<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-01 12:27:55Tiền Giang>
Một tháng đã trôi qua.Cẩm Loan như người sống trong tù ngục.Hắn giám sát nàng suốt ngày đêm.Hương vị mới làm cho hắn mê mẩn nên bỏ cả công việc và dồn hết sinh lực cho việc làm tình.Bất kể ngày đêm,sớm tối,hắn như con vật khát nước trong sa mạc,chỉ muốn uống thật no,thật đã.Cẩm Loan bị hắn vùi dập đày đọa một cách không thương tiếc.Sự đau đớn đạt đến một độ nào đó cũng có tác dụng làm cho tình cảm chai lì và trở nên tỉnh táo.Nàng nghĩ chắc Phong đang vật vã vì không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng Cẩm Loan quyết tâm cắt đứt liên lạc.Trong đầu óc nàng nổi lên ý nghĩ cuộc đời mình kể như vứt đi rồi và nàng nhen nhóm ý định trả thù con người hèn hạ và tàn bạo đó nhưng chưa biết cách nào.Cửa hàng điện thoại gần như ngừng hoạt động hoàn toàn.Nàng ngồi bán chỉ độ dăm phút là hắn đã theo ra.Với bản mặt lúc nào cũng khinh khỉnh và xem tất cả những người đàn ông vào mua hàng đều có ý đồ xấu khiến nàng chẳng còn mua bán gì được nữa.Cẩm Loan thấy không còn hứng với công việc mà trước đây nàng rất yêu thích.Ở gần hắn,nàng phát hiện nhiều hành động rất khả nghi.Thỉnh thoảng hắn tiếp khách vào giữa khuya và bao giờ cũng bắt nàng nằm yên trong phòng không được tham gia.Có một lần,nàng vô tình nghe được cuộc trò chuyện của hắn.Giọng người lạ cố tình đã hạ xuống vẫn còn nghe rất rõ:
-Phi vụ thắng lợi rồi,chúng ta ăn mừng chứ?
-Mày muốn ăn mừng kiểu gì?
-Qua CAM đi!Đang có mấy em rất ngon.Khách tình nguyện chiêu đãi miễn phí chúng ta đó!
-Chúng mày cứ hưởng đi!Tao có con nai xịn ở nhà xài đủ rồi!Mấy con nai dỏm đó giờ không thấy khoái nữa!À mà này!Ăn chơi nhưng đừng để ảnh hưởng công việc đó nha?Sơ xuất là chết cả lũ đó!
Cẩm Loan biết con nai xịn là hắn muốn ám chỉ nàng.Còn nai dỏm chính là gái làng chơi.Hắn rất kín tiếng hơn nữa lại chưa tin tưởng nàng nên ít khi nói nhiều về công việc.
Sáng nay trời mưa.Không khí thật buồn.Không hiểu sao Cẩm Loan buộc miệng than:
-Cứ sống như thế này chắc chỉ một thời gian nữa sẽ chết mất!Không có việc gì làm chán quá!
Hắn vẫn giữ nàng lại trên giường nên khi nghe nàng than như thế,đầu oác hắn đột nhiên đưa ra rất nhiều phép tính.Cái công ty mà hắn mở ra thực chất chỉ là sự trá hình để che đậy những hoạt động bất hợp pháp của hắn.Con cáo nào cũng biết là cái hang của mình trước sau gì cũng bị phát hiện nên thường chừa một lối thoát bí mật,ít người biết.Với Cẩm Loan,hắn chỉ say mê và lợi dụng nàng về mặt xác thịt,tuyệt nhiên không có lấy một chút thương yêu tôn trọng nào.Đã lâu rồi,hắn muốn tìm một người đủ tiêu chuẩn,không thân lắm cũng không xa lạ để thực hiện kế hoạch “kim thiền thoát xác” nhưng chưa gặp.Khi nghe nàng bảo thế,hắn giả vờ quan tâm:
-Ngồi không hưởng thụ mà em không muốn sao?Cơm bưng,nước rót,kẻ hầu,người hạ,em còn muốn gì nữa?
-Chán lắm!Thà làm một việc gì đó để giết thì giờ có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
-Hay là vào công ty làm với anh nhé?Trình độ em thì ăn đứt người ta rồi!Còn nhớ tết năm ngoái,một mình em bao giàn việc sổ sách và lương thưởng một cách rất trơn tru.Có chịu không?
