CÓ ĐƯỢC CHIA...?
Em vẫn còn đi bên cuộc đời
Từng mùa bước đến lại qua đi
Định phận cho người theo mầu sắc
Em giữ làm chi, màu tím buồn.
Bể khổ nhân gian thường luỵ chuốc
Nên trời thương xót chẳng cho lâu
Trăm năm đã đủ, dài vẫn ngắn
Hãy thả nỗi buồn cho vút mau.
Dù biết ân tình khó nhạt phai
Lẽ đâu lại giữ nó chi hoài
Người quên, ta nhớ riêng ta khổ
Phải rỏ làm sao, thoát an bài.
Trăng chỉ có buồn rồi thoáng hết
Ai nào hứng được giọt lệ trăng?
Xin làm mây gió, khăn lau lệ
Và xóa nỗi buồn, biến lụa giăng.
Van đón chư tiên về phó hội
Cho tôi vay, may gấp áo lụa hồng
Kịp sính lễ, mai nầy cho hôn phối
Kẻo trời đưa, cho gió đến đông phong.
Trăng đã được treo, chuỗi xích thằng!
Triền miên sẽ mãi chẳng tàn đâu
Thân thương trói buộc từ yêu dấu
Môi mắt nồng, sửa yếm nâng khăn.
LÂM TUẤN HIỀN
Em vẫn còn đi bên cuộc đời
Từng mùa bước đến lại qua đi
Định phận cho người theo mầu sắc
Em giữ làm chi, màu tím buồn.
Bể khổ nhân gian thường luỵ chuốc
Nên trời thương xót chẳng cho lâu
Trăm năm đã đủ, dài vẫn ngắn
Hãy thả nỗi buồn cho vút mau.
Dù biết ân tình khó nhạt phai
Lẽ đâu lại giữ nó chi hoài
Người quên, ta nhớ riêng ta khổ
Phải rỏ làm sao, thoát an bài.
Trăng chỉ có buồn rồi thoáng hết
Ai nào hứng được giọt lệ trăng?
Xin làm mây gió, khăn lau lệ
Và xóa nỗi buồn, biến lụa giăng.
Van đón chư tiên về phó hội
Cho tôi vay, may gấp áo lụa hồng
Kịp sính lễ, mai nầy cho hôn phối
Kẻo trời đưa, cho gió đến đông phong.
Trăng đã được treo, chuỗi xích thằng!
Triền miên sẽ mãi chẳng tàn đâu
Thân thương trói buộc từ yêu dấu
Môi mắt nồng, sửa yếm nâng khăn.
LÂM TUẤN HIỀN


.jpg)

