Chiều nay TP HCM cũng mưa như ngày hôm qua, cơn mưa hôm nay có vẻ lâu hơn và lớn hơn thì phải, khi chúng tôi chợt mở mắt bởi một tiếng sấm thật lớn . Nhà bên cạnh đang thi công xây nhà, đang trong giai đoạn nhồi cọc làm nền móng .
Thỉnh thoảng máy nhồi cọc làm ầm ĩ cả không gian và làm rung cả hai khối nhà bên cạnh.
Hình như độ lún cũng làm ảnh hưởng tới kết cấu của ngôi nhà chúng tôi, chưa thấy rõ độ nứt , nhưng những cánh cửa có độ chênh lệch, khó mà đóng cửa vào cho khớp như trước.
Chị giúp việc hôm nay xin nghỉ tới thứ hai tuần sau. Thế thì mẹ và tôi sẽ vất vả hơn chút cho một ngày loanh quanh với bếp núc, chút nữa tôi sẽ chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà. Thế cũng là hay, bởi cũng lâu lắm rồi, tôi mới có dịp để mà nấu nướng.
Ngày mai tôi đi làm, chỉ lo ở nhà mẹ nấu nướng cháy thôi, cũng vì mẹ hay để quên , nấu toàn cháy nên tôi mới cần tới chị giúp việc hỗ trợ cơm nước. Mới đây thôi mẹ tôi đun ấm nước thế nào mà cháy cả ấm nước bằng nhôm , tôi dặn mẹ cẩn thận, cứ để chị giúp việc làm . Mẹ bảo ừ, để mẹ cẩn thận hơn , không để lửa nhỏ nữa , mẹ hay để thế rồi lên lầu đọc báo, xong rồi ngủ một giấc, xuống là gì cũng thành than, may mà không cháy cả bếp .
Hồi tôi chưa về làm dâu, mẹ thường xuyên hơn như thế , có lần cháy bếp rồi, may mà dập lửa kịp thời . Cũng chẳng trách được , người lớn tuổi thường hay quên thế .
Mẹ chồng tôi rất dễ chịu và tùy con cái, đôi khi nhắc nhở vài điều rồi thôi, nói thẳng ra là mẹ chiều con, chiều cháu.
Tôi suốt ngày thơ văn, mẹ động viên và bảo tôi cứ viết, khi in ra mẹ đòi xem trước tiên , nhưng khổ nỗi, đọc chút là mẹ lại lăn ra ngủ , tôi cứ mỉm cười vì cách mà mẹ thể hiện. Mấy bác hàng xóm bảo, mẹ mày vô tư nhỉ, suốt ngày đi chơi, rồi thể thao....tôi cười và bảo, mẹ cháu lớn tuổi rồi, thì cũng nên như thế đi đây đi đó cho vui, cho tinh thần thoải mái.
Dạo này thấy mẹ ít thể thao hơn, chứ sáng nào, chiều nào mẹ cũng đi ra ngoài sân bãi cùng các bác tập thể thao, tập thành đội rồi đi thi nữa đấy.
Thấy mẹ vui và mạnh khoẻ là chúng tôi mừng, còn ba tôi đã ngoài 80 , ba ít đi ra ngoài hơn, vì chân ba yếu , đi khó khăn. Ba thường văn thơ, đọc báo, ngủ và xem ti vi. Ba mê nhất là bóng đá. Buồn cười khi hai ông cháu cứ giành nhau xem kênh truyền hình. Có hai ti vi nhưng mà bé cứ giành với ông và ngược lại, đôi khi thấy tức cười, đơn giản vì ti vi để phòng ngoài thì không mát mẻ bằng .
Thỉnh thoảng chàng yêu dấu của tôi thì đi thể thao và thiền định tại chùa. Mỗi khi thiền về anh cứ cười toe toét , trước khi đi còn nháy mắt bảo anh đi nghen.! ...Anh nhớ về ăn cơm sớm đấy, cả nhà đợi !
Một ngày với những sự kiện, một khung cảnh nho nhỏ của một gia đình ba thế hệ , tại TPHCM.
