Diễn Đàn » Khoa Học Xã Hội

giúp mình phân tích câu này đi mọi người

124 trả lời, 34.641 lượt xem — Trang 3 / 5
theo thỏ thì trọng tâm của bài thơ này đâu phải là người mẹ như leo phân tích mà là đứa con. đọc bài thơ, ta dường như nhìn thấy được gương mặt tràn đầy hạnh phúc, nụ cười mãn nguyện sung sướng đến tột cùng khi nâng niu đứa con mời chào đời của người bố. Câu thơ mộc mạc, chất phát như tính cách của những người bố, nhưng lại dạt dào tình yêu thương, và vô cùng ấm áp. "Thịt xương, hòn máu của ba đây có mùi của mẹ ","người con nhận diện, yêu thương sau mẹ" hai câu thơ pha giọng điệu dí dỏm và vô cùng đáng yêu của người bố, bố chỉ khiêm tốn nhận vị trí thứ hai, sau mẹ, để được con nhận diện và yêu thương. bài thơ đã vô cùng thành công khi chuyển tải được tất cả tình yêu thương chân thành và mộc mạc nhất của người bố dành cho đứa con bé bỏng đến người đọc. Và thật ngạc nhiên và bất ngờ nếu Đặng Việt Ca chưa từng làm bố



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lovely_rabbit

theo thỏ thì trọng tâm của bài thơ này đâu phải là người mẹ như leo phân tích mà là đứa con.
[/align] [/align]thì Leo đâu có nói khác hơn mấy đâu, chỉ liên hệ tới cảm xúc có thể có của người phụ nữ trong 1 bối cảnh gia đình hạnh phúc như thế này thì quả là rất đáng cho vất vả cuộc đời. [/align] [/align]Và nếu chi tiết hơn thì đứa con cũng không phải trọng tâm, em bé là phản ánh tát cả cái cảm giác, cái hạnh phúc của người cha khi:[/align]
[/align]
Đêm sinh con hoa quỳnh nở
Một bông trắng xoá hương bay
[/align]sự so sánh ẩn dụ tuyệt vời của sự khai hoa nở nhụy, thêm nữa ngắm hoa quỳnh nở vào đêm mang đầy sắc thái chứng kiến một phép lạ xãy ra, sự huyền diệu của tạo hóa. Người đàn ông sững sờ khi thấy mình cũng đóng góp phần trong cái phép lạ đó. Tâm trạng đó không chi nơi người Á Đông, mình đã nghe một người bạn Úc thốt lên là: 'what's amazing!! just a tiny sperm and an egg of an end size of a needle we have a human'. Người phương Tây phát biểu cảm xúc bộc trực đến trần trụi như vậy[/align] [/align]

"Thịt xương, hòn máu của ba đây có mùi của mẹ ","người con nhận diện, yêu thương sau mẹ" hai câu thơ pha giọng điệu dí dỏm và vô cùng đáng yêu của người bố, bố chỉ khiêm tốn nhận vị trí thứ hai, sau mẹ, để được con nhận diện và yêu thương[/align]
[/align]chỗ này thì mình không cảm thấy cái dí dỏm như Tho Hong, mình chỉ thấy nó bình thuờng thôi, con được mẹ cho bú mớm, bé chỉ bám theo mẹ theo mùi sữa, cho đến ngảy bé bập bé tập nói thì mới được tập nhận diện gọi 'ba'. Cho dù biết đến sau mẹ người đàn ông lần đầu tiên được gọi là ba từ một sinh vật bé nhỏ từ máu mủ của mình thì ông nào cũng rùng mình xúc động[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-20 10:19:17lovely_rabbit>
"Thịt xương, hòn máu của ba đây có mùi của mẹ ","người con nhận diện, yêu thương sau mẹ" hai câu thơ pha giọng điệu dí dỏm và vô cùng đáng yêu của người bố, bố chỉ khiêm tốn nhận vị trí thứ hai, sau mẹ, để được con nhận diện và yêu thương
chỗ này thì mình không cảm thấy cái dí dỏm như Tho Hong, mình chỉ thấy nó bình thuờng thôi, con được mẹ cho bú mớm, bé chỉ bám theo mẹ theo mùi sữa, cho đến ngảy bé bập bé tập nói thì mới được tập nhận diện gọi 'ba'. Cho dù biết đến sau mẹ người đàn ông lần đầu tiên được gọi là ba từ một sinh vật bé nhỏ từ máu mủ của mình thì ông nào cũng rùng mình xúc động

mỗi người đều có một suy nghĩ khác nhau, phải không ngocnutamkinh. Riêng thỏ thì vẫn giữ nguyên ý kiến của mình, thỏ vẫn cảm nhận được giọng điệu dí dỏm hài hước của người bố qua câu thơ này. Hình ảnh trăng cũ, sao già, bầu trời đêm làm ta liên tưởng đến một gia đình hạnh phúc, đầm ấm và tràn ngập tiếng cười. Thỏ có một câu muốn đố mọi người, theo mọi người thì trong bài thơ, người bố đã dùng hình ảnh nào để ẩn dụ mình và vợ.[:)]