-Vào đó thì làm những gì?
Ngân vòng tay ôm chặt lấy nàng.Hắn dùng cằm và hàm râu cà từ mặt xuống cổ khiến Cẩm Loan bị nhột co rúm người lại.Hắn cười khà khà:
-Làm giám đốc!Chịu chưa?
-Thôi!Anh đừng nói xạo!
Hắn ngồi bật dậy,lôi theo nàng:
-Ăn sáng cấp tốc rồi ta vào công ty.Vắng mặt cũng đã khá lâu.Ngay hôm nay sẽ có quyết định phong chức giám đốc cho Trương Cẩm Loan.Phải tin tưởng chồng mình chứ!
Nàng ngây thơ đâu biết rằng hắn lập ra công ty không ngoài mục đích rửa tiền.Hàng chục công ty cũng đã từng biên chế giám đốc theo kiểu này.Khi sự việc vỡ lở,cơ quan chức năng tìm đến thì mới phát hiện giám đốc chỉ là một anh nông dân,một bác đạp xích lô hay một anh bốc vát nào đó.Nhiệm vụ chính của những giám đốc này là chỉ ký các văn bản nguy hiểm để được nhận lương hàng tháng,ngoài ra không biết gì hết.Án tại hồ sơ,những sai phạm được thể hiện qua văn bản dĩ nhiên người ký chịu hoàn toàn trách nhiệm.Kẻ đứng đàng sau giật dây,ông chủ thật sự của công ty,nếu có bị phát hiện cũng sẽ thuê luật sư cãi bay cãi biến.Nhiều vụ vi phạm pháp luật không chỉ đơn thuần xử lý về mặt hành chánh mà có khi còn dựa cột hay tù mọt gông.Hắn đã xem nàng như một lối thoát hoàn hảo.
Ngày nhận việc đầu tiên,Cẩm Loan bắt gặp lại đôi mắt cú vọ của Kiệt.Nhân lúc Ngân ra ngoài,hắn sà đến sàm sỡ:
-Chào tân giám đốc xinh đẹp!
Thấy hắn khá liều lĩnh,trong đầu Cẩm Loan chợt nảy ý mới.Tại sao không dùng tên này để làm đối trọng với hắn?Một khi đàn ông đã mê muội,muốn khai thác thứ gì mà chả được.Biết đâu chính tên Kiệt là lối thoát của nàng cũng nên.Cẩm Loan ỡm ờ:
-Chào anh!Từ nay chúng ta có thể làm việc chung với nhau rồi.Hình như anh không thích tôi có mặt ở đây phải hôn?
Kiệt xua tay rối rít:
-Ấy chết!Khi hay tin Loan làm việc ở đây,tôi mừng muốn xỉu luôn đây này...
Cẩm Loan thăm dò:
-Anh tiá lia như vậy không sợ Thảnh giận sao?
Nàng biết mọi người vẫn gọi hắn là Thảnh còn cái tên Ngân may ra chỉ có những người sinh sống ở Cam Pu Chia mới nắm được.Hắn muốn che dấu thân phận nên nàng cũng phải làm theo để chờ thời cơ.Tấm chứng minh nhân dân nàng đã trả lại hắn và hắn đã rút kinh nghiệm nên cất thật kỹ.
Cặp mắt Kiệt lộ vẻ tinh quái.Hắn nhỏ giọng vừa đủ cho nàng nghe:
-Biết ai sợ ai?Câu chuyện của Loan anh biết rất rõ từ đầu đến cuối.Ngồi ở chiếc ghế đó,Loan sẽ biết thêm rất nhiều.Lo gì?
Vừa lúc đó,Ngân đi vào.Kiệt chào nàng và lui ra ngoài.Ngân cảnh giác :
-Hắn nói gì với em vậy?
Cẩm Loan chối biến:
-Có nói gì đâu?Chỉ hỏi thăm vớ vẩn thôi mà!
Hắn căn dặn:
-Kiệt nguyên là một công an biến chất bị sa thải.Mến tài hắn nên anh thu nạp.Hắn rất được việc,nhất là trong lãnh vực điều tra và gài bẩy đối phương.Những kẻ đối đầu bị anh hạ gục đều có bàn tay hắn.Thế nhưng em cũng cần giữ gìn.Đừng cho hắn biết nhiều về cuộc sống của mình.
