế này
Để …




đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0





BÊN NGOÀI VÀ BÊN TRONG.


Mưa rỉ rả.Ngoài cửa,trời cuối đông ngầy ngật lành lạnh.
Tôi định bụng sẽ thưởng cho mình một chuơng trình khá thú vị cho buổi
tối : Nằm dài,gác chân đọc sách hoặc xem một cuốn phim gì đó sau bữa ăn tối…

Phần tin tức thời sự đang nóng bỏng với những cái tít : Vật giá vùn vụt leo thang,việc làm, đình công,hãng xưởng sa thải hàng loạt…
Để tâm trí được thảnh thơi và có được bữa ăn ngon,vớí tay tắt TV,lại để ý đến tờ Nội San Y Giới mà người bạn vừa mang lại tối qua.Mắt lại rơi vào một bài văn ngắn của một nhà văn nữ.

Bài viết có một cái tên đẹp : ‘’ Diễm Phúc ‘’ ( của Trần thị Diệu Tâm ).

Nhà văn viết theo thể loại tâm tình có đoạn như sau làm tôi chú
ý :
….’’ Cái tâm xúc ngoại vật chứ không phải ngoại vật xúc động tâm
hồn – ( Cách thức sáng tạo một câu chuyện của người cầm bút để viết cái Giả thành cái Thực ).

Người viết nhân tiện kể về một buổi chiều trong công viên, đã gặp gỡ một thiếu nữ mắc bệnh tâm thần;nàng yêu đắm đuối một người đàn ông và đã quên bẵng hiện tại để sống hoàn toàn với một quá khứ và mong chờ người yêu đến mang nàng đi dự dạ hội.Cô đã mặc một bộ áo đầm xưa xũ và tưởng mình đang chờ đợi chàng trong một buổi chiều ngày giáng sinh……

Cảm thông mối tình của nàng,tác giả về nhà viết lại câu chuyện và đặt cho thiếu nữ tóc nâu khác chủng tộc một cái tên đẹp : Diễm Phúc !
Vì theo bà; đời sống thực tại phủ phàng co khả năng xóa bỏ mọi ước mơ và chỉ có cô gái điên kia là người hạnh phúc trong cái thế giới ảo tưởng không cần thời gian và không gian….
….. < Ước gì mình được trở thành ngưòi đàn bà điên để sống vơi cảm giác thương yêu dịu dàng tràn ngập lòng <
…Xin chúc cô mãi mãi còn nghe được những lời ngọt ngào bên tai…Nếu có còn nước mắt trong lòng,lần này tôi không khóc cho cô,tôi sẽ nhỏ xưống hai giọt nước mắt trên cuộc đời khô khốc của những kẻ được gọi là Bình Thường không điên ….< ( T.T.D.T )

Với cái nhìn và sự nhạy cảm của riêng mình ,tôi xúc động trươc tâm tình của người viêt.Từ chỗ đứng THẬT - thực tại - đẫn đến sự cảm thông và hiểu được cái diễm phúc ‘’ ẢO ‘’ của người thiếu nữ điên.

Vậy sao ?! Người được mệnh danh là “ bình thường “ở cái thế giới quá thực phải làm mọi cách để chấp nhận,trực diện với mọi vấn đề rất thực tế,còn người tình điên kia,nàng quên đi không gian và thời gian để chỉ tin vào điều mình đang mong chờ và sung sướng !

Sau bữa ăn tối,xem xong cuốn phim vui vui,tôi ngồi vào bàn viết ,vẫn còn nếm được cái trạng thái ngầy ngật của trang giấy ghi lại những điều xuất phát từ trái tim.
Tâm hồn là sự thể không làm sao sờ mó được.

Cảm nhận và rung động là một cách mở cửa tâm hồn.
Không có chìa khoá mở thì ghi lại một vài điều để cám ơn.
Cám ơn văn chương đã có khả năng đánh động ta vừa tỉnh thức,vừa lãng đãng ở cái thế giới thực tại khá trần truồng này.


Đăng nhập để trả lời
0




VIẾT.MỘT HÌNH THỨC ĐỂ SỐNG !





Một cô bé láu lỉnh đã cắc cớ hỏi tôi :
- Có khi nào anh viết thêm Chủ Đề ‘’ Sống Để Làm Gì ‘’
không ?

Tôi đã ngẩn người một chập trên bàn viết.Câu hỏi ngộ nghĩnh và dễ trả lời quá ( dù chưa bao giờ ai hỏi tôi như vậy ) – Dư thừa chăng ?

Chợt nhớ lại câu của một bậc cha mẹ hỏi thằng con tham ăn :
- Mày sống để ăn hay ăn để sống ?

Làm sao thằng nhóc bé ti ti có thể trả lời được ? Vì lẽ trong cái ăn có sự sống,trong cái sống có sự ăn ( hưởng thụ )

Lại có lần, gã chán đời nọ đã dậm chân,than trời ‘’ Ôi ! Sống chỉ để chết mà thôi ( Vivre pour mourir ! )

Chán thật ! Tại sao được sinh ra và ta oằn oại kéo dài sự sống để chờ ngày chết ?

Nếu được và ‘’ phải ‘’ sống.Ta sống như thế nào ?

Sự sống và cái chết đã được đề cập đến trong những tựa sách của các triết lý gia từ ngàn xưa….Sống cũng như chết có nhiều nghĩa,nhiều cách. Động từ ‘’ Sống’’ xem vậy mà bao la và hàm ý bao gồm nhiều động từ ngầm khác như : Thở,Cảm nghĩ,Nhìn, Ăn ngủ,Yêu đương,Sinh hoạt tình dục…..
Nhưng có điều..Sống ư ? Ta đã , đang và sẽ sống như thế nào ?
Câu hỏi này tùy thuộc vào thái độ sống ( tư tưởng ) của từng người. Đại khái như vấn đề định đặt cho chữ Hạnh Phúc và những tiêu chuẩn riêng dể cảm nhận và đạt đuợc Hạnh Phúc ! Rắc rối và cùng đơn giản cùng lúc !

Thử lấy một thí dụ,ta có thừa tiền,lắm bạc,nhà cao cửa rộng,vật chất thừa mứa nhưng ta chẳng may không có một đời sống gia đinh đầm ấm hạnh phúc thì đời ta lại thiếu thốn,nhạt nhẽo…Và nếu ta không đủ ăn,dủ mặc,bữa đói bữa no,sống quá chật vật.Tinh thần ta sẽ ra sao ?
Đủ ở chỗ nào và thiếu ở đâu ?
Cứ mãi suy nghĩ lung bung như thế,thế nào cũng nhức đầu,mệt óc …

Vậy thôi.
Tôi sống mỗi ngày với nỗi hoài mong đưọc an ổn trong tâm hồn và tôi xin được chọn cách viết.Viết và đọc cũng là một trong những hình thức Sống ! Sống thật sự với những khía cạnh khác nhau của đời sống.Thấm thía và cũng thấy đó là một hạnh phúc.
Hạnh phúc tương đối trên những dòng chữ của nguời và của mình.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0




VIẾT ĐỂ CÁM ƠN.



‘’ Buổi tối trời mưa được ở trong nhà ấm cúng là một hạnh phúc không gì bằng. Nếu may mắn trời mưa không kèm theo cúp điện, ta ngồi cuộn mình trong chăn ấm, nghe nhạc đồng thời đọc sách , bỏ mặc mọi thứ tất bật chung quanh...Ôi chu choa, một góc thiên đường là ở đây !!
( by Y... )




...


Tháng năm.Mưa và không mưa…

Em nhỏ !

Phải thú thật một điều phải thú thật…
Điều gì ? Em nhỏ muốn nghe không ?

Tôi đang bị bí đề tài để viết.
Tôi đã viết những gì ở những ngày tháng cũ ?
Và tôi đã đọc lại những điều mình đã viết.
Những khi không soạn bài và không có sẵn những ý tưởng để viết,tôi cảm thấy thiêu thiếu,bực bội với những khoảng trắng trong cái đầu của mình….
Để giết ( xóa đi ) nhưng khoảng không kỳ lạ ấy,tôi có cách…để cứu rỗi mình : tôi lạng vài vòng ỏ những bài viết của ngưòi khác
và tôi gặp em ở những trang đầy chữ là chũ….Tôi nhận ra sự đổi tên ở chủ đề của em..’’ Ngày Mới ‘’

Ngày mới của em ở tháng năm - Phải không ? -Tháng năm của những ý nghĩ vu vơ ,nhưng tháng năm vừa bắt đầu và còn mới tinh….

Đọc và tôi ngừng lại ở hàng chữ tôi chọn để thích .Em viết :

...‘’ Buổi tối trời mưa được ở trong nhà ấm cúng là một hạnh phúc không gì bằng. Nếu may mắn trời mưa không kèm theo cúp điện, ta ngồi cuộn mình trong chăn ấm, nghe nhạc đồng thời đọc sách , bỏ mặc mọi thứ tất bật chung quanh...Ôi chu choa, một góc thiên đường là ở đây !! ‘’
Tôi đồng ý với em cả hai tay và hai chân và tôi cám ơn em đã có chung một ý thích như tôi.
Buổi tối trời mưa,gió.ngồi duới ánh đèn ấm và đọc sách ,nghe nhạc nho nhỏ là một cái thú…..
Đọc điều mình thích và đôi khi ngừng lại để suy ngẫm….

Thường thì tôi chọn cho mình một chỗ ngồi gọn lõn,yên tĩnh để đọc,nhưng không bao giờ thiếu cây bút và cái bloc note gọn nhỏ…
Có những đoạn đọc rất thấm thía,ta có thể chụp bloc note, đánh dấu và ghi vào một vài phụ chú,tôi có thói quen gạch dưới hàng chữ cột suờn chính của câu văn nếu là sách hay báo của mình….
để có thể có thêm một đề tài và khi viết ,mình dùng lại những ghi chú để triển khai triển câu văn….

Đó chỉ là những phần nhỏ mà tôi đã ghi nhận được trong hành trình chiến đấu kịch liệt với văn chương.

Nguời viết sợ điều gì nhất ?

Theo đa số,ngưòi viết sợ bị bí,bị khựng lại trong lúc đang bo bo chạy trên dòng chũ .. Ý tưởng bị khựng lại như xe kẹt đường….Nhiều lúc viết một câu chẳng nên thân !

Em nhỏ thấy đến đoạn này,tôi hết bị ‘’ Bí’’ rồi phải không ? Những con phím chữ của tôi đang rên rỉ vì tốc lực củ a những ngón tay tôi làm chúng nghẹt thở.Tôi thở thì chúng ‘’ rêm mình,rêm mẩy ‘’ !

Và người gỡ thế bí cho tôi chính là em và những điều em viết như tâm tình một mình….
Trên những dòng chữ nhỏ nhoi của mình, ít ra ,người viết và ngưòi đọc đã tìm ra một thứ hạnh phúc giản dị,không cần đến vật chất thừa thãi bao quanh.
Người viết và người đọc tìm ra sự đồng cảm ( vui – buồn )

Và từ những dòng chữ,những đoạn rời của từng ý nghĩ,tôi tìm ra cho riêng tôi câu trả lời mà tôi thích …’’ Viết để làm gì ? ‘’

Viết để diễn đạt điều mình nghĩ sau khi đắn đo suy nghĩ.
Viết để đối diện với chính mình khi đọc lại,tự tu sửa mình truớc khi người đọc chỉnh sai mình…ta sửa sai được hay không lại là chuyện khác.Nhưng ít ra,ta có cái lương thiện là dám viết và nói ra điều mình nghĩ……


Vài dòng như thế này ở tháng năm để cám ơn trời đất.Cám ơn mưa nắng.Cám ơn em đã viết.Và sẽ viết…..









VIẾT ĐỂ MÌNH ĐƯọC LÀ MÌNH !



Trời sắp vào hạ.Nắng ấm trải dài trên phố.
Hai thằng hẹn nhau ngoài quán,chọn cái hàng hiên và chỗ ngồi tốt để ngắm thiên hạ và nói chuyện.Chuyện gì ?

Sau ngụm bia lạnh,thằng bạn ký giả chuyên nghề viết Nhảm và ‘’ đánh đấm ‘’ mở màn :

- Hôm nọ rảnh,tao vào net thấy mày đang bị thiên hạ chửi rủa..hahahaha !
- Mày không thông cảm,bênh vực.Sao cười ?!

Thằng bạn xoe xoe bộ râu mép.Cái mặt đểu,cặp mắt nghênh nghênh coi đểu hơn ngày thường.
- Tại sao phải nhảy vào binh mày ?.Có làm thì có chịu. Đã bảo rồi.Phải bắt chước tao khi viết,lấy nhiều cái tên để lách và né.Và nên nhớ : Chỉ viết về cái thiên hạ thích.

