.
BIỆN ( Nguỵ và Thật )
__________________________________________________
Cái kiểu chung thủy với người bạn viết của riêng tôi có một đoạn thư như sau :
" Thư Từ Nơi Xa -
Đến em nhỏ.
.
Lâu lắm rồi đó - Anh nghĩ có thể là đã 1/4 thế kỷ,ta đã chẳng gặp nhau kể từ cú phone anh đã thăm hỏi em.
Giọng em đã nhỏ nhẹ trả lời từng câu như sợ anh ăn thịt em.Có lẽ em hình dung thấy anh là một ông kẹ ( ? )- Anh nghe tiếng em dạ dạ nhỏ xíu,anh nghe tiếng hi hi của em từ đường dây nói và lúc ấy,anh cảm thấy an lòng vì tất cả mọi sự tốt đẹp đã đến với em.
Có lần anh đùa nghịch :
- Em có biết anh đang ở đâu không ?
- Dạ không,anh ? Em đoán anh đang ở cái xứ lạnh của anh.
- Sai rồi nhỏ ! Anh đang ở VN và đang đứng trước nhà em
- Oh ! Oh !....
Ở tiếng ngập ngừng như thế trong máy,anh biết rõ là anh đang đùa và nói xạo với em.Anh vẫn thích nói xạo như thế như một cách tạo sự ngạc nhiên.
Ở đời,có những điều ngạc nhiên rất kỳ thú.Chỉ cần em nghe tiếng chuông gọi cửa hoặc tiếng điện thoại vang,em ngừng công việc đang làm,ngó ra cổng là em thấy anh.
Trong ánh mắt bỡ ngỡ của em,em sẽ thấy anh rất tự nhiên với một nụ cười đẹp nhất xứ .Nụ cười có thể làm chết biết bao nhiêu con ruồi thích ngọt đã rụng rơi.Anh chờ em rủ anh đến một quán nước tình nhất,đẹp nhất của nơi em ở.Ta chọn một chỗ ngồi rất yên tĩnh,lắng nghe một bản nhạc êm êm nào đó.Và anh sẽ lắng nghe em kể chuyện.
Nếu em vụng về,luýnh quýnh không biết nói gì,kể gì,anh vẫn có nhiều cách để làm em nói.Nói và cười một cách tự nhiên.
Ở trước mặt anh,nếu cần vui cứ vui,khi cần khóc cứ việc thoải mái mà khóc.
Ở bên này,người ta hay nói với anh một điều :
- " Ông là một người biết lắng nghe và biết cách làm cho người nói thoải mái "
Anh không biết điều này có đúng khoảng 89% không hay là họ đang nịnh anh để anh vui ?
Em nhỏ !
Vài hàng thăm em.
Vậy đi - Vui nhé , Em.
_________
Chẳng biết viết như thế có đủ ngọt ngào cho một lời thăm hỏi hay không ? Người đọc có lẽ cũng được dăm ba phút vui và cảm thấy nhẹ nhàng.
Nhưng nghĩ xa hơn một vài điều khi nhớ lại một người bạn viết khác đã có lòng " húc " người viết - Nhè nhẹ mà húc - :
- Người ta nói anh là một Play Boy và ...
- Nghĩa của chữ Play Boy có nghĩa là trăng hoa ?
Thế là trận chiến của chữ bắt đầu.Người bạn tôi tặng cho tôi câu " Nguỵ Biện "
Thế nào là viết theo kiểu " trăng hoa " và thế nào là Nguỵ Biện ?
Viết để làm gì ? Và khi viết để giao lưu với nhau trên phương diện trao đổi bài viết và giữ tình thân,ta nên viết như thế nào ?
Theo tôi,người ta đã ra nhiều đầu sách để chỉ dẫn cách thức viết thư trong các trường hợp khác nhau.Một cái thư viết để xin việc hoặc yêu cầu một vấn đề gì theo kiểu hành chánh thì khác với một bức thư viết cho bạn để thăm hỏi nhau.Một bức thư viết cho một người bạn tâm giao rất khác bức thư viết cho một người tình.Điều này mà ai chẳng biết.
Có người cả đời không bao giờ viết một bức thư.Và cũng có người viết thư y như cách thức nói chuyện rất mộc mạc hoặc lê thê của họ.
Tôi có ông bạn hành nghề dược.Chữ của ông rất đẹp và ông không thích viết thư.Có lần ông gửi cho tôi một cái mail trả lời vỏn vẹn có mấy chữ như sau :
" Theo câu hỏi ,tôi trả lời : Hãy mở ở Web .... để đọc . "
Vậy thôi ! Sau cái chấm cuối câu,ông biến mất.Tôi thấy có cái gì thiêu thiếu nên phàn nàn với ông và vợ của ông :
- Đọc chữ của hắn như ăn cơm nguội.Khô ! Cạn !
Bà vợ lắc đầu :
- Chả bao giờ ông ấy viết thư tình.Ông ấy bí chữ !