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lovely_rabbit

theo thỏ thì trọng tâm của bài thơ này đâu phải là người mẹ như leo phân tích mà là đứa con. đọc bài thơ, ta dường như nhìn thấy được gương mặt tràn đầy hạnh phúc, nụ cười mãn nguyện sung sướng đến tột cùng khi nâng niu đứa con mời chào đời của người bố. Câu thơ mộc mạc, chất phát như tính cách của những người bố, nhưng lại dạt dào tình yêu thương, và vô cùng ấm áp. "Thịt xương, hòn máu của ba đây có mùi của mẹ ","người con nhận diện, yêu thương sau mẹ" hai câu thơ pha giọng điệu dí dỏm và vô cùng đáng yêu của người bố, bố chỉ khiêm tốn nhận vị trí thứ hai, sau mẹ, để được con nhận diện và yêu thương. bài thơ đã vô cùng thành công khi chuyển tải được tất cả tình yêu thương chân thành và mộc mạc nhất của người bố dành cho đứa con bé bỏng đến người đọc. Và thật ngạc nhiên và bất ngờ nếu Đặng Việt Ca chưa từng làm bố

 
Vậy à?? [;)] Chắc Thỏ học môn văn giỏi lắm đó? Chắc là thuờng được ít nhất 7 điểm. Vậy Leo phải học hỏi rồi, chậc ,cảm ơn nhé [;)] Các bài Thỏ đưa ra rất hay đó, học sinh giỏi văn có khác. [:)] Không như Leo, lúc nào cũng thi lại môn văn đó. Khổ thân thật Thỏ ơi. [:(]
 
@ NNTK: [:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
úi leo nói thế nào ấy chứ mình thấy bạn cảm nhận bài thơ cũng hay và sắc sảo lắm mà. Sao mà khiêm tốn thế. à mà sweet vẫn còn nợ thỏ bài cảm nhận đoạn thơ này đó nhé[:)]
mọi người ko ai đoán được giữa trăng và sao ai là ba và ai là mẹ à[&amp;:] 



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lovely_rabbit

úi leo nói thế nào ấy chứ mình thấy bạn cảm nhận bài thơ cũng hay và sắc sảo lắm mà. Sao mà khiêm tốn thế. à mà sweet vẫn còn nợ thỏ bài cảm nhận đoạn thơ này đó nhé[:)]
mọi người ko ai đoán được giữa trăng và sao ai là ba và ai là mẹ à[&amp;:] 

hihi, chào Thỏ[:D]. Hổm rày sweet bận túi bụi, lên mạng đc nhưng mạng chậm quá, chỉ đọc thôi chí ko reply lại đc. về cảm nhận của mình với bài thơ trên thì cũng bình thường thôi à, nên khó viết lắm! Nói chung là chưa có sự đồng cảm để đạt được cộng hưởng rồi[:)]. Thấy Thỏ đặt câu hỏi "trăng và sao" thì sweet cũng xin ké tí thôi nà.
Theo sweet, Trăng là ba, sao là mẹ. Lý do: đây là bài thơ do người ba viết. Người ba yêu ai nhất nà? Dĩ nhiên là mẹ. Thế nhưng, khi có đứa con, ba cũng yêu con như yêu mẹ. Bài thơ này đã gợi cho sweet nhớ đến một bài hát đơn giản mà cũng thật ý nghĩa. "Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba,...". Có ai có ý kiến gì nữa ko nè?
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
wa, sweet trả lời đúng y, thỏ chẳng có gì phải nói nữa. uhm, mà lâu nay toàn là thỏ đặt chủ đề hông à, bây giờ thỏ sắp đi thi văn rùi, có ai tốt bụng thì post đề lên để mọi người cùng giải nhé
[:)][:)]



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lovely_rabbit

wa, sweet trả lời đúng y, thỏ chẳng có gì phải nói nữa. uhm, mà lâu nay toàn là thỏ đặt chủ đề hông à, bây giờ thỏ sắp đi thi văn rùi, có ai tốt bụng thì post đề lên để mọi người cùng giải nhé
[:)][:)]

ouch, Thỏ kẹt, sweet cũng dẹt[:D]. Sao giờ???
Để sweet đánh liều ra đề xem sao nhá! Bắt chước Thỏ, sweet đi kiếm truyện siêu ngắn về để mọi người ngâm
--*--
Đi thi
Tác giả: Ngô Thị Thu Vân

