Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.138 lượt xem — Trang 1 / 24
Bến mộng tình yêu



Em là người phụ nữ đáng yêu hay đáng ghét?
Ghét hay yêu vì cũng làm khổ anh thôi.
Rất gần gủi nhưng cũng rất xa xôi,
Vì hai đứa chỉ mới quen trên Nét .

Nói cười cùng em muộn phiền bay mất,
Em là tiên hay ma quỷ tinh khôn?
Có thể nào anh bị đánh mất linh hồn,
Khi là kẻ phong lưu sành đời từng trãi?

Người ta nói trái tim của con gái,
Rất yếu mềm nhưng không dể đổi thay,
Đã yêu rồi thì thật dạ đắm say,
Tâm hồn em có chia ba xẻ bảy?

Anh không muốn có những dòng lệ chảy,
Nụ cười em luôn tươi thắm trên môi,
Đừng bao giờ em nói tiếng chia đôi,
Để hai đứa mãi chung nhau hình bóng.

Hy vọng em không bao giờ thất vọng,
Khi cùng anh kết nối bản tình ca,
Anh và em sẽ mãi mãi dung hoà,
Những khác biệt cuộc đời nhiều biến động...
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT mai em bước sang ngang
THUỞ nào còn chút mộng vàng trong tôi
TÌNH xưa nâng chén ly bôi
SẦU dâng đỉnh mộng mồ côi dòng đời
TA về tìm lại trùng khơi
VỚI tay bẻ nhánh hoa đời cho ai
EM còn gọi nắng thu phai...?


 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ vần : "Thuở tình sầu ta với em"...


MỘT mai em đã sang ngang
THUỞ nao đỉnh mộng huy hoàng trong tôi
TÌNH xưa còn đọng trên môi
SẦU ly bôi cạn, mồ côi dòng đời
TA tìm gì giữa trùng khơi
VỚI tay nhặt cánh hoa đời cho ai
EM vừa nhạt nắng thu phai….?

Chúc bạn vui lên..
Văn Cát Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ vần : "Thuở tình sầu ta với em"...


MỘT mai em đã sang ngang
THUỞ nao đỉnh mộng huy hoàng trong tôi
TÌNH xưa còn đọng trên môi
SẦU ly bôi cạn, mồ côi dòng đời
TA tìm gì giữa trùng khơi
VỚI tay nhặt cánh hoa đời cho ai
EM vừa nhạt nắng thu phai….?
Chúc bạn vui lên..
Văn Cát Tiên
Chào bạn! HN đã nhận ra sơ sót của mình nhưng lại chưa sửa chửa.Rất cám ơn bạn nhắc nhở,nhưng theo ý Hn để hổn tạp vậy cũng có cái hay của nó

Nếu mình xa nhau
 Cửa tim nếu khép lại rồi
Cười vui hay sẽ bồi hồi xa nhau?
Trả em huyên náo ồn ào
Trả em hết điệu ngọt ngào thân thương

Từ nay cách biệt đại dương
Từ nay thôi hết vấn vương giận hờn
Tình phai nếu thấy cô đơn
Rượu nồng anh uống cho mềm bờ môi...
Trích đoạn: Văn Cát Tiên

Hoạ vần : "Thuở tình sầu ta với em"...


MỘT mai em đã sang ngang
THUỞ nao đỉnh mộng huy hoàng trong tôi
TÌNH xưa còn đọng trên môi
SẦU ly bôi cạn, mồ côi dòng đời
TA tìm gì giữa trùng khơi
VỚI tay nhặt cánh hoa đời cho ai
EM vừa nhạt nắng thu phai….?

Chúc bạn vui lên..
Văn Cát Tiên
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ hồng trôi êm
Ngất ngây say xỉn ngút trời
Chén nầy anh rót nào mời cụng ly
Uống đi người đẹp Cali
Con đường hạnh phúc mình đi đến rồi

Ngọt bùi đắng chát chia đôi
Rót thêm nỗi nhớ vào môi anh nè
Uống rồi anh kể em nghe
Đường về Chợ Lách Bến tre cũng gần

Tao phùng tri kỷ tương thân
Nửa vòng trái đất mấy lần bên nhau?
Em cười mắt sắc như dao
Rượu chưa thấm mấy mà sao má hồng?

Không duyên nợ ,chẳng vợ chồng
Anh đừng mơ chuyện mặn nồng gối chăn
Ngọc Mai quá hiểu Hiền Nhân
Chung vui mình cứ chia phần ra thôi

Tiệc nầy tất cả em mời
Say đi để thấy đất trời cuồng quay
Kìa anh trăng đã luồn mây
Cho em mượn tạm bờ vai rụi đầu

Hợp nhau hai mãnh tinh cầu
Ngắm trăng chạnh cảnh bể dâu cuộc đời
Tiếc anh múa kiếm chọc trời
Chí hùng giờ cũng rã rời thế kia?

