Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU LẦN NỮA

346 trả lời, 52.176 lượt xem — Trang 2 / 12


CÒN LẠI MỘT THÚ VUI
 

Cuốn từ điển nào,mới thêm nghĩa chữ YÊU!
Cho tôi xin để gửi cho người đó!
Ngày nào tôi,cũng nghe nàng nói NHỚ!
Nhưng cứ nghĩ rằng,chỉ mới một lần thôi!!
 
Thật là dại khờ!Thương quá em tôi!
Một buổi sáng,viết trăm câu thơ hờn dỗi!
Giá như đầu giây.tôi để cho em nói!
Chắc đã vỡ òa,bao nhung nhớ,hờn ghen!!
 
Hết ngày lại đêm,mail riết đã thành quen!
Mười ngón tay ngà,rải đều trên bàn phím!
Trách móc,giận hờn,hôn nhau và hò hẹn!
Có bao nhiêu tình,em dồn gửi hết cho tôi!!
 
Đêm nay mưa về,trời không có ánh sao!
Tim mình lạnh,lại thương người đơn lẻ!?
Nếu được hôn,đôi mắt em đẫm lệ!
Đánh đổi cuộc đời,không một tiếng than van!!
 
Mail đọc rồi,vẫn thấy nhớ miên man!
Muốn em viết nữa,ngày phải đôi ba bận!
Chưa được gần nhau,phần số ta lận đận!
Chỉ còn niềm vui,nghe em nói NHỚ và YÊU!!!
                                        Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0


CÓ PHẢI LÀ NỖI NHỚ
 
Ba tiếng đồng hồ,em không gọi điện hay nhắn tin!
Anh cứ bồn chồn,tựa ngồi trên đống lửa!
Biết là chẳng có gì,sao vẫn phập phồng lo sợ!
Chỉ e điều không hay xảy đến với em yêu!!
 
Đang mơ màng,chuông điện thoại chợt reo!
Vẫn tiếng cười giòn như băng tan ngày ấy!
Chỉ vậy thôi,mà thấy lòng vô cùng sảng khoái!
Lạ lùng thay,tâm trạng kẻ đang yêu!?!
 
Giải thích lòng vòng,em cũng chẳng hiểu đâu!
Sự thương nhớ của đàn ông,thường khác xa phụ nữ!
Nó không âm ỉ mà vô cùng dữ dội!
Chỉ muốn đốt thời gian,thành ngọn đuốc cháy thật mau!!
 
Vài tiếng đồng hồ,là đã muốn gặp nhau!
Check mail,nhắn tin hoặc chờ nghe điện thoại!
Gặp rồi gặp nữa,suốt ngày mong gặp mãi!
Còn làm được việc gì,khi thương nhớ quắc quay??
 
Luôn dặn lòng,phải nghĩ đến tương lai!
Giữ lời hứa với em,với mối tình thơ tuyệt đẹp!
Lại cầm bút,mở sách ra viết tiếp!
Câu chuyện tình,bằng ngôn ngữ Nhớ và Yêu!!!
                                                     Tiền Giang!

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0


CÁNH HOA LAN HỒ ĐIỆP
 
Thị trấn nhỏ,nuôi một tình yêu lớn!
Tháng bảy về,trời An Hữu vẫn xanh!
Em bảo rằng không làm thơ tặng anh!
Vì con tim dành cho mùa Vu Lan báo hiếu!!
 
Em không nói,bản thân anh vẫn hiểu!
Ơi Cẩm Loan!Người con gái ngoan hiền!
Hoa tím Lục Bình đã bắc nhịp cầu duyên!
Nhưng anh sợ làm tổn thương em đó!!
 
Mỗi năm một lần,Hoa Từ Bi lại nở!
Giọt nước Thiền,tưới mát cõi trần gian!
Mở cửa tâm hồn,đón ánh sáng Vu lan!
Đừng nói một tháng,dù một năm
                                      Anh cũng chịu!!
 
Em hỏi nguyện gì trong mùa báo hiếu?
Nguyện loài người xóa hết những thương đau!
Nguyện mỗi ngày ta lại được thấy nhau!
Và cánh Lan Hồ Điệp cứ giữ hoài sắc thắm!!
 
Tâm có chút Thiền,càng làm say đắm!
Lục dục,thất tình,sẽ theo gió bay xa!
Dưới chân Linh Sơn đang nở một rừng hoa!
Đóa đẹp nhất,chính là em tôi đó!!!
                                      Tiền Giang



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0


THỬ THÁCH
*Viết sau khi nghe bài “Xa vắng”
Theo đường link em tặng.
 
Xa cách là ngọn gió
Đo độ nồng tình yêu!
Những đóm lửa nho nhỏ
Gió sẽ làm liêu xiêu!!
 
Đừng giống người xưa ấy!
Tẩy trang để đợi chờ!
Yêu không cần phải vậy!
Cứ đẹp và làm thơ!!
 
Nếu là mối tình lớn
Gió thổi bùng lên thôi!
Trong biển đời hỗn độn
Chẳng dễ gì mất nhau!!
 
Con tim và khối óc
Chia nửa cho việc nhà!
Một nửa còn lại đó
Dành cho người phương xa!!
 
Chờ,nhưng môi vẫn thắm!
Nhớ,nhưng má thêm hồng!
Dù cách xa vạn dặm
Anh vẫn biết em trông!!
 