Chị Hai thi đệ thất. Ba thức dậy từ tờ mờ chở chị đi trên chiếc xe đạp cũ. Chị Hai đậu thủ khoa. Má bảo: “Nhờ Ba mày mát tay”. Từ đó, lần lượt tới anh Ba rồi cô út - cấp II, cấp III, tú tài, đại học - Đứa nào cũng một tay Ba dắt đi thi. Giờ cả ba đều thành đạt.
… Buổi sáng, trời se lạnh, Ba chuẩn bị đi thi “Hội thi sức khỏe người cao tuổi”. Má nhìn Ba ái ngại: “Để tôi gọi taxi. Tụi nhỏ đều bận cả”.
Buổi tối, má hỏi: “Ông thi sao rồi?”. Ba cười xòa bảo: “Rớt!”.


sweet đổi tên topic này thành bình luận thập cẩm tại thấy đề tài thì đổi hoài mà ko ai đổi tên topic cả. Để vậy cho chắc[:)]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
Vào dd mấy năm rồi mà hôm nay mới lạc vài đây, nghe mọi người bình lựng rất vui.
LT thì không biết bình, chỉ biết ngẫm, mà ngẫm thì chỉ trong đầu, không viết ra được.
Về truyện thì LT thích nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, trong này không thấy nói về nhà văn này nhỉ?
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lovely_rabbit

wa, sweet trả lời đúng y, thỏ chẳng có gì phải nói nữa. uhm, mà lâu nay toàn là thỏ đặt chủ đề hông à, bây giờ thỏ sắp đi thi văn rùi, có ai tốt bụng thì post đề lên để mọi người cùng giải nhé
[:)][:)]

 
Thỏ học lớp mấy nói đi, Leo bật mí cho Thỏ mấy đề thi văn nghiệt lắm nhé [;)] [:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Lang Thang
Vào dd mấy năm rồi mà hôm nay mới lạc vài đây, nghe mọi người bình lựng rất vui.
LT thì không biết bình, chỉ biết ngẫm, mà ngẫm thì chỉ trong đầu, không viết ra được.
Về truyện thì LT thích nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, trong này không thấy nói về nhà văn này nhỉ?

Chào thày Lang Thang nhá! Lâu quá không gặp[:)]
Thày Lang Thang ngẫm được là tốt rồi. Xem như mục BLVH cũng đã góp được một phần gì đó có ích. Thày thích truyện NNÁ thì cứ trích ra truyện nào đó mà tám, thày Lang Thang giỏi tám/tán lắm mà[:D]. chứ truyện NNÁ nhiều quá trời, biết đâu mà bình!
@Mrs.Lí: [8D]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sweet

@Mrs.Lí: [8D]

 
[8|][8|][8D][8D][:)]
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
Đính chính với cô chủ nhỏ, LT không giỏi tán, viết thế tội cho LT nhá.
LT chỉ nói thích truyện NNA thôi, coi thử có ai cùng sở thích không. Chứ bình về truyện thì nhiều cái để nói lắm, lại phải cần cảm hứng nửa.[:D]
Mọi người cứ tiếp tục nhé.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
trời ơi chỗ này bình luận văn học chứ đâu có phải là đất 88 đâu[&amp;:]
nói đến đoạn văn ngắn mà sweet đưa ra thỏ thấy sự đối lập. Khi con đi thi người cha cặm cụi đạp chiếc xe đạp cũ với giấc mơ cuộc đời các con sẽ hạnh phúc và sung sướng hơn mình. Nhưng khi vào tuổi xế chiều, khi các con đã trở nên thành đạt, người cha khi đi thi lại phải nhờ đến một người lạ chở đi chứ ko phải là những người con của mình. Ko thể nói những người con này ko yêu thương cha, nhưng họ ko thể "bỏ rơi" công việc của mình để đưa cha đi thi. Sự phát triển của xã hội hiên đại đã làm con người dần trở nên thờ ơ và thiếu tình cảm. Thật đáng buồn!

sory sweet nhen, tại thỏ bận quá nên chỉ đánh được vài dòng này thui. Vào năm học chẳng có thời gian thở nữa[&amp;o] 