Cà phê đọng giọt sương khuya
Buồn vui ta đã cắt chia lâu rồi
Mười hai bến nước nỗi trôi
Yêu nhau rồi cũng nói lời từ ly....
_ _ _ _
Hmhiennhan
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa quên nỗi nhớ

Trách gì thì cứ trách đi
Đừng thêm vị ngọt vào ly rượu đầy
Kẻo anh nữa tỉnh nửa say
Tưởng trời đất cũng lăn quay theo mình

Nhìn cô giáo đẹp lung linh
Vừa quen vừa lạ hữu tình làm sao
Trái tim từng dậy sóng trào
Cớ sao lại để hanh hao cuộc tình?

Nhớ chuyện công chúa hiền xinh
Sơn tinh phải với Thủy tinh tranh giành
Chén kiểu ai chọi miểng sành
Gác điều lẫn khuất anh đành kiếu lui

Biển trời 4 hướng ngược xuôi
Ngang núi Bà Rịa chào người năm xưa
Mừng em kẻ đón người đưa
Sao còn hờn trách dây dưa bạn mình?

Nữa đời vui thú linh đinh
Muốn tìm bến đổ an bình như ai
Nợ duyên phải nắm chắc tay
Vay thì phải trả người hoài trăm năm

Thật lòng với bạn tri âm
Đường tình anh đã thăng trầm bao phen
Nhưng chưa hề biết bon chen
Bởi trong tiềm thức chưa quên 1 người

Dẫu rằng trong héo ngoài tươi
Mượn thơ rượu để nói cười bâng quơ
Xin em đừng nhắc đợi chờ
Nếu con sóng bạc xa bờ đại dương

Dẫu rằng 9 nhớ 10 thương
Tình qua mấy độ phong sương nhạt nhòa
Qua sông nếu khác chuyến đò
Mấy ai còn nhớ câu hò mù xa...
[/align] [/align] [/align] [/align] cươcsonmien [/align] Anh giờ đã ở nơi xa
Văn thơ viết gửi nhạt nhòa trách em
Em về nghĩ lỗi gì xem
Phải chăng qua ảo lại thêm ....chuyện buồn
 
Nhưng mà cứ nhớ vậy luôn
Họa bình thơ phú ta luồn về nhau
Trách gì mà mãi trách nhau
Phận duyên trời định ai thay được lòng
 
Vui gì mà đổi thay lòng
Để rồi ta mãi lòng vòng trách nhau ...........!!! CSM
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ hồng êm trôi 2
 
Muốn gì anh hãy làm đi
Đừng thêm giọt nhớ vào ly đã tràn
Bên nhau khoảnh khắc nghìn vàng
Rạng đông trời sáng trăng tàn duyên tan

Trời ơi! lời nói bướng ngang
Đúng như bản tính của nàng Ngọc Mai
Rồi em lộ rỏ hình hài
Sau làn vải trắng không cài nút khuy

Ngập chìm thung lũng mê ly
Chung nhau hơi thở cuồng si tuyệt vời
Hồn như xuống biển lên trời
Anh không còn biết mộng đời phù du
Hmhiennhan


📎 NM11
Đăng nhập để trả lời
0

Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em bối rối giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm lại gót hài

Trong giáo đường tà áo trắng lay quay
Quỳ trước Chúa em nguyện gì lâu thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không nỡ khước từ?
Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ củ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên góc nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ký ức chuyện tình đêm Chúa giáng sinh

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em bối rối giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm lại gót hài

Trong  giáo đường tà áo trắng lay quay
Quỳ trước Chúa em nguyện gì lâu thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không nỡ khước từ?

Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ củ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên góc nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ


Bao nhiêu năm khói bụi phủ mịt mờ
Ta chẳng còn chung nhau mừng thánh lễ
Nếu em diễm phúc con bồng con bế
Đêm nguyện cầu còn nhớ kẻ bơ vơ?

Tình thời chiến thường chia ly dang dở
Hoà bình rồi lại cách trở hai phương
Kẻ đắc thế gieo nghịch lý vô thường
Người bất lực khẩn phép mầu thượng đế

Nhưng ở đâu cũng hướng về cội rễ
Mối tình đầu thuở mới nếm mùi yêu
Tay dắt tay hai đứa vui nói nhiều
Vương cung thánh đường những chiều tan lễ

Tình nồng ấm bổng em rưng ngấn lệ
Giá dòng đời cứ thuận thảo êm trôi
Anh và em mãi mãi không lẻ đôi
Nhưng thời cuộc chắc sẽ nhiều dâu bể?

Anh lơ đảng không tin lời em kể
Để ý làm gì những chuyện bâng quơ?
Áo trắng em cài chi màu hoa huệ
Để chúng mình tan vỡ sớm ước mơ?

