Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

LỬA LÒNG?!?!

389 trả lời, 51.536 lượt xem — Trang 5 / 13
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 02:11:20peli>
ĐÊM MƯA SÀI GÒN
*Thương tặng anh yêu Tiền Giang


Sài Gòn mưa,thêm lạnh mãnh hồn côi!
Đêm lập Đông,thu mình,căn gác vắng!
Tiếng rao khuya,giữa màn đêm tĩnh lặng
Nơi xứ người ,thao thức nghĩ về anh!!

Mưa ngoài hiên,từng giọt nhỏ long lanh
Em cứ ngỡ,lệ lòng mình tuôn chảy
Nhớ thương như ngàn kiếp nào góp lại!?
Bao mong chờ,người Phố Núi biết không?

Đêm nay mưa,em đứng lặng bên song
Nghe tiếng gió ,ngoài kia đang gào thét
Em đang cần lửa,nhưng anh yêu nào biết?
Xưa tiếp cho anh,giờ lại thiếu trong tim?!

Nghe tiếng mưa,anh có nhớ về em?
Có nghe lạnh,khi gió về bất chợt?
Có chạnh lòng ,khi thấy tim em giá buốt?
Có nôn nao khi trời đất chuyển mùa?

Mưa vẫn rơi đều, giờ anh đã ngủ chưa?
Có biết em ,giữa đêm khuya trằn trọc!
Bao nhớ thương góp thành dòng nước mắt
Lệ khô rồi,thương nhớ biết sao vơi???

Hoàng Lan

📎 at68vi
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 02:01:06Tiền Giang>
ĐIỀU KỲ DIỆU EM TRAO!
*Cho Hoàng Lan dấu yêu!

 
Đêm nay gió nhiều,Phố Núi lại chuyển mưa!
Đợt không khí lạnh tăng cường,khiến đất trời ướt sũng!
Thời tiết kết họp,gió trên cao nhiễu động!
Suốt năm canh dài,chỉ nghe tiếng mưa rơi!
 
Trời đất buồn,ta có thể biết tại sao!
Nhưng anh và em cũng buồn mới thật là khó hiểu!
Cả đêm lẫn ngày,chúng ta không hề thiếu!
Lời tự tình,lẫn những nụ hôn!
 
Em đó,anh đây,vẫn thấy cô đơn!
Đêm nghe giọt mưa,rót vào lòng,rồi nhớ!
Thiều cả hơi ấm,vòng tay và tiếng thở!
Tình nồng nhưng đau,vì ngày tháng vắng xa!!
 
Mưa vẫn rơi đều,đêm chẳng chịu qua!
Điện thoại nóng trên tay,lời em nghe nức nở!
Âu yếm,yêu chiều,hết lòng dành dỗ!
Trận bão lòng,làm tan chảy trái tim anh!!
 
Bỗng nhiên rợp trời,hoa nở đón Xuân!
Em trao anh,điều diệu kỳ của nhân loại!
Hạnh phúc ngập tràn,nhưng cứ thao thức mãi!
Chết một lần,rồi sống đến ngàn năm!!
 
Mưa vẫn vỗ về,chắc em đã ngủ yên!
Hãy xếp đôi cánh lại,hỡi Thiên Thần bé nhỏ!
Hãy ở lại đây,để làm người trần thế!
Em sẽ biết thế nào,là tuyệt đỉnh của tình yêu!!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-06 11:21:31peli>
GIẤC MƠ ĐỊA ĐÀNG
*Riêng tặng anh Tiền Giang ,yêu và nhớ!!


Chiều nay,em về lại Bến Sông Trăng(1)
Góc quán kia,hôm nào,trong chiều xuống
Bên bến sông,hương tóc nồng,gió lộng
Anh đâu rồi,cho con sóng hắt hiu??

Em ngồi đây,nhìn mây ráng trời chiều
Tâm tư thoáng quét qua vùng kỹ niệm
Nhìn con sông, nhớ về anh yêu dấu!
Nghe sóng vỗ bờ,ngỡ giọng nói thân quen!!

Thiếu nụ hôn anh ru giấc ngủ vào đêm
Tay ôm gối như vòng tay ôm nổi nhớ!
Tuy vắng nhau nhưng anh yêu đừng sợ
Em đã hiểu rồi:”Ngôn ngữ tình yêu”!!(2)

Đêm An Hữu trời bỗng đổ mưa nhiều
Đoá Hoàng Lan gửi hương về Phố Núi
Khoảng cách hai ta đang xa vờii vợi
Nhưng tâm hồn,một phút chẳng rời nhau!!

Thời gian ơi!Xin hãy bước thật mau
Sách viết xong, để anh tròn lời hứa!
Giữa hai ta không còn ngăn cách nữa
Vườn Địa Đàng,anh dìu bước em đi!!!


Hoàng Lan

(1):Quán cafe ven sông Tiền Giang
(2):Tên bài thơ anh viết tặng em

📎 Hearts2
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0


LỜI NGUYỆN ƯỚC



Định mệnh an bày ,cho hai ta gặp gỡ

Tình đang say nồng,bao mật ngọt anh trao

Bên bờ sông,cành hoa héo rũ năm nào

Giờ đang khoe sắc,hương nồng bay theo gió!!



Hoa Tình Yêu đã vì anh mà sống lại

Bao nhớ nhung giờ như sóng dậy trong lòng

Cơn bão nào không quét nổi sự chờ mong

Con tim em,chỉ riêng mình anh mãi mãi



Anh đã bảo:”Trao em phần cuộc đời còn lại”!

Tâm hồn ,thể xác đều giao hết cho em

Tình nghĩa mặn nồng,anh gửi gắm mỗi đêm!!

