Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.133 lượt xem — Trang 2 / 24
Lạc loài mối tình cũ

Biển dài rộng người ta có thể đo
Còn tính đại dương khi nào nỗi sóng,
Còn mây thì vẫn lang thang với gió,
Đến ngàn năm,không xác định bến bờ.

Chuyện tình yêu khởi đầu từ hò hẹn,
Rồi hai người thương nhớ, ngóng trông nhau,
Đời vô thường khó tránh cảnh bể dâu,
Hạnh phúc và khổ đau luôn dồn nén,

Nhiều canh khuya chúng mình vương luyến mến,
Trãi nỗi lòng đầy trăn trở vào thơ,
Từ cỏi ảo ta xây đắp ước mơ,
Suốt kiếp được cận kề nhau sớm tối.

Nhưng thiên đường ta có đi sai lối?
Hai phương trời-hai khoản cách xa xôi...
Tiếng yêu nào em dành tặng riêng tôi?
Xin đừng vội  đem trao cho người khác?

Ta đã nghe rõ âm vang bài hát,
Như Tử Kỳ xưa tri ngộ Bá nha,
Nàng Trác văn Quân cũng là gái góa,
Xao xuyến lòng trước Tư mã Tương Như

"Phượng cầu kỳ Hoàng"thành bản tình ca,
Không ngờ đã mở ra trang tình sử,
Hồng Nhung  ơi! em cũng là kỳ nữ,
Thơ của nàng làm rối nhịp tim ta..

Lắng tâm tư, nghe tiếng lòng em bày tỏ,
Góc phố buồn, mây gió cứ vờn quanh,
Như chút nắng hồng hong ấm cây xanh,
Hồn không ổ khóa ta đang để ngõ

Đời cô đơn ta buồn như nhánh cỏ,
Bia bọt đầy trốn quán trọ trần gian,
Chờ đợi nàng hóa giải mọi bất an,
Như thánh dược chửa trái tim lầm lỡ

Thắp nến nguyện, cùng cầu xin thượng đế,
Cho xác hồn mình mãi mãi bên nhau,
Như vôi trầu quyện chặt với hương cau,
Đón hạnh phúc tuyệt vời trên nhân thế
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu đến quê em

Lần đầu tiên anh đến quê em,
Kim đồng hồ đã chỉ bốn giờ sáng,
Cổng bệnh viện đã bày hàng quán,
Ly cà phê và mấy điếu thuốc thơm,

Ba mươi phút rồi, trời còn tối om,
Xe buýt đi núi Sam đã tới,
Anh qua lại con đường Lê lợi,
Chờ đợi em sương cóng cả người.

Cuối cùng rồi cũng thấy em cười,
Bảy giờ ba mươi phút trước bến xe Châu đốc
Buổi ăn sáng đơn sơ bún ốc,
Mà tự nhiên ngon ấm lạ thường...

Gần mười ba giờ khách sạn Thái bình dương,
Mình nối tiếp trận yêu đương bất tận,
Môi kề môi, mắt chìm trong ánh mắt,
Mình nồng nàn nằm ở trong nhau.

Đổi trao nhau hương vị ngọt ngào,
Mình hiến dâng cho nhau tất cả,
Hơi thở ,nhịp tim, tiếng rên khác lạ,
Những khoái cảm làm tê điếng thịt da

Ấp yêu nhau chẳng muốn rời xa,
Ghì bấu nhau trong cơn mê sảng,
Ngã đầu vào nhau êm đềm lãng mạn,
Hạnh phúc làm ta quên hết thời gian...

Đêm Long Xuyên thành phố sáng hoa đăng,
Cả hội chợ tưng bừng đông vui quá,
Ở giữa dòng người bôn ba xa lạ,
Ta chồn chân chỉ thích mãnh trời riêng.

Trong bốn góc phòng nhỏ hẹp thiêng liêng,
Ta ve vuốt và yêu nhau đắm đuối,
Nhớ cái quán cơm suốt hai ngày bốn buổi,
Em chìu anh, toàn ăn cá với canh.

Hạnh phúc tuyệt vời nhưng qua quá nhanh,
Về thành phố anh ngẩn ngơ tiếc nuối,
Yến Loan ơi! anh chờ ngày gặp lại,
Hai đứa mình luôn chung một hướng đi...
hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng cách còn bao xa?

Anh bình thường nhưng sống đời khinh bạt
Đến với Em với khoảng cách ...khó gần?
Dù hai đứa nói chuyện rất là thân
Nhưng quan điểm đôi khi hơi khúc mắc?

Em kể anh nghe về bước đường lưu lạc
Nói rất nhiều về nước Úc tuyệt vời
Đoá Hồng Nhung gặp bao giông bảo trong đời
càng rực rở và toả đầy hương sắc

 Còn Anh thì chưa bao giờ thành đạt
 Cứ nhởn nhơ với cơm áo gạo tiền
 Hồn lãng du mơ cảnh sống thần tiên
 Trong xã hội bon chen từng tấc đất

Ta đến với nhau với lòng chân thật
Và tin là cũng có chút nợ duyên
Người cùng quê nhưng ly tán khác miền
Hai tinh cầu vẫn có chung nhau cảnh ngộ
 
  Ta ngoảnh mặt trước phồn hoa cám dỗ
  Những lọc lừa gian trá của thế nhân
  Chỉ mơ ước một bến đổ an lành
  Hợp chung sức cùng lướt qua gian khổ

Đừng e ngại trái tim đặt lầm chỗ
Dù không gian là khoản cách nghìn trùng?
Biệt ly rồi sẽ dẩn đến tao phùng
Hạnh phúc nẩy mầm ...hoa lòng sẽ  trỗ.
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình trăng biển

Biển nhớ trăng ôm vào mình,
Trăng nhớ biển chỉ đứng nhìn từ xa,
Vui thì trăng đến giao hòa,
Buồn thì trăng vội lánh ra góc trời!

