Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU LẦN NỮA

346 trả lời, 52.174 lượt xem — Trang 1 / 12
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:02:12Tiền Giang>
                 
EM TÔI
 
Cầu Mỹ Thuận,ngày hai lần qua lại!
Tà áo gió đùa,mái tóc nắng ươm!
Cặp mang trên người,tình yêu giấu trong tim!
Em đi học,khi đã là người lớn!!
 
Mỗi khi em buồn,vì thiếu người đưa đón...
Quán cà phê Bờ Sông,bật laptop em mail:
Anh  “iu” ơi!Bé thấy nhớ anh “nhìu”!
Mùa Đông gần đến,anh hãy về,anh nhé!!
 
Sắp ba mươi tuổi rồi,em vẫn còn là cô bé!
Yêu suốt ngày,rồi chợt giận cả đêm!
Tình nhiều khi không cất ở trong tim!
Thương hay giận,đều chảy dài theo ngọn bút!!
 
Sợ nói không đủ lời,em dùng photoshop!
Biến con tim,thành ổ khóa Hoàng Lan!
Chiếc chìa thân thương đem khắc chữ Tiền Giang!
Còn quá trẻ,sao em chọn cho mình,tình cuối??
 
Mới hai tháng tròn,phải chăng em nông nổi?!?
Thơ xao xuyến lòng,liệu tình đã ngấm vào tim!?!
Những nụ hôn nồng,nhờ gió chuyển mỗi đêm
Anh sợ có lúc,em giận hờn,đòi lại!!
 
Hàng trăm câu thơ,em hứa yêu mãi mãi!
Phần còn lại cuộc đời,công thêm cả kiếp sau!
Đi về một mình!Thương em quá đi thôi!
Tình yêu lớn,nằm trong tráitim cô bé!!!
                                            Tiền Giang



Đính kèm (1)

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 06:23:11Tiền Giang>
NGƯỜI MẪU
 
Nếu em chịu làm người mẫu
Thì nên yêu lấy thơ anh!
Chúng mình đôi nơi cách trở!
Gần nhau qua nhịp cầu văn!!
 
Vì em,anh dồi ngọn bút!
Tạo dòng mật ngọt tặng đời!
Con tim chịu nhiều ray rứt!
Vì không điểm tựa,em ơi!!
 
Thơ tình chỉ toàn vay mượn!
Người mẫu ngày xưa xa rồi!
Lời yêu,trang thơ thắm đượm!
Người đi,mang cả niềm đau!!
 
Em đến như dòng nước mát!
Làm xanh mấy cõi mơ hồ!
Vườn thơ,hương bay ngào ngạt!
Đời người trộn lẫn hư vô!!
 
Yêu thơ,trần gian muôn lối!
Tri âm,không phải dễ tìm!
Nếu đã năm chờ tháng đợi
Thơ anh hãy cất vào tim!!!
                        Tiền Giang
📎 Trà my1
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 07:58:26Tiền Giang>
                       
CON TIM KHÔNG CHỊU HIỂU NHƯ NGƯỜI
 

Em bảo anh:Tình chúng mình là ảo!
Nên chỉ xem anh là chỗ dựa tinh thần!
Sẽ không bao giờ,có chuyện ái ân!
Sao lại phải,nhắc đến từ ly,hợp??
 
Ngày ta quen nhau,anh để mình choáng ngợp!
Trước hình bóng em,và mơ giấc tương phùng!
Nước giòng sông Tiền,hai gương mặt soi chung!
Vườn địa đàng,một cặp tình nhân đi lạc!!
 
Say đắm bên nhau,hương tình yêu bát ngát!
Dẫu Thúc Sinh,Từ Thức cũng tỵ ganh!
Xa lánh cuộc đời,không màng chuyện đua tranh!
Sống cuộc sống,những Địa Tiên,ngày trước!!
 
Nhưng đó chỉ là lòng anh ao ước!
Còn ngoài kia,bao thực tế bủa vây!
Những gì em đưa ra đều đúng,và đắng cay!!
Anh chỉ có thể,yêu em trong giấc mộng!!
 
Bị ném giữa,khoảng trời cao  đất rộng!
Anh và em,cứ quyện lẫn vào nhau!
Ôm cả trong tay:Hạnh phúc và khổ đau!
Cùng chết đuối bỡi giòng sông Định Mệnh!!
 
Em chẳng hề sai,khi bảo anh đừng đến!
Vì Thiên Đường và Địa Ngục quá gần nhau!
Nhưng con tim không hiểu thế em ơi!
Nó vẫn cứ yêu!Và không tin tình là ảo!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:05:05Tiền Giang>
                                      
PHÂN KHÚC THỜI GIAN
 
Giao ước rồi,cuộc tình này là cuối!
Nhưng không được cuối này rồi...cuối nữa,nghe em!
Ta chớ làm khó xử cho trái tim!
Nó chẳng thích,biến người thân thành kẻ lạ!!
 
Quá khứ đau buồn,hãy mạnh tay bôi xóa!
Chia thời gian,thành ba phân khúc rõ ràng!
Những phần đời nếu đã trót sang trang
Ta không truy cứu,vì nó thuộc về quá khứ!!
 
Hiện tại được tính:kể từ khi em lưỡng lự!
Bấm chuột chuyển cho anh,bài thơ kết giao đầu!
Yêu thương,giận hờn,rồi ta chết vì nhau!
Tất cả được gói trọn,trong cái từ “Tình Cuối”!!
 