-Em biết rồi!
Những ngày sau đó,Cẩm Loan lân la dò hỏi mới biết Kiệt là cánh tay phải đắc lực của Ngân.Hắn rất tinh quái và nhiều thủ đoạn nên trong công ty ai cũng sợ.Đã có mục đích,nàng cố bóp chặt con tim để khỏi bật lên những tiếng kêu thống khổ khi hoàn toàn ct đứt liên lạc với Phong.Cũng từ đó,nàng cố trau chuốt thân hình và cố chiều chuộng Ngân trong việc chăn gối để hắn hoàn toàn tin nàng.Nắm rất vững về thiết kế thời trang,Cẩm Loan tự lên cho mình những bộ quần áo tuy không hở hang nhiều nhưng nhìn rất bắt mắt khiến cả Ngân lẫn Kiệt đều mê mệt.Thông qua mỹ nhân kế,nàng quyết dùng tên Kiệt làm con cờ khoét sâu mâu thuẫn giữa hai kẻ gian ác đó để tìm cách hạ gục chúng.Nàng sẽ không có cách gì thoát khỏi tay của tên biến thái đó nếu không làm cho hắn tán gia bại sản và mất hết quyền lực.Linh tính mách cho nàng biết rằng hắn đang có những hành động bất hợp pháp và đây chính là tử huyệt để đánh đổ hắn.Mẹ bảo hắn có ơn với gia đình thì mình đã dùng thân xác để trả cho hắn rồi.Nhưng cái cách hắn sử dụng tấm thân mà Phong xem như ngọc như ngà đó chẳng giống của một con người chút nào.Càng không phải của một người chồng đối với vợ.Đêm đó,mặc cho nàng khóc lóc van nài,hắn vẫn tàn nhẫn sử dụng những thứ đồ chơi tình dục để hành hạ nàng đến chết đi sống lại.Nhìn nàng co giật rên rỉ,hắn lại càng hứng tình cao độ.Có ơn thì đền,nhưng có oán ắc phải trả.Cái câu “Dĩ đức báo oán”không thể tồn tại trong trường hợp này.
Nàng chủ động liếc mắt đưa tình với Kiệt và không ngớt than thở về hoàn cảnh của mình.Một Hoàng Lan mơ mộng nhút nhát đã biến mất.Thay vào đó là một Cẩm Loan sắt đá muốn ăn miếng trả miếng với hóa công cay nghiệt.Sở dĩ nàng hạ quyết tâm cao như vậy một phần biết rất rõ con người của Phong.Đã bao nhiêu lần chàng khẳng định dù có chuyện gì xảy ra đi nữa tình yêu đối với nàng không bao giờ thay đổi.Dù có hoa tàn nhụy rữa thì chàng cũng sẽ về ngồi bên bến sông Tiền để chờ vớt lại dấu yêu xưa:
Có một ngày,anh trở lại dòng sông!
Không phải vớt hoa trôi,mà đứng chờ tình cuối!
Sóng gió dập vùi,tình của anh vẫn mới!
Dòng sông kia,đã chứng kiến những lời thề!!
Mười hay hai mươi năm,anh vẫn say mê!
Vẫn yêu dấu,sắc vàng trên áo ấy!
Nếu hoa không trôi,anh vẫn chờ tình cuối!
Hy vọng một ngày,vớt lại dấu yêu xưa!!!
