Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.138 lượt xem — Trang 7 / 24
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-18 14:33:14Nguyễn Hiền Nhân>
Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mừng em ngày 8 tháng 3

Chúc mừng em ngày lễ tám tháng ba,
Em gái của anh điểm trang thật đẹp.
Với chiếc áo dài trang nhã, nề nếp,
Trông giống nàng tiên yểu điệu thướt tha.

Anh muốn hôn đôi bàn tay ngọc ngà,
Vừa về nhì hội cắm hoa toàn tỉnh.
Mắt em lúng liếng làm anh xính vính,
Thường đoán trước lời anh sắp nói ra.

Ai ví đàn bà như hạt mưa sa?
Phụ thuộc đàn ông "chuyện xưa rồi Diễm"
Phụ nữ ngày nay tung hoành bốn biển,
Chủ động việc nước ,đảm đang việc nhà.

Như em dễ thương mà thương không dễ,
Trong hiền hoà ẩn chứa nét kiêu sa,
Tròn năm rồi ,anh chỉ được tặng hoa,
Nụ hôn môi phải đợi ngày hôn lễ.

Khó quá trời vậy mà không bị ế
Bao nhiêu hảo thủ tìm đến thả dê
Anh phải thường trực làm người bảo vệ
Theo em tò tò quê quá là quê.

Hỏng phải là em không có chỗ chê,
Nhưng người đẹp hầu như ai cũng thế
Mất nhiều thời gian chỉn chu hình thể
Để cho mọi người ngưỡng mộ si mê
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan

 
ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-04 08:38:53Nguyễn Hiền Nhân>
Nói thật có ai tin?

Nếu thế giới chọn một ngày "cá tháng tư",
Việt Nam cần một ngày để quan  nói thật.
Chớ bây giờ mỗi lần  nhớ  lời đường mật,
Tôi nổi gai ,tưởng số phận của con ruồi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-10 16:55:10Nguyễn Hiền Nhân>

_____________________________

yêu thương và tha thứ
Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...


Bùa yêu

Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao

Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.

Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu

Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi Liên Thơ Ở cạnh

Miền Tây ở cạnh miền Đông
Người thương ở cạnh vườn bông thắm màu
Đồng quê màu mỡ đẹp giàu
Trái sai chiu chít như ngàn sao sa

Nghe từng tên đất – bài ca
Lần đầu khó nhớ nhưng mà sẽ ghi
Nếu mai em đến thăm thì
Dừa ngon, rượu ngọt…nhớ vì em thôi…

Lê Minh Liên Thanh Thơ

8/4/2012
[/align] Mời em đến thăm quê anh

Anh miền tây, em miền đông,
Vẫn chung dòng nước Cửu Long ngọt lành.
Lần đầu bở ngở địa danh,
Bén duyên rồi sẽ trở thành thân quen.

Vườn hồng hoa trái đan xen,
Dọn quà đặc sản mời em chân tình,
Trăng thanh, gió mát yên bình,
Biết đâu cột chặt chúng mình chung quê?
Hmhiennhan

Hình như Liên Thơ ở Đà nẳng miền trung mà? Hi Hi Hiền Nhân đã có lần đến Đà Nẳng và từng làm thơ về ĐN đó
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân [/align] Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA

Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên

Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng

Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si

Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...
nguyenngoat
_____________________________

yêu thương và tha thứ[/align] vanchien0386's Avatar
vanchien0386 Offline
Xin phép được giao lưu với anh nguyen hiền nhân  nha. Bài thơ của anh thật hay nên vanchien có sự đồng cảm chia sẻ

em đi để lại giữa đời
mình tôi ngơ ngẩn trắng trời cơn mưa
đò ngang chẳng còn ai đưa
đò xưa còn đó người xưa nơi nào?
gió mây còn ở trên cao
mình tôi ngơ ngẩn biết bao nỗi sầu.
đò ngang là những nhịp cầu
hôm nay em bước về đâu bây giờ?
bây giờ đã tỉnh cơn mơ
lẽ nào gặp mắt lại vờ không quen
bao năm tôi đã cố quên
quên người êm ấm ở bên nhà chồng
ngày xưa...người có nhớ không
bao lời ân ái mặn nồng năm nao
trăng vàng có lúc hư hao
người yêu có lúc tay chào ra đi.
ừ thì em cứ đi đi
cần chi luyến tiếc những gì ngày xưa
đời người khi đã quá trưa
đâu cần an ủi tiễn đưa nỗi sầu
"dù sao cũng mối duyên đầu
dù sao em cũng qua cầu là xong"....
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân [/align] hmhiennhan đã viết:

Anh Phương đã viết:

hmhiennhan đã viết:
XUÂN TRONG AI

Ôi tất cả đã trở thành ảo mộng
Có buồn nào cho hai đứa chẳng thể nhau
Mỗi khi nhớ về phương trời xa thẳm
Ngắm đào phai rới lệ vương thầm

Em đã hứa mùa xuân hoa thắm
Hai chúng mình chung mộng yêu đương
Nhưng có lẽ ...ta gặp nhau không dễ
Bởi chẳng chung lối bước ....đời thường

Những nỗi nhớ cứ oằn trong nỗi nhớ
Nên xuân buồn cái lạnh buốt thịt da
Anh đã nói tình ta là bến mộng
Xuân muộn trong ai ....nước mắt nhoà...