Phải sỏi đá đâu ,mà em đây không hiểu??



Nụ hôn anh quen rồi,em không thể thiếu

Vòng tay hôm nào xa lạ đã thành quen

Không nghe tiếng anh, đêm không thể ngủ yên

Làm sao em sống, khi xa anh mãi mãi



Đã bao lần, ta đổi trao lời nguyện uớc

Vách đá kia,lời nguyện nọ năm nào

Chìa khoá trái tim hồng,tha thíêt gửi trao

Kiếp này hết,ta còn yêu thêm kiếp nữa!!




Hoàng Lan


📎 1654856na96t88pe3
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MẬT ƯỚP VẦN THƠ


Em chỉ có một tình yêu duy nhất
Trong những vần thơ,và cả cuộc đời
Con tim hồng,dòng máu thắm anh ơi!
Trao anh hết,chỉ mình anh mãi mãi!!

Đường mình đi,dù còn bao ngang trái
Vẫn tự nhủ lòng,tình cuối muôn đời!
Cả cuộc đời em còn lại bao nhiêu!
Gửi Tiền Giang,tựa đầu bờ vai ấy!!!

Dòng sông kia,nước muôn đời vẫn vậy
Đi lanh quanh,nước cũng trở về nguồn
Hoàng Lan giữa đời,dù gió dạt về đâu!
Vẫn về bên anh,gói trọn lòng thương nhớ!!

Tình trong em giờ như con đê vỡ
Sẽ cuốn trôi,tấc cả những cản rào
Ta chỉ cần trọn kiếp được bên nhau
Biển cạn,non mòn,lời thề anh chớ đổi!!

Em yêu anh!lòng gửi về Phố Núi
Hương hoa đời chỉ muốn gửi cho anh!
Mật ngọt tình ướp đẫm mấy trang thơ
Đời cũng thế,em yêu anh mãi mãi


Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-27 12:01:02Tiền Giang>
EM  DẮT TAY ANH

         VƯỢT TƯỜNG LỬA

 
Gần một tháng tròn ta chẳng được gặp nhau!
Bức tường lửa đã ngăn đường vào Thư Quán!
Đôi bờ sông Tương,buồn rầu chán nản!
Anh tìm đủ cách rồi,mà phải chịu bó tay!!
 
Sống trên đời,có rủi ắc có may!
Hoàng Lan của anh một mình xông trận!
Cân quắc nữ nhi,má đào yếm thắm!
Vì thương người tình,em quyết chí giải vây!!
 
Liễu yếu đào tơ,không tấc sắt trong tay!
Mộc Quế Anh ngày xưa cũng phải nhường một bậc!
Quyết tâm vượt khó,sáng ngời trong ánh mắt!
Nhìn em hành động một mình,anh thương quá đi thôi!!
 
Trang thơ vắng anh,em nào thấy vui đâu?
Có thiếp không chàng,thơ cũng thành vô nghĩa!
Niềm vui ngày ấy,giờ chỉ còn phân nửa!
Đây là nơi bắt đầu:Gặp gỡ và yêu nhau!!
 
Ai đó vô tình,dựng bức tường lửa thật cao!
Em dắt tay anh,vượt tường vào Thư Quán!
Đầm váy tung bay,ân tình lai láng!
Anh cứ ngỡ mình,đang ôm một giáng tiên!!
 
Em thành công rồi,anh khắc một chữ Duyên!
Gắn thêm mấy bông hồng,ngôi nhà xưa Thư Quán!
Người tình tuyệt vời,đã vì anh giải nạn!
Tình yêu ngày nào,lại tràn ngập các trang thơ!!
                                                          Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-27 10:26:50peli>
HAI CON TIM DÙNG CHUNG NHỊP ĐẬP
Tặng anh Tiền Giang yêu và nhớ



Phố Núi ơi!Nơi nữa quen nữa lạ
Dã quỳ vàng ,đang giam giữ hồn tôi!
Đêm nằm mơ,thương sắc tím xa xôi
Lòng thổn thức,nhớ Tây Nguyên da diết

Một chiếc bóng,gieo tình yêu mãnh liệt
Con tim hồng ,dòng máu nóng gửi trao
Ngàn dặm đường ,con tim nghĩ về nhau!
Men tình yêu thấm vào từng giọt máu

Cơn gió Đông,khiến lòng em chao đảo
Hương tình nồng ,mỗi tối đã thành quen
Ánh trăng buồn,vai ướt đẫm sương đêm
Nỗi nhớ thương,từng hồi tim rên xiết

Tình yêu anh,trong lòng em bất diệt
Biết không thể rời,nổi nhớ vô biên!!
Xác ở An Hữu,hồn lạc Tây Nguyên
Có phải chăng,ai đang yêu cũng thế?

Nhớ và thương ,nhưng lòng không rơi lệ
Vì biết rằng, anh cũng nhớ cũng thương!
Cũng trằn trọc ,thao thức giữa đêm trường
Vì hai con tim dùng chung nhịp đập!!


Hoàng Lan

📎 552176151..oiemyeu1
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-07 04:06:33Tiền Giang>
MỘNG BƯỚM HOA 2
*Viết nối bài Mộng Bướm Hoa của em!
 
Cái đẹp khiến cho người ta si mê!
Ngắm tới,ngắm lui,ngắm hoài không chán!
Cảm hứng dâng trào,nguồn thơ lai láng!
Hai bờ sông tình,cỏ mượt ướp bàn tay!
 
Bướm đẹp làm gì,cho hoa phải đắm say?
Một bước không rời,ái ân nồng thắm!
Hoa về bên này,lòng vẫn còn nhớ bướm!
Thơ tình bây giờ,chỉ viết mỗi mình em!!
 