Xa cách là biển lớn
Làm đắm những thuyền con!
Nếu em về được bến
Anh sẽ yêu nhiều hơn!!!
                   Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:37:13Tiền Giang>
NHAN NHƯ NGỌC TRONG THƠ
 
Thư trung hữu Mỹ Nhân,nhan như ngọc!(1)
Chữ “Thư” này,giờ anh đổi thành “Thơ”!
Những điều em suy tư,tẩm đầy sự say mê!
Viên ngọc ấy,mỗi ngày thêm tỏa sáng!!
 
Một tấm hình thôi,anh nhìn hoài không chán!
Giọng cười kia,giờ như bỏ bùa mê!?!
Thần Ái Tình,đã phù phép những vần thơ!
Khiến anh nghĩ:Không phải do em viết!!?
 
Cô bé ấy,ngày xưa mau nước mắt!
Giận một chút thôi,sùi sụt mấy ngày đêm!
Trời thương tình,cho em một trái tim!
Không phải để sống,mà để yêu cho đến chết!!
 
Kể chuyện em,có người bảo là anh thêu dệt!?
Sự thăng hoa nào,không đòi hỏi thời gian?
Có ai biết đâu,một cô bé hiền ngoan
Lại viết được,những vần thơ có cánh!!
 
Chính tình yêu,đã giúp em sức mạnh!
Làm sáng lên,những con chữ tầm thường!
Dùng ngôn từ,dệt tấm lưới yêu thương!
Để trói chặt con tim anh...đên ngàn kiếp!!!
                                      Tiền Giang
1.Trong cuốn sách có người đẹp mặt tựa ngọc.
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0


THU TRONG MẮT NHỚ
 
Tôi đi tìm mùa Thu trong mắt nhớ!
Bên kia sông,em hờn dỗi chẳng quay về!
Đời xuống dốc,hàng cây nhòe bụi đỏ!
Nỗi muộn phiền,làm héo hắt vần thơ!!
 
Xin cho tôi chút nắng Thu vàng đó
Sưởi con tim giá lạnh mấy hôm rồi!
Tình đi xa có bao giờ quay lại?
Ai là người thấu hiểu được niềm đau!?
 
Nhưng mà thôi!Mùa Thu đừng về nữa!
Áo vàng kia,giờ đã vắng xa rồi!
Trông thấy Thu,lòng ta đâm tiếc nuối
Có một thời nửa bước chẳng rời nhau!!
 
Lời yêu giờ không còn vang trong gió!
Hay tình phai theo sắc áo hôm nào?
Hãy cố bước trên con đường gian khổ!
Tình cuối đành gánh hết mọi đớn đau!!
 
Xin trả tôi về dòng sông thương nhớ đó!
Dù chiếc cầu yêu lỡ gãy mấy nhịp rồi!
Tôi sẽ ôm bóng hình em trong nhung nhớ!
Và xin trời,ban mấy giọt mưa ngâu!!!
                                      Tiền Giang



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:31:30Tiền Giang>
TÌNH SÂU NGHĨA NẶNG
*Thương tặng em yêu Hoàng Lan

 
Anh ra đi,ba phần hồn để lại!
Còn bảy vía kia,em đã giữ lâu rồi!
Nên bề ngoài có vẻ như xa nhau!
Nhưng trong tâm khảm,vẫn cận kề gang tấc!!
 
Anh rất sợ,khi phải nhìn em khóc!
Nên cố kềm lòng,giấu bớt một nụ hôn!
Cách biệt phương trời,ta nào thấy cô đơn!
Từng phút,từng giây,vẫn dành cho nhau hơi thở!!
 
Em để lại cho anh ngàn nỗi nhớ!
Mùi phấn son,mùi tóc và mùi...yêu!
Vải lụa mềm,trong ánh sáng nghiêng chao!
Anh cứ ngỡ Đào Nguyên vừa lạc bước!!
 
Ta đã hái những nụ hoa đẹp nhất!
Trong khu vườn tình yêu của một đời người!
Tình càng sâu,nghĩa thêm nặng,em ơi!
Chưa bước chân đi,đã mong ngày gặp lại!!
 
Sẽ có lúc,Hoa Tình Yêu nở mãi!
Bên bờ sông Tiền,ta lại được gần nhau!
Cuộc sống trần gian có trăm sắc vạn màu!
Ta chỉ chọn những gì tươi đẹp nhất!!!
                                           Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0

NGÀN VÀNG MUA LẤY NỤ CƯỜI
*Tặng CL nhân thấy tấm hình em cố nhịn cười!
Đã muốn cười,sao em chẳng chịu cười?
Để anh thấy mùa xuân về trước ngõ!
Để thấy thơ tình bay tràn góc phố!
Để vui lên bỡi đôi mắt em tôi!!
 
Bão tố qua rồi,giờ chỉ chút sóng xao!
Đủ đẩy nhẹ thuyền yêu về phía trước!
Quê em mênh mông,bên trời bên nước!
Có mái tóc thơm và cây trái ngọt lành!!
 
Được tắm hai lần trên một giòng sông!
Trời đã quá nuông chiều anh rồi đấy!
Mỗi buổi ban mai,khi vừa thức dậy
Lòng ngập tràn hạnh phúc bỡi người thương!!
 