Bạc tình chi thế trăng ơi!,
Hèn chi trăng cứ cả đời lẻ loi,
Trăng tròn rồi sẽ khuyết thôi,
Bởi trăng lãng tử nhiều nơi du hành,

Ngàn năm biển vẫn trong xanh,
Hòa theo con gió tròng trành xa đưa,
Tìm trăng chỉ thấy sao thưa,
Ghen hờn nỗi sóng vẫn chưa nguôi sầu...

Ai hay trăng bạc sắc màu
Méo tròn cũng bởi tình đầu biển xanh
Nếu trời ban mối duyên lành
Em chọn làm biển hay giành làm trăng?

hi hi nằm dưới hay nằm trên khác nhau đó em
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giá chúng mình đừng yêu  nhau?

Cái tôi nhũng nhiễu rã rời
Nàng thơ ơi! một góc trời ưu tư
Giá xưa đừng sớm giả từ
Hồn xuân dệt mộng bay như cánh diều

Suối mơ hồng thắm rán chiều
Cầu tre lắt lẽo anh dìu em đi
Vướng chân guốc mộc kiêu kỳ
Qua sông mà phải bò quỳ liu xiêu

Giờ thì mây trắng bến yêu
Nửa vầng trăng khuyết phiêu diêu quay mòng
Em lên xe cưới theo chồng
Cuốn theo chiều gió bềnh bồng hai phương

Tình đầu một thuở vấn vương
Chìm trong dòng chảy vô thường thời gian
Nghìn trùng tiếng vọng quan san
Đường chiều xế bóng đò ngang xa rời

Nhớ thương nói cứ nghẹn lời
Anh nhìn khói trắng khóc đời phù vân
Bất ngờ nghe tiếng cố nhân
Hận minh gác tía mà thân chim lồng

Em giờ
 như lá sầu đông
Anh giờ
Hồn đóng rêu phong mấy tầng
Bão lòng sao chẳng chịu ngưng
Phải chi ngày ấy mình đừng xa nhau?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Anh chỉ mua trái tim
nguyennilan

Tặng Hiennhan bài thơ nầy lâu rồi

TÔI BÁN

Tôi bán chiều nay chiếc lá vàng

Cùng con gió thoảng báo Thu sang

Bán sao cho sạch câu hờn dỗi

Bán cả lệ ngang giọt bẽ bàng



Tôi bán tình duyên thuở chờ mong

Bán màu Thu úa rớt bên song

Bán con phố nhỏ chiều hai đứa

Tay nắm tay cười ánh mắt trông



Tôi bán  luôn rồi bản tình ca

Cả bóng hình ai thấp thoáng xa

Bán câu mai đón, chiều hò hẹn

Bán mộng đêm về giấc Nam Kha



Tôi bán bài thơ rách tả tơi

Bán tiếng chim ca cuối tận trời

Bán con sóng vỗ đau lòng cát

Bán gánh trần ai nặng trĩu đời



Tôi bán gương soi nước mặt hồ

Bóng chìm chôn tận cỏi hư vô

Mua vạt mây chiều trôi trong gió

Phủ kín hồn ơi!  ..... một nấm mồ./.

Nilan 28-08-10


Hien Nhan

Tâm sự chua ai thèm mua mà bán
Bán những thứ nầy ai dại mới mua
Bán lá vàng vào  mỗi độ Thu sang
Bán giọt lệ đài trang màu cỏ úa

Bán con phố nhỏ chiều thu hai  đứa
Nhưng sổ bộ thì thiên hạ đứng tên
Bán bản tình ca ngày xưa hò hẹn
Bán gánh trần ai Trời! bán búa xua

Thôi bó tay rồi anh đây chịu thua
Hỏi mua trái tim sao em không bán?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đà lạt ngày nay

Tôi quay lại với thành phố ngàn thông
Thấy hồ Than thở giống ao nuôi vịt
Thác Cam ly bị người ta xẻ thịt
Hồ Xuân hương nước cũng muốn cạn dòng

Thành phố tráng lệ những khối bê tông
Đồi Vọng cảnh còn chút gì thơ mộng
Cao nguyên Lang bian mù sương gió lộng
Mai anh đào nở sắc tím chào xuân

Nặng hồn  hoài cổ tôi thoáng bâng khuâng
Người Đà lạt còn không lòng hào sảng?
Giá dịch vụ vừa mới nghe đã ngán
Chẳng lẽ nơi nầy chỉ đón người sang?

