<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-23 11:33:53Tiền Giang>
Rượu khai vị nhẹ như vậy mà Cẩm Loan vẫn thấy nồng.Phong cầm lấy bàn tay nàng ủ trong tay mình và hỏi:
-Đưa ra quyết định như vậy,có khi nào em hối hận không?
Nàng nhìn thẳng Phong,cái nhìn sâu và trìu mến.Không vội trả lời,Cẩm Loan khe khẽ lắc đầu.Không khí thật yên tĩnh.Thức ăn được mang lên,Phong bảo người phục vụ:
-Cho xin một ly Brandy nhé!
-Anh lại muốn say nữa sao?
-Không đâu em yêu!Anh chỉ muốn cân bằng giữa cảm giác hạnh phúc và rượu mà thôi.Đôi lúc anh thấy mình là người có lỗi khi khiến em phải đứng giữa một sự chọn lựa hệ trọng như vậy!
-Anh không liên quan gì đến quyết định của em hết!Mối quan hệ giữa em và người ấy cũng như giữa em và anh là hoàn toàn độc lập.Nếu không có anh,hướng giải quyết của em cũng chỉ như thế thôi!Có điều sẽ khó khăn hơn một chút vì không có sự hổ trợ về mặt tinh thần cũng như chỗ dựa.Có quá nhiều thứ ràng buộc nhưng không vì vậy mà em cam tâm chấp nhận cảnh cá chậu chim lồng trong khi con tim hoàn toàn không có một chút xúc cảm nào.
Nàng ngừng lại thấm một tí rượu nơi môi và hỏi Phong:
-Con đường em đi đã sắp đến đích rồi.Sau đêm nay,em vĩnh viễn là của anh.Thế nhưng trong em còn có vài thắc mắc nhỏ,anh có thể làm cho em thoả mãn hay không?
Phong nâng bàn tay Cẩm Loan lên hôn nhẹ và áp vào má mình:
-Có thể làm cho em nhẹ lòng đó là nhiệm vụ của anh!Em cứ hỏi đi!
-Chia làm ba câu hỏi nhỏ nhé!
-Mấy câu cũng được!Anh sẽ trả lời theo khả năng và sự hiểu biết của mình.Em đừng ngại!
-Thứ nhất,vì sao trong sách cũng như ngoài đời anh luôn thụ động trong tình yêu?Chỉ có em là người phải nổ lực chứng minh cho tình yêu của mình.Còn anh thì cứ thích đóng vai trò thứ yếu?Anh viết như vậy không làm cho người đọc khó hiểu hay sao?
Phong uống ngụm rượu mạnh và hít một hơi dài vào lồng ngực.Câu hỏi như vậy mà bảo là nhỏ!Phụ nữ thường rất tinh tế nên diễn biến của mười chương sách đã nảy sinh chút hoài nghi.
-Em muốn anh trả lời với tư cách người viết sách hay là kẻ sắp ký bản án chung thân hạnh phúc với em?
-Có khác gì đâu?Chẳng phải nội dung cuốn sách giống những trang nhật ký câu chuyện tình giữa anh và em sao?
-Nhưng anh tạm tách ra hai phần riêng biệt nhé!Em và nhân vật nữ chính đó ban đầu có chủ động trong việc làm quen thật.Nhưng trong sách,anh chàng kia đã tự mình bắt chiếc cầu âm thanh qua cuộc điện đàm đầu tiên.Nếu thử thống kê,người đàn ông đã bấm máy gọi cho người yêu nhiều gấp đôi số lần của cô nàng.Chính anh chàng cũng đã vượt quãng đường gần ngàn cây số và liều lĩnh quy đổi những nụ hôn ảo qua mail và thơ thành chất ngọt thật sự nơi đôi môi người yêu.Cũng chính anh chàng đã chủ động phá vỡ sự yêu đương thuần túy bằng hạnh phúc nhục cảm mà nếu cứ để cho nhân vật nữ lên tiếng thì chắc chắn việc ấy không bao giờ xảy ra.Và...
Cẩm Loan vội ngắt lời:
-Thôi!Thôi!Cho qua câu hỏi ấy!Phần sau liên quan đến anh,em đã biết rồi.Bây giờ là câu thứ hai.
-Em yêu cứ nói đi!Nhưng phải ăn một chút đã!
Chàng gắp một miếng thức ăn và muốn đút cho nàng.Cẩm Loan kêu lên:
-Mắc cỡ lắm!Anh để cho em tự ăn đi!
