TRỐNG RỖNG
Ta cảm thấy lòng mình chơi vơi quá !
Trời bỗng cao và mây trắng dần tan.
Gió lao xao , đồi núi chập chùng xa
Thu trong ta _ ai đòi ta phải trả?
Vì sao thế _ Thu ta không của ta?
Hà cớ chi ta phải trả cho người ?
Ta chẳng thể hiểu ngàn lần _tất cả
Ta không có quyền ư _ của ta mà?
Ta lang thang đi trong mưa lả chả
Ta sầu đời _ quên tất cả là xong
Ta thất vọng bởi ta luôn hy vọng
Cuộc sống xung quanh ta trải thảm hồng...
Ta bẽ bàng trong muôn vàn vô vọng
Bởi ước mong một thế giới như mơ
Và ở đó tình người tươi , thơ mộng
Những vần thơ cũng biết nói yêu thương...
Ta đi tìm quên lãng giữa đau thương
Nửa vầng trăng ta ấp ủ đêm trường
Bao năm tháng trăng cùng ta cộng hưởng
Những buồn vui ta vương vấn cùng trăng.
Ta sẽ ra sao một khi trăng lặn?
Một mình ta trong đêm tối dặm trường
Ta sẽ đau _ Như cắt thịt da chăng?
Ta sẽ sầu _ Một nỗi sầu nhân thế?
Không thể được _ Hỡi người ơi không thể
Trái tim ta đã quen có trăng rồi
Ta không đem trăng ta bán bao giờ
Cũng không thể phai nhoà bao thương nhớ...
Vầng trăng thơ ta_ta giữ cho người
Là người _ ta yêu thương trọn cuộc đời...!!!