Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.159 lượt xem — Trang 10 / 24

Quote:
Nguyên văn bởi nguyenxuan Xem bài viết

Tình yêu chung thủy dịu hiền
Hương hoa vẫn nở bên thềm đợi trăng
Xuân không lời hẹn đá vàng
Mà hồn vẫn mãi mơ màng về ai!
Nguyên Xuân

@/Chia sẻ vài dòng thơ vui với tác giả Hiền Nhân


Mỏi mòn tìm bóng cố nhân
Như trăng tròn khuyết treo giăng góc trời.
Đôi khi tình chẳng thành lời,
Mà Xuân chợt đến bên đời không phai...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.04.2013 14:00:29 bởi diên vỹ>
Sài Gòn em lỗi hẹn hoài

Sài gòn buồn còn gặp lắm gió mưa
Không biết bên em trời trưa có nắng?
Anh lang thang một mình trên phố vắng
Mặc gió vô tình đuổi gió trong mưa.

Con đường Lê Lợi ngày đó đón đưa
Không biết thêm dấu chân ai tươi mới?
Thời gian hình như mỗi ngày một tới
Chỉ hồn anh đứng lại mãi bến xưa.

Tháng năm dài tình vẫn cứ dây dưa
Như Sài Gòn trời dấu mưa trong nắng
Tóc sương rồi vẫn nhớ thời áo trắng
Hồ con Rùa mình hò hẹn sớm trưa.

Tình chúng mình đã ướt sũng nước mưa
Mắt em chứa cả mùa Xuân sâu lắng,
Anh vẫn uống từng ngụm cà phê đắng
Thèm môi em ngọt mát như nước dừa.

Giữa xứ người em có nhớ chốn xưa
Lỗi hẹn hoài với giấc mơ hạnh phúc
Anh vẫn yêu sắc màu vàng hoa cúc
Mong đợi em xin em chớ dối lừa...
hmhiennhan
 
 
 

Đăng nhập để trả lời
0

Ước vọng ảo

Xuân hồng rồng rắn linh thiêng,
Chợ hoa muôn sắc khoe duyên nắng vàng,
Trống lân mở hội đình làng,
Có người hái lộc mơ màng minh quân.

Khẽ khàng đồ mới đón xuân,
Ta mong xóa ách trầm luân nửa đời,
Tiễn bao cay đắng về trời,
Để cho hương khói vẻ vời ước mơ

Đưa ta về thuở hoang sơ,
Tự do khỏi phải giả vờ điểm trang,
Công lý ngay thẳng đường hoàng
Trộm cướp khó đội lốp quan hại người

Để ta làm chủ khóc cười,
Thật sự hạnh phúc bên người ta yêu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Tình chết theo mùa đông

Mùa đông có về bên ấy chưa em?
Bên anh nắng ấm vẫn lạnh lòng.
Tình vào khoảng trống không lay vọng,
Khói sóng che mờ bóng thân quen.

Anh tìm hương yêu trong tấm chăn mềm,
Ướp tình xuân xua đi cơn gió rét
Nhưng kỷ niệm lạc vào vùng biển chết
Trăng vàng hao khi rụng xuống ngoài thềm.

Khoảng cách không gian mình càng xa thêm,
Ngọn lửa yêu đương lụi tàn ánh sáng.
Chẳng còn nữa lời tình tự đêm đêm
Mùa đông anh em phủ đầy tuyết trắng

Ta nhốt nắng vào trái tim lãng mạn,
Gieo gió mưa trên đường cũ hoang tàn.
Không hóa giải tình yêu thành tình bạn,
Trời đất cũng buồn khi đón đông sang
Hmhiennhan

Tình chết theo mùa đông

Mùa đông có về bên ấy chưa em?
Bên anh nắng ấm vẫn lạnh lòng.
Tình vào khoảng trống không lay vọng,
Khói sóng che mờ bóng thân quen.

Anh tìm hương yêu trong tấm chăn mềm,
Ướp tình xuân xua đi cơn gió rét
Nhưng kỷ niệm lạc vào vùng biển chết
Trăng vàng hao khi rụng xuống ngoài thềm.

Khoảng cách không gian mình càng xa thêm,
Ngọn lửa yêu đương lụi tàn ánh sáng.
Chẳng còn nữa lời tình tự đêm đêm
Mùa đông anh em phủ đầy tuyết trắng

Ta nhốt nắng vào trái tim lãng mạn,
Gieo gió mưa trên đường cũ hoang tàn.
Không hóa giải tình yêu thành tình bạn,
Trời đất cũng buồn khi đón đông sang
Hmhiennhan