Ta đến với nhau,nào có ai mai mối?
Tình càng sâu,nghĩa có nặng,cũng bỡi duyên!
Xa ngàn trùng,mà rất gần ở trong tim!
Cái cảm giác ấy,chắc em yêu thừa biết!?
 
Quá khứ phải quên,vì ta đang yêu tha thiết!
Còn tương lai?Tình cuối sẽ về đâu?
Trở ngại nào,phải vượt để có nhau?
Em yêu dấu có nửa phần trách nhiệm!!
 
Hãy hoàn tất con đường em đã chọn!
Chuyện học hành,chuyện thi cử và chuyện...yêu!
Đèo dốc của tương lai dù gian khổ bao nhiêu!
Bằng nghị lực,ta sẽ vượt qua,tất cả!!
 
Nhưng có một điều,anh mong em hãy nhớ!
Máu của tim anh,luôn nồng nặc mùi...ghen!
Tình cuối kia,chúng ta muốn được bình yên!
Ổ khóa đó,tuyệt đối không làm thêm chìa nữa!!!
                                                Tiền Giang
 

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:06:54Tiền Giang>
                                 
TÌNH YÊU TỔ HỌP
 
Anh đang cần những vần thơ góp lửa!
Nuôi sống con tim,để viết nốt chuyện tình!
Dẫu có đưa ra muôn ngàn lời hứa!
Cũng hoài công,vì em sợ phải hy sinh!!
 
Cuộc chiến ấy,chỉ mình anh đơn độc!
Đã nguyện ra đi,quyết chẳng chịu quay về!
Trong tình cảm,nếu thêm nhiều sông Dịch!
Tại sao trên đời,chỉ có một Kinh Kha??
 
Anh vẫn biết,em yêu như toán học!
Lúc mềm lòng,sẵn sàng đem tình cảm bình phương!
Nhưng căn bản,vẫn thích dùng tổ họp!
Có thể khoanh vùng và kiểm soát được nhớ thương!!
 
Khoảnh đất phía Đông,trồng hoa yêu và nhớ!
Hy vọng ngày về,xác pháo thắm đời nhau!
Má cứ hây hồng và môi kia vẫn đỏ!
Thơ viết cho người tình,mà ai đọc cũng xuyến xao!!
 
Còn bên Đoài,một rừng cây rậm rạp!
Dùng để che thân,nếu không thể yêu người!
Mặc cho tình vỡ và một trái tim tan nát!
Đã mấy lần,thêm một lần nữa,có sao đâu??
 
Thế cho nên,cứ buồn vui lẫn lộn!
Đem viết thành thơ,chẳng giấu ở trong lòng!
Mặc cho anh cố nuôi tình yêu lớn!
Còn em thì chao đảo giữa sắc không!!!
                                        Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:16:19Tiền Giang>
    

ÁO VÀNG HOA CÚC
 
Thu chưa sang,sao em mặc áo vàng?
Khiến anh nhớ màu Cúc Hoa yêu dấu!
Em bảo anh tình phai như sắc áo!
Đâu hay rằng,hồn vỡ dưới trăng thanh!!
 
Lời thơ em,như muối xát lòng anh!
Em đã bắt con tim yêu rồi đó!
Trên vùng sỏi đá,một đóa Hồng lại nở!
Thêm một lần,thuyền đắm bến Tiền Giang!!
 
Em đẹp tuyệt vời!Anh lại quá đa đoan!
Anh không xứng!Vạn lần anh chẳng xứng!!
Đôi mắt u buồn,đôi vai gầy chịu đựng!
Em chính là Thánh Nữ của trần gian!!
 
Hương của hoa Hồng,sắc của hoa Lan!
Anh tu mấy kiếp,trời bắt em lại đến?
Ta đang đi chung một chuyến tàu định mệnh!
Nỗi buồn riêng anh,sao em chịu chia đôi?
 
Anh phải dối lòng,khiến em chịu đớn đau!
Nhưng con tim đầu hàng em rồi đấy!
Dù một lần nữa,nước sông Tiền sóng dậy!
Anh nguyện về,yêu lấy sắc vàng kia!!!
                                      Tiền Giang
 



*Áo vàng dành chỉ cho mình anh thôi!
📎 Hoa Sứ 4
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:29:15Tiền Giang>
  NÀNG THƠ SẦU MUỘN
 
Đêm qua nằm mơ,thấy nàng thơ bật khóc!
Anh mãi dỗ dành,mới biết được nguyên nhân!
Cô ấy than phiền,tất cả cũng tại em!
Ấm ức vô cùng,nhưng nén lòng chẳng nói!!
 
Hơi bất ngờ,nên anh cố tình gặng hỏi:
Gương mặt u buồn,nàng chỉ mấy bài thơ!
Phía bên này,em sầu nhớ vu vơ!
Còn bên kia thì hoài nghi thắc mắc!!
 
Tình yêu chông chênh giữa hai từ được mất!
Thiếu độ bền và đầy ắp bi quan!
Câu trên yêu mà câu dưới lại thở than!
Sự mâu thuẫn,khiến nàng thơ mệt mỏi!!
 
Em từng bảo:Tình yêu không có tội!
Nhưng lại thường xuyên,tra tấn tình yêu!
Gặp lại nhau rồi,ta còn được bao nhiêu!
Những lời nói yêu thương và nhung nhớ??
 