Anh nhớ không nhầm,đã suốt ba đêm!
Hạnh phúc làm cho hai ta mất ngủ!!?
Đi xa trở về,biết bao nhiêu là đủ?
Biển cạn non mòn,tình ấy chẳng hề phai!!
 
Cứ sau mỗi lần,tình nếm vị đắng cay!
Sự mặn nồng,lại tăng thêm mấy bậc!
Em hỏi anh:trên đời này cái gì đẹp nhất?
Anh không trả lời,em vẫn biết vì sao??!
 
Sông Tình ngủ rồi,phút chốc sóng lại xao!
Cái đẹp lại khiến cho hồn anh nghiêng ngã!
Sự say mê ấy,em yêu đừng thấy lạ!
Cũng như bao người,Mộng Hoa Bướm mà thôi!!!
                                               Tiền Giang

📎 3795359249..5311b5ff
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-07 03:59:35Tiền Giang>
ANH ĐÃ AN LÒNG
 
Anh rất sợ cụm từ:Lạc cực sinh bi!
Nên đang rất hạnh phúc,vẫn dè chừng đau khổ!
Cũng không thích nghe mấy chữ:Có duyên không nợ!
Nên hỏi tới hỏi lui hoài,đừng giận nha em!!
 
Khi ta yêu một người,bằng tất cả trái tim!
Nó cũng có nghĩa ngang tầm với sự sống!
Chỉ mong cuộc đời,sóng yên gió lặng!
Để chiếc thuyền tình,đến được chốn Đào Nguyên!!
 
Yêu đến thế này,tất cả tại chữ Duyên!
Ba hôm nữa,anh trao nốt cho em chữ nợ!
Chúng ta vốn dĩ là con người trần thế!
Yêu phần hồn,phần xác kém gì đâu??
 
Chỉ vắng một giờ,đã thấy nhớ làm sao!
Em như thỏi nam châm,mà anh là thanh sắt!
Tuyến phòng ngự nào em cũng làm cho tan nát!
Cuộc chiến qua rồi,anh biến thành một tù binh!!
 
Em đã vì anh mà phải chịu hy sinh!
Đóm lửa ngày ấy đã trở thành bão lửa!
Yêu anh,em bảo sẽ giữ tròn lời hứa!
Sao không chịu an lòng,cứ hỏi tới hỏi lui??
                                      Tiền Giang
 
 
                                               

📎 1230616364..me_photo
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-04 03:12:00Tiền Giang>
NÓI HỘ CON TIM
 
Anh tặng em mấy vần thơ này!
Kèm bó hoa Hồng,mừng ngày gặp mặt!
Mong sao hạnh phúc chan vào đôi mắt!
Để thấy người tình,không khác trong sách là bao!!
 
Những bài thơ tình,đưa ta đến với nhau!
Yêu đương ngọt ngào,ái ân nồng thắm!
Hai con tim dù ở ngoài ngàn dặm!
Vẫn thấy cận kề,từng phút từng giây!!
 
Hứa với nhau rồi:Em đó,anh đây!
Nguyện đem ghép hai cuộc đời làm một!
Quên hết muộn phiền,xua tan mỏi mệt!
Má tựa vai kề,chép nốt bản tình ca!!
 
Trời thương tình,ban cho anh loài hoa!
Cả sắc lẫn hương cực kỳ quý hiếm!
Trăm đêm đợi chờ,ngàn ngày tìm kiếm!
Anh săn được bóng rồi,đời chỉ đẹp hơn thôi!!
 
Vần thơ này,thay cho sự xuyến xao!
Nói hộ con tim:Lời yêu chân thành nhất!
Định mệnh sẽ mỉn cười trong phút giây gặp mặt!
Để Hoàng Lan dấu yêu,vĩnh viễn chẳng tàn phai!!!
                                      Tiền Giang

📎 index
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
HƠN CẢ GIẤC MƠ



Giờ thì anh đã thực sự nắm bàn tay
Đươc ngắm khuôn mặt đẹp tựa hoa tựa ngọc
Được nghe giọng cười,được nhìn ánh mắt!
Hoàng Lan của anh duyên dáng đến não nùng!

Chỉ phút giây thôi,mà thoả nổi nhớ mong
Anh cứ nghĩ giấc mơ còn tiếp nối!
Một lần nữa anh sẳn sàng đánh đổi!
Cuộc sống của riêng mình,để có được em!

Ngôn ngữ bất lực rồi,đành nhờ cậy trái tim
Từng phút từng giờ vẫn theo em từng bước!
Men tình chưa nhấp,mà hồn anh say khước
Ai có ngờ,em đẹp quá đi thôi!!

Mai anh ra về,hồn để lại,em ơi!
Không muốn xa,dù chỉ là một phút!
Ai cần chữ nghĩa,anh sẽ đem bán bớt!
Lấy tiền mua màu,để vẽ bóng hình em

Còn chỗ nào trong tim,để khắc chữ Hoàng Lan
Em đã thực sự làm cho anh choáng ngợp!
Lời yêu không nói được,khiến lòng như lửa đốt
Anh thật vụng về,có phải thế không em???


                                           Tiền Giang




📎 1291305346..9514285
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-14 15:03:22Tiền Giang>
HOA TÍM MIỀN ĐỒNG THẢO


Giữa Sài Gòn ồn ào có một chút riêng tư!
Quán cà phê Miền Đồng Thảo,thấy tình xanh bát ngát!
Em  ngồi làm thơ,gió hòa theo nhạc!
Nước chảy hữu tình,hoa tím rơi rơi!!
 