..................AP....................


Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan




BẾN MỘNG

Em mãi lặng thầm xây một bến mong
Bao thu qua đông về xuân lại đến
Mùa tình yêu ....vạn vạn đôi chim én....
Xây nồng nàn anh có biết không anh ?

Em biết chuYện tình mình như làn gió qua nhanh
Tuổi xuân thì hai ta không còn nữa
Chỉ có chăng trái tim nồng nhen nhóm lửa
Kỉ niệm ngày nào ta đã trao nhau....!

Ôi chuyên xưa nghi tới em thấy đau
Oằn trong tim một trái tình yêu đỏ
Bông hồng ấy em vẫn còn lưu đó
Ai bảo rằng kỉ niệm dễ mờ phai

VELENTIN em đọc thơ ai
Nhân đoá hồng....dẫu rằng bông hồng ảo
Thấy trái tim mình thì thầm mách bảo
Rằng thấy thương người ở tận chốn xa xăm

........Mùa tình yêu quá đỗi
.........nhớ mong !

...................AP.......................
Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan

VONG
.............. TÌNH THƠ.....................

Ôi tất cả đã vào kỉ niệm
Bởi chúng ta giờ đã chẳng chung đương
Nhưng ngày tháng không nguôi nối nhớ thương
Vần thơ vọng đưa ta về thời thơ âu

Người có thấy tiếng ve về gọi nắng
Gọi phượng hồng rực rỡ cánh khoe
Lòng em đây nối nhớ cứ vọng về
Thuở chúng mình bên nhau ...ta áo trắng ...

Ai hái hoa tặng ai bên cầu vắng
Kệ hoàng hôn tắng nắng ngủ vùi
Cái nồng nàn sưởi ấm ....người ơi ...
Trong trái tim em ...cả một trời nhung nhớ ...

Hai chúng mình không duyên nhưng nợ
Đã bao mùa vẫn chẳng thể quên nhau
Kiếp vợ chông hai chúng mình đã lỡ
Nhưng chẳng thể quên ...người hỡi mối tình đầu .........

........THƠ ANH HAY QUA PHUƠNG HOA VUI ........................[/align] Một thời ta yêu nhau

Chuyện chúng mình đã đi vào kỷ niệm,
Tình thuở ban đầu sâu lắng trong tim.
Em vẫn hồn nhiên như thời áo trắng,
Chỉ có anh là ngày một già thêm.

Anh mãi nhớ từng nẽo đường ngõ hẽm,
Khi tiếng ve kêu gọi nắng hạ về,
Điểm hẹn gần nhưng em thường chậm đến,
Sợ bạn bè trêu chọc thật là quê.

Không phấn son mà em xinh đẹp thế,
Anh chòng chành theo ý nghĩ ngô nghê,
Nhánh phượng hồng buông gió cuốn bay đi,
Anh kết cỏ trao em vành vương miện

Tiếc chúng mình có duyên không nặng nợ
Bị dòng đời xô đẩy phải xa phương,
Hơi nồng nàn sưởi ấm của người thương,
Chỉ để lại trong nhau trời nhung nhớ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Khuyết mãi nửa vầng trăng

Anh lang thang giống nửa vầng trăng khuyết
Biết tìm đâu  nửa nữa để tròn vành?
Tình xế chiều như sương khói mong manh
Hạnh phúc thường đi kèm theo bất hạnh?

Hơn nửa đời quen sương gió phong trần
Trăng vẫn khuyết với nổi buồn vô tận
Trăng vẫn sáng một góc trời kiêu hãnh
Có tròn rồi cũng mãi nữa vầng trăng?
Hmhiennhan

vanchien0386Offline [/align]

[/align]  
[/align]
Trách làm chi vầng trăng nửa bóng
Khi tình mình mình vẫn mãi long đong,
Trăng viên mãn dù chỉ trong phút chốc
Đời cô độc soi mình dưới bóng sông.

Kiếp phong trần nhận lại từ cố nhân
Ta đơn lẻ nhìn người ta sóng bước,
Hạnh phúc, thương đau ai biết được
Ngày sau lẻ bóng với vầng trăng [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với bóng

Tuổi chiều xuân sắp qua,
Đời ta như chiếc lá,
Lách lòn giữa phong ba,
Nhịp sống thường hối hả.

Người quen hay kẻ lạ,
Về đâu tình muôn hướng?
Có lần tơ vấn vương,
Để sầu lên phiến đá.