- Tao không phải là mày.Viết gì ?

Hắn nhún vai
- Mày ngây thơ bỏ mẹ ! Ở đời này có hai thứ chính : Tiền và Sex ! Ở đó mà Tư với Tưởng.Hứ !

Hắn chép miệng,nói một mạch,như sợ tôi xen vào họng :

- Hồi ấy,ngày mới ra trường,tao ngu và ngây ngô giống y hệt mày.Tao đã lý tưởng hóa đời sống theo cái đẹp và thiện tâm..ha ha ha !
Tao viết đầy ở các tờ báo loại đàng hoàng,lễ phép.Tờ nào cũng dãy tay chân ,ngáp ngáp chết yểu,tao hãi quá,bỏ nghề viết văn,viết tiểu thuyết và bỏ làm thơ tình loại nhảm nhí con cóc chết.Tao nhảy theo mấy tờ báo,tạp chí…. loại đánh đấm,trash ( rác ruởi ).Tao lấy một lúc mấy cái tên và thay đổi tên hiệu liên tục.Bạ đâu viết đó.Chủ báo thấy độc giả thích chuyện people,thích đọc sex đặt hàng,tao viết ngay.Tà tà như thế,tao vừa hưởng vừa khoái .Nhàn.Hiểu không ?
Thằng nào đập tao,chửi tao trên báo,tao đổi tên , đổi họ thẳng tay đập lại. Được không ?


Đuợc ở chỗ nào ?

Hắn là hắn,tôi là tôi.Hai công việc làm không giống nhau.Cách đấm đá với cuộc đời Ảo và Thật không giống nhau.

Tôi thấy chán nản,tỏ ý muốn dứt câu chuyện.

Hắn không buông tha.Thằng này có tính lỳ !
- Eh ! Bạn có biết tại sao bị người ta ghét cay đắng khi đọc bài của bạn không ? Văn xuôi kìa.Thơ của mày nhảm lắm,tao không thèm đọc.

Tôi đón cái nhìn sâu,thẳng của đôi mắt hắn để tìm câu
trả lời thật nhất.Tròng mắt đục và có dấu hiệu mệt mỏi vì công việc và bị đời vật không để lộ ý nghĩ..

Hắn rỉ rả :
- Sao không trả lời ?! Bí à ?

Tôi quay đi.Nhâm nhi ly cà phê,thấy cà phê đắng hơn mọi ngày.

Nghĩ gì ? Viết thêm điều gì ?




đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0






VIẾT HAY NÓI ?




Viết nhiều thì sẽ cạn kiệt những điều muốn nói.
Nói nhiều và nói dở sẽ làm khổ sở lỗ tai thiên hạ !

Vậy mà người ta vẫn viết,vẫn nói.
Viết cả những điều vô bổ.
Nói cả những điều không cần thiết.

Liết thử vào một tờ báo loại hạng bét,ta sẽ thấy mớ tin tức vô thưởng vô phạt,loại xe cán chó...Chuyện tài tử hôn hít nhau ngoài biển,chuyện ca sĩ ngôi sao ăn chơi,nổi khùng,say rượu lái xe cán người,chuyện người này bỏ người kia…

Thử ra chợ, đứng ngồi nghe thiên hạ nói.Nói gì ? Nói về chuyện mưa,nắng,nóng lạnh,cái đề tài này nghe thoáng tưởng dễ lại thành khó ! Vì lẽ ,con người chẳng bao giờ hài lòng về thời tiết : Lạnh cũng than và thèm nóng,nóng và hạn hán lại thèm mưa, đòi lạnh !
Sau chuyện thường tình của mưa nắng,người đổi sang đề tài bất mãn chính trị,người than phiền chuyện đình công ,náo động hoặc về chuyện vật giá,xăng nhớt leo thang….Người ta lôi đời tư tổng thống,dân biểu ra làm trò cười…Ngưòi này nhét thêm vào tai người kia những suy nghĩ riêng theo một chiều hướng xấu….

Cứ thế, chung chung là cứ thế.


Viết và nói như vậy thì đời này chẳng còn gì đáng sống. Nhìn đâu cũng thấy một màu đen mang hình dáng buồn thảm !
Trước những sự việc thường tình như thế, để có thể kháng cự chiều hướng đi xuống của tinh thần,tôi phải nghĩ gì ? Viết gì ?

Tại sao giữa sự kiện có vẻ bi quan và tuyệt vọng,người viết không cố gắng len lõi tìm ra một vài điều hay,tốt đáng được đề cập đến để quân bình hóa sự suy nghĩ , để làm điểm tựa, để sống ?

Tại sao không thấy được luồng ánh sáng ở cuối dường hầm ? Tại sao không hay nhắc về những hành động,nghĩa cử cao đẹp của một cá nhân,một đoàn thể trong những hoàn cảnh nhiểu nhương và bất ổn ?

Người ta không thể nào sống để chỉ nghĩ đến ngày mình chết.Nghĩ đến ngày trái đất sẽ cạn sạch nhiên liệu,dầu hỏa…nghĩ đến sự tận cùng của ngày Tận Thế….
Vậy thì còn điều gì để nói ?!

Trái đất già nua này vẫn quay đó chứ.Mùa màng vẫn thay nhau biến đổi mặc dù đã có những xáo động, ô nhiễm môi trường ,vẫn còn những nạn động đất,lụt lội ở khắp nơi…
Trái đất quay, đầu óc con người cũng xoay tròn.Con người nghĩ gì,làm gì để tiến bộ và tồn tại ? Còn người Viết !? Người viết sẽ tiếp tục đóng vai trò gì trong sinh hoạt báo chí,truyền thông để có thể chuyển đạt những ý tưởng tốt cho tư tưởng nhân loại ? Hay chỉ cứ quay cuồng gục đầu tuân theo các phong trào hiện đại,hoặc chỉ nghĩ đến vấn đề thúc đẩy mức tiêu thụ theo thị hiếu nhất thời của số đông ?

Hỏi như thế,tạm gọi là một suy nghĩ.
Để viết. Để sống.Sống vươn lên.
Có được chăng ?





đăng sơn.fr






VIẾT LÀM QUÁI GÌ ?


Đây không phải là cái tựa đề của tôi, là kẻ nhút nhát , tôi không dám viết như vậy.
Viết Làm Quái Gì ?
Đọc vậy nghe ‘’ Ngầu ‘’ và có vẻ xã hội đen quá ! Vậy mà người bạn viết đã biến thể từ câu ‘’Viết Để làm gì ‘’ để diễn giải một vấn đề đã đặt.Khi đã đặt câu hỏi thì dĩ nhiên có sẵn câu trả lời ( tùy theo mức độ của sự thôi thúc và hoàn cảnh riêng của từng người viết )

Thử nhìn vào trường hợp của một ký giả kiêm nhà văn mang tên Patrick Poivre d’Avor của đài truyền hình TF1
( kênh số một ) của Pháp.
Cuốn sách vừa được phát hành của ông mang tên Confession ( Lời xưng tội ) được chia làm nhiều chương riêng biệt để kể về những phản ứng của ông khi muốn giữ sự độc lập về tư tưởng để làm việc trước những áp lực của thủ đoạn và bè phái chính trị.

Điều đáng nhắc nhất là cách thức của tác giả khi phải đối diện với cái chết của con mình. Đứa con gái 17 tuổi mắc bệnh trầm cảm ( dépression nerveuse ) đã nhiều năm,trước khi quyết định kết liễu đời mình,cô đã để lại hàng chữ ngắn ngủi trên bàn giấy của cha .
Cô bé viết : ‘’ Con đã chán sống lắm rồi. Sống để làm gì ? ‘’

Sau khi chôn cât xong con gái và đương dầu đối phó với những rối ren của việc làm cũng như phải liên tục đi hầu tòa vì những lời cáo buộc trước những thủ doạn khuynh đảo của nạn chính trị, ông đã giam giữ đầu óc mình riêng biệt trên những trang giấy,kể cả lúc ngồi ở tòa án chờ tranh cãi….
Ông thú nhận ‘’ Đó là cách thức để giết đi nỗi quẩn trí,buồn phiền và để khỏi phát điên.
‘’ Khi viết,tôi có cảm tưởng mình kéo dài được thêm đời sống ngắn ngủi của con gái.Viết để tồn tại ! ‘’

Tôi cảm động và đọc đi đọc lại nhiều lần đoạn viết
này ,cảm nhận được sự suy nghĩ và cách thức trải bày tâm trạng có khả năng làm dịu đi những ưu tư trong cuộc sống.

Viết để Nói.Nói với sự im lặng.
Nói là phát âm và gây tiếng động.Nói mà không suy nghĩ để tiếng động phát xuất nhanh hơn trí tưởng sẽ không
có hiệu quả. Đứng nói một mình trước khoảng không sẽ chỉ nghe được sự trả lời vang dội vô nghĩa.

Viết ? - Viết,trước tiên là nói với chính mình.Mình nghĩ về điều gì và nói với mình được điều gì trước khi nói với người khác ?
Người đọc là người nghe trong im lặng.Người nghe để hiểu theo một cảm nhận như thế nào để có được sự đồng cảm ?
Dễ lắm ! Bạn không muốn nghe người lải nhải về một đề tài không mấy hứng thú,béo bổ,bạn quay bước và tai vẫn còn nghe kẻ kia dai dẳng nói với theo.Còn khi đọc một trang sách,một đoạn viết,nếu không cảm,không thích,bạn chỉ cần gấp quyển sách lại.Xongchuyện.Sự im lặng được trả về với yên lặng.

Đã có nhiều lần,tôi thử kín đáo dò xét cử chỉ của những người đọc sách báo trên những chuyến xe điện hoặc trong phòng chờ khám bệnh. Khi đọc,có người nhíu chân mày,nhăn nhó ,có người bật cười,ngừng đọc trong giây lát rồi lại cắm cúi trên đoạn chữ….Có người thở dài, đăm chiêu gấp trang sách.
Nhiều lúc tôi muốn nổi điên với sự tò mò để hỏi đại một câu :
- Bà, Ông… đọc gì và nghĩ gì về điều đã và đang đọc ?

Hỏi như thế là vô lễ,là vô duyên có thể làm người nghe bực mình cáu kỉnh .


Đời sống này có muôn vẻ,muôn mặt và có nhiều điều để hỏi, để học .Nhưng có điều, ít ai dạy cho ta sự suy nghĩ.
Nghĩ gì để có thể trầm lòng trước đời sống và được học thêm vài bài học để Viết ?
Và viết như thế nào ?




đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0






CÓ NHỮNG CHUYỆN TÌNH ( không ) LÀ TRĂM NĂM



** Có những chuyện tình không là trăm năm !
Cái tên bài hát gì mà dài cả chục cây số !? Chẳng biết mình nghe ở đâu đó. Ừ ừ….Hình như từ một bài thơ được phổ nhạc thì phải.

Bài hát có âm điệu chậm lê thê và ngưòi hát cần phải có một trình độ kỷ thuật vững vàng để diễn đạt.Mà tiếc thay,cô ca sĩ non nớt ( dù đẹp ở màn hình video ) đã không đủ sức làm mềm lòng người nghe .

Dạo này trên băng đĩa của nền ca nhạc,ngưòi ta chỉ cần một sắc diện khả dĩ đèm đẹp (được tu sửa dập khuôn từ thẩm mỹ viện ) và biết nhảy nhót uốn éo trong bộ quần áo thiếu vải là có thể thành nữ ca sĩ !
Mà thôi. Để dịp khác sẽ nói đôi điều về ca nhạc và phong trào thời trang thương mại…..

‘’ Không Là Trăm Năm “ ? Nhẩm tính,có sống được đến trăm tuổi,và đủ sức rung động cõi lòng ở tuổi 70 đã được gọi là đạt kỷ lục !
Thế mà….Có Những Chuyện Tình…

Có những cuộc tình chớp nhoáng,vũ bão như giông gió.Yêu nhau một ngày,một tuần và tháng sau đã chán nhau,bỏ nhau.
Hoặc yêu nhau vài năm,rồi xa nhau ,chẳng bao giờ quên nhau thì tình yêu kiểu này có thể được mặc cái áo ‘’ trăm năm ‘’ ?

Thế đi.Sao cũng xong.
Nghĩ lẩm cẩm xa gần về tình yêu,thì thế này : « Yêu không hẳn là chỉ là ở gần,nắm tay nhau và sờ mó được nhau.Yêu có thể nằm gọn trong trí tưởng …. ‘’

Mình đã gặp những thứ tình yêu dài cỡ chục năm và trăm năm ở đâu hử ?

À.Phải rồi. Đi mãi,nghe hoài rồi cũng gặp.

