Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cơn Gió Thoảng

201 trả lời, 36.340 lượt xem — Trang 2 / 7
Bài thơ của Khù Khờ có ý tưởng lạ, hay và rất ngộ nghĩnh khiến cho VK cảm tác một bài họa, mong là đừng chê cười

Anh từ giấc mộng...

Anh từ giấc mộng bước vào (*)
Thoáng nghe câu lục gởi trao lời tình
Câu bát e thẹn làm thinh
Loay hoay sáu tám thơ rình bóng trăng

Nhớ thương nũng nịu trắc bằng
Đêm chưa tròn giấc dùng dằng hơi sương
Bập bẹ hai chữ vấn vương
Ngâm nga Lục Bát tình trường đợi mong

Vần thơ anh trải xuôi dòng
Hình như Lục Bát phải lòng người ta
Anh từ giấc mộng vào ra
Thơ chừa ba chấm...chắc là chữ "yêu"

Tứ thơ em hứng chắt chiu
Pha trong mưa rượu ít nhiều cũng say
Thả trăng vào chén rượu cay
Chờ câu Lục Bát đỏ gay mình cười...

Hn.VĩnhKim


*VĩnhKim mượn ý câu đầu bài thơ của Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-27 06:41:10Khù Khờ>
Giao mùa

Tháng tám chần chừ bước chưa qua
hè, không mưa, nắng đốt, con đường
nhựa rỉ mồ hôi, màng nước mỏng
soi mây xoã tóc níu ngang cành.

Tháng chín ngập ngừng ... có nghe chăng
thu rơi nhè nhẹ đọng trên cành
chấm nhớ lờ mờ … nhìn, chợt thấy
nỗi bâng khuâng … vừa chạm đáy lòng.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Câu trăng

Trăng mười sáu, thẹn thùng, trăng mười sáu
nấp vào mây, qua xoã tóc lén nhìn
xuống dưới trần, có gã ngồi câu
trong đêm vắng, cá đâu mà chẳng cắn?

Trong cốc nước, nhìn trăng, nghiêng đáy cốc
nhốt vào đây trọn môi má ửng hồng
ngón tay vờn, trăng tung nhảy loanh quanh
câu cả buổi, ngón tay thờ thẫn lạ.

Khù Khờ 
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Đổ thừa

Em hoang mang, dòng thơ tôi lạc lối
Em ngập ngừng, tôi quen thói cà lăm
Thảng thốt ư? tôi đã viết thành lời
lời em chưa nói vào giữa hàng ... chấm ... chấm.

Đừng hờn giận, tôi gọi trời mặc cả
mua nắng hong bớt đám mưa mờ
thổi gió chiều nhè nhẹ vút lên cao
hồn ai lạc, tôi tóm về cất giữ.

Đêm nghe tiếng nỉ non xin tha tội
tội giận hờn và tội lắm mộng mơ
tội làm tôi cứ thấp thỏm ngóng chờ
đường ngập dấu ...
   ....dấu chân chim in....
             ngập cuối đuôi mắt ướt.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-28 04:15:46nhabe>
Trích đoạn: Khù Khờ

Đổ thừa

Em hoang mang, dòng thơ tôi lạc lối
Em ngập ngừng, tôi quen thói cà lăm
Thảng thốt ư? tôi đã viết thành lời
lời em chưa nói vào giữa hàng ... chấm ... chấm.

Đừng hờn giận, tôi gọi trời mặc cả
mua nắng hong bớt đám mưa mờ
thổi gió chiều nhè nhẹ vút lên cao
hồn ai lạc, tôi tóm về cất giữ.

Đêm nghe tiếng nỉ non xin tha tội
tội giận hờn và tội lắm mộng mơ
tội làm tôi cứ thấp thỏm ngóng chờ
đường ngập dấu ...
  ....dấu chân chim in....
             ngập cuối đuôi mắt ướt.