Bên nây người tình,bên đó quê hương!(1)
Anh hứa sẽ chia đều cho tất cả!
Nguyện đem hoa hồng ươm trên sỏi đá!
Để cuộc đời thơm ngát những hương Xuân!!
 
Tình yêu nào không e ấp,bâng khuâng?
Hãy vui sống và cười lên em nhé!
Ta không mơ chuyện dời non lấp bể!
Nhưng một nụ cười,không cho anh được,hay sao??
                                                Tiền Giang
1.Những bài thơ viết về quê hương
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:32:32Tiền Giang>
KHÔNG ĐƯỢC BUỒN NHIỀU
                        EM NHỚ CHƯA?
*Viết cho người tình Hoàng Lan!
 
Không được nhớ nhiều như vậy đâu!
Sao em lòng cứ mãi u sầu?
Đọc thơ mà ngỡ cầm dao cắt!
Con chữ của em,làm anh đau!!
 
Đừng ngắm sông Tiền khi nắng lên!
Để em khỏi nhớ đến lời nguyền!
Yêu anh suốt kiếp!Chờ nhiều kiếp!
Vật đổi sao dời,em chẳng quên!!
 
Đừng đứng dưới giàn hoa Ty gôn!
Chuyện người mình lại vướng u buồn!
Yêu anh chớ nhắc từ ly biệt!
Đau đớn càng thêm,đau đớn hơn!!
 
Đêm vắng đừng nằm nghe tiếng mưa!
Gối chăn còn ủ chút hương thừa!
Áo nhàu,tóc rối,hồn ngây dại!
Không được buồn nhiều!Em nhớ chưa??
 
Chỉ được gửi tình lên trang thơ!
Biết yêu,cũng phải biết đợi chờ!
Men thương nhớ ướp tình xa ấy!
Cuộc sống Thiên Đường,đâu chỉ mơ?!?
                                   Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0

TRÒ CHƠI CỦA THƯỢNG ĐẾ
 

Xin cảm ơn người,đã cho tôi niềm đau!
Cảm giác lâu lắm rồi tôi chua hề tìm thấy!!
Ngực cứ phập phồng,còn tim thì tím tái!
Hội chứng này,người ta gọi nghiện chữ “YÊU”!!
 
Cho thì một trời,mà nhận có chút xíu thôi!
Nên khi giận,họ dùng từ “Bye”,ngọt xớt!!
Chờ mail trả lời,lòng như lửa đốt!!
Họ cứ từ từ,để tăng thêm hương vị đớn đau!!!
 
Mùa Thu về,gió thổi qua hàng cau!
Hoa rơi rụng,giống tình tôi rơi rụng!
Chỉ một con tim mà bao lần lận đận!
Thượng Đế chắc nhàn
                   nên mới bày ra chuyện yêu đương!!
 
Đã nhủ lòng:Thấy hoa đẹp đừng vấn vương!
Gai nhọn đấy!Bẩy người ghê gớm đấy!!
Nhưng khi yêu,mắt có còn đâu mà thấy??
Theo mùi thơm,dò dẫm trong bóng đêm!!
 
Leo lên vui cười,khi xuống lại khóc than!
Là qui luật,ai yêu mà chả thế??
Giấc mơ đẹp tựa lâu đài, sụp đổ!
Đống tro tàn,hốt mãi vẫn không xong!!
 
Ai tìm giúp tôi:ánh lửa giữa mùa Đông!
Sưởi con tim đã không còn sắc đỏ!!
Đốt cháy giùm tôi những chuyến hàng nhung nhớ!
Trong lúc vô tình,người đã gửi cho tôi!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:33:27Tiền Giang>
ANH CHƯA THI ĐỖ...
 
Sao em viết,những vần thơ đẫm lệ?
Khiến lòng anh nhức nhối,em biết không?
Nào chỉ đâu,đêm nhớ với ngày mong?
Anh đã gửi,hồn nương theo cánh gió!!
 
Để được cùng em,nơi phương trời đó!
Vai kề vai,má kề má,đắm say!
Góc vườn Địa Đàng,nhìn hoa nở,bướm bay!
Sống cuộc sống,ta vẫn hằng mơ ước!!
 
Anh đã dặn,em yêu không được khóc!
Dù nhớ thương,vò xé trái tim em!
Câu nói hôm nào,anh tuyệt đối không quên:
“Anh chưa thi đỗ...”buộc lòng anh phải đỗ!!
 
Đưa ra điều kiện,nào phải em làm khó!
Cuốn sách kia là chiếc nhẫn cầu hôn!
Em muốn yêu anh một cách khác thường hơn!
Cho xứng với đẳng cấp của Hoàng Lan yêu dấu!!
 
Thương quá em ơi!Năm chờ tháng đợi!
Nụ hôn nồng,không thể vắng một đêm!
Nhưng cả khối tình,phải đem ép vào tim!
Anh chỉ sợ,em yêu buồn,rồi ngã bệnh!!!
                                            Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
NỤ HÔN BÀN PHÍM
 

Anh biết em chỉ sử dụng mười ngón tay!
Gõ bàn phím,mà tạo ra nụ hôn thần thánh!
Nhưng nếu đối diện,chắc là em lẩn tránh!
Vì em chỉ yêu “Người tình không chân dung”!!
 