Đà lạt mộng mơ khí hậu mát lành
Thành phố ngày càng nguy nga hiện đại
Nhưng cảnh hoang sơ dường như nhỏ lại
Cao ốc làm mờ nhạt bóng trăng thanh
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân lòng

Xuân tới Melbourne phải không em?
Bên anh xuân ngấp nghé trước thềm
Thiên hạ cuối năm vui chợ Tết
Anh còn say vùi giấc ngủ êm

Hồn mơ tưởng đôi gót chân êm
Thêm chút hương nồng hơi ấm em
Đến từ đâu đó len qua cửa
Như gió xuân về gọi trăng lên

Tỉnh giấc chỉ thấy gối kề bên
Thật ảo chúng mình vẫn chênh vênh
Anh thay trang phục mừng xuân đến
Hy vọng xuân lòng thôi bấp bênh
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mặt trời của anh là em

Mặt trời chễm chệ ngôi cao
Có lúc cũng phải mòn hao sắc màu
Tim anh em cứ ra vào
Còn mang gió bão thét gào,khổ không?

Mặt trời đêm xuống ngủ đông
Còn em lại nhuốm lửa lòng lên ghen
Chăn gối nổi sóng bao phen
Trời không ngủ được trút cơn mưa rào

Mặt trời buồn có trăng sao
Còn anh mạng ảo em Đào em Mai
Rượu bia mới uống lai rai
Nỡ nào em vội tắt ngay lạch nguồn?

Tình mỏng như cánh chuồn chuồn
Giận hờn bọt sóng trùng trùng đại dương
Trời đày hai đứa hai phương
Trời em anh vẫn yêu thương đời đời
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-02 15:27:25Nguyễn Hiền Nhân>
Mộng đời phù du

Nửa đời tình vẫn dại khờ
Vẫn chưa qua khỏi bến bờ yêu đương?
Dù tình huyền ảo xa phương
Câu thơ trên Nét cứ vương vấn lòng

Một ngày vắng bặt tin hồng
Mênh mông sương khói lạnh không gian chiều
Dù chưa bày giải lời yêu
Từ trong nổi nhớ thoáng nhiều mộng mơ

Người ta  vào Nét thả thơ
Tôi xin vào Nét nhận thơ đón tình...
Cầu vồng bảy sắc lung linh
Trong cỏi ảo em đẹp xinh nụ cười

Đến khi rỏ được lòng người
Thì tôi mới biết mộng đời phù du
Khép lòng mong được vô ưu
Sao nguồn cảm xúc rối mù nhịp tim?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bí ẩn trái tim
Nilan ơi! hãy uống thuốc trợ tim
Kẻo tim mắc bệnh chai dần cảm xúc
Nói thế nào thì em cũng hạnh phúc
Trong tháp ngà đừng than vãn cô đơn

Anh là người có cuộc sống trống trơn
Thích đơn giản như em đang giỡn vậy
Có người nói trái tim anh bằng giấy
Bao phủ bên ngoài lớp lớp nước sơn?

Họ đã lầm, anh cũng biết giận hờn
Biết xót đau khi nhìn người ta khóc
Nhưng anh phải dấu hồn trong vỏ ốc
Nhếch mép cười nhân thế tính thiệt hơn

Như Bá Nha xưa đập vở cây đàn
Tử Kỳ đã mất còn ai thấu hiểu?
Tiếng đàn dẫu ngân vang muôn giai điệu
Chẳng thể nào tìm lại được tri âm

Em đừng trách anh cao ngạo vô tâm
Thơ lãng mạn nhưng người như gổ đá
Cũng như em rất dịu dàng thanh nhã
Nhưng vướng trùng trùng sóng gió trong tim...
hmhiennhan

nguyennilan
Hoạ lại bài trái tim bí ẩn của Hmhiennhan

Hiền nhân hởi em đã ăn nhiều lắm
Cả ngàn trái tim gà Vịt  Lợn Trâu
Nên thế gian em nhìn có lắm màu
Đen trắng đỏ chàm nâu lục tím

Mẹ sinh ra em  trái tim nhạy cảm
Hay dỗi hờn và trách móc vu vơ
Đôi khi buồn em lại gởi vào thơ
Những nũng nịu bất ngờ vô cớ

Hiền nhân ơi! cớ sao anh lại  nở
Đem vui buồn ai chạm vỡ trái tim
Anh ném vào đây em thấy ưu phiền
Em đâu biết trái anh như gỗ đá

Hay trái tim trong cơn đau vật vã
Bài thơ em thấy khó họa làm sao
Em  biết nói thế nào cho anh hiểu
Chuyện của anh như chuyện của trăng sao

Anh nói đúng Bá Nha buồn thuở nào
Vắng Tử Kỳ ai hoài bảo tri âm
Vắng Tử Kỳ nên đàn đã âm thầm
Rồi từ đó trên sông đàn vắng tiếng./.

Thôi, Nilan bí rồi, không giỏi thơ như Hiennhan đâu.Hiennhan thả thơ dài quá là NL chết queo đó. Anh npvinhba đã có nói Hiennhan có một nguồn thơ bất tận và điều nầy NL cũng đã biết từ lâu
Đăng nhập để trả lời
0
Góc tối của tình yêu
Có nhiều điều
Tưởng chừng thật đơn giản
Nhưng khó hiểu
Như tình người thế gian

Mùa đông sang
Lòng anh buồn nhuốm lạnh
Sao giá băng
Em còn phủ bao quanh?