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-28 12:37:06gato>
Đây là một thực tại đã tồn tại và sẽ tồn tại mãi mãi. Cha mẹ đã cho con cái mình cả cuộc đời thì đến khi cuối đời cũng sẽ chẳng đòi hỏi gì từ con mình. Niềm vui được thấy con thành đạt hạnh phúc là tất cả những gì mà cha mẹ mong muốn. Mình nghĩ tác giả chỉ muốn đưa lên hình ảnh tận tuỵ hy sinh cho con của những bậc sing thành chứ không có ý trách cứ con cái. Hầu như tât cả những người làm cha mẹ ít khi nào muốn làm phiền con cái khi họ có thể tự làm được. Giống như nụ cười xoà của người cha khi được hỏi thăm, trong nụ cười đó không có sự tủi thân hay trách cứ. Cũng như người vợ chỉ ái ngại và muốn gọi xe cho chồng. Họ có thể giải quyết được nhu cầu của bản thân mà không cần làm phiền con cái họ. Con cái đã quen nhận vào, đôi khi có chút vô tâm, người làm cha mẹ không bao giờ quan tâm đến. Tuy nhiên, từ câu chuyện ta có thể tự rút ra một lời nhắn gửi cho chính mình. Phải quan tâm và để ý đến cha mẹ mình để tự mình hiểu được những gì mà người thân mình cần. Cha mẹ sẽ không bao giờ nói cũng như trả lời thực cho ta khi được hỏi đến.
"Nước chảy xuống" là câu nói mà mình vẫn nhớ có lần mẹ mình đã nói với mình từ lâu lắm.
Đăng nhập để trả lời
0
Trong tác phẩm Chí Phèo của Nam Cao có hai tình tiết khá mâu thuẫn. Ở trang 33 (Nam Cao truyện ngắn chọn lọc, Nhà xuất bản Văn học- Hà Nội 1995), truyện nói rằng từ ngày Chí Phèo chuyển đến ở bên bờ sông (nhà Bá Kiến bán cho, trừ vào tiền đòi nợ ở Đội Tảo), mọi người xa lánh bến sông ấy: “vườn nhà hắn có một lối nhỏ đi ra sông; trước kia, cả xóm vẫn dùng cái ngõ ấy để ra sông tắm giặt hay kín nước. Nhưng từ khi hắn đến người ta thôi dần, tìm một lối đi khác xa hơn. Trừ thị Nở: thì đã bảo thị là người dở hơi, thị không thích làm như kẻ khác”. Nhưng đến trang 37, trong một buổi sáng tỉnh rượu, âm thanh từ bến sông vọng lên rất rõ: “Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.
Những tiếng quen thuộc hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... chao ôi là buồn!
- Vải hôm nay bán mấy?
- Kém năm xu dì ạ.
- Thế thì ăn thua gì!
- Cố co kéo mới được một tấm năm xu.
- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ lại chơi."
Vậy, đây có phải là dấu vết sắp đặt lộ liễu của nhà văn không?
 
Thah
Đăng nhập để trả lời
0
theo thỏ. ở tình tiết thứ nhất tác giả viết:“vườn nhà hắn có một lối nhỏ đi ra sông; trước kia, cả xóm vẫn dùng cái ngõ ấy để ra sông tắm giặt hay kín nước. Nhưng từ khi hắn đến người ta thôi dần, tìm một lối đi khác xa hơn. Trừ thị Nở: thì đã bảo thị là người dở hơi, thị không thích làm như kẻ khác” khiến độc giả cảm nhận được sự cô độc của Chí. Mọi người khiếp sợ, tránh xa hắn như tránh một loài thú dữ, kể cả việc đến gần nhà hắn cũng khiến họ sởn cả tóc gáy. Nhưng ở đoạn thứ hai, tác giả lại nói:trong một buổi sáng tỉnh rượu, âm thanh từ bến sông vọng lên rất rõ: “Có tiếng cười nói của những người đi chợ. Anh thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá.
Những tiếng quen thuộc hôm nào chả có. Nhưng hôm nay hắn mới nghe thấy... chao ôi là buồn!
- Vải hôm nay bán mấy?
- Kém năm xu dì ạ.
- Thế thì ăn thua gì!
- Cố co kéo mới được một tấm năm xu.
- Thật thế đấy. Nhưng chẳng lẽ lại chơi."
   Dường như lâu nay, Chí Phèo đã sống ở một thế giới khác, đó là thế giới của men rượu và cả sự hăm dọa, hắn sống ở thế giới đó, dần trở thành một loài mãnh thú tự lúc nào. Cho đến một hôm, hắn nghe những âm thanh vốn quen thuộc bên kia sông, đã bao lâu hắn chưa nghe những âm thanh này? tiếng cười đùa,tiếng mặc cả của những người đi chợ. Cảm giác buồn bã tràn ngập tâm trạng hắn. Chao ôi! Hắn biết buồn, mà đã biết buồn thì đâu phải là loài thú dữ. Hắn nhận ra mình đã đánh mất thứ gì đó. Hắn đã đánh mất cuộc sống lương thiện..........

