Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

YÊU DẤU TAN THEO

189 trả lời, 14.099 lượt xem — Trang 4 / 7
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 04:34:48 bởi ttqv>
Trích đoạn: hoali8952

Xin chào ttqv: 
Đọc "Cảm khái"của QV
Biết là máu chỉ chảy về tim thôi.
Yêu quê lòng chẳng lỡ rời
Yêu thơ chừ lại đứng ngồi cùng thơ.
Huế mình là xứ mộng mơ
"Để QV phải ngẩn ngơ chút tình"
Vần thơ-Xin lại hồi sinh
Trong Huế ơi có bóng hình QV. 
hoali8952

LỜI CHÀO THÂN THƯƠNG
Đã đành máu chảy về tim
Lá rơi về cội cánh chim về ngàn
Nhẹ nhàng gió thoảng mây tan
Trong xanh Huế mộng nhân gian nghĩa tình
Bấy lâu thơ thẩn một mình
Ngẩn ra mới biết, bóng_hình có nhau
Ngàn xưa Huế vẫn muôn màu
Dịu êm ấp ủ, ẩn sâu tình người
Thơm rơi muôn tiếng bên đời
Bờ môi mềm nở nụ cười riêng ai
Thật là ấm áp tình người
Thâm giao bạn hữu chẳng sai bao giờ
Chỉ mong Huế mãi như mơ
Đẹp tình đẹp ý, ươm tơ ngọt ngào
Lời thơ sóng sánh trăng sao
Vần thơ lại hóa lời chào thân thương
Tay nâng chén rượu quỳnh tương
Chân thành cảm tạ bạn đường tri âm...!
                                      ttqv

 



  











📎 5e794b99
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 09:25:27 bởi ttqv>
 BÉ CÙNG MẸ HÁT 
Bé cùng mẹ hát
Hát thật là hay
Nhoẻn cười vỗ tay
Cái đầu lúc lắc.
  
Ư…a…ứ…a
Giọng hát vang xa
Bập bẹ…bập bẹ
Nghe sao mượt mà.
 
Như con sơn ca
Cất giọng thiết tha
Sao mẹ yêu quá
Là …la….la…là.
 
Là…la…la…là
Là…la…la…là.            
                     ttqv
 
 
 
 
 
 
 
 
 
📎 ht63ph
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 09:30:18 bởi ttqv>
CON CAI SỬA BÉ 
Con bồng cháu về thăm nhà ngoại
Dáng bơ phờ mệt mỏi ốm đau
Thương con dạ luống âu sầu
Cớ sao con gái hư hao ốm gầy?
 
Thấy con vậy e rằng không ổn
Nên ngoại ông lóng ngóng không yên
Mặt thì lo thuốc lo men
Mặt thì sinh học chửa liền cho con.
 
Bé thấy lạ nên đòi bú mẹ
Khóc o_ oe khiến mẹ ưu phiền
Ngoại ông quyết định ngay liền
Phải cai sửa bé chẳng nên bú hoài.
 
Bé không chịu mặt nhăn mày nhó
Khóc dỗi hờn nỗi khó lắm thay
Thương con thương cháu mới hay
Hai ngoại nhất quyết suốt ngày chăm coi.
 
Dẫu vất vả tuổi già sức yếu
Hai chân run muốn khuỵu xuống ngay
Ẳm bồng cháu bé trên tay
Đong đưa ru hát sao gay quá trời.
 
Được một lát ngoại ông dường hiểu
Tay ngoại bà riệu rả rồi đây
Ngoại bèn vội đến đưa tay
Qua ông bế cháu đổi thay cho bà.
 
Và tối đến ba về với bé
Đêm thao thức ẳm bế trên tay
Cả đêm ba mãi loay hoay
Hát ru con ngủ cho say giấc nồng.
 
Rồi cứ thế kéo dài ba buổi
Mỗi khi ăn cháu tủi thân hoài
Khóc rưng rức khóc sụt sùi
Tiếng khóc thương lạ nghe bùi ngùi tai.
 
Và tiếp đó thêm hai buổi nữa
Bé dần quên bầu sửa thân quen
Quấn qua quấn quýt mẹ hiền
Nhoẻn cười nũng nịu tự nhiên lạ thường.
 