Gặp CHUYỆN TÌNH ở trong một tiệm thuốc tây thuộc loại cổ kính nhất của thành phố rượu nho sau một buổi chiều lang thang ngắm phố phường.Mùa đông thiếu mặt trời,thiếu độ sâu cho những góc cạnh thành phố để thu vào ống kính.Thôi đành quay bước về gặp bạn.

Đẩy cửa tiệm thuốc tây của Du.
Anh chàng coi bộ đẹp trai,hồng hào hơn mọi ngày đứng sau quày tủ kính và dây điện chằng chịt nối từ các computer,máy tính,bạn lên tiếng :
- Ông lạng đâu vậy ? Bữa nay coi bộ rảnh ?!
- Rảnh thì không rảnh.Thích dạo chơi thì sắp xếp để tà tà. Được không ?

Thêm cái bắt tay để chào Lâm,chàng họa sĩ tóc tai râu ria rũ rượi lởm chởm như một nhân vật thưòng thấy trong các phim kiếm hiệp của Tàu.
Cái anh chàng này khi mới gặp lần đầu,chẳng ai biết anh là người Việt Nam,tướng dạng cao lớn,mặt lai với màu da ngâm đậm ,thêm cái bộ dáng phong trần,lãng tử, ăn mặc lè phè luộm thuộm nhưng lại có giọng nói rất
‘’ Nhạc’’ rất ‘’ thơ ‘’ với hương vị ngòn ngọt của một dòng sông .

Du soạn toa thuốc,tiếp khách, để cái góc nhỏ cho Lâm nói về nghệ thuật tranh sơn dầu và buổi triễn lãm sắp tới vào dịp tổ chức tết ta. Đệ tử của Thành Lễ càng nói càng vui vẻ hứng chí khi tôi hỏi chàng về cách nhìn và cách sáng tạo các gam màu khi vẽ phong cảnh.Anh cho biết người Bạn vẽ và cũng là Vợ hiền của anh cùng có một sở thích và các đề tài chung khi vẽ về phong cảnh quê hương.Họ cùng yêu màu vàng chanh.

- Chả vẽ đẹp hơn em nhiều anh ơi ! Chả có khi đang làm bếp hoặc đang tắm tự nhiên nổi hứng nhảy ra cầm cọ vẽ,thế là hai đúa có thể vẽ từ năm giờ chiều đến tờ mờ sáng…

Nghe lạ và dễ thương quá chừng !.Ai đời lại gọi Vợ và đồng nghiệp là ‘’ thằng Chả ‘’ ?!

Ngồi yên,nghe chuyện mới biết Lâm có một chuyện tình đẹp.
Thời đó,Chàng và Nàng làm việc chung trong một xưỏng vẽ ở quê nhà.Hai đứa để ý nhau,chẳng ai nói tiếng yêu,chẳng ai dám tỏ tình….Đêm đêm chàng về nhà chong đèn ghi tâm tình vào nhật ký…Cứ thế cho đến ngày sắp đi Pháp,chàng chạy đến ,lấy hết can đảm tặng Nàng ‘’cuốn nhật ký đời tôi ‘’.Nàng bằng lòng và ỏn ẻn thú nhận cũng yêu chàng.

Thế là ra đi,xa cách và chờ nhau mỏi mòn cho đến 14 năm sau,chàng về Việt Nam cưới nàng mang sang Pháp.Cùng chung sống,yêu thương và làm việc với nhau trong lãnh vực nghệ thuật.Chỉ được 7 năm hạnh phúc,nàng mắc bệnh hiểm nghèo .Chàng mất nàng….

Lâm ở lại vẽ một mình trong những đêm vò või.
Bức tranh đẹp nhất,vừa ý nhất để ghi lại Chuyện Tình là cảnh một đêm dưới hàng cây rũ bóng trăng trên con thuyền có hai bóng hình Nàng và Chàng – Tri âm,tri kỷ -

Đã 9 năm qua.Một bóng,một mình.Vẽ đơn độc.

Lâm lắc đầu khi tôi hỏi :
- Đã không quên được nàng.Nhưng chẳng lẽ cứ sống như thế một mình ?
- Em có cảm tưởng mình phản bội Chả khi lấy một người khác.
Tránh cái nhìn đầy màu xám trong mắt Lâm,tôi đẩy cho anh ly nước :
- Người ra đi nhưng tình yêu có thể là vĩnh cửu không ?
Lâm lưỡng lự :
- Có Chuyện Tình nào là trăm năm không anh ?

Thật tình tôi không biết và không thể trả lời. Đành ngồi cạnh bạn,cùng im lặng nhìn ra đường.

Buổi chiều đánh rơi hoàng hôn xuống trên thành phố cổ.
Hình như thời gian biết co giãn kéo ngày,kéo đêm lũ lượt ở từng mùa.

Hình như tôi nghe lòng mình sũng uớt ở một cơn mưa tưởng tượng đang sắp kéo đến…..
Mưa ở ngoài và mưa trong lòng.





đăng sơn.fr

…..to Lâm.Một buổi chiều ở đây.

Đăng nhập để trả lời
0



TỊNH.




Buổi chiều.
Trời đẹp rực rỡ sau một dãy nóng oi bức kiểu ăn vạ đòi mưa.Nắng vàng trải đầy bãi cỏ để báo hiệu giờ giấc làm việc đã chấm dứt.

Hưởng và thưởng thức khoảng giờ còn lại như thế nào ?
Không lẽ ngồi yên trước màn ảnh Tv chờ xem tin tức ?
Tin gì ? – Tin án mạng : Một đứa bé đạp xe đạp quanh nhà bị giết bằng 40 nhát dao ở Lyon ? Chuyện động đất 5.6 ở Los Angeles ? Chuyện dân nghỉ hè tiết kiệm ,không tiêu xài, ăn uống mạnh bạo như những năm trước khiến nhà hàng,quán nước bị sút giảm thu hoạch đến 30%.

Tin ..tin……Nhét ba cái mớ tin ấy vào đầu thì thấy uổng
cả buổi chiều hạ !


Nắng tháng bảy đang rực rỡ trần truồng trên cây cỏ,hoa trái.Nắng tháng bảy lùa hơi thở vào cuốn tiểu thuyết thứ nhì đang đọc trong tuần.

Nhà văn nữ,trẻ măng,mang cái tên con trai khô cứng đã đặt cho sách của mình một cái tên nghe ‘’ nặng nề ‘’ và ‘’ nhẹ hững ‘’ : Bóng Đè.
Cô có khuôn mặt bầu bĩnh như trẻ con,má hồng hồng,phúng phính sữa,cô có nụ cười tươi trong tấm chân dung với đôi mắt to,kiểu mắt bồ câu và cô chống tay vào cầm xem ra vẻ thơ mộng,duyên dáng !
Dưới tấm ảnh đẹp là lời đề bạt dẫn truyện.Cô ví von mình là một người chụp ảnh để nói tại sao cô viết văn và viết về điều gì….

Toàn thể các truyện ngắn của cô văn sĩ đặt trọng tâm vào ý niệm,linh cảm,nội tâm đau đớn,ray rức của thân phận đàn bà.Kể cả cách diễn tả về những trận bão trên xác thịt - nhục thể -

…. Cuối tháng bảy.Chiều còn đẹp nhưng những trang sách,những dòng chữ và cách hành văn,bút pháp của người viết đã làm tôi buồn bã,rã rời,hoang mang.Tôi muốn vùng thoát khỏi những cảm giác ảo tưởng,hoang đường của tâm hồn các nhân vật trong tập truyện ngắn.

Tôi gấp quyển sách để trả lại tôi cho khu vườn yên tĩnh dưới vạt nắng lõa lồ,tươi mát.
Tôi hình dung ra vẻ mặt không hài lòng của cô nữ sĩ vì đã không cuốn hút được thêm một người đọc.

Không bằng lòng là chuyện của người viết.
Không đọc,không nuốt nổi để không tiếp tục đọc đến trang cuối là chuyện riêng của một cá nhân !
Chẳng ai đụng ai. Tôi thích yên tĩnh với những buổi chiều như thế này, để thả mắt đi dạo với thiên nhiên .
Và tôi biết,trong lúc đi dạo ấy,tôi sẽ thả quên quyển truyện ngắn của cô bé trên một băng đá rì rào lá.Và tôi sẽ quên.
Như bao lần muốn quên những điều không tiếc nuối.


đăng sơn .fr

Đăng nhập để trả lời
0





CÓ THỂ GỌI LÀ MỘT CHÚT CHIA SẺ.






Thấy mình tệ và ít kiên nhẫn khi muốn viết và đeo đuổi kiên trì để viết một truyện dài ! Đã bao lần cái hứng khởi kéo đến,thấy mình hăm hở lắm ,hăm hở sắp xếp cốt truyện ,bố cục,nhân vật để dựng truyện. Thế mà viết được vài chương rồi lại để đó.

Mỏi mắt,mỏi lưng,mỏi cổ rồi chăng ? Nghĩ vậy mới thấy phục các tay viết với một tinh thần và sự kiên trì dẻo dai của họ.Mà thôi ! Cứ cho là mình đang mệt,đang lười đi.Đã thế thì tạm ngừng viết,mở các trang viết của người bạn viết,vớ được một bài viết mang tựa đề " Tản Mạn Tuổi Già ".Đọc xong thì cái đầu nổi cơn ghiền,những ngón tay lại tìm bàn phím và viết cho bạn :


" ....Chiều chủ nhật.Được rảnh rỗi,dạo net và tiện đường ghé thăm trang viết của anh.

Viết để làm gì ? Tại sao viết ? .. Vài câu hỏi có lúc đã đến với tôi như thế.Cũng như anh,tôi thèm viết khi có đôi điều để viết và viết như một cách tâm sự,trải lòng.Người viết sống tận cùng trong những suy nghĩ của hắn,khi viết,hắn trực diện với hắn qua những trăn trở suy tư.

Người ta nói :" Viết cũng là một cách nói ". - Thay vì nói,tôi xin chọn cách viết.Hình thức nói này trải dài trên mặt giấy hoặc trên màn ảnh.Lời nói bay mất,còn chữ nghĩa thì ở lại ( Người xưa hay doạ : " Bút sa gà chết " ) .Nghe doạ như thế mà sợ.Đã làm con người thì mình phải sợ nhiều thứ lắm : Sợ đói,sợ khát,sợ già,sợ đau,sợ cô đơn,sợ chết... ( Trước khi già và ...chết thì đã lợi dụng cái tuổi loạn để yêu nhau ra rít..Đến khi lấy vợ rồi thì thỉnh thoảng lại đâm ra trở chứng sợ vợ .. ! )


Thú thật là tôi đã " sợ " rất nhiều thứ sau khi đã mê thích quá nhiều thứ ở cõi đời ô trọc này.
Và hôm nay,đọc lại bài viết về tuổi già của anh - tôi hoảng sợ quá..Ôi ! Thời gian chẳng bao giờ ngừng lại.Thời gian và những cặp chân chạy như ma đuổi của nó.Bởi thế,tôi đã nghĩ được một cách duy nhất theo kiểu của tôi để trì kéo,chiến đấu và kháng cự lại với thời gian bằng cách viết.

Viết để giữ lại một trí nhớ.Viết để sống với mình và viết cũng là một cách thức để tồn tại và để có thể sống thêm một đời sống khác ngoài những chuyện bình thường như ăn uống, ngủ nghỉ ,đi cày trả nợ cơm áo....


Xin được viết và đọc như một sự chia sẻ.

Có được như vậy không - Hỡi người bạn viết của tôi ? "



đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



THỬ VIẾT VÀI HÀNG NGẮN NHÂT.





Thử thì thử.Sợ gì ? Sợ ai mà không thử ?
Sợ cái gì ? Ngại cái gì ?
Đã lâu,không còn thì giờ yên tịnh để viết.Những vòng kim đồng hồ chạy nhanh quá.Làm sao rượt kịp ?!

Mà rượt đuổi thời gian như thế nào ?
Rượt không nổi đâm ra sợ…Sợ không đủ thì giờ để làm được nhiều việc.
Vậy là bị stress rồi đó.
Tham việc quá thì lúc nào sẽ sống được cho mình ?
( Với chính mình ? )

Để xem.
Ngồi xuống,tĩnh tâm với yên lặng.Tập trung tinh thần vào vài trang viết của tờ báo ,quyển sách. Đừng nhìn thời qian đang đi qua nữa.Kệ nó.Thời gian là điều không thể sờ mó như một thực thể. Để ý đến nó quá nhiều lại càng bị nó hù dọa làm mình sợ.

Vậy đi.
Thời gian ơi.Ngươi chạy với ta hay ta chạy với ngươi ?.
Ta đang muốn được chậm rãi, để sắp xếp điều phải làm để sống.
Hãy để ta sống và sống vui với ngươi ,nhé.