Đêm Nô En nhìn bọn trẻ lượn lờ
Anh hồi tưởng chuyện Phụng Loan bở ngỡ
Ánh mắt tinh ranh nụ cười rạng rở
Mở cuộc tình trong trắng tuổi ngây thơ...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ duyên trời định

Tôi gởi trao em một mối tình
Nồng nàn say đắm nợ ba sinh
Em cười e thẹn rồi lém lĩnh
Bài thơ đáp lại xin an bình

Tôi trách hờn em quá vô tình
Mặc tôi chìm nổi cỏi tâm linh
Áo trắng rũ bay chiều mưa lạnh
Sáng rực góc trời dáng hồng xinh

Như trúng bùa mê ánh mắt nhìn
Hồng khuya day dứt trái tim tôi
Gót son yểu điệu mờ sương khói
Dẩn dắt hồn tôi tắm bến tình

Rồi nụ tầm xuân khẻ rung rinh
Thơm ngát hương trinh đoá hoa rừng
Qua ngõ nhà tôi em đứng sửng
Ghen buồn với khách lạ người dưng

Lỗi ở em ngày đó ngập ngừng
Nếu yêu nhau vẫn còn...vời vợi
Để lỡ mất duyên trời trao gởi
Tiếc nuối gì?
Tình đã quay lưng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-08 19:23:30Nguyễn Hiền Nhân>
Xin lỗi các bạn, tôi phải xoá bớt 1 bài vì có sự trùng lắp ngoài ý muốn do đưa bài lên gặp chút khó khăn.
Mong các bạn thông cảm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-29 16:49:31Nguyễn Hiền Nhân>
Xin lỗi các bạn, tôi không cố ý nhưng không biết sao lúc nầy viết bài khó quá, bị lỗi kỷ thuật hoài
và tự nhiên một bài thơ đưa lên bị mất, tôi viết lại thành ra lại bị đưa lên hai , ba bài. Xin Amin làm ơn xoá bớt
dùm tôi.Tôi rất cám ơn
Đăng nhập để trả lời
0
Bài học Việt Nam

Nói là bạn sao không tôn trọng bạn
Chủ nghĩa bá quyền lấn hiếp Việt Nam?
Mối nhục Nguyễn Trãi nơi ải Nam quan
Rửa sạch bằng bài "Bình Ngô đại cáo" *

Vua Càn long đã ngạo đời  xấc láo
Sai  Tôn sĩ Nghị tiếp bước ngoại xăm
Gò Đóng đa từng chảy thành suối máu
Bài học  một thời sao họ còn tham?

Hoàng sa, Trường sa là của Việt Nam
Sao phương bắc cứ lăm le lấn đoạt?
Triệu Đà thời nay thật là giảo hoạt
Thục Phán cả tin chết bởi lẩn lầm

Dân Việt Nam chẳng thiếu bậc uyên thâm
Hiếu hoà nhưng không bao giờ chịu nhục
Bạch đằng giang rồi Rạch gầm-Xoài mút
Trang sử vàng còn sáng mãi mấy nghìn năm

Can các ông đừng bức hiếp Việt Nam
Tướng tuy nhỏ nhưng lá gan không nhỏ
Từng đánh bại các đế quốc sừng sỏ
Hào khí tiên rồng một cõi trời nam...
Hmhiennhan

*Khi cha và anh bị bắt giải về phương bắc, Nguyễn Trãi chạy theo đến ải Nam quan,nhưng Nguyễn Phi Khanh đã khuyên Nguyễn Trãi
Thương cha con nhớ lo cho nước
Đừng để giang san bị thiệt thòi
Đăng nhập để trả lời
0
Sài gòn-đẹp bản tình ca


Sài gòn anh đón em về
Chiều nghiêng bóng xế trăng thề tròn đôi
Tay cầm tay dạ bồi hồi
Mắt nhìn vào mắt, thật rồi cố nhân

Trái sầu rụng dưới gót chân
Người xa vạn lý đã gần vòng ôm
Sao Mai tìm gặp sao Hôm,
Nữa vòng trái đất vẫn thơm hương nồng

Hạnh phúc trôi nổi bềnh bồng
Thoả cơn khát vọng chờ mong đêm ngày
Sài gòn vui lắm chiều nay
Từ Tân sơn nhất trãi dài trăm nơi

Vĩnh nghiêm cổ tự giữa đời
Tiếng chuông mặc niệm như lời kệ kinh
Bể dâu duyên nợ ba sinh
Châu hoàn hiệp phố đẹp tình đôi ta....