Tình chân thành
Tưởng chừng sẽ vô tận
Lại mong manh
Đen bạc bởi bụi trần

Chỉ một lần
Gặp nhau rồi vĩnh biệt
Để hối tiếc
Nhớ thương hoài trăm năm

Nầy tri âm
Tim nàng cạn hay sâu?
Không soi thấu
Góc tình còn tối tăm?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Họp mặt bằng hữu đầu năm

Bọn chúng ta trên bốn chục năm tụ lại
Chân trời góc biển còn vài chục tên
Cuộc sống giàu nghèo ,danh phận chênh vênh
Kỷ niệm học trò vẫn luyến lưu mãi

Thật mừng vui buổi hợp mặt chiều nay
Tất cả  xuân lòng như nắng ban mai
Cám ơn chủ nhà Thu Thuỷ- minh Dũng
Từ Texa về cặp Từ Tuấn, Đào duy Hùng

Vui vẻ ,hân hoan ,say chén rượu mừng
Xin các bạn thứ cho tôi nhiều chuyện
Xuân Anh, Bọ, Lộc ,Nghĩa, Hùng, năng Thiện
Sống gần nhau nhưng ít có dịp gặp nhau

Nhưng tình bằng hữu sáng như thuở nào
Dẫu dòng tư tưởng mỗi người mỗi khác
Đầu xuân nâng ly chúc nhau thành đạt
Hạnh phúc vững bền như những ánh sao

Hy vọng chúng mình gặp lại lần sau
Bạn bè thêm đông, náo nhiệt thêm nữa
Tình cảm thân thương chân thật dạt dào
Như trái tim không thể khô dòng máu
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
VÀ EM ƯỚC

Và em ước ....
Chiều nay trời trở gió
Bên vai người không thấm lạnh hồn đơn
Say với biển khúc tình ca muôn thuở
Sợ  tan mau em sẽ khóc dỗi hờn

Và em ước...
Thu hãy về  thật sớm
Lá vàng ươm trên lối chúng mình qua
Để ôm ấp mùa hai ta hạnh ngộ
Lời thơ  anh tỏa ngát một mùa hoa


Và em ước......
Lá rừng màu xanh thẳm
Che bóng râm tình về trú bên sông
Khúc nhạc giao hòa ngân vang trong gió
Như rộn ràng ru giấc mộng mơ hồng

Và em ước.....
Ly cafe buổi sáng
Ngọt, đắng vị môi anh nếm trọn hương đời
Ẩn hiện hình em trong ngàn sợi khói
Thoáng khẽ khàng anh gọi giọt tình ơi./.

Nilan 02-02-2011

( riêng tặng anh  và mùa Thu của chúng mình)

Lời ước dể thương

Lời em ước thật dể thương
Nên dẫu trời mưa hay nắng
Trở gió nóng lạnh bất thường
Nguồn ấm áp vẫn vấn vương
Trong đáy tim anh sâu lắng

Anh nhớ mãi mùa thu trong sáng
Lá vàng rắc lối ta qua
Tình ngây thơ hai đứa quyện hoà
Như khúc nhạc vi vu chiều gió thoảng

Vị ngọt hương môi làm anh say choáng
Trong giấc mơ hồng ta khẻ gọi tên nhau
Những âm thanh ngân vang...rung gián đoạn
Kết dính đôi lòng vũ điệu tương giao

Bản giao hưởng tình ca dạt dào
Lúc êm đềm như tiếng sáo
Lúc lồng lộng như giông bão
Giống ly cà phê lẫn thêm vị đắng
Nhưng anh vẫn thuỷ chung tự hào
Chúng mình suốt đời
Là điểm tựa của nhau
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng gào trong đại dương

Mình chẳng còn gì để sống với nhau
Em đi đi! chớ ngập ngừng ái ngại
Trong hai ta chẳng có ai khờ dại
Vỡ một cuộc tình đá cũng xót đau

Em giống  mặt trời lẩn khuất trên cao
Mặc cánh buồm anh lênh đênh sông nước
Cùng ngẩng cao đầu hướng về phía trước
Con sóng lòng nào em bảo lao xao?

Niềm u uẩn ngày trước đã hanh hao
Đôi tim hết đập rung chung nhịp cảm
Đêm tối nhìn trăng sắc màu ảm đạm
Tiếc thuở cận kề thoáng giấc chiêm bao

Mười bốn tháng hai sinh nhật đến chào
Người sau anh sẽ dâng em câu chúc
Chỉ là kẻ đứng bên lề hạnh phúc
Lệ đắng, hoa hồng anh gởi trời, sao

Giọt mật tình kết đọng lại nỗi đau
Em khôn khéo cất vào trong kỳ ức
Tình không biên giới thật nhiều phiền phức
Biển lặng im nhưng sóng mãi dạt dào...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Dang dở -bài thơ ghép tên hai đứa

Trăng thanh ấp ủ cả khung trời lạnh
Hương sầu man mác len giấc chiêm bao
Em có băn khoăn thầm hỏi tại sao?
Mộng thắm phôi phai theo dòng nước mắt

Luyến lưu vẫn lặng thầm khi cách mặt
Ôm nỗi sầu như Chức nữ Ngưu lang
Anh châu đốc em xuôi ngược Long An
Nên chỉ gặp nhau những ngày thứ bảy

Tình trọn vẹn yêu thương em mãi mãi
Hồn thơ anh nặng nợ với em thôi
Em hửng hờ anh đau khổ cả đời
Mơ ước thuở đôi mình chung chăn gối

Lòng trong sáng chẳng bao giờ tội lỗi
Ôi ! hoa tình thơm ngát nở đầu môi
Anh rất buồn khi Loan Phụng lẻ đôi
Những khoảng cách thành mồ chôn hạnh phúc
hmhiennhan



Đăng nhập để trả lời
0
Tôi còn nhận được ra tôi

Bến mơ em mở mạch luồng
Quay lưng không lấy nổi buồn tôi theo?
Hồn tôi nữa mãnh héo queo
Dại khờ nửa mãnh bám đeo góc trời!

