Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Thu trong em

270 trả lời, 32.668 lượt xem — Trang 1 / 10
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-24 17:33:15ngocphuong_hungbinh>
     Hãy Quên
Trời giữa thu sao em ngỡ sang đông
Lạnh ngoài da , lạnh cả trong lòng
Trống vắng , chông chênh _ buồn man mác
Một cõi đi về _ Lác đác lá thu rơi.
Lòng dặn lòng đừng khơi bao kỷ niệm
Để tro tàn nguội lạnh mãi thời gian.
Trời cho em duyên hội ngộ tri âm
Lại chia cắt cho tơ lòng bối rối !
Mãi trăn trở với bao lời muốn nói
Lời mở lời nghe đọng lại bờ môi.
Lời trao nhau _ Sao lại quá ngại ngùng
Để khoảng lặng _ Làm nghìn trùng xa cách.
Muốn gặp mặt nhưng lòng luôn dằn dặt
Liệu có nên chăng một mối tình buồn?
Một lần gặp lại thêm nhiều lần nữa
Bịn rịn chia tay giây phút phân ly.
Thì anh hỡi ! hãy cố mà quên
Những vui buồn ta đã có cùng nhau.
Để mãi mãi sắc màu kỷ niệm
Đẹp trong anh và thắm đượm tim em.
Vì dòng đời không êm đềm như làn gió thoảng
Mà thác ghềnh _ chợt ập xuống đời em
Cuốn em theo _ về phương trời vô định
Vẫn mãi còn bịn rịn mối tình si.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-06 00:46:08ngocphuong_hungbinh>
                     Nỗi nhớ
Nỗi nhớ vẫn cồn cào
Dù bao lần kiềm chế
Tình _ biết rằng không thể
Sao nghẹn ngào ...nhân thế !
Đời _ trở thành vô nghĩa
Khi thiếu bóng hình nhau ...
Đăng nhập để trả lời
0
Một đi , hai trở lại , ba tần ngần
Bốn hờn , năm giận , dạ bần thần chẳng an .
Sáu buồn , bảy chán , tám than
Chín trốn vào blog , mười làm vần thơ .
Thơ rằng : Có kẻ vẩn vơ
Làm thơ con cóc  , ngẩn ngơ cả ngày .
Thơ rằng : Có kẻ tình say
Men thơ chếch choáng , lăn quay tình nồng .
Tình nồng hay chén tình không
Làm thêm bối rối tơ lòng hỡi ai !
Tóc kia sợi ngắn  , sợi dài
Tình kia có ngắn , có dài như tóc chăng ?
 
Đăng nhập để trả lời
0
                                                                        Ông Lẫy

Ông Lẫy .  Mọi người đều gọi ông như thế ! Bất luận già hay trẻ trong khu phố tôi đang sống  ai ai cũng quen với cái dáng gầy gò , khọm nhom của ông .
               Hồi đó , tôi còn là một thiếu niên , ông đã ngoài ba mươi . Nhưng trí não ông chậm phát triển , chỉ như trẻ lên mười . Suốt ngày , ông lẩn quẩn quanh nhà , nhặt rau , nấu tấm heo , cho má ông chạy chợ . Hôm nào trời nắng gắt , miệng ông " phun mưa " phèo phèo . Bắt chước điệu bộ tài xế mô tô , ông khuỳnh hai tay ra , lạng qua lạng lại trên đường . Cả đám con nít chạy theo sau ông chế nhạo : " Liêu liêu ông Lẫy ...hahaha " Càng nhận được sự " Cổ vũ " của bọn nhỏ , ông càng khích chí , chạy càng nhanh . Bỗng " phựt " Ông vấp ngã . Bọn nhỏ cười ồ , xúm nhau đứng thành vòng tròn , vây quanh ông . Chúng vỗ tay reo hò . Lúc đó mặt ông méo xệch , dần chuyển sang hồng , mắt long lên .Bọn nhỏ hoảng sợ , chạy tán loạn . Còn ông lồm cồm ngồi dậy , tay chân rớm máu .
           Rồi năm tháng cứ trôi ...Tuổi đời tăng thêm nhưng trí não của ông vẫn vậy . Đã ngoài năm mươi , ông không hề biết đến mùi đàn bà . Ông cô độc . Suốt ngày ông làm bạn với chiếc giỏ bàng rách mướt . Gặp tôi , ông xòe bàn tay gầy guộc ra :" Cô giáo , cho năm trăm đi ! " Lúc nào ông cũng xin đúng có năm trăm đồng .Cho ít hơn ông cũng không buồn . Cho nhiều hơn ông vẫn không vui . Ông hay nói :" bao nhiêu đây , đủ uống cà phe rồi ...." Tôi nhìn ông ái ngại ...
           Tuy là một giáo viên , nhưng thú thật , tôi không thể sống nổi bằng chính đồng lương của mình . Cũng như các đồng nghiệp khác dạy môn tiếng anh , tôi phải " cày " ngày lẫn đêm . Thời gian luôn là thứ xa xỉ nếu tôi phung phí . Nên công việc nhà tôi thường bê trễ . Thậm chí cỏ mọc đầy ngõ tôi cũng không có thời gian để nhổ . Ông _ người thường xuyên làm chuyện đó thay tôi , mân mê từng gốc cỏ và nhổ một cách kỹ lưỡng .  Làm xong , ông ngồi trước cổng nhà chờ tôi đi dạy về . Tôi biết ý ông không hề mặc cả . Tôi cũng trả công ông rất hậu hĩnh _ Chủ yếu giúp cho ông là chính . Ông cười một cách ngây ngô nhưng lời lẽ của ông không ngờ nghệch chút nào : " Cảm ơn cô giáo . Bao nhiêu đây đủ uống một ly cà phe ....ăn một tô hủ tiếu ...no rồi hén ! "
                  Trong khu phố , nhà nào có tang lễ , nhà đó có mặt ông . Ông chạy lăng xăng . Lúc lau bàn , khi quét nhà , ông làm mọi thứ . Cô bác lớn tuổi thường rĩ tai nhau : "Dại như thằng Lẫy mà sống như bát nước đầy còn hơn khối thằng khôn mà quên hết mọi nghĩa tình ..."
               Và thật tình cờ , tôi  chứng kiến một cảnh khiến tôi vô cùng phẫn nộ . Số là ở khu phố Long Hoà có đám tang của một bác gái . Ông Lẫy cũng theo thói quen đến đấy. Ông đang lui cui lau bàn ,dọn  ghế , rót nước mời khách . Bỗng xuất hiện  một thanh niên khoảng chừng ba mươi . Hắn ăn mặt rất sang trọng , mang kính râm . Vừa bước xuống từ chiếc xe hơi đời mới bóng lộn , hắn đi nhanh về phía ông Lẫy , miệng hét lớn thiếu điều văng bọt mép ra ngoài :
        _ Cái ông khùng này , ai cho ông vào đây hả ?
    Rồi hắn nói với vào bên trong :
        _ Chị Tư ơi , lấy cái gì cho ông ấy ăn  , rồi chị biểu ổng đi cho khuất mắt tôi . Nhà có đám mà cho cái thứ …đồ…như vậy vào thì coi sao được .
            Người được gọi là  chị Tư hớt hải chạy ra . Tay chị bưng một bát cơm với đủ thứ đồ ăn hầm bà lằn trộn lẫn vào nhau .Tôi há hốc miệng : Trời ạ ! Ông Lẫy nãy giờ đứng lặng yên vì câu quát của gã kia , bỗng phản ứng kịch liệt :
       _ Không ! Tôi không ăn đâu . Để tôi đến thắp nén nhang cho bác gái .
     _ Nè , ông ăn nhanh lên rồi đi đi , kẻo cậu chủ rầy tôi đó . Tôi năn nỉ ông mà _ Chị Tư cố sức thuyết phục ông trong vô vọng .
        Mặc những lời van nài của chị giúp việc , mặc những ánh mắt nửa cảm thông nửa thương hại , ông Lẫy đi thẳng đến trước linh cữu của người chết , xá lạy lia lịa . Đoạn ông quay vội ra cửa ,  quáng quàng đi như chạy .Tôi nhìn theo bóng ông xiêu vẹo , khuất sau cánh cổng cao to mà nhói đau nơi lồng ngực . Cổ họng tôi khô , đăng đắng …
                 Mấy hôm nay trời nóng quá . Tôi không thấy  dáng ông đâu . Mãng cỏ trước ngõ đã mọc đầy . Đám tang nhà bên cũng vắng bóng ông . Tôi đâm lo . Ghé vào quán cốc ven đường , nghe mọi người kháo nhau , tôi mới hay sự việc . Thời tiết khắc nghiệt , ông Lẫy đã nhuốm bệnh . Bọt mép trào ra , ông co giật  và ngất lịm . May nhờ có người phát hiện sớm , đưa ông đi cấp cứu . Tối hôm đó , tôi trằn trọc mãi , thầm cầu mong sao ông chóng hết bệnh . Dù chỉ là một ông Lẫy ngây dại , nhưng ông đã vượt xa những người khôn ngoan lại vô hạnh _trong cuộc sống mà đạo đức một số  người xuống cấp trầm trọng và phẩm hạnh đôi khi được đo lường bằng tiền châu , của quế như hiện nay ...
           Thế mới biết ở đời mà xét người qua vẻ bề ngoài , quả là điều đáng tiếc !  . Ông Lẫy  điển hình cho một  lớp người tuy khiếm trí nhưng tràn đầy tình thương yêu con người . Ông mãi vô tư trong bộ óc của trẻ lên mười _ mà để lại trong lòng tôi  cũng như những ai có lương tri bao suy nghĩ … Còn lắm những cậu chủ giàu sang nhưng hợm hĩnh , chỉ biết có bản thân mình , không màng đến những mảnh đời khốn khó.
           Tôi đang miên man bao  suy nghĩ , chợt một giọng nói quen thuộc vang lên :
     _ Cô giáo ơi cho năm trăm đi  !
          Tôi quay lại . Một cái bóng chao nghiêng trong ánh nắng chiều tà . Tôi đưa tay vào túi .
    _ Cảm ơn cô giáo nha … bao nhiêu đây đủ ăn một tô phở và uống một ly cà phe rồi hé …
          Bóng ông Lẫy ngã dài trên con đường hun hút , thênh thang …
                                   
