Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cơn Gió Thoảng

201 trả lời, 36.339 lượt xem — Trang 1 / 7




Cơn Gió Thoảng
 
Đến rồi đi như cơn gió thoảng
Để lại đây một chút bồi hồi
Một chút trông, ngóng, đợi, mong, chờ
Chút ngại ngùng của ngày xưa ấy.

 
Chiều hôm ấy mây trời sao chuyển
Từng chập mưa quét đẫm lối về
Thẹn thùng em nép vội vào hiên
Trang vở mỏng không đủ che tà áo.

 
Tôi đứng chắn từng cơn gió lạnh
Chực cợt đùa mắt đỏ, vai thon
Qua vũng nước đọng ở sân trường
Đôi mắt ấy làm lòng tôi ấm lại.

 
Sét chưa đánh, lòng tôi điếng lặng
Một nụ cười lấp cả trời cao
Tôi nhìn lên khẽ lạy thầm
Mưa rơi nữa, mưa rơi nhiều thêm nữa.

 
Rồi từ đó vui buồn chợt đến
Tôi lặng im đứng ngóng đứng chờ
Giờ tan học bóng nhỏ thân quen
Chưa một lần bên nhau sánh bước.

 
Mai tôi đi, sẽ không về nữa
Xa mái trường, xa bè bạn thầy cô
Ngồi bên hiên chắp, nhặt lá thu vàng
Xếp cho trọn nụ cười và ánh mắt.

 
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng…suốt đời ngu ngơ.

 
Khù Khờ


 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Tôi Gởi
 
Có ai về trường cho tôi gởi
Bài toán làm, chưa kịp nộp vội đi
Phương trình đời còn khá nhiều ẩn số
Giải mãi chưa ra em phải nhờ thầy.

 
Có ai về trường cho tôi gởi
Bài luận năm xưa chỉ viết được đề
Văn bị đóng khung nên ý không thoát
Ra nước ngoài mới viết được cô ơi!

 
Có ai về trường cho tôi gởi
Một ít cà phê, dăm ba điếu thuốc
Gởi mấy thằng bạn muôn lời cáo lỗi
Ngày tôi đi … không gặp … để giã từ.

 
Có ai về trường cho tôi gởi
Cô bạn năm xưa chắc đã yên bề
Quyển vở học sinh thơm đầy vụng dại
Cánh phượng hồng ép cạnh mấy dòng thơ
“Ba chữ thôi...
       xưa ngại ngùng không dám nói
Ba mươi năm rồi ...
      giờ có nói cũng bằng không!”

 
Khù Khờ


 
Đăng nhập để trả lời
0
Trả Lại Tôi Tuổi Mộng
 
Trả lại tôi những thằng bạn bất tử
Giờ mồ hoang vất vưởng nơi xứ người
Trả lại tôi cô bạn gái hiền hòa
Xưa ra biển giờ vẫn chưa thấy tới.

 
Trả lại tôi quê hương ngày mới lớn
Được thanh bình, no ấm và tự do
Cho học sinh ngày cắp sách đến trường
Bụng đầy ắp văn chương và kiến thức.


Xin cho tôi cây bút nhỏ nhiệm mầu
Vẽ lại từng nụ cười ngời ánh mắt
Của bạn bè phân tán chục năm qua
Vẽ sao ra niềm hạnh phúc dạt dào
Ngày hội ngộ trong sân trường cũ.

 
Những ai kém may mắn trong cuộc đời
Bắt đầu lại … tuổi mộng mơ mười sáu.

 
Khù Khờ
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu chấm cuối cùng
 
 
Có lẽ nên kết thúc
Một cuộc tình mộng ảo
Hoa trong tranh,trăng dưới nước
Làm sao bắt được hỡi người
Em!
Đừng gieo rắc nỗi đau
Cho linh hồn anh thêm quằn quại
Đừng ban lòng thương hại
Để anh lún sâu thêm
Tưởng rằng!
Đó là một tình yêu êm đềm
Em!
Hãy đi khỏi cuộc đời anh
Như lúc em chưa đến
Để anh thắp lên ngọn nến
Giữa buồng tim
Xoá bóng hình em trong đêm tối lạnh lùng.



