Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU DẤU TAN THEO

189 trả lời, 14.108 lượt xem — Trang 7 / 7
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 03:36:12 bởi ttqv>
MUỘN PHIỀN NHÂN THẾ
Nếu sống trong nghèo đói và rách nát
Bụng cồn cào sôi réo vì thiếu ăn
Lòng chất chứa bao nhiêu là chua chát
Nỗi muộn phiền nhân thế, có hay chăng?

Nếu một mai sa vào cảnh đói rách
Kiếp cơ hàn lam lũ đọa thân ta
Thử ngẫm nghĩ trong lòng có oán trách
Số phận nào nghiệt ngã chẳng buông tha.

Mỗi con người, mỗi đường đi vạch sẵn
Ai thăng hoa, ai sống kiếp đọa đày?
Một cuộc đời, một vòng tròn miên viễn
Trói buộc người đâu dể muốn đổi thay.

Bởi vì thế, trần gian luôn hoang tưởng
Khi ngập chìm trong ánh sáng ảo hư
Sống ích kỷ khi đang được thụ hưởng
Những vinh hoa đầy đủ quá thặng dư.

Tâm ích kỷ sinh lòng luôn méo mó
Với cái nhìn thiển cận ở quanh ta
Bao phù phiếm bao hư danh hiện có
Cũng bọt bèo trôi nổi sẽ thoáng qua.

Sá gì đâu cuộc sống đầy trưởng giả
Khi tâm hồn rổng tuếch được đậy che
Bên ngoài mặt, miệng luôn cười giả lả
Ẩn bên trong tâm địa thật nặng nề.

Sự giàu sang phải chăng là tất cả?!
Để con người sinh lắm tật thối tha
Tâm ngã mạn giữa bao nhiêu của giả
Nên trọn đời kiêu hãnh chẳng nhận ra!

                                    ttqv
📎 t75_47329_1252514654
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 03:42:40 bởi ttqv>
      NỖI KHÁT KHAO   
Ai cũng từng trải qua thời thơ ấu
Chẳng lẽ nào không hiểu tuổi thơ ta?
Luôn khát khao một vòng tay yêu dấu
Của mẹ cha nồng ấm thật thiết tha.
 
Tuổi thơ ấy ta đã từng trông đợi
Một tình thương ấp ủ trái tim non
Thật ngọt ngào tươi mát như dòng suối
Tỏa lung linh giữa ánh sáng tươi hồng.
 
Là mẹ cha xin hãy luôn che chở
Đứa con thơ điểm tựa của tinh thần
Những tâm hồn thánh thiện mang hơi thở
Đượm dư hương một thuở của tình nồng.
 
Đừng tham vọng khi quá nhiều ảo tưởng
Mãi bập bênh danh vọng lẫn tiền tài
Khiến con thơ luôn sống trong ảnh hưởng
Bao hư danh phù phiếm giữa cuộc đời.
 
Hãy từ tâm mà trải lòng trong sáng
Giữa trần gian cõi tạm một đời người
Để tâm hồn thơ trẻ được thanh thản
Đủ tự tin mạnh mẻ bước vào đời.
 
Sao cứ mãi trăn trở nỗi phiền muộn?
Nghĩa gì đâu bao tấn kịch tuồng đời
Cảnh bi hài muôn mặt đầy mâu thuẫn
Sẽ hạ màn nhanh giữa tiếng khóc cười.
                                 ttqv
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 03:46:01 bởi ttqv>
    CÓ VẦN THƠ NỐI LẠI  
Từ sâu thẳm nơi tận cùng trái đất
Có vần thơ nối lại những hương yêu
Như hoàng hôn sớm tắt nắng ban chiều
Chợt lóe sáng dẫu tình trôi về muộn.
 
Tự thiên hà ánh sao buồn rơi rụng
Mây thoáng về vây phủ mặt trời trong
Cho tháng ngày ta mãi miết đi rong
Trổi điệu nhớ buông lơi thầm trao gởi.
 
Bên khung cửa ô vuông ta ngóng đợi
Cánh chim về bay lượn dưới trời mây
Trời tháng ba sao chợt thổn thức đầy
Mưa đổ xuống làm hồn dâng biển động.
 
