Trích đoạn: dohop
Bài thơ tự do con dành cho Bố
Bố ơi!
Hôm nay con tập làm thơ
Thơ tự do như Bố hay làm.
Con bắt chước Bố, đôi mắt đăm chiêu
Bàn tay cầm bút chì nhưng lòng bàn tay đỡ trán
Thỉnh thoảng con thấy nụ cười
Trong ánh mắt của Bố
Nụ cười non trẻ và tinh nghịch
Nhưng rồi mắt bố chợt buồn
Đôi mắt như đang đọng nước mắt
Bố ngồi thật lâu, đầu cúi gầm vào trang giấy, không viết được chữ nào!
Hai bàn tay Bố cùng đỡ vầng trán cao
Và những ngón tay dài
đan trong lọn tóc hai màu đen trắng.
Bố chợt bật dậy, “Con ở nhà, bố đi shop tí xíu!”
Rồi Bố quay về với cây kem ngon và
Thỏi sô-cô-la thật quyến rũ
Bố trao cho con và nói “Ăn đi con!”
Thuở nhỏ Bố thèm sô-cô-la lắm
Nhưng bố gần như chỉ được nhìn
Rất hiếm khi được cắn một miếng nhỏ!
Con không thích ngọt
Nhưng con thích nhìn ánh mắt trẻ thơ của Bố
Nhìn con ăn kem và kẹo sô-cô-la
Bố không ăn ngọt được
Vì lượng đường trong máu của Bố đã cao
Bố hay nhắc đến những chiếc bánh in trắng
Chiếc bánh in nhà nghèo, được gói trong giấy hồng
Loại bánh rẻ nhất mà Bố có thể mua được
Với đồng tiền cắc một đồng.
Đồng bạc nhỏ nhất của thuở ấu thơ của Bố.
Nay con hay thấy những chiếc bánh in trắng nhân đậu xanh và khoai môn
Những chiếc bánh thơm tho mà bố chỉ thỉnh thoảng ăn một góc nhỏ
Con thấy được tuổi trẻ của Bố khi nhìn Bố ăn góc bánh in bé xíu
Con nghe được tiếng trẻ thơ vui đùa qua ánh mắt của bố
Ngón tay của Bố như đang mân mê cây sáo trúc mà Bố tự làm
Ngón tay của Bố như đang gắn cây gai xương rồng nhỏ và ngọn cỏ lau
Ngón tay xinh đẹp của Bố như đang phóng “phi tiêu” cỏ lau vào bức màn vải của ông bà Nội.
Bố uống tách nước trà và “khà” một tiếng khoan khoái.
Chắc là Bố nhớ đến ông Nội
Hai bố con mình đi thăm ông Nội.
Con lại thấy Bố như đứa trẻ thơ
Ngoan ngoãn ngồi nghe ông Nội kể chuyện cũ
Những câu chuyện mà con đã thuộc làu làu
Những câu chuyện về miền Bắc Việt Nam
Của Hà Nội ba mươi sáu phố phường
Và hai bố con mình chợt đồng cảm
Bố chưa biết Hà Nội
Con chưa biết Việt Nam!
Hình như tóc của Bố đã bạc thêm
Hình như lưng của Bố đã khòm nhiều
Con hay nhắc Bố đứng thẳng lưng
…Nhưng con vẫn cao hơn Bố
Con phải tránh đi guốc cao khi đi chơi với Bố.
Bố lại thích con đi đôi guốc đen sơn mài
Có hình ảnh quê hương mà bố đã cặm cụi tô, vẽ
Hình ảnh mái nhà tranh, chiếc ghe nhỏ và hoa phượng đỏ
Bố lại có dịp nói về mái trường tuổi nhỏ của Bố
Về tuổi thơ của Bố, về chiến tranh và những mất mát trong đời Bố
Bố lại khuyên con yêu quý tự do.
Bài thơ “tự do” này con gái dành cho Bố đó!
dohop, Nam Bán Cầu 27/9/2010
chào Dohop, bài thơ rất hồn nhiên như ngọn lúa đùa cùng gió...cám ơn Đohop đã chia sẻ

