<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-16 14:52:09peli>
MEN TÌNH NỒNG
Đông lạnh lùng,giá buốt,đã trải qua
Chỉ còn lại nắng xuân vàng ấm áp
Cứ ngỡ thuyền yêu,gió lùa ,bão dạt
Trái tim hồng,ngọn lửa tắt đau thương!
Tình nồng nàn,tơ hồng vẫn vấn vương
Hương hoa yêu,cõi lòng anh lưu luyến
Nụ hôn say,em lại nhờ gió chuyển
Sưởi lòng người trong những phút vắng xa
Xuân nay về,Thiên thần nhỏ là quà
Ta cho nhau,men tình nồng hạnh phúc
Đã ba hôm,cuộc đời như tù ngục
Em đã hiểu rồi:”Anh đã quá yêu”!
Hứa với lòng,sẽ không hỏi bao nhiêu
Hai mươi điều,nằm lòng em sẽ nhớ
Tình yêu này.sẽ nồng nàn muôn thuở!
Hoàn cảnh nào,cũng không thể mất nhau
Dòng Tiền Giang,cho mình buổi sơ giao
Tình nồng nàn,nhờ trang thơ lưu dấu
Anh lại mang chuyện ta vào nhật ký!
Được bóng rồi,sao phải chịu cách xa?
HOÀNG LAN
Đông lạnh lùng,giá buốt,đã trải qua
Chỉ còn lại nắng xuân vàng ấm áp
Cứ ngỡ thuyền yêu,gió lùa ,bão dạt
Trái tim hồng,ngọn lửa tắt đau thương!
Tình nồng nàn,tơ hồng vẫn vấn vương
Hương hoa yêu,cõi lòng anh lưu luyến
Nụ hôn say,em lại nhờ gió chuyển
Sưởi lòng người trong những phút vắng xa
Xuân nay về,Thiên thần nhỏ là quà
Ta cho nhau,men tình nồng hạnh phúc
Đã ba hôm,cuộc đời như tù ngục
Em đã hiểu rồi:”Anh đã quá yêu”!
Hứa với lòng,sẽ không hỏi bao nhiêu
Hai mươi điều,nằm lòng em sẽ nhớ
Tình yêu này.sẽ nồng nàn muôn thuở!
Hoàn cảnh nào,cũng không thể mất nhau
Dòng Tiền Giang,cho mình buổi sơ giao
Tình nồng nàn,nhờ trang thơ lưu dấu
Anh lại mang chuyện ta vào nhật ký!
Được bóng rồi,sao phải chịu cách xa?
HOÀNG LAN
HOÀNG LAN

