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 01:07:13Khù Khờ>
Say trăng


[/align] 


[/align]Đêm nghe cây cỏ thì thầm

[/align]Thập thò trộm ngắm trăng ngà soi gương

[/align]Dòng sông róc rách uống trôi

[/align]mấy lời tình tự, thoáng nhìn ... gợn mây


[/align]Con thuyền chèo chống giữa dòng

[/align]khướt say lảo đảo với vào khoảng không

[/align]Mặc đâu là bến, là bờ

[/align]Giữa cơn say, tỉnh ... bỗng thèm nụ hôn.

[/align] 

[/align]Khù Khờ


[/align]
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 01:07:43Khù Khờ>
Tháng Năm
 
Gió, mưa rượt đuổi ào ào
hàng cây tắm gội, bụi đường trôi phăng
chừa cho ... vũng nước bên hè
để tôi tìm ... đợi ... liếc nhìn ngây tim.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 01:00:55Khù Khờ>
Chợt thấy

Vừa đến, rồi qua ... một buổi chiều
thế mà tôi đứng hỏi ngày đi
phải nắng bỏ quên vài sợi nhớ
để trói nghĩ suy ... bước ngắn, dài.

Phải đó, và đây ... một quãng đời
nhìn trời ... vẫn đấy ... một vầng mây
ngày, tôi cứ vẽ vời trên đó
một giấc mơ êm ... một nụ cười.

Còn đó, hay không ...một dại khờ
vẫn còn nấp, thở ... ở trong tim
hoàng hôn thu bóng ... vầng trăng chéo
chợt thấy ... đâu đây ...
ngọn gió lùa !
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 01:00:23Khù Khờ>
Phượng hồng

Sáng tháng Năm giữa sân trường làm điệu
Phượng trổ hồng ... hổng biết ... tại vì đâu
Ve ngẩn ngơ ... ngân thử đoạn nhạc đầu
Thật vụng dại, nghe xong ... rồi ... hổng nói !

Trưa tháng Năm tà áo dài tha thướt
dạo quanh trường cho nắng phải say theo
chỉ trên cây, kìa! vài cánh phượng hồng
mau rơi xuống để chiều về dắt tóc.

Chiều tháng Năm chờ chân nhau trước cổng
tim thập thình theo tiếng bước gần, xa
vội trao tay con bướm đỏ hình hài
màu hoa phượng thắm trên trang vở trắng.

Ngày nối buổi: sáng, trưa, chiều, lại tối
lời tỏ tình hoài ấp úng đầu môi
giấc mơ đêm ... thủ thỉ hai mái đầu
trưa, ngang lớp ... gặp nhau ... lơ chẳng biết !

Thôi cứ để ngày mai ... rồi hẵng nói
Hổng thèm chờ! ai có mở lời đâu
Bước chân theo, mắt đã nói thay lời
tóc phe phẩy ... phớt bờ vai đón nhận.

Tháng sáu mưa đẫm sân trường, đưa tiễn
tuổi học trò, thờ thẫn ... chẳng muốn xa
dòng nước trôi ... xoá mất dấu chân ngà
và chờ đợi ... nát cả khung cỏ bứt.

Mùa hè đến, phượng thôi hồng trên ngọn
từng cánh buồn rời rã ngã trên sân
cánh ve rung rỉ rả bản tan trường
bài thơ vụng ... mất hồn ... ngưng điệu nhạc.

Kẽo kẹt kêu cửa lớp hờ hé mở
dưới chân bàn còn sót mấy hột me
hộc bàn trơ, trống hẳn bài thơ tình ...
tờ giấy nhỏ ... viết tên ... rồi vụn xé.