hoaphudu
15:34 12 thg 1 2013

Bằng những hình ảnh thật bình dị mà vẫn toát lên một khung cảnh thật đẹp, đầy thơ mộng của một thời tưởng chừng đã rất xa... để rồi một ngày cơn gió vô tình, cơn gió cuốn tung kỷ niệm, những vần thơ phủ lớp bụi thời gian rêu phong ấy bỗng vỡ oà khi biết rằng một mùa đã qua...để ta thoảng thốt giật mình như có ai gọi tên mình sau vòm lá, như có ai chờ đợi ai với ánh mắt nhìn vời vời... mà hư không, để rồi thấy con đường dài hun hút xa... ở đây ta bắt gặp hình ảnh trong thơ một điều gì đó mênh mang quá! hư ảo quá để cũng ngẩn ngơ trôi theo dòng cảm xúc vô định tìm về một điều gì đó của ... ngày xưa.Tình chết theo mùa đông hay tình còn sống mãi trong tim anh Hiền Nhân?
Có những khi trên đường đời tất bật, ta vô tình đánh mất chút mộng mơ, cái lãng mạn giữa những nhọc nhằn toan tính là những vần thơ gói gém cả tâm hồn hay những khoảnh khắc rung cảm của bản thân mình trước thiên nhiên.
Để bất chợt một ngày ta chợt nhận ra một điều " đã lâu rồi ta không làm thơ nữa" đã lâu rồi ta đánh mất chút tâm hồn lãng mạn ấy trước một cơn mưa, một chiếc lá rơi nhè nhẹ, một nhành hoa tím ngát nơi phố nhỏ ngày xưa...tất cả còn đọng lại đâu đây trên giọt sương giăng giăng từng tán lá..
[(applause)] thơ hay, ý tưởng hàm súc quá.
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện hai nhà hàng xóm


Nhà tôi ở kế nhà nàng,
Dính chung một bức tường bằng xi măng.
Tỏ tình là chuyện gió trăng,
Gặp tôi nàng chỉ nhăn răng ra cười.

Hai người tuổi quá năm mươi,
Có cùng bờ giậu xanh tươi cau trầu.
Góa chồng, thôi vợ đã lâu,
Đôi tim thầm trổ nhánh sầu cô đơn.

Tôi thường mượn rượu bông lơn,
Mượn lời ong bướm mon men cận kề.
Nàng cười ,quê thật là quê,
Chưa trồng sua đũa sao dê đến rồi?

Thôi đừng tán tỉnh xa xôi,
Gió vào nhà trống để rồi...đói meo?
Trăng treo đồi dốc cheo leo,
An bình hơn chốn ao bèo nhỏ nhoi.

Thế là ước vọng buông trôi,
Vô phương vượt bức tường vôi không hồn,
Trăm năm nước chảy đá mòn,
Sao cô hàng xóm chưa dòm đến tôi?

Xưa Bờm chỉ muốn nấm xôi (Núi đôi)
Nay tôi đổi cả nửa đời lấy cô,
Hai nhà bờ giậu ra vô,
Nỡ nào cô để cau khô ,trầu vàng?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-02 16:36:30diên vỹ>
Theo em về Gò Công

Phà Mỹ Lợi nối Gò Công ,Cần đước,
Đã nhiều lần đón khách lạ sang sông.
Chở tình anh bềnh bồng trên sóng nước,
Cùng mây hồng treo bóng Vàm Cỏ Đông.

Ngắm bình minh chiếu sáng đôi mắt trong,
Nghe tiếng em cười hồn anh xao xuyến.
Như nước Tân Thành tràn ngập lòng biển,
Anh nhập vào em hạnh phúc mênh mông.

Chiếc phà trôi mặc con nước lớn ròng,
Hai đầu bến bao dòng đời xuôi ngược,
Cuộc tình đẹp liệu có tròn mộng ước,
Hay qua sông rồi khách rẽ Tây Đông?

Mở vòng tay cùng trút cạn nỗi lòng,
Đôi tình nhân tựa boong tàu mơ mộng,
Sông Vàm Cỏ còn dư âm tình vọng,
Với những chuyến phà chuyển khách qua sông?
Hmhiennhan















Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi PHAN NGỌC HẢI Xem Bài Gởi
Anh Nguyễn Hiền Nhân kính mến,

Ngọc Hải rất vui đón anh ghé thăm trang TRĂNG GÒ CÔNG. Càng vui hơn, khi biết anh Hiền Nhân là “đồng hương”, nhưng anh HN ở GCĐông hay GCTây? NH ở GC Tây.
Sỡ dĩ NH yêu và viết về GÒ CÔNG – GC Đông, vì với NH - ở đó có rất nhiều kỉ niệm.
Ngọc Hải chân thành cảm ơn anh Hiền Nhân, kính chúc anh SỨC KHỎE, NIỀM VUI & TRANG VIẾT, anh nha!

(Và NH ghi lại một kỉ niệm với GC, bài thơ viết cách nay 20 năm - đăng Tạp chí SÔNG TIỀN- Sở VHTT TG T12/1992)



GÒ CÔNG - NỖI NHỚ
--- ooo ---

Lâu, không về Gò-Công
Nhớ Gò-Công da diết
Mười năm rồi cách biệt
Thị xã – vẫy tay chào!

Tháng tư nào vào Hạ
Rát mặn nắng Tân Thành
Bụi đường in đỏ lá
Vẫn dịu dàng – mắt anh.

Tháng bảy mưa sùi sụt
Chim mớ ngủ trên cành
Kiến ngồi nhà, ngại gió!
Vẫn nồng nàn – mắt anh!

Chợt một chiều chớm Đông
Bài Thơ tình lỡ dỡ
Vẫn mắt anh … bão bùng !!!
Thị xã thành nỗi nhớ
Em gọi thầm: GÒ CÔNG!

Chiều nay ngồi thương quá,
Gò Công đôi mắt xưa
Mười lần me thay lá
Viết bài thơ: Sang Mùa!

PHAN NGỌC HẢI
Tháng 11, năm 1992



Một thời thương nhớ Gò Công

Anh không phải dân Gò Công,
Sao nhớ Gò Công da diết?
Như dòng thác tình chảy xiết,
Vượt phà Mỹ Lợi qua sông.