Cũng từ đó bé ngoan như thể
Nhoẻn cười hoài khiến mẹ thêm vui
Yên tâm hai ngoại cười cười
Thấy con cháu khỏe bồi hồi xiết bao.                               
                                       ttqv
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
                                                                 TẤM LÒNG VÀNG

 
Lòng vàng giữa chốn trần ai
Giữa thời đen đỏ...còn hoài nghĩa nhân
Làm ơn...cũng mốt thanh tân
Cũng hơn cũng thiệt....mười phần đắn đo
Đắn vì....nhân loại cùng no
Sướng - suy cùng sẻ....nên cho....không đền
Đo vì.....khát vọng mông mênh
Muốn làm vật nổi cồng kềnh hư danh
Khi đau khi đói.....cũng đành
Xin ghi nhân đức lòng thành sớt chia
Cầu cho..........một cõi đi về
Giầu sang - khốn khổ.....cận kề yêu thương !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 09:34:23 bởi ttqv>
       GIẤC MƠ ẢO  
Ta đang mơ một giấc mơ ảo vọng
Của khùng điên, giữa thế cuộc đương thời
Giữa bóng tối phủ tràn,
Và ánh sáng đang nghiêng ngữa
Ta tìm đâu ra chân lý của cuộc đời…?
                               ttqv


 


           
📎 moonlight1
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 09:39:42 bởi ttqv>
 MẸ YÊU NHIỀU 
Bé con của mẹ
Ánh mắt thơ ngây
Dịu dàng như mây
Trong xanh vời vợi.
 
Mỗi khi mẹ gọi
Bé mỉm nụ cười
Tựa đóa hoa tươi
Sao mà thích quá.
 
Tiếng cười rộn rả
Theo mỗi bước đi
Như chú họa mi
Vút cao giọng hót.
 
Giọng sao lảnh lót
Trông thật đáng yêu
Cho mẹ yêu nhiều
Nụ cười ánh mắt.       
                ttqv
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
AN NHIÊN

Đời trong-đục sờn đôi vai gầy guộc
Những lợi danh trôi mãi đến vô bờ
Bỗng lạc loài
Trong bóng tối bơ vơ
Còn lại gì?
Sau một đời mệt mỏi

Đi ngang qua những phố phường mỗi tối
Cảnh phồn hoa đô hội ngập mắt nhìn
Ở trong hồn_từ sâu thẳm
Lặng thinh...
Đâu là nơi bàn chân ta
Muốn đến?

Quay trở về đốt lên ngàn ngọn nến
Soi vào lòng để sưởi ấm giá băng
Dù đời này có lắm nỗi thăng trầm
Từ rất sâu
Hồn ta...
Bình yên lắm....

(-Như Diệu Linh-)
Chập chững vào yêu chập chững hờn
Tưởng rằng năm tháng vững vàng hơn
Ngờ đâu càng đi...càng chập chững
Chập chững buồn...chập chững cô đơn...

http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=545036
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 09:45:06 bởi ttqv>
  CHƯA THẬT…BÌNH YÊN   
Đời vẫn thế, dập dồn trong gió lộng
Những ảo hư danh vọng lẫn tiền tài
Bao đau thương trắc trở lắm bi hài
Sao đè nặng…lên trái tim rệu rả.
 
Sóng đâu thể lặng yên ngoài biển cả
Nên say sưa vỗ mãi bãi cồn xa
Tiếng du dương vọng lại như thiết tha
Quyện vào hồn một nỗi niềm sâu thẳm.
 
Lê bước chân trong chiều mưa ảm đạm
Ta ngây người giữa bóng tối hư vô
Nên vô tình lạc bước chốn mê mờ
Khiến hồn ta chưa thật…bình yên lắm.
 
Ta cảm kích lời thơ đầy sâu lắng
Của bạn hiền gởi tặng những ngày qua
Như vỗ về, như chia sẻ dùm ta
Một cuộc đời bấp bênh đầy sóng dữ.
                                    ttqv
Cám ơn -NhưDiệuLinh nhé. [:)]

 

Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2014 01:21:51 bởi ttqv>
NGÓNG NGƯỜI ĐI

Giữa vườn khuya, một mình đơn chiếc
Ngóng người đi…trăng khuyết trăng treo.
Chị Hằng nghiêng xuống nhìn theo
Cây lồng bóng nguyệt quạnh hiu bốn bề.