Sài gòn vang tiếng hát ca
Người qua kẻ lại bôn ba bóp kèn
Mặc dòng xe cộ bon chen
Chúng mình hai đứa kề bên rề rà

Đối diện nhà thờ Đức bà
Kế dinh độc lập chung hoà hoa môi
Bạch đằng đêm xuống êm trôi
Bến nhà rồng ngắm trăng soi thanh bình

Nhớ Bác  thuở trước quên mình
Tìm đường cứu nước linh đinh quê người
Ba đình trang sử đẹp tươi
Tuyên ngôn thắp sáng nụ cười hồi sinh

Chở nhau hai đứa tang tình
Xuôi về quận bảy bóng hình nhập chung
Mượt mà một đoá hồng nhung
Say men ân ái còn rung chuyển người

Em nguy nga như mặt trời
Sao cơn địa chấn toả ngời quyền năng
Chơi vơi mơ cỏi vĩnh hằng
Tình ta sáng mãi như trăng trên trời
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đoạn cuối đường tình

Cuộc tình ảo đã đến giờ kết thúc
Đọc bài thơ cuối anh chạnh lòng đau
Sông nước Vĩnh long chắc đã đổi màu
Như cây cầu thế chiếc phà Mỹ Thuận

Tạo hóa bày chi tấn tuồng mâu thuẫn?
Xe cưới rỡ ràng sao gọi xe tang?
Duyên trăm năm trời nở bắt dở dang
Tình và hiếu chẳng dể chung tiêu chuẩn

Em phản kháng đi ngược lời giáo huấn
Chí phụng hoàng không cam cảnh lòng son
Nhưng tình cảm há phải chuyện đơn thuần?
Tơ lòng nối vội vàng nên đứt đoạn

Mặt trái tình yêu làm ta choáng voáng
Người chung chăn còn chưa chắc chung lòng
Hoa đẹp thường lay vãng lắm bướm ong
Lời sáo rỗng mong manh như gió thoảng

Trãi nghiệm tình đời Phụng muốn xa Loan
Tình trên mạng không còn vương trên mạng
cuối cùng em cũng giải xong bài toán
Vực thẳm tình yêu khó thể buộc ràng

Món nợ tình không thể mãi đeo mang
Nếu ngọn sóng cuốn hoa trôi bèo giạt
Dẫu mây hồng có rạng bóng trên sông
Cây tình yêu vẫn thơm hương tỏa mát

Thời gian làm nhạt phai bao nhan sắc
Chẳng ai tự hào mãi nét hào hoa
Trái tim anh giờ cũng muốn khô già
Cám ơn em đã nói lời dứt khoát...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Biển không xa khỏi sóng

Người dưng ơi! em làm thơ hay quá
Lời ngọt ngào làm lay động lòng anh
Lý lẻ thắm sâu chan chứa chân thành
Như bản tình ca ngân vang êm ả

Dù hai đứa thuộc hai miền đất lạ
Nhờ nhịp cầu internet thông thương
Nhưng ý thơ như trăm mối tơ vương
Cột chặt lấy hồn anh về một ngả

Em dẩn anh vào khu vườn hoa lá
Có suối nước ngầm cùng tiếng chim ca
Có những cánh bèo trôi nỗi la đà
Có mùa thu với vầng trăng bàng bạc

Anh tưởng tưởng dáng người yêu ngồi hát
Khúc nhạc lòng hoà nhịp đập trái tim
Trời bên ấy chắc cũng đang im lìm
Như anh bên đây nhìn em ngây ngất

Sao tự nhiên tiếng ca em nín bật
Rồi thở dài nhắc mãi chuyện không hay?
Sao niềm vui lại điếm tháng điếm ngày
Còn xác định tình yêu là vô vọng?

Em có biết ngày đêm anh mong ngóng
Những dòng thơ như liều thuốc thần tiên
Đã cho anh nguồn hạnh phúc vô biên
Đưa anh vượt khỏi bến bờ biển rộng

Sao em nói mộng cũng chỉ là mộng
Dìu  em từng bước lọt xuống vực sâu
Hoa tình yêu đã úa mất sắc màu
Than thân côi cút chập chờn với bóng?

Thơ anh rồi sẽ lạc vào khoảng trống
Câu chữ đong đưa đến cõi vô hình
Dẫu sao thì tình vẫn ở trong tình
Như biển chẳng bao giờ đuổi nổi sóng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối năm tính lại sổ đời ,lãi to

Cuối năm tính lại sổ đời
Buồn nhiều vui ít tại trời hay tôi?
Chợ chiều một bóng xăm soi
Tình không biên giới nổi trôi xuề xòa

Hẹn cùng tri kỷ giao thoa
Lênh đênh biển sóng nhạt nhòa bến mơ
Nợ tình trăn trở trong thơ
Cố nhân cách biệt đôi bờ đại dương

Ngày qua tháng lại bình thường
Thời gian điểm biếu tóc sương mái đầu
Yến Loan một thuở tình sầu
Hồng Nhung còn đợi nhịp cầu trên không

Ngập chìm cõi nhớ mênh mông
Nuôi bao hy vọng mòn trông thiên đường
Cuối năm soi kỷ bóng gương
Vẫn đầy phong độ thân thương ngạo đời

Dẫu già tôi vẫn là tôi
Nhục vinh chìm nổi chói ngời lửa yêu
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tan giấc mơ hồng

Mấy khi tình trọn vẹn tình?
Thôi thì mình cứ ru mình vào mơ
Gởi bao khát vọng trong thơ
Mấy khi thơ kết thành tơ trói người?