Hẹn gặp nhau,khi mùa chuyển sang Đông!
Lúc Dã Quỳ khoát lên mình áo mới!
Bao ngày nhớ thương,bao đêm chờ đợi!
Chỉ sợ lúc bấy giờ,ta lấn cấn chuyện hôn!!?
 
Không biết tự lúc nào,đã thành một thói quen!
Gõ bàn phím,em bảo:Anh hôn cho em ngủ!
Buổi sáng gặp nhau,cũng không hề do dự:
Hôn anh rồi,mới hỏi có khỏe không?
 
Ngày chưa qua,lòng đã thấy ngóng trông!
Vội lên mạng.Lại hôn!Rồi thấy nhớ!
Cách ngàn cây số,anh vẫn nghe tiếng thở!
Và nhịp tim em đập chẳng bình thường!!?
 
Mười ngón tay,chứa trăm nhớ ngàn thương!
Yêu,giận,nhớ...hôn,tất cả đều phải gõ...
Thời gian kéo dài,anh đâm ra lo sợ:
Gặp nhau rồi,ta chẳng biết ....hôn môi!!??
                                      Tiền Giang



Đính kèm (1)

&lt; Sửa đổi bởi: Tiền Giang -- 8.9.2010 7:46:53 &gt;

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-31 02:49:29Tiền Giang>
ANH ĐÂU CÓ HƠN GÌ

Lúc Thượng Đế cho chúng ta làm người!
Đã gắn một trái tim,có hai tuyến lệ!
Một bên dùng để khóc,khi vắng xa nhung nhớ!
Còn bên kia,hạnh phúc ngập tràn,nước mắt cứ rơi!!
 
Biết vậy rồi,mà lòng vẫn đớn đau!
Trời xui chi,cành Nam chim Việt đậu?(1)
Một ngày cách xa,nỗi buồn thêm nung nấu!
Càng nói nhiều lời yêu thương,càng thấy nhớ!Em ơi!!
 
Đừng nghĩ về nhau,dù chỉ một phút thôi!
Hồn đã ngỡ ngàng,cõi lòng trống trải!
Anh vẫn bảo,em yêu trong khờ dại!
Nhưng đến lượt mình,anh có hơn được chút nào đâu??
 
Mưa gió u buồn,ta thao thức nghĩ về nhau!
Nhưng trời nắng đẹp,vẫn nhớ thương,thật lạ!?
Quanh năm bốn mùa:Thu Đông Xuân Hạ!
Những vần thơ tình,chỉ biết viết về nhau!!
 
Lời muộn phiền,chỉ là phút yếu lòng thôi!
Sao em phải viện dẫn:Lời thề trên vách đá??
Cuộc đời có gì,em đều cho anh tất cả!
Có lẽ nào,anh không cảm nhận được tình yêu??!
                                                Tiền Giang
1.Điển tích: Ngựa Hồ hí gió Bấc-Chim Việt đậu cành Nam.
Ngựa của người Hồ phương Bắc đem nuôi ở phương Nam
đến mùa gió Bấc quay về phía Bắc kêu thảm thiết nhớ nhà.
Chim phương Nam đem về Bắc nuôi nó chỉ chọn cành cây
nào mọc hướng Nam để đậu.

Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
YÊU SUỐT BỐN MÙA
 
Ta hãy làm đôi chim Uyên Ương!
Sải đôi cánh rộng chốn Thiên Đường!
Gieo giòng mật ngọt cho trần thế!
Đừng để tình chỉ là khói sương!!
 
Gieo ngàn hoa thắm giữa vườn XUÂN!
Thượng Đế cho ta được mấy lần?
Cả sắc lẫn thanh,tìm đâu thấy??
Muôn hoa,anh chọn chỉ mình em!!
 
Mùa HẠ,bên thềm lắm gió mưa!
Nhớ thương,nói mấy,để cho vừa??
Lệch vòng tóc rối,thơm mùi áo!
Lối cũ riêng dành,anh đón đưa!!
 
Cúi nhặt cho em,chiếc lá vàng!
Nhìn em,anh vẫn biết THU sang!
Tình yêu,giờ đã tường thật ảo!
Vắng đóa Hoàng Lan,nhớ ngút ngàn!!
 
Em vẫn đợi chờ,ngọn gió ĐÔNG!
Nâng ly,ta hát khúc tương phùng!
Vòng eo tuy nhỏ,tình không nhỏ!
Ngàn nụ hôn nồng,hết nhớ mong!!!
                                 Tiền Giang
 


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
BÀN TAY GHÉT
          BÀN TAY THƯƠNG

 
Anh thương bàn tay,với ngón búp măng dài!
Viết ra những lời phun châu nhả ngọc!
Bàn tay ấy không cài hoa lên tóc!
Mà lũ bướm đa tình,cứ lớp lớp bay theo!!
 
Anh thương bàn tay,gõ phím tắt,nói lời yêu!
Vỗ về lúc buồn,dỗ dành lúc giận!
Chỉ có mấy từ,đọc mãi mà không chán!
Ngôn ngữ tình yêu,biến hóa thật lạ thường!!
 
Bàn tay bá bờ vai,khiến đang giận phải thương!
Bàn tay vuốt mái tóc,khiến sóng tình dào dạt!
Cũng bàn tay ấy làm tim anh tan nát!
Khi vòng qua sau lưng,để môi nóng cận kề!!
 