Gió buồn tình, gió lay cành liểu
Giữa đêm khuya dáng liểu lơ thơ.
Buồn ơi, mỏi mắt trông chờ
Cánh chim khuất dấu xác xơ lòng này.
                                         ttqv

 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:15:30 bởi ttqv>
SAO EM PHẢI   
“…Mùa đông đã tới ở bên sông ”
Sao cô em phải vội theo chồng ?
Để người phương ấy buồn xa thẳm
Cay đắng một mình nỗi đợi mong.
 
Đâu phải lòng anh muốn giá băng?
Đắm chìm đau khổ dưới đêm trăng
Nguyên do cũng bởi…vì ai đó
Bởi tại vì ai… quá phủ phàng.
 
Định mệnh xưa nay đã sẵn bày
Để người em gái tuổi thơ ngây
Hương xưa ấp ủ tình yêu ấy
Đã vội sang ngang một chuyến này.
 
   Chim quyên lẻ bạn gọi bầy
Sao anh đơn độc đắng cay một mình
   Mùa đông bất chợt thình lình
Nặng gieo chi mãi bóng hình trong anh.
                                       ttqv

 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:17:26 bởi ttqv>
TÌNH TRONG SÁNG 
Có những lúc, giữa cuộc đời ngang trái
Xung quanh ta hư ảo một làn sương
Một cuộc tình trong sáng đẹp như gương
Đã giúp ta thăng hoa trong cuộc sống.
 
Ta mạnh mẻ trên đôi chân lướt sóng
Mãnh lực tình yêu, liều thuốc thật hay
Giúp tâm ta hoàn thiện, sáng suốt thay
Nguồn động lực lớn lao vượt sóng cả.
 
Rồi bất chợt, một hôm tình tan rả
Nỗi niềm đau quặn thắt trái tim người
Mà tình kia đành cũng phải phôi phai
Vì cuộc sống, không bao giờ ngừng lại.
 
Rồi cứ thế, dòng đời luôn trôi chảy
Ta hôm nay, đã có cuộc đời riêng
Một gia đình, một mái ấm thiêng liêng
Ta vun vén dựng xây miền tươi đẹp.
 
Nhưng một hôm… giữa không gian thu hẹp
Một mùi hương dạ lý chợt thơm rơi
Trong giây phút ta xao xuyến bồi hồi
Chợt thoáng nghĩ xa xôi người xưa ấy.
 
Giữa trăng sao muôn vật ta nhìn thấy
Chỉ là hư không giữa cõi thiên hà
Mà tình ta một thuở quá mặn mà
Lòng bối rối khi tình xưa ẩn hiện.
 
Mượn lấy bút ly tao, ta bày biện
Mối tình chân, một thuở đã xa rồi
Dẫu kí ức không hề chút buông lơi
Ta vẫn biết chôn sâu vào dĩ vãng!
                                      ttqv
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:23:51 bởi ttqv>
    ĐÔI CÂU...GIỮ TÌNH 
  " Bắc thang lên hỏi ông trời
Tiền cho gái liệu có đòi được chăng?
   Trời rằng thôi khỏi bắc thang…
Tiền cho con gái mần răng mà đòi."
 
   Nhiều khi ngẫm nghĩ mà cười
Anh ngu anh dại khóc người tình tang
   Anh đeo theo gái má hồng
Than thân trách phận đèo bòng đa mang.
 
   Vợ anh hiền thục đoan trang
Anh chê túi bụi bẽ bàng duyên anh
   Con thơ nhỏ dại mong manh
Tiền kia bao gái thôi đành quên con.
 
   Một tay vợ nách hai con
Việc chung vợ quản anh còn đi hoang
   Ngày ngày anh mãi lo toan
Thầm thương cho gái đang xoan lỡ làng.
 
   Thân anh mỗi lúc võ vàng
Tiền anh sắp hết dạ càng lo âu
   Hết tiền liệu gái còn bâu
Để anh tính kế đôi câu giữ tình.
                         ttqv
Cám cảnh một người hàng xóm đối xử không tốt với vợ của mình, mải mê bao gái mà ko lo chăm sóc hai đứa con còn nhỏ dại.[8|]

Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:22:44 bởi ttqv>
HƯƠNG XƯA CHỢT ĐẮNG 
“… Thiêu đốt tâm tư khổ kiếp người”
Biển xanh lộng gió mặn bờ môi
Nhớ người thuở ấy xa xôi quá
Một thoáng hương xưa chợt đắng hoài.
 