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-25 08:50:29ngocphuong_hungbinh>
        Thuyền vẫn biết bến kia mãi đợi
   Nhưng sao thuyền vẫn trăm nỗi đầy vơi ?
   Trong khi Thuyền  một dạ sắc son
   Bến kia tràn ngập tàu bè đón đưa .
   Để cho Thuyền chông chênh dáng đợi 
   Ngóng bến bờ ... tuyệt vọng khuất trùng khơi .
Đăng nhập để trả lời
0
                                  Đêm...
Đêm ...

        Tiếng thời gian
                       Điểm...  
                                Tích tách ...Tích tách ...
Buồn ...
        Nỗi lòng ai tỏ ....cùng ai .
 Sương buông ....
        Gió thoảng lạnh bờ vai ...
Khẻ thở dài ...
                     Ai hoài ...
                                     Sâu thẳm...
Âm thầm ..
               Lẻ bóng ...
                            Vọng khúc nhạc sầu .
Bãng lãng ...

              


          
      
Đăng nhập để trả lời
0
               Mộng

Ai bảo em lắm mơ nhiều mộng ?
Nhặt xác ve sầu cũng kết vần thơ
Ngắm cành phượng mà trông với ngóng
Một khoảng trời riêng cỏ và cây !
Ai bảo em ngày ngày ra đứng đây ?
Trông về phương trời xa vời vô định
Nơi đó có anh _ Người tình trong mộng
Biết bao giờ mới được gặp nhau...?
Ai bảo em cứ mong ngày chóng qua mau ?
Cho đêm đến bóng trăng ngà soi rọi
Là lúc ta tìm nhau trong mộng mị
Chỉ là những phút thật tình cờ
Đủ cho bao nỗi nhớ vơi đầy
Ai bảo em ru hồn trong miền nhớ ?
Thoáng ưu tư mỗi lúc gặp anh
Tiếng anh sao ấm áp lạ kỳ !
Với Em _ Anh khoảng lặng của riêng mình
Rất yên bình cũng rất nhẹ êm ...
Em luôn khát _ giấc mơ huyền diệu
Anh nắm tay em : " Anh mãi yêu ..."
 