Nổ lực của nàng rồi có ngày sẽ được đền bù.Hy vọng gặp lại để nối cung đàn xưa là vô cùng mong manh nhưng chưa phải là tuyệt vọng.Tình yêu nằm trong con tim chứ không phải nằm ở các bộ phận khác của người phụ nữ.Đàn ông có lẽ cũng như thế thôi.Anh hùng khôn quá mỹ nhân quan.Đều là kẻ ăn chơi trác táng nhưng cả Ngân lẫn Kiệt đều chét mê chết mệt sóng mắt khuynh thành của nàng.Ban đầu hắn nghĩ nàng cũng sẽ như bao người phụ nữ đi qua cuộc đời hắn.Ngắn ngủi rồi tan biến.Lúc đó,hắn sẽ vứt nàng đi như một quả chanh đã vắt hết nước.Nhưng hắn đã nhầm.Cẩm Loan có một sức thu hút ngoài sự tưởng tượng của hắn.Đã mấy tháng rồi hắn vẫn không thấy nhàm chán ngược lại còn say đắm thêm.Hắn nghĩ cuộc sống vật chất đầy đủ cộng với sự dâm dục của hắn đã làm nàng xiêu lòng và thay đổi,toàn tâm toàn ý làm vợ hắn.Điều mà trước đây có nằm mơ hắn cũng không bao giờ dám nghĩ đến.Còn Kiệt thì cho là Cẩm Loan bị Thảnh áp bức,cưỡng hiếp nên rất căm hận và đang có nhiều cảm tình với gả.Dã tâm hạ bệ kẻ đã cưu mang hắn đang manh nha trong đầu.Ngưu tầm ngưu,mã tầm mã.Bốn chín gặp năm mươi.Những kẻ gian ác và phản trắc thường tìm đến với nhau nhưng cũng dễ dàng biến thành kẻ thù chỉ trong một sớm một chiều.Vì sắc đẹp chém giết nhau thì thời nào cũng có.Chỉ vì một nụ cười mà có người sẵn sàng quên hết Tổ Quốc.Trong một lần nói chuyện với Cẩm Loan,Kiệt sống sượng tán tỉnh:
-Nhìn cảnh Loan sông trong tù ngục,anh lại thấy xót!
Nàng kích động hắn:
-Nhưng dạo gần đây anh Thảnh cũng rất thương em.Anh không thấy điều ấy sao?
Bị đòn hiểm,Kiệt bĩu môi:
-Em nhầm to rồi!
-Sao vậy?
Kiệt hạ giọng:
-Tuần nào chả không thực hiện một vụ phá trinh gái mới lớn.Nói chuyện với người khác,chồng em bảo là để xả xui và món đồ ở nhà cũ rồi,chơi mãi cũng chán!
Cẩm Loan tròn xoe mắt:
-Thật sao?Em không tin!
Vốn xuất thân từ lò trinh sát hình sự,Kiệt thao thao bất tuyệt:
-Nếu em không tin,vài bữa anh sẽ cho xem video quay lại cảnh nóng.
Cẩm Loan dụng kế khích tướng:
-Anh xạo vừa thôi!Ai cho anh quây những cảnh đó?
-Ối dào!Chuyện đó đối với anh chẳng khó khăn chút nào hết!Nhưng phải hứa xem xong không được nổi cơn tam bành đó nhé!Còn nữa,muốn có cái đó phải trả công thật xứng đáng mới được.
Cẩm Loan ỡm ờ:
-Trả công như thế nào?
Hắn chồm lên bàn,nắm lấy tay nàng:
-Một nụ hôn!
Nàng rụt tay về và đưa đẩy:
-Chưa gì mà tham thế?Có kết quả rồi tính sau!
Quyết tâm hạ gục tình địch nên Kiệt âm thầm xếp đặt mọi việc.Ngân vô tình nên vẫn tin tưởng hắn trong việc ăn chơi sa đọa.Tối thứ bảy tuần chót của tháng,hắn bảo có việc cần đi ra ngoài và về khuya một chút.Hắn và Kiệt chạy xe xuống Bến Tre,đến địa chỉ quen thuộc.Tại đó,Kiệt đã khảo sát và đặt cọc trước từ ngày hôm qua.Hắn cũng đã âm thầm bố trí gắn camera ghi lại cảnh mua dâm của Ngân.Và rồi,tên thị tiền háo sắc đó đã sa lưới.cái USP ghi lại cảnh hắn vùi dập cô bé mười sáu tuổi một cách cuồng bạo đã đến tay Cẩm Loan.Kiệt trâng tráo đòi hỏi:
-Tiền trao cháo múc!Đã có chứng cứ rồi phải trả công chứ!
Nàng cố cười thật tươi:
-Phải kiểm tra xem hàng thật hay giả đã!Anh cho nợ đi mà!