Bàn tay nào,làm đẹp những trang thơ?
Cho anh,cho em,cho mối Tình Bất Tử?
Bàn tay ấy đã xóa đi quá khứ!
Để cho đời,xanh mãi một tình yêu!!
 
Thương bàn tay này,nhưng ghét bàn tay nọ làm sao!!
Đêm tối không đèn,còn xòe ra che chắn!
Đâu phải làm thơ mà bắt đầu óc anh tưởng tượng?!?
Buồn hết một ngày,cũng bỡi cái bàn tay!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Anh lại làm em buồn nữa rồi đó!Anh biết không?Anh yêu!



Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
VŨ KHÚC NGHÊ THƯỜNG
 
Một nửa hồn tôi còn ở lại!
Một nửa qua sông, giã biệt người!
Vườn cũ chỉ còn ai chiếc bóng!
Chưa đi,đã thấy nhớ,em ơi!!
 
Ngày ấy tình gieo trên màu áo!
Hồn ươm trong sắc tím u buồn!
Cuộc đời đâu chỉ toàn hư ảo?
Tình càng không phải là khói sương!!
 
Một tiếng yêu thôi, chuyển đất trời!
Giòng sông Thương ấy, mình có nhau!
Em về gom hết vần thơ nhớ!
Anh đến trao em, nửa mảnh đời!!
 
Đắm đuối, lắng nghe khúc nhạc lòng!
Cần chi Xuân, Hạ với Thu Đông!
Nụ hôn chợt khiến tình bối rối!
E ấp, em tô chút phấn hồng!!
 
Một đóa Hoàng Lan đủ sắc hương!
Vì anh, em múa khúc Nghê Thường!
Tình gieo xuống gối, hồn phiêu dạt!
Mai mốt anh về, bớt nhớ thương!!!
                                 Tiền Giang

R


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:35:15Tiền Giang>
AN HỮU VÀ NHỮNG NGÀY TƯƠI ĐẸP
 
Nơi nào có tình yêu,đó chính là Thiên Đường!
Điều căn bản ấy,anh và em đều biết!
Những ngày bên nhau,ta còn gì nuối tiếc?
Hỡi Thiên Đường bé nhỏ của riêng anh??
 
Tiễn chân người,em phải mặc áo xanh!
Màu hy vọng,sớm có ngày gặp lại!
Màu tím u buồn,tô lên bờ mi ấy!
Để anh biết rằng:em thương nhớ lúc vắng xa!!
 
Mái tóc mềm,cài thêm một đóa hoa!
Là ký hiệu dục anh về,để cưới!
Một Thương,hai Yêu!Ba,bốn,năm,chờ đợi!
Tự điển TÌNH,không có định nghĩa thời gian!!
 
Góc dấu yêu,giờ trồng mỗi HOÀNG LAN!
Thu Cúc,Xuân Đào,chỉ còn là quá khứ!
Cửa đóng then cài,đừng mong hoa lại nở!
Đợi anh về,viết nốt bản Tình Ca!!
 
Con đường Tình,nếu không chịu đi qua!
Sẽ hối hận,được làm người trần thế!
Gặp rồi xa nhau,yêu và nhung nhớ:
Những phạm trù bất biến của TÌNH YÊU!!
 
Năm hôm rồi,năm thế kỷ luyến lưu!
Anh đã để lại những gì mình có thể!
Vẫn biết cuộc đời quá nhiều dâu bể
Chẳng bao giờ,anh để lạc mất EM!!!!
                                   Tiền Giang


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
CÁI TỪ “CUỐI”XUI XẺO!
 
Từ bên kia,em mang sang bên này(1)
Chủ đề “Bài Cuối” nhưng chưa bao giờ cuối!
Chuyện thương nhớ,mỗi ngày em viết mãi!
Biết bao lần,khóc trước lại cười sau!?!
 
Cứ mỗi lần,ta sắp sửa giận nhau!
Em lại vội vã viết “Bài thơ lần cuối”!
Cái từ ấy,rõ ràng quá xui xẻo!
Khiến quanh năm,suốt tháng,cứ giận hoài!?
 
Em đã thề:Trọn kiếp chẳng lấy ai!
Nếu chẳng may,thuyền anh chìm giữa biển!
Em sẽ gói cuộc đời lại,và sống vì lời hẹn!
Sẽ yêu anh,đến ngàn kiếp,kia mà!!
 
Em yêu anh,chưa chắc bằng yêu thơ!?
Sao còn giữ trong lòng “Bài cuối”ấy??
Đã có “EM NHỚ ANH”,thì trang này
                                           Nên đóng lại!(2)
Anh không muốn cuộc tình,bị trù ẻo mãi đâu!!
 
Vào trang thơ,ta lại được thấy nhau!
“Em Nhớ Anh”,cụm từ nghe ngọt lịm!
Chỉ có vậy,đã thấy lòng lưu luyến!
Không hay hơn sao?Bài cuối với bài đầu??
 
Chưa chắc gì,mười kiếp nữa chịu xa nhau!?
Hãy bỏ giùm anh,cái từ “Bài cuối”ấy!
Đang ngập tràn hạnh phúc,vẫn cứ nghe nhức nhối!
Khi đụng phải chủ đề “BÀI CUỐI”,của em yêu!!!
                                                           Tiền Giang
1.Trang web của Phong Linh!
2.Một chủ đề thơ của em trên trang web đó!
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ KHÔNG CÓ LỬA
*Tặng CL
Bài thơ chưa đoạn cuối
Lời đã mênh mang sầu
Bến sông buồn em đợi!
Thơ viết gửi về đâu??
 