Đau thương nói chẳng cạn lời
Tôi như phổng đá giận đời đãi bôi
Ngậm ngùi sửa lại gương soi
Phôi phai cũng vẫn vành môi nhếch cười

Cũng may Ngươi nhận ra Ngươi
Vẫn chưa nhạt mất máu tươi tim hồng
Hy vọng chưa đóng rêu phong
Chực chờ ảo mộng bềnh bồng tan đi

Lệ tình nay đã tràn ly
Níu làm chi? nhắc làm chi bóng tàn?
Hỏng rồi  khoá ngọc, chìa vàng
Biết đâu địa ngục, thiên đàng mà vô?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình anh cao hơn núi

Anh không thích nói những lời khuôn sáo,
Làm yếu mềm khí phách kẻ cu ly(không xứng nam nhi)
Chén rượu tình anh đã rót ra ly,
Không sòng phẳng coi chừng anh kéo áo...

Em có biết anh là tên ba xạo?
Xuôi ngược giang hồ bàn tính con dao,
Cuộc tình mình kết sổ anh đớn đau,
Trót đầu tư đến triệu đêm thức trắng (4 xạo)

Xa em rồi chắc là anh ốm nặng,
Sổ mũi, nhức đầu cơm nước hỏng vô,
Nước mắt anh nhỏ xuống cũng 1 xô,
Thân thể cũng giảm sút đi trăm ký(5 xạo)

Tình trên nét cũng là tình tri kỷ,
Canh bạc đỏ đen không 9 thì bù,
Em chê anh, không muốn nhốt vào tù,
Thì cũng cho anh trúng lô an ủi!

Duyên tri ngộ chúng mình tuy ngắn ngủi,
Toàn là những lời thương nhớ vui  vui...
hãy cùng anh chia sẽ cái dùi cui,
Tình anh iu em cao hơn ngọn núi.
Hmhiennhan

Nếu tình anh còn cao hơn ngọn núi

Thì sá chi thân nhỏ bé của em !

Tình yêu thơ em đây cứ triền  miên

Quên đi cả cái thân em ốm nhách



Tình yêu anh là tình yêu trên nét

Cũng giống em, lấy thơ họa làm vui

Tội chi anh ơi, lắm kẻ  nhiều lời

Bảo rằng đó, Kim em bị tình bỏ



Ôi cuộc đời thơ văn nhiều sóng gió

Thế mà anh còn lại muốn chia đôi???

Chỉ với anh em mới nói lắm lời

Đừng để bụng rồi đau đầu, sổ mũi



Bởi vì em không phải là bảo mẫu

Và suốt ngày lo lắng cho bệnh nhân

Nếu với thơ em ưu ái vô ngần

Thì với chữ Tình yêu em lạnh nhạt



Trái tim em giờ trở thành phai lạt

Bởi máu hồng đã cô đặc từ lâu

Em cũng mong kiếm được bác sĩ mau

Để hâm nóng trái tim em trở lại
KimLe
Họa thế không biết sao anh? có được không nhỉ? bài thơ ben blog e sẽ họa sau. bây giờ em phải đi làm rồi, tối em về sẽ tính tội cho anh nhé
Đăng nhập để trả lời
0
Làm sao nhặt lại tình rơi?

Em ngồi chải suối tóc huyền
Nhô gò bồng đảo phô duyên nửa vời
Ngẩn ngơ tôi hưởng lộc trời
Chút hương thừa đủ cho đời đảo điên

Dịu  dàng mười ngón tay tiên
Dẩn hồn tôi đến cỏi thiêng địa đàng
Nợ tình lỡ trót đeo mang
Chịu trăm ngọn sóng ngập tràn bờ tim

Môi em êm thật là êm
Đưa tôi huyễn mộng những đêm hẹn hò
Đâu ngờ nguội lạnh tàn tro
Tiếc xưa mình chẳng giả đò ngu ngơ

Nhạc lòng đã lỗi dây tơ
Người trong mơ đã hết mơ mộng rồi
Làm sao nhặt lại tình rơi
Cô nàng chải tóc cho đời thơm hương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời tình cuối với cố nhân

Em ơi! đừng nói ghét tôi
Hãy cho tôi được chia đôi gánh sầu
Nợ duyên trời bắt nhịp cầu
Sao không giữ đến bạc đầu không phai?

Mệt mỏi không dựa  bờ vai
Để  tôi chia sẻ  hôn hoài bờ môi?
Sao em vội  nói ghét tôi
Để rồi than trách  lẽ loi  khi buồn ?