Giao thoa, hoán chuyển nụ cười
Môi kề môi có nhạt tươi sắc hồng?
Nếu không duyên phận vợ chồng
Gọi nhau tri kỷ để lòng luyến thương

Tang bồng lưu lạc bốn phương
Tình qua mấy độ phong sương vẫn tình!
Trước gương mình vẫn là mình
Trong thơ bóng vẫn đeo hình khít khao

Tỉnh ra mới biết chiêm bao
Bên tai vọng  tiếng ngọt ngào tình ru
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Anh đợi em về

Hmhiennhan

Trời cuối Thu , Sài gòn mưa ngập nước
Góc vườn xưa cúc cũng đã trổ hoa
Em đâu rồi người phụ nữ hiền hòa
Quay về nhé,để cùng anh sánh bước?

Em còn nhớ lời hẹn hò năm trước?
Chúng mình tái ngộ  nơi chốn cố hương
Dù cuộc đời phải lưu lạc tha phương
Cũng không thể chia cắt tình ta được

Sóng đại dương bềnh bồng xô con nước
Em bặt  tăm chìm nổi kiếp lênh đênh
Chiếc  thuyền tình vẫn chưa về đến bến
Biết bao giờ anh mới gặp lại em?

Biết bao giờ được trọn giấc ngủ êm
Bởi tiếng ru hời âm vang dĩ vảng
Ánh mắt Hồng Nhung nhìn anh sâu lắng
Thêm hương thầm lảng đãng dưới bóng trăng

Anh thẩn thờ chờ em trên phố vắng
Rượu trùng phùng mới chạm nút đã cay
Đang mơ chăng? bước chân ai đè nặng?
Gió lào xào nghịch tóc rối anh bay...

Hồn trăng khuya trên xác lá vàng phai
Anh góp nhặt đốt lên hòa mây trắng
Ôm cô đơn mỏi mòn theo năm tháng
Em phương xa cảm nhận hãy quay về
hmhiennhan

CHỜ!

Em đã chờ anh suốt đêm nay
Bên song Thu gõ nét hao gầy
Cây buồn gió cuốn trơ trụi lá
Ngọn nến mỏi mòn cháy đời phai

Anh có kịp không? về tối nay
Đông mang tuyết phủ suốt bao ngày
Em ôm rét mướt lồng hoang vắng
Ghế đá khóc thầm vắng bóng ai

Em đợi anh về đêm vỡ nát
Tay đan tay ngón dạ buồn lây
Nỗi nhớ ùa về cay lòng mắt
Đêm cứ rót đầy chén quắc quây

Em nghiến cơn đau mềm vách đá
Tựa hồn bên cửa tắm men say
Đêm trải cô đơn mình em uống
Em đã chờ anh , anh có hay?
NguyenNiLan



📎 hn068
Đăng nhập để trả lời
0
Giọt đắng tình nồng

Mới quen đã nói giả từ?
Bài thơ Giọt Đắng đau như xé lòng
Trầu cau một thưở tình nống
Sao ta không để sáng hồng giấc mơ?

Vội gì cắt mối duyên tơ
Làm mưa Ngâu ngập ướt bờ Ngân giang?
Một lần lỡ bước sang ngang
Hoa mơ trắng nở dở dang tình đầu

Nay Ô Thước bắt nhịp cầu
Ta cùng xướng họa xây lầu Uyên Ương
Thương em ăn nói dễ thương
Tài hoa lại đủ sắc hương, chân tình

Chẳng mơ Loan Phụng hòa minh
Chỉ mong tri kỷ hòa mình bến thơ
Đêm tàn nguyệt tận trơ vơ
Ly trà ,chung rượu ta chờ nâng ly...