Mùa Hạ năm nào nóng bỏng,
Theo em đến biển Tân Thành.
Bụi, sình đỏ đen phiến lá,
Vẫn tươi dáng liễu ,môi hồng.

Hồn anh bỗng dưng mơ mộng,
Ánh mắt biết nói lời tình,
Thị xã bốn bề gió lộng,
Đường chiều đôi bóng song song.

Điệp vàng sớm trổ nhiều bông,
Hoa lòng cũng nở hy vọng,
Sao tình còn chạy bềnh bồng,
Hởi người em gái Gò Công?

Mười năm cách biệt Tây, Đông,
Bản tình ca còn khoảng trống.
Cố nhân xưa đã lấy chồng,
Anh còn gì nữa mà mong...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Xuân lòng trôi xa

Mùa Xuân đến rồi mùa Xuân đi,
Như mùa Hạ đóng rong rêu ký ức.
Đời anh trụ lại mùa đông ray rứt,
Khi mùa Thu tàn,mộng thắm phân ly.

Anh cao ngạo đánh mất tình tri kỷ,
Để hạnh phúc trôi qua trong hối tiếc.
Chẳng nhớ nhung nào thủy chung bất diệt,
Nếu đắng cay trào ướt đọng rèm mi.

Anh ngỡ mùa Xuân không có biên thùy,
Ngày em vượt qua đại dương sâu rộng.
Ngờ đâu hương xuân nồng thắm diệu kỳ,
Theo bước chân em tan như bọt sóng.

Mùa Đông vô duyên lạnh lùng chiếm đóng,
Cõi lòng anh từ khoảng trống không em.
Xuân của đời anh ngày một xa thêm,
Mặc đêm giao thừa pháo bông rực sáng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0


Chung một hướng đi

Click image for larger version Name: 20130127_140025.jpg Views: 1 Size: 93.3 KB ID: 1180


Đêm không ngủ ,chòi cao phiên trực gác
Dõi trên đầu vằng vặc ánh trăng soi.
Góc trời tĩnh lặng sương rơi lác đác,
Anh thẩn thờ mơ dáng ngọc tinh khôi.

Trên dốc tình hai đứa ở hai nơi,
Áo nhà binh khoác lên đời gió bụi,
Anh theo tiếng gọi hồn thiêng sông núi,
Rời mái trường...người mộng...tuổi đôi mươi.

Tiễn biệt anh, em gởi gấm nụ cười,
Chia sẻ ấm lạnh người đi giữ nước,
Tiền tuyến ,hậu phương thầm trao đính ước,
Đợi ngày về lễ cưới ngập đường vui...

Trăng vàng mấy lượt in nghiêng vách núi,
Nghe gió mây lưu lại tiếng thầm thì,
Nàng "Diễm xưa" cũng dặm ngàn rong ruổi
Áo trắng thiên thần*(blouse) chung một hướng đi

Anh hát vu vơ "Ngày xưa Hoàng thị"
Một thời nghiêng bút giờ nhuộm phong sương.
Hương tình yêu hội tụ chốn biên cương,
Nợ nước tình nhà đẹp duyên tri kỷ...
Hmhiennhan

Chào Ngọc Hải! Quê hương anh ở Cần Đước giáp ranh Gò Công Đông và anh cũng có thời gian bán và sửa xe đạp ở trước chợ Gò Công đó.
Từ ngả ba cây Sộp đến biển Tân Thành anh có nhiều bạn bè




Riêng tặng Lưu Minh Sơn - D huấn luyện, F 330)
Đêm không ngủ

Đêm chưa ngủ - phố soi đèn em viết
Trăng biên thùy nghiêng vách núi chưa anh ?
Thương giọt sương hoen vai áo quân hành
Hiểu cái lạnh của người đi giữ nước.


Đêm chưa ngủ - giữa đồi sương và gió,
Rừng biên cương trăng mờ - tỏ hở anh ?
Yêu quê hương: anh đội nắng, tắm mưa rừng
Yêu cuộc sống: em miệt mài đêm trắng.


Giấy kín chữ, mà trời chưa vội sáng
Trăng còn cao, trăng dõi bước người đi
Len ô cửa sổ, gió nói thầm thì:
Hạnh phúc -Tình yêu, là điều không đơn giản .


Bởi chúng mình: những trái tim chứa đầy máu nóng
Hậu tuyến, tiền phương, mỗi đứa một con đường
Đèn soi bản thảo, trăng rọi biên cương
Đêm chưa ngủ: Trăng, Đèn ... cùng thao thức !!!


PHAN NGỌC HẢI
1983
(Kỉ niệm chuyến đi Thực tế KampuChia 1981 –
về với F 330, tại tỉnh Kongpongspư)
(Trích từ VN Tiền Giang 04/1983)
Đăng nhập để trả lời
0

Đóa hồng Pleiku

Phan Lan Hương tên em là tiếng nhạc,
Đóa hoa rừng chất phác miền cao nguyên.
Nét hồn nhiên trong lành như suối mát,
Điệp khúc lòng anh gọi Lý chim quyên.

Em đẹp lắm ,ngôn từ không tả hết,
Lưới tơ tình trói buộc trái tim mơ,
Tiếng ngâm thơ như tiếng lồng ngực thở
Hóa men say khiến hồn anh ngẩn ngơ...