Anh,cung đàn lạc điệu!
Ôm gió mưa của đời!
Vẫn có người thấu hiểu!
Mặt nước hồ sóng xao!
 
Thơ anh đang thiếu lửa!
Cớ sao em vẫn chờ?
Một lời dù không hứa
Chuyển em mấy vần thơ!
 
Ngọn đuốc kia có cháy
Mới soi thấu cuộc đời!
Một lần rồi mãi mãi!
Thơ tải bao niềm đau!!
 
Em đừng làm cơn bão
Thổi qua hồn một người!
Đừng đốt lên ngọn lửa!
Cháy thơ buồn!Em ơi!!
                   Tiền Giang
 


Đính kèm (1)
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
SỐNG VÀ YÊU!

Nếu cuộc đời là hoa!
Tình giống như mật ngọt!
Yêu rồi chịu cách xa
Tim nghe chừng lửa đốt!!

Thiên Thần không có cánh
Biết tìm em nơi nào?
Tây Nguyên mưa đã tạnh
Sông Tiền giờ sóng xao!!

Niềm vui thường dễ quên
Đau khổ lòng nhớ mãi!
Từng đêm lại từng đêm
Vui đi,buồn ở lại!!

An Hữu xa ngàn trùng!
Biết có ai chờ đợi?
Một chút sắc cùng không!
Cuộc đời sang trang mới!!

Hôm qua em đã hứa
Yêu mãi “Gốc Thông Già”!
Thơ anh giờ có lửa!
Tuy còn chút xót xa!!!
                  Tiền Giang
 
r
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
CÂU CHUYỆN CHIẾC BÌNH CHỮA LỬA
 
Trong cuộc đời,vốn không ưa màu đỏ!
Màu của đau thương,mất mát và chia ly!
Nhưng vô tình trong một chuyến đi
Chợt thương cảm,chuyện chiếc bình chữa lửa!!
 
Suốt bao tháng ngày,lặng yên đứng đó!
Không một ai chịu ghé mắt viếng thăm!
Sống giữa muôn người mà luôn thấy cô đơn!
Chịu câm nín,không một lời oán trách!!
 
Rồi đến một ngày,lửa hồng gào thét!
Có người vô tình vớ phải chiếc bình kia!
Những bọt tuyết trắng ngần,êm mịn như tơ!
Mong dập được ngọn lửa lòng đang cháy!!
 
Định mệnh an bài,hay số trời đưa đẩy!
Bình cạn khô rồi,mà ngọn lửa vẫn còn nguyên!
Là lỡ lầm hay bỡi tại nợ duyên?
Bình tâm sự:Buồn cho người chữa lửa!!
 
Mỗi một lần yêu,lại một lần tan vỡ!
Không phải tro tàn,là lửa đỏ trong tim!
Ngày qua ngày,rồi có lúc sẽ quên!
Chẳng ai nhắc đến chiếc bình chữa lửa!!!
                                      Tiền Giang
 


Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:28:33Tiền Giang>
NGỌN LỬA TÌNH YÊU 2
 
Đóm lửa em trao,giờ biến thành bão lửa!
Em cố tình,không để ý đó thôi!
Cứ mỗi lần,em muốn tìm cảm giác đớn đau
Nó lại khiến,hai con tim bùng cháy!!
 
Sức nóng làm sắt đá kia tan chảy!
Mỗi lần em đùa,tổn thương lại càng sâu!
Vẫn biết cuộc tình,phải nếm chút vị đớn đau!
Nhưng nếu thường xuyên quá,lại là điều không tốt!!
 
Đùa với lửa,sẽ bị lửa hồng thiêu đốt!
Nguyên lý này,giờ em hiểu ra chưa?
Gió Bấc đang về,Pleiku đã bớt mưa!
Trong tim lửa cháy,nhưng ngoài trời giá lạnh!
 
Lửa chuyển đi rồi,em vẫn chưa thấy ấm!
Hai phương trời,thao thức nghĩ về nhau!
Bao thứ còn dở dang,anh biết phải làm sao?
Sớm gặp lại,ôm và chuyển cho em ngọn lửa?!?
 
Anh có thể an tâm,giữ tròn lời hứa!
Vì em đã đưa ra sự xác nhận với anh rồi!
Đáp số cuối cùng chẳng cần biết ra sao
Em nguyện theo anh,kiếp này và kiếp nữa!!
 
Ngày đó hai con tim,dùng chung một ngọn lửa!
Là thứ lửa nồng,ân ái biết không em?
Sẽ chẳng còn dấu vết của hờn ghen!
Anh phải về thật sớm,vì em đang chờ đợi!!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỊNH MỆNH VÀ HẠNH PHÚC
 
Có ai hỏi:Vì sao tôi hạnh phúc?
Giản đơn thôi!Vì tôi được làm người!
Có trái tim hồng biết thổn thức vì yêu!
Có một tri âm,chỉ trong mơ mới gặp!!
 
Ai bảo cuộc đời chỉ toàn nước mắt?
Một trời hoa thơm,trái ngọt,chính là em!
Anh đã lang thang trong giấc mộng
                                      mấy ngàn đêm!
Để tìm cho được,một Hồng Nhan Tri Kỷ!!
 