Ánh mắt ai xưa thổn thức đầy…
Niềm riêng ấp ủ mộng thơ ngây
Tuổi xanh một thuở tình yêu đó
Gởi trọn về em những tháng ngày.
 
Hương xưa mưa bụi lất phất bay
Chiều thu hoang lạnh, tỉnh hay say?
Hồn anh gởi cả vào đôi mắt
Say đắm riêng em mỗi phút giây.
 
Tình ngỡ êm đềm, chợt đổi thay
Người xa xôi quá cuối chân mây
Xác xơ cánh nhạn phương trời thẳm
Phai nhạt má hồng rối tóc mây.
                                     ttqv
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:26:11 bởi ttqv>
NHẠT MÀU MẮT 
Tích tịch tình tang… tiếng đàn xa
Mỵ Nương ngơ ngẩn giọt châu sa
Ai lưu chi cảnh_ Trương Chi hận
Để lại ngàn sau tiếng uất ca.
 
Ngắm của hồi môn thật dể thương
Sao người gợi lại thuở loan chung
Tiếng đùa vơ vẩn…giận chi rứa?
Thèn thẹn cho ai một chút lòng.
 
Kỉ niệm ngôi nhà thuở ấu thơ
Cùng bao đồ vật đẹp như mơ
Răng chừ em phải lìa xa mãi
Để người dệt mộng kết duyên tơ.
 
Người hỏi thì tôi mới sẽ… thưa
Một thời xuân sắc khéo đong đưa
Tóc tiên mờ nhạt màu mắt biếc
Tím cả hoàng hôn, tím đợi chờ.
                              ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:29:50 bởi ttqv>
VIÊN NGỌC THỜI GIAN 
Thuở nhỏ con là cậu bé ngoan
Trong như viên ngọc ngọt như đường
Thông minh năng động đầy hiếu để
Khiến mẹ thêm vui ấm cả lòng.
 
Rồi chợt nhiên … con là người khác
Theo bè theo bạn khiến mẹ đau
Tuổi mười lăm con còn thơ dại
Mẹ lại buồn thức suốt đêm thâu.
 
Thời gian qua đi… con khôn lớn
Là người hiếu học lại chăm ngoan
Lòng mẹ vui mừng không tả xiết
Con là viên ngọc của thời gian.
 
Con là viên ngọc sáng biết bao
Đã kịp lớn khôn tự khi nào
Có hiểu chăng nỗi lòng cha mẹ?
Mong con hạnh phúc biết dường nào.
                                       ttqv
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:35:09 bởi ttqv>
 
    VIỄN VÔNG  
Ếch kia ngồi tận giếng khơi.
Thênh thang đáy giếng, coi trời bằng vung.
Ngã nghiêng một cõi một vùng.
Viễn vông tung tác, múa gươm soi trời !
Hốt nhiên chợt thấy mù khơi.
Lơ ngơ lạc lỏng chơi vơi nửa vời.
Nhiều khi nghĩ cũng nực cười…
Êch ngồi đáy giếng trêu ngươi cuộc đời.
                      ttqv
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
            HUẾ ƠI…!
 
     Lạ thường hai tiếng…Huế ơi!
Thân thương nồng ấm, chia đôi nụ cười
     Bước chân khập khiểng mù khơi
Vọng vang hai tiếng Huế ơi …đậm đà
     Dịu êm một bản tình ca
Trào dâng cảm xúc hồn sa chốn người
     Hương xưa trôi dạt bên đời
Thờ ơ tiếng gọi trôi xuôi bến bờ
     Ngẫu nhiên nhưng cũng bất ngờ
Tôi và bạn mọc cánh thơ về nguồn
     Vần thơ hòa nhịp tâm hồn
Như đôi chim nhạn hóa vàng tuổi xuân
     Cùng nhau dẫu chỉ một lần
Nắm tay chung sức có ngần ngại chi
     Huế ơi ta mãi… khắc ghi
Chung lưng đấu cật cũng vì Huế yêu
     “… Lại về với Huế thân yêu
Tôi và bạn giữa bao nhiêu bạn bè...”
                               ttqv
    
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 10:42:10 bởi ttqv>
Trích đoạn: Nét cố đô
Chủ đề rất hay, cho em góp chút... nha :)
 
NGỘ NHẬN   
Có lẽ do em là người đa cảm
Chút nhói lòng cũng ngỡ tưởng là yêu
Tình mặn nồng phút chốc đó đìu hiu
Nhìn khẽ khàng duyên cớ chi rơi lệ

Đừng vội vàng trao nhau lời tuyên thệ
Trọn kiếp này yêu chỉ một người thôi
Ở bao ko rộng lớn của đất trời
Chẳng lẽ tìm ko ra người tri kỷ?