Đăng nhập để trả lời
0
              Vu vơ

Nắng có làm hồng đôi má em ?
Gió có làm làn tóc em bay ?
Sương có làm bờ vai đẫm ướt ?
Mưa có làm khoé mắt em cay ?
Em đi rồi trời nắng chợt mưa
Em đi rồi ngõ vắng mông mênh
Em đi rồi buồn tênh nỗi nhớ
Em đi rồi chới với hồn anh …
Em ra đi tìm lại bóng hình
Một thời ngu ngơ _ một thời vụng dại
Để mình vu vơ …. trở thành hững hờ …
Một mình chơi vơi …
Cùng nàng tiên thơ …thẩn thờ .
Nắng thôi buồn nắng đi loanh quanh
Gió thôi buồn mái tóc thôi bay
Sương thôi buồn bờ vai chợt ấm
Mưa thôi buồn khoé mắt em khô …
Em quay về trời mưa chợt nắng
Em quay về ngõ vắng xôn xao
Em quay về nỗi nhớ tan mau
Em quay về ấm áp tim anh …!!!
Đêm nay trời trở lạnh
Hai buồng tim sóng sánh
Của em và của anh
Hoà nhịp đập yêu thương
Kéo đêm trường dài thêm…
Cho tình yêu lên tiếng …!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi đứng nơi đây ... lặng thầm
Vọng cõi xa xăm
Xưa _ Con sông ì ầm sóng vỗ
Cánh đồng lúa thì con gái trổ
Cái mương , ao cá , mảnh vườn
Hàng dừa nghiêng mình mặt nước soi gương
Thướt tha xoã mái đầu tóc mựơt
Ấp e _ e ấp nụ cười duyên .
Nhớ sao nguôi từng buổi đến trường
Dẫu đường xa bước chân nào biết mỏi !
Cười đùa rúc rít tuổi hồn nhiên
Nơi _ Con đê xưa nước chảy triền miên
Những buổi chiều căng cánh diều mãi miết
Lưng cõng gió vút trời xanh biên biếc
Ước mơ con ôm lấy mảnh đời con .
Mơ _ làm người thầy thuốc tương lai
Tôi lại vào sư phạm _ trớ trêu thay !
Mỗi bận xa nhà lại nhớ  quê
Bãi mía , đám mì phủ xanh trước ngõ
Đợi mưa về tắm mát mãi hàng cây .
Nhớ _ quay quắc tiếng gà gáy tinh mơ
Đàn bò trâu đủng đỉnh kéo nhau về .
Tiếng mục đồng theo gió giọng a ê .
Khói lam chiều tản mạn triền đê
Nay tôi tìm về chốn cũ
Ngỡ ngàng trong vô vọng
Chân ngập ngừng lòng tự nhủ
Quê hương ơi ! Mong một lần quay trở lại ...
Cho tôi nay tìm về tôi của ngày xưa ...!
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa...
Từng giọt rơi tí tách
Chạnh lòng đêm thâu
Dưới chân cầu
Bao mái đầu vô gia cư
Trú ẩn _ Ướt đẫm
Từng chỗ nằm ...
Nơi công viên âm thầm
Góc cầu thang thanh vắng
Manh chiếu cuộn , mảnh lưng trần
Làm sao cho đủ ấm ?
Mưa cứ vô tình lâm thâm
Gieo nỗi sầu nhân thế
Mưa _ Cho đêm dài lê thê
Bao nhiêu người trong cơn mê
Mộng đẹp ...
Ai  ? Trong canh trường  trăn trở ?
Đời cơ nhỡ lắm khổ đau
Ai ? Sang giàu xin san sẻ
Manh áo cũ chút lòng thành
Xua tan nhanh
Làn mưa lạnh
Chóng vánh
Mưa _ Tiếng lòng ai trỗi ...
Tí tách ....Tí tách .....tí tách .
Vẫn vô tình lướt qua những mảnh đời
Đói rách...
Tí tách ..tí tách ....tí tách ...
Đăng nhập để trả lời
0
                                                                                              Vè lười học
Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè lười học
Tối ngày nói dóc
Ghẹo chọc bạn bè
Thầy hỏi im re
Chảy ke ngủ gục
Lục đục hộc bàn
Bắp rang ăn vụng
Lúng túng trả bài
Xơi tái con hai
Rai rai trứng vịt
Mù tịt toán nhân
Bần thần địa lý
Luôn bí môn văn
Hay lặn sinh vật
Chật vật tiếng anh
Chẳng rành lịch sử
Sinh sự đánh nhau
Nháo nhào cải lộn
Học hay bỏ trốn ?
Khiêm tốn điểm cộng
Mênh mông điểm trừ
Lừ đừ mắt tít
Chỉ thích chơi Game
Bảo là học thêm
Xin tiền Ba Má
Tống cả vào nét
Mặt méc da xanh
Ngoài lạnh trong nóng
Trông giống tâm thần...
Mấy lần nhập viên ...
Nếu có điều kiện
Ăn diện quần bò
Xe đò một chuyến
Kiếm chuyện hẹn hò
Phì phò điếu thuốc
Chải chuốt láng o
Chẳng lo đèn sách
Tọc mạch chân tay
Cóp bài bè bạn
Học hành phát chán
Than vãn bệnh đau
" Té ao " đòi vớt
Thi rớt lịch bịch
Nhút nhít  trường , bò .
Lót lo lên thẳng
Lá chắn chở che !!!!
.........................
Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè lười học ....
 



Đăng nhập để trả lời
0
Trăng rơi
Trăng rơi đáy nước lung linh
Ngàn sao lấp lánh gợi tình lơ thơ  .
Hàng cây im lặng như tờ
Màn mây lướt nhẹ : " Trăng chờ đợi ai ? "
Đêm trường luống những ai hoài
Trăng lên rũ bóng , nhớ ai trăng nhoà ?
Sông thương vắng bóng con đò
Để bao niềm nhớ vỡ oà mặt sông .
Rung rinh đáy nước mênh mông
Biết ai còn nhớ hay không đến mình ?
Trăng buồn trăng cứ lặng thinh
Mặc cho gió lướt , nghiêng mình trăng rơi
Trăng rơi mặt nước _ chơi vơi
Đêm buồn tĩnh lặng , trăng rơi lệ sầu !

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-24 09:16:31lathuphai>
Trăng rơi
Trăng rơi đáy nước lung linh
Ngàn sao lấp lánh gợi tình lơ thơ  .
Hàng cây im lặng như tờ
Màn mây lướt nhẹ : " Trăng chờ đợi ai ? "
Đêm trường luống những ai hoài
Trăng lên rũ bóng , nhớ ai trăng nhoà ?
Sông thương vắng bóng con đò
Để bao niềm nhớ vỡ oà mặt sông .
Rung rinh đáy nước mênh mông
Biết ai còn nhớ hay không đến mình ?
Trăng buồn trăng cứ lặng thinh
Mặc cho gió lướt , nghiêng mình trăng rơi
Trăng rơi mặt nước _ chơi vơi
Đêm buồn tĩnh lặng , trăng rơi lệ sầu !