Long lanh Giọt Đắng bờ mi
Em ơi! tình chẳng biên thùy ,vách ngăn
Đôi ta hai nữa vầng trăng
Dẫu chưa viên mãn cũng gần gũi nhau
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khuyết tròn nỗi nhớ một vầng trăng

Chuyện tình đến ngã ba sông
Về đâu con nước lớn ròng ngày xưa?
Vắng em trời vẫn nắng mưa
Mặc anh đi sớm về trưa một mình

Trăng vàng toả bóng lung linh
Vẫn vầng trăng của chúng mình tròn nguyên
Xót thương phận hẻo con thuyền
Lênh đênh biển sóng nợ duyên tít mù

Bướm già đậu nhánh mù u
Melbourne tình gởi thiên thu tiếng lòng
Hứa cùng nhau tát biển Đông ( Cùng anh vượt mấy bến sông)
Chưa chi đã để cạn dòng thời gian

Em về xứ Úc xốn xang
Tiếng đàn yêu vọng âm vang khác rồi
Sông trăng ngày một xa xôi
Đôi tim bên lở bên bồi
hanh hao

Mình ơi! khản giọng gọi nhau
Tình xưa lặng lẽ đi vào chiêm bao
Vẳng nghe trăng nước lao xao
Nụ hôn chết đuối trắng màu khói mây

Từ nay cam cảnh lưu đày
Hồn chiều lẻ bóng đong đầy hoàng hôn
Nỗi nhớ ngày một mỏi mòn
Gói tình hoài niệm
Khuyết tròn giấc mơ?
hmhiennhan


nguyennilan

TRÒN KHUYẾT

Trời mưa nước đổ về sông
Vẫn trôi ra bể một dòng đó thôi
Từ ngày anh hết yêu tôi
Về soi trăng vỡ đứng ngồi không yên

Tôi về cố quận ưu phiền
Thì thôi mặc số nợ duyên không thành
Thuyền tình sóng gió chòng chành
Dở chèo vụng chống mình đành xa nhau

Con tim đã vỡ tan rồi
Vết loang máu nhuộm tình tôi với chàng
Còn đâu tiếng gọi khẽ khàng
Tình ta nay đã như đàn không dây

Ừ thì thôi nhé từ đây
Trả câu ân ái tình xây lưng rồi
Vầng trăng nay chẻ làm đôi
Dòng sông chở mảnh trăng rơi lặng buồn

Melbourne chôn mối tình vương
Nụ hôn tôi thả cuối đường gió bay
Bây giờ tình trắng đôi tay
Nhìn trăng tròn khuyết nghe ray rức lòng./.

Nilan đóng vai chị Hồng Nhung có giống không hả anh Hiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng và em

Bỗng dưng cười khóc một mình
Giận trăng anh muốn đoạn tình với  trăng
Trăng trêu anh nói lăng nhăng
Lúc treo cao ốc
Lúc giăng mặt hồ

Đuổi theo ảo ảnh hư vô
Bằng đôi tay trắng điên rồ làm sao
Giống trăng
Em ở trên cao
Tâm tình thì được
Chạm vào thì không

Trăng tròn khuyết cõi mênh mông
Em tròn khuyết
Bởi nỗi lòng đa đoan
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu thêm lần nữa đi em!

Mình yêu thêm một lần nữa đi em
Hãy quên sạch hết nỗi buồn dĩ vảng
Những ngày vui bên nhau xưa quá ngắn
Em quay lưng là tất cả hoang tàn

Hai đứa về tìm lại vườn địa đàng
Nương cánh gió hướng thời gian trở ngược
Thuở hai đứa tay đan tay sánh bước
Nắng tươi hồng rãi xuống tóc đài trang

Anh vẫn nhớ những chiều vàng lãng mạn
Mặt trời đêm xua bóng tối lao về
Môi kề môi, ta khẽ gọi đam mê
Để rung cảm trào dâng nung huyết quản

Hồn níu kéo nguồn hạnh phúc miên man
Mình chung sống đến răng long ,đầu bạc
Không còn oán trách ông trời đen bạc
Tách rời nhau sông,biển,núi bạt ngàn...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

  
pe_pun_nho_anh đã viết:
mở cổng thiên đàng chi anh??
để em lại sống ảo ảnh thời gian...
bao nhiêu trắc trở gian nan
tình em còn đó chứa chan hồn người
nhớ về ngày đó còn cười
nếu em quay lại vẹn mười tình ta???
thôi thì em sẽ đi xa...
để quên tình cũ để xa sự đời
chắp tay cầu nguyện ông trời
mong anh hạnh phúc đời đời về sau..^^!
_______________________________________________________________________

Cám ơn Bé đã đi vào vườn thơ anh và để lại bài thơ hay.Xin phép trả lời

Hạnh phúc đời thường

Thiên đàng cửa đóng rồi em,
Còn đây trần thế ngày đêm vui buồn,
Nước ngày một chảy xa nguồn,
Con đường hạnh phúc lạch luồn có thông?

Đất trời biển rộng mênh mông,
Đèn khuya đối bóng mòn trông em về,
Còn không một chút hồn quê,
Tình hồng ngày trước cận kể đôi ta?