Suối tóc buông dài,tim cứ thấy xuyến xao!
Cảnh đã đẹp,người lại càng thêm đẹp!
Nắng nhuộm bầu trời,gió đùa mái tóc!
Có một Sài Gòn chẳng thể nào quên!!
 
Thơ và người tình choáng ngợp con tim!
Anh muốn viết những điều chưa được thấy!
Chỉ một tia nhìn mà hồn sóng dậy!
Tách cà phê trên bàn,nếu dở cũng thành ngon!!
 
Hoa tím rơi đầy,tóc ướp hương thơm!
Như trêu anh,hoa hôn lên mái tóc!
Một chút u buồn giấu trong ánh mắt1
Hoa và người đừng lẫn lộn nghe em!
 
Mai anh ra về,không thể nào quên!
Sài gòn mùa Đông,quán cà phê Miền Đồng Thảo!
Tình yêu lớn đã xóa đi phần ảo!
Hoàng Lan cận kề,sắc hoa tím trong tay!!!
                                         Tiền Giang&Hoàng Lan

📎 ĐỒNG THẢO 6
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-14 14:50:34peli>
QUÁN XƯA
*Thương tặng anh Tiền Giang

 
Mai mốt em về lại quán xưa!
Hoa tím vẫn rơi,gió vẫn lùa!
Nước cuốn hoa trôi,Miền Đồng Thảo!
Nhớ thầm Thu ấy,thuở ban sơ!!
 
Chiếc áo vàng kia gieo ước mơ!
Vần thơ hẹn ước,những mong chờ!
Đầu Đông tương ngộ,khơi dòng lệ!
Mất giữa cuộc đời,còn trong thơ!
 
Anh đã quay về nơi rất xa!
Đêm đêm nhờ gió chuyển hương hoa!
Tìm nhau lúc hồn say giấc điệp!
Mơ một ngày kia,bướm bên hoa!!
 
Con đường hôm ấy ta cùng đi!
Người về bên ấy có nhớ gì?
Riêng em ôm lấy vùng kỷ niệm!
Yêu rồi mới hiểu,khổ sinh ly!!
 
Hoa tình yêu vẫn chỉ trao anh!
Vẫn còn đôi mắt biếc long lanh!
Vẫn dòng nước mắt khi hờn dỗi!
Em ước thời gian trôi thật nhanh!!
 
Tình thơ nguyện mãi chẳng xa rời!
Dù mình hai đứa,ở hai nơi!
Hoa yêu chỉ nở vì anh đó!
Mai mốt tương phùng,yêu dấu ơi!!!
                             Hoàng Lan

📎 ĐỒNG THẢO 2
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-15 03:14:27Tiền Giang>
ANH CHỌN MÀU ĐEN
 
Em ngồi chải tóc,cạnh lẳng hoa Hồng!
Nhan sắc em đã làm hoa cúi mặt!
Anh tiếc nuối,nhặt lên từng sợi tóc!
Hương vị nồng nàn,ấp ủ giữa bàn tay!!
 
Ngọn gió Tình,vừa mới thổi qua đây!
Một trời mê đắm,kéo dài thành vô tận!!
Biển tình mỗi phút lại đùng đùng nổi sóng!
Thuyền yêu đã vào bờ,thuyền lại muốn ra khơi!!!
 
Suối tóc mềm,sao thương quá!Em yêu ơi!
Động tác chải tóc,chẳng khác gì điệu múa!
Bên này vai trần,bên kia vải lụa!
Sóng gió qua rồi,tóc giam giữ hồn anh!!
 
Ai có ngờ đâu,em lại quá xinh!!
Nhân gian điên đảo,không còn là chuyện lạ!
Mai anh ra về,muốn xin em tất cả!
Nhưng trên đời lấy gì,chứa được suối tóc kia??
 
Sài Gòn tuyệt vời dưới ánh đèn khuya!
Anh thích ngồi phía sau để mơn man suối tóc!
Nếu hỏi trong em,màu gì anh thích nhất?
Chắc anh sẽ trả lời:Chỉ chọn màu đen!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-19 15:38:40Tiền Giang>
NGỒI NHÌN EM VẼ
 
Anh tự nhận thấy là mình bất tài!
Đã thiếu ngôn từ,lại không thể nào cầm bút!
Ghi lại phút giây,anh cho huyền ảo nhất!
Em ngồi vẽ với một trời hoa bướm,vây quanh!!
 
Sự lạ kỳ làm xao xuyến lòng anh!
Những cái đã biết về em,chỉ một phần rất nhỏ!
Giáng ngọc,tay ngà,khuôn trăng lồ lộ!!
Anh ước mình được làm tờ giấy bên em!!
 
Một tuần ở Sài Gòn,sẽ không thể nào quên!
Em đưa anh đến,toàn những nơi xa lạ!
Ngồi nhìn em vẽ mà hồn anh nghiêng ngã!
Yêu như thế này,còn có thể,hơn nữa không???
 
Cảm ơn Sài Gòn,cảm ơn mùa Đông!
Cảm ơn cái hẹn đã làm nên huyền thoại!
Một lần được yêu,ngàn đời nhớ mãi!
Chỉ cần một lần,đủ sống cả trăm năm!!!
 
Xa nhau rồi,muốn về lại bên em!
Vẫn căn phòng đó,để được nhìn em vẽ!
Quấn quít bên em,anh thấy mình không đến trễ!
Nét yêu kiều kia,đã vĩnh viễn thuộc về anh!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI LỜI CẢM ƠN

Em muốn cảm ơn, sông Tiền Giang yêu dấu
Cả người tên Sen,cô gái bến sông xưa
Dưới thuyền con, khi chiều xuống,tóc gió lùa
Làm xao xuyến hồn anh, tạo thành Bút Hiệu

Là nợ hay duyên,em đây không hiểu?
Tên một con sông, đã bắt một nhịp cầu
Hoa Sen xưa giờ không biết đã về đâu
Cho em một lần được cảm ơn người ấy!!