Được ân sủng vương vào sâu mắt nhớ,
Hay bóng hồng xinh đẩy khỏi bến chờ ?
Anh sợ tỉnh , cả góc trời sóng vỡ,
Dấu tinh khôi bị gió bão phủ mờ

Hoa tim nở giữa không gian cách trở,
Vùng giao thoa để lại dáng diễm kiều,
Lan Hương Pleiku vẫn luôn rạng rở
Vàng vệt nắng chiều đọng lại mùa yêu...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Lẫm Liệt chủ quyền

Bầy diều hâu lộng hành trên biển Đông,
Ai người Việt chẳng sục sôi máu nóng?
Hoàng Sa , Trường sa ngày đêm cuộn sóng,
Vì nước dấn thân trên dưới một lòng.

Ai rước voi về giầy xéo núi sông?
Độc quyền yêu nước ,u mê bán nước
Bia miệng nghìn thu ,lưới trời lồng lộng,
Sử vàng minh bạch lưu rõ tội ,công.

Sông Bạch Đằng từng chôn mộng cuồng ngông...
Ngô Quyền ,Hưng Đạo ,anh linh bất tử.
Ngọn cờ chính nghĩa dẹp yên giặc dữ,
Bạo đế, bạo quyền mấy lượt bại vong...

Giữa thời đại thế giới phẳng liên thông,
Lương tri nhân loại mạnh hơn nguyên tử,
Chín chục triệu dân trẻ già nam nữ,
Không để ố danh nòi giống Tiên Rồng.

Tàu chiến giặc sẽ trở thành đuốc sống,
Chìm nghĩm đáy sâu trước khí hùng thiêng
Biên cương Tổ quốc tinh kỳ rạng bóng,
Bay giữa trời xanh lẫm liệt chủ quyền...
Hmhienhan
Đăng nhập để trả lời
0

Tình yêu kỳ diệu

Hình như chúng mình đã phải lòng nhau,
Từ lúc nào? chính anh cũng hỏng biết.
Có lẽ từ cặp mắt nhung em liếc
Ngay ngày xuân khiến hồn anh lao đao...

Đêm diệu huyền nghe tiếng gió thì thào,
Dưới trời sao, nhìn dáng tiên tha thướt.
Men yêu ngấm làm người anh say khướt,
Gởi hương thầm vào lối mộng tương giao.

Mạch suối tình trong đôi tim mách bảo,
Phút tơ vương thắp sáng lửa yêu đương,
Hy vọng ,niềm tin đi đến cuối đường,
Mình khắn khít nhau như hình với bóng.

Thiên đàng hạnh phúc thênh thang mở cổng,
Khoảng trời riêng khoáng đạt như ý thơ.
Mình nhập vào nhau đi suốt cõi bờ,
Rõ thế nào là tình sâu nghĩa rộng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0






Chưa Phai Hương Tình Cũ

Tôi khơi tro tàn tìm lại một ước mơ
Tôi đập vở gương để tìm em ngày đó
Sao em như con dế rụt đầu trong thảm cỏ
Không vươn mình lên nhận nắng gió bốn phương trời?

Em cứ thả hồn mình vào kinh kệ chơi vơi
Rồi than trách đời phù du toàn bể khổ?
Hạnh phúc chúng mình một thời tương ngộ
Giấu thế nào em cũng chưa quên được tôi

Nụ cười em vẫn tươi đẹp trên đôi môi
Sao ánh mắt đem nhuộm màu thẳm tối?
Nếu có thể tôi sẳn sàng đánh đổi
Núi sầu em bằng cả cuộc đời tôi

Ôi! đôi mắt từng sáng trong như ngọc bội
Ngước nhìn tôi lộ rỏ một trời thương
Có lẽ nào vì cuộc sống vô thường
Vội qui nạp trái tim tôi gian dối?

Không Yến Loan ơi chẳng bao giờ tôi phản bội
Ân tình em như máu thịt nuôi xương...
Chẳng bao giờ cắt được mối tơ vương,
Bởi nguồn suối yêu thương dạt dào tâm tưởng.

Ba năm rồi ,tóc nhuộm bạc phong sương,
Nhưng biển nhớ rừng thương chưa vơi cạn.
Lảm sao tôi quên thuở ban đầu lãng mạn,
Từ hai phương trời ta nhập một phương?

Sài Gòn, Châu Đốc men yêu lay láng,
Càng cuối đời , tình càng toả ngát hương...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2013-02-26 13:00:29Huyền Băng>
Màu tím trong tim

Anh trở lại với thành phố êm thơ,
Góc trời Đà Lạt núi mây hư ảo,
Sườn dốc sương mù nhiều hoa tím nở
Thác bạc , hồ xanh lộng bóng trăng sao.

Nhìn hàng thông rũ tóc trên đồi cao,
Anh xao xuyến vấn vương màu tím nhớ,
Pense'e ,bằng lăng đi vào trang vở,
Thưở học trò hai đứa thường mộng mơ...

Mình trêu đùa , gọi nhau là nhà thơ,
Sao tình cô đọng để bay theo gió?
Nỗi lòng riêng cứ khi mờ khi tỏ,
Muốn trao cho nhau sợ bị hửng hờ

Ngày đó chúng mình quá đổi ngây thơ,
Chuyện tình cảm ngại công khai mở ngỏ,
Thêu dệt chuyện người thứ ba không có,
Để đêm về ôm mộng mị ngu ngơ

Xa em rồi anh trống trải bơ vơ,
Ngút ngàn tâm sự bên hồ Than Thở
Màu tím thủy chung tím chiều hoang vỡ,
Đong sầu trái tim mãi đến tận giờ...
Hmhiennhan

r
Đăng nhập để trả lời
0

Đàn tình lỗi nhịp

Khúc thụy du cầm sắc chỉ tiêu dao,
Em đi đi ,khỏi ngập ngừng ái ngại...
Trong hai ta chẳng biết ai lỗi phải,
Lỡ bản nhạc lòng đá cũng xót đau.