Trong đêm khuya nghe côn trùng rỉ rả
lá bên thềm ... mà ngỡ cánh phượng rơi
còn hồng như ước mơ trong trang vở
gấp ... lặng câm ... vào kỷ niệm ...

một thời!

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 00:59:33Khù Khờ>
Thơ ơi
 
Tưởng chừng ... dứt được hơi thơ
chiều không thấp thỏm, đêm thôi ngóng chờ!
Mặc mưa, mặc nắng, mặc lòng
hỏi câu vô nghĩa ... ai đâu? trả lời.
 
Hình như ... lá trĩu vai sầu
giọt sương khẽ nhịp vừa gần ... rồi xa
Tại hồn quên khoá cửa ngừa
bây giờ ướt đẫm ... trăng nào? phơi khô.
 
Ngồi thừ ... đuổi bắt mông lung
ý ... chao lảo đảo, tứ ... bơi nổi chìm
Không vần, không điệu, không âm
thanh, nghe lạc lõng ... mấy dòng ... thơ ơi!

 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-01 01:44:59Khù Khờ>
Đếm mưa

Tháng Sáu chiều về ướt cơn mưa

Tiếng chân vội vã rớt trên cành

Xoay xoay theo gió hồn lơ lửng

tìm bóng lờ mờ thoáng bên hiên.


Tháng Sáu đêm về đếm mưa rơi

Buồn, vui theo tiếng bước xa, gần

Hỏi còn ngừng ngập chờ ai đấy?

Mưa thì thầm ...

                đêm đếm hạt mưa rơi....


Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Đếm mưa
[/align] 
[/align]Tháng Sáu chiều về ướt cơn mưa
[/align]Tiếng chân vội vã rớt trên cành
[/align]Xoay xoay theo gió hồn lơ lửng
[/align]tìm bóng lờ mờ thoáng bên hiên.
[/align] 
[/align]Tháng Sáu đêm về đếm mưa rơi
[/align]Buồn, vui theo tiếng bước xa, gần
[/align]Hỏi còn ngừng ngập chờ ai đấy?
[/align]Mưa thì thầm ...
[/align]đêm đếm hạt mưa rơi....
[/align] 
[/align]Khù Khờ
[/align]

 
Tạnh mưa
 
trời tháng sáu
nhưng cơn mưa đã tạnh
nắng vàng hoe trên từng góc phố
ấm căn gác nhỏ...ấm cả vườn hoa...
 
nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-01 01:43:06Khù Khờ>
Nếm mưa

Mấy ai nếm thử giọt mưa

Mặn vừa tiếc nuối? ngọt vừa yêu thương?

Mấy ai cân thử giọt mưa

đầu nào nặng, nhẹ ... tình nào thật, hư.


Trời chưa mưa, có gã khờ

le lưỡi chờ nếm hạt mưa, lờ ngờ

Nếm mưa ... rồi lại ... thẫn thờ

Lưỡi đơ ... cứng, ngọng ... ngoẹo đầu ... làm thơ.


 Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-01 01:42:09Khù Khờ>
Em đi

Em đi ... mây xuống thật gần

Nắng nhoà vỡ vụn, mưa lừng khừng rơi

Gởi nhờ ... cơn gió cuốn xoay
mang theo kỷ niệm ... những ngày dấu yêu.

Em đi ... trời nhắm mắt hờ
cánh chim mỏi lượn, đâm đầu vào mây
Một vai ... hứng mấy hạt mưa
Một vai ... vớt nắng, mang về làm vui.

Cho tôi ... gởi chút nắng vàng

sưởi mùa đông lạnh, sấy khô sương mù
Những khi mây phủ mù trời
phớt hờ chút nắng ... điểm hồng má, môi.


Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Em đi
[/align] 
[/align]Em đi ... mây xuống thật gần
[/align]Nắng nhoà vỡ vụn, mưa lừng khừng rơi
[/align]Gởi nhờ ... cơn gió cuốn xoay
[/align]mang theo kỷ niệm ... những ngày dấu yêu.
[/align] 
[/align]Em đi ... trời nhắm mắt hờ
[/align]cánh chim mỏi lượn, đâm đầu vào mây
[/align]Một vai ... hứng mấy hạt mưa
[/align]Một vai ... vớt nắng, mang về làm vui.
[/align] 
[/align]Cho tôi ... gởi chút nắng vàng
[/align]sưởi mùa đông lạnh, sấy khô sương mù
[/align]Những khi mây phủ mù trời
[/align]phớt hờ chút nắng ... điểm hồng má, môi.
[/align] 
[/align]Khù Khờ
[/align]

 
anh về
 
hàng cây lao xao
gió nhẹ thì thầm
để nắng thắp lên
vườn hoa chợt sáng
 
nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-20 21:19:17Khù Khờ>
Con đường bâng quơ
 
                               Khù Khờ
 
Con đường … nào bâng quơ
như dòng thơ lạc lối …
tôi đi tìm bóng mình
trên bầu trời không sao.
Thế là hết buổi chiều,
mất cả ngày đi quanh
chân mòn trên hè phố
đánh thức … lại tháng ngày.
Chưa gặp … đã mở lời
nở nụ cười xa xôi
thôi … để lại cuối đường
mai tìm lại … làm quen.
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 00:58:33Khù Khờ>
Đừng! 
 
Đừng nhìn nghiêng kẻo dìm tôi chết đuối
xụi tay chèo, ngụp lặn trong mắt nâu.
Đưa về đâu? dòng nước đẩy lững lờ
thuyền chao đảo giữa tỉnh mơ, hư thực.

Đừng cười duyên để hồn tôi chết điếng
thừ đêm ngày, cứ trông ... nhớ ... người dưng

tuổi tên ư? chưa hỏi ... chẳng ngọn ngành,
ráng bập bẹ câu làm quen ... sẽ nói!

Em hồn nhiên trong nụ cười, ánh mắt

tôi, gã khờ gom lượm mớ vu vơ
Đừng nhìn nghiêng và trao lỡ nụ cười
tôi thâu mất ...
              chiều,

                      mưa mờ,

                                 mịt lối ...


Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-16 16:25:09Khù Khờ>
Hẹn rồi ... thôi chẳng đến

Anh đã hẹn ... sao chưa thấy đến
để nắng vàng hong nhớ trước sân
để gió mai quanh quẩn sau hè

để liễu thả ... bóng dài ra tận ngõ.


Anh đã hẹn, sao không thèm đến
góc quán thừa một chiếc ghế thân quen
giọt cà phê dội hoang vắng vào lòng
mặt bàn nhẵn vòng vòng tay thờ thẫn.

Anh không hẹn, thôi anh đừng đến nữa!

giữa mùa hè lạnh cóng nỗi cô đơn

cơn nắng gay thất thểu lấm mưa buồn

thêm một ngày ... giận hờn theo mây ướt.


Anh đã hẹn ... và nhớ lời vẫn hẹn

mỗi chiều về gom vạt nắng trước sân
khi hoàng hôn thu ngọn gió sau hè
tô hình bóng vào dòng thơ lưu luyến.


Anh đã hẹn và anh vẫn đến

nơi hẹn hò, ngoảnh lại đã bao năm ...

vòng tay dư trên thành ghế lặng thầm

nghe tiếc nuối xóc đầu tay lần kiếm!


Anh có hẹn, hẹn rồi ... thôi chẳng đến

để em chờ, em gặp lại ngày xuân

để mây trôi ... dù nặng chút giận hờn

vẫn phảng phất nụ cười lơi xin lỗi.


Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ mộng

Tôi, gọi em là thơ
ngày, thả hồn trên giấy
Tôi, ngỡ em là mộng
đêm, ú ớ gọi hoài.