Hạnh phúc chốn phồn hoa,
Khuyết tròn như ánh trăng,
Mong manh và nghiệt ngã,
Mộng đời cỏi phù vân.

Trái tim cười, nín lặng,
Vườn hồng chìm trong sương,
Bước qua cầu đoạn trường,
Tóc đen vài sợi trắng

Mùa đông thèm chút nắng,
Như trầu nhớ hương cau,
Tình vay thêm gánh nặng,
Đêm về nằm chiêm bao.

Mình còn gì cho nhau,
Sợ lắm lời khuôn sáo,
Bởi bao nhiêu hoài bảo,
Sớm bị đời khấu hao.

Lòng ta đầy bát nháo,
Với lợi danh, cơm áo,
Giữa hai bờ thực ảo,
Thôi! hẹn nàng kiếp sau.
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi Nguyên Thạch [/align] Gần xa

Miền Tây bên cạnh miền Đông
Như em ở cạnh bên chồng không xa
Chồng em như cái nóc nhà…
Chiều đi chợ quận người ra người vào
Khăn rằn ấp ủ má đào
Nửa kín nửa hở, ngắm vào ngắm ra
Bây giờ em vợ người ta
Anh chồng năm cũ tiếc ra tiếc vào

Ngẩn ngơ đôi cánh chào mào
Lồng sơ hở cổng, vượt rào bay xa.
Giờ đây em với người ta
Trời cao biển rộng được ra được vào…


Nguyê n Thạ ch[/align] Lỡ mối duyên đầu

Miền Tây hoang vắng bến sông,
Miền Đông có kẻ theo chồng bỏ anh.
Chiều nhìn mây xám vây quanh,
Tiếc thời hạnh phúc mong manh xa rời

Lồng son chim sáo buông lơi,
Níu chi tình cũ ,khung trời bão giông?
Thà nép mình sau chấn song,
Mưa khuya,giá lạnh ấm nồng gối chăn.

Bèo mây gặp gở rồi tan,
Nụ tầm xuân biếc chuyễn sang tay người,
Dư âm vọng tiếng khóc cười,
Sau vòng hoa cưới mộng đời vàng hanh.

Đóa hồng nhung đã rời cành,
Lỗi anh không hái sớm nhành xuân xanh.
Nợ duyên xưa đã không thành,
Chút tình rêu phủ thôi đành quên nhau
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thương em đêm trực bệnh viện

Trời Châu Đốc có lạnh không em?
Mặc thêm áo ấm kẻo lạnh lòng.
Blouse áo trắng không trang điểm
Vẫn thắm môi xinh ,đẹp má hồng.

Mưa nhẹ Sài Gòn em biết không,
Thương em ca trực bận vô cùng,
Bao người bức xúc trên giường bệnh,
Mong được bình yên êm giấc nồng.

Em đến từng giường khơi cảm thông,
Khéo giúp bệnh nhân bớt ưu phiền
Lời thanh ,tiếng ngọt ươm hy vọng
Đẹp tình nhân loại ,lẫn tình riêng.

Mây xám bao quanh trời bệnh viện,
Hạnh lang vẫn sáng bóng em đi,
Chân son cuốn hút hồn thi sĩ,
Em có tương thông, nhớ bạn hiền?

Cánh én tình quân đến giao liên,
Miệt mài nhiệm vụ suốt đêm dài
Mang niềm tin đến bao người bệnh,
Trời đã sáng hồng em có hay?

Anh ở phương nầy nhớ quắc quay,
Khuya mộng chung đầu nhập thiên thai
Yêu em nhiều lúc anh ngây dại
Thèm được ấp yêu suốt đêm ngày.

Hạnh phúc lắm,những chiều thứ bảy,
Đường phố về khuya ,vai sát vai,
Đôi bóng tách rời rồi nhập lại,
Trải dài đại lộ ướp men say
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi em nhé

Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ,
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng cũ một thời thương với nhớ.

Chính em không  muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?

Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Vai sát vai ta dìu nhau khắp ngõ.

Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trái tim em ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
miennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu trên nét

Gặp em trên Net
Ta dấu mình,
Để trốn thời gian qua,
Dù xa xưa,
Nhưng ký ức khó nhoà.

Ai chẳng một lần nông nổi,
Có một cuộc tình như gió thoảng qua?
Nhưng cũng lắm dư âm,
Ngọt ngào chen lẫn cay đắng,
Yêu một lần,
Rồi tròn đời lẫn tránh,
Sợ gặp em rồi,
Không biết trả lời sao?