Nói thế nhưng nàng cũng tiếp nhận cửa chỉ âu yếm đó và hỏi tiếp:
-Có phải anh yêu em vì sự hấp dẫn của tình tiết một dòng sông chứa hai mối tình cả đầu lẫn cuối hay không?Một điều mà cả ngoài đời lẫn trong sách vở chắc không có trường hợp thứ hai!
Chất lượng của câu hỏi đã nâng lên một bậc.Phong chợt nhớ lần thi vấn đáp khi tốt nghiệp đại học.Vị giám khảo không dùng kiến thức đã học để sát hạch mà lại hỏi một câu ngoài lề.Tuy không ăn nhập đến việc học nhưng đó lại là câu hỏi bóc trần sự nhận thức,khả năng đánh giá và xử lý vấn đề của một người khi tiếp cận với văn học.Vị giám khảo hiện giờ không có đôi mắt nghiêm khắc và khuôn mặt khó đăm đăm.Ngược lại,tia nhìn thì nồng nàn mà mùi thơm cứ hắt vào mũi chàng.
-Trong thơ,em rất thích đề cập đến từ “Duyên phận” sao giờ lại hỏi anh câu ấy?Bình thường,anh có phải là người đam mê các kỷ lục Guiness đâu?Những gì xảy ra hoàn toàn nằm ngoài sự mong đợi của anh.Lật lại các trang thơ em sẽ thấy anh sống khép kín như thế nào?Tìm một phụ nữ bất kỳ đã không thể thì còn nói gì người đó lại sinh sống ngay bên dòng sông chất đầy kỷ niệm.Đó lại là một nhà thơ rất tài hoa nữa mới chết chứ!Nếu mê tín cái “kỷ lục”kỳ cục đó,vì sao anh không xuống lang thang ở Tiền Giang để tìm cho mình một đối tượng?Con gái ở đó khó chinh phục lắm sao?
Cẩm Loan liếc nhìn đồng hồ và cười thật tươi:
-Câu số hai đã được thông qua!Còn một câu nữa nhưng không biết có làm thời gian kéo dài quá không?
-Mình có đi đâu mà phải gấp gáp?Ngày và đêm của Tây Nguyên dài lắm.Em cứ nói hết ra đi cho nhẹ lòng!
-Trong cuốn sách ấy,nhân vật chính cũng là một phiên bản của anh.Đọc lại thật kỹ cuốn sách,em thấy tình yêu anh dành cho người ấy là không phải nhỏ.Thời gian em đến với anh lại quá ngắn so với họ.Vậy động cơ nào khiến anh có thể quên đi mối tình cố cựu ấy mà lại toàn tâm toàn ý yêu em?Đã chọn cho mình con đường để đi như thế này rồi thì dù tình cảm của anh có như thế nào em cũng vẫn không thay đổi.Có điều em muốn nghe câu nói hết sức thật lòng của anh.Bất cứ một chút lừa dối nào cũng có nghĩa là anh đã nhẫn tâm kéo dài sự bất hạnh mà em đã trải qua quá nhiều trong quá khứ đó!
Câu hỏi mà như một bản luận án.Có cả phân tích và đặt vấn đề.Một chút bẩy rập đang ẩn tàng trong đó.Đừng tưởng là những vết cắn vì yêu thì không đau!Gọi thêm một ly rượu mạnh,Phong đã đặt mình dưới ngọn đèn ngàn nến qua đôi mắt nàng.
-Anh cứ nghĩ là đọc xong cuốn sách đó,em đã phát hiện một lỗ hổng rất lớn trong đó.Nhưng trước khi vượt qua cửa ải cuối cùng này,anh muốn viện dẫn câu nói của Asenski: “Ai biết tại sao mình yêu,người đó không yêu”.Tình yêu là bài toán không có đáp số đồng nhất.Em thấy trong văn học có người nào định nghĩa được vì sao yêu chưa?Lý thuyết là vậy,nhưng trong câu chuyện tình giữa anh và em cũng có một số điều có thể nhìn thấy và chuyển hóa thành ngôn ngữ được.Như em đã biết,xuyên suốt cuốn sách đó không hề có một bài hay câu thơ nào được trích dẫn.Nó khác một trời một vực so với tập nhật ký tình yêu mà anh đang viết và đi vào những chương cuối.Vì sao vậy?