TẠI SAO VIẾT ?
TA CẦN GÌ ĐỂ VIẾT ?





‘’ Viết đúng mình,nghĩa là Viết khác người khác ‘’


… Tôi chụp được câu này ở đoạn cuối của tựa bìa một tập truyện ngắn rất khó ưa.
Cô gái viết một loạt truyện ngắn để diễn tả nỗi sâu thẳm trong tâm hồn và sự khao khát tình dục âm ỉ của đàn bà….
Nhà văn nữ đã cố gắng viết rất khác ngưòi để tạo dáng,tạo vẻ cho một phong cách ‘’ mới ‘’ ! Những động từ,danh từ như ‘’ Náu lặng ‘’ – ‘’ Cánh Cụt ‘’ có thể làm người đọc bần thần,hụt hững . Để hiểu trọn được câu văn,dù ngắn,người đọc phải lướt lại nhiều lần để có thể ráp nối chữ nghĩa và bố cục của câu văn !

Ngẫm,và nhớ lại những bài viết về ‘’ Văn Chương và Sáng Tạo ‘’ của vài nhà văn đi trước.Họ nói như thế này : « Văn chương cần có sự đổi mới để sáng tạo. Đổi mới có nghĩa là đập phá những cái đã cũ ‘’…
Văn chương vốn dĩ đã nằm trong ngành nghệ thuật gồm Cầm Kỳ Thi Họa.
Người làm nghệ thuật, để sáng tạo,không nhất thiết phải khuôn rập theo một quy củ của một hệ thống suy nghĩ ( La pensée unique ! )

Người chụp ảnh nghệ thuật muốn khá hơn,anh ta không cứ phải rập theo khuôn mẫu của những tấm ảnh của người đi trước đã thành danh để gọi là thành công.
Người họa sĩ ,trước khi muốn thực hiện một bức tranh đẹp,có hồn,anh ta phải nghiên cứu những đường nét và cách pha chế,hòa hợp gam màu để định hình một tác phẩm riêng theo tài năng và tâm hồn của mình.

Còn ngưòi viết nhạc,làm thơ,viết văn ? Họ cần gì để viết ?
Ai lại chẳng biết họ cần dụng cụ cơ bản như bàn phím,cây viết,trang giấy hoặc màn hình của computer….Nhưng chủ yếu là họ nghĩ gì ? Rung cảm như thế nào để Viết ? Và Viết thế nào,viết về điều gì cho nên hồn ?

Cũng từng ấy những đề tài xoay quanh sự biến chuyển của thế giới ( ngoài những lãnh vực chuyên môn trong địa hạt Chính trị, Khoa học,Y tế,Kinh tế,Luật pháp….) ngưòi viết sẽ viết ra sao để có thể giải bày,diễn đạt được tư tưởng của mình theo một cách sáng sủa,mạch lạc ?.Có thể nào viết theo một cách cổ điển mà lại mới ?.Có khi viết theo lối rất mới nhưng lại không đảo lộn sự trật tự của văn phong ?.

Vấn đề này không phải nhỏ trong cách thức giải bày và kết nạp về lãnh vực tư tưởng ( bạn suy nghĩ ra sao ? Bạn muốn tìm kiếm điều gì trong một bài viết để làm giàu có sự suy nghĩ cho ngày sau ? )

Vài dòng tản mạn khi Đọc.
Quay sang chuyện ở các forum,diễn đàn ở Net.Một số người viết đã viết gì ? Viết để đả phá,nhạo báng hay viết để chia sẻ và tự học hỏi để xây dựng trong một tinh thần cầu tiến ?

Về phía người Đọc. Họ dùng cảm năng như thế nào để chia sẻ và Góp Ý ?
Hay họ chỉ im lặng với một thái độ hững hờ,hoặc có khi lại ngứa mắt,ngứa tay dùng quyền hạn Góp Ý để viết những lời lẽ khiếm nhã và tách ra khỏi cái tiêu đề mà người viết đã định đặt ?

Viết hay đọc. Ít ra,nghĩ cũng nên dùng thì giờ để suy ngẫm, để sống.


đăng sơn.fr


Đăng nhập để trả lời
0



BÍ !





Điều khó nhất mà tôi hay gặp phải là chỗ bắt đầu.
Bắt đầu như thế nào cho một câu chuyện đời ?

Viết thế nào để vào đề ?

Cái anh nhà văn khi sáng tác một truyện dài hoặc truyện ngắn,anh ta cần phải có một đề tài sau khi được cảm hứng ‘’ ghé thăm ‘’.
Anh sắp xếp một bố cục có vẻ lớp lang thứ tự để làm sườn dựng truyện và những nhân vật nửa có thật,nửa hư cấu của anh bắt đầu nhập cuộc diễn trò….

Còn tôi ?
Tôi không thích viết truyện loại tiểu thuyết. Đọc lại những đoạn truyện nửa ngắn ,nửa dài đã gửi đăng ở các tạp chí,nguyệt san ở ngày cũ,tôi chán ngấy.
Chán vì nhiều lẽ : “ những nhân vật do mình tạo ra chỉ là những gán ghép,vá víu,mượn tạm từ nhiều mẫu người ngoài đời.Tôi đã mang cá tính đặc biệt của một mẫu người này để ghép vào một trong những nhân vật khác.Cứ thế.Cứ thế,những nhân vật ảo của tôi dựng chỉ là ảo.

Mấy ông thầy nhà văn của tôi đã nói hoặc đã viết nhiều lần :
‘’ Tiểu thuyết có đặc điểm là mượn sân khấu đời để đưa vào những nhân vật..Những cái tôi,những cái Chúng Mình- Chàng,Nàng,Nó ,Hắn…. và có tài tình hay không là do bút pháp riêng của người viết để lôi người đọc vào cuộc (Để độc giả sống với nhân vật và quên đi cái ‘’Tôi ‘’ riêng của mình… )’’


Một khi đã chán tiểu thuyết hóa cuộc đời thì tôi đi tìm cái khác để viết.

Viết gì ?
- Viết về cuộc đời và những sự kiện bao quanh những nhân vật mà tôi đã im lìm quan sát.

Ở một bàn tiệc,giữa một đám đông trộn lẫn buồn vui,sung sướng…tôi nghĩ mình sẽ có những chất liệu, ý tưởng để kể về những điều bình thường hoặc tầm thường nhất ( tôi đã sung sướng hoặc đau lòng phát hiện ra điều cần
viết ) Viết sau khi nhìn cuộc diện dưới một góc cạnh khác..
Có khi thấy dễ cho mình mà lại không đơn giản như mình mong muốn !.

Viết đến đây,tôi cảm thấy đỡ luýnh quýnh khi sửa soạn câu dẫn đề cho một đoạn viết khi thấy một tình huống trước mắt.
Tôi đang muốn kể về một chuyện chia lìa khi nghe được mẫu đối thoại giữa người đàn ông và đứa con gái….Người đàn ông đã khóc khi tâm sự sau đó với một nhóm nhỏ toàn phụ nữ.Tôi đứng đằng sau lưng hắn để hắn được tự nhiên tâm tình.( Tự dưng ,tôi nghĩ đến cái tựa truyện đã đọc từ xưa : Đàn Ông cũng biết Khóc ! )

Sau bữa tiệc,người đàn ông biết khóc ấy đã gặp tôi.
Ông hỏi tôi…
‘’ Ê ! Ông bạn,nghe mấy bà nói ông hay kể chuyện đời ở những trang ông viết ? Ông đừng viết về tôi nhé. “

Không ừ,không hử là cách khá tốt để khỏi hứa với ai điều gì .Hứa mà không giữ được thì tự mình thấy ngượng.
Cách hay nhất là chỉ tự hứa ,tự thề thốt với mình.
Tôi nghĩ rằng,tôi sẽ viết về cái đề tài cũ mèm mèm của những cách xa,chia lìa và những nỗi buồn có thật.
Thật như giọt lệ lăn dài trên má người đàn ông khi đứa con đã quay đi.
Nhưng để tả được nội tâm của nhân vật.Tôi sẽ nghĩ gì ,viết gì ?





đăng sơn.fr



Đăng nhập để trả lời
0




Viết cho những người NGUỘI LẠNH






_____________________________________________




Nguội à !


Nếu lười bỏ dấu thì tôi có thể viết như sau :

" Nguoi lanh ne !

Toi co loi hoi tham đa bao lan ma khong thay tra loi - toi gian lam ! "
*


Tiếng việt của mình có sự rắc rối nếu viết không có dấu cho đàng hoàng,người đọc sẽ hiểu sai cái ý.Viết chữ kép là DAM DANG ( đảm đang - có thể bị hiểu là Dâm Đãng ! )

Bởi thế ,người ta có thể hiểu lệch lạc câu viết ở trên của tôi như sau :

* Người lành nè.
Tôi có lỗi hỏi thầm và đá bao lần mà không thấy trả lỗi.Tôi gian lắm ! "

Nhưng ...
Tôi nghĩ là người đọc có đầy đủ thông minh và sự chính xác khi đọc và điều chỉnh hàng chữ ấy.


Tôi hơi ngạc nhiên và thấy có chuyện lạ.Lạ ở vài cái thói tình của đời,của người. Đi trên đường phố hoặc khi đến nhà ai thì mình chào hỏi.Người được chào có thể đáp lại sự chào hỏi ấy từ một cử chỉ : hoặc bắt tay niềm nở hoặc nhẹ gật đầu hoặc cũng có thể nở một nụ cười mím chi cọp nếu cảm thấy xa lạ....

Nói về sự giao lưu giữa những người đọc và người viết ở một vài diễn đàn thì tôi đã " đụng " và gặp vài trường hợp cần phải nhắc đến :

Ở cái diễn đàn nọ,là người mơí đang ký vào nhập cuộc,thấy có một chủ đề thơ của một Nhà Thơ kỳ cựu đã post rất nhiều thơ ,tôi lân la vào đọc ,thích thú và làm bạo để lại vài lời thăm hỏi chia sẻ lưu niệm. Ngày qua,tháng lại,chẳng thấy ông nhà thơ ấy tỏ ra một sự tối thiểu xã giao trả lời cho một chữ khi nhận được lời góp ý.

Thế là,tôi tạm cất dấu đi nỗi buồn vu vơ để mỗi lần cứ thấy cái tên ông nhà thơ và những topic của ông ở rải dác các nơi chốn khác là tôi cũng chơi màn Tình Vờ.

Vờ theo kiểu :

.. Có chi đâu mà chào ,mà hỏi
Ta và người chỉ xa lạ thế thôi...




Thời gian cứ điềm nhiên mà trôi. Và khi viết,tôi tự hạn chế đến mức tối đa cho mình sự giao lưu trên thế giới Net được đặt tên là Ảo .* ( Sẽ có dịp viết thêm về cái thế giới Ảo này ở topic Thế Giới Ảo và Tình Thật )

Hình như càng có tuổi đời thì mình càng đãng trí ; gần đây,tôi có gửi cho một vài người đã có lòng góp ý và viết chung ở các chủ đề của mình.Và phát hiện thêm một vài điều để được tỉnh táo lấy lại kịp cái trí nhớ : Họ cũng không viết lại một câu để trả lời thư thăm hỏi.Họ chơi tình vờ....


Thôi ! Cũng chẳng sao.Ai lịch sự,tử tế,có lòng thì vui.

Ai không có lòng,không hào hiệp rộng lượng với tình thân của chữ nghĩa thì mình đành tặng họ một cái danh từ mơí nhất của năm 2012 : NGUOI LANH ( Nguội Lạnh )


Hình như càng sống có đầy đủ vật chất,con người càng lúc càng LANH . ( xin bỏ thêm dấu Nặng ở dươí chữ Lanh )



Hơi tiếc !
Cũng đành.







nđs.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-01 08:46:43Thảo Lam>
Góp Vui cùng Anh nhé !
 
Anh ơi ! hôm nay ở Mỹ là đêm Halloween. Đi đâu cũng gặp ma ,ma lớn ma bé ,ma đẹp ma xấu...vô vàn kiểu vẻ. Gần đến nữa đêm rồi ,để em kể Anh nghe câu chuyện ma ngớ ngẩn nhé
 
 
                    NGHĨA TRANG BUỒN
 
           Một buổi chiều quạnh quẽ trong một nghĩa trang buồn. Có một con ma đau khổ đang khóc thương cho đời mình. " Bố khỉ ,ta không nên chết như thế này. Chẳng đáng mặt nam nhi đâu. Sư cha nhà nó ! Ta ức lắm , ta đã yêu thương nó biết bao nhiêu ,con đàn bà ngu xuẩn. Con mụ hoang dâm ,lừa dối. Ta sắp được lên chức rồi mà ,trời ơi trời ! Tôi không thể chết như thế này được."