Khù Khờ

chào Khù Khờ, nhabe phá chút nha

đổ thừa

ai nói anh khù khờ
lời tỏ tình tha thiết
cô nào thoát đây anh
biết anh đa tình lắm
mấy cô xếp hàng chờ
đâu còn chỗ nào trống
cho một kẻ như tôi...


nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn nhabe ghé thăm. Nếu đổ thừa không được thì mình tự nhận tội cho xong

Tự thú
 
Chân dậm đất, tay chỉ trời, hắng giọng
Đừng giật mình ! tôi thú / tội yêu em.
 
Cầm vạt áo níu thời gian đứng lại
ôm gốc cây, chưa hết nửa cuộc đời
bẻ sợi tóc đếm vòng xuân co vội
ngước nhìn trời ... thế  hạnh phúc nơi nao ...
 
Tôi quen em, ngày trời cao gieo ách
quét vạt mưa, tung sét đánh ngang đầu,
bỗng khù khờ ú ớ chẳng thành câu
nghe gió thoảng, ngỡ lời em thỏ thẻ.
 
Mới vừa quen tự dưng tôi choáng váng
nghe cỏ cây thủ thỉ lúc sáng chiều
chắp linh hồn tĩnh vật, đến với tôi
những cảm xúc mà tôi cho quá lạ.
 
Nhìn dòng nước, nhìn mây trôi nhè nhẹ
mây giăng trời hay theo nước đi quanh
rủ nhau ra đằng xa kia một tí
không cách ngăn mây nước thoả tự tình.
 
Nhờ có em, thình lình tôi chợt nhận
còn yêu thì ... tuổi tác chẳng già nua
vì hình như ... tình yêu không có tuổi
nên tôi mơ, rượt, đuổi, bắt dòng thơ.
 
Đuổi đeo em, tập tành câu nói sáo
đâm ba hoa, cứ phải tát vào mồm
vẽ cho tròn cảm xúc dấy trên trang
xong bôi xoá ... còn lời ngơ ... lạc vận.
 
Vì yêu em, thơ ơi ! tôi yếu đuối
trái tim chì mềm nhũn, rớt trên tay
giọt nước mắt, đến tuổi vừa dám khóc
theo mưa đêm ... hạnh phúc rớt ngoài hè.
 
Khù Khờ

Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-03 23:02:52nhabe>
Trích đoạn: Khù Khờ

Cám ơn nhabe ghé thăm. Nếu đổ thừa không được thì mình tự nhận tội cho xong

cám ơn chủ nhà cho nb phá[:)]...có bao nhiêu tội phải khai hết nha...còn dấu là còn tội[:)]

Tự thú
 
Chân dậm đất, tay chỉ trời, hắng giọng
Đừng giật mình ! tôi thú / tội yêu em.
 
Cầm vạt áo níu thời gian đứng lại
ôm gốc cây, chưa hết nửa cuộc đời
bẻ sợi tóc đếm vòng xuân co vội
ngước nhìn trời ... thế  hạnh phúc nơi nao ...
 
Tôi quen em, ngày trời cao gieo ách
quét vạt mưa, tung sét đánh ngang đầu,
bỗng khù khờ ú ớ chẳng thành câu
nghe gió thoảng, ngỡ lời em thỏ thẻ.
 
Mới vừa quen tự dưng tôi choáng váng
nghe cỏ cây thủ thỉ lúc sáng chiều
chắp linh hồn tĩnh vật, đến với tôi
những cảm xúc mà tôi cho quá lạ.
 
Nhìn dòng nước, nhìn mây trôi nhè nhẹ
mây giăng trời hay theo nước đi quanh
rủ nhau ra đằng xa kia một tí
không cách ngăn mây nước thoả tự tình.
 
Nhờ có em, thình lình tôi chợt nhận
còn yêu thì ... tuổi tác chẳng già nua
vì hình như ... tình yêu không có tuổi
nên tôi mơ, rượt, đuổi, bắt dòng thơ.
 
Đuổi đeo em, tập tành câu nói sáo
đâm ba hoa, cứ phải tát vào mồm
vẽ cho tròn cảm xúc dấy trên trang
xong bôi xoá ... còn lời ngơ ... lạc vận.
 