Trăng rơi

Trăng rơi đáy nước lung linh
Ngàn sao lấp lánh gợi tình lơ thơ  .
Hàng cây im lặng như tờ
Màn mây lướt nhẹ : " Trăng chờ đợi ai ? "
Đêm trường luống những ai hoài
Trăng lên rũ bóng , nhớ ai trăng nhoà ?
Sông thương vắng bóng con đò
Để bao niềm nhớ vỡ oà mặt sông .
Rung rinh đáy nước mênh mông
Biết ai còn nhớ hay không đến mình ?
Trăng buồn trăng cứ lặng thinh
Mặc cho gió lướt , nghiêng mình trăng rơi
Trăng rơi mặt nước _ chơi vơi
Đêm buồn tĩnh lặng , trăng rơi lệ sầu !

 
ngocphuong_hungbinh

@ Cô ạ ! Cháu xin được tô màu mực tím thơ cô ! Vì cháu thấy thơ cô rất buồn... Hơn thế nữa, vì cháu rất thích màu tím, Trăng và Thu...Trăng và Thu của cháu đã...xa xôi rồi...



TRĂNG VÀ THU

Trăng đã rơi tận phương trời
Dải Ngân khuất nẻo tận nơi chốn nào
Một Vì Tinh Tú dạt dào
Sáng soi vui lối len vào tâm thơ
Nguyệt buồn trầm mặc ngẩn ngơ
Lá Thu rớt vội bên bờ Tình Xa
Cho Em ngày...tháng...năm qua
Bao mùa rừng lá bay xa...lặng thầm
Chiều nay vừa hé dáng Trăng
Chỉ còn một nửa băng khoăn lối về
Nửa Trăng chôn kín hẹn thề
Ai tìm giùm nửa trở về rừng Thu
Thu nay buốt giá sương mù
Màu tang trắng xoá thiên thu đáy mồ
Lịm hồn đông lạnh vần thơ
Để Trăng nửa khuất dật dờ mây bay !
...

lathuphai
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
Cậu trò nhỏ của tôi ...!!!
Tôi đang lúi húi chép bài tập lên bảng , bỗng nghe các em la to : " Cô ơi , có khách . " . Bước vội ra ngoài , tôi thoáng thấy một già một trẻ dắt víu nhau bước vào . Cậu bé gầy nhom với đôi kính cận to đùng , che lấp gần nửa khuôn mặt xương xương . Em cố nép sau lưng Nội , người cứ thập thò , nhúng nhảy  ,  tưởng làm như vậy là tôi sẽ không thấy được em . Bà nội của em trạc thất tuần nhưng trông còn hồng hào lắm . Cả hai bà cháu dừng lại nơi bậc cửa . Tôi gật đầu chào sau câu nói ngập ngừng của bà " Chào cô " . Rồi như không muốn để tôi đợi lâu bà mở đầu câu chuyện :
_ Cô làm ơn nhận cháu vào học ở lớp của cô . Nó yếu tiếng anh lắm .
         Tôi chưa kịp trả lời vì dòng tâm sự của bà cứ trào tuôn  . Qua câu chuyện , tôi thoáng hiểu : Ba Mẹ em vừa ly dị . Hiện tại  , em và đứa em trai đang sống với Bà . Hoàn cảnh  thật tội nghiệp ! Tôi đồng ý nhận em vào lớp với nỗi lo canh cánh . Liệu tôi có thể cảm hóa em được không _  khi em như con chim nhỏ chưa đến tuổi đi chuyền đã bị vứt ra khỏi tổ ? Nỗi lo của tôi quả không thừa . Tính em rất ương ngạnh nếu không muốn nói là ngỗ ngáo . Từ ngày em vào , lớp học trở nên mất trật tự bởi em hay phát biểu linh tinh hoặc chọc phá các bạn . Họa ngoằn lắm mới thấy em ngồi im , nghe giảng bài _ Đó là lúc được tôi nhắc nhở hay khi em bị bệnh . Cả lớp đều bất bình và không ai muốn chơi cùng em . Từ đó , Cái cá tính bất cần đời của em càng bộc lộ rõ  . Một lần ...rồi hai ...ba ... những bốn lần em trốn học , đi bấm điện tử . Tôi biết được , liền báo cho nội em hay . Thế là những ngày sau đó , tôi liên tục nhìn thấy các vết bầm tím trên tay , chân em ngày một nhiều hơn . Chắc em bị no đòn ! Thương em quá ! Tôi cảm thấy mình có lỗi và rất ân hận . Giá mà tôi xử sự khác hơn thì em sẽ không ra nông nỗi như vầy ! Quyết chí sửa sai , đêm đêm trằn  trọc , tôi không thể nào ngon giấc được . Rồi tia sáng cũng lóe lên trong đầu , tôi bắt tay vào làm ngay . Một quyết định táo bạo mà từ trước đến nay không mấy ai có thể làm . Chiều hôm đó , cả lớp bàng hoàng khi tôi tuyên bố em  là lớp trưởng mới . Em cũng rất ngỡ ngàng . Nhưng tôi đọc được trong mắt em một sự vui sướng , tự hào . Đến lúc đó , tôi biết quyết định của mình là sáng suốt . Tuy vậy , thắng lợi vẫn còn ngay phía trước . Tôi chờ ... và tiếp tục chờ ... không hề nản chí . Thực tại cũng rất hào phóng , không nỡ để tôi chờ lâu . Một tháng sau , kết quả thật bất ngờ . Không còn là cậu  học trò ương bướng , phá phách , học lười , em đã " Lột xác " hoàn toàn . Trở nên ngoan hơn , chăm chỉ hơn , em giờ đây là một lớp trưởng được các bạn yêu mến . Nội của em rất vui , bà gởi lời cảm ơn ríu rít . Tôi biết niềm vui của bà chỉ một , còn tôi lại nhân đôi . Đằng sau sự thành công này là cả tấm lòng của tôi dành trọn cho em . Tôi tự hỏi : Rồi mai này , trên bước đường tương  lai rộng mở  có bao giờ em nhớ về tôi _ " Người lái đò " bằng " Con đò thi thức" đưa hết thế hệ này sang thế hệ khác qua " Dòng sông thời gian " đến " Bến bờ hạnh phúc" ? Dẫu " Lữ khách" có buông lời cám ơn hay ngoảnh mặt bước đi thì tôi _ vẫn là tôi , mãi là tôi , cứ đến hẹn lại lên ,  tiển đưa hết thế hệ học sinh này đến thế hệ học sinh khác bước vào đời vững chắc , tự tin . Đó là công việc của tôi  ,  hạnh phúc của tôi , cuộc sống của tôi , tình yêu của tôi ... không thể nào thay đổi được .