Đơn giản là vì nhân vật nữ chính đó không biết làm thơ,không yêu thơ và chẳng buồn để mắt đến thơ.Mà con người anh như thế nào em đã biết rồi.Nói thì có vẻ hơi khoe khoang một chút nhưng con người anh ăn ngủ đi đứng đều có liên quan đến thơ.Một nhân tố không có chất thơ xâm nhập vào đời sống anh một thời gian dài là cả một sự ngộ nhận.Khi chưa gặp em,anh nghĩ tình yêu chắc cũng chỉ có thế.Thơ chỉ là sự xúc cảm từ một phía,chỉ đột xuất,không liên tục.Và cái mà mình làm thơ ca ngợi chỉ mang tính tạm thời hết sức phù du và sẽ chẳng bao giờ nhận được hồi âm.Sự mê đắm khởi đầu là nhan sắc và kéo dài chỉ đơn thuần là xác thịt.Khi yêu em rồi,anh giật mình nhận ra trên đời còn có thứ tình yêu vô cùng huyền hoặc.Cái khoảng trống bao nhiêu năm vẫn để đó chỉ trong phút chốc đã được lấp đầy.Yêu em rồi,anh chợt nhận thấy cái gọi là tình yêu trước đây đã thiếu đi một vế mà đó lại là vế vô cùng quan trọng.Đây chính là bước ngoặt sinh tử của đời anh.Nhiều lần anh nói với em,nếu em không làm thơ anh sẽ không yêu.Sự hấp dẫn về thể xác rất dễ tìm.Nhưng sự quyến rủ về tâm hồn ngàn năm mới có một.Tương lai thế nào thì anh không hề biết,nhưng chỉ chắc chắn một điều là em đã cho anh hiểu một cách trọn vẹn thế nào là tình yêu.Cái bóng của em giờ đây đã quá lớn đủ để che phủ tất cả.Tâm tư,tình cảm,hành vi và cử chỉ của anh đều bị em chi phối.Em đang là nguồn sống,là sinh lực để anh sáng tác.Mỗi lần buồn giận em là anh buông xuôi tất cả.Chẳng biết như vậy có phải là anh đã quá yêu em rồi không?
Lại một luận án khác khúc chiết và rạch ròi.Không giải thích được vì sao mình yêu nhưng Phong đã làm cho Cẩm Loan cảm nhận được là thứ tình cảm anh đang dành cho mình vô cùng đặc biệt,mang dáng dấp siêu thực và vĩnh cửu.Nàng nói nửa đùa nửa thật:
-Câu trả lời của anh làm em bị choáng!Lát nữa về phòng anh phải lưu vào laptop để em đọc đi đọc lại nhiều lần thì mới lĩnh hội được.phong gọi nhà hàng tính tiền và dìu Cẩm Loan ra xe.Men rượu hòa với men tình khiến chàng cứ muốn vòng tay đỡ lấy vòng eo và đi sát vào người nàng.Buổi tối Cao Nguyên trời trở lạnh khiến Cẩm Loan xuýt xoa và tựa vào người Phong.Khi cánh cửa phòng đã đóng lại,chàng hỏi:
-Kịch bản này em viết đẻ dàn dựng không phải đùa đấy chứ?
Cẩm Loan vừa thay đồ xong và từ phòng tắm bước ra.Trong chiếc váy ngủ cũng màu hồng,trông nàng xinh đến lạ thường.Thấy Phong nhìn không chớp mắt,Cẩm Loan tỏ ra e thẹn:
-Em lạ lắm sao?Trong chuyện tình cảm,anh có thấy em đùa bao giờ chưa?
Thấy Phong vẫn còn lúng túng với bộ lễ phục,nàng bảo:
-Anh không đem theo đồ ngủ thì ráng chịu lạnh vậy!Em sẽ tăng nhiệt độ phòng và nhường hết cho anh tấm chăn đó!
Thường nụ hôn của những mối tình vừa trải qua sóng gió bao giờ cũng hết sức ngọt ngào và đằm thắm.Trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ âm tường,Cẩm Loan thỏ thẻ:
-Trong cuộc chiến chống lại họ em rất cô độc nên cần có đồng minh!
-Là anh phải không?
-Sai rồi!Anh không thể nào tham gia vào câu chuyện này được.Ba mẹ mà biết em vì anh nên từ chối con người ấy,sẽ cay anh lắm.Anh phải đóng vai người ngoài cuộc cho đến phút chót mới được!
-Vậy lấy đâu ra đồng minh?
Cẩm Loan mắc cỡ úp mặt vào ngực chàng.Giọng nàng nhẹ như tơ và rời rạc từng tiếng một:
-Đồng minh ấy đang ở trong người anh!
Phong ngớ người không hiểu gì cả.Chàng xoa lưng Cẩm Loan:
-Không phải anh rồi lại ở trong người anh!Em cứ chơi trò đánh đố như vậy chắc anh chết mất!