Xin lỗi Th.sĩ nhưng em không hiểu được dấu vết sắp đặt lộ liễu của nhà văn có nghĩa là gì, mong được Th.sĩ hướng dẫn thêm, em xin cảm ơn[:)]





TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Nhà văn thì cũng phải sáng tạo, mà sáng tạo thì có sai sót.
Tác phẩm Cô bé lọ lem của nhà văn Charles Perrault nổi tiếng như thế mà vẫn có sai sót.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
      Bạn Thỏ Hồng thân! Đừng xưng hô Th.sĩ gì cho xa cách. Chúng ta đều là bạn bè với nhau cả. "Dấu vết sắp đặt lộ liễu" là việc sáng tạo có sai sót như bạn lang thang nói đấy. Hay nói cách khác vấn đề tác giả đưa ra có chỗ chưa thật logíc, chặt chẽ, nó còn để lộ ra dấu vết sắp đặt mà độc giả đọc kĩ có thế phát hiện ra sự phi lí. Điều này, thường hay xẩy ra ở những tác phẩm luận đề. Chẳng hạn, như trong "Chiếc thuyền ngoài xa" Nguyễn Minh Châu đưa ra tình tiết vợ chồng ngoài làng chài thỏa thuận: khi nào người chồng tức giận muốn đánh vợ thì hãy đưa vợ lên bờ đánh chứ không đánh trên thuyền để các con khỏi nhìn thấy...
     
Thah
Đăng nhập để trả lời
0
vậy xin hỏi Thanh Công, Thỏ nếu phân tích như vậy đã chặt chẽ chưa, có chỗ nào còn sai sót và cần bổ sung thêm chỗ nào không? 



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI TIM HOÀN HẢO
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đám đông đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:
       - Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
      - Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.         
        Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh...
suy nghĩ cảm xúc của bạn khi đọc câu chuyện đầy xúc động trên






TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện làm mình nhớ đến câu nói của Phật "Đời là bễ khổ". Ngắt ra hay đắp vào đều làm trái tim rĩ máu và đau đớn.

Làm người thật khó, như chàng trai vói trái tim không xức mẻ, anh ta sẽ không cảm nhận được gì từ cuộc sống, không thương yêu, không chia xẻ nhưng chắc chắn là anh ta sẽ không đau khổ. Có mấy ai làm được như anh, có mấy ai muốn được như anh.

Con người thích được nếm trãi, thích được hoàn thiện mình thành một người tôt hơn bằng cách yêu thương nhiều hơn và giống như hình tượng rong câu chuyện ngắt một phần trái tim mình để cho người. Dùng hình tượng ngắt một phần, tác giả đã nói lên quan niệm của tác giả về tình yêu cho và nhận và luôn luôn có kèm theo đau đớn.

Mình không thích lối tượng hình về tinh yêu đó của tác giả, "ngắt một mảnh tim để cho đi", tình yêu đâu phải lúc nào cũng phải bị đau một tí. Mặc dầu hình tượng của tác giả làm cho người đọc cảm thấy xúc cảm nhiều hơn. Theo mình tình yêu không phải lúc nào cũng là mất mát, là trao đổi, mình không đồng ý với lối ẩn dụ quá cụ thể của tác giả.[8|]

Đăng nhập để trả lời
0
     Đúng là trái tim chàng trai đẹp về hình thức (nguyên vẹn, viên mãn). Nhưng nó chỉ để ngắm nhìn chứ không có ích gì cho đời. Bởi thế, nó chỉ có phần xác mà không có phần hồn. Điều quan trọng của trái tim là tình cảm sâu rộng, lòng nhân ái bao la... Cách dùng hình ảnh ẩn dụ của Thỏ Hồng, theo tôi rất sâu sắc. Đọc mẫu chuyện này, tôi lại nhớ đến trái tim Đan kô-người đã dùng trái tim mình làm ngọn đuốc cho dân làng vượt qua rừng sâu, đêm tối. Trái tim chàng bị đốt cháy nhưng nó vẫn sống mãi trong trái tim dân làng và triệu triệu thế hệ bạn đọc trên thế giới.
 
Thah
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-10-05 05:25:19Leo*>
Trái Tim Hoàn Hảo - Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu
VietCatholic News (17 Jun 2009 00:31)
LỄ THÁNH TÂM CHÚA GIÊSU

Trái Tim Hoàn Hảo

Hôm nay chúng ta cùng với Giáo hội tôn kính Trái tim Chúa Giêsu. Nói như vậy, không hiểu theo nghĩa là tôn kính một phần cơ thể của Ngài, cũng không phải là tôn kính một di vật của Ngài cho dù di vật đó quý giá bao nhiêu đi nữa. Trái tim là biểu tượng của tình yêu, cho nên tôn kính Trái tim Chúa là tôn kính Tình yêu của Ngài. Kính nhớ trái tim Chúa là kính nhớ tình yêu của Ngài. Đền đáp trái tim Chúa là đền đáp tình yêu của Ngài đã dành cho chúng ta.