          Hắn vừa lẩm bẩm vừa đập đầu liên tục vào mộ bia của chính hắn
           - Mẹ kiếp ! Ông mà...


          Đang nói hắn chợt ngưng vì một tiếng rên nho nhỏ vọng lại từ một bến bờ xa xăm nào...Tiếng rên thật xót xa ,bố khỉ ! Thằng khốn nào đang cợt đùa với ta chăng ?
 
         Hắn lắng nghe ! Có tiếng rên nho nhỏ từ một ngôi mộ gần đó. Tiếng rên nghe rất thê lương.
 
           - Hứ...hư... lạnh quá ! Lạnh quá đi mất. Hư...hư lạnh...lạnh buốt thấu da ,thấu tim...hư hư.
 
            - Này anh bạn , đã chết rồi còn sợ lạnh ư ?
 
            -Ông anh không hiểu đâu ! tôi chết trong buốt giá ,trong cô đơn lạnh lẽo. Tôi mới ngoài ba mươi thôi. Cuộc đời tôi đang thênh thang mà...hư...lạnh lắm.
 
            -Wow ! chú em trẻ thế cơ à ? Tiếc thật , chú mày bảnh trai đấy chứ. Nghĩ cho cùng đời là cái quái gì , Ta mới ngoài bốn mươi. Sống chết âu là cái số cả , nhưng giá mà ông trời biết thương ta cho ta thêm 5 phút nữa thôi , thì ta đâu đến nỗi chết mà không nhắm mắt.
 
           - Ông anh này cũng quái lạ thật ! Có sống thêm 5 phút nữa có ích gì chăng ?
 
           - Sao không ? ít nhất là ta phải nhìn thấy mặt hắn.
 
           - Nhà chị à ?
 
           - Không phải ! Con mụ chết tiệt. To cóc đếm tới ả.
 
           - Ai mà quan trọng với ông anh đến thế ?
 
           - Sư bố tổ tiên nhà nó , cái thằng dám ngủ với vợ ông. Ông rình lâu lắm rồi. Chú em biết không ? Ta lên kế hoạch hẳn hoi. Bữa đó ta cố tình về nhà bất thình lình. Thấy một chiếc xe lạ đậu trước sân nhà. Con mẹ ấy cấm có cãi nhé ! Ta vừa vào nhà đã nghe tiếng động lạ phát ra từ buồng ngủ. Còn chối vào đâu được ,con mẹ già mồm kia. Ta tông cửa phòng , cửa Lock. Ta dọng cửa ầm ầm
 
           - Mở cửa ngay lập tức.
 
           Chỉ có tiếng nước chảy...
 
           - Bà có mở cửa ra ngay không ?
 
           - Anh yêu về đấy à ? Em đang tắm mà...đợi chút !
 
        Giời ạ , chúng mày còn tắm nữa...Máu ông nổi bừng bừng... Con vợ xinh đẹp mủm mỉm của ông... Chúng mày...
 
            Cửa mở ,Ta xộc vào phòng tắm ,chẳng thấy hắn đâu ! Trong tủ áo chăng ? Không có , À ha dưới gầm giường ,cũng không thấy. Cửa sổ , phải đấy hắn có thề trèo cửa sổ. Không thấy ! Lạ quá hắn biến đi đâu nhanh thế !
 
           - Hắn đâu ? Ta túm cổ con vợ.
 
           - Mình làm sao thế , mình tìm cái gì ?
 
           - Nhân tình của cô đấy , giấu nó ở đâu ? Khai  !
 
           - Mình vớ vẩn rồi , làm gì có ai. Chỉ có mình em .

           - Thế ai thầm thì với cô , ta nghe rõ lắm ,đừng già mồm nhé !

           - Cái ti vi ấy mà

           - Thế chiếc xe đậu ngoài sân ?

           - Giời ! Em làm sao mà biết được. Đi mà hỏi hàng xóm.

         Con mụ đang câu giờ ta đây. Hay thừa lúc ta không để ý hắn lẻn xuống ga ra. Ta chạy bay xuống nhà để xe. Qua phòng giặt đồ , hay trong bếp nhỉ ? Không nốt , Ta lại chạy lên tầng trên kiếm thật kỹ tất cả các phòng... Tất cả các tủ quần áo. Ta mệt quá rồi ,đầu ta cứ nóng bừng bừng. Ta lại chạy xuống bếp , gầm cầu thang , phòng đọc sách. Ta cảm thấy mặt mũi tối sầm ,  lửa ở đâu nóng bừng bừng thế này , Ta không để hắn thoát như thế được. A ! hay là ngoài vườn , ta phải nhanh chân lên trước khi hắn leo tường thoát ra ngoài... Phải đấy ! nhanh nhanh...rầm !  thế là ta chết mà vẫn chưa tóm được hắn.

          - Sư bố nhà anh , ngốc đực  ! giá mà anh chịu khó mở tủ lạnh. Chúng ta đâu đến nổi như thế này. Hư...hư lạnh...lạnh buốt vào xương. 
 
Cầu vòng sắc thắm long lanh
Lòng em xanh thẫm cỏ lành ngọt thơm
Đăng nhập để trả lời
0



..




VIẾT GÌ VỚI NHỮNG ĐIỀU NÊN ĐÁNG VIẾT ?



___________________________________________



Có những ngày,những buổi như thế này.Ngồi yên, đọc vài điều ở đây đó.
Đọc tờ báo với những mẩu tin được lập đi,lập lại từng ấy chuyện.

Chuyện mấy ông cha,mấy Ông Cố Đạo mặc áo dòng và làm bẩn áo dòng giữa câu kinh,lời nguyện. Ông đè con nít, ông làm bậy, ông không tha cả con nít tật nguyền, ông dụ dỗ đàn bà, ông bảo ông yêu, ông làm đàn bà mê ông và có bầu.Bề trên của ông biết chuyện, dấu nhẹm vì sợ tai tiếng ….

Chuyện con đàn bà thích được nổi tiếng đem bộ ngực giả,mông bơm lắc lư trên đài truyền hình,mục Rác Rưởi Trash Tv ! Sau khi được nổi tiếng và được đánh bóng tên tuổi,con đàn bà quen thói chơi bời,hút sách,uốn éo với đàn ông hằng đêm ở vũ trường,con đàn bà đâm chán đời,chán tình đời đen bạc,uống thuốc và rượu hòa nhau để tìm thế giới bên kia thiên đường và địa ngục…..

Chuyện thằng đàn ông chuyên nghề lừa đảo,ra tù lại tiếp đường lừa đảo những hạng đàn bà ham tiền,ham tiếng tăm ở thế giới thật và ảo……

Chuyện lá cải ba xu là thế.Ký giả,ký Thiệt mầy mò thu nhặt, vừa viết vừa bịa…..

Rời mấy tờ báo và mấy tờ tạp chí – Ghé mắt vào Net.

Đọc gì ?

Đọc thấy cái Topic mới chuyên đề ‘’ đánh đấm ‘’ của một Cô em gái ở diễn đàn.Em viết và em tố một cô em gái khác.


Đọc xong thấy nhức đầu. Vì nhiều lẽ :



Khi lý luận hoặc chỉ trích,ta có giữ được sự trầm tĩnh cần thiết để đưa vấn đề và vận lý ?

Vấn đề gì ? Ở chỗ nào ? Và Tại Sao ?

Khi viết. Ta có dùng thì giờ để suy nghĩ và có thể viết rõ ràng điều mình muốn viết hay không ?
Lúc nào thì ta nên xuống hàng,lúc nào không nên cách hàng để ý tưởng được thông suốt ?

Ta viết cho đối tượng để công kích theo chiều hướng nào ? Làm sao để đối tượng hiểu và không nóng nảy để có thể cùng thảo luận chuyện Thực Hư ?

Chuyện ‘’Đánh Đấm ‘’ theo hình thức Bút Chiến cần phải có một tư tưởng rõ ràng và nên sẵn sàng tiếp nhận ý kiến phản hồi của đối phương.
Bút chiến được thể hiện bằng câu chữ, thế nên sẽ có nhiều người trong cuộc và ngoại cuộc đọc.

Cái Đáng Sợ nhất là người Ngoại Cuộc sẵn sàng ‘’ xăn tay áo ‘’ nhảy vào cuộc như ta thường thấy ở ngoài đời ( Võ mồm và võ tay chân ! )

Gặp Loại người có phong cách trầm tĩnh,hiếu hoà,biết suy nghĩ thì êm thắm
Gặp phải hạng người hiếu chiến ,thích khiêu khích, đổ thêm dầu vào lửa thì…..

Muốn đổ dầu vào lửa và khỏi bị cháy – cũng dễ thôi – né né,tránh tránh,thụt ra thụt vào,chêm mấy câu chẳng đâu vào đâu.Kẻ trong cuộc sẽ bươu đầu,sứt trán.Kẻ vô đạo đứng ngoài vỗ tay reo hò như lúc xem trận đấu bò, đấu gà,dấu chó.

Cái ác tâm hiện rõ trên từng tràng pháo tay,trên những cặp mắt hoan hỉ.

Trong thế giới Ảo,tràng vỗ tay đó dược thay bằng những câu viết chẳng đâu vào đâu,có kẻ vào để vờ chào nhau,khích nhau theo kiểu vô tư đệ tam nhân ;có kẻ lợi dụng thả thêm những trái bóng dò đường xem ai là ai,kẻ nào theo phe nào…..


Chuyện thật,chuyện đời,chuyện Ảo chỉ từng đó .
Lên mạng,vào Net,chọn mục Diễn Đàn để làm gì ?
Tìm dịp công kích nhau ư ?


Ở ngoài đời thật của nợ nần,cơm áo,nếu còn rảnh hơi,chưa thấm mệt,ta cũng có thể khiêu khích,kiếm chuyện với những kẻ ta đã ghen ghét để hơn thua .Nếu hăng quá,dữ quá,ta cũng có thể vén quần,xăn tay áo thẳng tay đập lộn.Vừa gõ nhau vừa chửi nhau thậm tệ. Khi máu me đầm đìa,cảnh sát đến thì ta cũng vừa hạ hỏa và chúi đầu vào vách suy nghĩ.

Ta cần gì phải mò mẫm vào từng topic,chủ đề máu lửa để gõ chữ với bộ dấu tiếng Việt. Biết đâu,hung hăng,hấp tấp quá,ta lại gõ sai dấu và sai be bét chính tả để lộ rõ cái phong cách thật sự của mình sau một hay hai cái Tên Giả !

Nghĩ cho cùng,thấy tội nghiệp chữ nghĩa !
Tội nghiệp cho người đọc và những người đã có lòng vun sới cho nhân
tâm .Trong danh từ Nhân Tâm có ẩn chứa chữ Tình Nghĩa.

Chán ! Chán !


đăng sơn.fr

( Viết để Hạ Hỏa, để Miễn Húc và Cắn – Gâu gâu ! )
Đăng nhập để trả lời
0



.




NHÂN CHỨNG.





_______________________________________________________________________________






Ngày gần cuối tuần.

Hẹn người này,người kia ở nhiều điểm hẹn,nhưng điểm
hẹn cuối cùng để có thể gặp nhau là căn lầu ở giữa phố.Nhóm người họp nhau ở nhà vợ chồng Du chỉ vỏn vẹn dăm ba người : Ông bạn già,Bs về hưu,vợ chồng cô em gái và người bạn đời,nạn nhân, của tôi.

Cuộc nói chuyện thân mật được bắt nguồn từ một bài viết về cha tôi mang tên : Viết Để Nhớ Đến Cha . Và lẽ tự nhiên là tôi trở thành một nhân vật đứng trước vành móng ngựa ở phiên tòa của bạn bè và người thân.

Tôi phải ngồi lắng nghe và tôi phải nói để viện dẫn một vài vấn đề.
Vấn đề đến từ tôi khi hành xử trước đời sống vật chất và tinh thần. Cái ‘’ Tôi ‘’ một mình đã khiêu khích để những cái Tôi khác phản ứng theo kiểu Parler,c’est vivre – Nói là Sống !

Anh bạn Du nói :
- Ông là một thằng khó chơi và rất rắc rối ! Ông có tội độc tài,hung hãn trưóc nhiều vấn đề…..
- Sao bồ biết ?
Du cười nhè nhẹ :
- Đọc mấy bài viết thì biết chứ sao ?

Tôi thừ người ,trố mắt ngạc nhiên đến độ không tưởng.Vậy sao ?! Tôi đã quá chủ quan khi nghĩ thằng bạn mình nghiêng nặng về khoa học với cái nghề dược. Thấy Hắn khô khan như khúc gỗ thì đọc những bài mình viết để làm gì ? Và tôi đã cho rằng hắn viết thư mail cho bạn cũng khô cứng như đá với chỉ vài dấu phẩy,dấu chấm !