Chờ cho trận mưa hôn đi qua,Cẩm Loan áp sát miệng vào tai chàng nói nhỏ:
-Em muốn có em bé để đặt mọi người vào tình huống đã rồi.Em vốn tính mềm lòng và hay tội nghiệp nên sẽ rất khó chối từ nếu mọi người đều xuống nước năn nỉ.Có đồng minh ấy rồi quyết tâm của em sẽ không có gì lay chuyển nổi.Sẽ không còn ai ủng hộ con người ấy nữa.Trước đây,anh đã từng ước có một bộ gen tập hợp hai mã nguồn của anh và em để thế gian xuất hiện một “Siêu thi sĩ”.Giấc mơ ấy giờ đã thành hiện thực rồi đấy!Anh chiều em nha?
Phong siết chặt Cẩm Loan và lặng đi thật lâu.Một lần nữa,chàng trở thành kẻ thụ động đầy hạnh phúc.
-Em không hối hận sao?
Nàng lắc đầu trong bóng tối:
-Những gì em đã quyết định thì không bao giờ hối hận!Không cao cờ nhưng khi thi đấu em rất thích bốn chữ “Hạ thủ bất hoàn”.Mỗi sự sửa sai đi theo một hành động đều có ít nhiều tính lăng mạ.Em thì không thích như vậy!Sau này ở với em,anh sẽ còn khổ dài dài với cái tính khí thất thường trẻ con và sự ngang bướng của em.
Cái lạnh của Tây Nguyên vô tình lại dồn hơi ấm cho đôi tình nhân.Đêm động phòng kiểu chơi game giả lập lại tràn đầy hạnh phúc.Không ai ngờ con người mảnh mai xinh xắn ấy lại muốn dùng đôi tay với những ngón búp măng của mình để xoay chuyển vận mệnh.một thứ vận mệnh chỉ chờ chực đem đến cho nàng vô vàn nghiệt ngã.Nếu chỉ học thuộc mỗi từ “chấp nhận”,thì số phận chẳng bao giờ chịu nương tay.Mềm nắn,rắn buông!Định mệnh cũng chả khác gì một con người.Bản thân hắn rất sợ sự khiếu nại kiện cáo.Hắn chỉ chuyên đi bắt nạt những phụ nữ tay yếu chân mềm,cô thân độc mã,không có phương tiện và không biết cách phản kháng.Cái vặn tay đau điếng và cụm từ “con đàn bà” phủ phàng ấy cần phải có một cái trục đối xứng đầy uy lực.Ba ngày rong chơi khắp Phố Núi là ba ngày hạnh phúc tuyệt vời của Cẩm Loan.
Trờ lại phòng sau bữa ăn trưa,nàng loay hoay thu xếp hành lý và nói đùa với Phong:
-Theo phong tục ông bà để lại,cưới nhau xong ba ngày là phải làm lễ hồi dâu.Chiều nay em phải bay về Sài Gòn để sáng mai thứ sáu,học môn thiết kế rập khá quan trọng.Chú rể có đi theo không?
Hỏi như thế nhưng nàng biết Phong công việc rất bề bộn.Suốt ba ngày nay,chàng đã bỏ tất cả để đi theo phục dịch nàng.Hơn nữa,chiều mai nàng cũng phải trở lại Cái Bè.Câu chuyện chưa giải quyết ngã ngũ thì cứ vẫn phải đóng cho tròn vai trong vở kịch chán ngấy ấy.
Biết vậy nhưng Phong cũng không muốn nàng buồn,nên hỏi:
-Em có cần anh đưa về đến Sài Gòn không?
-Em đùa đó mà!Ngày mai em về quê,anh ở đó với ai?Khi nào thấy nhớ,em gọi thì anh hẳn xuống!
-Mọi việc em cần thận trọng!Tình ái là lãnh vực dễ gây ra những điều nguy hiểm nhất.Lòng người thì lại rất khó lường.
-Anh yên tâm đi!Em đã là người trưởng thành chứ không còn non nớt nữa!Chỉ có tình vướng vào mới không gỡ ra được-Nàng dừng lại hôn má Phong một cái-Còn lý thì có thiên lý vạn lý,em không sợ!
Sân bay Cù Hanh trời mát nhưng gió nhẹ.Mây hơi thấp nhưng không ảnh hưởng nhiều đến chuyến bay.Từ phòng cách ly,Cẩm Loan vẩy tay chào Phong.Đặc điểm của lần chia tay này là đôi mắt nàng không hề có một giọt lệ.Trong đó lại sáng lên thứ ánh sáng tự tin và hạnh phúc.Khi một võ sĩ được tiêm một liều doping cực mạnh thì mọi đối thủ trên đài không là gì cả.Con đường phía trước còn rất gian nan nhưng cô bé đó đang bước những bước nhẹ tênh.Thần ái tình đã nhúng tay quá sâu vào cuộc sống và số phận của một con người.