Một bên tình yêu,một bên thực tế!
Nặng bên này,ắc phải nhẹ bên kia!
Cứ vài ba hôm lại trừ cộng nhân chia!
Dù uống thuốc tiên,sớm muộn gì tình cũng chết!!
 
Vắng tình yêu,Nàng Thơ đâm mỏi mệt!
Viết làm gì?Và viết để cho ai??
Ôm tình trong tay mà không tin ở ngày mai!
Nếu biết thế,thà đừng yêu,cho bớt khổ!!!
                                           Tiền Giang
 
📎 Bằng lăng 7
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:25:35Tiền Giang>

ĐÂU CHỈ CÓ TÌNH YÊU(1)
 
Tình không phai,thơ có thể nào phai!!
Nguyên lý đó,hãy nằm lòng,em nhé!
Khi máu trong tim vẫn chan hòa sắc đỏ!
Ta còn bao nhiêu thứ,để viết trên đời!!
 
Một con thuyền vật vã giữa biển khơi!
Cái chết một người,làm đau trăm kẻ khác!
Họ xuôi ngược giữa biển trời của Tổ Quốc!
Đi tìm cho chúng mình,riêng một góc bình an!!
 
Em hãy theo anh,về sống giữa Đại Ngàn!
Để hiểu vì sao,họ dùng từ Phố Núi!
Những con dốc,nếu ta không đứng đợi!
Có nhau rồi,vẫn cảm thấy cô đơn!!
 
Em từng viếng thăm những mái ấm tình thương!
Ở nơi đó,trăm mảnh đời bất hạnh!
Những cái nhìn ngơ ngác và con tim giá lạnh!
Không có mẹ hiền,sao bé vẫn cứ được sinh ra???
 
Nếu còn buồn,mình có thể đi xa!
Nam Mỹ,Trung Cận Đông,hay cả vùng Bắc Á!
Những cuộc xung dột,biến người thân thành kẻ lạ!
Nỗi đau của loài người,ta không viết được hay sao???
 
Thế gian này,không phải chỉ tình yêu!
Mới truyền sức nóng,làm tim ta rung động!!
Bên nhau rồi,giữa trời cao biển rộng!
Chẳng có gì,lại không thể viết thành thơ!!!
                                      Tiền Giang
1.Em sợ được ở bên nhau rồi không còn cảm xúc để làm thơ!!
                        
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 08:33:42Tiền Giang>
                        
ĐÒN ROI CỦA THƯỢNG ĐẾ
 
Sự trừng phạt khốc liệt nhất nằm trong tình yêu!
Thượng Đế đã ra tay lấy đi tất cả!
Những vườn hoa Hồng,giờ biến thành sỏi đá!
Lời yêu thương,tựa thuốc độc giấu trong tim!!
 
Những kẻ đang yêu,đều mắc bệnh chóng quên!
Không ít người vừa trở về từ Địa Ngục!
Vết sẹo tình phụ,chưa phai mờ trên ngực!
Con tim chỉ còn,nửa cơ số máu,vẫn yêu!!?
 
Cuộc sống con người,đâu được bao nhiêu!
Thượng Đế nỡ đem họ làm trò tiêu khiển?
Âu yếm,nhớ nhung,thương yêu,quyến luyến!
In trên da người,chẳng khác những lằn roi!!
 
Có người thụ hình,ắc có kẻ đứng coi
Sự trừng phạt,ngàn đời nay vẫn thế!
Xác vất gò hoang,hồn giam vào bể khổ!
Để kiếp sau,đừng nhắc đến tiếng yêu!!
 
Đến thì ồn ào,ra đi lại quạnh hiu!
Khung trời ấy,giờ chỉ toàn bóng tối!!
Nhưng nào có ai,chịu cúi đầu sám hối!
Đừng bao giờ,chạm đến HOA TÌNH YÊU!!
                                      Tiền Giang

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:24:46Tiền Giang>
 TRƯỚC CỔNG THIÊN ĐƯỜNG
 
Tình em,sóng cuộn Sông Tiền cũ!
Thơ anh mây che Phố Núi xa!
Tình em ngây ngất hồn lữ thứ!
Thơ anh tô hồng thêm dáng hoa!!
 
Cố viết cho xong chuyện chúng mình!
Hoa lồng với bóng dưới trăng thanh!
Sông xưa hát khúc ca tương họp!
Hai trái tim yêu,khắc chữ tình!!
 
Mái tóc em hong dưới nắng vàng!
Môi hồng,má thắm,đóa Hoàng Lan!
Anh về gom hết bao thương nhớ!
Trả lại cho người,lúc Đông sang!!
 
Ngày tháng đi qua,em cứ chờ!
Tình ta làm chứng bỡi trang thơ!
Yêu anh,em giấu giòng dư lệ!
Chỉ mới gần nhau,trong giấc mơ!!
 
Ngày ấy không còn xa lắm đâu!
Vườn yêu hoa lá sẽ xanh màu!
Nụ hôn dồn nén bao thương nhớ!
Trước cổng Thiên Đường,ta có nhau!!!
                                    Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:34:53Tiền Giang>
TIỄN EM LÊN ĐƯỜNG ĐI HỌC
 
Sáng nay,anh làm thơ,tiễn em lên đường!
Tay xách,nách mang,làm cô học trò nhỏ!
Cửa Khổng,sân Trình,vẫn đang rộng mở!
Biển học vô bờ,bơi được,em cứ bơi!!
 
Buổi sáng đến trường,buổi chiều nghĩ về nhau!
Giáo trình,nhớ lồng tên anh vào đó!
Ước gì bây giờ,chúng ta có em bé!
Để em địu con đến trường,thì hay biết bao nhiêu!!
 