Thơ! hỡi ơi là thơ
ngập, hồn tôi chết đuối
Mộng! phải chăng còn mộng
mê, lú trọn cuộc đời.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Bên em
 
Em và tôi: hai người xa lạ
Không hẹn hò, đến cạnh bên nhau
Tôi nhìn em, không nói chỉ cười
Em ngước mắt, làm thinh, không chuyện!
 
Em làm cao, bờ môi cong mọng
Tôi ngập ngừng, ấp úng tìm câu
Em hờn chi, làn mi thôi mộng
Tôi vội vàng, cố nấp vào mơ.
 
Em về đi, về chưa cõi lạ
Hỏi tháng ngày có tiếc gì không?
Nơi suối reo trong trẻo, nụ cười
Phiến đá này giữ trọn niềm vui.
 
Tôi chào em, về với hiện tại
theo con đường còn lắm sân si
Chiều nhẹ buông, dòng sông hồng nhạt
Hỏi đấy dòng nước mắt chạy quanh.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Bên em
..................
  Em về đi, về chưa cõi lạ
Hỏi tháng ngày có tiếc gì không?
Nơi suối reo trong trẻo, nụ cười
Phiến đá này giữ trọn niềm vui.
 
Tôi chào em, về với hiện tại
theo con đường còn lắm sân si
Chiều nhẹ buông, dòng sông hồng nhạt
Hỏi đấy dòng nước mắt chạy quanh.
 
Khù Khờ


Muộn màng!
Một thung lũng sâu
...đầy ấp tình sầu
Bao nhiêu sông lớn...
nước chảy về đâu?
Tìm nhau trong nỗi lo âu
Cô đơn loang vết còn đâu trăng thề

Lặn hụp đam mê
...chăn gối ê chề
Ru đời hiu quạnh
...biệt khúc nhiêu khê
Phải chi đừng có quay về
Trăm thương cũng muộn...não nề ấy thôi!
Hn.VĩnhKim

Chào Khù Khờ, bây giờ thì đúng là Hn.Vk rồi đó nha, không sợ nhận lầm nữa đâu[;)]



Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Vĩnh Kim đã ghé qua căn lều lá của Khù Khờ và để lại dòng cảm xúc thật hay. Mong tiếp tục đọc được dòng thơ của Kim.  Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Cám ơn Vĩnh Kim đã ghé qua căn lều lá của Khù Khờ và để lại dòng cảm xúc thật hay. Mong tiếp tục đọc được dòng thơ của Kim.  Khù Khờ


Giờ nhìn ra bà con rồi phải không? Chỉ sợ Khù Khờ đọc thơ của VK riết rồi hỏng biết liệng ở đâu cho bớt nhức đầu, nhớ né nha chứ thơ của VK là thơ phang đại không đó. Có bài thơ hơi cũ cho VK gởi ké ở đây nha.

Hạ Về...
Có những lúc mơ về ngày xưa ấy
Hạ rộn ràng cho tháng sáu chờ mong
Nắng bên đây nắng chẳng đù ấm lòng
Buồn rưng rức chiều rong qua điểm hẹn

Bạn bè xưa, nhắc tên người...lòng bỗng nghẹn
Có gì đâu, chắc tại vẫn còn thương!
Muốn quên đi nhưng nỗi nhớ vấy tình trường
Rồi bất chợt nhận ra điều tan vỡ

Nếu có những con đường tình muôn thuở
Mà hồn thơ sỏi đá vấp cô đơn
Màu nắng chia xa loang loáng chút tủi hờn
Thăm thẳm nhớ...dốc nghiêng triền thi tứ

Em về lại mang theo chuyện tình người viễn xứ
Hạ còn nồng trên suối tóc đẫm mồ hôi
Ngọn cỏ non răng cắn nén bồi hồi
Nghe dạ khúc lệ hồng rung ánh nguyệt...
Hn.Vĩnh Kim
06.06.2010
Đăng nhập để trả lời
0
VK không có nhà ở đây nên chắc phải xin phép Khù Khờ cho VK ở ké, khi nào đủ sức cất nhà sẽ dọn đi, nhưng bây giờ thì đừng có đuổi nha tội nghiệp thơ của VK đang bị cảm lạnh đó [;)]