Vậy, tình yêu đó như thế nào? Thưa, đó là một tình yêu tự hiến, một tình yêu dám chết vì yêu, một tình yêu trao ban trọn vẹn đến nỗi dốc cạn đến giọt máu cuối cùng cho người mình yêu. Yêu là tự hiến, yêu là cho đi đến nỗi quên cả chính mình. Tình yêu có sức mạnh đến nỗi khiến người ta dám mang thương đau vì người mình yêu. Tình yêu sẽ giúp người ta vượt lên mọi khó khăn, mọi ngăn trở để thể hiện tình thương mến dành cho nhau. Thế nên, cha ông ta mới nòi rằng:

“Yêu nhau tam núi núi cũng trèo

Thất bát sông cũng lội

Thập cửu đèo cũng qua”.

Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: “Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi”. Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp trám vào thay thế. Chàng trai cười nói:

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

- Mỗi vết sẹo trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè. . . Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn khi đón nhận lại từ tôi, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái của tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầu khoảng trống mà tôi luôn chời đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Giọt nước mắt từ trài tim tuôn trào khiến anh đáng yêu hơn. Giọt nước mắt sót xa vì quá khứ thiếu sự trao ban cho tha nhân. Anh cần phải làm điều gì đó để minh đẹp tươi hơn. Anh bước tới. Anh vội xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ đã chảy trong tim anh. ..

Vâng, một trái tim đẹp là một trái tim biết trao ban, luôn rộng mở cho tha nhân. Một trái tim hoàn hảo là một trái tim có ích cho tha nhân. Một trái tim biết dành cho tha nhân những ngĩa cử yêu thương và phục vụ thì luôn rạng ngời và hấp dẫn giữa anh em. Hôm nay chúng ta chiêm ngắm một trái tim đã bị đâm thâu đến nỗi không còn khả năng giữ lại một giọt máu để nuôi dưỡng sự sống cho mình. Trái tim đó đã tan nát bởi tình yêu với nhân loại. Nhưng, chính từ trái tim đó, mà con người nhận được lòng yêu thương vô bờ bến của Thiên Chúa. Ngài đã dùng máu của mình để xoá bỏ mọi ngăn cách giữa Thiên Chúa với con người. Ngài đã dùng cái chết của mình để minh chứng cho tình yêu bất diệt và trung tín cho đến cùng. Vì Ngài là tình yêu. Tình yêu của Ngài cao đẹp bởi sự dâng hiến đến quên cả tình mạng vì người mình yêu. Cuộc đời Ngài dành cho con người, tận hiến và hy sinh cho hạnh phúc con người. Thế nên, tình yêu của Ngài đã trở thành khuôn mẫu cho mọi tình yêu trên trái đất.

Mỗi khi tôn kính Trái tim Chúa Giêsu, chúng ta cũng được mời gọi noi gương yêu thương của Ngài để sống cho anh em. Trên Thập giá, Chúa Giêsu đã chứng tỏ tình yêu thương của mình dành hết cho mọi người. Từ những người thân yêu đến xa lạ. Từ những kẻ cảm thông với cuộc khổ nạn của Chúa cho đến kẻ hành hình Chúa. Dầu là ai, Ngài vẫn yêu, và yêu họ cho đến cùng.

Xin Chúa cho mỗi người chúng ta khi nhận ra tình yêu của Chúa luôn bao phủ trong cuộc đời chúng ta, thì cũng biết trao ban tình yêu của mình cho anh chị em mình xung quanh. Amen
Lm Jos Tạ Duy Tuyền
 

Mọi người cứ tự nhiên. Leo kèm thêm mấy câu này nữa rồi mội người tự nhiên thuởng thức nhé.
 
Tình yêu nâng  cao con người thoát khỏi sự tầm thường
 Pascal
 
Chân lý cuốicùng của cuộc đời này là tình yêu có nghĩa là sống và sốngcó nghĩa là yêu
Voltaire
 
Sự đau khổ làm cho tâm hồn thêm nhẹ nhàng và thanh cao – Lamartin
 
Ai khổ vì yêu thì hãy yêu hơn nữa. Chết vì yêu là sống trong tình yêu – Victo HuyGo
 
Yêu vì mục đích được yêu là con người, nhưng yêu vì mục đích yêu là thiên thần – Lamartin.
 
Hạnh Phúc lớn nhatá trên đời này là tin rằng mình được yêu – Victo HuyGo
 
.Không có gì cao thượng hơn tình yêu nằm trong những trái tim trong sáng - Ngạn Ngữ Pháp
 
Yêu là tin vào những điều không thể có.
 M. Gorky
 
Tình yêu là thông điệp của thiên thần gửi các vì tinh tú.
 Hugo
 
* Hãy để cho những người chết đi tìm sự bất tử nơi danh vọng và những người sống tìm sự bất tử nơi tình yêu.
 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
 
. Không có tình yêu vĩnh cữu, chỉ có những giây phút vĩnh cữu của tình yêu.
Có thể ăn nữa bữa, ngủ nữa đêm,nhưng không thể đi nữa đường chân lý, yêu bằng nữa trái tim.
Ư. Goethe.
 