(Hết tập 10)

-Đưa ra quyết định như vậy,có khi nào em hối hận không?
Nàng nhìn thẳng Phong,cái nhìn sâu và trìu mến.Không vội trả lời,Cẩm Loan khe khẽ lắc đầu.Không khí thật yên tĩnh.Thức ăn được mang lên,Phong bảo người phục vụ:
-Cho xin một ly Brandy nhé!
-Anh lại muốn say nữa sao?
-Không đâu em yêu!Anh chỉ muốn cân bằng giữa cảm giác hạnh phúc và rượu mà thôi.Đôi lúc anh thấy mình là người có lỗi khi khiến em phải đứng giữa một sự chọn lựa hệ trọng như vậy!
-Anh không liên quan gì đến quyết định của em hết!Mối quan hệ giữa em và người ấy cũng như giữa em và anh là hoàn toàn độc lập.Nếu không có anh,hướng giải quyết của em cũng chỉ như thế thôi!Có điều sẽ khó khăn hơn một chút vì không có sự hổ trợ về mặt tinh thần cũng như chỗ dựa.Có quá nhiều thứ ràng buộc nhưng không vì vậy mà em cam tâm chấp nhận cảnh cá chậu chim lồng trong khi con tim hoàn toàn không có một chút xúc cảm nào.
Nàng ngừng lại thấm một tí rượu nơi môi và hỏi Phong:
-Con đường em đi đã sắp đến đích rồi.Sau đêm nay,em vĩnh viễn là của anh.Thế nhưng trong em còn có vài thắc mắc nhỏ,anh có thể làm cho em thoả mãn hay không?
Phong nâng bàn tay Cẩm Loan lên hôn nhẹ và áp vào má mình:
-Có thể làm cho em nhẹ lòng đó là nhiệm vụ của anh!Em cứ hỏi đi!
-Chia làm ba câu hỏi nhỏ nhé!
-Mấy câu cũng được!Anh sẽ trả lời theo khả năng và sự hiểu biết của mình.Em đừng ngại!
-Thứ nhất,vì sao trong sách cũng như ngoài đời anh luôn thụ động trong tình yêu?Chỉ có em là người phải nổ lực chứng minh cho tình yêu của mình.Còn anh thì cứ thích đóng vai trò thứ yếu?Anh viết như vậy không làm cho người đọc khó hiểu hay sao?
Phong uống ngụm rượu mạnh và hít một hơi dài vào lồng ngực.Câu hỏi như vậy mà bảo là nhỏ!Phụ nữ thường rất tinh tế nên diễn biến của mười chương sách đã nảy sinh chút hoài nghi.
-Em muốn anh trả lời với tư cách người viết sách hay là kẻ sắp ký bản án chung thân hạnh phúc với em?
-Có khác gì đâu?Chẳng phải nội dung cuốn sách giống những trang nhật ký câu chuyện tình giữa anh và em sao?
-Nhưng anh tạm tách ra hai phần riêng biệt nhé!Em và nhân vật nữ chính đó ban đầu có chủ động trong việc làm quen thật.Nhưng trong sách,anh chàng kia đã tự mình bắt chiếc cầu âm thanh qua cuộc điện đàm đầu tiên.Nếu thử thống kê,người đàn ông đã bấm máy gọi cho người yêu nhiều gấp đôi số lần của cô nàng.Chính anh chàng cũng đã vượt quãng đường gần ngàn cây số và liều lĩnh quy đổi những nụ hôn ảo qua mail và thơ thành chất ngọt thật sự nơi đôi môi người yêu.Cũng chính anh chàng đã chủ động phá vỡ sự yêu đương thuần túy bằng hạnh phúc nhục cảm mà nếu cứ để cho nhân vật nữ lên tiếng thì chắc chắn việc ấy không bao giờ xảy ra.Và...
Cẩm Loan vội ngắt lời:
-Thôi!Thôi!Cho qua câu hỏi ấy!Phần sau liên quan đến anh,em đã biết rồi.Bây giờ là câu thứ hai.
-Em yêu cứ nói đi!Nhưng phải ăn một chút đã!
Chàng gắp một miếng thức ăn và muốn đút cho nàng.Cẩm Loan kêu lên:
-Mắc cỡ lắm!Anh để cho em tự ăn đi!
Nói thế nhưng nàng cũng tiếp nhận cửa chỉ âu yếm đó và hỏi tiếp:
-Có phải anh yêu em vì sự hấp dẫn của tình tiết một dòng sông chứa hai mối tình cả đầu lẫn cuối hay không?Một điều mà cả ngoài đời lẫn trong sách vở chắc không có trường hợp thứ hai!