Bất ngờ...cô đơn!
Bất ngờ từ một nụ hôn
Cho vòng tay lạ chợt tròn trên vai
Bất ngờ đường vắng thêm dài
Mưa qua điểm hẹn lấn ngày chia tay
Bất ngờ ngơ ngẩn cả hai
Nên lời muốn nói như say men tình
Bất ngờ gió cũng lặng thinh
Dường như đang trách bình minh hé cười
Bất ngờ vai áo sương phơi
Cô đơn ập đến khi rời tay nhau!
Hn.Vĩnh Kim

Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Vĩnh Kim một lần nữa đã ghé lại cái chòi trụi lá. Có những bài thơ hay của khách để trên vách, Khù Khờ trở lại chốn hoang phế này, thường hơn.
 
Lang Thang
 
Chiều đi hoang dọc ngang trang giấy
không bóng người, vắng cả thời gian
bút nhịp chân đứng giữa đất trời
dòng tư tưởng lùi xa hun hút.
 
Ngày chưa qua …
qua chưa bàn chân hoang
chút ngập ngừng …
tìm, rồi trốn thời gian.
 
Chiều qua chưa …
chưa qua đời lang thang
tránh lại gặp
ờ … mấy hạt mưa nghiêng.
 
Khù Khờ
 
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Khù Khờ

Cám ơn Vĩnh Kim một lần nữa đã ghé lại cái chòi trụi lá. Có những bài thơ hay của khách để trên vách, Khù Khờ trở lại chốn hoang phế này, thường hơn.

 


Vậy là Khù Khờ ký giấy cho VK tạm trú rồi nha, thơ của VK không cần treo trên vách đâu, cứ để cạnh bếp khi nào giận đốt cho lẹ...[:D]

Sóng soài
Mệt nhoài vầng lả trên vai
Mỏng vành môi mộng sóng soài con trăng
Sương khuya bóng tối nặng quằn
Trườn qua dáng rũ ngực trần trăm năm
Gió hôn trên ngọn cỏ nằm
Mượt xanh đẫm ướt đan dằm thảm mơ
Nghiêng bên dòng suối lững lờ
Mềm như sỏi đá dại khờ mi cong
........
Em về nhẹ hẫng đêm nồng
Loay hoay nửa giấc má hồng nắng mai
Hn.VĩnhKim
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Ngậm ngùi tình nhân!
Trời râm ru ngủ nắng chiều
Hoàng hôn nơm nớp mưa khều đêm trăng
Đếm sầu trên nếp lá nhăn
Suy ra mấy thuở chiếu chăn nặng tình
Vội vàng tráo đổi tâm linh
Kẻ "cho" thương nhớ người "xin" bội thề
Dòng đời là khúc sông mê
Nông sâu chẳng đọ ê chề niềm tin
Dệt mơ cũng lỗi tại mình
Nghe lời sáo rỗng viết nghìn chữ yêu
Tình thơ sơn phết màu điều
Đem treo ngõ hạnh dặt dìu hương xuân
Ai ngờ cỏ mục lấm chân
Nát trên lối mộng tình nhân ngậm ngùi
Giật mình chợt hiểu đùa vui!
Hình như có cớ để vùi dập thơ...
Hn.VĩnhKim
Đăng nhập để trả lời
0
VĩnhKim tặng Khù Khờ bức tranh thơ nầy xong là cuốn gói dìa nhà, sis TL thấy VK bỏ trang thơ nhà đi chơi thế nào VK cũng bị đòn. Khù Khờ cứ mở cửa cho VK lâu lâu ghé qua quét dọn dùm cho nha [;)]