Vì yêu em, thơ ơi ! tôi yếu đuối
trái tim chì mềm nhũn, rớt trên tay
giọt nước mắt, đến tuổi vừa dám khóc
theo mưa đêm ... hạnh phúc rớt ngoài hè.
 
Khù Khờ


tự an ủi

tình yêu đâu có tội chi
trái tim loạn nhịp bắt mình phải yêu
chỉ vì yêu quá nhiều người
nên trái tim mới ưu phiền đó anh

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
Còn trên đôi tay

Đôi bàn tay ... còn không ngày tháng cũ
mòn con đường những dấu chân đi quanh
chiều chưa qua, ngày chẳng vội về nhà
bận gỡ nắng bám trên bờ vai nhỏ.

Đôi bàn tay ... vụng về quơ đuổi gió
lỡ vô tình len làn tóc tung bay
chải cho trôi này vô cớ giận hờn
hay đan vội một chút gì để nhớ.

Đôi bàn tay ... thử tìm gì sót lại
giữa kẽ tay một chút nhói dại khờ
mảnh nắng vàng còn bám ở trên da
vói làn tóc, bàn tay sần ... lún phún.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Khù Khờ

Còn trên đôi tay

Đôi bàn tay ... còn không ngày tháng cũ
mòn con đường những dấu chân đi quanh
chiều chưa qua, ngày chẳng vội về nhà
bận gỡ nắng bám trên bờ vai nhỏ.

Đôi bàn tay ... vụng về quơ đuổi gió
lỡ vô tình len làn tóc tung bay
chải cho trôi này vô cớ giận hờn
hay đan vội một chút gì để nhớ.

Đôi bàn tay ... thử tìm gì sót lại
giữa kẽ tay một chút nhói dại khờ
mảnh nắng vàng còn bám ở trên da
vói làn tóc, bàn tay sần ... lún phún.

Khù Khờ


còn trên đôi tay

đôi bàn tay...qua rồi ngày tháng cũ
hằn thời gian và dấu vết phong sương
còn đâu những thân thương ngày cũ
tóc buông dài và những ngón tay thon
ôi cuộc sống và những thăng trầm
khi thời gian đi qua ta còn lại gì
ngoài đôi bàn tay sần lún phún...
và một trái tim chỉ biết nhìn bàn tay...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-17 06:29:24Khù Khờ>
Đón Trung Thu
 
Ngày nắng chang sao ngày còn đen tối
Đêm không đèn sao đêm trắng nghĩ suy
Cầm bút nghiêng khơi nỗi nhớ quê nhà
Trên trang giấy dòng thơ rưng rưng nhỏ.
 
Trên trang giấy, bút nhịp cheng, tùng, cắc
Gọi chị Hằng mở cửa đón Trung Thu
Rọi ánh trăng mở lối một con đường
Dẫn bầy trẻ cùng nối đuôi mừng hội.
 
Trăng im lặng, cả đêm dài thầm lặng
Tiếng chân bùn ọc ạch thức không gian
Lùng vì sao đi lạc rớt xuống trần
Giấu trong túi, thắp đèn ngàn đom đóm.
 
Trên vạt cỏ ngàn ánh sao lấp lánh
Pha lên trời màu hy vọng trong veo
Cầm lên tay, sao vỡ nước nhoẹt nhoè
Quẹt ngang mắt, muối khô rơi từng mảng.
 
Trung Thu ới, từng đoàn người lùng sục
khắp bờ hồ, rùa ngậm kiếm tháo lui
nước thiếu hơi, cá ngáp ngáp từng bầy
lêu bêu nổi phơi gan cùng tuế nguyệt.
 
Đây đống vẩy lẩy cho đầy rá rổ
Dán lên đèn, này bóng dáng rồng thiêng
Bước thấp cao, rồng bay lượn nhịp nhàng
Hầy! xí xô, mừng Trung Thu … một cội !
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Chớm thu
 
Đêm, ai trêu ghẹo chị Hằng
để màu má ửng … thẹn thùng lên cây
cả đêm nghe Cuội vẩn vơ
nửa tin, nửa ngợ mấy lời hứa nhăng.
Nắng mai dựa mắt vào cành
lá lao nhao né, lào xào niềm vui
mây đan thơ thẩn ngang đầu
gió hiu hiu rủ giữa ngày chiêm bao.
Chiều tàn nắng lại đi xa
để màu nhung nhớ làm vàng đọt cây
sương khuya đọng chút giận hờn
giọt đong đưa nhỏ nỗi buồn vô căn.
 