MT
Thỉnh thoảng máy nhồi cọc làm ầm ĩ cả không gian và làm rung cả hai khối nhà bên cạnh.
Hình như độ lún cũng làm ảnh hưởng tới kết cấu của ngôi nhà chúng tôi, chưa thấy rõ độ nứt , nhưng những cánh cửa có độ chênh lệch, khó mà đóng cửa vào cho khớp như trước.
Chị giúp việc hôm nay xin nghỉ tới thứ hai tuần sau. Thế thì mẹ và tôi sẽ vất vả hơn chút cho một ngày loanh quanh với bếp núc, chút nữa tôi sẽ chuẩn bị bữa cơm cho cả nhà. Thế cũng là hay, bởi cũng lâu lắm rồi, tôi mới có dịp để mà nấu nướng.
Ngày mai tôi đi làm, chỉ lo ở nhà mẹ nấu nướng cháy thôi, cũng vì mẹ hay để quên , nấu toàn cháy nên tôi mới cần tới chị giúp việc hỗ trợ cơm nước. Mới đây thôi mẹ tôi đun ấm nước thế nào mà cháy cả ấm nước bằng nhôm , tôi dặn mẹ cẩn thận, cứ để chị giúp việc làm . Mẹ bảo ừ, để mẹ cẩn thận hơn , không để lửa nhỏ nữa , mẹ hay để thế rồi lên lầu đọc báo, xong rồi ngủ một giấc, xuống là gì cũng thành than, may mà không cháy cả bếp .
Hồi tôi chưa về làm dâu, mẹ thường xuyên hơn như thế , có lần cháy bếp rồi, may mà dập lửa kịp thời . Cũng chẳng trách được , người lớn tuổi thường hay quên thế .
Mẹ chồng tôi rất dễ chịu và tùy con cái, đôi khi nhắc nhở vài điều rồi thôi, nói thẳng ra là mẹ chiều con, chiều cháu.
Tôi suốt ngày thơ văn, mẹ động viên và bảo tôi cứ viết, khi in ra mẹ đòi xem trước tiên , nhưng khổ nỗi, đọc chút là mẹ lại lăn ra ngủ , tôi cứ mỉm cười vì cách mà mẹ thể hiện. Mấy bác hàng xóm bảo, mẹ mày vô tư nhỉ, suốt ngày đi chơi, rồi thể thao....tôi cười và bảo, mẹ cháu lớn tuổi rồi, thì cũng nên như thế đi đây đi đó cho vui, cho tinh thần thoải mái.
Dạo này thấy mẹ ít thể thao hơn, chứ sáng nào, chiều nào mẹ cũng đi ra ngoài sân bãi cùng các bác tập thể thao, tập thành đội rồi đi thi nữa đấy.
Thấy mẹ vui và mạnh khoẻ là chúng tôi mừng, còn ba tôi đã ngoài 80 , ba ít đi ra ngoài hơn, vì chân ba yếu , đi khó khăn. Ba thường văn thơ, đọc báo, ngủ và xem ti vi. Ba mê nhất là bóng đá. Buồn cười khi hai ông cháu cứ giành nhau xem kênh truyền hình. Có hai ti vi nhưng mà bé cứ giành với ông và ngược lại, đôi khi thấy tức cười, đơn giản vì ti vi để phòng ngoài thì không mát mẻ bằng .
Thỉnh thoảng chàng yêu dấu của tôi thì đi thể thao và thiền định tại chùa. Mỗi khi thiền về anh cứ cười toe toét , trước khi đi còn nháy mắt bảo anh đi nghen.! ...Anh nhớ về ăn cơm sớm đấy, cả nhà đợi !
Một ngày với những sự kiện, một khung cảnh nho nhỏ của một gia đình ba thế hệ , tại TPHCM.
MT
Nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc, bạn sẽ là người hạnh phúc.
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Chị tạm dừng bút nhé, hẹn gặp lại em.
nhé. ![[;)]](/images/smiley/s4.gif)