Chất lượng của câu hỏi đã nâng lên một bậc.Phong chợt nhớ lần thi vấn đáp khi tốt nghiệp đại học.Vị giám khảo không dùng kiến thức đã học để sát hạch mà lại hỏi một câu ngoài lề.Tuy không ăn nhập đến việc học nhưng đó lại là câu hỏi bóc trần sự nhận thức,khả năng đánh giá và xử lý vấn đề của một người khi tiếp cận với văn học.Vị giám khảo hiện giờ không có đôi mắt nghiêm khắc và khuôn mặt khó đăm đăm.Ngược lại,tia nhìn thì nồng nàn mà mùi thơm cứ hắt vào mũi chàng.
-Trong thơ,em rất thích đề cập đến từ “Duyên phận” sao giờ lại hỏi anh câu ấy?Bình thường,anh có phải là người đam mê các kỷ lục Guiness đâu?Những gì xảy ra hoàn toàn nằm ngoài sự mong đợi của anh.Lật lại các trang thơ em sẽ thấy anh sống khép kín như thế nào?Tìm một phụ nữ bất kỳ đã không thể thì còn nói gì người đó lại sinh sống ngay bên dòng sông chất đầy kỷ niệm.Đó lại là một nhà thơ rất tài hoa nữa mới chết chứ!Nếu mê tín cái “kỷ lục”kỳ cục đó,vì sao anh không xuống lang thang ở Tiền Giang để tìm cho mình một đối tượng?Con gái ở đó khó chinh phục lắm sao?
Cẩm Loan liếc nhìn đồng hồ và cười thật tươi:
-Câu số hai đã được thông qua!Còn một câu nữa nhưng không biết có làm thời gian kéo dài quá không?
-Mình có đi đâu mà phải gấp gáp?Ngày và đêm của Tây Nguyên dài lắm.Em cứ nói hết ra đi cho nhẹ lòng!
-Trong cuốn sách ấy,nhân vật chính cũng là một phiên bản của anh.Đọc lại thật kỹ cuốn sách,em thấy tình yêu anh dành cho người ấy là không phải nhỏ.Thời gian em đến với anh lại quá ngắn so với họ.Vậy động cơ nào khiến anh có thể quên đi mối tình cố cựu ấy mà lại toàn tâm toàn ý yêu em?Đã chọn cho mình con đường để đi như thế này rồi thì dù tình cảm của anh có như thế nào em cũng vẫn không thay đổi.Có điều em muốn nghe câu nói hết sức thật lòng của anh.Bất cứ một chút lừa dối nào cũng có nghĩa là anh đã nhẫn tâm kéo dài sự bất hạnh mà em đã trải qua quá nhiều trong quá khứ đó!
Câu hỏi mà như một bản luận án.Có cả phân tích và đặt vấn đề.Một chút bẩy rập đang ẩn tàng trong đó.Đừng tưởng là những vết cắn vì yêu thì không đau!Gọi thêm một ly rượu mạnh,Phong đã đặt mình dưới ngọn đèn ngàn nến qua đôi mắt nàng.
-Anh cứ nghĩ là đọc xong cuốn sách đó,em đã phát hiện một lỗ hổng rất lớn trong đó.Nhưng trước khi vượt qua cửa ải cuối cùng này,anh muốn viện dẫn câu nói của Asenski: “Ai biết tại sao mình yêu,người đó không yêu”.Tình yêu là bài toán không có đáp số đồng nhất.Em thấy trong văn học có người nào định nghĩa được vì sao yêu chưa?Lý thuyết là vậy,nhưng trong câu chuyện tình giữa anh và em cũng có một số điều có thể nhìn thấy và chuyển hóa thành ngôn ngữ được.Như em đã biết,xuyên suốt cuốn sách đó không hề có một bài hay câu thơ nào được trích dẫn.Nó khác một trời một vực so với tập nhật ký tình yêu mà anh đang viết và đi vào những chương cuối.Vì sao vậy?