Kiếp nghèo  quen chuyện bán buôn
Làm sao đóng được vỡ tuồng em  trao?
Quân vương trẻ tuổi tài cao,
Bế Em hoàng hậu đi vào cỏi thiêng?

Thôi em ước vọng  hảo huyền,
Thực tế cơm áo gạo tiền trước đi
Công danh tôi chẳng đạt gì
Nhưng đâu phải kẻ tình si dại khờ?

Hôm nay trò chuyện vẩn vơ
Lần sau gặp lại chắc chờ...trăm năm?
Chim trời cá nước bặt tăm,
Không duyên chồng vợ Ai cầm  trái tim?

Trăng viên mãn cũng lưỡi liềm
Tình viên mãn phải ấm êm hai người
Khi em sáng đẹp nụ cười
Bên người ấy? tôi cũng lười bon chen

Thôi em đừng nói gì thêm,
Hãy vui với giấc mộng êm...vô thường
Chúc em tìm thấy thiên đường,
Nấc thang địa ngục bình thường tôi đi,

Ghét tôi sao lại sầu bi?
Hãy kiêu hãnh  tiễn người đi qua đời?
Yêu thương tôi nói nghẹn lời
Vượt qua biển nhớ cuối đời...LÀ QUÊN
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Tình không rao bán



Người nói yêu nhau sao quá dể dàng
Nên cũng dể dàng chia tay sau đó
Chuyện tình cảm sớm bay theo mây gió
Như nghệ sĩ thay nốt nhạc phím đàn

Tôi yêu ai cũng mong được vĩnh an
Với tình yêu chẳng bao giờ hào sảng
Tâm hồn tôi dẫu mộng mơ lãng mạn
Nhưng với ai cũng trong sáng đường hoàng

Trên thương trường lắm lúc phải dọc ngang
Tự tin với canh bạc to hay nhỏ
Nhưng chốn tình trường gươm giáo xếp xó
Tranh đoạt tình yêu Ôi! quá ngỡ ngàng

Ai coi người yêu như một món hàng
Để có thể cân đo hay mua bán?
Yêu tự nguyện nhưng không thể mù quáng
Không cần lòng thương hại  kẻ ban ân
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Duyên thắm tình xuận

Rất tình cờ
 anh được quen em ,
Người con gái đẹp
tên Kim Phượng
Tưởng thật hiền không ngờ
 thật bướng
Dể ghét
 nhưng mà cũng...dể thương?

Làm khác ngành còn ở khác  phương,
Gặp nhau chỉ một hai ngày  nghĩ
Giận hờn nhau  thật là phi lý
Thế mà sao  cứ giận  nhau  hoài?

Phượng chính  là  bà chúa độc  tài?
Anh cũng là  ông vua tự ái
Nếu phải tìm ra  người thắng bại
Chắc là anh mãi mãi thua em?

Đã nhiều lần bức xúc  trong đêm
Xua mâu thuẫn kéo về  tâm trí
Anh nhớ lại ngày  đầu nguyên thủy
Đẹp nồng nàn ánh mắt em  trao?

Thế là Phượng đã hiểu vì  sao?
Chiều thứ bảy giận em còn  tới?
Miệng  ghét em  nhưng lòng vẫn đợi
Như thuở nào  mình hò  hẹn  nhau?

Đừng cười nhé trong giấc chiêm bao,
Em đã nuông chìu anh đủ thứ
Em dịu dàng như nàng tiên nữ
Nàng tiên Kim Phượng của Văn Thêm?

Anh ngắm sao trời trong mắt em,
Thì thầm ba tiếng ANH YÊU EM.
Mắt môi chạm nhẹ mà mê  lắm
Như ánh trăng vàng toả sáng đêm?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khúc tình ca của biển

Biển thì ở bất cứ đâu cũng thế
Cũng mênh mông sóng nước giáp mây trời
Gió tự do lướt đôi miền sáng tối
Canh giữ góc trời ngọn hải đăng soi

Từ cỏi  xa em nhập xuống đời tôi
Như nước thuỷ triều thiết tha dòng chảy
Tình không biên giới biết đâu bờ bải
Biển lòng em cũng tươi mát êm trôi

Bên bờ biển chúng mình bước song đôi
Sóng Vũng tàu cũng bạc như Phú quốc
Trưa dựa vai anh , em cười dỗ giấc
Tình thả neo xuôi gió biển trùng khơi

Mũi Nai Hà tiên tóc rối buông lơi
Nghe nhịp sóng lòng em vui trong gió
Hồng Nhung ơi! khúc tương tư cháy đỏ
Biển lặng im nghe gió hát tặng đời

Anh dìu em quanh phố biển rong chơi
Thương con dã tràng lặng im xe cát
Ngọn sóng vô tình ở đâu cũng bạc
Mộng ước mới xây sụp đổ rả rời

Thương nhớ em anh viết nghẽn  nghẹn lời
Tình anh cũng rộng bao la như biển
Nhớ thuở ban đầu vỡ oà quyến luyến
Để suốt đời hồn xác cứ chơi vơi!
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
thihoang đã viết:

DUYÊN NỢ?