Đăng nhập để trả lời
0
                                         MẸ VÀ HẮN
Hắn vừa đi vừa la lớn . Hắn say !  Như "Chí Phèo thời hiện đại" , hắn trách cứ người đã sinh ra hắn để đời hắn khổ thế này ! Mà thật ra đời hắn có khổ lắm đâu ! Ba mươi lăm tuổi , một vợ , ba con , hắn không tự lực cánh sinh vì cái thói chây lười đã bám rể trong tiềm thức . Hắn sống dựa vào người mẹ già , giàu lòng vị tha .Vậy mà hắn cứ ca cẩm , than vãn như thế những lúc hắn say .
                  Tôi biết hắn đã lâu lắm rồi khi hắn còn là cậu học trò lớp tám hiền lành , nhút nhát . Hắn được ba mẹ gởi lên Sài Gòn học nghề thợ tiện . Lúc đầu không quen với lối sống thị thành , phồn hoa , đô hội , nhớ nhà nhiều , hắn cứ khóc miết , đòi về với mẹ . Song , vì lo cho tương lai của con sau này , ba mẹ hắn _ tức Dì Dượng Bảy sống cạnh nhà tôi _ đã cắn răng , kiềm nỗi nhớ con , động viên hắn học nghề chăm chỉ . ở quê Dì Dượng nhịn ăn , nhịn mặc , chắt nhặt từng đồng gửi lên cho hắn ăn học . Thời gian lặng lẽ trôi qua , Ba hắn ra đời .Mẹ hắn tiếp tục " thân cò lặn lội đồng xa " . Lúc nhổ cỏ mướn , khi gặt lúa thuê , ai mướn gì Dì làm nấy , làm gấp ,đôi gấp ba lần lúc Dượng còn sống để đủ tiền chu cấp cho hắn . Đến khi hắn trở thành người thợ lành nghề , tiền bạc cồm cộm trong túi , hắn đâm ra hư đốn . bao nhiêu thói hư tật  xấu đã tiêm nhiễm hắn rồi ! Hắn bắt đầu đánh đề , cờ bạc , cặp bồ với bao cô gái , cá độ , đánh bi da ...Rồi cái gì đến cũng đến . Hắn như con thiêu thân lao vào con đường nghiện ngập . Cái giá phải trả của hắn là năm năm trong trung tâm cai nghiện Bình Triệu . Trở về nhà , hắn lâm vào cảnh thất nghiệp . Tôi những tưởng hắn hồi tâm , chuyển ý , biết lo làm ăn và chăm sóc mẹ già . Ai có ngờ đâu vào một buồi trưa hè oi ả , hắn dắt về nhà một cô gái với bầu thai sáu tháng , bắt Dì phải công nhận là dâu . Khổ thân Dì đã nghèo , còn phải cưu mang thêm hai vợ chồng hắn . Nét thanh xuân của người phụ nữ đẹp nhất nhì trong xóm  nay đã tàn phai theo bao đêm thức trắng , lo cho con . Giờ chỉ còn lại những vết hằn sâu nơi khóe mắt , cánh mũi và quanh cái miệng móm mém trơ xương . Trông Dì già hơn tuổi lục tuần , xanh xao , ốm yếu . Nhưng ở Dì toát ra cái bản lĩnh bẩm sinh vốn có ở các phụ nữ giàu nghị lực .Đặc biệt tôi tìm thấy ở Dì một lòng vị tha , thương con vô bờ bến . Dì thường ngồi hàng giờ khuyên hắn những đạo lý ở đời . Nước mắt Dì rơi hắn cũng thấy mủi lòng . Nhưng chứng nào tật ấy , hắn vẫn thế . Nhớ lại chuyện cách đây vài tháng , hắn đánh đề , cờ bạc mắc nợ đến vài trăm triệu . Dì phải bán rẻ sào ruộng cho hắn trả nợ . Nợ cũ vừa trả xong , nợ mới lại xuất hiện . Hắn nói với Dì :" Mẹ đem sổ hồng quyền sử dụng nhà cầm cho ngân hàng , lấy tiền trả nợ dùm con . Nếu không bọn xã hội đen sẽ đánh con chết ...Mẹ ơi cứu con lần này nữa đi mẹ ." Và Dì đã cứu hắn thật . Trong thâm tâm Dì nghĩ hắn sẽ dần tỉnh ngộ sau bao lần lầm lỗi , biết chú tâm tìm việc làm , lo cho vợ , cho con . Mặc khác Dì không biết phải làm gì để có tiền trả nợ cho ngân hàng ; nếu không Dì cũng chẳng còn nơi nương thân . Tôi cũng hy vọng " cái tôi tốt " của hắn đè bẹt được những tật xấu , thức tỉnh hắn thành người con hiếu thảo , chăm lo cho người mẹ già đầy độ lượng , khoan dung .
                 Nhưng cái giọng nhè nhè , dáng đi khập khểnh của hắn cứ vang lên bên tai , đập vào mắt những người láng giềng ngày này qua ngày khác . Và hình ảnh người mẹ gầy gò , lặn lội trên cánh đồng , gặt lúa mướn , nhổ cỏ thuê vẫn còn tiếp diễn ... Tôi bỗng thấy nao lòng ! Tôi không thể nào lý giải nổi vì sao bên cạnh những tấm gương hiếu thảo biết kính yêu , chăm sóc ba mẹ già còn sót lại những đứa con hư đốn , chỉ biết nghĩ đến cá nhân mình mà quên đi công ơn sinh thành , dưỡng dục của mẹ cha . Vẫn còn lẫn khuất đâu đây những số phận nghiệt ngả của các bà mẹ hết mực thương con dù đứa con đó có hư hỏng đến đâu đi nữa . Tôi chỉ thấm thía hơn một điều : Lòng mẹ bao giờ cũng khoan dung độ lượng , bao la như biển Thái Bình , hy sinh cho con đến hơi thở cuối  cùng , sẵn sàng tha thứ cho những đứa con biết nhận ra lỗi lầm và quay về nẻo chính ...
                   ...  Đêm nay trời đầy sao . Một ngôi sao bỗng rơi vào khoảng không bao la . Tôi nhắm mắt lại , thầm cầu mong thế giới này luôn tươi đẹp : tràn ngập những người mẹ hiền cùng những đứa con hiếu thảo ... Nếu tôi có phép mầu , tôi sẽ biến mơ ước đó thành sự thật .
                  