Đơn giản là vì nhân vật nữ chính đó không biết làm thơ,không yêu thơ và chẳng buồn để mắt đến thơ.Mà con người anh như thế nào em đã biết rồi.Nói thì có vẻ hơi khoe khoang một chút nhưng con người anh ăn ngủ đi đứng đều có liên quan đến thơ.Một nhân tố không có chất thơ xâm nhập vào đời sống anh một thời gian dài là cả một sự ngộ nhận.Khi chưa gặp em,anh nghĩ tình yêu chắc cũng chỉ có thế.Thơ chỉ là sự xúc cảm từ một phía,chỉ đột xuất,không liên tục.Và cái mà mình làm thơ ca ngợi chỉ mang tính tạm thời hết sức phù du và sẽ chẳng bao giờ nhận được hồi âm.Sự mê đắm khởi đầu là nhan sắc và kéo dài chỉ đơn thuần là xác thịt.Khi yêu em rồi,anh giật mình nhận ra trên đời còn có thứ tình yêu vô cùng huyền hoặc.Cái khoảng trống bao nhiêu năm vẫn để đó chỉ trong phút chốc đã được lấp đầy.Yêu em rồi,anh chợt nhận thấy cái gọi là tình yêu trước đây đã thiếu đi một vế mà đó lại là vế vô cùng quan trọng.Đây chính là bước ngoặt sinh tử của đời anh.Nhiều lần anh nói với em,nếu em không làm thơ anh sẽ không yêu.Sự hấp dẫn về thể xác rất dễ tìm.Nhưng sự quyến rủ về tâm hồn ngàn năm mới có một.Tương lai thế nào thì anh không hề biết,nhưng chỉ chắc chắn một điều là em đã cho anh hiểu một cách trọn vẹn thế nào là tình yêu.Cái bóng của em giờ đây đã quá lớn đủ để che phủ tất cả.Tâm tư,tình cảm,hành vi và cử chỉ của anh đều bị em chi phối.Em đang là nguồn sống,là sinh lực để anh sáng tác.Mỗi lần buồn giận em là anh buông xuôi tất cả.Chẳng biết như vậy có phải là anh đã quá yêu em rồi không?
Lại một luận án khác khúc chiết và rạch ròi.Không giải thích được vì sao mình yêu nhưng Phong đã làm cho Cẩm Loan cảm nhận được là thứ tình cảm anh đang dành cho mình vô cùng đặc biệt,mang dáng dấp siêu thực và vĩnh cửu.Nàng nói nửa đùa nửa thật:
-Câu trả lời của anh làm em bị choáng!Lát nữa về phòng anh phải lưu vào laptop để em đọc đi đọc lại nhiều lần thì mới lĩnh hội được.phong gọi nhà hàng tính tiền và dìu Cẩm Loan ra xe.Men rượu hòa với men tình khiến chàng cứ muốn vòng tay đỡ lấy vòng eo và đi sát vào người nàng.Buổi tối Cao Nguyên trời trở lạnh khiến Cẩm Loan xuýt xoa và tựa vào người Phong.Khi cánh cửa phòng đã đóng lại,chàng hỏi:
-Kịch bản này em viết đẻ dàn dựng không phải đùa đấy chứ?
Cẩm Loan vừa thay đồ xong và từ phòng tắm bước ra.Trong chiếc váy ngủ cũng màu hồng,trông nàng xinh đến lạ thường.Thấy Phong nhìn không chớp mắt,Cẩm Loan tỏ ra e thẹn:
-Em lạ lắm sao?Trong chuyện tình cảm,anh có thấy em đùa bao giờ chưa?
Thấy Phong vẫn còn lúng túng với bộ lễ phục,nàng bảo:
-Anh không đem theo đồ ngủ thì ráng chịu lạnh vậy!Em sẽ tăng nhiệt độ phòng và nhường hết cho anh tấm chăn đó!
Thường nụ hôn của những mối tình vừa trải qua sóng gió bao giờ cũng hết sức ngọt ngào và đằm thắm.Trong ánh sáng lờ mờ của đèn ngủ âm tường,Cẩm Loan thỏ thẻ:
-Trong cuộc chiến chống lại họ em rất cô độc nên cần có đồng minh!
-Là anh phải không?
-Sai rồi!Anh không thể nào tham gia vào câu chuyện này được.Ba mẹ mà biết em vì anh nên từ chối con người ấy,sẽ cay anh lắm.Anh phải đóng vai người ngoài cuộc cho đến phút chót mới được!
-Vậy lấy đâu ra đồng minh?
Cẩm Loan mắc cỡ úp mặt vào ngực chàng.Giọng nàng nhẹ như tơ và rời rạc từng tiếng một:
-Đồng minh ấy đang ở trong người anh!
Phong ngớ người không hiểu gì cả.Chàng xoa lưng Cẩm Loan:
-Không phải anh rồi lại ở trong người anh!Em cứ chơi trò đánh đố như vậy chắc anh chết mất!