Tôi nhìn hắn rất lâu và thử tìm hiểu bạn qua câu hỏi :

- Bạn đọc về cái gì khi tôi viết ?

- Đễ hiểu cái áp đặt ý nghĩ của ông và hiểu rằng ông đã không sống hòa đồng với bạn bè. Ông chỉ thích sống một mình với ông.Nhất thể và khó chơi !

Tôi nghĩ rằng Du nói đúng và tôi cảm động khi bạn đã bỏ thì giờ để đọc và phân tích nội tâm của người viết.

Ông bạn già tên Tuy rời bài ‘’ Viết để nhớ đến Cha ‘’,trở lại bàn ăn,nhìn tôi và ông nói :
- Anh nghĩ em đã sống theo một khuôn mẫu áp chế và em sẽ rập khuôn theo hình tượng của cha mình.Cái tôi của em quá lớn.Chú mày hãy đậy bớt nắp cái ‘’ tôi ‘’ lại để có thể dung hòa với ý nghĩ của người khác.

Cô em gái xen vào :
- Anh ấy chỉ có thể sống một mình trong cõi hoang vắng !

Cả bọn đều tán thành lời cô em làm tôi sợ !

Tôi sợ là điều dĩ nhiên dù đã cố gắng đùa bỡn :
- Chừng 10 năm nữa anh sẽ đi tu.
-
Cả bọn ồn nháo lên như cái chợ vỡ :

- Khi đi tu,cấm mang theo computer để viết.Phải giữ lòng thanh tịnh ở chỗ tịch mịch.Cấm làm thơ ca tụng tình yêu.Cấm bén mãng chuyện trần gian.
- Tu hú thì có.Lòng gian tà đầy xác thịt.Tâm không tịnh thì tu thế nào được ?

Ông bạn già cười ha hả :
- Không cho nó viết lách,nó chỉ héo khô mà chết !
Bà bạn đời đổi giọng nghiêm nghị :
- Suy nghĩ như ông ấy chỉ làm ngưòi khác khó sống chung.Thế nào rồi cũng cô độc !

Phiên tòa kiểu thân mật này làm tôi đỏ mặt sượng sùng trong với cảm giác vừa vui ,vừa cáu.


Làm sao ta thấy ta rõ ràng bằng người ngoài với cái nhìn và sự suy nghĩ riêng tư của họ ? Họ thấy tôi lẻ loi,không chịu nhập bầy giữa những đám tiệc với bạn bè,tôi có tật hay bỏ ra ngoài đi dạo một mình khi muốn tránh những cuộc nói chuyện làm nhàm vô bổ…Họ thấy tôi uốn nắn lề lối với những đứa con và thấy tôi quên rằng : Mình và con cái là những bản thể khác biệt.Lề lối quân kỷ của cha ông thì làm sao bắt con cái phải giống như mình để chấp nhận ?


Ông làm sao bắt buộc được mọi người phải suy nghĩ và sống như ông ?
Ông rút mình trong cái vỏ nội tâm và ông đã phạm lỗi hung hăng trong cách lý luận của ông ! Ông đã …Ông đã….

Ừ, ừ…Dạ ,dạ trước nhũng lời chỉ trích. Đành trả lời trong một phạm vi rất giới hạn. Đành cười cười khi không còn lời lẽ nào hay hơn để phân trần.


Đành thế vậy . Còn phải học thêm mà.Học thêm gì ở một khoảng đời ? Học dằn xuống cơn nóng giận bốc lửa.Học cách nói dịu dàng để tìm được vài thỏa ước với người ,với mình.Học cách trầm lòng để suy nghĩ một cách trung dung,và để có thể viết….

Viết gì ? Viết để làm gì ?

Để kể chuyện lòng,chuyện đời hay để cao ngạo,khoe khoang,hợm hỉnh với cái tôi đáng ghét, đáng xử bắn ?

Viết để làm đẹp lòng hết thảy mọi người ? Hay viết để châm biếm đời và chua cay với cái tôi của mình ?

Rắc rối để làm chi ?
Hình phạt và phần thưởng dành cho kẻ viết là điều gì ?
– Sung sướng,thoải mái hơn hay là chỉ gây phiền não ? Đời chưa đủ gây cấn ,phức tạp hay sao mà lại chuốc thêm oái oăm vào người ?

Cái tôi một mình và những cái tôi khác ơi !
Có thể nào ngừng nói về cái tôi rất tệ hại của mình để chỉ viết để ca tụng cuộc đời và thấy đời đẹp như hoa ?


Nghĩ lại ,thấy tội nghiệp cho những người đã dằn vặt với nội tâm khi viết.

Viết để làm gì ? Và khi nào thì nên ngừng viết ?
Vĩnh viễn .



đăng sơn .fr

- Viết giữa đêm như một cách xưng tội.
….. à vous,mes amis.Et à toi,femme de ma vie.
Đăng nhập để trả lời
0




..




HÃY THẬT TÌNH VỚI NHAU Ở THẾ GIỚI NÀY.



__________________






Người mê chữ nghĩa và đọc quá nhiều thì hay được xem là con mọt sách.Có những con mọt khi đọc quá nhiều đâm ra ngơ ngơ,tỉnh tỉnh,có con mọt khác thì đâm ra đăm chiêu khi phải đối ứng giữa sự đời và sự việc xảy ra trong sách vở....

Mỗi con mọt có một căn bệnh hoặc những lề lối ứng xử với đời khác nhau.Có vài người nghĩ là mình quá tỉnh táo và đủ sống sượng để hay gọi Mọt Sách là người thiếu thực tế.


Còn người viết.Hắn lấy điều gì để viết ?
Viết theo chiều hướng nào ? Viết để suy diễn và diễn đạt từ một vài tài liệu đã tham khảo hoặc theo kinh nghiệm riêng của đời sống cá nhân thì có vẻ khô khan.

Viết theo loại tiểu thuyết thì lại bị gọi là hoang tưởng.Tiểu thuyết là những hoàn cảnh của từng phần đời góp lại của các nhân vật.

Trong tiểu thuyết,nhân vật nữ và nam có những lề lối suy nghĩ và ăn nói khác nhau.


Ở Face book,hoặc Twister,My space gì gì đó,người viết gửi vài dòng chữ,vài tấm ảnh hoặc âm nhạc theo kiểu thông tin cập nhật thì là điều thường thức thôi.


Để thoát khỏi cái cô đơn và sự giam hãm của nỗi lặng thinh,người lên mạng tìm cách nối mạng và kết bạn với nhau.
Có rất nhiều hình thức để kết bạn.Bạn Ảo hay bạn Thật thì chỉ có người trong cuộc mới biết.Biết ra sao ? Biết như thế nào khi đã dùng thì giờ kết đến ba bốn trăm người bạn ( Thống kê mới nhất của Mỹ thông báo dân chơi trên Facebook trung bình có đến hơn 500 người bạn ! )


Khi ngồi gõ phím chữ,chẳng hiểu nỗi cô đơn có bị tan loãng đi không ?

Hay ta chỉ tổ mất thì giờ thật cho những người bạn Thật ngoài đời ?

Đìều này nên cần nghĩ lại. Thế giới càng văn minh,con người sẽ có càng nhiều phương tiện kỹ thuật hơn.Khỏi cần mất thì giờ ra chợ mua đồ ăn.Cứ order ở Net là có sẵn đồ gửi đến( Tiết kiệm được thời gian để ngồi Net ! )

Có lẽ,đến một ngày đẹp trời nào đó,con người chắc sẽ chẳng cần sự giao tiếp thưòng thức giữa người thật và người thật nữa.Cái gì cũng phải cần đến máy móc !



Nghĩ lẩm cẩm để nói xàm, nói gỡ cho vui mà thôi.Cái giả thuyết ấy khó mà có thật.Vì dù sao đi nữa,những mối chân tinh một khi đã được giao kết theo một quan điểm dung hòa để có thể đến gần với nhau ,để thật sự có nhau và là niềm vui cho nhau vẫn là điều mà những người bạn thật tình hằng mong muốn.


Vậy đi.Vậy là vậy cho những hàng viết rất nhanh nhưng khá thành thật này.




đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0



..



THỬ VIẾT NHANH - VIẾT GỌN VÀ VIẾT NGẮN.



______________________________________________________




Ngày thuở nhỏ ,đi học.Giờ luận văn,thầy đọc một bài luận văn kiểu lòng thòng,thày cáu,gọi học trò :

- Em viết cái gì vậy hả em ? Bài luận của em dài ngoằn,thiếu phẩy,thiếu chấm xuống hàng.Đây không phải là văn.


Thằng nhỏ gãi đầu,mặt đỏ ké :

- Thưa thầy,em là học trò,em không phải là nhà văn.


Thầy nản chí,lắc đầu bảo trò ngồi xuống và thầy giảng một lèo về cách phân doạn và cách viết văn.Thằng nhỏ thấy bắt đầu buồn ngủ.Nó nhìn ra khoảng trời xanh bên ô cửa lớp và tìm cách thoát hồn.


...



Thời gian trôi.

Thằng nhỏ không còn là thằng nhỏ ngồi mơ mộng ở ô cửa sổ.

Thằng nhỏ đã thành người lớn. Đã là người lớn thì phải đối diện và ngã lên,ngã xuống vơí cuộc đời. Đôi lúc hoặc lắm lúc đụng phải chuyện đắng cay,đắng ngắt ở đời,thằng " người lớn " bỗng ngậm ngùi nhớ lại một câu nào đó ai đã nói :
" Đời không như là mơ "

Ừ,mà thật.Đời trần như những màn kịch mà mỗi nhân vật đời đã và đang là những nhân vật diễn tuồng.Có kẻ thiện,có kẻ ác ,rất ác.

Thằng mang tên " Người Lớn " biết mình không bao giờ có thể trở thành một nhà văn.Cái căn cước của hắn không có cái khoảng nào để ghi cái nghề nghiệp nghe rất hãi hùng : Nhà Văn - Écrivain - Writer .

Nhà văn là cái gì vậy ?

Có phải là kẻ hì hục ngồi nặn tim óc để viết ?

Viết gì cho ra hồn ? Và đọc gì để viết ?


Thằng nhỏ mang tên Người Lớn bỗng thảng hoặc,giật mình nhớ lại lời nói của ông thầy xưa :

" Hãy tập trung vào điều mình suy nghĩ để viết ,và hãy viết rất ngắn gọn "



---


Thầy ơi !

Em không đi học để trở thành một nhà văn.

Đời sống này đã dạy em cách nhìn nhận đôi diều về nó.Và em viết.

Em đã không mơ thành một nhà văn.

Vì thế - em đang học cách suy nghĩ để viết gọn và nhanh.






đăng sơn.fr

Đăng nhập để trả lời
0



______________________________________________


MỘT ĐOẠN VIẾT CHO NHỮNG KẺ HIẾU CHIẾN.



_______________________________________________





... Ta viết cho đối tượng để công kích theo chiều hướng nào ? Làm sao để đối tượng hiểu và không nóng nảy để có thể cùng thảo luận chuyện Thực Hư ?

Chuyện ‘’Đánh Đấm ‘’ theo hình thức Bút Chiến cần phải có một tư tưởng rõ ràng và nên sẵn sàng tiếp nhận ý kiến phản hồi của đối phương.
Bút chiến được thể hiện bằng câu chữ, thế nên sẽ có nhiều người trong cuộc và ngoại cuộc đọc.

Cái Đáng Sợ nhất là người Ngoại Cuộc sẵn sàng ‘’ xăn tay áo ‘’ nhảy vào cuộc như ta thường thấy ở ngoài đời ( Võ mồm và võ tay chân ! )

Gặp loại người có phong cách trầm tĩnh,hiếu hoà,biết suy nghĩ thì êm thắm
Gặp phải hạng người hiếu chiến ,thích khiêu khích, đổ thêm dầu vào lửa thì…

Muốn đổ dầu vào lửa và khỏi bị cháy – cũng dễ thôi – né né,tránh tránh,thụt ra thụt vào,chêm mấy câu chẳng đâu vào đâu.Kẻ trong cuộc sẽ bươu đầu,sứt trán.Kẻ vô đạo đứng ngoài vỗ tay reo hò như lúc xem trận đấu bò, đấu gà,đấu chó.

Cái ác tâm hiện rõ trên từng tràng pháo tay,trên những cặp mắt hoan hỉ.