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-08 12:25:34ngocphuong_hungbinh>
Trăm dâu đ đu tm
 
Từ cất bước trên con đường giáo chức
Tính đến nay đã mấy  năm ròng
Một con thuyền , một mái đẩy , một dòng sông
Đưa thế hệ tương lai đến bến bờ tri thức
Xưa háo hức ....
Thời sinh viên lửa nhiệt tình hừng hực
Nhìn nơi nao cũng thấp thoáng ánh hồng
Mãi nhen nhóm một  tình yêu cháy bỏng
Dâng cả con tim , dâng cả cuộc đời
Cho quê hương , cho sự nghiệp trồng người .
Nhưng than ôi ! ...
Trải qua bao chuyến đò ngang
Thực tế đã làm bẽ bàng bao suy nghĩ
Đâu chốn thiên đường , đâu chân lý ?
Giọt nước tràn ly , nước mắt cũng trào mi .
Gieo hạt lành lại sinh trái đắng
Gieo nhân thơm lại gặt hư nhân .
Mặc cho bao tiếng thị phi
Mặc cho thế sự sân si mặc người !
Có những lúc ...
Buồn bên trang giáo án
Thức thâu đêm làm não ruột bảng đen
Tủi , giận , hờn bao nỗi đan xen
Bởi cậu ấm , cô chiêu nhiều phen phạm lỗi .
Có những khi ...
Ngập đầu trong chồng sổ sách
Điểm tâm " chuyên môn " , ăn tối " công đoàn "
Trong giấc nồng  còn mơ  thấy  " thanh tra "
Oái oăm thay  báo đài thường " ca "
                                                 Bài ca con cá !
Cực chẵng đã ...
Trót đa mang nghề gõ đầu trẻ
Có âu sầu nhưng nào dám sầu đâu !
Trăm dâu đều đổ đầu tằm
Trăm năm nghề giáo lặng thầm nỗi oan ...
Thôi thì ...
Thuyền lập lờ  trên dòng sông bãng lãng
Đẩy mái chèo khua nước giữa dòng xanh
Đón đưa hàng thế hệ đi nhanh
Và thẳng tiến tới chân trời mơ ước
Mặc sóng nước
Mặc bão giông
Thuyền vẫn lướt ...
...Nhanh ... đi ..đi mãi ...
                               Tới tương lai ...

 

                                                 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
                 Bệnh
Nhức đầu , cảm mạo  ,  sốt , ho
Tứ chi bải oải co ro góc giường
Chẳng màng chải tóc , soi gương
Cơm ăn lưng chén , sương sương đở lòng
Uống vài viên thuốc dự phòng
Đầu còn hâm hấp , lòng mòng lây xoay .
Đêm sương lạnh buốt vai gầy
Cố đi cắt nắm lá cây ngoài vườn
Xông mồ hôi mới vừa tươm
Lá bưởi hoà quyện hương thơm sã nồng
Mong sao mai sáng nắng hồng
Bệnh sẽ khỏi hẳn mới hòng gác thi
Gác thi ở tận Marie Curie
Không đi sẽ bị rù rì thán ca
Khiển trách chỉ mới gọi là
Sau đến kỷ luật của bà M - L
Thôi thì phải biết lo toan
Kẻo không mang tiếng _ thập toàn uổng công .





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-25 19:32:49ngocphuong_hungbinh>
[/align]




                   Vô Đề 1
[/align][/align][/align]



Chị C chăm chỉ , chuyên cần
Chăm cho các cháu cỗi cằn , cút côi .
Chị chẳng cáu , cộc , chỉ cười
Chị _ Cành Cẩm Chướng , chợt chờ cánh Công 
                   
[/align][/align][/align][/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-26 20:58:58lathuphai>
                 Bệnh
Nhức đầu , cảm mạo  ,  sốt , ho
Tứ chi bải oải co ro góc giường
Chẳng màng chải tóc , soi gương
Cơm ăn lưng chén , sương sương đở lòng
Uống vài viên thuốc dự phòng
Đầu còn hâm hấp , lòng mòng lây xoay .
Đêm sương lạnh buốt vai gầy
Cố đi cắt nắm lá cây ngoài vườn
Xông mồ hôi mới vừa tươm
Lá bưởi hoà quyện hương thơm sã nồng
Mong sao mai sáng nắng hồng
Bệnh sẽ khỏi hẳn mới hòng gác thi
Gác thi ở tận Marie Curie
Không đi sẽ bị rù rì thán ca
Khiển trách chỉ mới gọi là
Sau đến kỷ luật của bà M - L
Thôi thì phải biết lo toan
Kẻo không mang tiếng _ thập toàn uổng công .

ngocphuong_hungbinh


CÔ CỦA CHÁU BỆNH

Cô của cháu đầu cũng thường đau
Cô than nhức nhức cao huyết áp

Cô của cháu buồn nao da diết
Người bỏ đi...không biết nữa rồi

Cháu thương cô...thương quá đi thôi
Cô than mệt...cháu bồi hồi tấc dạ

Cô đừng khóc...về người xứ lạ
Vui lên đi cô nhé !...Cô à !

Cháu quý cô tôn kính nhất mà
Cô đừng khóc...cháu cũng chan oà lệ đổ...

Hic...hic...huuuuuuuuuuuuuuuuuu
lathuphai
Đăng nhập để trả lời
0
CÔ CỦA CHÁU BỆNH
             ( lathuphai )

Cô của cháu đầu cũng thường đau
Cô than nhức nhức cao huyết áp

Cô của cháu buồn nao da diết
Người bỏ đi...không biết nữa rồi

Cháu thương cô...thương quá đi thôi
Cô than mệt...cháu bồi hồi tấc dạ

Cô đừng khóc...về người xứ lạ
Vui lên đi cô nhé !...Cô à !

Cháu quý cô tôn kính nhất mà
Cô đừng khóc...cháu cũng chan oà lệ đổ...

Hic...hic...huuuuuuuuuuuuuuuuuu



Cảm ơn cháu đã có lời thăm hỏi
Bệnh của cô khỏi tự...hôm qua rồi
Cô đâu già như lời cháu nói...
Huyết áp đâu cao...Chỉ cảm mạo , đau đầu.
Cháu yêu ơi !  xin chớ lo âu
Ngoài cuộc sống _  cô lạc quan , tuy thơ có âu sầu
Cô chẳng hiểu tại sao như thế nữa?
Chỉ biết rằng...Khi đề thơ như chết nửa cõi lòng...
Cô chúc cháu...ngày thứ sáu tươi hồng
Tràn đầy sức khoẻ...học hành tấn tới.
Khi nào buồn vào họa...mấy vần thơ
Cô bao giở cũng rất mong chờ....