Hiền Nhân
Nghe lời em nói ấm lòng
Duyên thơ duyên nợ hoà đồng bên nhau
Trái tim nếu mở cửa vào
Anh xin gởi hết ngọt ngào yêu thương

Hai đầu nặng gánh nắng sương
Vẫn không vượt khỏi vấn vương của tình
Xuân hồng dệt ánh bình minh
Hồn hoang lạnh bổng hồi sinh nụ cười

Nhân đôi một chút niềm vui
Chia đôi một chút ngậm ngùi đã qua
Cho anh hỏi nhỏ em nha
Giấc mơ hạnh phúc chung nhà được không?

Thuyền yêu ta có xuôi dòng
Lướt qua gió bão mưa dông phủ phàng?
Nợ tình nếu đã đeo mang
Phải vào địa ngục thiên đàng cũng cam
Hmhiennhan
Thi Hoàng viết:

 BÀ NGUYỆT ÔNG TƠ

Niềm vui
Em đã nhân hai
Nỗi buồn xẻ nửa
Ngậm ngùi chia ba
Giấc mơ...
Hạnh phúc chung nhà?
Một câu hỏi khó
Người đà ngóng trông...

Thuyền yêu
Xuất bến xuôi dòng
Bến tình
Phía ấy có mong có chờ?
Cám ơn Bà Nguyệt Ông Tơ
Nợ duyên- Duyên nợ
Tình thơ bắc cầu...

Nối nhịp cầu duyên

Tình thơ đã nối nhịp thơ
Còn câu duyên nợ phải chờ ...ngày sau
Miễn là thấu hiểu lòng nhau
Vườn trầu đã có hương cau sớm chiều

Niềm vui mở rộng, chắt chiu
Nỗi buồn sẽ bớt đìu hiu hai đầu
Cuộc đời suy, thịnh, bể dâu
Luyến lưu mãi thưở ban đầu đắm say

Men tình vừa ngọt vừa cay
Nào ai muốn chuyện tương lai...bẻ bàng
Thuyền yêu xuất bến thẳng đàng
Chờ mong bên ấy chóng sang bên nầy

Mênh mông sông nước gió mây
Người đâu chưa gặp đã đầy nhớ nhung....
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
buithison đã viết:
thihoang đã viết:

GÃ KHỜ

Lang thang trên quán nét
Bỗng gặp một Gã Khờ
Một mình nhâm nhi thơ
         ***
Giọt vui  trả  cho đời
Chén buồn gã tu hết
Sao tham thế? Khờ ơi


KHỜ ƠI!

Tôi yêu khờ nhất trên đời
Bởi tôi cũng trót một đời ngu ngơ
Không khờ không chắc có thơ
Không ngu ngơ chẳng vu vơ  vương tình
Đời còn ối kẻ thông minh
Chỉ riêng hai đứa chúng mình...khờ thôi!
Trong mơ tôi gọi : Khờ ơi!
Khó hiểu ?

Chưa thân sao hiểu lòng tôi?
Câu thơ chìm nổi đầu môi hơi nhiều
Thực? Ảo? cũng vẫn tiếng yêu
Chân tình phải có hai chiều tương giao

Chữ vào trên nét chênh chao!
Ngẫm suy khôn dại mòn hao bóng hình
Hữu tình trong cái vô tình
Ai  thuỷ chung, ai dối mình, rỏ ngay
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trận bão của lòng

Tình như sợi chỉ mong manh
Tan như bọt sóng chòng chành ngoài khơi
Nhớ thương trôi dạt mây trời
Bỏ tôi hụt hẩng đơn côi giữa đời

Lệ đắng mằn mặn bờ môi
Người yêu cũ đã xa xôi nghìn trùng
Trăng vàng hao, biển lạnh lùng
Những cung đường cũ mình cùng song đôi

Hoà chung nhau vị hương môi
Mặc cho biển sóng cuốn lôi bềnh  bồng
Vũng tàu, Phú quốc tình nồng
Vẫn là biển của mặn nồng ái ân

Dìu nhau những tối sáng trăng
Lời thề chồng vợ vĩnh hằng có nhau
Mắt em sáng đẹp hơn sao
Biển cũng êm sóng dạt dào tình ca

Bây giờ trăng biển vỡ oà
Melbourne em đã rời xa anh rồi
Yêu thương hồn mãi lắng bồi
Lăn tăn sóng vỗ rối bời nhịp tim
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
thihoang đã viết:

Ai khờ hơn ai?

Chưa chi đã nói dại khờ
Hay em định cắt mối tơ rối lòng?
Nếu đó nhỏ lệ phòng không
Thì đây hiện cũng mênh mông tình buồn

Nhớ thương chưa thể cạn nguồn
Hy vọng tìm lại mạch luồng tri âm
Men yêu,giọt đắng lặng thầm
Làm sao rỏ chuyện trăm năm vơi đầy?