Chờ cho trận mưa hôn đi qua,Cẩm Loan áp sát miệng vào tai chàng nói nhỏ:
-Em muốn có em bé để đặt mọi người vào tình huống đã rồi.Em vốn tính mềm lòng và hay tội nghiệp nên sẽ rất khó chối từ nếu mọi người đều xuống nước năn nỉ.Có đồng minh ấy rồi quyết tâm của em sẽ không có gì lay chuyển nổi.Sẽ không còn ai ủng hộ con người ấy nữa.Trước đây,anh đã từng ước có một bộ gen tập hợp hai mã nguồn của anh và em để thế gian xuất hiện một “Siêu thi sĩ”.Giấc mơ ấy giờ đã thành hiện thực rồi đấy!Anh chiều em nha?
Phong siết chặt Cẩm Loan và lặng đi thật lâu.Một lần nữa,chàng trở thành kẻ thụ động đầy hạnh phúc.
-Em không hối hận sao?
Nàng lắc đầu trong bóng tối:
-Những gì em đã quyết định thì không bao giờ hối hận!Không cao cờ nhưng khi thi đấu em rất thích bốn chữ “Hạ thủ bất hoàn”.Mỗi sự sửa sai đi theo một hành động đều có ít nhiều tính lăng mạ.Em thì không thích như vậy!Sau này ở với em,anh sẽ còn khổ dài dài với cái tính khí thất thường trẻ con và sự ngang bướng của em.
Cái lạnh của Tây Nguyên vô tình lại dồn hơi ấm cho đôi tình nhân.Đêm động phòng kiểu chơi game giả lập lại tràn đầy hạnh phúc.Không ai ngờ con người mảnh mai xinh xắn ấy lại muốn dùng đôi tay với những ngón búp măng của mình để xoay chuyển vận mệnh.một thứ vận mệnh chỉ chờ chực đem đến cho nàng vô vàn nghiệt ngã.Nếu chỉ học thuộc mỗi từ “chấp nhận”,thì số phận chẳng bao giờ chịu nương tay.Mềm nắn,rắn buông!Định mệnh cũng chả khác gì một con người.Bản thân hắn rất sợ sự khiếu nại kiện cáo.Hắn chỉ chuyên đi bắt nạt những phụ nữ tay yếu chân mềm,cô thân độc mã,không có phương tiện và không biết cách phản kháng.Cái vặn tay đau điếng và cụm từ “con đàn bà” phủ phàng ấy cần phải có một cái trục đối xứng đầy uy lực.Ba ngày rong chơi khắp Phố Núi là ba ngày hạnh phúc tuyệt vời của Cẩm Loan.
Trờ lại phòng sau bữa ăn trưa,nàng loay hoay thu xếp hành lý và nói đùa với Phong:
-Theo phong tục ông bà để lại,cưới nhau xong ba ngày là phải làm lễ hồi dâu.Chiều nay em phải bay về Sài Gòn để sáng mai thứ sáu,học môn thiết kế rập khá quan trọng.Chú rể có đi theo không?
Hỏi như thế nhưng nàng biết Phong công việc rất bề bộn.Suốt ba ngày nay,chàng đã bỏ tất cả để đi theo phục dịch nàng.Hơn nữa,chiều mai nàng cũng phải trở lại Cái Bè.Câu chuyện chưa giải quyết ngã ngũ thì cứ vẫn phải đóng cho tròn vai trong vở kịch chán ngấy ấy.
Biết vậy nhưng Phong cũng không muốn nàng buồn,nên hỏi:
-Em có cần anh đưa về đến Sài Gòn không?
-Em đùa đó mà!Ngày mai em về quê,anh ở đó với ai?Khi nào thấy nhớ,em gọi thì anh hẳn xuống!
-Mọi việc em cần thận trọng!Tình ái là lãnh vực dễ gây ra những điều nguy hiểm nhất.Lòng người thì lại rất khó lường.
-Anh yên tâm đi!Em đã là người trưởng thành chứ không còn non nớt nữa!Chỉ có tình vướng vào mới không gỡ ra được-Nàng dừng lại hôn má Phong một cái-Còn lý thì có thiên lý vạn lý,em không sợ!
Sân bay Cù Hanh trời mát nhưng gió nhẹ.Mây hơi thấp nhưng không ảnh hưởng nhiều đến chuyến bay.Từ phòng cách ly,Cẩm Loan vẩy tay chào Phong.Đặc điểm của lần chia tay này là đôi mắt nàng không hề có một giọt lệ.Trong đó lại sáng lên thứ ánh sáng tự tin và hạnh phúc.Khi một võ sĩ được tiêm một liều doping cực mạnh thì mọi đối thủ trên đài không là gì cả.Con đường phía trước còn rất gian nan nhưng cô bé đó đang bước những bước nhẹ tênh.Thần ái tình đã nhúng tay quá sâu vào cuộc sống và số phận của một con người.
(Hết tập 10)
Tiền Giang
