Tận tâm tư dường như đang trống rổng
Giữa hư không chìm nổi những giọt buồn
Mưa lênh đênh trôi tới cuối hạ nguồn
Ta lặng lẻ bước xuống đời bão nổi.
 
Trong tận cùng trái tim mùa xuân mới
Ta mờ hồ đón nhận những tin vui
Niềm tin yêu lan tỏa giữa cuộc đời
Như sống dậy tình quê hương đất nước.
                                        ttqv
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 03:49:28 bởi ttqv>
TRONG TRÁI TIM CHA 
Trong trái tim cha con là mặt trời nhỏ
Là khung trời lộng gió thật bao la
Là tình yêu mẹ dành sẵn cho cha
Khi dấn bước thăng trầm trên mọi nẻo.
 
Những khi con cất tiếng cười trong trẻo
Như chú họa mi ríu rít trên cành
Thật hồn nhiên giữa buổi sáng trong lành
…Chợt đọng lại trong cha niềm hạnh phúc.
 
Những lúc ấy lòng cha đầy cảm xúc
Giữa tình yêu trong sáng của tình con
Một vầng dương mọc đôi cánh thiên thần
Đã ngự trị trong tim cha mọi lúc.
 
Rồi có khi con mè nheo tiếng khóc
Tiếng u_oa nũng nịu thật dể thương
Như hải âu sải cánh giữa trùng dương
Vang lãnh lót muôn tiếng kêu hờn dỗi.
 
Để từ đó… lòng cha luôn quảng đại
Khi con thơ chập chững bước đầu đời
Cho tiếng cười con trẻ hóa thơ ngây
Cha quyết giữ tròn đầy trong cuộc sống.
                                             ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
       HƯƠNG NGỌC LAN
 
Hương ngọc lan của ngày thu độ lượng
Đưa con về bên bóng mẹ thân yêu
Lòng say sưa hạnh phúc biết bao nhiêu
Bởi bên mẹ_ con ấm êm thơ dại.
 
Như cung bậc dịu êm lời ru vọng lại
Tiếng yêu thương của mẹ thuở lọt lòng
Rót vào dòng tri thức mạch nước trong
Mang hơi ấm tình thương lên vạn vật.
 
Mẹ như hiện thân trái tim chân thật
Dạt dào nhân hậu rất đổi thân thương
Để đời con bập bẹ tiếng yêu thương
Cho hạnh phúc tràn dâng trên mọi nẻo.
 
Nước mắt rơi giữa đêm khuya lạnh lẽo
Kiếp hồng trần con rên khẽ niềm đau
Tiếng kêu buồn gầy guộc chợt xác xao
Như cánh chim hư hao vượt biển cạn.
 
Trên bước đường giữa trần gian vô tận
Những dạt xô muôn nẻo của dòng đời
Một cánh chim chắp cánh cuối chân trời
Chợt quay lại ngang qua vùng bão tố.
 
Bước chân đi giữa cuộc đời gian khổ
Bóng mẹ hiền_bờ cát mãi dịu êm
Cho đứa con lưu lạc khắp mọi miền
Được trở lại tựa vai mềm của mẹ!
                                  ttqv
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 04:03:31 bởi ttqv>
  
     CHẲNG LẼ THỜ Ơ
 
Sừng sững trời Nam bóng nguyệt lồng
Ươm mầm trí tuệ khắp non sông
Anh hùng hào kiệt nào e ngại
Chẳng lẽ thờ ơ, ủ giấc nồng?  
Đất nước lâm nguy đầy sóng gió
Hỡi người dân Việt có hay không?
Hận bao nhiêu kẻ đầy ngang ngược
Nước mất nhà tan có thẹn lòng.                       
                               ttqv
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 05:32:42 bởi ttqv>
ĐÂU CÒN… CHUNG NHỊP ĐIỆU 
Qúa sung sướng khi dân ta có đảng
Có bác Hồ, có… chủ nghĩa tự do
Có niềm tin vào chính nghĩa…tự lo
Dấn dắt ta đến­_ cuộc đời no ấm!?!
 