Là nhan sắc,em không hề ủy mị!
Con tim em hun hút một chiều sâu!
Nơi cuối con đường,ta đã gặp được nhau!
Anh chỉ biết gọi em là Hạnh Phúc!!
 
Trên cõi đời này,có gì trong sáng nhất?
Nếu không là ý nghĩ của em tôi!
Dù cuộc đời có đưa đẩy về đâu
Trong lòng anh,trái tim em đập mãi!!!
 
Yêu độ lượng,thêm một trời nhân ái!
Có phải em:Người con gái bến sông xưa?
Vẫn đợi chờ trong nắng sớm,mưa trưa!
Bắt anh thuộc,chỉ một từ Hạnh Phúc!!!
 
Đóa Hoàng Lan đó,anh sẽ cài lên ngực!
Là Tri Âm,là Tri Kỷ,em biết không?
Tình cuối,tình đầu gắn với một giòng sông!
Là Định Mệnh?Không!Chính là Hạnh Phúc!!!
                                      Tiền Giang
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-29 14:29:30Tiền Giang>


NGẢ BA LÒNG HAY NGẢ BA SÔNG?

Ngả ba lòng hay ngả ba sông?
Người đây, kẻ đó đều chờ mong!
Thân kia ví xẻ làm hai được!
Duyên khỏi làm đau khách má hồng!!

Tình cũ trong tim chẳng chịu mờ!?
Giận đời, người nhắn lại trang thơ:
Trách ai  “Gian dối “ hay đen bạc!(1)
Đường đã chia hai,vẫn ngóng chờ!!

Gió thổi hương tình bay quá xa!
Mềm lòng lữ khách trót yêu hoa!
Câu thơ trói bước “Người Săn Bóng”!
Năm tấm hình phô một dáng ngà!!!

Vườn thơ,một lúc chứa ba người!
Bên này hoa héo,bên kia tươi!
Bên bồi,bên lở,dòng sông đó!
Thương ngả ba lòng, em của tôi!!!
                           Tiền Giang
1.Tên một chủ đề trong vườn thơ!
 
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH TRÊN MẠNG
 
Yêu là chỉ thấy hình đưa lên mạng!
Lời ngọt ngào,mỗi tối chuyển qua mail!
Thơ tình tặng nhau,chỉ nói mỗi từ yêu!
Khi đang ở cách xa ngàn cây số!!
 
Quá khứ,hiện tại,đều ngập tràn nhung nhớ!
Nước mắt nàng,chảy ướt cả tương lai!
Tới bây giờ,chẳng biết nàng yêu ai?
Là người giữa,tình đầu hay kẻ cuối??
 
Cứ đôi ba ngày,trái tim nàng bối rối!
Quên chuyện bây giờ,nhớ chuyện ngày xưa!
Thương nhớ theo mùa,hờn giận như nắng mưa!
Cố nhân khóc,người nay rồi cũng khóc!!
 
Có người họa thơ,đêm nằm lại trằn trọc!
Một tân binh nhập ngũ,chưa có số quân!
Dù ít,dù nhiều,lòng cũng cứ bâng khuâng!
Hoa phải đẹp,mới có người muốn hái!!?
 
Yêu là mở lòng ra,không khép lại!
Có bao nhiêu,cho hết giữ làm gì?!?
Buồn một chút thôi,rồi cũng sẽ quên đi!
Yêu cho lắm, chỉ là tình trên mạng!!!
                                      Tiền Giang
*Em có TÌNH ẢO,anh có TÌNH TRÊN MẠNG là huề nhé!
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi! đừng viết,câu chuyện kia chi nữa!
Tắt lửa lòng,viết tiếp để mà chi!
Lời hứa đó,thưc hiện để làm gì?
Đâu còn đẹp, khi không để hồn vào nét bút!
                                      HOÀNG LAN

VÌ SAO ANH VIẾT?
 
Anh viết câu chuyện kia,không chỉ cho chúng mình!
Đâu phải riêng anh,miệt mài “Đi Săn Bóng”?(1)
Thế giới đảo điên,cuộc đời biến động!
Bao nhiêu người,đã mất hết niềm tin!!
 
Dù ta có là gì,đời cũng sẽ lãng quên!
Ai mà chẳng phải trở về với cát bụi?
Nhưng nếu ra đi,mà lòng ta bối rối!
Một chút gì,đã sót lại cõi trần gian!!
 
Không phải khác thường,cũng chẳng đa đoan!
Anh muốn động viên,những con người tuyệt vọng!
Giữa vùng đất chết,ươm lên một mầm sống!
Những kẻ sắp đầu hàng,lại ôm súng trên tay!!
 
Thượng Đế đã dựng lên,một ma trận  “Đổi Thay”!
Ta vấp ngã,đứng lên,rồi vấp ngã!
Có lúc con tim tưởng chừng hóa đá!
Nỗi đau phụ tình,như dao bén cứa vào tim!!
 
Nhưng may thay,đời còn liều thuốc “Lảng Quên”!
Thượng Đế đã thương tình,xóa đi tất cả!
Những mất mát,đau buồn,căm hờn và nhục nhã!
Để một ngày kia,ta săn được cái bóng của chính mình!!
 