Em giống mặt trời lẫn khuất non cao,
Mặc cánh buồm anh lênh đênh sông nước?
Uyên ương liền cánh hướng về phía trước,
Sao sóng tình gặp gió bão lao xao?

Niềm trắc ẩn ban đầu đã hanh hao,
Đôi tim hết đập rung chung nhịp cảm
Đêm tối nhìn trăng sắc màu ảm đạm,
Còn có kiếp nào sanh tử tương giao?

Ngày tám tháng ba sanh nhật đến chào,
Người sau anh sẽ gởi em câu chúc,
Anh giờ phải đứng bên lề hạnh phúc,
Lệ đắng ,hoa hồng trôi nổi chiêm bao...

Giọt mật tình kết đọng lại nỗi đau,
Em khôn khéo cất vào trong ký ức,
Tình không biên giới bạt ngàn phiền phức,
Biển lặng im nhưng sóng mãi dạt dào...

Đêm tối trời mù mịt những ánh sao,
Gió hát thương con thuyền xưa lạc bến,
Mặt trời em ngày một xa điểm hẹn,
Còn mong gì cầm sắc hợp hòa nhau?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi lòng kẻ thứ ba

Anh không ngờ mình làm kẻ thứ ba,
Dẫu quen trước nhưng đứng sau người khác.
Trách Nguyệt Lão hay con tim quá nhát,
Yêu em nhiều mà không sớm nói ra.

Hai nhà chúng mình cách biệt không xa,
Đàn chim ,đàn bướm lượn bay qua lại,
Trò chơi cút bắt anh trai ,em gái,
Ẩn giấu chân tình ngày một thiết tha

Dưới ánh trăng quê êm ả ,hiền hòa,
Anh gởi lòng qua điệu lý dân ca,
Nụ tầm xuân tỏa ngát hương thơm quá,
Mơ một ngày nắng hạ rực đường hoa...

Bỗng từ đâu xuất hiện tên ranh ma,
Rủng rỉnh đô la bắt hồn người đẹp
Sơn Tinh anh kém tiền đành chịu phép,
Nhìn Thủy Tinh đưa nàng về phương xa...

Miệng gượng cười nhưng trong dạ xót xa,
Làm sao chửa hết vết thương tình ái?
Kẻ thứ ba lặng thầm thương em gái,
Nghêu ngao bài "Tiếng hát chim đa đa"

Chồng gần không lấy ,em lấy chồng xa
Mênh mông biển rộng đâu nhà mẹ cha?
Bát cơm dâng ba má của người ta
Thương đời nghịch cảnh ,buồn da diết buồn...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Chuyện tình trên bến phà Bình Khánh

Chiếc phà Bình Khánh tách bến sang sông,
Chở đầy khách lững lờ trôi trên sóng.
Cần Giờ ,Nhà Bè hai chiều gió lộng
Giữa khoảng trời mây, đất, nước mênh mông...

Mặc tiếng cười ra rả từ đám đông,
Lái phà an nhiên nối nhịp đôi bờ,
Có con nước nào chảy vào dòng biển?
Bỏ đám lục bình phiêu dạt trơ vơ.

Khúc sông nầy mấy lượt tôi thẩn thờ,
Nhớ đoạn đường đi vào khu đảo khỉ,
Vọng tiếng khúc khích hồng nhan tri kỷ,
Mở cuộc tình vạn lý đẹp như mơ.

Giờ bên Melbourne người ấy lặng lờ
Xao lãng dần lời tự tình ngày cũ,
Giống khách qua sông quên mất bến phà,
Khung trời kỷ niệm một thời ấp ủ.

Rừng Sác Cần Giờ vẫn xanh mầm nhú,
Như tình bến phà với khách vãng lai.
Chỉ kẻ phương xa chưa lần trở lại ,
Để nhánh sông buồn tách gốc chia hai...*1
Hmhienhan

*1_ Mượn ý từ câu ca dao " Nhà Bè nước chảy chia hai, Ai về Gia Định ,Đồng Nai thì về"
Đăng nhập để trả lời
0
Long hổ tranh hoa

Chú Cuội buồn ngồi dựa gốc đa,
Trách chị Hằng Nga tính trăng hoa.
Chú Sam (Mỹ) cậy giàu đưa mai mối
Anh Gấu (Nga) ỷ thế nhận oan gia.
Trời Âu tranh bá chàng xanh mặt,
Đất Á đoạt quyền nàng tím da.
Còn kẻ Tàu xạo Cuội sợ quá,
Chờ đó, tất cả thuộc về ta...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

                           SAN SẺ VỚI ANH
 
Bỏ ngoài tai những lời vu khống
Bằng trái tim anh hãy sống vì thơ
Chấp làm chi những dòng nước đục bờ
Hãy thanh lọc bằng dòng khơi tư tưởng
 
 
ngng

SAN SẺ VỚI ANH

Bỏ ngoài tai những lời vu khống
Bằng trái tim anh hãy sống vì thơ
Chấp làm chi những dòng nước đục bờ
Hãy thanh lọc bằng dòng khơi tư tưởng


ngng

_____________________________

yêu thương và tha thứ


Cám ơn anh Nguyễn Ngoạt

Phận bèo bọt tôi đâm chán thơ với thẩn
Chắc phải quay lưng từ biệt nguồn thơ.
Tạm xa bạn bè một thời gian ngắn,
Được anh san sẻ vui sướng vô bờ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

_____________________________

yêu thương và tha thứ
Trích đoạn: nguyenngoat

Trích đoạn: Nguyễn Hiền Nhân

Bóng người xưa lại về

Mộng mơ xưa anh trả lại em rồi
Qua đỉnh tình sầu đời chia hai lối.
Xa vời vợi lời yêu thương, hờn dỗi,
Em than buồn nhớ anh cũng vậy thôi.