Tình cũ trôi dạt chân mây
Khói sóng cay mắt, lệ đầy bến xưa
Nay duyên mới lọt song thưa
Bài thơ Hoàng Thị đong đưa mộng đầy

Cầu duyên, cầu nợ đắp xây
Nỗi lòng anh đã phơi bày qua  thơ
Hạnh phúc sáng đẹp trong mơ
Sẽ thành hiện thực bất ngờ ngày sau

Chúng mình đồng cảm hiểu nhau
Hãy trao nhau hết ngọt ngào thương yêu
Giận hờn chi tuổi xế chiều
Dại khờ chưa biết ai nhiều hơn ai?
hmhiennhan

thihoang

NGẪM

Tôi như con sáo
Cứ muốn sổ lồng
Sang sông tìm bạn
Sông thì không cạn
Sáo ướt cánh rơi...
Người ơi
Dẫu hiểu nhau rồi
Sáo tôi vẫn
Cứ ngậm ngùi xót xa

Kẻ khờ này
Dẫu xa xôi
Dẫu mơ tôi
vẫn luôn luôn nhớ người
Dẫu đau
Tôi vẫn yêu đời
Vẫn luôn mang đến
Cho người niềm vui
Xin đừng trách giận
Người ơi...
Đã sáng nụ cười

 Chim sáo bị nhốt lòng son
Khát trời xanh muốn xổ lồng bay cao
Mịt mờ gió bão, gian lao
Làm sao sáo rỏ nỗi đau của khờ?

Suối tình toả mát bến thơ
Hạnh phúc cũng chỉ hoài mơ, đợi chờ
Một lần gặp gở tình cờ
Đôi  tim hai kẻ dại khờ tương thông

Khờ không vọng tưởng viễn vông
Người xa khoảng cách nhưng lòng không xa
Trăng nước có thể giao hoà
Tình trên nét ảo vẫn là tình sâu

Thi viện đã nối nhịp cầu
Nợ duyên mình giữ bền lâu nha người
Cho anh tìm lại nụ cười
Giấc mơ hạnh phúc bên người vừa quen...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Xin em trả nửa linh hồn

Em đi rồi trời Sài gòn nhạt nắng
Đông sớm về ,hoa cỏ cũng kém xanh
Anh nhớ em soi đèn tìm nhân ảnh
Hong  cuộc tình ấm lại lúc tàn canh

Vắng bóng em đất trời thêm hiu quạnh
Bến bờ xa biển vỗ sóng đuổi mây
Trăng hai mươi đã không được tròn đầy
Như hồn anh đã mất đi một nửa

Những niềm vui vượt ra ngoài song cửa
Còn nỗi buồn đọng kín cả trái tim
Nơi phương xa chắc em đã ngủ im
Hay chia sẻ với anh dòng lệ ứa?

Chuyện chúng mình bắt đầu từ một bửa
HPhanhphuc  lang thang bổng gặp Mây_Hồng
Hai cái nick tìm thấy  nguồn cảm thông
Trùng khơi bão tố không ngăn được nữa

Từ Melbourne em giữ đúng lời hứa
Vượt đại dương về cố quốc tìm anh
Nguồn ân biển ái triều dâng chan chứa
Miền tây lục tỉnh hai đứa song hành

Cây tình yêu đã thơm hương toả nhánh
Bổng bất ngờ như mây khói tan nhanh
Chút nghịch ý em vội làm mặt lạnh
Duyên trăm năm như sởi chỉ treo mành

Niềm u hoài có thấu đến trời xanh?
Trái tim đau có nghe tiếng lòng vỗ?
Vết chân chim đã hằn sâu nỗi nhớ
Xin em trả lại anh nửa linh hồn
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng khắc cận kề

Ngại ngùng gì em ngồi xa anh thế?
Sao chúng mình không xích lại gần thêm
Cùng ngắm ánh trăng lơ lững  ngoài thềm
Cùng bình luận chuyện Châu Long_Dương Lễ

Tình nghĩa kim bằng ngày trước đẹp nhỉ?
Tấm lòng trong sáng của trai gái xưa
Lửa gần rơm chẳng cháy thật lạ kỳ
Không giống anh luôn đòi thêm chút nữa...

Tại gió lạnh thổi bùng qua song cửa
Tại bóng đêm mở lối gọi tình về
Bờ môi em quyến rũ những đam mê
Càng ngăn cách tình càng thêm chan chứa

Em vẫn thế! vẫn ngồi xa thế rứa?
Chưa tiến lên em đã muốn bỏ về
Để sương lạnh phủ đầy trên tóc rối
Sợ chia hơi ấm khoảng khắc cận kề...

Một chút thôi! một chút thôi, em nhé
Anh khẻ hôn lên đôi mắt biết cười
Muốn bắt đền? cũng xin em thỏ thẻ
Đùng làm môi má nhạt bớt màu tươi
Hi hi lệ rớt ướt nhè
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm thông

Đã yêu nhau thì phải rỏ lòng nhau,
Dù hai đứa cách xa nhau nghìn dặm
Hồng Nhung ơi! anh yêu em nhiều lắm,
Gởi về em chút nắng ấm Sài gòn

Đừng cười nhé sâu lắng tuổi hoàng hôn
Trái tim anh vẫn nồng nàn lãng mạn,
Chút lẫn khuất giữa đôi miền tối sáng,
Ký thác vào em tất cả xác hồn.

 Trãi nghiệm đời đủ để biết dại khôn,
 Hạnh phúc không thể xây trên ảo tưởng
 Em chĩnh chu để tình ta đúng hướng
 Để bên nhau ta luôn có thiên đường...

Tuổi xế chiều qua mấy độ phong sương
Chẳng nông nổi để tình tan trên nét
Duyên tri kỷ cảm thông từ đoạn kết
Người hai phương trời hội nhập một phương
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»