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 01:52:31ngocphuong_hungbinh>
              Nghiệt ngã
Vẳng bên tai tiếng anh gọi dặm trường
Chân cất bước...mà lòng nghe nghẹn đắng
Ngoảnh mặt quay lưng...tim em nín lặng
Dạ bồn chồn...Mắt ngấn lệ hồ thu.
          *             *             *
                  *             *
Trả lại cho anh _trả lại nơi đây
Cả khung trời đầy hoa thơm cỏ lạ
Chỉ sầu thêm khi em càng nấn ná
Có gì vui đâu _ một mối tình buồn.
         *            *           *
                 *           *
Em thì thầm , than thở lúc đêm buông
Em trăn trở , em trói mình thật chặt
Tuy vẫn biết..đó mối tình chân thật
Nhưng...Chẳng bao giờ em có được đâu anh !
        *           *            *
               *           *
Mãi mãi vẫn là một mối tình sầu...!!!
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: ngocphuong_hungbinh

              Nghiệt ngã
Vẳng bên tai tiếng anh gọi dặm trường
Chân cất bước...mà lòng nghe nghẹn đắng
Ngoảnh mặt quay lưng...tim em nín lặng
Dạ bồn chồn...Mắt ngấn lệ hồ thu.
          *             *             *
                  *             *
Trả lại cho anh _trả lại nơi đây
Cả khung trời đầy hoa thơm cỏ lạ
Chỉ sầu thêm khi em càng nấn ná
Có gì vui đâu _ một mối tình buồn.
         *            *           *
                 *           *
Em thì thầm , than thở lúc đêm buông
Em trăn trở , em trói mình thật chặt
Tuy vẫn biết..đó mối tình chân thật
Nhưng...Chẳng bao giờ em có được đâu anh !
        *           *            *
               *           *
Mãi mãi vẫn là một mối tình sầu...!!!



Nhớ
Đã mấy hôm rồi không gặp em
Ta chưa ngủ được giấc êm đềm
Ngày trông chiều gói hồn hoang lạnh
Vào những trang thơ trải trước thềm

Đêm nay còn nửa mảnh trăng suông
Em giữ nửa kia của ta rồi
Nhớ em đứng lặng trong trăng vỡ
Thả hồn theo sóng nước buồn trôi

Không biết bao giờ gặp lại nhau
Để xoa dịu bớt những niềm đau
Để ngày không vội chờ đêm đến
Để máu trong tim vẫn một màu

Đêm nay ta lại nhớ em rồi
Đăng nhập để trả lời
0
Em bóng nhỏ cuộc đời

Tôi bắt gặp em giữa trưa hè rát bỏng
Mắt thoáng buồn vọng cõi xa xăm
Em khoảng chừng mười bốn mười lăm
Chân khẳng khiu , bụi đường vương lấm tấm .
Tôi dõi theo em những bước chân thầm lặng
Đôi quang gánh nặng oằn bờ vai nhỏ
Chiếc nón lá rộng vành tơi tả
Mồ hôi tuôn từng giọt lã chã rơi .
Em bán cho đời những nắm xôi
No lòng người , dạ em lại đói
Bởi kiếp cần lao nào thoát khỏi cần lao
Động lòng tôi theo từng tiếng em rao
" Xôi đây , xôi ngon đây !" ngọt ngào đến vậy .
Trong tôi bỗng cồn cào sóng dậy
Lửa tình thương  nhân loại vơi đầy .
Em vẫn ngày ngày qua lại cuộc đời tôi
Mặc phố xá , mặc dòng người hối hả
Em vẫn vậy , oằn gánh đôi vai , chiếc nón lá
Hôm sớm đi về tất  tả một gánh xôi ...
Tôi muốn nói , em ơi tôi muốn nói
Em bỗng lớn cao như một thiên thần
Trong thể xác tồi tàn cô bé nhỏ
Mà vẫn thanh tao , giọt mật cho đời ...
 
Đăng nhập để trả lời
0
  Mẹ
 
Thắm thoát đến nay đã bảy mươi chín xuân thì
Sáu lần khai hoa nở nhuỵ
Mẹ cõng mùa xuân đến rồi đi
Chân mõi , gối chùng , tay run , mắt yếu .
Mẹ vẫn là người vô vạn kính yêu
Nâng niu chúng con , cạn sữa bầu lồng ngực
Ngàn ngày trông , vạn đêm thao thức
Quạt mát trưa hè , sưởi ấm đêm đông
Tần tảo sớm hôm những chuyến chợ đông
Để ngày rộng tháng dài...
                                  Môi con thắm , dáng con thon
Thời gian cướp đi khoảnh khắc vàng son
Bởi Mẹ lặng lẽ bên đàn con thơ dại .
Bỏ lại sau lưng _ Mẹ bỏ lại
Tất cả cuộc vui cùng bè bạn gần xa
Ngồi kể con nghe chuyện cổ quê ta
Thánh Gióng , Nỏ Thần , Âu Cơ sinh trăm trứng
Con Rồng Cháu Việt sáng ngàn năm ...
Tóc Mẹ điểm sương , bạc phong trần
Nhưng tâm vẫn hãy còn minh mẫn
Mãi vẫn cát tường với chúng con .
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân
Xuân đang đến trời thay áo mới
Nắng hồng tươi , khoe sắc thắm _ nụ tầm xuân .
Giò lan tím thoảng  chút bâng khâng
Đó đây bướm ong rập rờn tìm mật ngọt .
Mây trong vắt đẩy trời cao chót vót
Gió chồm lên _ Đàn én liệng vòng quanh
Vẵng bên tai dạ khúc yến oanh
Cung bậc bổng trầm du dương tha thiết .
Có những nỗi nhớ thương da diết
Đợi xuân về  gõ cửa trái tim yêu
Nỗi khắc khoải sớm sớm chiều chiều
Lòng rộng mở sao người ơi không tới ?
Xuân lã lướt trên nhành non lộc mới
Anh nắm tay em làm lá giật mình rơi !
Xuân hân hoan lòng xuân phơi phới
Xuân nồng nàn màu sắc của tình yêu
Xuân lộng lẫy trong vấp dáng nàng kiều
Xuân băn khoăn với bao điều chưa nói ...
Cho lòng ai bổi hổi lúc xuân về !
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lời nói dối
Bảo là ghét lắm không ưa
Nhưng mà nghĩ lại xin thưa : thương nhiều !
Bảo là hờn giận đủ điều
Nhưng mà trong dạ ít nhiều nguôi ngoa
Bảo là sẽ đi thật xa
Cho rằng mình rất xấu xa , vụng về
Bảo rằng mình chẳng thèm về
Để cho người phải ủ ê âu sầu  .
Bảo rằng chẳng viết nữa đâu
Mà sao vẫn cứ lâu lâu viết hoài
Bảo rằng hết nỗi sầu ai
Mà sao lòng mãi ưu hoài , ngổn ngang .
Bảo rằng bướng bỉnh ngang tàng
Nhưng mà nhát cấy , sợ làm người đau ...
Bảo rằng hết nỗi gian lao
Nhưng mà vẫn cứ lao đao sớm chiều
Bảo là vui thật là nhiều
Nhưng mà vẫn mãi những điều gian truân
Bảo rằng lòng có mùa Xuân
Nhưng sao Đông vẫn dửng dưng đến gần .
Bảo rằng mặc kệ , không cần !
Nhưng mà vẫn muốn ân cần viếng  thăm !
Bảo rằng người chớ quan tâm
Nhưng sao dạ lại âm thầm khổ đau ....
Bảo rằng ...
                                            
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hay tin bác mất
 
Nghe tin Bác đã đi xa
Lòng con luống những xót xa vô vàn
Dạ con chưa hết bàng hoàng
Hôm qua mới gặp _ Vội vàng Bác đi !
 