Đây là tư liệu để tham khảo viết văn chứ ko phải là một bài bình luận. Nếu một bài bình luận phải đầy đủ các bước như Thỏ đã học. Muốn viết bài bình luận hay thì phải đặt câu hỏi cho các "đề tài " đó. Cái này gọi là outline. Phải biết dẫn dắt từ trực tiếp đến gián tiếp.
Các câu hỏi nên đặt ra trong bất cứ một bài viết luận là :
Trước tiên cứ bê tác giả vào bàn.rồi :
1. Hãy xác định bố cục của tác phẩm và đặt "topic
 cho từng phần theo suy nghĩ  của bạn.
2. Tìm những chi tiết, hình ảnh làm bật lên chủ đề chính. Đưa dẫn chứng và bình luận, ( thêm mắm muối gì tùy )
3. Đưa nguyên nhân dẫn đến ( hoàn cảnh chẳng hạn )
4. Phân tích giá trị nghệ thuật của các cách  Mở, Phá và Kết.và phân tích cái nhìn, thái độ của tác giả với nhân vật trong tác phẩm
5. Suy nghĩ của bản thân về tác phẩm và cuộc sống đời thuờng.
 

Nếu không đủ các bước trên thì "hỏng". Rớt !  Viết một bài văn đúng nghĩa "đi học" nó không giống như chúng ta "bép xép" ở nơi đây. Thỏ thu nhặt thông tin ở đây mà tự đúc kết cho mình một outline (dàn ý). Phải có một thói quen viết outline ra giấy, ta sẽ thấy được mình sai ở đâu, thiếu ở đâu (giống như đi "bắt bí" người khác dzị , kinh nghiệm "xương máu" của tỷ nhá cưng. [;)]). 
 
 
 
Cái gì xuất phát từ trái tim thì sẽ đi đến trái tim
G. Piet – Pháp
Leo*
Đăng nhập để trả lời
0
cảm ơn tỷ tỷ đã giúp đỡ, bài này rất quan trọng với muội, nếu làm bài này tốt muội sẽ được đi thi. Cảm ơn sự nhiệt tình của mọi người nha
[:)]



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Mẹ lạnh lắm phải không?
 Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.

Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc.
 suy nghĩ của bạn về câu chuyện đầy cảm động trên
[/align]



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
Có đôi khi ta bước qua những mảnh đời bất hạnh mà không hề để ý. Câu chuyện này sẽ ko cảm động nếu nhưng đứa con không còn sống, mà nó chỉ là một câu chuyện buồn thảm về số phận con người, chỉ có sự chê trách. Nó cũng sẽ không cảm động đến thế nếu như người phụ nữ kia đến sớm hơn và cứu được người mẹ. Câu chuyện này làm sweet nhớ đến một câu chuyện khác: người mẹ đã dùng máu mình để cho đứa con ko bị chết khát. (Đây là một câu chuyện có thật và có kết thúc có hậu.)
Ở đây, theo sweet, câu chuyện cảm động không phải là người mẹ cởi áo cho đứa con hay đứa con cởi áo ra trao cho mẹ trong ngày đông giá rét. Vấn đề ở câu hỏi: "Mẹ lạnh lắm phải không?" Đứa con cảm nhận được tình yêu thương của người mẹ, điều mà không nhiều đứa con ngộ ra được. Nhưng câu hỏi này, người mẹ có thể sẽ đáp lại rằng "Không. Bởi vì đứa con của mẹ vẫn còn sống. Đó là nguồn ấm nhất tuyệt nhất mẹ có!"
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ
Ðể đọc lên cho nước mắt trào rơi
Vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời
Thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ.

Những kỷ niệm xa xưa còn lưu dấu
Chiếc nôi êm tôi ngủ mẹ ngồi đưa
Hồn ca dao phảng phất giấc ban trưa
Mẹ tôi đã ru tôi vào sông núi.


 
Nay dâng mẹ mấy vần thơ sầu muộn
Mẹ đi rồi ... kỷ niệm vẫn trong con
Trên thiên đàng con biết chắc mẹ còn
Theo sát bước chân con nơi trần thế.