Anh và em
Có chắc gì đã yêu nhau?
Vì em còn nông nỗi,
Không hiểu chuyện đời,
Không thấu cùng mọi lẽ,

Nên tiếng là yêu,
Nhưng có chắc gì yêu?
Một năm con số không nhiều,
Nhưng chẳng it,
Để nói về một mối tình nhanh,

Anh băn khoăn tự hỏi,
Em đã nói yêu anh,
Thật lòng hay giả dối?
Anh cứ tự hỏi,
Có nhiều điều phải dấu trong tim,
Để hy vọng không hoảng hồn chạy trốn,

Mấy lần gặp em,
tâm hồn anh xáo trộn,
Vậy mà thiên hạ bảo,
Tình yêu đẹp nhất thế gian?

Hẳn bây giờ,
Đã thất bại,
Để nhìn cuộc đời không phiếm diện,
Đủ trãi nghiệm,
Để thấy lòng người không giản đơn?
Đủ va vấp,
Để thấu người yêu không là duy nhất...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Địa đàng trắng áo lụa bay

Thêm mùa hoa phượng trở về,
Gợi bao kỷ niệm hẹn thề đã qua.
Buồn vui bổng chốc vỡ oà
Hạ tuôn mưa gió ướt nhoà trang thơ

Phượng hồng ,áo trắng nguyên sơ,
Mắt nai em mở lối mơ anh vào,
Xinh xinh ,dáng liễu ,má đào,
Còn thêm yếm thắm ngọt ngào men say.

Địa đàng trắng áo lụa bay,
Cây si đậu trái tình vay chín rồi.
Thẹn thùng em bảo nhỏ tôi
Chờ nhau điểm hẹn êm lời tình ru.

Rụt rè đêm tối ,trăng lu,
Nỗi niềm tâm sự rớt lưu sân trường,
Xuân thì tuổi mộng tình vương,
Qua bao năm tháng nhớ thương ngút ngàn

Ve sầu trổi khúc ly tan,
Ước mong tái ngộ luôn ràng buộc nhau,
Nhìn chùm phượng cháy đỏ màu,
Tưởng hồn năm cũ còn chào gọi tên
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn lốc tình si

Một lần hôn nhẹ môi mềm,
Ai ngờ tình đến êm đềm rồi đi?
Hạnh phúc chen lẫn ai bi,
Buồn cho một mối tình si dật dờ.

Một lần lầm lỡ ,dại khờ,
Yêu em để lạc nước cờ ,khổ thôi.
Sướng vui ,môi được chạm môi
Nào hay cay đắng sanh sôi vô hình?

Nếu biết tình chẳng trọn tình,
Lòng còn khoản cách sao mình liều quen?
Để mây với núi chênh vênh,
Sóng cuồn cuộn sóng, Sầu chen ngập sầu.

Bến mơ nay gãy nhịp cầu,
Hoa môi tàn nụ ,nhạt màu đắm say,
Thêm làm chi những chua cay?
Trách làm chi những đổi thay của lòng?

Số không thành vợ, thành chồng,
Hãy giữ lại tí hương nồng trong nhau,
Xế chiều tuổi chẳng còn bao,
Hận chi cơn lốc xuyến xao vô thường?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Cơn lốc tình si

Một lần hôn nhẹ môi mềm,
Ai ngờ tình đến êm đềm rồi đi?
Hạnh phúc chen lẫn ai bi,
Buồn cho một mối tình si dật dờ.

Một lần lầm lỡ ,dại khờ,
Yêu em để lạc nước cờ ,khổ thôi.
Sướng vui ,môi được chạm môi
Nào hay cay đắng sanh sôi vô hình?

Nếu biết tình chẳng trọn tình,
Lòng còn khoản cách sao mình liều quen?
Để mây với núi chênh vênh,
Sóng cuồn cuộn sóng, Sầu chen ngập sầu.

Bến mơ nay gãy nhịp cầu,
Hoa môi tàn nụ ,nhạt màu đắm say,
Thêm làm chi những chua cay?
Trách làm chi những đổi thay của lòng?

Số không thành vợ, thành chồng,
Hãy giữ lại tí hương nồng trong nhau,
Xế chiều tuổi chẳng còn bao,
Hận chi cơn lốc xuyến xao vô thường?
Hmhiennhan

Bùa yêu

Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao

Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.

Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu

Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan



GIẢI BÙA

Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa

Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu

Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời

Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau

ngng

Trong tầm mắt tìm nhau

Ngỡ rằng tình đã trôi xa,
Giấc mơ hạnh phúc nhạt nhòa khói sương,
Từ ngày em bỏ quê hương,
Môi son ,má thắm xa phương lấy chồng.

Mấy mùa lá rụng thu phong,
Sao anh chưa thoát khỏi vòng tay yêu?
Nhìn em đứng giữa ga chiều,
Bóng hình xưa gợi bao nhiêu vui buồn.

Nếu là chớp bể mưa nguồn,
Sao tình lắng đọng lệ tuôn tím lòng?
Nụ cười khơi trận bão giông,
Thinh không vọng tiếng nhớ mong,hẹn thề?