Lời bác con mãi khắc ghi
" Sống đời thanh bạch , nề gì lợi danh
Mặc ai ghen ghét tị ganh
Lẽ phải phần mình , sóng sánh tình thương .
Gặp người cùng khổ mình thương
Giúp nhau khi đói , lỡ đường chở che .
Dù ai lên ngựa , xuống xe
Dù ai mánh khóe , lọc lừa _ Đừng tham .
Dù ai xui bậy đừng làm
Dù ai tham lạm cũng đừng tiếp tay .
Tấm lòng trong sạch thẳng ngay
Thơm như hoa lý , hoa nhài sớm mai
Tôi rèn vừa đức vừa tài
Thành người hữu dụng mai này đặng nên .
Tâm bền ý chí cũng bền
Kiên tâm , kiên định việc nên toại thành .
Con gái thì phải tập tành
Công dung , ngôn hạnh , giỏi giang việc nhà .
Hết lòng hiếu với Mẹ Cha .
Đối xử khéo léo , thuận hòa đệ huynh .
Thoảng đưa hương , sắc hoa Quỳnh
Tình yêu chân thật trung trinh cùng người .
Thủy chung son sắt đời đời
Đừng như cánh bướm _ rã rời nhụy hoa .
Gia đình _ hợp khúc tình ca
Tế bào xã hội _thật là mạnh , vinh .
Bình " GIA" thì "QUỐC " mới bình
Bình cả thiên hạ thì mình mới yên ."
Bác ơi ! Nơi chốn suối tuyền
Ngàn thu yên nghỉ , triền miên giấc nồng
Bác ơi ! Bác cứ  yên lòng
Con luôn rèn luyện _ Vừa hồng vừa chuyên .
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết tự bao giờ

 Không biết tự bao giờ
Em rất thích làm thơ
Thơ thẩn ... rồi thẩn thơ ...
Ru hồn em trong mơ .
Không biết tự bao giờ
Màu tím em tôn thờ
Lại biết buồn vu vơ
Để nhiều đêm trăn trở
Đếm từng luồng hơi thở
Tỉnh giấc nồng nàng thơ .
 Không biết tự bao giờ
Em thích nhìn mưa rơi
Từng giọt buồn lơ thơ
Như tình em chơi vơi
 Không biết tự bao giờ
Gặp người tình trong mơ
Một lời không dám mở
Giả đò _ mặt làm lơ
Quay lưng đi không nỡ
Gởi tình vào trong thơ .
Không biết tự bao giờ
Đăng nhập để trả lời
0
Trường tôi đó …
 
Trường tôi nằm giữa lưng đồi
Xung quanh bóng Viết , Liễu soi dáng hình
Thân thương tên gọi Hưng Bình
Ngày xưa cấp sách thắm tình thầy cô .
Trường tôi đó căng tròn bao kỷ niệm
Trường tôi đây gói trọn những buồng tim
Bâng khuâng tôi mãi đi tìm
Dáng hình thầy bạn bên thềm trường xưa
Lao xao cành lá thoảng đưa
Bao nhiêu ký ức giữa trưa tràn về
Đây cô Lụa tóc thề bay trong gió
Áo Bà ba , giọng nói nhỏ dịu dàng
Câu ca dao thênh thang  lời cô giảng
Hãy thương nhau _ bầu bí cùng giàn .
Rồi thầy Thiết với bình phương , sin , tang , cos
Bài toán đầu tiên đưa tôi vững bước vào đời
Và cô Mai , cô Minh Yến , cô Thu Sương
Cô Nghĩa , cô An , thầy Tuấn , thầy Tài
Những thầy cô đã góp sức chung tay
Cho thế hệ tương lai , đức tài toàn vẹn .
 
Tôi về đây với bao lời ước hẹn
Tiếp bước các thầy cô cho trọn vẹn chữ tình
Làm người lái đò đưa bao thế hệ học sinh
Đến với tri thức _ bến bờ vô tận
Học để thành tài _ Học để thành nhân .
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Có một phút
   
Có một phút tưởng dài hơn thế kỷ
Là sáu mươi giây chờ đợi vì ai
Một thoáng buồn lay động bờ mi
Cho liễu rũ _ mái tóc dài thôi mượt .
Và khắc khoải một nỗi buồn man mác
Bờ môi ai lác đác giọt mưa ngâu
Giọt cay , giọt đắng , giọt sầu
Giọt vươn khóe mắt , giọt rầu nơi  tim .
Có một phút gặp nhau sao quá vội !
Lời trao nhau còn đọng bờ môi
Lòng muốn hỏi mà lời không dám nói
Để đêm về bổi hổi từng canh .
Có một phút nhớ anh da diết !
Giận mà thương _tha thiết biết dường nào !
Bởi sóng tình dào dạt vỗ trong em
Không trở lực nào có thể ngăn dòng chảy
Con tim em _ đỏ thắm mãi tình anh .
Có một phút tưởng con tim  lạnh giá
Buồn vì ai _thất vọng cũng vì ai
Để cho em luống những ai hoài
Ôm mộng ảo đi vào miền thương nhớ !
Có một phút em ngỡ mình không gượng nổi
Buồn thật nhiều và chẳng hiểu vì sao ?
Càng cách xa_ càng nôn nao nỗi nhớ
Càng ơ thờ , càng quá đỗi quan tâm .
Thôi thì em cứ mãi yêu thầm
Mặc trắng đen _ nhân tình thế thái ...
Có một phút đợi chờ ...
Sáu mươi giây thương nhớ .
Có một phút gặp gỡ ...
lời đọng lại bờ môi .
Có một phút giận hờn ...
Làm tim em rớm máu .
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»