Thiết kế thời trang,phải vẽ Thần Tình Yêu!
Những hoa văn,lấy hình trái tim làm chuẩn!
Cự ly xê dịch nên luôn luôn cố định!
Đừng bao giờ,vượt khỏi tầm tay anh!!
 
Học tập miệt mài,thời gian sẽ qua nhanh!
Mong em khuây khỏa,giảm bớt yêu và nhớ!
Bài tập đừng lồng hai con tim vào đó!
Thầy cô sẽ buồn,vì chỉ chấm toàn thơ!!
 
Chúc em hoàn thành tất cả những ước mơ!
Để đóa Hoàng lan,ngàn đời khoe sắc thắm!
Để em mãi mãi là người tình anh say đắm!
Giữa cuộc đời thường,giống như ở trong thơ!!!
                                                Tiền Giang
📎 Mái tóc 12
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:21:31Tiền Giang>
YÊU SUỐT BỐN MÙA
 
Ta hãy làm đôi chim Uyên Ương!
Sải đôi cánh rộng chốn Thiên Đường!
Gieo giòng mật ngọt cho trần thế!
Đừng để tình chỉ là khói sương!!
 
Gieo ngàn hoa thắm giữa vườn XUÂN!
Thượng Đế cho ta được mấy lần?
Cả sắc lẫn thanh,tìm đâu thấy??
Muôn hoa,anh chọn chỉ mình em!!
 
Mùa HẠ,bên thềm lắm gió mưa!
Nhớ thương,nói mấy,để cho vừa??
Lệch vòng tóc rối,thơm mùi áo!
Lối cũ riêng dành,anh đón đưa!!
 
Cúi nhặt cho em,chiếc lá vàng!
Nhìn em,anh vẫn biết THU sang!
Tình yêu,giờ đã tường thật ảo!
Vắng đóa Hoàng Lan,nhớ ngút ngàn!!
 
Em vẫn đợi chờ,ngọn gió ĐÔNG!
Nâng ly,ta hát khúc tương phùng!
Vòng eo tuy nhỏ,tình không nhỏ!
Ngàn nụ hôn nồng,hết nhớ mong!!!
                                  Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:38:07Tiền Giang>
THẬT VÀ ẢO
 
Cuộc tình ảo,trái tim đau là thật!
Con sông nợ duyên thành cái bẩy chết người!
Đi con đường của em,và hãy tránh xa tôi!
Một kẻ chỉ đem buồn đau,cho người khác!!
 
Chia tay em,tim tôi không vỡ nát!
Nhưng sẽ tan,thành bọt nước,chảy theo sông!
Một cuộc tình,vừa có đã thành không!
Giữ làm gì,một trái tim què quặt???
 
Đó là giọt mưa!Không phải là nước mắt!!
Kẻ lỡ đường,không thay được bóng hình xưa!!
Người ta không bán nỗi buồn,mà mình lại đi mua!!
Đem máu đỏ,xây lâu đài trên cát!!!
 
Tôi không than thở là mình đã đánh mất
Bản họp đồng đẹp nhất của dời tôi!!
Không thể trách nàng,vì người có ký đâu?
Đó vẫn chỉ là một tờ giấy trắng!!!
 
Trời cứ mưa hoài,làm ướt nỗi đau thầm lặng!!
Ôi!Tri am!Tri kỷ!Nay còn đâu??
Vần thơ nào,cứ đè nặng lên tôi!
Tựa như mộtgiofng sông băng đang vỡ!!!
 
Em đứng đó,làm sao tôi không nhớ???
Những chữ thật to: HỨA CHỈ YÊU MÌNH ANH!
Tôi trót dại khờ,đem khắc nó lên tim!
Giờ muốn xóa,không cách nào xóa được!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:16:30Tiền Giang>
 VẮNG TIẾNG CƯỜI
 
Ba giờ sáng,thức rồi không ngủ lại!
Nghe tiếng mưa xào xạc,anh nhớ em!
Một chút buồn vẫn nấp ở trong tim!
Gặp nhau miết,mà sao lòng vẫn nhớ?!?
 
Tối qua,giọng nói của em,nghe rất nhỏ!
Ít tiếng cười giòn và hay lập lại:Anh ơi!!
Điện thoại cầm trên tay,mà hồn thấy chơi vơi!
Anh có cảm giác:Em gần trong gang tấc!!
 
Hãy cài Video Call,để cho anh thấy mặt!
Biết em đang cười,dù lòng rất nhớ anh!
Để anh được nhìn khuôn mặt đẹp xinh!
Đôi mắt mơ buồn và sợi dây chuyền định vị!!(1)
 
Xa mới mấy hôm,mà lòng anh sóng dậy!
Người ta bảo nhớ nhiều,sẽ mắc bệnh tương tư!
Nhưng anh có cách nào để khỏi nhớ em đâu??
Men tình ái đã hòa vào da thịt!!
 