Chẳng phải tự nhiên mà cảm ơn như vậy
Nhờ có người,có Bút Hiệu,em có anh
Đất Tiền Giang,với cây trái ngọt lành
Hai người yêu anh, hết tình đầu lại cuối

Đã yêu nhau,em còn nghĩ gì tiếc nuối
Nụ hôn trao,là trao trọn cuộc đời!
Vòng tay hôm nào,anh uống giọt lệ rơi!
Em đã biết,mình thuộc về anh mãi mãi

Em sẽ vì anh,mầm xanh non để lại
Ươm cho đời,một hạt giống Hoàng Lan
Và còn thêm,một nhánh sông Tiền Giang!
Câu chuyện Tình Thơ,sẽ ngàn năm còn mãi!!

Bên bờ sông,cây Hoàng Lan kết trái!
Quả tình yêu,dòng mật ngọt dâng đời!
Ước mơ nhiều,nhiều lắm dấu, yêu ơi!
Hãy tiếp sức cho em,để vượt qua thử thách
HOÀNG LAN
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
HẸN 3

Đau xót lòng anh,Yêu Dấu ơi!
Vì đâu hoa tím khóc bên trời!
Duyên kia vừa bén,duyên đành lỡ!
Hạnh phúc ngập tràn lệ cứ rơi!!

Đã hẹn kiếp này chẳng mất nhau!
Ví sao em cứ mãi u sầu!
Hoa kia dẫu nát,tình không nát!
Anh vẫn chờ em trong đớn đau!!

Đã hứa rồi thì không được quên!
Mong em cố nén những ưu phiền!
Người tuy xa cách,tình không cách!
Mãi mãi lòng anh chỉ có em!!

Sóng gió cuộc đời rồi sẽ qua
Anh về ôm lấy một cành hoa!
Hoàng Lan ngày ấy thêm hương sắc!
Anh sẽ lau khô dấu lệ nhòa!!

Cẩm Loan thương nhớ của anh ơi!
Một bước bên em chẳng muốn rời!
Tình thơ còn đó đời đẹp mãi!
Ngày ấy tương phùng sẽ đến thôi!!
                             Tiền Giang

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
EM THƯƠNG ĐỜI HOA!!!!

Em đưa  tay nhặt cánh hoa rơi!
Quay mặt không nhìn anh để ngăn dòng nước mắt!
Vì cánh hoa tàn em yêu đã khóc
Nửa thương phận mình nửa xót đời hoa!

Cái hẹn mùa Đông giờ đã trải qua
Em trong vòng tay ngàn lần trìu mến!
Một khắc cận kề suốt đời lưu luyến!
Yêu đến vô cùng hỡi Thiên thần nhỏ của anh!

Trang thơ ngày nào tình đến quá nhanh!
Chẳng ai có thể tìm ra lời giải!
Giận hờn thật nhiều tình vẫn xanh mãi mãi!
Rồi đến bây giờ tình đã khắc vào tim!!

Sự nghiệt ngã của cuộc đời cứ bám theo em!
Hồng nhan đa truân,thuyền tình không bến đậu!
Muôn sự tại người,em không hề có lỗi!
Chỉ một cánh hoa tàn lại đau xé lòng em!!

Anh không có gì,Chỉ một trái tim!
Chứa hơn năm trăm tấm hình em trong đó!
Anh sẽ vì em khắp bốn phương vay nợ
Để đến một ngày ta lại được gần nhau!!!
                                     Tiền Giang

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-27 02:42:51peli>
LỜI NGUYỆN NGƯỜI NGOẠI ĐẠO
 
Ngày Chúa Giáng Sinh,dù không theo đạo
Em vẫn nguyện Người ban chút bình an!
Cầu tình cuối cùng không phải dỡ dang
Hoa tình yêu sẽ giữ hoài sắc thắm!
 
Ta bên nhau,ươm mộng lòng say đắm
Tình nồng nàn,đẹp cả nợ lẫn duyên
Kề bên nhau ta nhắc chuyện lời nguyền
Tay trong tay,ru đời nhau vào mộng
 
Anh  dìu em,bờ Tiền Giang gió lộng
Bến Tương Giang,ta đã nối nhịp cầu
Tình cuối cùng,duyên thắm sẽ bền lâu
Tiền Giang ơi!Tiếng tơ lòng muôn thuở
 
Đêm Giáng Sinh,xa xôi em vẫn nhớ!
Không cách lòng,dù mình ở rất xa
Rồi một ngày ,bướm sẽ lại kề hoa
Ta sẽ có một trời yêu,hạnh phúc
 
Em đang cố,đưa  tình xa Địa Ngục
Đêm Giáng Sinh nghe chuông vẳng,kinh cầu
Dưới chân Người,cầu tình cuối bền lâu
Noel buồn,chỉ cô đơn một thoáng!
 HOÀNG LAN


📎 NOEL1
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT CHÚT VU VƠ
 
Khi em vứt chiếc nhẫn xuống dòng sông đen!
Em đã thực sự,muốn chôn vùi quá khứ!
Ngôi nhà đó,anh không còn do dự!
Bước chân vào,vì biết chỉ gặp mỗi mình em!!
 
Nói thực lòng,anh không muốn em quên!
Vì sự chung thủy,là thước đo giá trị!
Không ai đi tranh hơn thua với tro tàn quá khứ!
Nhưng đã có anh rồi,em không thể không quên!!
 