Bình minh thở lớp sương mù
Hoàng hôn thu bóng tôi ngồi bên tôi
Đưa tay đón sợi tóc rơi
Nhìn màu tóc chuyển ...
                          thu vừa đến ư !
 
Khù Khờ
 
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Bất ngờ

Tự nhiên tôi gọi tên em
thình lình tôi nhớ mình từng yêu nhau
tay thừa, thiếu một vòng eo
môi khô, muốn cắn một vòng môi cong.

Tự nhiên nghe gọi tên mình
đưa tay lên ngực nghe tim thập thình
cúi đầu giả bộ làm lơ
cà phê chưa uống, không đường, ngọt ghê.

Tự nhiên trời lại vào thu
để màu nắng dịu đan vào lòng tôi
một chút vương vấn lạ lùng
tại trời tôi cảm, tại người tôi điên.

Khù Khờ [/align] [/align]
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-01 06:16:39Khù Khờ>
Quán trọ
 
Hãy dừng chân nơi đây quán trọ
chỉ đơn sơ vách đất, mái tranh
cửa không then mời khách bước vào
ngừng đôi chút khi đời thấm mệt.

Hãy ngồi đây nghe ngoài gió lộng
mái tranh thô che bớt nắng cuồng
thả đốm vàng đuổi bắt trong tranh
đầy hoa bướm quyện trên vách đất.
 
Hãy nằm đây và nghe mưa bước
trên mái tranh ... rón rén ... ào ào
rưới lên đầu ngày tháng xa xưa
đưa lên lưỡi còn nguyên vị, mát.
 
Đứng dậy đi nhìn quanh dưới đất
nét ngoằn ngoèo ... lời hát ê, a
quên âu lo bò ngang vầng trán
tiếp tràng cười ngày mới, đi thêm.
 
Còn buồn ư, ngồi bên bàn trống
chờ bóng trăng tựa vách ngồi kề
tỉ tê nhau chuyện tình hoang tưởng
rít khói mờ ... đam mê rỉ trên tay.
 
Ngại ngùng chi ... còn yêu, còn biết
biết đợi chờ, còn nói lời dễ thương
biết chăm nom, còn nhớ để dành
từng kỷ niệm giữ ngày vui bên cạnh.
 
Hãy đến đây, nhận thơ tôi quán trọ
chỗ còn nhiều ... giữa chấm lửng ... lời vu vơ
nhắm mắt đi ... buông thả theo ý mình
giấc mộng đẹp, còn thiếu tôi trong đó.
 
Biết vậy mà, tôi ngồi nán làm thơ !
 
Khù Khờ

[/align][/align][/align]
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Kim ơi,
 
Cám ơn Kim mở hàng cho quán trọ. Khù Khờ dán bài thơ trên vách để khách thập phương thưởng thức.
 
Thân mến,
Khù Khờ
 
 

Người khách trọ
 
Một quán trọ... giữa một vườn thơ
Mái tranh vách đất...quả đơn sơ
Chủ nhân mời mọc lời hào sảng
Khách muốn bước vào sợ đang mơ

Màn gió, rèm mưa giọt lửng lơ
Dọc ngang dòng kẽ nét thẫn thờ
Đất mềm thanh thoát vài dấu chấm
Sương mờ che chữ họa vu vơ

Ừ thì ghé lại với bạn thơ
Kỷ niệm yêu thương dẫu đã mờ
Tâm sự gởi nhờ nơi quán trọ
Lời thì lấp lửng ý ngu ngơ...

Đã biết vậy thì...xin chớ hững hờ!

Hn.VĩnhKim
 
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Không lẽ
 
Không lẽ tiêu hoang mất một ngày
vất giờ qua cửa ngóng thu sang
thả lớp sương mai bình trà nóng
đón bước ngập ngừng nhón trên tay.
 