Chúng ta không sợ chuỗi tháng ngày xa cách!
Nhưng sợ vắng tiếng cười,của cuộc gọi mỗi đêm!
Trời sắp sáng rồi,anh vẫn thấy nhớ em!
Nếu có gọi,hãy cười nhiều lên em nhé!!!
                                               Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:09:05Tiền Giang>
VẮNG ANH CÒN CÓ NÀNG THƠ
 
Anh về,em nhớ anh chăng?
Anh về,anh nhớ hàm răng em cười!(ca dao)
Em cười,nhưng chẳng giống cười!
Cười mà rơi lệ,là người đang yêu!
Anh về,em nhớ bao nhiêu?
Để anh đắp đập ngăn triều đừng lên!
Những gì em nói chớ quên!
Chờ anh trở lại,đáp đền tình em!!
Anh đi,để lại con tim!
Người thương,kẻ nhớ,muộn phiền chia đôi!
Xa anh,son nhạt bờ môi!
Áo hồng xếp lại,nụ cười vắng xa!
Anh về,nhớ một loài hoa!
Lúc thương,lúc giận,thật là đáng yêu!
Thu đem nắng nhạt hong chiều!
Thương em,biết nhớ bao nhiêu,thì vừa??
Cuối thu,trời vẫn còn mưa!
Sợ phương trời ấy,gió lùa tóc em!
Cái Bè giờ đã vào đêm!
Chăn kia ai đắp?Môi mềm ai hôn???
Tương tư héo úa tâm hồn!
Yêu nhau hãy nén nhớ thương đợi chờ!
Vắng anh còn có Nàng Thơ!
Xoa lưng em ngủ,tựa bờ vai ngoan!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 07:53:57Tiền Giang>
 

MƯA VÀ ÁO
 
Em khoe anh,nhan sắc áo dài hồng!
Khiến anh ngỡ,tình đang trong mùa cưới!
Con tim trước kia,có đôi phần do dự
Giờ đã hoàn toàn giao phó hết cho em!!
 
Tối nay mưa về,làm ướt cả màn đêm!
Lòng không lạnh,nhưng ngập tràn nhung nhớ!
Giọt nước lăn dài,âm thanh nghe thật rõ!
Tựa như lần đầu,em chợt thốt tiếng yêu!!
 
Mưa vẫn chập chùng,ngọn đèn phố liêu xiêu!
Nhìn màu áo,tim tưởng chừng ấm lại!
Một lần cho nhau,có phải là mãi mãi?
Không gian nào,chứa hết những lời yêu?
 
Mai đây anh về,em còn giữ bao nhiêu
Màu tươi thắm,chiếc áo dài đang mặc?
Trong nụ hôn nồng,cấm em không được khóc!
Ngày tương phùng,đâu phải phút chia xa??
 
Mưa gió ngập trời,nhưng rồi cũng sẽ qua!
Nếu thương nhớ,hãy giữ màu áo ấy!
Để mỗi giấc mơ,nếu vô tình thức dậy
Em vẫn còn ở đó,chẳng rời xa!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-31 02:37:05Tiền Giang>
QUÂN TẠI TƯƠNG GIANG ĐẦU...
 
Sắc và không,em đã ngộ ra rồi!
Giờ anh ở đầu nguồn,em cuối bãi!
Hay cho câu:Mưa ngàn cùng chớp bể!
Giòng sông Tiền,giờ đã hóa Tương Giang!!
 
Hứa với anh rồi:Buồn theo gió đã tan!
Giờ chỉ có niềm vui ngày tương hội!
Em nhớ mong khiến lòng anh bối rối!
Như cơn mưa rừng đang trút nước ngoài hiên!!
 
Bằng Lăng,Dã Quỳ,run rẩy gọi tên em!(1)
Sau ánh chớp,đất với trời là một!
Mùa mưa đến,trời dồn bao nhiêu nước
Chuyển về cho em bằng sông mẹ Mekong!!
 
Chắc lọc phù sa,xanh thắm những chờ mong!
Nước làm béo tốt những con rô,con sặc!
Cá diếc,cá linh cũng theo về với nước!
Bông điên điển buồn,mùa nước nổi nuôi nhau!!
 
Đưa tay ra ngoài hứng giọt mưa rơi!
Soi bóng nước,thấy hình em trong đó!
Mây xuống thấp,đèn vàng ôm lấy phố!
Một chút buồn,một chút nhớ,gửi về em!!!
                                      Tiền Giang
1.Hai loài hoa đặc trưng của Tây Nguyên


📎 Phố mưa 4
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-08 03:08:19Tiền Giang>
CÂU CHUYỆN TÌNH VIẾT DỞ
 

Ai gom hết nỗi buồn của trần thế
Đem về đây,đè nặng trái tim ta?
Nắng thì ưu phiền,mà mưa lại xót xa!
Trong tiềm thức,một cái gì đang vỡ!!
 
Con tim nào chẳng nuôi bằng máu đỏ?
Tình yêu nào,không sống bỡi niềm tin?
Buông em ra rồi,ta ôm lấy cô đơn!
Một khoảng trống,không có gì lấp nổi!!
 
Con thuyền tình đang đi vào giông bão!
Những trang thơ,bay tán loạn trong hồn!
Trên biển tình,ta trót lạc mất em!
Lửa chưa ấm trong tim,giờ vội tắt!!!
 
Vẫn biết cuộc đời được tạo bằng nước mắt!
Nhưng đại dương nào rửa hết được niềm đau?
Nghĩa trang nào chứa hết mộ tình yêu?
Tình đi thật xa,sao buồn còn ở lại??
 
Mới viết chương đầu,hồn đã nghe tê tái!
Câu chuyện tình buồn,đoạn kết sẽ về đâu?
Sau biến cố này,liệu còn có thấy nhau?
Để viết tiếp,những chương còn dang dở???
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 12:24:48peli>
BÃO LÒNG
 
Mới đó mà anh vội quên sao
Tín vật trao nhau mới hôm nào?
Ba Dấu Yêu(*) trang nào lưu giữ?
Thời gian chưa thắm đã úa màu?!
 