Chính em chủ động bàn chuyện chia đôi,
Rồi ngang dọc với trái tim sỏi đá,
Kiêu hãnh thả tình mông lung bến lạ,
Giao tiếp toàn người sang trọng hào hoa.

Xin lỗi em,anh là "kẻ xấu xa"
Nhưng tình cảm sợ nhất điều dối trá,
Vết thương lòng anh chưa kịp liền da,
Tin lời người đẹp bao phen tơi tả.

Những nhớ nhung như cơn gió thoáng qua,
Liệu chắp vá rồi có bền không em?
Anh còn nợ em khoảng khắc êm đềm,
Nhưng số mệnh an bày  khó thể trả.

Men rượu tình ban đầu đã phôi pha
Em thêm vào vị ngọt hay chất đắng?
Anh chằm mộng môi hôn đêm trống vắng,
Khơi làm chi nữa đợt sóng phong ba?
Hmhiennhan


ĐỪNG VỀ NỮA BÓNG NGƯỜI XƯA
 
Đừng về nữa bóng người xưa
Cung đàn lỡ nhịp cơn mưa lỗi thời
Vần thương ứ nghẹn không rơi
Em về chi để đất trời đảo điên
 
Đôi mình không trọn thiên duyên
Em về chi giữ luỵ phiền cho nhau
Vết thương chưa hết nỗi đau
Em về chi chỉ khắc sâu dấu lòng
 
Tôi dặn lòng đừng ngóng trông
Trong mơ em cũng sẽ không được về
Quên đi em những bộn bề
Cứ cho tôi đứng bên lề tình si
 
Đừng về chi nữa.Quên đi...
Bên chồng đừng có nhớ gì đến tôi...


Bùa yêu

Trời đang nắng bổng nhiên mưa
Đường xưa thoáng bóng người xưa trở về.
Muôn chiều lá rụng vàng quê,
Lòng anh nổi sóng bốn bề lao xao

Trái tim còn đọng nỗi đau,
Nợ duyên vướng ngọn trúc đào phất phơ
Em về ,anh lại ngẩn ngơ,
Tình thơ, ý nghẹn bên bờ vai thương.

Từ độ trái hướng ,xa phương
Mộng vàng chìm đáy đại dương mịt mờ.
Cố xua em khỏi giấc mơ,
Bóng hồng xinh cứ lượn lờ cợt trêu

Làm sao xóa hết dấu yêu
Khi anh đã ngấm bùa yêu em rồi?
Hạnh phúc năm tháng cuốn trôi,
Em về, tình lại nẫy chồi đươm hoa
Hmhiennhan

 
 
            GIẢI BÙA
 
Chỉ là cảm nhận thoáng qua
Em về chi nữa tình ta đâu còn
Nhạt rồi má thắm môi son
Vỡ rồi những nụ hôn tròn trăng xưa
 
Em về chi giữa đường mưa
Gót chân lỗi hẹn cũng vừa rêu phong
Từ khi em bước theo chồng
Là khi dứt hết một vòng tay yêu
 
Em về chi giữa ga chiều
Sân ga quạnh vắng bao nhiêu cõi lòng
Tiếng còi lạc lõng thinh không
Bao nhiêu người đợi kẻ trông tàu đời
 
Đừng về nữa cố nhân ơi
Để thơ thêm đắng những lời của tim
Để tôi thui thủi đi tìm
Bóng người xưa với nỗi niềm bơ vơ
Nếu còn thương những bài thơ
Thì xin em hãy đợi chờ kiếp sau
 
ngng
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT thời ta đã yêu nhau
THUỞ trăng viên mãn mái đầu còn xanh
TÌNH em dậy sóng khuynh thành
SẦU riêng ta cố để dành cho thơ
TA   bây giờ trong bơ vơ
VỚI EM cả một trời mơ không tròn
yêu thương và tha thứ
Đăng nhập để trả lời
0
Diễm phúc

Trong tình yêu em đừng nói biết ơn,
Nguồn hạnh phúc chính từ em ra đó.
Nửa đời anh lãng du như cánh gió,
Giữa biển người nhưng lại rất cô đơn.

Được em yêu,chẳng diễm phúc nào hơn,
Nhưng cuộc sống trãi nghiệm nhiều dâu bể.
Em không muốn nghe những từ "không thể"
Vì nhớ nhau mình sẽ được kề bên.

Tình nghẽn đường hay khoảng trống chênh vênh,
Ta đã có nhịp cầu Internet
Đôi trái tim vẫn lặng thầm nối kết,
Khúc nhạc lòng hòa quyện vượt không gian.