Trao cho nhau 1 ít mùi thi vị
Rồi trở về hiện thực mỉm cươi.tưoi
Tình đong đầy rồi phút chốc lại vơi
Cái định lý muôn đời này vẫn thế

Có những điều...ko bao giờ...có thể
(-Như Diệu Linh-)
 
KHÔNG BAO GIỜ… CÓ THỂ  
“… Trao cho nhau một ít mùi thi vị
Rồi trở về hiện thực mỉm cười tươi
Tình đong đầy rồi phút chốc lại vơi
Cái định lý muôn đời này vẫn thế.
 
Có những điều không bao giờ… có thể”
Vẫn xảy ra đến với một đời người
Khiến âm thầm day dứt mãi không thôi
Bởi một lẽ… luôn thấu tình đạt lý.
 
Dẫu muôn đời sống không hề vị kỷ
Chỉ riêng mình, quên hết những người thân
Lỡ vô tình nhắm mắt mãi đưa chân
Đắm sâu vào những điều … không có thể.
 
Chút ngỡ ngàng nhói đau tim rơi lệ
Vì tình kia tri kỷ biết dường nào
Tận con tim giữa giây phút nghẹn ngào
Vẫn không thể… dấn thân vào tội lỗi.
 
Dẫu đa cảm nhưng không hề nông nỗi
Và không hề quên mất chút lương tri
Trong tâm trí luôn mãi mãi khắc ghi
Về đạo lý muôn điều… nhân nghĩa.
                                       ttqv [:)]

 


 

 

 
 
 
 
 



Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:02:01 bởi ttqv>
    NHỮNG ĐÓA HOA ĐỜI  
Có những khoảnh khắc trong thinh lặng
Chợt nhiên tôi cảm nhận một điều
Về cuộc sống nhân tình thế thái
Có những người luôn đối mặt nhau.
 
Không khoan nhượng với nhiều toan tính
Được hay thua chỉ biết riêng mình
Thật thấp hèn khác chi cỏ dại
Mặc đời đau... vẫn sống vô tình.
 
Song cạnh đó vẫn còn không thiếu
Những con người có tấm lòng nhân
Biết sẻ chia với đầy nghĩa cử
Những đóa hoa đời_ quá thiện tâm.
 
Ôi đáng quý thay giữa trần gian 
Linh hồn bồ tát của thế nhân
Chân tình nghĩa nặng cao hơn núi
Đã tương thân tương ái xa gần.
                                 ttqv
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.11.2014 01:27:18 bởi ttqv>
 
   THUYỀN TRĂNG  
Thuyền trăng đủng đỉnh hồn thơ
Tháng ngày dịu mát vỗ bờ sông êm
Dập dờn sóng cả êm đềm
Lững lờ trôi mãi kiếm tìm hương yêu
Xanh xao ngọn cỏ bóng chiều
Ngẫu nhiên sương ẩm rong rêu tuổi đời 
Rêu phong phủ kín phận người
Mềm môi tím cả một lời yêu thương!
                                         ttqv
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:10:14 bởi ttqv>
CON XA QUÊ
 
Huế mưa, con lại xa quê
Khung trời Huế mộng ủ ê tháng ngày
Con đi khuất nẻo chân mây
Để người ở lại biếng khuây nỗi niềm?
Nơi kia dất khách êm đềm
Mẹ cầu con mãi_đá mềm chân son
Tuổi trai sức trẻ tang bồng
Trời xanh lộng gió nhuộm non biển đời
E chi mưa nắng rả rời
Ngại chi bão táp trêu ngươi tháng ngày
Chỉ mong con sáng tâm rày
Dựng xây nghiệp lớn sớm chầy công danh
Thỏa lòng chí nguyện tinh anh
Cơ đồ mở rộng tung hoành bốn phương
Rành rành trong chốn thương trường
Lắm điều vất vả_khó lường con ơi…?
Mong sao con tỏ mười mươi
Tinh tường nhạy bén khắc thời phần hơn
Trong ngoài thuận thảo ân cần
Cùng nhau vun đắp vẹn toàn phu thê
…Đăm đăm trông cánh nhạn về
Mẹ thầm mơ ước đề huề mai sau
Một khi con mẹ như vừa…
Danh thành công toại hương yêu vẹn bề!
                                              ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:20:30 bởi ttqv>
     ÁNH SAO BUỒN  
Mưa về đêm ánh sao buồn rơi rụng
Gió thì thầm lay động lá vàng rơi 
Hương đêm nhẹ ru hồn kẻ cô độc
Nỗi quạnh hiu đốt cháy cả sao trời.
 