Không lẽ thơ chưa viết kịp lời
thì bầy chim hiểu hót trên cây
ta có quen chưa bầy chim nhỏ
sắp hàng, đầu gật cứ khăng khăng.
 
Không lẽ xa kia lá thấy rồi
liếc nhìn thật lẹ vướng trên cây
nên lá ửng mau màu cả thẹn
đọc cả tim tôi, nói, chẳng cần.
 
Không lẽ đêm qua mớ chuyện gì
có người nghe trộm, hỏi không thưa
vứt đôi nhánh cỏ cong tròn quá
cuốn cả vu vơ hết một ngày.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-04 18:29:26Khù Khờ>
Buổi sớm thu

Sương mai bước dưới tàng cây
lướt ngang hồ lặng, thoáng nghe thì thầm
đó, đây ... cách vách kính dày
môi trao thấm ướt ... mát ngày chưa qua.

Đất nứt, chồi, quả nắng hồng
soi tấm áo mỏng, thẹn thùng sương tan
môi trên vách kính ... nhạt mờ
trông theo, mơ tưởng ... thu vàng trên cây.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-03 06:15:24Khù Khờ>
Đêm thu
 
Trở mình bước khỏi cơn mê
dường như mộng mị hãy còn quanh đây
thoáng nghe có tiếng ru hời
lửng lơ trong gió rủ hồn rong xa.
 
Nằm nghiêng hé mắt trộm nhìn
bóng thu chênh chếch tựa bên đầu giường
ngập ngừng … ú ớ … làm quen
với tay, theo bước thu vào mộng mơ.
 
Đường đi tìm động hoa vàng
bóng trăng trải lối, đốm sao chỉ đường
suối reo tiết tấu nhịp nhàng
lá xoay theo bước chậm, nhanh, ngắn, dài ...
 
Hàng phong nghiêng bóng bên hồ
núi đồi ẩn hiện, sương lờ mờ che
chú nai ngơ ngác ngoẹo đầu
đưa môi uống vụng giọt sương ngọt ngào
mặt hồ gợn sóng lăn tăn
mây trời chao đảo, trăng tan trong hồ.
 
Nhìn lên đường mịt mây giăng
quay về, lá phủ  ngập đường, đi quanh ...

Ngoài kia tiếng lá xạc xào
nhắm nghiền đôi mắt, ôm ghì giấc mơ.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Nghe em hỏi
 
Nghe em hỏi mùa thu còn không đấy
lá còn vàng như nắng ngả trên cây
gió có ru giấc mơ giữa ban ngày
mây có lạc, đi ... không tìm chỗ tới.
 
Nghe em hỏi tôi có còn nói mớ
rằng … bầu trời … chỉ có một vì sao
giữa ban trưa ra đứng ngắm, rồi thừ
đem giấy bút … vẽ bài thơ lên giấy.
 
Nghe em hỏi, tôi ngồi … trong thinh lặng
ở ngoài hiên, lá đếm bước … xạc xào
hai, ba chiếc … trở mình … như tìm kiếm
một bóng hình … ấp ủ … lẩn nơi đâu?
 
Mưa chưa rơi mà vai như chợt ướt
trợt cuộc tình …
                      ngồi ….
                              vấp ngã …
                                           chơi vơi …
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Phác hoạ
 
Đứng lại Trời ơi, đứng lại giùm
để làn mây mượt khỏi bay xa
gợn sóng nhấp nhô trên giấy trắng
mùi tóc thơm … ơi … nét cọ vờn.
 
Khép lại hàng mi, khép thật hờ
giữ mơ, níu mộng, mãi không buông
buồn dâng ngang mắt trào giọt nhớ
lăn cuộn … hâm đôi má hồng hồng.
 
Lướt nhẹ theo hơi thở phập phồng
phớt bờ môi mọng chút đam mê
thời gian tê điếng, dừng tay, phết …
phủi bớt trên vai lớp bụi, trần.
 