Bản tình ca luôn ngân vọng âm vang,
Chúng mình nói mãi câu ưa thích nhất,
"Anh yêu em, yêu trọn đời mãn kiếp,
Dù xuống địa ngục hay lên thiên đàng.

Không bao giờ để mộng đẹp dở dang,
Khi tình nghĩa đong đầy từ hai phía"
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Anh mãi là anh

Nếu anh là cơn gió
Thì em hãy làm mây,
Gió đưa mây khắp ngõ
Chung đừơng, trăm hướng bay.

Nếu anh là giọt nắng,
Chắc em thích làm mưa?
Để tình cảm đong đưa,
Chan hoà khi nóng giận.

Nếu anh làm ngọn cỏ,
Em sẽ làm giọt sương
Thắm thiết tình yêu thương,
Mặc phận đời bé nhỏ.

Chẳng thể nào hư vô,
Khi anh vẫn là anh,
Luôn yêu em chân thành,
Vượt qua bao gian khó.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc như mơ

Anh gọi Lan Phương trong giấc mơ.
Em cười tủm tỉm chê anh khờ.
Tình yêu cút bắt trong hư ảo,
Giả mà như thật, thật trong mơ.

Từ buổi ban đầu mình gặp gở,
Trộn hoà hơi thở dưới trăng thơ,
Chúng mình đã gọi nhau chồng vợ,
Vậy mà anh vẫn còn ầu ơ? (ởm ờ)

Lâu lắm rồi anh sống thế cơ,
Sài Gòn muôn mặt dưới đèn mờ
Kinh tế nhập siêu nhiều hơn xuất,
Tình cảm con người cũng lững lơ

Em đến bất ngờ xua giá băng,
Tinh khôi thiên sứ phát duyên lành,
Vòng tay xiết chặt đêm thần thánh,
Sưởi ấm lòng anh đó Lan Phượng

Không phải Ngưu-Chức trong truyền thuyết,
Người bốn phương trời nhập một phượng
Anh có thêm quê hương Minh Hải,
Rất gần gủi với người anh thương.

Như đào tiên độ tuổi chín cây,
Em nồng thắm nét duyên con gái,
Khiến anh kẻ sành đời từng trải,
Vẫn vở lòng bài học thơ ngây.

Chuyện tình yêu dẫu quá dạn dầy,
Sao với em vẫn nhiều mới lạ,
Từ giọng nói tiếng cười rộn rả,
Đến dáng yêu khát vọng ngày ngày.

Em ẩn hiện như gái liêu trai,
Từng câu nói len vào giấc ngủ,
Để tỉnh mộng anh thèm ấp ủ
Chút hương thơm quý phái bềnh bồng.

Anh hướng về Minh Hải chờ mong,
Em đến trao anh tình yêu sâu rộng,
Anh khẽ gọi thầm Lan Phương người mộng,
Làm bài thơ nói hết nỗi lòng
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan

ĐỈNH SẦU CHIA ĐÔI

Người ơi sầu vơi tuổi hồng
Niềm thương phong sương thắm nồng
Chiều rơi lòng phơi mênh mông
Thơ đương say hương mưa giông

Hay chăng tình giăng rất dài
Đêm thâu tình sâu chiếm ngày
Như trăng tròn căng mê say
Mong sao lòng trao đôi tay

Chia hai niềm lay lắt buồn
Ta đi bờ mi xé hồn

SiNguyen_______________

Kính chúc chú sức khoẻ và thi hứng dạt dào ạ .
Đăng nhập để trả lời
0
Thiên đàng cửa đóng rồi em,

Thiên đàng cửa đóng rồi em,
Còn đây trần thế ngày đêm vui buồn,
Nước ngày một chãy xa nguồn,
Con đường hạnh phúc lạch luồn có thông?

Đất trời biển rộng mênh mông,
Đèn khuya đối bóng mòn trông em về,
Còn không một chút hồn quê,
Tình hồng ngày trước cận kể đôi ta?

Bao giờ mỏi gối phuơng xa,
Chúng mình tái hợp một nhà nha em?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi đau thầm lặng

Em yêu Anh nhưng từ chối chuyện gối chăn
Vì sợ phạm tội tà dâm với Phật ?
Dù anh đã hạ mình như tên hành khất
Van xin Em như kẻ bệnh tâm thần?

Anh đâu cần sự chăm sóc uống ăn
Suốt hai ngày đêm lang thang Châu Dốc
Cuộc sống Em làm cho anh muốn khóc
Thương mọi Người quên mất bản thân mình

Vẫn là Em cô bác sĩ hiền lành
Với ý nghĩ Anh -kẻ đào hoa ong bướm
Dù anh sống một mình ngày đêm khuya sớm
Yêu Em tha thiết với tâm lòng thành

Hối tiếc một thời hạnh phúc mong manh
Hai năm mình như đôi sam quấn chặt
Những kỷ niệm không bao giờ xoá sạch
Như vành trăng tròn rồi khuyết đến muôn thu
.
Vẫn bên tai tồn tại mãi lời ru
Em chỉn chu từng miếng ăn giấc ngủ
Em vẫn là vị nữ thần vổ về ấp ủ
Sát cánh cùng anh những lúc khó khăn

Kinh tế dù có phát triển lớn nhanh
Cũng không quên thưở hàn vi cơ cực
Em vẫn mãi là Người anh yêu duy nhất
Trọn kiếp nầy Anh chỉ biết có em thôi,
 