Nợ duyên xưa có trở về,
Hay là khoảnh khắc cận kề đam mê?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Tình trăng và núi

Mây bay đi nhưng núi còn ở lại,
Biển dạt dào nhưng biển cũng quay lưng,
Chỉ núi thôi, cứ như thế đứng canh chừng,
Cho trăng sáng trãi dài trên trần thế.

Núi sừng sững cao như người quân tử,
Trăng yêu kiều tỏa sắc sáng tương tư,
Núi có già Trăng cũng không tạ từ,
Bởi vì núi hứa chở che trăng muôn thuở.

Có những ngày nửa hồn trăng vụn vỡ,
Núi can trường chống bão gió vây quanh,
Giữ cho trăng được viên mãn trọn vành,
Phục hồi lại nét vàng son thanh khiết

Trăng với núi thật hửu tình chung thủy,
Hướng về nhau như hai đứa chúng ta,
Cùng tâm nguyện , mở rộng lòng vị tha
Anh và em sống đến già như trăng núi.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Vĩnh long ngày ấy đã trôi xa.

Em hãy quên đi tháng ngày thơ mộng,
Vì tuổi xuân phụ nữ sẽ qua nhanh,
Anh hổ thẹn mình là một nam nhân,
Không đưa được người yêu qua bão sóng?

Tại anh bất tài hay duyên phận mỏng?
Mình mất nhau, tất cả lỗi do anh
Bận lòng nhau chi nữa hởi cố nhân,
Người đến sau sẽ giận hờn em đó!

Anh không muốn em có dòng lệ nhỏ
Buồn bên em chỉ làm khổ bên nầy,
Em hãy cười cho anh được vui lây,
Lưu luyến chi mối tình đầy sóng gió?

Kỹ niệm tình đầu sớm thành bụi tro,
Chắc hai đứa có duyên mà không nợ,
Cầu Mỹ thuận thay chiếc phà bé nhỏ,
Sao người Vĩnh long còn muốn đợi chờ?

Chúng mình hãy khép lại những huyễn mơ,
Thời gian chửa lành hai trái tim tan vỡ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình trong cõi ảo

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương bao lâu nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp mong cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Le ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:

Ngọt đắng bờ môi son

Bờ môi thân yêu nay đã xa rồi,
Những cảm xúc lắng chìm hay trôi nổi
Hương thơm một thời làm tôi chới với,
Em đã vô tình làm nó pha phôi

Vị ngọt ngào nay chua chát đôi môi,
Không còn ẩn số những đêm hoài vọng.
Tình không bên giới đi vào khoảng trống,
Theo dòng lệ đắng ngậm ngùi thả trôi

Em đã nhiều lần tô lại son môi,
Thêm sành sỏi trong nụ hôn luyến ái
Sao chưa cảm nhận bên lỡ bên bồi,
Để tình lỡ mông lung trôi xa ngái

Đôi môi hồng vô ưu không tồn tại,
Nụ cười chắp vá mất chất tinh khôi
Dẫu hương lòng còn đọng lại trong tôi,
Nụ hôn nồng thắm làm sao sống lại?
Hmhiennhan




Em bây giờ không còn đánh son môi
Em đã xăm và bơm silicon anh ạ
Cảm xúc ngày xưa mùi trinh nguyên như đã
Theo mũi kim, hương lạ thay rồi
Dẫu hương lòng còn đọng anh ơi!

Hi hi! phá nhà thơ một tí, đừng giận nha
Đăng nhập để trả lời
0
Chút tình chia sẻ cùng trăng

Ánh trăng viên mãn lưng trời,
Vẫn chưa mờ nhạt sau thời lãng du.
Đưa tình lên đỉnh xa mù,
Trăng còn trẻ đến thiên thu ,không già.

Trăng trôi theo khúc tình ca
Đưa ta vào cõi bao la,diệu huyền.
Dẫu rằng dâu bể đảo điên,
Khuyết,tròn trăng mãi an nhiên,tuần hoàn.

Tự ngàn xưa chốn hồng hoang,
Trăng khơi cảm hứng bạt ngàn thi nhân.
Bao nhiêu tình sử thế gian,
Bán,mua ,hoặc cắt trăng vàng chia đôi?

Trăng vẫn tròn vẹn ,tinh khôi,
Thuỷ chung .thanh nhã, sáng soi giúp đời.
Rắc vàng chia sẻ nơi nơi,
Riêng trăng chịu cảnh lẻ loi, đêm tàn

Say trăng khối kẻ mơ màng,
Mấy ai cảm nỗi bẻ bàng của trăng?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ảo giác tình yêu

Tình đến rồi đi như giấc mộng,
Trĩu nặng hồn anh bao nhớ mong.
Khoảnh khắc êm đềm nay gợn sóng,
Thấm lạnh hồn anh mùa thu phong.

Tưởng thắp đời nhau ngọn nến hồng,
Xua đi băng giá thưở lập đông,
Hay đâu hy vọng thành thất vọng,
Sáo đã bay rồi ,bến hư không.