Giữa hai ta đâu có bản hợp đồng
Có ai quy định khoản nhớ mong
Niềm tin chưa chín,tình vô nghĩa!
Chút tình hoa tím thả xuôi dòng
 
Chiều hôm qua sông Tiền nổi sóng
Khóc một loài hoa vỡ mộng lòng
Thuyền tình chưa luớt vào tâm bão
Đã vội ly tan,đắm giữa dòng!???
 
Hỡi người phương ấy có hay không?
tim em không có ngã ba lòng
Đuờng tình đã định ,người quay lại???
Lửa hôm nào thắp có còn không?
 
Anh thắp làm chi ngọn lửa lòng
Trao làm chi lắm nổi nhớ mong
Trang thơ thắm đuợm lời hẹn uớc
Ai thấu nìêm đau Hoa tím không??????

(*):Ba bài thơ Dấu Yêu!

📎 Image306
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-09 09:56:33thubuon84>
Trích đoạn: Tiền Giang

CÂU CHUYỆN TÌNH VIẾT DỞ

Ai gom hết nỗi buồn của trần thế
Đem về đây,đè nặng trái tim ta?
Nắng thì ưu phiền,mà mưa lại xót xa!
Trong tiềm thức,một cái gì đang vỡ!!
..................................................

Mới viết chương đầu,hồn đã nghe tê tái!
Câu chuyện tình buồn,đoạn kết sẽ về đâu?
Sau biến cố này,liệu còn có thấy nhau?
Để viết tiếp,những chương còn dang dở???
                                     Tiền Giang

 
            HỎI TIỀN GIANG
[color=darkgreen]Yêu là gì mà sao ta khắc khoải
Nhớ thương nhiều nhưng không thể gọi tên
Tương tư ai trong nét bút trao nghiêng
Mà tay cứ viết thành tên người ấy![/color]
[/align] 
[/align]Mỗi lời yêu là một lần thầm gọi
[/align]Gọi tên Người - Người mãi mãi phương xa
[/align]Để buồn đau gặm nhấm trái tim ta
[/align]Theo năm tháng ta chết mòn - sống mỏi!
[/align] 
[/align]Yêu là nhớ là thương là chờ đợi
[/align]Là lặng thầm theo chân bước người ta
[/align]Yêu là gì mà sao lúc chia xa
[/align]Lại cảm thấy nhớ thương nhau quay quắt!
[/align] 
[/align]Tiềng Giang ơi? Yêu là gì bạn biết?
[/align]Hãy giúp tôi định nghĩa hết tình yêu
[/align]Dù buồn - vui - sướng - khổ đến bao nhiêu
[/align]Tôi chấp nhận với những điều như thế!
[/align] 
[/align]Thấy thơ bạn cũng hay viết về tình yêu nên Thu muốn hỏi bạn những cảm xúc về tình yêu trong bạn?
[/align] 
[/align] 
[/align] 
"Nứt đá sinh ra nhóc Khỉ Hồng
Là Tôi không phải Tôn Ngộ Không"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-10 02:43:33Tiền Giang>
Tiền Giang ơi? Yêu là gì bạn biết?
Hãy giúp tôi định nghĩa hết tình yêu

*Quan niệm về tình yêu thì mỗi người mỗi khác!Có kẻ chỉ cho mà không nhận,nhưng có người chỉ đòi nhận mà không chịu cho!!!TG chẳng biết phải trả lời THUBUON84 như thế nào?Nhìn hình hai đứa bé cứ hôn qua hôn lại TG mắc cười muốn chết!Thôi thì tạm định nghĩa như thế này nhé:

ĐỊNH NGHĨA YÊU!
 
Yêu là gửi con tim người khác giữ!?
Xa một ngày,đã hồn lạc phách xiêu?!
Chưa gặp mặt người,mà lòng đã nói yêu!
Như câu chuyện trên trang thơ vừa đọc!!
 
Buổi sáng vừa cười,buổi chiều lại khóc!
Hôn nhau xong lại muốn nói chia tay?!
Người đi rồi,lòng lại nhớ quắt quay!
Tưởng trái đất sắp đến ngày tận thế!!!
 
Yêu là quen mùi thơm của hơi thở!
Nhớ luôn số đo của cả ba vòng!?
Không nhận được mail là ngày đợi đêm mong!
Chúc ngủ ngon,nhưng không hôn,cũng giận??!!
 
Phải thích nghi mùi đặc trưng của son phấn!
Mùi tóc thơm,mùi da thịt và mùi...Ghen!?!?
Những người đang yêu, sống bằng nửa trái tim??
Vì nửa khác,bị người đem...ngâm rượu!!!
                                      Tiền Giang
(Mong bạnkhông giận nha!)
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
1
Theo định nghỉa TY của boy chỉ qua 2 câu thơ ngắn này , tặng cho nhửng chú em và nhửng cô bé
khi bước vào ngưởng cửa của TY

Yêu là giấc mộng đêm dài [sm=a%20flower%20for%20her.gif]
Cho người nhập mộng nhớ hoài người dưng

boy white black





Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: white black

Theo định nghỉa TY của boy chỉ qua 2 câu thơ ngắn này , tặng cho nhửng chú em và nhửng cô bé
khi bước vào ngưởng cửa của TY