Khù Khờ

📎 hoa
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Điệp khúc (...)
 
Tôi nghĩ (…) em, nói / chẳng cần
theo chiều … nghiêng đổ xuống dòng sông
cả dãi nắng hanh khô ngày đợi
vàng vài sợi nhớ vướng trên không.
 
Sông chảy về đâu, nước đục ngầu
lòng tôi chưa lắng, nói / thôi không
rồi mai ra biển theo đợt sóng
gào thét cho tim bớt ngập ngừng.
 
Hay mãi ruổi rong đến cuối dòng
phù sa trải lớp, rã, chơ vơ
bụi cát … lòng tôi … buông / ôm giữ
bí mật … leo quanh ngọn cỏ hồng.
 
Đừng lỡ đưa tay … ngắt cỏ hồng
ngửi lầm hoa dại … nói mê man
lời tôi chưa nói, ngừng, thôi nói
điệp khúc vu vơ / (bí mật) nằm.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
 Hổng … thèm
 
Thấy ảnh đẹp mà hổng ham cầm bút
Viết vật vờ … rồi ngồi nhớ … người dưng
Bóng ai … khép nửa mắt hờ
nhắm … khi thèm thấy, mở … vờ làm ngơ !
 
Khù Khờ


📎 hong_them
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Đốt pháo

Tạch đùng pháo nhảy trên sân
một/hai rượt bắt, bốn/ba lăn cù
vài que teo mặt sụt sùi
trăm mạng phanh ngực um trời khói cay.

Tạch đùng pháo nhảy ngang chân
sợ cong đôi guốc, cứng giò đứng trơ
không ngòi, pháo vẫn đì đùng
giận, cái miệng bạo ... má hồng ngày xuân.

Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-02-19 16:41:21Khù Khờ>
Đêm xuân
 
Nửa đêm thả ý dạo ngoài
hình như … cọng cỏ ngẩng đầu ngóng nghe ...

màn sương khoác chiếc áo hờ
nhẹ lên cánh gió … lờ mờ … lướt qua
quen … thì chưa hẳn … đã quen
lạ, còn đâu lạ, phút gần bên nhau
tên, chưa nghe hỏi, trả lời
tuổi ... thôi đừng nhắc ... quên rồi tháng năm.

Đêm dài ... nhưng vẫn còn xuân
lòng còn thấp thỏm ... xuân còn lắm mơ
mây giăng, trăng đắm mộng lành
đốm sao nháy mắt … đêm … chờ kêu tên.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Starbucks, một góc nhìn

Thảnh thơi một góc cà phê
vừa nghe cửa mở, đếm người vào ra

một ông mặt vắng nụ cười
thọc tay hai túi, lục tiền lẻ chăng?
hai mợ đỏng đảnh liếc nhìn
có ai trong quán thòm thèm đôi mông?
góc kia đám trẻ dật dờ
nhún đôi vai lệch, lầm bầm câu ca ...

một trang sách giở ngập ngừng
đôi dòng con chữ đọc hoài chưa thông
chợt nghe tiếng rít còi tàu
từ đâu xa vắng ập về thắt tim
ngoài kia nắng cũng lung linh
trên dăm chiếc lá ... vói nhìn qua gương.


Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-07 07:06:56Khù Khờ>
Tưởng đã quên
 
cũng con đường từng chặng đèn xanh đỏ
vẫn hàng cây trơ lá dọc hai bên
bỗng chiều nay nghe tiếng gió thì thầm
và xa kia cụm mây hồng chớm nở
tưởng ngày tháng thả theo dòng tất bật
vất dấu câu thôi nhạc điệu dẫn đường
dăm ba lời ấm ớ chẳng vào đâu
ý quanh quẩn đi theo đừ mỏi óc
tưởng đã quên sẽ quên và quên tuốt
quên vui buồn ngừng ngập giữa đôi câu
chẳng lý do tim giật thót thở dồn
rớt vành môi thoát ra lời vô nghĩa
 
mất một lời
tôi lùng mãi
hỏi

thơ tôi
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-03-30 08:20:42Khù Khờ>
Chiều tím
 
Tôi nhớ … có ai tả buổi chiều
từng làn mây mỏng trải hoàng hôn
màu tím tôi yêu , màu sim tím
có lẽ khi yêu … muốn nhuộm đầy …
 
Có lẽ … khi yêu … muốn nhuộm đầy
cả trời màu nhớ, ghép hình thương
vào đám mây trôi … này môi, mắt
mình nhướng, đầu nghiêng … đến bạt ngàn.
 