Ảo giác thôi ,vì em chiếc bóng,
Thực hay hư lẫn khuất bên đời,
Như ánh trăng cách biệt đất trời,
Vẫn rụng xuống trên hồ biển rộng...

Hương tình yêu còn đọng se lòng,
Sao bờ môi thơm mùi vị đắng?
Vòng tay anh ôm vào khoản trống,
Bến bờ xa mộng mị tưởng gần...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-19 14:47:48Nguyễn Hiền Nhân>
Nguyện ước đêm giao tình.

Sao đêm nay anh thấy lòng vui quá
Biết sau nầy còn vui nữa không em?
Thật ấm lòng bởi lời nói ngọt êm,
Xuất phát từ một trái tim cao cả

Anh thèm nghe mãi giai điệu thiết tha,
Như bản thánh ca du dương ,lãng mạn.
Dẫu nghìn trùng khoảng cách đầy phong ba,
Ta gặp nhau giữa đôi miền tối sáng*1

Ước gì mình có nhau hoài năm tháng,
Hai nửa đời không để lạc mất nhau?
Từ đêm nay và mãi đến kiếp sau,
Anh tắm trong biển tình em lai láng...

Anh uống cạn men yêu em trao tặng,
Muôn khát khao cứ đắm đuối quay cuồng,
Với những gì khắn khít của yêu đương,
Say hạnh phúc cả đêm dài thức trắng
Hmhiennhan

*1 Sài Gòn và Cali cùng giờ nhưng khác nhau giữa ngày và đêm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 22:19:14Ct.Ly>
Tình trong cõi ảo

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương bao lâu nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp mong cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Vẫn có thể đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sữ,
Kim Lệ ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan

R

Đối lại bài thơ trên của Hmhiennhan.Bài thơ anh vừa dạt dào, vừa sâu lắng tình cảm chân thật rất hay.

Tình ảo cõi thơ

Biển dài rộng người ta có thể đo
Nhưng tính sao những thẳm sâu sóng cuộn?
Em rối lòng vì một lời hò hẹn
Đó phải là thương nhớ không anh?

Cuộc sống hữu hình, niềm vui quá mong manh
Để ta phải tìm nhau trong cõi ảo
Gặp nhau rồi, niềm vui hay giông bão?
Khi tơ lòng trải đẫm những trang thơ.

Rồi từ đây ta lại biết đợi chờ
Biết thấp thỏm ngóng trông, biết nhớ nhung day dứt
Hạnh phúc – ước mơ trao cho nhau rất thực
Đó là thiên đường phải không anh?

Vẫn biết rằng: tiếng yêu sẽ mong manh
Khi thơ là tiếng lòng nhau trao gửi
Vần nào yêu thương, vần nào đắm đuối
Đâu phải tâm tình anh gửi trọn riêng em.

Nhưng em nghe nhịp tim anh êm đềm
Cho tình em cập bến bờ neo đậu
Cõi ảo hư không vọng tiếng lòng sóng động
Thơ với đàn quyện chung nhịp hòa ca...
TX

... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi sầu của biển

Biển đêm về khao khát một vầng trăng
Trăng e thẹn, dấu mình vào mây tối
Biền dạt dào vỗ từng cơn sóng nổi,
Như trách hờn, trăng sao mãi trên cao?

Ngàn ánh sao cùng trao đổi thì thào,
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển
Sóng êm đềm thả từng lời quyến luyến,
Ru hồn trăng tròn giấc mộng yêu nhau.

Trăng trên cao nên nào biết biển sầu
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ,
Những đợt sóng ào ào như bão tố
Đánh vào bờ cát thoả nỗi niềm đau...

Bởi trăng xa nên biển mãi u sầu
Trăng cao quá nên nào đâu thấu hiểu?
Thế nhưng biển vẫn gầm gừ nén chịu
Hỡi vầng trăng mau hãy đến bên nhau.....
Hmhiennhan


- Thầy Nhân cho con vào phá một chút nha hi hi!thầy dạy toán mà làm thơ hay quá

NỖI LÒNG CỦA BIỂN .

Có một lần em bất chợt hỏi anh:
Về tình yêu của trăng và biển
Anh bật cười, nói em nhiều suy diễn
Ừ, tình yêu biển chỉ dành cho trăng!