Khi còn một mình trong phòng,nàng cắm USP vào laptop và đỏ bừng mặt khi chứng kiến cảnh tồi bại đó.Đỏ mặt vì xấu hổ chứ không phải vì nàng giận dữ hay ghen tuông.Nàng thấy cô bé ấy cũng chỉ là một nạn nhân đáng thương.Chứng cứ có đây rồi,nhưng nàng còn cần nhiều hơn nữa.Ly hôn chỉ là án dân sự.Xâm hại tình dục gái vị thành niên sẽ là án hình sự.Cần có nhiều phát đạn cỡ lớn mới hạ gục được con thú dữ.Bao nhiêu bí mật nũa của hắn nàng chưa nắm được?Có lẽ khai thác qua tên Kiệt là con đường đúng đắn nhất.Nàng tìm chỗ cất kỹ cái USP và xếp hồ sơ vào tủ.Chiều nay hắn đón về sớm.Hình như bộ đồ Jumsuit bóng nàng mặc đã kích thích hắn.Nhìn ánh mắt thèm khát của hắn,lần đầu tiên Cẩm Loan thấy lòng bình thản lạ thường.

-Phi vụ thắng lợi rồi,chúng ta ăn mừng chứ?
-Mày muốn ăn mừng kiểu gì?
-Qua CAM đi!Đang có mấy em rất ngon.Khách tình nguyện chiêu đãi miễn phí chúng ta đó!
-Chúng mày cứ hưởng đi!Tao có con nai xịn ở nhà xài đủ rồi!Mấy con nai dỏm đó giờ không thấy khoái nữa!À mà này!Ăn chơi nhưng đừng để ảnh hưởng công việc đó nha?Sơ xuất là chết cả lũ đó!
Cẩm Loan biết con nai xịn là hắn muốn ám chỉ nàng.Còn nai dỏm chính là gái làng chơi.Hắn rất kín tiếng hơn nữa lại chưa tin tưởng nàng nên ít khi nói nhiều về công việc.
Sáng nay trời mưa.Không khí thật buồn.Không hiểu sao Cẩm Loan buộc miệng than:
-Cứ sống như thế này chắc chỉ một thời gian nữa sẽ chết mất!Không có việc gì làm chán quá!
Hắn vẫn giữ nàng lại trên giường nên khi nghe nàng than như thế,đầu oác hắn đột nhiên đưa ra rất nhiều phép tính.Cái công ty mà hắn mở ra thực chất chỉ là sự trá hình để che đậy những hoạt động bất hợp pháp của hắn.Con cáo nào cũng biết là cái hang của mình trước sau gì cũng bị phát hiện nên thường chừa một lối thoát bí mật,ít người biết.Với Cẩm Loan,hắn chỉ say mê và lợi dụng nàng về mặt xác thịt,tuyệt nhiên không có lấy một chút thương yêu tôn trọng nào.Đã lâu rồi,hắn muốn tìm một người đủ tiêu chuẩn,không thân lắm cũng không xa lạ để thực hiện kế hoạch “kim thiền thoát xác” nhưng chưa gặp.Khi nghe nàng bảo thế,hắn giả vờ quan tâm:
-Ngồi không hưởng thụ mà em không muốn sao?Cơm bưng,nước rót,kẻ hầu,người hạ,em còn muốn gì nữa?
-Chán lắm!Thà làm một việc gì đó để giết thì giờ có lẽ sẽ dễ chịu hơn.
-Hay là vào công ty làm với anh nhé?Trình độ em thì ăn đứt người ta rồi!Còn nhớ tết năm ngoái,một mình em bao giàn việc sổ sách và lương thưởng một cách rất trơn tru.Có chịu không?
-Vào đó thì làm những gì?
Ngân vòng tay ôm chặt lấy nàng.Hắn dùng cằm và hàm râu cà từ mặt xuống cổ khiến Cẩm Loan bị nhột co rúm người lại.Hắn cười khà khà:
-Làm giám đốc!Chịu chưa?
-Thôi!Anh đừng nói xạo!
Hắn ngồi bật dậy,lôi theo nàng:
-Ăn sáng cấp tốc rồi ta vào công ty.Vắng mặt cũng đã khá lâu.Ngay hôm nay sẽ có quyết định phong chức giám đốc cho Trương Cẩm Loan.Phải tin tưởng chồng mình chứ!