Tôi cứ ngóng buổi chiều tím ấy
ước một lần hiểu rõ chữ yêu

hôm nay nghe trống vắng lạ thường
chiều cúi mặt … dấu sau làn mây tím.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng hỏi
 
Đừng hỏi … ngày mai nắng lại vàng
gió, từng cơn gió, lá xoay xoay
khơi trong sỏi đá nhịp chân ngủ
phủi ghế công viên nhích bụi gần.
 
Mà lỡ chiều nay trời lại mưa
lưa thưa, băng ghế trống bụi mờ
đừng hỏi trời mưa chưa, nặng hạt
trong lòng, đan chéo hạt mưa … mưa …
 
Đêm còn thao thức, vầng trăng khuya
toả ánh trăng hơ bớt giận hờn
trọn giấc mơ không còn trăn trở
trở mình … thôi hỏi … chuyện bâng quơ.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu một mai ...

 
Nếu một mai … đất cách trời vạn dặm
biết tìm đâu một cõi, phút đi về
khi trong đầu nặng trĩu mớ suy tư
ngộp hơi thở, nguồn thơ đâu bám víu…
 
Nếu một mai … mắt chợt vùng bừng tỉnh
trừng mặt trời không một đốm đen loang
chắc ngác ngơ giữa xanh đỏ lọc lừa
đời bớt đẹp/ thiếu giấc mơ vô sắc !
 
Nếu một mai … tai không còn nghe rõ
cánh nắng vàng đang rụng, xếp trên sân
những đoá hoa thêm tươi mát cuộc đời,
chắc nhàm chán lời phán phê cay đắng.
 
Nếu một mai ... một mai thôi thức dậy
mang theo gì … hành lý trống đôi tay
thù, giận, so đo đem quăng trả lại đời
nghe trong gió... một nhếch môi, ngờ nghệch.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Tạ từ
 
Biết nói gì đây lúc tạ từ
mấy lời cảm tạ đến thăm tôi
buổi sáng khi thơ còn mộng mị
giữa trưa thơ đứng thở nhọc nhằn.
 
Biết viết gì cho phút tạ từ
vẫn dòng thơ dở nuốt không trôi
chỉ lối viết quanh mù đêm tối
có lúc lông bông, lúc lừng khừng.
 
Trăng đã ngủ say, mây thôi bay
chong mắt, cong vai, gõ mấy hàng
chấm, chấm, chấm lơi … lời từ tạ
xuống hàng,
chấm hết một trang
thơ?
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhẩm lại bài thơ
 
Thơ, muốn viết, thập thò như ăn vụng
có ai nghe? đầu cứ ngoái lại nhìn
chiều chìm dần vào hồ nước, miên man
suy nghĩ vẩn, đảo chao lằn mây nước.
 
Chiều đứng gió, hàng phong nghiêng im lặng
vài nhánh ngưng vuốt tóc phản trên hồ
cột đèn đường đầu cúi giữ lặng thinh
vài hắt nắng dìu bóng ngồi xuống vệ.
 
Cùng một chỗ, đã ngồi ngày … năm đó …
nhẩm bài thơ tự ngớ ngẩn với mình
bảo dùng trời, mượn đất, tạo hình dung
chiều hôm nay lại thấy em trong đó.
 
Thơ, toan viết, nghĩ rồi, thôi chẳng viết
viết làm chi, hòn sỏi ném ngang hồ
một, hai, và … nhiều bước nhảy tung tăng
phá im lặng, xoá tội vừa mới nghĩ.
 
Khù Khờ
Thuở kia có gã khù khờ
Nghe cơn gió thoảng suốt đời ngu ngơ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»