Yêu là giấc mộng đêm dài [sm=a%20flower%20for%20her.gif]
Cho người nhập mộng nhớ hoài người dưng


Yêu là giấc mộng đêm dài [sm=a%20flower%20for%20her.gif]
Cho người nhập mộng nhớ hoài người dưng
...
Người dưng thì cứ rửng rưng
Cho người nhập mộng mắt sưng vì Người
Mắt sưng không phải khóc - cười
Mắt sưng vì đã tương tư Người mấy đêm


 
"Nứt đá sinh ra nhóc Khỉ Hồng
Là Tôi không phải Tôn Ngộ Không"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-21 09:41:28Tiền Giang>
Người dưng thì cứ rửng rưng
Cho người nhập mộng mắt sưng vì Người
Mắt sưng không phải khóc - cười
Mắt sưng vì đã tương tư Người mấy đêm


THU HẾT BUỒN
 
Thu Buồn giờ đã vui chưa?
Buồn vui cũng giống nắng mưa,thôi mà!
Đời người như một vườn hoa!
Chỉ ngắm,không hái,mới là thi nhân!
Tình duyên trời đã định phần!
Kêu ai nấy dạ,một lần rồi thôi!
Hãy tô thêm chút son môi!
Má hồng tí nữa,để người ngẩn ngơ!
Lưới tình thả xuống vần thơ
Duyên kia đã định,bất ngờ vướng thôi!
Thế là chim nhạn có đôi!
Thu Buồn giờ đã có người làm vui!
Môi xinh thấp thoáng nụ cười!
Hết sầu,hết nhớ,tương tư(thì xin) vẩy chào!
Không còn rạo rực,xuyến xao!
Vườn thơ nếu có,gặp nhau...chỉ cười!!!
*Vì thấy em kêu sưng mắt nên làm cho vui một tí thôi!

 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-05 03:53:18peli>
TÌNH ĐẦU-TÌNH CUỐI

Tình đầu lưu dấu,khó nhạt nhoà!
Mười năm tàn úa một dáng hoa
Hối tiếc em làm tim rơi vỡ
Tình đầu chôn liệm,lắm xót xa!

Tóc thề thả xuống chấm lưng thon
Con tim ngày tháng đã héo mòn!
Hai muơi hai tuổi thành hoa héo!!
Một lần gãy gánh ,hết còn son!!

Lần nữa gieo mình biển yêu thương!
Ngờ đâu số kiếp vẫn đoạn trường!
Tơ hồng ngăn lối,tình lỡ muộn
Người bên người khác,ngã ba đường!

Hai tám xuân xanh ngỡ đã già!
Ai ngờ lưu luyến chút tình xa
Ấp yêu một mối tình thơ ấy!
Một mối tình xa,mộng bướm hoa

Anh yêu !mỗi ngày quen như lạ!!
Em yêu!một tiếng gần mà xa!
Hỏi khách thi nhân phương trời ấy
Thương nhớ chăng người?một dáng hoa??

Tiền Giang-Phố Núi, gần mà xa!
Hoàng Lan lưu luyến “Gốc Thông Già”!
Dấu Yêu gửi trọn bao nhung nhớ!
Nhuộm màu tươi thắm,mối duyên ta!

Tình cuối là đây,tuy cách xa!
Duyên thơ mãi thắm,chẳng nhạt nhoà !
Đừng để thời gian là héo úa!
Tình cuối muôn đời!Ta với ta?!
                               Hoàng Lan
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-27 10:33:23thubuon84>
trích:
THU HẾT BUỒN
Thu Buồn giờ đã vui chưa?
Buồn vui cũng giống nắng mưa,thôi mà!
........................................................
Vườn thơ nếu có,gặp nhau...chỉ cười!!!
*Vì thấy em kêu sưng mắt nên làm cho vui một tí thôi!
                                                                                                TIỀN GIANG
 
 
THU VẪN BUỒN

Thu buồn muôn thủa vẫn buồn %
Giống như ong bướn chập chờn ghẹo hoa!
Lưới tình thả xuống vườn thơ
Ngóng trông bao tháng đến giờ vẫn không!
Chắc nay má đã bớt hồng
Người chê sắc kém nên không giám vào
Để giờ lòng vẫn xuyến xao
Lâng lâng nỗi nhớ nơi nao - một người!!!
"Thubuon cũng không nghĩ đó là thật đâu: "thơ mà" nhưng có lẽ với Thu thì thơ cũng chính là một phần của tiếng lòng!"

"Nứt đá sinh ra nhóc Khỉ Hồng
Là Tôi không phải Tôn Ngộ Không"
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-28 12:57:46Tiền Giang>


VẤN LÒNG
 
“Tiếc gì một chút tàn tro ấy”!
Câu nói sao nghe nhói cả lòng!!
Thơ hay nhưng người đâu phải vậy!
Vì sao em vẫn cứ chờ mong??
 
Em!Đóa Phù Dung đầy hương sắc!
Cớ sao lòng mãi vướng u buồn?
Hãy quên những gì vừa đánh mất!
Đem tình ươm lại giữa mùa Xuân!!
 
Tối nay,vườn thơ anh quá bước
Gặp nhau vẫn chẳng thấy em cười!
Lời yêu em thốt,tim ngây ngất!
Thơ bỗng đắm chìm trong xuyến xao!!
 