Bao giờ mỏi gối phương xa,
Chúng mình tái hợp một nhà nha em?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng đa đoan

Trả lời KL-NL

Em có biết anh buồn và hụt hẫng
Vẫn cố cười tìm lấy một niềm vui?
Chút tình người,  ta cũng nên sòng phẳng
Đừng trút bão lòng lên kẻ thoái  lui

Đường tình  thường có trăm nẻo ngược xuôi
Cõi ảo cũng chênh vênh nhiều hố thẳm
Em chắt chiu lại chút màu hồng thắm
Để cuối đời còn mãi nét xuân tươi

Xin đừng mang gió mưa và trắc ẩn
Xát muối tim anh hằn vết thương buồn
Nữa hồn đau còn nửa hồn lú lẩn
Bến yêu anh cũng vớ được cội nguồn

Chuyện ngày xưa hãy để nó qua luôn
Hoài niệm chi rồi mang thêm gánh nặng?
Một thoáng tiếc thương đa đoan trường hận
Nghèn nghẹn máu tim ôi! khối tình buồn...
hmhiennhan

nguyennilan

MỘT THOÁNG  VUI BUỒN

Thôi anh nhé xin đừng than với oán

Chuyện tình yêu luôn là ván gãy cầu

Ta xuôi ngược đến bạc đầu cũng thế

Cũng khóc cười ngờ nghệch đê mê



Ta hãy về vo tròn vui kỷ niệm

Chờ mai nầy hoa tím nở đầy sân

Chờ mai nầy chim én liệng về gần

Là  Xuân về bước chân ngàn hoa nở



Chuyện ngày xưa là giấc mơ tan vỡ

Chuyện ngày xưa thôi đừng nhắc chữ ngờ

Dẫu hối tiếc có bao giờ trở lại

Cho hồn đau tê tái lúc chiều buông



Thôi hãy về khi xác pháo nhuộm đường

Không tiếc nuối  vấn vương chi ngày cũ

Để đêm về bình yên ru giấc ngũ

Một thoáng vui buồn ai chưa đủ lần qua

kimle

Tạm biệt nhé -Những giấc mơ nồng ấm

Thả hồn theo gió con gió lạnh mùa đông

Sỏi đá buồn khi vắng bóng em không?

Ngày mưa tuyết hỏi thầm bên song vắng



Tạm biệt nhé - ta xa rời vùng lắng

Đời hư vô trả lại với hư vô

Nhạt phấn son tay buông thỏng ơ hờ

Thời gian đã vụt qua như cơn gió...



Tạm biệt nhé - phút ngây thơ lầm lỡ

Ta ghi tên trên cát dấu tình yêu

Sóng vỗ tràn xô ngã vạt nắng chiều

Lòng khắc khoải ôm nỗi sầu không tên gọi

kimle

nguyennilan


Tạm biệt nhé hởi người em yêu dấu

Xa anh rồi em gởi nhớ về đâu

Đá cũng buồn nằm im dưới lòng sầu

Em yêu lắm nên nói câu từ giả



Nầy anh hởi!  khi chiều buông nắng thả

Em tìm người nghe dạ khắc nỗi đau

Em tìm quên trong men đắng say nhàu

Gội nước mắt bằng chén sầu tê tái



Thôi anh nhé khi tình qua cửa ải

Đôi chân mềm đang vướng phải chông gai

Em phải  về vui với tình ngang trái

Đóa hoa yêu xin trả lại cho người
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn trống vắng

Xa em rồi sao thấy buồn vô hạn
Man mác hồn anh nỗi nhớ tím đầy
Hương sửa Hà nội vương mắc đâu đây
Đêm chia tay chẳng chút gì lãng mạn

Gió lạnh lùng không thương người lẻ bạn
Đêm Tây hồ cũng vắng bóng trăng treo
Trời đất gieo chi nghịch cảnh phủ phảng
Em ra đi bỏ mình anh than vãn


Công viên lác đác những chiếc lá vàng
Băng ghế đợi chờ người yêu không tới
Không còn nữa những câu thơ trao gởi
Lời nói ngọt ngào giờ đã xa xôi

Hà nội vào đông anh mất em rồi
Bao kỹ niệm chỉ còn trong ký ức
Đối bóng đèn khuya trái tim day dứt
Cùng dòng thời gian lặng lẽ êm trôi
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời yêu sao khó nói ?

Trái tim phức tạp chứa nhiều uẩn khúc
Em rất chân tình chẳng dối phụ ai
Đọc thơ Kim Lê anh lại thở dài
Bàng bạc  hồn anh biển trời  cảm xúc

Cám ơn em từng cho anh nguồn hạnh phúc
Được họa thơ, được chia sẻ lời yêu
Chút tình nồng trong đêm lạnh cô liêu
Đủ sưởi ấm con tim mùa đông giá

Rồi chúng ta bổng trở nên xa lạ
Bởi lòng ghen hờn nông nỗi của anh
Lời thị phi ác ý cứ vây quanh
Làm mệt mỏi tay chèo trên biển lớn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như đời đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...