Nàng ngây thơ đâu biết rằng hắn lập ra công ty không ngoài mục đích rửa tiền.Hàng chục công ty cũng đã từng biên chế giám đốc theo kiểu này.Khi sự việc vỡ lở,cơ quan chức năng tìm đến thì mới phát hiện giám đốc chỉ là một anh nông dân,một bác đạp xích lô hay một anh bốc vát nào đó.Nhiệm vụ chính của những giám đốc này là chỉ ký các văn bản nguy hiểm để được nhận lương hàng tháng,ngoài ra không biết gì hết.Án tại hồ sơ,những sai phạm được thể hiện qua văn bản dĩ nhiên người ký chịu hoàn toàn trách nhiệm.Kẻ đứng đàng sau giật dây,ông chủ thật sự của công ty,nếu có bị phát hiện cũng sẽ thuê luật sư cãi bay cãi biến.Nhiều vụ vi phạm pháp luật không chỉ đơn thuần xử lý về mặt hành chánh mà có khi còn dựa cột hay tù mọt gông.Hắn đã xem nàng như một lối thoát hoàn hảo.
Ngày nhận việc đầu tiên,Cẩm Loan bắt gặp lại đôi mắt cú vọ của Kiệt.Nhân lúc Ngân ra ngoài,hắn sà đến sàm sỡ:
-Chào tân giám đốc xinh đẹp!
Thấy hắn khá liều lĩnh,trong đầu Cẩm Loan chợt nảy ý mới.Tại sao không dùng tên này để làm đối trọng với hắn?Một khi đàn ông đã mê muội,muốn khai thác thứ gì mà chả được.Biết đâu chính tên Kiệt là lối thoát của nàng cũng nên.Cẩm Loan ỡm ờ:
-Chào anh!Từ nay chúng ta có thể làm việc chung với nhau rồi.Hình như anh không thích tôi có mặt ở đây phải hôn?
Kiệt xua tay rối rít:
-Ấy chết!Khi hay tin Loan làm việc ở đây,tôi mừng muốn xỉu luôn đây này...
Cẩm Loan thăm dò:
-Anh tiá lia như vậy không sợ Thảnh giận sao?
Nàng biết mọi người vẫn gọi hắn là Thảnh còn cái tên Ngân may ra chỉ có những người sinh sống ở Cam Pu Chia mới nắm được.Hắn muốn che dấu thân phận nên nàng cũng phải làm theo để chờ thời cơ.Tấm chứng minh nhân dân nàng đã trả lại hắn và hắn đã rút kinh nghiệm nên cất thật kỹ.
Cặp mắt Kiệt lộ vẻ tinh quái.Hắn nhỏ giọng vừa đủ cho nàng nghe:
-Biết ai sợ ai?Câu chuyện của Loan anh biết rất rõ từ đầu đến cuối.Ngồi ở chiếc ghế đó,Loan sẽ biết thêm rất nhiều.Lo gì?
Vừa lúc đó,Ngân đi vào.Kiệt chào nàng và lui ra ngoài.Ngân cảnh giác :
-Hắn nói gì với em vậy?
Cẩm Loan chối biến:
-Có nói gì đâu?Chỉ hỏi thăm vớ vẩn thôi mà!
Hắn căn dặn:
-Kiệt nguyên là một công an biến chất bị sa thải.Mến tài hắn nên anh thu nạp.Hắn rất được việc,nhất là trong lãnh vực điều tra và gài bẩy đối phương.Những kẻ đối đầu bị anh hạ gục đều có bàn tay hắn.Thế nhưng em cũng cần giữ gìn.Đừng cho hắn biết nhiều về cuộc sống của mình.
-Em biết rồi!