Dù mình đã thực sự mất nhau rồi,
Yêu nhau mà em cho là tội lỗi?
Hmhiennhan




📎 Viễndu076
Đăng nhập để trả lời
0
Chào em nhé Ban Mai

Em đã  đọc bài thơ  của anh nghe rất hay
chắc có lẽ bay gio tam trang cua e cung nhu thế
cuộc doi co nhung lúc thang tram nhu the đó,
và không  biết con đường phía trước  co bang phang hay không nữa
thôi thi co gang vượt qua anh à
vi chinh ban than minh doi lúc không  vượt qua nổi
và  chim trong hệ luỵ cuộc doi

THỨC DAY DI ANH VI TROI DA SANG
DUNG NGU ME TRONG GIẤC NGU TOI TAM
TRONG CON MO THI BAO GIO CUNG ĐẸP
TINH GIẤC ROI TA LAI VOI TA THOI

DOI LA BIỂN KHỔ THI BAO LA SONG VO
NHÌN QUANH TA OI BE KHO NGHÌN TRUNG
THI TA HANH PHÚC VOI GI TA DANG CO
DE CUỘC DOI CHO THÊM NHUNG NIỀM VUI
DU HOM NAY NOI BUỒN AI ĐEM ĐẾN
HAY MIM CƯỜI THAY CHO GIỌT LE ROI

chúc a voi ngay moi co nhiều niềm vui trong cuộc song nha

vi trong một ngày không chi co a buồn đâu
Maibanmai

Trời sẽ sáng khi anh gặp Ban Mai
Em cũng đừng quá đa sầu đa cảm
Anh không phải người đàn ông lịch lãm
Ngốc nghếch hoài với món nợ tình vay

Trên đường tình ai không vướng chong gai?
Cuộc sống còn có trùng trùng cám dỗ
Hạnh phúc thường đi liền với đau khổ
Trãi nghiệm đời ta rỏ hết đúng sai

Vững niềm tin em nhé "Mai ban mai"
Giấc mơ đẹp biết đâu thành hiện thực?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn ta chia đôi?

phuongmi2985 đã viết:
Lẻ loi

 Có hai người sẽ không thấy lẻ loi
 Nếu chỉ một thì sẽ là cô độc
 Có những lúc muốn tìm người để khóc
 Nhìn quẩn quanh vẫn chỉ một bóng mình

 Có đôi lúc cũng muốn lặng thinh
 Không ai hết , chỉ riêng mình yên tĩnh
 Những khi đó ta với ta đối diện
 Cũng thương mình như chiếc lá mà thôi

 Cũng không cần toan tính xa xôi
 Sống vui vẻ mà không cần nghĩ ngợi
 Cái gì tới rồi thì cũng sẽ tới
 Thời gian ơi ! có níu kéo được gì ?

 Em cũng không mơ ước điều chi
 Cái hạnh phúc mà bao người mong lấy
 Đừng hỏi em , sao hôm nay như vậy
 Vì đôi khi em cũng thấy bất cần ...

 Em ru mình theo những tháng năm
 Ngủ ngoan nhé ! đừng bao giờ tỉnh giấc
 Tình yêu ơi ! đừng bao giờ đùa cợt
 Cho em yên với cuộc sống âm thầm
 Phương Mi
Đủ hai người cuộc sống bớt lẽ loi,
Nhưng vô phúc sẽ trở thành bất hạnh,
Đời cô đơn muốn sẽ chia ấm lạnh,
Buồn làm sao ta vẫn cứ lạc loài?

Có nhiều đêm phải đối bóng chính mình,
Thấy đời sống quá vô cùng nhàm chán,
Ta thèm muốn có thêm vài người bạn,
Thèm được nâng niu chia sẽ ân tình

Ta mệt mỏi với hạnh phúc kiếm tìm,
Hồn lạc lõng trước thiên đường cửa đóng
Cất vào tim bao thương yêu hy vọng
Công lý còn xứng đáng để ta tin?

Một nửa ta ơi, người ở nơi nào,
Xin hãy đến thật lòng đừng đùa cợt
Cuộc đời nầy không còn gì vui hết
Khi con người sống mà không tin nhau
hmhiennhan



📎 vũngtàu031
Đăng nhập để trả lời
0
Anh không hiểu

Lời thơ buồn như tâm sự của ai,
Có dòng châu lệ hòa chung rượu đắng
Làm anh nhớ lại một thời lãng mạn
Yêu một người nhưng mộng sớm tàn phai

Anh đâu phải là một kẻ bất tài
Để gả tiểu nhân trút lời hổn xược
Thôi! đành chấp nhận làm người chiến bại
Cho gả và em phỉ nguyện hẹn ước

Nỗi lòng anh em làm sao biết được?
Vui hay buồn? phức tạp lắm em ơi!
Như vầng trăng cô lẻ giữa sao trời
Mặc cuộc sống xoay tròn hay xuôi ngược...
hmhiennhan

nguyennilan

LÀM SAO AI BIẾT

Làm sao ai biết được chuyện ngày sau
Chiếc áo tình yêu rồi sẽ phai màu
Hỏi trời đất cũng nào đâu có biết
Hỏi thử lòng, lòng bổng buồn thiu

Thôi Nhân nhé đừng than trách chi nhiều
Hãy chấp nhận chuyện tình yêu là thế
Cứ vui lên khi ta không có thể
Giử cuộc tình cho hai kẻ tâm giao

Hiennhan! bài thơ khó quá à, Nilan không thể nào họa được, Hiennhan đừng buồn nghen
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»