Thế còn trăng? Có yêu biển không anh?
Cách xa nhau, sẽ có nhiều trắc trở
Anh lại cười, em thẹn thùng mắc cở
Trăng trọn đời chỉ yêu biển thôi em

Rồi hôm nay, em không còn cạnh anh
Mới hiểu được hết nỗi lòng của biển
Anh chợt hiểu em không hề suy diễn
Biển bạc đầu thương nhớ mãi bóng trăng

Cách xa trăng, biển gào thét từng đêm
Như giận dữ xô vào bờ cát nhỏ
Nỗi lòng mình, biển cứ luôn bày tỏ
Cho trăng kia hiểu thấu hết lòng mình

Để nhận gì, biển cả cứ trào dâng?
Từng đợt sóng vẫn miên mang vô tận
Vì khi yêu là không hề hối hận
Dẫu trọn đời chỉ có được bóng trăng!
doilangtu
Độc thượng cô phong vọng bát đô
Hắc vân tái hậu nguyệt hoàn cô
Mang mang vũ trụ nhân vô số
Kỷ cá nam nhi thi trượng phu
Đăng nhập để trả lời
0
Lời thì thầm của trái tim

Có khi nào trái tim em thổn thức,
Theo tiếng thì thầm của gió về đêm?
Thả tâm hồn bềnh bồng theo ký ức,
Mở tình xưa tìm lại nụ hôn êm?

Em có nghe tiếng lòng anh khe khẻ,
Nương mây gió về gõ cửa hồn em?
Dù cuộc đời sẽ chia hai lối rẽ,
Đẩy tình anh chìm lặng vào bóng đêm.

Nỗi buồn đã hiện lên trên mi mắt,
Ngọn gió vô tình như nhịp thời gian,
Nếu duyên xưa bây giờ đã đổi khác,
Anh mong em mãi mãi được bình an.

Ở trên net, mình là đôi tri kỷ,
Nhưng anh chưa phải là gả tình si,
Bến bờ xa thử thách lòng chung thủy,
Trăng nước yêu nhau rồi cũng phân ly.

Chúng mình ở giửa đôi bờ thực ảo,
Hiểu nhau nhưng chưa thể chạm vào nhau,
Bài toán tình yêu vẫn còn khuôn sáo,
Em đừng lầm hiện thực với chiêm bao...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 22:16:36Ct.Ly>
Khúc xuân nồng -lời tình ru.

Bâng khuâng anh ngồi đọc khúc xuân nồng,
Cỏi ảo mà sao mình lại nhớ mong?
Melbourne ngày trước còn gợn sóng,
Hà nội hôm nay em gởi bão lòng?

Thơ của Em là tiếng lòng trăn trở,
Thật thiết tha và chân thật như Người
Trên môi em vẫn xinh đẹp nụ cười,
Cố che dấu những nỗi sầu muôn thuở?

Anh ngại ngần ,ở cách xa em quá
Dù con tim cảm nhận tiếng tơ đồng,
Mưa gió đã qua,nắng hồng rộn rã...
Mùa xuân sắp về thay thế mùa đông,

Hồn anh chìm trong cỏi nhớ chơi vơi!
Với một người mới tình cờ quen biết
Từng thản nhiên trước vườn hoa mắt biếc,
Chẳng lẽ nhớ nhung kẻ cuối chân trời?

Đó có phải là tình không biên giới?
Như lời bài thơ xướng họa hôm nào.
Níu tay nghìn trùng đuổi bắt ánh sao?
Vì tưởng mình trên đỉnh cao mây khói?

Đừng trách anh sao sớm có dấu hỏi?
Dù trong tim đã xác nhận một điều,
Không gian kia không cách trở bao nhiêu,
Chúng mình vẫn hòa chung nhau giai điệu

Xưa chàng Tú Uyên chỉ mới thấy tranh,
Đã vội ôm tranh tương tư người ảo,
Anh và em dẫu sao cũng người thật,
Sống gần nhau chung một góc địa cầu

Anh quá quen rồi cảm giác cách xa,
Hoặc người quen bổng trở nên xa lạ,
Chân đứng vững giữa dòng đời nghiêng ngã,
Đủ mềm lòng trước khúc hát tình xa

Thơ đã dẫn anh vào đến mê cung,
Vườn địa đàng đã đơm hoa kết trái,
Tình cỏi ảo! nhưng xin em ân sũng,
Cùng với anh đi đến chốn tận cùng

Hãy để trái tim ngõ lời muốn nói,
Hà Nội Sài gòn đâu có xa xôi?
Khúc xuân nồng sưởi ấm hồn đơn côi,
Cỏi đi về sẽ sớm chung một lối?
Hmhiennhan

R
Đăng nhập để trả lời
0
nguyễn hiền nhân đã viết:Hai phương trời mộng ảo

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai nơi .

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao chói lọi?
---------- hmhiennhan
Bài thơ này hay quá. TX xin phép hoạ cùng tác giả: anh Nguyễn Hiền Nhân

Góc tình cõi ảo

Nào có thể trách biển dài rộng quá
Trách đại dương sao sóng cứ mênh mang.
Con sóng bạc đầu vẫn mãi lang thang
Như ngàn năm tìm hoài một bờ bến…

Chuyện tình yêu đâu chỉ lời hò hẹn
Để lòng mình hụt hẫng ngóng trông nhau
Những miên man như sóng cuốn chân cầu
Tình cõi ảo sao nhớ nhung day dứt.