Những ngày sau đó,Cẩm Loan lân la dò hỏi mới biết Kiệt là cánh tay phải đắc lực của Ngân.Hắn rất tinh quái và nhiều thủ đoạn nên trong công ty ai cũng sợ.Đã có mục đích,nàng cố bóp chặt con tim để khỏi bật lên những tiếng kêu thống khổ khi hoàn toàn ct đứt liên lạc với Phong.Cũng từ đó,nàng cố trau chuốt thân hình và cố chiều chuộng Ngân trong việc chăn gối để hắn hoàn toàn tin nàng.Nắm rất vững về thiết kế thời trang,Cẩm Loan tự lên cho mình những bộ quần áo tuy không hở hang nhiều nhưng nhìn rất bắt mắt khiến cả Ngân lẫn Kiệt đều mê mệt.Thông qua mỹ nhân kế,nàng quyết dùng tên Kiệt làm con cờ khoét sâu mâu thuẫn giữa hai kẻ gian ác đó để tìm cách hạ gục chúng.Nàng sẽ không có cách gì thoát khỏi tay của tên biến thái đó nếu không làm cho hắn tán gia bại sản và mất hết quyền lực.Linh tính mách cho nàng biết rằng hắn đang có những hành động bất hợp pháp và đây chính là tử huyệt để đánh đổ hắn.Mẹ bảo hắn có ơn với gia đình thì mình đã dùng thân xác để trả cho hắn rồi.Nhưng cái cách hắn sử dụng tấm thân mà Phong xem như ngọc như ngà đó chẳng giống của một con người chút nào.Càng không phải của một người chồng đối với vợ.Đêm đó,mặc cho nàng khóc lóc van nài,hắn vẫn tàn nhẫn sử dụng những thứ đồ chơi tình dục để hành hạ nàng đến chết đi sống lại.Nhìn nàng co giật rên rỉ,hắn lại càng hứng tình cao độ.Có ơn thì đền,nhưng có oán ắc phải trả.Cái câu “Dĩ đức báo oán”không thể tồn tại trong trường hợp này.
Nàng chủ động liếc mắt đưa tình với Kiệt và không ngớt than thở về hoàn cảnh của mình.Một Hoàng Lan mơ mộng nhút nhát đã biến mất.Thay vào đó là một Cẩm Loan sắt đá muốn ăn miếng trả miếng với hóa công cay nghiệt.Sở dĩ nàng hạ quyết tâm cao như vậy một phần biết rất rõ con người của Phong.Đã bao nhiêu lần chàng khẳng định dù có chuyện gì xảy ra đi nữa tình yêu đối với nàng không bao giờ thay đổi.Dù có hoa tàn nhụy rữa thì chàng cũng sẽ về ngồi bên bến sông Tiền để chờ vớt lại dấu yêu xưa:
Có một ngày,anh trở lại dòng sông!
Không phải vớt hoa trôi,mà đứng chờ tình cuối!
Sóng gió dập vùi,tình của anh vẫn mới!
Dòng sông kia,đã chứng kiến những lời thề!!
Mười hay hai mươi năm,anh vẫn say mê!
Vẫn yêu dấu,sắc vàng trên áo ấy!
Nếu hoa không trôi,anh vẫn chờ tình cuối!
Hy vọng một ngày,vớt lại dấu yêu xưa!!!
Nổ lực của nàng rồi có ngày sẽ được đền bù.Hy vọng gặp lại để nối cung đàn xưa là vô cùng mong manh nhưng chưa phải là tuyệt vọng.Tình yêu nằm trong con tim chứ không phải nằm ở các bộ phận khác của người phụ nữ.Đàn ông có lẽ cũng như thế thôi.Anh hùng khôn quá mỹ nhân quan.Đều là kẻ ăn chơi trác táng nhưng cả Ngân lẫn Kiệt đều chét mê chết mệt sóng mắt khuynh thành của nàng.Ban đầu hắn nghĩ nàng cũng sẽ như bao người phụ nữ đi qua cuộc đời hắn.Ngắn ngủi rồi tan biến.Lúc đó,hắn sẽ vứt nàng đi như một quả chanh đã vắt hết nước.Nhưng hắn đã nhầm.Cẩm Loan có một sức thu hút ngoài sự tưởng tượng của hắn.Đã mấy tháng rồi hắn vẫn không thấy nhàm chán ngược lại còn say đắm thêm.Hắn nghĩ cuộc sống vật chất đầy đủ cộng với sự dâm dục của hắn đã làm nàng xiêu lòng và thay đổi,toàn tâm toàn ý làm vợ hắn.Điều mà trước đây có nằm mơ hắn cũng không bao giờ dám nghĩ đến.Còn Kiệt thì cho là Cẩm Loan bị Thảnh áp bức,cưỡng hiếp nên rất căm hận và đang có nhiều cảm tình với gả.Dã tâm hạ bệ kẻ đã cưu mang hắn đang manh nha trong đầu.Ngưu tầm ngưu,mã tầm mã.Bốn chín gặp năm mươi.Những kẻ gian ác và phản trắc thường tìm đến với nhau nhưng cũng dễ dàng biến thành kẻ thù chỉ trong một sớm một chiều.Vì sắc đẹp chém giết nhau thì thời nào cũng có.Chỉ vì một nụ cười mà có người sẵn sàng quên hết Tổ Quốc.Trong một lần nói chuyện với Cẩm Loan,Kiệt sống sượng tán tỉnh:
-Nhìn cảnh Loan sông trong tù ngục,anh lại thấy xót!