Cũng từ lâu, đâu có chi… lạ lẫm
Khi “giặc anh” xâm lấn chủ quyền ta
Khi “tàu lạ” bức hại thuyền nhân ta
Thì tất thảy đều có: “giặc em” lo liệu.
 
Bởi con tim, đâu còn chung nhịp điệu
Sợ oan gia…khi dính “nỗi nhục”* kia
Nếu dấn thân… ắt chỉ có tiêu ma
Đành nhắm mắt, lầm lũi đầy khiếp nhược.
 
Nói chi đến mất còn… của đất nước
Đảng đòi… lo, dân biết… phận làm tôi
Ỉm như thóc, chẳng dám hé nửa lời
Thà là sống… ôm chặt điều: “nỗi nhục”!?!
                                        ttqv
       * Mất nước
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 05:35:48 bởi ttqv>
            ĐƯA CHA VỀ  
Kiếp vô thường ta chập chùng mê lộ
Nghĩa cưu mang hơi ấm giữa miên trường
Chợt phiêu linh trôi nổi chốn không cùng
Mà như thấy cuộc đời qua năm tháng.
 
Nay cõi về giữa tiếng chuông trầm lắng
Tiếng kinh cầu như trầm mịch quặn đau
Ta nghe lòng trùng xuống nỗi xanh xao
Đời dâu bể trầm luân trong kiếp sống.
 
Nước mắt nào thành lời kinh vô lượng
Cuộc tử sinh vốn dĩ mấy ai cầm?
Chiếc lá khô rơi rụng xuống âm thầm
Như gió thoảng mây trôi một giấc mộng.
 
Đôi vành khô nước mắt nào lưng đọng
Đưa cha về lối thăm thẳm trùng khơi
Giữa heo may gió lạnh phủ lưng trời
Ngữa bàn tay chợt thấy điều được mất.
 
Công dưỡng dục cao dầy bao âm đức
Nén hương lòng dâng tặng cánh vô ưu
Khoảng không gian gậm nhấm nỗi ưu tư

Xin cầu nguyện người về miền cực lạc.
                                         ttqv
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
GIÓ LẠ

Ta tìm cơn gió lạ
Xua cái nóng mùa hè
Mà sao không tìm thấy
Có chút gì tái tê

Tìm gió nội đồng quê
Soi hồn ta mật ngọt
Đêm về trong tĩnh lặng
Lệ lăn dài héo hon

Gió mùa thu chợt đến
Gieo nhựa sống cho đời
Ru đời ta đi nhé
Ơi cuộc sống này ơi...

 
(-Như Diệu Linh-)
 
Lâu rồi mới ghé thăm, cho Linh gửi chút gió nhé! ;) chúc chị vui ^.^ 
Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.11.2014 06:00:24 bởi ttqv>
Trích đoạn: Nét cố đô
GIÓ LẠ
Ta tìm cơn gió lạ
Xua cái nóng mùa hè
Mà sao không tìm thấy
Có chút gì tái tê

Tìm gió nội đồng quê
Soi hồn ta mật ngọt
Đêm về trong tĩnh lặng
Lệ lăn dài héo hon

Gió mùa thu chợt đến
Gieo nhựa sống cho đời
Ru đời ta đi nhé
Ơi cuộc sống này ơi...
  
(-Như Diệu Linh-)  
 
SẼ LÀ CƠN GIÓ LẠ
Ta ước mình sẽ là cơn gió lạ
Cùng với mây dong ruổi tháng ngày dài
Trải yêu thương rộng khắp đến cùng ai
Xua tất cả mọi đớn đau buồn khổ.

Và ta sẽ vui với niềm vui hiện có
Sẽ tin yêu sống trọn một kiếp người
Sau cơn sóng vật vã của biển đời
Trai kết ngọc bằng nỗi đau lắng lại.

Để cho ta biết ơn đời mãi mãi
Gió thì thầm bao lời nói yêu thương
Khẽ ru êm vào giấc mộng đêm trường
Thật ấm áp khi trời đông rét mướt.

Rồi gió khẽ vờn hôn lên mái tóc
Khi hạ về cháy bỏng nỗi khát khao
Cho trái tim yêu chợt thấy ngọt ngào
Nhoẻn nụ cười trên đôi môi ấm áp.
                            ttqv

 



                             
 
 

Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»