Có ai trên đời,giải mã được trái tim?
Rất yêu người mới,vẫn nhớ về người cũ!?!
Biết thêm bao nhiêu,để cho em thấy đủ?
Đem tình anh,xóa được bóng hình xưa??!
 
Tình cảm con người,cũng lúc nắng,lúc mưa!
Anh tự trách,đã biết em quá muộn!
Có lẽ suốt đời,anh chỉ toàn vay mượn!
Nhan sắc của một người,mới viết được mấy vần thơ!!
 
Những lời này,là nỗi buồn vu vơ!
Đừng giận nhé!Đã bao lần em “Khẳng Định”!
“Em yêu anh thật lòng,và chẳng hề suy tính”!
Trong người em hiện giờ:Đã có thêm một trái tim non!!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-30 05:37:25peli>


TÌNH YÊU TRONG CỔ TÍCH 2



Cứ tưởng anh quên,nên em đánh đố!
Thật bất ngờ,anh vẫn nhớ,em vui!
Hội ngộ hôm nào, trời đất khiến xui!
Sao anh bảo thiếu Thiên thời,Địa lợi(1)

Mới hôm nào, Thiên Đường xa dịu vợi
Chẳng phải giờ,anh đã đến rồi sao?
Vườn Địa Đàng,tay trong tay hôm nào!
Thiên Thần nhỏ,hay cây tình kết trái??

Em là cô bé,trăm điều vụn dại!
Trâu với bò,chuyện cũ anh nhớ không?
Giữa biển đời ,trong đục quá mênh mông!
Em chỉ muốn tựa vai anh mãi mãi

Ngục Tù kia ,phải khép mình lùi lại!
Vì em là người,yêu mến Tự Do
Làm sao chịu những năm tháng dày vò
Kẻ phàm phu,Hoàng Lan ,hương không gửi

Chuyện “Tình Thơ”,sẽ trở thành vĩnh cữu!
Bên sông Tiền,loài hoa ấy xinh tươi
Ta bên nhau,nhìn con trẻ,mĩm cười
Đó mới thật là “Tình yêu cổ tích”!

Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
TỔNG KẾT MỘT NĂM
 
Hai ngàn mười,đang lật tờ lịch cuối cùng!
Khép lại một năm,rất nhiều điều đáng nhớ!
Mùa Xuân chưa đến,hoa mai vàng đã nở!
Mừng một năm Canh Dần,tràn ngập niềm vui!!
 
Trên trang thơ ngày nào,cô độc lẻ loi!
Cứ ngỡ phần số,trời bắt sao chịu vậy!
Không kiếm không tìm,không lời đưa đẩy!
Vạn lý độc hành,giá buốt mấy vần thơ!!
 
Giữa đời thường,không phải trong giấc mơ!
Em chợt đến,với những lời đồng cảm!
Quá khứ mịt mờ,gió mưa ảm đạm!
Chút “Lửa Lòng”,em sưởi ấm trái tim anh!!
 
Bóng săn được rồi,tình đến quá nhanh!
Như tìm thấy nhau,thất lạc từ kiếp trước!
Không cần mối mai,không lời hẹn ước!
Những nụ hôn nồng,nhờ gió chuyển cho nhau!!
 
Mùa Thu đã tàn,Đông cũng qua mau!
Ta sắp có,một mùa Xuân như ý!
Vần thơ có cánh,cùng dung nhan tuyệt mỹ!
Tình yêu của em,làm say đắm hồn anh!!
 
Bờ sông Tiền,đã thêm một chồi xanh!
Là kết tinh của “Tình Thơ”,nồng cháy!
Dấu son đó,khiến ta thuộc về nhau mãi mãi!
Trong sách,ngoài đời và trên các trang thơ!!
 
Ta đã hoàn thành,quá nửa giấc mơ!
Viết nốt chuyện cổ tích,bên một nàng Công Chúa!
Thơ của anh,sẽ không còn cần lửa!
Âm sắc thật nhẹ nhàng,để dỗ giấc ngủ Bé Yêu!!
 
Tổng kết cuối năm,ta lời lãi được bao nhiêu?
Một cuốn sách,hai tập thơ và một nàng công chúa!
Nếu em lại hỏi,anh sẽ còn thêm nữa:
Hai ngàn lẻ mười,anh hái được đóa Hoàng Lan!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-31 07:52:17peli>
BÀI KHÔNG TÊN SỐ 6
 
 
Khoảng cách xa,mà lòng ta không cách!
Cố đợi chờ,ta sẽ có ngày vui!
Con tim em,chỉ có mình anh thôi!
Cuộc tình lớn,thì ngại gì giông bão??
 
Em không chịu cảnh lồng son,chim sáo!
Nghịch cảnh nào,em cũng quyết vượt qua!
Hãy yên lòng,trong những lúc vắng xa!
Đóa Hoàng Lan,thuộc về anh mãi mãi!!
 
Trời không thương,nên chịu nhiều ngang trái!
Quyết  một lần,"Nhân định phải thắng Thiên"!
Bia đá xưa,chưa  mai một lời nguyền!
Con thuyền yêu,sẽ có ngày cập bến!!
 
Vẫn biết đời luôn có đi,có đến!
Nhưng tình yêu không thể quy đổi thành tiền!?
Không thể mang nợ để đổi thành duyên!?
Tim không chung nhịp,làm sao sánh bước???
 