Về đâu hỡi những linh hồn phiêu bạt? 
Chốn địa đàng sao lạc bước rong chơi
Quên mất cả lối về gót chân nhỏ
Để mây buồn phủ kín cả khung trời.
                               ttqv
                              
 
             
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG THẦM HUẾ YÊU
 
Thương hoài, ơi Huế mộng mơ
Không gian trầm mặc, lặng lờ khói lam
Rêu phong cổ kính thâm trầm
Con người thuần hậu, tháng năm nhẹ nhàng
Phong ba bão táp khôn lường
Vẫn con người Huế, vững vàng sắt son
Nói năng ý tứ dịu dàng…
Ta quên sao được, hương thầm Huế yêu !
                                        ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:26:31 bởi ttqv>
   NỤ CƯỜI THIÊN THẦN
 
Thiên thần nho nhỏ thật xinh tươi
Ánh mắt thơ ngây nét rạng ngời
Ấm áp với làn da bánh mật
Bé ngoan tinh nghịch lại hay cười.
Cái tai cái mũi và đôi mắt
Cái miệng giống cha lại thế rồi
Lúng liếng tươi vui cả mắt mũi
Bé cho riêng mẹ một bầu trời.                       
                             ttqv
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:29:02 bởi ttqv>
    BÀI HỌC
               ĐÚNG SAI?
 
Ngước đôi mắt mọng nước
Bé len lén… nhìn lên
Mai chừ mãi dỗi khóc
Sao mẹ vẫn làm thinh?
 
Khuôn mặt mẹ hiền xinh
Nhưng sao lại nghiêm quá?
Bởi vì …sắp đến bửa
Bé ngậm vụng kẹo ngon.
 
Mẹ không thể bằng lòng
Nên liền móc viên kẹo
Bé vùng vằng không chịu
Nhả viên kẹo ngọt ngon.
 
Mẹ thấy thế không xong
Nên móc vội móc để
Cần nghiêm khắc với bé
Mặc bé khóc dỗi hờn.
 
Thương con dẫu bội phần
Con yêu nào… có biết?
Đây là điều cần thiết
Giúp con trước ngưỡng đời.
 
Bài học để làm người
Giản đơn đầy mầu nhiệm
Cho trẻ thơ trải nghiệm
Đúng_ sai giữa cuộc đời.              
                         ttqv
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:32:20 bởi ttqv>
KIÊN ĐỊNH

                     _ Tặng các con yêu.
Trên dòng chảy cuộc đời đầy sóng dữ
Con ngây ngô trong sáng bước vào đời
Mang trong mình trái tim đầy nhiệt huyết
Giong ruổi quanh co vạn nẻo đường đời.

Lòng kiên định không dễ gì lung lạc
Trước bon chen xô dạt của biển đời
Bao gian khó vẫn không hề nản chí
Con vươn lên thẳng đứng ở giữa trời.

Như xương rồng kia mọc lên từ cát
Mạnh mẽ tươi xanh rực rỡ muôn loài
Đã nhú lên những mầm hoa xinh đẹp
Phô đủ sắc màu tươi thắm buông lơi.
                                      ttqv
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:40:39 bởi ttqv>
    KHÔNG THỂ HIỂU NỖI 
Tôi không hiểu và không thể hiểu nỗi
Cảnh dân tôi luôn chịu những đọa đày
Những áp bức bất công cũng vì bởi
Cũng giống nòi_ hóa sâu mọt bấy nay.
 
Đã từ lâu dân tôi hằng tin tưởng
Đời thanh bình cơm áo của tự do
Được vui chơi đây đó đủ ấm no
Dưới chế độ chủ nghĩa cùng cộng hưởng?!
 