Câu chuyện này là của anh và em!
Của những ai đã một thời lầm lỡ!
Khi con tim chưa cạn giòng máu đỏ!
Thế gian vẫn còn,truyền thuyết một tình yêu!!!
                                                Tiền Giang
1.Tên cuốn sách đang viết!
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-29 14:31:15Tiền Giang>
ĐẾN VÀ ĐI!
 
Nơi tôi đến,vốn không người được biết!
Giờ tôi đi,chắc cũng chẳng ai hay!
Tôi chỉ là chiếc lá trong vườn cây!
Là viên sỏi,dưới lòng sông định mệnh!!
 
Trời không cho biết,nơi tôi sẽ đến!
Nhưng hành trang lại chất nặng đau thương!
Tình vừa đi xa:Đó không phải khói sương!
Là bão tố,vùi dập tôi lần nữa!!
 
Ngày ấy,tim tôi,ai cho đóm lửa?
Thổi bùng lên,từ một chút tàn tro!
Hai bàn tay không,tôi ôm cả giấc mơ!
Giờ mới biết,là dã tràng xe cát!!
 
Tôi vốn đã quen,với cụm từ vỡ-nát!
Nhưng con tim vẫn choáng ngợp đau buồn!
Mối tình cuối cùng đem gửi đóa Hoàng Lan!
Hoa theo gió,tình tôi không còn nữa!!!
 
Trong từ điển,xóa giùm tôi chữ NHỚ!
Ngoài cuộc đời,đừng ai nói DẤU YÊU!
Những ân tình rồi cũng sẽ tàn phai!
Như chiếc áo,hôm xưa nàng đã mặc!!!
                                      Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
KHI LÝ TRÍ NÓI YÊU!
 
Khi lý trí chịu thốt lên tiếng yêu!
Âm thanh của nó nghe khô và chậm...
Vừa thiếu hẳn độ mềm và sức nóng
Những biểu hiện bình thường
                             Của một trái tim yêu!!
 
Có chút ngỡ ngàng,nhưng cũng phải thôi!
Đạp vỏ dừa,thấy vỏ dưa,ai chả sợ?
Cũng đã một thời,trái tim kia rộng mở!
Đón hương nồng,lẫn gió độc của tình yêu!!
 
Chết những hai lần,em bỏ lại phía sau
Sự ngây thơ,và mối tình vụng dại!
Sóng gió cuộc đời,đã làm em kinh hãi!
Uốn lưỡi bảy lần,em mới nói được tiếng “Yêu”!
 
Mùa Thu về,những chiếc lá xôn xao!
Cái thì rụng rơi,cái thương tình ở lại!
Phần sau của cuộc đời
                             Tôi xin người đừng hái!
Chiếc lá cuối cùng,niềm hy vọng mỏng manh!!
 
Bên bờ sông Tiền,lác đác chút màu xanh
Ươm bằng hạt lý trí nên “Cây Tình” mọc chậm!
Trước khi bão đến,thường kèm theo một khoảng lặng!
Phải hỏi đến mấy lần
                             Em mới lí nhí:...Dạ..yêu!!
 
Mà anh cũng cần,chỉ bấy nhiêu thôi!
Em đừng nhớ mãi cụm từ “Kinh cung chi điểu”
Chậm hay nhanh,đường nào anh cũng chịu!
Con tim có lý trí đi kèm
                             Tình ấy mới bền lâu!!!
                                                Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-30 15:30:00Tiền Giang>
NHAN SẮC VÀ THƠ
 
Khi khoảng cách đã trở về như cũ
Anh mới bình tâm,nhớ lại chuyện chúng ta!
Trong cõi trần gian,mờ mịt và bao la!
Một xác xuất quá nhỏ,đã trở thành tình yêu lớn!!
 
Không phải em,chuyện đời,thơ lẫn lộn!
Mà chính anh,đem nước lã khuấy nên hồ!
Cứ nghĩ chuyện tình sẽ dừng lại ở trang thơ!
Chỉ là thú tiêu khiển của Thượng Tầng kiến Trúc!!
 
Đã là ảo,làm gì còn có thật?
Suốt mấy tháng trời,chưa hề biết mặt nhau!
Tuy có giận hờn,nhung nhớ và đớn đau!
Nhưng vẫn còn đó,những hoài nghi thắc mắc!!
 
Cho đến cái ngày,chúng ta gặp mặt!
Cả một rừng thương,biển nhớ bỗng hiện về!
Em đã xuất hồn để viết những câu thơ!
Tạo xiềng xích,trói buộc đời anh lại!!
 
Chuyện mê đắm,gối chăn và ân ái!
Chỉ là bức phù điêu được chạm trổ bên ngoài!
Gió mưa và thời gian sẽ làm hương sắc nhạt phai!
Vẫn thứ tình ấy,nhưng độ nồng không còn nữa!!
 
Thơ thì khác,nó luôn giữ cho tim ta ngọn lửa!
Bây giờ,ngày mai hoặc mấy chục năm sau!
Chỉ khẽ chạm vào,ta cảm nhận được nỗi đau!
Và hạnh phúc của những mảnh tình đã vỡ!
 
Những gì em viết sẽ biến thành hơi thở!
Nuôi linh hồn anh cho đến hết cuộc đời!
Nhan sắc và thơ,em bảo chọn một thôi!
Anh sẽ ôm tất cả những gì em đã viết!!!
                                            Tiền Giang
Tiền Giang
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»