 
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ luôn ở đó.
Con cảm ơn mẹ... mẹ là người bạn đầu tiên của con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã hát cho con nghe thủa con còn trong bụng mẹ.
Con cảm ơn mẹ... vì bài hát sinh nhật mẹ hát tặng con, dẫu con bối rối không hiểu sao nước mắt mẹ tuôn rơi khi mẹ hát.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn ôm chặt con, chúc con ngủ thật ngon.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cho con uống dòng sữa ngọt ngào nhất thế giới.
Con cảm ơn mẹ... vì tình yêu trọn vẹn và tinh khiết mà con sẽ không bao giờ nhận được từ ai khác.
Con cảm ơn mẹ... mẹ ru con ngủ bằng những câu chuyện cổ tích hàng đêm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ kể con nghe truyền thuyết chị Hằng, chú Cuội ở trên cung trăng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã nhằn chuối mớm cho con ăn và nói: "Măm măm...", rồi dỗ dành: "Ngon không?"
Con cảm ơn mẹ... dẫu bận rộn, mẹ vẫn dành thời gian để chơi với con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con được tự tắm một mình, con thích lắm. (Với điều kiện mẹ phải luôn ở bên ngó chừng).
Con cảm ơn mẹ... mẹ không bao giờ để dầu gội đầu rơi vào mắt con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã cắt móng tay cho con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy cho con cách dùng thìa và không rầy la khi con làm bẩn sàn.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã thêu tên con lên chiếc áo đến trường.
Con cảm ơn mẹ... mẹ mua cho con chiếc cặp sách mới tinh.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó khi lần đầu tiên trên biển, con bơi.
Con cảm ơn mẹ... mẹ bỏ việc để cùng con đi học buổi đầu tiên.
Con cảm ơn mẹ... vì mẹ đã ở đó, nhất quyết bảo rằng con đẹp đẽ biết bao dẫu rằng trong xã hội này con chẳng bằng ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dẫn dắt con nhìn ra thế giới, ngay cả khi mắt con nhắm.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã dạy con bài học về lòng dũng cảm và không cần phải núp bóng bất cứ ai.
Con cảm ơn mẹ... mẹ cho phép con phát huy mọi tiềm năng có trong con.
Con cảm ơn mẹ... mẹ dạy con học cách mỉm cười khi thất bại.
Con cảm ơn mẹ... mẹ giúp con nhận ra rằng biết tha thứ là vô cùng quan trọng.
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã làm con hiểu được không phải lúc nào nước mắt cũng là hiện thân của sự mềm yếu.
Con cảm ơn mẹ... mẹ luôn bắt con phải nhớ nói lời "Cảm ơn", "Xin lỗi".
Con cảm ơn mẹ... mẹ đã không ngừng nhắc nhở

Bình yên là gì mà ai cũng thích thế
Bình yên là gì mà ai cũng mong muốn có
Bình yên là gì mà ai cũng muốn san sẻ cho nhau
Bình yên là gì mà nhiều lúc khó kiếm tìm
và...bước chậm lại một chút,ngắm nhìn,mỉm cười,đó có lẽ là Bình yên với ta
Đăng nhập để trả lời
0
viết trên cát và đá [/align]
Hai ngưởi đi trên con đường vắng vẻ. Đến một đoạn, họ có cuộc tranh luận khá gay gắt và một người đã không kiềm chế được giơ tay tát vào mặt bạn mình. Người kia bị đau nhưng không hề nói một lời. Anh viết trên cát: "Hôm nay, người bạn thân nhất của tôi đã tát vào mặt tôi".

Họ tiếp tục đi, đến một con sông họ dừng lại và tắm ở đấy. Anh bạn kia không may bị vọp bẻ và suýt chết đuối, may mà được người bạn cứu. Khi hết hoảng sợ, anh viết lên đá: "Hôm nay, người bạn thân nhất đã cứu sống tôi".

Anh bạn kia ngạc nhiên hỏi : "Tại sao khi tôi đánh anh, anh viết lên cát, còn bây giờ anh lại viết trên đá?".

Mỉm cười, anh trả lời: "Khi một người bạn làm chúng ta đau, chúng tay hãy viết điều gì đó trên cát, gió sẽ thổi bay chúng đi cùng sự tha thứ... Và khi có điều gì đó to lớn xảy ra, chúng ta nên khắc nó trên đá như khắc sâu vào ký ức của trái tim, nơi không ngọn gió nào có thể xóa nhòa được..."

Hãy học cách viết trên cát và đá... [/align]



TRƯỜNG SA VÀ HOÀNG SA_ MẢNH ĐẤT MÁU THỊT CỦA VIỆT NAM
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-02 13:50:30sweet>
Bạn đã có bao nhiêu lần dươc viết trên cát và khắc trên đá ?
Bạn hoang lac thân mến! Mong bạn lần sau đăng bài có thể viết dấu đầy đủ. Theo sweet biết, dù máy bạn ko có bảng mã t. Việt, thì khi đăng bài trên TQ vẫn gõ dấu được.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»