Bạn tôi nhún vai thản nhiên nói kiểu ngắn gọn : " Viết dài dòng chi cho mất thì giờ " .Tôi hiểu bạn của mình khi đứng rất lâu nhìn ngắm tủ sách của hắn.Hắn không thích đọc văn chương tiểu thuyết,hắn chỉ thích những quyển sách nói về thuốc thang,chính trị và sách cổ thời hán học hoặc về phong thủy,tử vi bói toán.
Biết thế nên chẳng bao giờ tôi đề cập đến vấn đề văn chương,văn nghệ thời cận đại,chúng tôi trao đổi với nhau về những quyển sách nói về kinh tế và chính trị lắm khi làm nhức đầu,buốt óc.Và tôi tránh chuyện viết thư cho bạn cũng như yêu cầu bạn chịu khó viết vài chữ thăm hỏi như : " Chúc bạn vui " ở cuối lá điện thư dù ngắn gọn.
Trở lại đề tài viết thư hoặc viết lời góp ý ở những chủ đề cần thiết : Theo cách suy nghĩ của cá nhân,tôi yêu sự tinh tế nhã nhặn qua câu viết.Một lời chào hỏi nhau theo cung cách lịch sự có thể làm người đọc thấy ấm áp và có được một nụ cười khi đọc.
Khi thấy cần viết thì tôi viết,nhẹ nhàng pha chút dịu dàng mà viết - Thế thôi.
Người ngoại cuộc đọc,thích hoặc không thích và cho rằng người viết là một gã play boy,trăng hoa thì cũng chẳng sao.Vì đơn giản mà nói : Nếu cần phải biện luận sau khi phân tích một vấn đề thì tôi vẫn có thể dùng chữ một cách gọn gàng,nghiêm nghị và nếu cần thì Húc và săn tay áo đấm đá bằng chữ.Nhưng tuyệt đối cần nghiêm túc và giữ sự nhã nhặn khi tranh luận.
Còn việc trải lòng,tâm tình để viết cho bạn khá thân hoặc những cô em gái đã có lòng thăm hỏi khi muốn giữ mối liên lạc một cách thuận thảo an lành thì tôi biết dùng chút đường,chút muối và gửi thêm vào một chút đỉnh dịu dàng.
Vậy thôi.
Không là Play Boy khi viết
Không Nguỵ Biện và lăng loàn khi viết.Viết để giữ tình thân.Để mang đến cho nhau một vài điều vui giữa cuộc đời lắm gian nan và khô cằn.Người ta luôn thiếu sót ở sự quan tâm đối với nhau và thường viện cớ để thời gian làm bụi từ khoảng cách.
Xin giữ lại tình thân và đừng để bụi thời gian bám vào tình nhau.
đăng sơn.fr
BIỆN ( Nguỵ và Thật )
__________________________________________________
Cái kiểu chung thủy với người bạn viết của riêng tôi có một đoạn thư như sau :
" Thư Từ Nơi Xa -
Đến em nhỏ.
.
Lâu lắm rồi đó - Anh nghĩ có thể là đã 1/4 thế kỷ,ta đã chẳng gặp nhau kể từ cú phone anh đã thăm hỏi em.
Giọng em đã nhỏ nhẹ trả lời từng câu như sợ anh ăn thịt em.Có lẽ em hình dung thấy anh là một ông kẹ ( ? )- Anh nghe tiếng em dạ dạ nhỏ xíu,anh nghe tiếng hi hi của em từ đường dây nói và lúc ấy,anh cảm thấy an lòng vì tất cả mọi sự tốt đẹp đã đến với em.
Có lần anh đùa nghịch :
- Em có biết anh đang ở đâu không ?
- Dạ không,anh ? Em đoán anh đang ở cái xứ lạnh của anh.
- Sai rồi nhỏ ! Anh đang ở VN và đang đứng trước nhà em
- Oh ! Oh !....
Ở tiếng ngập ngừng như thế trong máy,anh biết rõ là anh đang đùa và nói xạo với em.Anh vẫn thích nói xạo như thế như một cách tạo sự ngạc nhiên.
Ở đời,có những điều ngạc nhiên rất kỳ thú.Chỉ cần em nghe tiếng chuông gọi cửa hoặc tiếng điện thoại vang,em ngừng công việc đang làm,ngó ra cổng là em thấy anh.
Trong ánh mắt bỡ ngỡ của em,em sẽ thấy anh rất tự nhiên với một nụ cười đẹp nhất xứ .Nụ cười có thể làm chết biết bao nhiêu con ruồi thích ngọt đã rụng rơi.Anh chờ em rủ anh đến một quán nước tình nhất,đẹp nhất của nơi em ở.Ta chọn một chỗ ngồi rất yên tĩnh,lắng nghe một bản nhạc êm êm nào đó.Và anh sẽ lắng nghe em kể chuyện.
Nếu em vụng về,luýnh quýnh không biết nói gì,kể gì,anh vẫn có nhiều cách để làm em nói.Nói và cười một cách tự nhiên.
Ở trước mặt anh,nếu cần vui cứ vui,khi cần khóc cứ việc thoải mái mà khóc.
Ở bên này,người ta hay nói với anh một điều :
- " Ông là một người biết lắng nghe và biết cách làm cho người nói thoải mái "
Anh không biết điều này có đúng khoảng 89% không hay là họ đang nịnh anh để anh vui ?