Nàng kích động hắn:
-Nhưng dạo gần đây anh Thảnh cũng rất thương em.Anh không thấy điều ấy sao?
Bị đòn hiểm,Kiệt bĩu môi:
-Em nhầm to rồi!
-Sao vậy?
Kiệt hạ giọng:
-Tuần nào chả không thực hiện một vụ phá trinh gái mới lớn.Nói chuyện với người khác,chồng em bảo là để xả xui và món đồ ở nhà cũ rồi,chơi mãi cũng chán!
Cẩm Loan tròn xoe mắt:
-Thật sao?Em không tin!
Vốn xuất thân từ lò trinh sát hình sự,Kiệt thao thao bất tuyệt:
-Nếu em không tin,vài bữa anh sẽ cho xem video quay lại cảnh nóng.
Cẩm Loan dụng kế khích tướng:
-Anh xạo vừa thôi!Ai cho anh quây những cảnh đó?
-Ối dào!Chuyện đó đối với anh chẳng khó khăn chút nào hết!Nhưng phải hứa xem xong không được nổi cơn tam bành đó nhé!Còn nữa,muốn có cái đó phải trả công thật xứng đáng mới được.
Cẩm Loan ỡm ờ:
-Trả công như thế nào?
Hắn chồm lên bàn,nắm lấy tay nàng:
-Một nụ hôn!
Nàng rụt tay về và đưa đẩy:
-Chưa gì mà tham thế?Có kết quả rồi tính sau!
Quyết tâm hạ gục tình địch nên Kiệt âm thầm xếp đặt mọi việc.Ngân vô tình nên vẫn tin tưởng hắn trong việc ăn chơi sa đọa.Tối thứ bảy tuần chót của tháng,hắn bảo có việc cần đi ra ngoài và về khuya một chút.Hắn và Kiệt chạy xe xuống Bến Tre,đến địa chỉ quen thuộc.Tại đó,Kiệt đã khảo sát và đặt cọc trước từ ngày hôm qua.Hắn cũng đã âm thầm bố trí gắn camera ghi lại cảnh mua dâm của Ngân.Và rồi,tên thị tiền háo sắc đó đã sa lưới.cái USP ghi lại cảnh hắn vùi dập cô bé mười sáu tuổi một cách cuồng bạo đã đến tay Cẩm Loan.Kiệt trâng tráo đòi hỏi:
-Tiền trao cháo múc!Đã có chứng cứ rồi phải trả công chứ!
Nàng cố cười thật tươi:
-Phải kiểm tra xem hàng thật hay giả đã!Anh cho nợ đi mà!
Khi còn một mình trong phòng,nàng cắm USP vào laptop và đỏ bừng mặt khi chứng kiến cảnh tồi bại đó.Đỏ mặt vì xấu hổ chứ không phải vì nàng giận dữ hay ghen tuông.Nàng thấy cô bé ấy cũng chỉ là một nạn nhân đáng thương.Chứng cứ có đây rồi,nhưng nàng còn cần nhiều hơn nữa.Ly hôn chỉ là án dân sự.Xâm hại tình dục gái vị thành niên sẽ là án hình sự.Cần có nhiều phát đạn cỡ lớn mới hạ gục được con thú dữ.Bao nhiêu bí mật nũa của hắn nàng chưa nắm được?Có lẽ khai thác qua tên Kiệt là con đường đúng đắn nhất.Nàng tìm chỗ cất kỹ cái USP và xếp hồ sơ vào tủ.Chiều nay hắn đón về sớm.Hình như bộ đồ Jumsuit bóng nàng mặc đã kích thích hắn.Nhìn ánh mắt thèm khát của hắn,lần đầu tiên Cẩm Loan thấy lòng bình thản lạ thường.

Tiền Giang




