Chẳng kém tài nhưng anh muốn lặng im
Chưa so gươm vội nhận phần chiến bại
Bởi tình yêu phải so đo tranh cải
Thì chưa phải là một nửa anh tìm
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hoạ thơ thôi nha em

Ta lớn rồi, đâu phải kẻ tầm thường?
Vội ngớ ngẩn tin lời yêu trên nét
Khó bền vững chuyện tình qua tiếng sét
Huống chi còn cách trở cả đại dương

Ta chỉ là hai người bạn dễ thương
Mê văn chương họa thơ nhau buổi tối
Chỉ thế thôi! chẳng có gì rắm rối
Nhưng gần hoa thì phải vướng chút hương

Lời thị phi ngẩm cũng không hoang đường
Thơ thì  phải có  chút gì lãng mạn
Ta vững tin lòng ta luôn trong sáng
Thơ họa mà ! sao tránh chữ yêu đương

Anh mệt mỏi trong kinh tế thị trường
Không  phí thời gian la cà tán dóc
Thơ thường phản ánh nỗi niềm cô độc
Nhưng chẳng hồ đồ  vay mượn nhớ thương


nguyennilan

Có buồn không khi trồng hoa tim vỡ

Giữa một vùng ảo vọng quá xa xôi

Ôm bóng hình với nỗi nhớ đơn côi

Ôi giây phút trái tim yêu lầm lỡ



Tin yêu người ta dệt vạn câu thơ

Tình giao du trên nét lắm dại khờ

Chút tình ảo sao mang vào  nỗi nhớ

Ta mơ hồ ngậm trái đắng thờ ơ



Ta lỡ trót mang chút hồn lãng mạn

Câu thờ đề ta họa chút kiêu sa

Yêu hoa thắm yêu trời mây trăng gió

Yêu âm thầm yêu những phút bâng quơ



Lời thị phi ai tránh được bao giờ

Ta mặc kệ cứ sống đời mộng mị

Ta cợt đùa câu thơ cho phỉ chí

Dẫu biết rằng chỉ là  mộng với mơ



Trong cuộc sống ta tranh dành tất bật

Vạn thứ gọi mời ta mỏi gối mòn hơi

Nào hạnh phúc áo cơm nào danh lợi

Ta mượn đời dăm phút để vui chơi



Ta mượn người để trút cạn những lời

Trải vào thơ phút vật vờ cô độc

Cho ta vui với đời không tiếng khóc

Lúc đêm về ta uống chén chơi vơi.........



Ta với người không duyên chẳng nợ

Nợ không vay nên chẳng trả bao giờ

Nhưng có đấy nợ  bài thơ ai gởi

Như đã yêu như tim đã gọi mời.....
nguyenNiLan
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều dài nỗi nhớ

Hôm nay và mai sau,
Trong hình thấp thoáng  bóng?
Tại sao phải đuổi nhau,
Không  hoà đồng chung sống?

Trăng đã chìm biển mộng
Gió trễ bước đau thầm
Ghen hờn chi nổi sóng?
Kéo dài đến ngàn năm?

Nếu chẳng phải tri âm
Sao đắm say nhiều vậy?
Yêu nhau còn tự ái
Chuyện tình thành khói mây

Trời mưa không lớn mấy
Nhưng đủ ướt đôi đầu,
Cuộc tình không lớn mấy,
Đủ làm khổ đời nhau...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Qua rồi thời áo trắng

Cuối cấp rồi! ta sẽ đi về đâu?
Tuổi thơ để lại bao nhiêu kỹ niệm
Áo trắng tinh khôi, trò chơi tìm kiếm
Khi mới biết nhau những buổi học đầu

Thầy cô, bạn bè tất cả in sâu
Chữ ngã nghiêng khắc trộm vào bàn ghế
Rồi mai nầy cuộc đời nhiều dâu bể
Gặp lại nhau áo cũng sẽ khác màu

Tình cảm học trò chân thật làm sao
Nghịch như quỷ, nhưng yêu thường e ấp
Thấy bóng người tình trái tim loạn đập
Sợ thầy cô biết, thiên hạ xì xào

Con trai con gái gì cũng giống nhau
Nỗi lòng giấu kín sao ai cũng rỏ?
Họ nhận ra một chút gì khác đó,
Như cây gặp gió thì phải rung chau

Thôi tạm biệt nhé năm tháng ngọt ngào
Bao yêu thương ta gởi vào lưu bút
Lễ ra trường nâng ly ta cùng chúc
Mọi bước chân sáo đều sẽ bay cao
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»