Em nhỏ !
Vài hàng thăm em.
Vậy đi - Vui nhé , Em.
_________
Chẳng biết viết như thế có đủ ngọt ngào cho một lời thăm hỏi hay không ? Người đọc có lẽ cũng được dăm ba phút vui và cảm thấy nhẹ nhàng.
Nhưng nghĩ xa hơn một vài điều khi nhớ lại một người bạn viết khác đã có lòng " húc " người viết - Nhè nhẹ mà húc - :
- Người ta nói anh là một Play Boy và ...
- Nghĩa của chữ Play Boy có nghĩa là trăng hoa ?
Thế là trận chiến của chữ bắt đầu.Người bạn tôi tặng cho tôi câu " Nguỵ Biện "
Thế nào là viết theo kiểu " trăng hoa " và thế nào là Nguỵ Biện ?
Viết để làm gì ? Và khi viết để giao lưu với nhau trên phương diện trao đổi bài viết và giữ tình thân,ta nên viết như thế nào ?
Theo tôi,người ta đã ra nhiều đầu sách để chỉ dẫn cách thức viết thư trong các trường hợp khác nhau.Một cái thư viết để xin việc hoặc yêu cầu một vấn đề gì theo kiểu hành chánh thì khác với một bức thư viết cho bạn để thăm hỏi nhau.Một bức thư viết cho một người bạn tâm giao rất khác bức thư viết cho một người tình.Điều này mà ai chẳng biết.
Có người cả đời không bao giờ viết một bức thư.Và cũng có người viết thư y như cách thức nói chuyện rất mộc mạc hoặc lê thê của họ.
Tôi có ông bạn hành nghề dược.Chữ của ông rất đẹp và ông không thích viết thư.Có lần ông gửi cho tôi một cái mail trả lời vỏn vẹn có mấy chữ như sau :
" Theo câu hỏi ,tôi trả lời : Hãy mở ở Web .... để đọc . "
Vậy thôi ! Sau cái chấm cuối câu,ông biến mất.Tôi thấy có cái gì thiêu thiếu nên phàn nàn với ông và vợ của ông :
- Đọc chữ của hắn như ăn cơm nguội.Khô ! Cạn !
Bà vợ lắc đầu :
- Chả bao giờ ông ấy viết thư tình.Ông ấy bí chữ !
Bạn tôi nhún vai thản nhiên nói kiểu ngắn gọn : " Viết dài dòng chi cho mất thì giờ " .Tôi hiểu bạn của mình khi đứng rất lâu nhìn ngắm tủ sách của hắn.Hắn không thích đọc văn chương tiểu thuyết,hắn chỉ thích những quyển sách nói về thuốc thang,chính trị và sách cổ thời hán học hoặc về phong thủy,tử vi bói toán.
Biết thế nên chẳng bao giờ tôi đề cập đến vấn đề văn chương,văn nghệ thời cận đại,chúng tôi trao đổi với nhau về những quyển sách nói về kinh tế và chính trị lắm khi làm nhức đầu,buốt óc.Và tôi tránh chuyện viết thư cho bạn cũng như yêu cầu bạn chịu khó viết vài chữ thăm hỏi như : " Chúc bạn vui " ở cuối lá điện thư dù ngắn gọn.
Trở lại đề tài viết thư hoặc viết lời góp ý ở những chủ đề cần thiết : Theo cách suy nghĩ của cá nhân,tôi yêu sự tinh tế nhã nhặn qua câu viết.Một lời chào hỏi nhau theo cung cách lịch sự có thể làm người đọc thấy ấm áp và có được một nụ cười khi đọc.
Khi thấy cần viết thì tôi viết,nhẹ nhàng pha chút dịu dàng mà viết - Thế thôi.
Người ngoại cuộc đọc,thích hoặc không thích và cho rằng người viết là một gã play boy,trăng hoa thì cũng chẳng sao.Vì đơn giản mà nói : Nếu cần phải biện luận sau khi phân tích một vấn đề thì tôi vẫn có thể dùng chữ một cách gọn gàng,nghiêm nghị và nếu cần thì Húc và săn tay áo đấm đá bằng chữ.Nhưng tuyệt đối cần nghiêm túc và giữ sự nhã nhặn khi tranh luận.
Còn việc trải lòng,tâm tình để viết cho bạn khá thân hoặc những cô em gái đã có lòng thăm hỏi khi muốn giữ mối liên lạc một cách thuận thảo an lành thì tôi biết dùng chút đường,chút muối và gửi thêm vào một chút đỉnh dịu dàng.
Vậy thôi.
Không là Play Boy khi viết
Không Nguỵ Biện và lăng loàn khi viết.Viết để giữ tình thân.Để mang đến cho nhau một vài điều vui giữa cuộc đời lắm gian nan và khô cằn.Người ta luôn thiếu sót ở sự quan tâm đối với nhau và thường viện cớ để thời gian làm bụi từ khoảng cách.
Xin giữ lại tình thân và đừng để bụi thời gian bám vào tình nhau.
đăng sơn.fr