Lệ thơ!
Lấn ngang một khoảng bình minh
Chân mây pha tím vẽ xinh góc buồn
Vọng xa tiếng gọi chim muông
Sương mai chẻ nắng cuống cuồng quạnh hiu
Lẻn trong cánh gió ngược chiều
Cài lên ánh mắt vạn điều từ nan
Về đây bận bịu ngỡ ngàng
Xưa-nay chỉ khác thời gian thôi mà
Một năm đâu hẳn lạ xa
Mà thu cứ gọi cho ta bận lòng?
Tháng bảy là tháng chờ mong
Hay là cung oán đang chồng chất đây?
Lệ thơ thêm chút sẽ đầy
Hình như dư dả cho ngày tiễn nhau
Hn.VĩnhKim 26.07.2010
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ hoang
 
Giữa con phố đông người qua lại
một gã khờ rền giọng hỏi mua:
“Ai ơi bán gió, tôi mua
tạt mưa, tôi hứng
nắng này bao nhiêu?
Cho tôi độ nửa cân thôi
mang về tôi nhuộm cả đời ước mơ.
Mưa, tôi lọc bớt giận hờn
cho hạt đủ nhẹ … bay nghiêng ... ngất hồn.
Nắng, phơi lâu, héo đợi chờ
Mưa, đêm nhỏ giọt … ướt vừa nhớ nhung.
Gió, chưa biết để dùng gì
thổi mây đi lạc, mắt nào té chơi!
Tiền đâu, cứ kiện ông trời
ngày mai phét đít cái thằng mơ hoang.”
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Cạn lời, thơ bật khóc

Thơ là gì? Có nhiều người cứ hỏi
là mộng mơ bước khỏi cuộc đời thường
là nụ cười còn ngọt ở đầu môi
là giọt lệ nhỏ vào tim vị mặn.

Thơ là tiếng thì thầm ... thôi chẳng nói
là tiếng cười khúc khích nấp đâu đây
là lời than ướt sũng cả đêm trường
là tiếng vọng hồn thiêng vang sông núi.

Thơ khoác nắng chiều thẩn thơ ngang phố
thơ đội mưa lầm lũi tránh mặt trời
nén bồi hồi, lòng chợt thấy hoang vu
quá tầm với, quê hương xa ... vời vợi ...

Chiều thiếu mưa, vắng nắng, thơ cạn lời
nghiến hàm răng, thơ bỗng dưng bật khóc.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Em từ lục bát đi ra

Em từ lục bát đi ra (*)
Tôi từ giấc mộng bước vào làm quen
Giữa đường, ngó bộ làm lơ
Bẻ tay răng rắc ... trố trời, trỏng không
Hỏi rằng ... rằng nhớ ai chưa
Mấy câu bập bẹ, đấy vần ca dao!
Đẩy đưa vang nhịp trắc bằng
Lời / trong veo / nước, ý / trôi chảy / đò
Hồn tôi lạc phách tiêu tan
Từ rơi lỏng chỏng, vần đâu còn vần
Ờ thì cũng tại ... tay dư
chân thừa, đá bụi, bụi đầu bay quanh
Giả như ... bỏ trống chỗ này
bớt từ, chấm chấm ... thơ còn ... hơi thơ?
Thơ tôi chưa lớn với đời
tập tành, chểnh mảng, chưa tròn nụ hôn
Thơ tôi thiếu một động từ
nghĩ, không thèm viết, cho đời thêm mơ
Tối mang bầu rượu hứng mưa
nửa đêm mở nắp nhốt trăng riêng mình
thập thò mở nắp rình xem
giọt mưa nhắp nhắp, bóng ngà, say ghê.
Tờ mờ gà gáy ó o
trời lu trăng sáng, rượu tan mất cồn.
Trở mình, nghe gió hu hu
vân vê bằng trắc, rớt lời vu vơ.


Khù Khờ

(*) Xin mượn tựa bài thơ của nhà thơ Luân Hoán để mở đầu một suy nghĩ vẩn.
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
1
«« « 1 2 3 4 5 » »»