Trong thế giới ảo,tràng vỗ tay đó được thay bằng những câu viết chẳng đâu vào đâu,có kẻ vào để vờ chào nhau,khích nhau theo kiểu vô tư đệ tam nhân ,có kẻ lợi dụng thả thêm những trái bóng dò đường xem ai là ai,kẻ nào theo phe nào…


Chuyện thật,chuyện đời,chuyện ảo chỉ từng đó .
Lên mạng,vào Net,chọn mục Diễn Đàn để làm gì ?
Tìm dịp công kích nhau ư ?



Ở ngoài đời thật của nợ nần,cơm áo,nếu còn rảnh hơi,chưa thấm mệt,ta cũng có thể khiêu khích,kiếm chuyện với những kẻ ta đã ghen ghét để hơn thua .Nếu hăng quá,dữ quá,ta cũng có thể vén quần,xăn tay áo thẳng tay đập lộn.Vừa gõ nhau vừa chửi nhau thậm tệ. Khi máu me đầm đìa,cảnh sát đến thì ta cũng vừa hạ hỏa và chúi đầu vào vách suy nghĩ.

Ta cần gì phải mò mẫm vào từng topic,chủ đề máu lửa để gõ chữ với bộ dấu tiếng Việt ? Biết đâu,hung hăng,hấp tấp quá,ta lại gõ sai dấu và sai be bét chính tả và cách hành văn để lộ rõ cái phong cách thật sự của mình sau một hay hai cái Tên Giả !

Nghĩ cho cùng,thấy tội nghiệp chữ nghĩa !
Tội nghiệp cho người đọc và những người đã có lòng vun sới cho nhân
tâm .Trong danh từ Nhân Tâm có ẩn chứa chữ Tình Nghĩa...





đăng sơn.fr
Đăng nhập để trả lời
0
.







NGỮ THUẬT !




Đầu tựa tuyển tập truyện ngắn mang tên : Đêm Rồi Cũng Đi Qua phát hành năm 1986 của nhà văn nữ Nguyễn Thị Ngọc Nhung có lời dẫn của Mai Thảo,một nhà văn của những " Đêm Màu Hồng " mà tôi hằng yêu thích.

Ông viết và theo cách viết của ông như một hăm hở quá lời và đã viết như một sự nghịch ngợm cùng chữ nghĩa :

... " Ở ngoài mọi hình thái trí nhớ ngắn tầm đốt cho chúng những trầm hương thương nhớ không nguôi những đất trời đã mất,trí nhớ và cõi viết NTN Nhung là một mũi tên vàng ý thức tỉnh táo bắn thẳng nó đến những tầng đầu tầng hai địa ngục.Tới những nơi chốn tối thẳm,đêm ngày không phân định,đường đi là tuyệt lộ phương hướng là mê cùng và sinh tử liền cành ...

Tới đời sống,đời sống không chở nó trên một song loan.Tới sự thật ,sự thật hiện nguyên hình thảm kịch và không chịu che dấu nó dưới một hoa lá ngụy trang hoặc bằng một liều thuốc an thần nào hết...


.... Đọc Nguyễn thị Ngọc Nhung,lúc tôi thấy truyện của nhà văn nữ này là một dựng đặt,lúc lại thấy nó là một có thật.Một nhà văn Tây phương mà tôi quên tên ,đã giải thích về tác phẩm của mình : " Đây là sự thật một trăm phần trăm bởi được xây dựng hoàn toàn bằng tưởng tượng. "...

...
Đọc đi,đọc lại những đoạn viết ở trên.ngồi yên,không động đậy,thử khởi động trí não,tôi,có khi ,không hiểu rõ những điều Mai Thảo cần diễn đạt. Thế nào là " một mũi tên vàng ý thức tỉnh táo bắn thẳng nó tới những tầng đầu,tầng hai địa ngục ( ? ) Và : ..Tới đời sống.Đời sống không chở nó trên một SONG LOAN ( ? )

Không có cuốn tự điển Việt Nam dưới mắt,tôi không thể nào hiểu được danh từ " song loan " ! Chữ lạ quá ! Phải chăng khi viết để diễn giải tâm trạng và cho một khẳng định trước một phong cách viết của nhà văn nữ ấy,ông thầy viết của tôi đã viết trong nỗi cảm hứng mê hoặc kỳ dị đó ?



Đành rằng, viết để diễn đạt một đôi điều về tâm thức thì lắm khi người viết phải phóng mình để thoát ra khỏi cái tôi của mình.Cái Tôi của mình là cái gì ? Có phải là một tập tục suy nghĩ dã hằn sâu vào tư tưởng riêng,rất riêng ?

Nói theo một nghĩa khác để đơn giản hóa vấn đề thì nhà văn,người viết là người kể về một hoặc những câu chuyện đời và hắn dựa vào một trong những phần có thật ở đời một khi đã cắt xén hoặc thêm thắt vào những hư cấu để dựng truyện.

Vấn đề viết theo kiểu nặng nhẹ,sâu lắng,khó hiểu hoặc rất nông cạn thì còn tùy thuộc vào mức độ suy nghĩ,bằng chính tâm thức của nguời viết.
Hắn,người cầm bút trong cái bóng tối đơn độc của sự riêng tư đã dựa vào một kinh nghiệm sống của bản thân như thế nào để có thể viết ?
Có cần phải thật gian nan và đau khổ đến tận cùng để có thể viết ? Và nỗi hạnh phúc hoan lạc thì phải có đến một mức độ nào để cảm nhận và buông được con chữ trên trang giấy hoặc phím chữ,màn hình ?

Về phía người đọc,họ cảm nhận được điều gì khi tạm rời bỏ được cái " tôi " hàng ngày của mình một khi thử hòa nhập vào cõi viết của tác giả ?


Loay hoay một lúc trước vài sự suy nghĩ riêng tư.Tôi thấy mình không cần đặt thêm câu hỏi nào khác nữa.Tôi dùng thì giờ,mở trang sách.Tôi quên đi cái riêng của mình để sống một đời sống khác.Bằng ý nghĩ của chữ.





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-15 08:02:56dang son>
.





MỖI ĐỨA TRẺ trong người lớn nơi Chúng Ta.



___________________________________________







Tối nay,trời mưa,có một chút thì giờ,tự nhiên thấy thèm viết một cái gì đó.Đọc một câu viết của người bạn viết.

Cô viết : " Ừ, mà trong mỗi một con người chúng ta, tính trẻ con vẫn trốn chui, trốn nhũi ở đâu đó. Thỉnh thoảng bản tính đó hù ta một phát phải không ? "


Thật ra,tôi không biết cái tính " trẻ con " ấy trốn ở đâu ở một góc nào đó trong tâm hồn chúng ta ? Ta lớn lên,già đi ,nhẵn mòn vơí đời sống và vơí biết bao điều cần phải trực diện,đối ứng trước những tình thế có lắm khi không được xuôi chèo mát máy cho lắm.

Trước những vấn đề,lắm khi ta gãi đầu,gãi tai nhăn nhó,làu nhàu và nếu bất chợt nhìn thoáng thấy mặt mũi của mình trong gương kính,ta thất vía hoảng hồn : Nó đây sao ta ơi ? Có phải là nó không ? Nó mới ngày nào tươi vui nhảy nhót tung tăng theo chân mẹ ra chợ,mới ngày nào theo cha cập kễnh trên chiếc xe đạp ở một quãng đường đê ra bờ sông câu cá. Đã đứng ở một bờ sông hiu hiu gió mát,ném những viên sỏi xuống bờ nước để nhìn những vệt tròn lăn tăn...

Lúc ấy,thằng bé hay con bé ấy chẳng có một chút nào khái niệm về thời gian.Thời gian của nó là một ngày thức dậy,ăn bữa sáng,thò tay xách cặp đến trường,bàn chân như chim sáo theo lũ bạn vào cổng trường,cửa lớp.Sách vở có mùi giấy trắng và mùi mực từ những câu chữ nắn nót,nỗi lo âu hay vui sướng là những con số khoanh chữ màu đỏ của thầy cô và những hạng thứ ở bảng phiếu điểm hàng tháng.Học dở thì bị cha mẹ mắng la rầy rà,xụ mặt.Học có diểm khá thì đưộc một chầu ciné ,chầu kem ,chầu lạng phố đi chơi.

Đứa trẻ không có khái niệm thời gian ấy lớn dần.Ngưỡng cửa trung học mở ra một thế giới khác trước mặt nó.Nó khám phá ra những câu văn,những bài toán hóc búa,những đề thi không dễ nuốt.Cũng có đôi khi ,nó lười gạo bài,nhai bài,nó tìm cách ăn gian để được điểm tốt ( trong lòng nó cũng có lúc thoáng chừng mực một mảy may ân hận...)

Không ân hận giống như lúc ngỡ ngàng nhận thấy trong lòng mình có những đợt sóng ngầm nào đó lăn tăn,long lanh.Long lanh choáng ngợp vì một nụ cười của tóc dài ,tóc ngắn trên vai áo trắng.Có những màu nắng nghiêng trên cửa đôi mắt tròn xoe của người.Có một thoáng vụng dại trên câu thơ viết chữ đẹp và chữ bằng màu tím.Tuổi ngọc như thế,tuổi hồng như thế tròn trịa trên những câu hát rất tình,rất mơ của ca khúc tình.

Đứa bé khám phá từng chút rung động của thời mới lớn,nó có thể ngồi thừ người bên khung cửa sổ của những buổi chiều rơi mưa.Ngồi như thế mà trong hồn có một hình ảnh mềm mại,thứ nhung nhớ nào đó không rõ rệt.Không có thể gọi là tình yêu - có thể là một thoáng bâng khuâng và vu vơ,vu vơ....

Thế thôi,những cọng lá rơi xuống trên lối về,những sáng nắng chiều mưa.Đứa trẻ thấy mình lớn lên.Không chạy nữa mà đi.Đi về phía trước có tiếng gọi của tương lai.Nếu sống ở một xứ sở thanh bình thì cái tên tương lai có thể có điều bảo đảm.Còn không thì..những bấp bênh của một viễn ảnh đang chờ trực ở phía trước.

Người ta hay nói : " Cứ sống đi,rồi sẽ thấy - Qui vivra,verra - Thấy gì ? Thấy mình không còn nhỏ nít để học cách lo toan.Đời sống có vòng quay,ta đừng cưỡng lại một cách ngoan cường,ngoan cố,ta quay theo chiều của đời sống và những biến chuyển phải có.

Có khi những biến cố là sự chuyển tiếp đẩy ta đến một hoàn cảnh sống khác lạ ở xứ người.Ta lại học hỏi để có thể đáp ứng vơí tình thế mơí.Mỗi xứ sở có những tập tục và cái nhìn văn hoá khác nhau.Sự hay,cái dở ,cái xấu đẹp nhởn nhơ từng ấy hàng ngày.Đời sống và vòng quay của thời gian lại cho ta lắm thứ để chiêm nghiệm. Bước chân trên đoạn đường đang đi là hiện tại của một thực thể.Ta đứng ở một chỗ đứng và có khi quay nhìn lại một chặng đường cũ đã đi ngang.Quá khứ là điều không thể nào có thể sửa đổi.Ta đã làm gì ? Ta đã sống ra sao ? Hay dở thì cũng có cái gọi là kinh nghiệm sống.Mỗi kinh nghiệm là một bài học và ta làm cách nào để bài học đó có thể giúp mình cầu toàn.Cái giá của sự sống cũng là sự chiêm nghiệm trong hiện tại và tiếp tục đoạn đường tơí.


Ta đi đâu ? Về đâu ?

Cụ già đang ngồi trước mặt,ngẩng lên .Nụ cười hiền hoà bắt ánh nắng chiếu trên bải cỏ công viên .Cụ cười và trả lời câu hỏi của tôi :

- Cậu đừng hỏi như thế nữa.Cứ sống đi rồi câụ thấy.


Ừ,thì thế.Phải rồi.Hãy cứ sống,cố gắng tròn vẹn yêu quý chữ trách nhiệm và bổn phận của mình.

Trách nhiệm về điều gì ? Bổn phận vơí ai ?

Trong những trang sách học làm người,đã có những câu trả lời,ta chỉ cần mở trang sách ( đã đánh dấu ) ngập đầy chữ và dùng thì giờ nhẩn nha để đọc lại.

Biết đâu ,nếu thích và muốn viết,ta có điều để viết.


đăng sơn.fr





___________________________

CHÚNG MÌNH
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-10-21 17:24:54dang son>
.






____________


Buổi sáng,ngồi nghe lại những tình khúc ,tôi đã viết :



VIẾT CHO MỘT GIỌNG HÁT.



____________________________________



Buổi sáng sớm cóng lạnh.Bản tin đến từ thành phố thiên thần Los Angeles cũng lạnh cóng - Bất ngờ.