Người Tây Nguyên đừng quên lời nguyện ước!
Để Tiền Giang,loài hoa ấy ngậm ngùi!
Tình ngày nào,đừng để nước cuốn trôi!
Cây tình chết,đóa Hoàng Lan cũng chết!!!
                                     HOÀNG LAN

 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-01 01:51:54Tiền Giang>
LỜI ĐẦU NĂM CHO CON GÁI YÊU!
 
Bây giờ là sáng sớm của ngày đầu năm!
Ba nghĩ và viết về con,với tình thương mến!
Cái hẹn mùa Đông cuối cùng rồi cũng đến!
Thơ ướp men tình,ba mẹ đã có con!!
 
Hoàn cảnh này,ba càng quý con hơn!
Cánh Hoàng Lan bé nhỏ,sinh giữa vùng tâm bão!
Trong cuộc đời,ba sẽ nhớ mãi một năm Tân Mão!
Có hai con tằm,rút ruột nhả ra tơ!!
 
Ba đặt cho con,tên của một nhà thơ!
Mà sắc đẹp khiến nhân gian điêu đứng!
Sóng gió dập vùi,tay chèo vẫn vững!
Quyết đi đến cuối đường,để ba có được con!!
 
Những lúc thoáng buồn,mẹ sẽ bớt cô đơn!
Ba chưa về kịp,đã có con bên cạnh!
An ủi mẹ hiền,khi mưa lúc nắng!
Giữ vững thành trì,bảo vệ cho con!!
 
Ngày đầu năm,ba dành hai nụ hôn!
Cho người ba yêu và đứa con thương nhớ!
Toàn ý toàn tâm,cổng Thiên Đường đã mở!
Con ra đời!Ba mẹ ngập niềm vui!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-02 03:16:55peli>
LỜI NHẮN ĐẦU NĂM!
 
Đầu năm lại phải viết dòng thương nhớ!
Trời chưa thương,nên còn chịu cách xa!
Mong thời gian buồn,rồi sẽ chóng qua!
Kề bên nhau,nhắc chuyện tình trắc trở!!
 
Mưa bão bây giờ,đâu con đáng sợ!
Vì trong em có sức mạnh diệu kì!!
Tình nồng nàn,mãi mãi chẳng phân ly!
Người nơi xa,tình em,anh có hiểu? ?
 
Mỗi đêm có nghe mùi hương êm dịu!
Của Hoàng Lan,nhờ gió gửi về anh?
Cây Hoàng Lan,chồi non đã thêm xanh!
Lời nguyện cũ,anh nhớ đừng quên nhé!!
 
Hai đóa Hoàng Lan,một lớn và một bé!
Hai quả tim,đang dành trọn cho người!
Đêm trằn trọc,khó an giấc,anh ơi!
Tình trao rồi,anh còn hoài nghi mãi??
 
Phải chăng anh chê,em còn vụng dại?
Chưa đủ trưởng thành để làm mẹ hay sao?
Yêu mà còn nghi ngờ,há không thẹn cùng nhau??
Tình như thế,có còn là tình nữa??
 
Mong giận hờn,sẽ đi theo năm cũ!
Năm qua rồi,tin yêu sẽ nhiều hơn!!
Bão tố của cuộc đời,em cố chịu,không sờn!!
Nơi phương xa ấy,niềm tin anh có giữ???
                                                Hoàng Lan
 

 
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-03 14:40:07Tiền Giang>
TÂM SỰ VỚI CON
 
Ngày mẹ báo tin có con,ba vui mừng khôn xiết!
Chỉ là giấc mơ thôi,giờ hóa thật không ngờ!
Ba chẳng có gì,ngoài mấy vần thơ!
Lại được mẹ,một giai nhân,để ý!!
 
Mẹ của con,ngoài dung nhan tuyệt mỹ!
Bàn tay tài hoa,bộ não chứa toàn thơ!
Chỉ mới yêu thôi,đã có lúc ba mộng mơ!
Ước sao được một bé gái,trăm phần giống mẹ!!
 
Đâu phải hồng nhan,lúc nào cũng khổ?
Có con rồi,mẹ bảo: “Nhân định thắng Thiên”!
Nghịch cảnh tạm thời,không cản được chữ duyên!
Ba rất muốn kề bên,để an ủi mẹ!!
 
Để có được con,người đổ bao nhiêu lệ!
Bên hiếu,bên tình,vò xé con tim!
Những cuộc điện đàm,suốt sáng thâu đêm!
Nụ hôn gửi cho ba,thấm quá nhiều nước mắt!!
 
Ba hỏi hiện giờ,cái gì quý nhất!
Mẹ xoa bụng mình,bảo đó chính là con!
Ba bị cho ra rìa,nhưng còn cách nào hơn?
Chẳng lẽ lại đi “ghen”,với đứa con yêu dấu??
 
Ba sẽ gửi nụ hôn và lời vỗ về mỗi tối!
Để cả mẹ lẫn con,tìm được giấc ngủ say!
Tháng sau ba về,thay chiếc gối bằng tay!
Để mẹ an giấc và con yêu bớt nhớ!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-16 14:55:06peli>
TÌNH BẤT TỬ
 

Anh có biết,giờ em đang rất nhớ?
Nụ hôn nào,vắng bóng đã rất lâu!
Mong thời gian hãy bước thật mau!
Ngày tương ngộ,vỡ òa bao nhung nhớ!!
 
Khoảng cách này,em biết  anh lo sợ!
Giông  bão cuộc đời lật ngã chiếc thuyền yêu!
Em nhớ anh,vầng dương tắt từng chiều!
Câu yêu dấu,nụ hôn đưa vào mộng!!
 
Tiền Giang ơi!dằn lòng,đừng nổi sóng!
Đừng tiếp tay người,xô ngã thuyền yêu!
Tình của mình không thể đếm bao nhiều!
Vì ta đã và sẽ có nhau trọn vẹn!!
 