Bao canh khuya chúng mình còn thao thức
Ghép tiếng lòng thành yêu dấu thơ đan
Cùng mộng mơ xây những giấc mộng vàng:
Một ngày mai cửa thiên đàng mở lối..

Dẫu chẳng còn tuổi dại khờ nông nổi
Tiếng yêu này em vẫn tặng riêng anh
Như góc riêng trong em mãi để dành
Một tình nồng ái ân nơi cõi ảo…
Trúc Xanh ... Có đường phố nào vui... Cho ta qua một ngày.....



Tình chia hai lối đi

KimLe trả lời HN

Em vẫn ước nụ cười là giọt nước
Dù biết rằng điều đó chẳng xảy ra
Cũng như anh và em vẫn quá xa
Đại dương đó làm sao em vượt nỗi?

Chuyện tình yêu không còn thời nông nổi
Trái tim nghe tiếng nói nhỏ rất riêng
Tình yêu anh vẫn chỉ mãi dành riêng
Một ai đó dù đã xa dịu vợi....

Trái chín ngọt em mời anh nếm vội
Chưa thấm lòng anh đã vội quay lưng
Bảo đắng cay không phải chín ngọt lừng
Bao chua chát anh dành em gánh chịu

Bởi em biết tình em sầu man mác
Cả tấm lòng anh cũng chẳng dành em
Trách gì nhau khi đường lại xa thêm
Em loi lẻ đến sau đành câm nín

Dòng thời gian hai đầu là đối nghịch
Như tấm lòng hai đứa ở hai nơi
Gió qua miền sáng tối bổng chơi vơi
Em hụt hẫng vượt xa tầm tay với.....
KimLe
Đăng nhập để trả lời
0
THEO EM VÀO GIẤC NGỦ
Trương Nguyễn
Tặng Hiền Nhân

Tôi muốn

Đem ước mơ của mình
Vào giấc ngủ của em
Thấy mảng trời xanh trộn lẫn mây hồng
Gom nhặt hết âu lo
Trả về cùng huyễn mộng
Để giấc mơ của em trôi vào đêm khuya khoắt
Vầng trăng nghiêng đượm buồn màu xám ngắt

Áng mây mù lãng đãng
Bay trong băng giá của đêm
Tôi soi bóng mình dài ngoặc bên thềm
Vẫn ngồi đây cho em no tròn giấc ngủ

Sợ lúc thức giấc
Nhìn thấy ngày ủ rũ
Em lại buồn vì năm tháng qua nhanh
Điều không may theo trí nhớ hiện về
Bến bờ bão giông rời xa thực tại

Tôi mong
Em yên bình trong đôi tay ưu ái
Để được nghe
Âm vọng lời ru tận đáy trái tim
Nơi sâu lắng giọng thơ
Mãi là cánh chim
Vụt bay bổng thăng hoa bao nỗi nhọc nhằn cay cực

Hãy ngủ đi em
Quên đời một lúc
Trên đôi môi thoáng nở một nụ cười
Trong giấc mơ
Loài hoa nào cũng mãi xanh tươi
Mọi niềm thương không còn thiên kiến

Ngủ đi em !
Giấc mơ nào cũng đến giờ tan biến
Em sẽ hân hoan
Đối diện với cuộc sống vô cùng
Một cõi lòng êm ả
Giữa hư không…

Hien NhanCách đây 20 phút

Thơ hay quá anh Trương Nguyễn ơi!HN xin phép anh đáp lại

Ru anh tròn giấc ngủ

Lãng vãng trong giấc ngủ của em,
Vẫn thường có bóng anh bên cạnh,
Giữa trời xanh với bảy sắc cầu vồng,
Ánh mắt anh vẫn sáng trong,
Với nụ cười trung hậu...

Trãi nghiệm đời
Qua mấy độ phong sương,
Với em,
Anh vẫn lấp lánh như áng trăng
Xuyên mây mù chói sáng


Em không muốn anh làm người lính canh,
Để em được no tròn giấc ngủ,
Anh hãy nằm xuống bên cạnh,
Rồi em hát lời tình ru,
Bằng nụ hôn môi và mười ngón tay gầy
Vuốt ve anh xua đi giá lạnh .


Em chạnh buồn, Vì năm tháng đi quá nhanh,
Mái tóc thời xuân xanh,
Giờ đã thêm nhiều sợi bạc...
Chúng mình luôn tất bật,
Với cuộc sống đời thường,
Vòng danh lợi đua tranh,
Đôi khi cũng che mờ hạnh phúc,

Tạm nghĩ đi anh,
Cho vơi bớt nhọc nhằn,
Vật chất phù vân,
Rồi cũng trở về với đất,
Chúng mình hãy vui liên hoan,
Trong bến mơ hiện thực...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 5 6 7 8 9 » »»