CÁNH HOA MÔI.
Buổi sáng ngang trường,
chưa mở cổng.
Lén nhìn hiên phố, góc vươn xa!
Gió lay phấp phới, đôi tà trắng.
Áo của bình minh, dốc cuối chiều.
Nuối tiếc, chưa đầy chân lãng phiêu.
nghe sao man mác, lòng chạnh nhớ?
Yêu thương kết giải, mong manh đó.
Không đủ bền tâm, chống ngả xiêu.
Mấy ai? Mong muốn nhận cô liêu!
Đón ánh trăng soi, nhìn dạng liễu.
Qua ngõ trần ai thềm lạnh vắng.
Gầy theo bóng nắng đẩy đưa dìu.
Đêm phai, ngày ráng khô hàm tiếu.
Im sóng trường giang, nhủ nhắn lòng?
Ai đó tri âm, huyền cánh mỏng!
Ve sầu thương hát, khúc du canh.
Phượng đỏ, hạ về nhặt giữ cánh.
Hoa môi ép giấu ở tim nồng,
Hoa đây, bướm đã về đâu nhỉ?
Để gió vờn rơi, tiếc nhớ mong.
LÂM TUẤN HIỀN
5.11
Buổi sáng ngang trường,
chưa mở cổng.
Lén nhìn hiên phố, góc vươn xa!
Gió lay phấp phới, đôi tà trắng.
Áo của bình minh, dốc cuối chiều.
Nuối tiếc, chưa đầy chân lãng phiêu.
nghe sao man mác, lòng chạnh nhớ?
Yêu thương kết giải, mong manh đó.
Không đủ bền tâm, chống ngả xiêu.
Mấy ai? Mong muốn nhận cô liêu!
Đón ánh trăng soi, nhìn dạng liễu.
Qua ngõ trần ai thềm lạnh vắng.
Gầy theo bóng nắng đẩy đưa dìu.
Đêm phai, ngày ráng khô hàm tiếu.
Im sóng trường giang, nhủ nhắn lòng?
Ai đó tri âm, huyền cánh mỏng!
Ve sầu thương hát, khúc du canh.
Phượng đỏ, hạ về nhặt giữ cánh.
Hoa môi ép giấu ở tim nồng,
Hoa đây, bướm đã về đâu nhỉ?
Để gió vờn rơi, tiếc nhớ mong.
LÂM TUẤN HIỀN
5.11