Cái hẹn khi chia tay,rồi sẽ đến!!
Ta sẽ trao nhau trọn vẹn cả cuộc đời!
Cố đợi chờ,kiên nhẫn dấu yêu ơi!
Nơi xa xôi,từng đêm em thổn thức!
 
Em đang mang thứ mình trân quý nhất!
Đứa con yêu,kết quả của tình nồng!
Hãy nhớ rằng:”En tha thiết nhớ mong!”
Tình bất tử,muôn đời không thay đổi!!
HOÀNG LAN

HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 01:48:37Tiền Giang>
MEN NỒNG MÙA XUÂN
 
Anh đang cần những lời động viên của em!
Xoa dịu trái tim và dỗ dành thương nhớ!
Ta đã trao nhau một duyên,hai nợ!
Chẳng nghịch cảnh nào,khiến ta phải mất nhau!!?
 
Mùa Xuân sắp về,lòng lại thấy xuyến xao!
Con là chồi xinh,mẹ là hoa đẹp!
Cánh bướm ấy,câu chuyện tình viết tiếp!
Nhật ký yêu,chương mười cài thêm một đóa hoa!!
 
Mùa Đông sắp tàn,ta uống nốt vị cách xa!
Xuân thắm đất trời,nâng ly mừng tương hợp!
Bao thương nhớ,đong đầy trong ánh mắt!
Nụ hôn nồng,thay lời kể của trái tim!!
 
Giấc ngủ nào,anh cũng cài sẵn bóng hình em!
Bộ não chỉ chạy một chương trình duy nhất!
Sương lạnh,trăng gầy,hắt hiu gió Bấc!
Vẫn thấy ấm lòng,tay ôm đóa Hoàng Lan!!
 
Đường đi gập ghềnh!Gian khổ em mang!
Thân gái dặm trường,gan vàng dạ sắt!
Em giờ chẳng khác một viên Lục Bảo Ngọc!
Những đồng tiền tầm thường,không thể bán mua!
 
Men Xuân tình nồng,ta về lại  “Quán Xưa”!
Ngồi nhìn Sài Gòn,nhuộm màu hoa tím!
Anh sẽ không như Thôi Hộ,viết “Đào hoa nhân diện”!(1)
Vì đang ôm trong lòng,một đóa hoa yêu!!!
                                                Tiền Giang
1.Bài thơ Hoa Đào Năm Ngoái của Thôi Hộ:
          Khứ niên kim nhật thử môn trung!
          Nhân diện đào hoa tương ánh hồng!
          Nhân diện bất tri hà xứ khứ!
          Đào hoa y cựu,tiếu Đông phong!
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-16 14:54:22peli>
EM ĐÃ HIỂU RỒI:”ANH ĐÃ RẤT YÊU”

Thương vô cùng,khi nếm vị hờn ghen!
Cay đắng lắm,nhưng cũng đầy vị ngọt
Một chút tàn tro,lòng anh chua xót!
Em đã hiểu rồi:”Anh đã rất yêu”!!

Sẽ chẳng bao giờ,đo đếm được bao nhiêu
Khi cố công,viết cho xong nhật ký
Là đàn ông,một lần anh rơi lệ
Em đã hiểu rồi:”Anh đã rất yêu”!!

Xa anh rồi,sợ nắng tắt mỗi chiều!
Câu nói quen:”Ngủ ngon nha cô bé”!
Nụ hôn gửi qua chiếc phone khe khẽ!
Hãy hiểu rằng:”Em cũng đã rất yêu”!

Anh yêu ơi!Em đang nhớ rất nhiều!
Em không khóc,vì biết anh rất sợ!
Em không nói,thơ viết toàn vần “Nhớ”
Chẳng lẻ nào,anh không hiểu:”Em yêu”??

Đã biết rồi,chẳng thể đếm bao nhiêu!
Tình anh trao em,chỉ toàn mật ngọt!
Những bài không tên,âm vần chua xót!
Nhưng em hiểu rồi:”Anh đã rất yêu!”
Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
MUỐN EM TRỞ LẠI “BÉ LỲ”

Giờ hết thích những bài thơ buồn!
Câu gì viết ra,cũng làm em giận!
Lời thốt rồi,con tim đâm hối hận!
Em lại lấy đó làm bằng chứng,để xa anh!!?

Em luôn khẳng định rằng:Chúng ta có một đứa con!
Sao tiếng từ ly,lại cất lên quá dễ??
Anh thích có duyên,lại vừa có NỢ!
Nên suốt đời,anh sẽ níu chân em!!

Không phải anh nói đùa!Cứ để mà xem!
Đứa con ấy,là sợi dây rất chắc!
Hôm trước em dọa: “Sẽ đu anh đến chết”!
Và bây giờ,lại tới phiên anh!!

Bao nhiêu giận hờn,tình vẫn cứ xanh!
Giọng nói tiếng cười,vẫn còn lưu trong máy!
Em đã tặng anh,năm trăm tấm hình ấy!
Có cả những tấm hình năm tuần tuổi của con!!

Em là “Bé Lỳ”,nên cứ muốn tranh hơn!
Khi nổi giận,lại muốn làm người lớn!
Vừa khóc,vừa cười,vẫn không thấy thẹn!
Có cô vợ thế này,sao anh phải hơn thua???

Ai bán nụ cười,đắt mấy anh cũng mua!
Để tặng cho em,trở lại làm “Cô Bé”!
Mới có mấy tuần,đổi vai làm mẹ!
Mặt mũi lúc nào,cũng cứ khó đăm đăm!!
Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»