Xưa câu thơ tựa hồ như mật đắng:
“…Hỡi tù nhân khốn nạn của bần cùng
Ngày mai đây tất cả sẽ là chung
Tất cả sẽ là vui và ánh sáng!” (*)
 
Ôi! mê hoặc thay… lời thơ nói dối
Đưa dân tôi lạc xuống cõi mê mờ
Khiến lòng dân say ngủ mãi trong mơ
Sống ảo tưởng với những gì đánh đổi.
 
Nay sự thật đã phơi bày ra ánh sáng
Như chiếc kim trong bọc đã lòi ra
Những manh tâm bán rẻ cả sơn hà
Đưa dân tộc rơi tận cùng vực thẳm.
 
Ai đang trượt trên cùng vết xe đổ?
Giống Lê Chiêu, Ích Tắc một thuở nào
Mặc dân tình khốn khổ phải lao đao
Đầu cúi thấp oằn lưng bao nỗi khó!
   (*) Trích thơ T.H                                   
                                            ttqv
 
 
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.11.2014 11:44:17 bởi ttqv>
        ĐỪNG E SÓNG GIÓ  
   Mẹ rằng…trăm đắng ngàn cay
Đâu bằng hạnh phúc một ngày thấy con:
   _Tâm hồn trong sáng sắt son
Trung kiên hiếu thuận biển non khó dời
   Hiên ngang đứng giữa đất trời
Ngại gì sóng dữ_ nhất thời khó khăn
   Đường đi khập khiểng gian nan
Đá kia thử lửa…ra vàng đấy thôi!!!
   Đừng e sóng gió cuộc đời
Để tâm xao động sinh thời chán chê
   Dẫu rằng cuộc sống nhiêu khê
Vùi lên dập xuống giả giề chút thân
   Đẩy đưa bao nỗi nhọc nhằn
Vững tâm bền chí gỡ dần mây tan
   Đời người có lúc hợp tan
Con ơi, hãy chính là mình nghe con!
                                 ttqv
  
 
 
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.11.2014 08:44:15 bởi ttqv>
     NẶNG CÂU NGHĨA TÌNH  
   Đời người như bóng chim câu
Vậy nên gắng giữ lấy câu nghĩa tình
   Nhân gian vướng bận riêng mình
Hơn thua đố kị sinh tình ghét nhau
   Âu là một kiếp bèo dâu
Phải điều trôi nổi với nhau một giòng
   Ngược xuôi, xuôi ngược tang bồng
Đẩy đưa bao nỗi mà mong hòa cùng?
   Thôi thì chớ có ngại ngùng
Lấy câu nhân nghĩa chút lòng về sau
   Ước gì mãi mãi mai sau
Nhân tình thế thái nặng câu nghĩa tình.
                                       ttqv
 
Ta thinh lặng và đêm cũng thinh lặng
Một thoáng hương xưa cùng ánh nguỵệt buồn.
Đăng nhập để trả lời
0
NẶNG CÂU NGHĨA TÌNH
 
   Đời người như thoáng chim câu
Vậy nên gắng giữ lấy câu nghĩa tình
   Nhân gian vướng bận riêng mình
Hơn thua đố kị sinh tình ghét nhau
   Cũng là một kiếp bèo dâu
Phải điều trôi nổi cùng nhau một giòng
   Ngược xuôi, xuôi ngược tang bồng
Đẩy đưa bao nỗi mà mong hòa cùng?
   Thôi thì chớ có ngại ngùng
Lấy câu nhân nghĩa chút lòng về sau
   Ước gì mãi mãi mai sau
Nhân tình thế thái_ nặng sâu nghĩa tình.
                                       ttqv 
 
 
Nghĩa tình !
 
Đời người chỉ thoáng chim câu
Bể dâu giông ruổi dãi dầu đắng cay
Nợ nần vay trả trần ai
Là do ta chuốt ta mài mà ra
Đỏ xanh hờn tím hoa cà
Bí dưa hiềm tị chuối dà chuối xiêm
Hơn nhau chăng ở trái tim
Thua nhau chỉ ở niềm riêng nhân tình
Một mai khuất ánh bình minh
Đất trời còn vọng  nghĩa tình thế gian !
 
Lê la... tìm chân thiện
Long đong nhọc...mà... tiên !
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»