Tiếng hát có cường lực cao vút đã tắt.Tiếng hát ấy đã vĩnh viễn lià khỏi bao mối ưu phiền để từ giã cõi đời đầy phiền muộn gian truân.

Mở mạng lưới tin tức,nghe lại giọng hát diva của cô.Thấy tiếc và buồn.Trên bầu trời âm nhạc,có biết bao nhiêu vì sao sáng.Biết có bao nhiêu cửa ải của địa ngục trần gian.

Địa ngục nằm trong những cái ảo giác ngất ngưỡng một khi đã đạt tới điểm cao nhất của hào quang và danh vọng.

Con người cần gì khi đã có tất cả ? Danh vọng,tiền tài,tài năng,sắc đẹp ? Từng ấy - chừng ấy có lẽ chẳng bao giờ đủ để thoát ra khỏi cái thân phận của kiếp người.

Một Michael Jackson đã nghĩ gì làm gì trong một cái bóng tối rất cô đơn sau khi ánh đèn sân khấu tắt đi ?

Một Elvis Presley đã xem lại khúc phim đời thật của mình ra sao ở những ngày tháng cuối cùng từ bài hát My Way ?


Và giọng hát tuyệt vời ấy ? - Cô tìm thấy gì ở một người tình, một người chồng sau khi đã hát : " All The Man That I Need "


... I used to cry myself to sleep at night
But that was all before he came
I thought love had to hurt to turn out right
But now he's here, it's not the same
It's not the same


He fills me up
He gives me love
More love than I've ever seen
He's all I've got
He's all I've got in this world
But he's all the man that I need

And in the morning when I kiss his eyes
He takes me down
And rocks me slow
And in the evening when the moon is high
He holds me close
And won't let go
He won't let go


He fills me up
He gives me love
More love than I've ever seen (more love more love)
He's all I've got
He's all I've got in this world
But he's all the man (all the man) that I need

More love than I've ever seen (woo)

More love than I've ever seen...





đăng sơn.fr



* To you -Whitney Houston -
... Ngủ yên - em.Ngủ giấc ngàn thu để Quên hết những phù phiếm,ảo vọng ở đời trần này.
12.02.2012








.
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.






* Ở một trang Blog của một người bạn viết,tôi đã ghé thăm vơí hàng chữ :



TRỞ LẠI THĂM NHAU.

__________________




* Khi Bạn đã viết như sau :

..." Cũng đã lâu mình không còn viết được một bài văn nào, đôi lúc muốn viết thật nhiều nhưng ngẫm nghĩ lại thôi, chẳng muốn ai biết được những gì mình đang nghĩ .... "


Từ một mặt chữ trong chủ đề Thơ của bạn,chữ nghĩa của bạn đã dẫn đường tôi đến một khu
vườn riêng . Ở đó,có một cái tựa mà tôi cảm thấy thích : " Viết Đi Mà "

Đọc rất chậm rãi những điều người khác viết để hiểu tại sao họ viết.

Viết để làm gì ?
Và tại sao chúng ta viết ?

Những câu hỏi trên có cần đặt ra một cách thường trực mỗi khi suy nghĩ về một điều gì đó để ngồi vào bàn viết hay không ?

Có lần tôi được đọc ở đâu đó,có câu : " Viết và sáng tạo là một sự lao động trí tuệ "
Tuy là người rất say mê với công việc làm hàng ngày,nhưng tôi nghĩ theo một cách khác : Viết không phải là lao động - tôi xin né chữ lao động vì cái danh từ ấy nghe có vẻ dao to búa lớn theo một nghĩa nào đó.Viết là một hình thức diễn đạt để có thể trải lòng và thoải mái nói lên được những suy nghĩ và cảm súc của riêng mình.

Mỗi nguời có một hay những cái nhìn về cuộc sống và con người trong xã hội.Và vì thế,khi viết,tôi thấy mình rất thận trọng khi muốn kể về một vài câu chuyện xã hội đời sống và tôi thích viết về đề tài này như một sự kiểm nghiệm để sống.Sống trong những khoảng khắc vui buồn,sướng khổ.

Những bài thơ,những đoạn văn xuôi có thể đưa con người lại gần vơí nhau.Đôi khi,sống giữa một đất nước ngã theo khuynh hướng vật chất,tiện nghi và lề lối của một cách thức suy nghĩ : Chủ nghĩa cá nhân tính - tôi thấy buồn lòng và cảm thấy lẻ lơi.

Có thể ,vì vậy,bạn đã viết và tôi đã và đang viết.

Viết xong,ta cảm thấy nhẹ lòng.

Xin đừng gọi,đừng xem tôi là một nhà văn,nhà thơ.Tôi sợ thấy mình phải xem đó là một cái tên gọi của nghề nghiệp,tôi chỉ là một sinh vật nhỏ bé biết học cách suy nghĩ và suy luận.Khi viết,tôi xin đuợc viết vơí sự trung thực của mình.


Vài hàng chữ ngắn,dài để thăm chữ của bạn.

Tôi xin ngừng viết để chúc bạn vui và hãy vui lòng vơí chữ nghĩa khi viết,khi đã tự nói vơí mình : Viết - Viết đi mà....



thân ái


đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.










CÓ THỂ GỌI LÀ MỘT CHÚT CHIA SẺ.


Thấy mình tệ và ít kiên nhẫn khi muốn viết và đeo đuổi kiên trì để viết một truyện dài ! Đã bao lần cái hứng khởi kéo đến,thấy mình hăm hở lắm ,hăm hở sắp xếp cốt truyện ,bố cục,nhân vật để dựng truyện. Thế mà viết được vài chương rồi lại để đó.

Mỏi mắt,mỏi lưng,mỏi cổ rồi chăng ? Nghĩ vậy mới thấy phục các tay viết với một tinh thần và sự kiên trì dẻo dai của họ.Mà thôi ! Cứ cho là mình đang mệt,đang lười đi.Đã thế thì tạm ngừng viết,mở các trang viết của người bạn viết,vớ được một bài viết mang tựa đề " Tản Mạn Tuổi Già ".Đọc xong thì cái đầu nổi cơn ghiền,những ngón tay lại tìm bàn phím và viết cho bạn :


" ....Chiều chủ nhật.Được rảnh rỗi,dạo net và tiện đường ghé thăm trang viết của anh.

Viết để làm gì ? Tại sao viết ? .. Vài câu hỏi có lúc đã đến với tôi như thế.Cũng như anh,tôi thèm viết khi có đôi điều để viết và viết như một cách tâm sự,trải lòng.Người viết sống tận cùng trong những suy nghĩ của hắn,khi viết,hắn trực diện với hắn qua những trăn trở suy tư.

Ngưòi ta nói :" Viết cũng là một cách nói ". - Thay vì nói,tôi xin chọn cách viết.Hình thức nói này trải dài trên mặt giấy hoặc trên màn ảnh.Lời nói bay mất,còn chữ nghĩa thì ở lại ( Người xưa hay doạ : " Bút sa gà chết " ) .Nghe doạ như thế mà sợ.Đã làm con người thì mình phải sợ nhiều thứ lắm : Sợ đói,sợ khát,sợ già,sợ đau,sợ cô đơn,sợ chết... ( Trước khi già và ...chết thì đã lợi dụng cái tuổi loạn để yêu nhau ra rít..Đến khi lấy vợ rồi thì thỉnh thoảng lại đâm ra trở chứng sợ vợ .. ! )


Thú thật là tôi đã " sợ " rất nhiều thứ sau khi đã mê thích quá nhiều thứ ở cõi đời ô trọc này.
Và hôm nay,đọc lại bài viết về tuổi già của anh - tôi hoảng sợ quá..Ôi ! Thời gian chẳng bao giờ ngừng lại.Thời gian và những cặp chân chạy như ma đuổi của nó.Bởi thế,tôi đã nghĩ được một cách duy nhất theo kiểu của tôi để trì kéo,chiến đấu và kháng cự lại với thời gian bằng cách viết.

Viết để giữ lại một trí nhớ.Viết để sống với mình và viết cũng là một cách thức để tồn tại và để có thể sống thêm một đời sống khác ngoài những chuyện bình thường như ăn uống, ngủ nghỉ ,đi cày trả nợ cơm áo....


Xin được viết và đọc như một sự chia sẻ.

Có được như vậy không - Hỡi người bạn viết của tôi ? "



đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.







BỞI
yêu thương **






_______________________________________________






Đã biểu là đừng khóc mà cứ chảy nuớc mắt.Sụt sịt,sụt sùi !


Trời oi ả đang nóng riu riu mà mắt mũi tèm hèm.Hít hà hít hả để cầm nước mắt. Chèn ơi ! ( đàn ông cái gì mà mau nước mắt quá vậy há ? ) Tại sao cứ như thế ?

Tại vì con nhỏ kia nghe lời anh nó dặn :

- Nè nhỏ ! Về bển thì tìm mua cho anh quyển truyện ngắn của Nguyễn Ngọc Tư.Đừng mua " Cánh đồng bất tận " vì anh đọc rồi.Khóc quá cỡ...

Con nhỏ ngó anh,tủm tỉm dò mìn :

- Kỳ há ! Đàn ông gì mà mít ướt.Hở cái là....


Mít ướt là sao,nhóc ? Đâu phải cái gì cũng làm anh khóc , em ?

Đọc truyện của con nhỏ người Cà Mau đó là mỗi lần anh sụt sịt.Con nhỏ viết kiểu chân tình và chẳng bao giờ hắn viết về người oán người.Cảnh nghèo thì nó viết cảnh nghèo hom hem đạm bạc.Con nhỏ ấy không làm dáng để điểm trang màu mè cho chữ nghĩa. Nhỏ ấy đã đoạt nhiều giải về văn học thì kệ tía nó. Anh chỉ biết đọc để xem nó lấy được của anh bao nhiêu lần anh khóc.Nước mắt dòng dòng như cái thằng nhỏ ngồi bó gối nhớ cha,nhớ mẹ ngày xa nhà học xa.

Đọc chữ người Cà Mau đó,anh nhớ lại cái mùi thum thủm của trái bắp thiu ngày nào anh xa mẹ.Mẹ đã mua cho vài trái bắp,anh sợ quên mẹ,dúi trái bắp vào góc kẹt của valise.Rồi bắp bị thiu,anh cầm trái bắp hùi hụi chảy nước mắt. " Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Con đi học xa,con nhớ cha,nhớ mẹ.Con nhớ ngày nào cha dạy con câu cá,cha dạy con bơi lội trên dòng sông lùa gió,con nhớ lần mẹ ngồi cạnh dạy con xòe tay để đếm từ 1 đến 10.Và con đã có những buổi tối đứng nhìn ra bóng đêm để khóc.Chẳng ai thấy được giọt lệ lăn như những hòn bi của con.Chỉ mình con biết.



Chiều nay,đọc bài viết có cái tên là Bởi Yêu Thương;chợt dưng thằng người viết lại ướt mắt.Viết chi mà quá chân tình mặn mòi.


Ừ - ừ, Thì vừa khóc vừa viết.Viết để ......







đăng sơn.fr



CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
.





VIẾT _






Có đôi khi,đôi khi thôi : Tự hỏi mình : Viết là gì ? Viết làm gì ? Để làm gì ?


Người ta ăn đế sống,chơi để vui,yêu để khỏi cô đơn,nhăn nhó ,làu nhàu để giảm stress.

Còn viết ? Viết gì ? Viết chẳng béo bổ gì mà có lắm khi chỉ đem lại những hệ lụy,những chướng khí cho người. Để có thể viết ( sau khi lặng lờ suy nghĩ ) ,tôi đã vào ,nhập bầy vơí một đám đông,lắng tai nghe họ nói,họ cười.

Họ ? Khán giả thích xem diễn tuồng.Đời này có nhiều màn trình diễn khá cụp lạc.

Họ - Khi nằm trên lãnh vực báo chí,họ ( những tay viết ) biết sáng chế,phóng tác ra những màn đánh đấm không kém phần hào hứng từ những đấu trường chính trị,kinh tế.....

Mới đây,ở các tiệm sách báo,người ta thấy có ít nhất là 5 đầu sách nói về chuyện tình tay ba của ông tổng thống Pháp mơí nhậm chức.Họ ghép hình ảnh 2 bà đâu mặt lại vơí nhau như 2 đối thủ và người đàn ông kẹt ở giữa.Bên thuận,bên chống ,bên xúi dục,khích bác....

Họ : Là những điều làm chóng mặt.

Họ : Là những điều phải có trong từng màn kịch đời.

Có đôi lúc,tôi cảm thấy sợ họ.Và tôi nghĩ mình nên viết những điều khác họ để hy vọng không bị đồng hóa.Trong một tư tưởng bị đồng hóa,có lẽ mình sẽ không sống được theo ý của mình.





đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»