Anh chẳng như lòng em nghĩ đâu!
Chút tình bèo nước sẽ tan mau!
Lời hay,ý đẹp,dâng em hết!
Lớp lớp Tiền Giang khói sóng sầu!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
GIỚI HẠN CỦA TÌNH YÊU
 
Khi loài người thốt lên tiếng YÊU!
Đó là âm thanh phát ra từ tim
                             chứ không phải phổi!
Sóng âm của nó êm như ru,nhưng vang dội!
Cách cả ngàn cây số,vẫn cứ nghe!!
 
Yêu là hiện thân đẳng cấp của si mê!
Là một loại bệnh tâm thần,không thuốc chữa!
Con tim lúc nào cũng cháy bùng như ngọn lửa!
Quý người khác hơn bản thân mình,
                             mà không chút oán than!!
 
Cho dù bên ngoài có động đất hay băng tan!
Lũ quét,sóng thần,đem cho ta cái chết!
Bao nhiêu thứ trên đời có thể mất!
Nhưng không bao giờ,hủy diệt được tình yêu!!
 
Lý trí đóng vai trò là một kẻ tham mưu!
Chỉ con tim,mới toàn quyền quyết định!
Nó rất ghét những ngôn từ phỉnh nịnh!
Càng không ưa,chuyện tính toán,so đo!!
 
Nó không thích các từ:mua,bán hay tặng,cho!
Mà chỉ tâm đắc mỗi một từ “Dâng Hiến”!
Khi nói yêu rồi,nó vô tình phát hiện:
Yêu con tim,không phải yêu nhan sắc một người!!
 
Nên dẫu chưa một lần,được gặp mặt nhau!
Chữ YÊU ấy,chẳng có gì thay đổi!
Suy nghĩ đắn đo,chứ không hề nóng vội!(1)
Vậy giới hạn nào,để :Không thể nói yêu”??
 
Gặp hay không,rồi cũng chỉ bấy nhiêu!
Cái đoạn cuối ấy,chỉ cần “Thêm” hay “Bớt”!
Em dù muốn, cũng không thể nào lấy được
Thứ TÌNH YÊU kia,ra khỏi trái tim anh!!!
                                            Tiền Giang
1.Em bảo xem hết thơ anh hàng tháng trời rồi
   mới nói yêu!
 
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-22 06:40:22peli>
GIẤC MƠ CỔ TÍCH


Khi nổi nhớ đã trở thành thói quen!
Muốn quên một chút,mà không sao làm đuợc!
Nổi nhớ dài,không thể đo bằng thước!
Yêu anh rồi,nổi nhớ cứ quanh em!

Nụ hôn anh ,ru giấc ngủ mỗi đêm!
Nếu thiếu vắng,giấc không thành trằn trọc!
Lúc nhớ anh,nhiều khi em muốn khóc!
Tim kêu gào,tha thiết gọi:”Anh ơi!”

Từng mail anh,nụ hôn thắm bờ môi!
Câu yêu dấu,mỗi ngày không thấy chán!
Có phải yêu thơ,nên em hay lãng mạn!
Giữa cuộc đời,mơ chuyện cổ tích vời xa??

Chưa một lần ,anh ôm ấp đóa hoa!
Anh đã vội đặt tên “Tình Bất Tử”??
Chẳng phải không tin,nhưng lòng tự hỏi!
Phải chăng đây ,là cổ tích giữa đời thường??

Vườn Địa Đàng,vì anh đó ngát hương!
Em sẽ đợi,chỉ một người duy nhất!
Viết cùng em,một tình yêu bất diệt!
Cổ tích giữa đời thường,em tha thiết chờ mong!!


Hoàng Lan




📎 49af902a_thuyenhoa
HOÀNG LAN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-14 15:48:19Tiền Giang>
XÉT LẠI CHUYỆN
              LƯU BÌNH DƯƠNG LỄ
 
Em đưa ra câu chuyện nàng Châu Long!
Khiến anh thấy thời gian sao dài quá!
Anh vốn không có chí như anh chàng Dương Lễ!
Biết đến bao giờ mới được sớm gặp lại em??
 
Chuyện có vẻ hoang đường,nên anh chẳng muốn tin!
Hy sinh vợ,để giúp người thành đạt?!
Quả nữ,cô nam,trăng thanh,gió mát!
Không sức mẻ gì,chuyện kỳ cục lắm thay!!
 
Chàng bên Đông,nàng thì ở phía Tây!
Hai cánh cửa buồng,cách nhau đúng một tấc!
Suốt ba năm trời,khiến người ta thắc mắc!
Liễu Hạ Huệ bên Tàu,cũng ngã mũ chào thua!!(1)
 
Đặc điểm của tình yêu là không được bán mua!
Càng không thể tùy nghi đem cho mượn!
Câu chuyện này do họ Lưu khởi xướng!
Cơm nguội,dưa cà,chỉ muốn bạn thành công!!
 
Bao người khen,ta có thể chê không??
Khi giá trị tình yêu bị xem nhẹ!
Tội nghiệp vô cùng anh chàng Dương Lễ!
Đỗ đạt để làm gì,khi đánh mất tình yêu!??
 
Lập lại chuyện này,anh quyết chẳng chịu đâu!
Đừng bảo em,là Châu Long đấy nhé!
Anh sẽ không mắc lừa như chú khờ Dương Lễ!
Thành công rồi,đứng nhìn họ dắt vợ mình đi!!!
                                                Tiền Giang
1.Liễu Hạ Huệ tên Triển Cầm người nước Lỗ thời Xuân Thu nổi tiếng là chính nhân quân tử
không hề quan tâm đến chuyện sắc dục.
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»