Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Riêng Một góc trời . . .

396 trả lời, 50.002 lượt xem — Trang 3 / 14
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Địa chỉ
 
Lều cỏ gần thác Cam Ly
Rẽ về tay phải cứ đi thẳng đường
Dã Quỳ rẽ lối dẫn đường

Vòng quanh leo tít đá nhường cho đi


Bao giờ gặp dậu Tường Vi

Cổng chào đón khách chính là lều thơ

Sương mù lất phấp như mơ

Quanh năm suốt tháng che mờ lều tranh


Tiểu nữ là một chủ nhân

Giống Chung Vô Diệm mưòi phần đó nhe

Chỉ vì duyên nợ văn thơ

Dựng lều trên núi bình thơ quên đời


Rộng lòng chiếu cố kính mời

Rượu cần luôn sẵn đón người khách du
 
T.T.K.2.5.2009
 
 
 
Lời mời tha thiết quá người ơi
Lặn lội đường xa tôi tới nơi
Biết rằng chốn cũ còn ai đợi
Hay bóng người xưa đã khuất rồi?
Chiều tàn tôi đứng dưới chân đồi
Trước cổng nhà ai,dã quỳ rơi
Người đi biết có quay trở lại
Sau dậu Tường Vi khúc khích cười?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Chị hằng tưới sáng xuống tầng không
Uống rượu nhìn trăng thấy đắng lòng
Rót…rót tràn ly đầu còn tỉnh
Một mình đứng lặng giữa mênh mông

T.T.K.2.5.2009



Buồn lắm Thanh Khiết ơi
Những vì sao trên trời
Có như mình không nhỉ
Vì sao nào lẻ loi?
Sao nào biết uống rượu?
Sao nào biết sầu đời?
Sao có bao giờ khóc?
Sao có bao giờ cười?
Mà sao người trái đất
Cứ đong hoài lệ rơi?
 
Ước gì như sao nhỉ
Bên nhau mình rong chơi
Ánh sáng tình bạn hữu
Chiếu vọng về muôn nơi...!
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: dongthanhtruc


quote:

Chị hằng tưới sáng xuống tầng không
Uống rượu nhìn trăng thấy đắng lòng
Rót…rót tràn ly đầu còn tỉnh
Một mình đứng lặng giữa mênh mông

T.T.K.2.5.2009



Buồn lắm Thanh Khiết ơi
Những vì sao trên trời
Có như mình không nhỉ
Vì sao nào lẻ loi?
Sao nào biết uống rượu?
Sao nào biết sầu đời?
Sao có bao giờ khóc?
Sao có bao giờ cười?
Mà sao người trái đất
Cứ đong hoài lệ rơi?
 
Ước gì như sao nhỉ
Bên nhau mình rong chơi
Ánh sáng tình bạn hữu
Chiếu vọng về muôn nơi...!



 
Tình bạn

Trên trời chỉ có một vì sao
Niềm vui lấp lánh giữa trời cao
Một mình song bước cùng trăng sáng
Sóng lòng lay động chút lao xao

Trăng – Sao , tình bạn đẹp biết bao
Ngàn năm xa cách vẫn ngọt ngào
Ngân hà chia cắt đôi bờ ấy
Vạn kiếp muôn đời có trước – sau

T.T.K. 4.5.2008
 

 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Đừng nói chi ngàn năm xa cách
Chỉ mấy ngày thôi đã nhạt phai
Vẫn biết lẽ đời là dâu bể
Mà buồn,buồn lắm,tôi trách ai?
 
 
 
 
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: dongthanhtruc

......Vẫn biết lẽ đời là dâu bể
Mà buồn,buồn lắm,tôi trách ai?



 
Trách
 
Một nỗi buồn vô cớ mãi vương quanh
Cho niềm vui bất chợt đến chẳng thành
Không có mưa đất bạc màu chai rạn
Chưa đến múa quả ngọt vẫn còn xanh
 
Trách trời xa hay trách quả trách cành
Trách chim non chẳng ríu rít tiếng oanh
Hay trách mình để lòng vơi vọng khát
Cho nỗi buồn vô cớ đến mông mênh
 
T.T.K.7.4.2009
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Trích đoạn: dongthanhtruc

......Vẫn biết lẽ đời là dâu bể
Mà buồn,buồn lắm,tôi trách ai?




Trách
 
Một nỗi buồn vô cớ mãi vương quanh
Cho niềm vui bất chợt đến chẳng thành
Không có mưa đất bạc màu chai rạn
Chưa đến mùa quả ngọt vẫn còn xanh
 
Trách trời xa hay trách quả trách cành
Trách chim non chẳng ríu rít tiếng oanh
Hay trách mình để lòng vơi vọng khát
Cho nỗi buồn vô cớ đến mông mênh
 
T.T.K.7.4.2009
 
 

 
 
CHÚT RIÊNG
 
 
Nào biết từ đâu
Nhưng nỗi buồn bỗng dưng rất thật
Có lẽ nào hồn thi nhân chất ngất
Những ưu tư trĩu nặng cả bờ vai
Vẫn cô đơn qua những tháng ngày dài
Vẫn tiếc nuối từng phút giây ngắn ngủi
Đời trôi qua như một làn gió thổi
Có níu được đâu
Chẳng biết sao mình cứ mãi u sầu
Cứ nhỏ nhen,cứ ôm hoài mộng tưởng
Muốn ôm trọn,muốn của riêng mình mãi
Cả hương hoa,sông,núi,cả vầng trăng
Cả không gian,cả muôn thuở thời gian
Cả tình yêu,và bóng hình ai nữa...
 
Niềm yêu đương như thể là ngọn lửa
Và nỗi buồn là làn khói bốc lên
Là gì đây,nào ai biết gọi tên
Nhưng xin hiểu,đừng trách tôi người nhé!
 
 
 
Chỉ là thơ thôi,DTT viết mấy dòng theo tâm sự lòng mình, gửi TTK đọc cho vui chứ không có ý gì đặc biệt đâu.Thơ là nơi trãi lòng mà.[:)]
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-13 18:12:04dongthanhtruc>
CHIỀU TẮT
 
 
Anh buồn lắm,chiều nay anh muốn khóc
Em có nghĩ rằng anh yếu đuối không em?
Sao bao bất công,cay đắng cứ dập dồn
Lên đời anh,vai gầy không gánh nỗi?
 
Anh lê bước trên đường đời lầm lũi
Muốn tìm em nhưng không thể nữa rồi
Em giờ đây đang hạnh phúc bên người
Niềm hạnh phúc mà anh không với tới
 
Lòng tự ái như rào ngăn cản lối
Anh không đến tìm em xin ban chút tình thương
Em sống êm đềm nào biết đến gió sương
Anh không thể sưởi tim em bằng manh áo rách
 
Anh chỉ có tấm chân tình rất thật
Mà em chẳng nhận ra giữa vật chất tầm thường
Những lời yêu bóng bẩy với du dương
Anh chẳng rót vào tai em như mật ngọt
 
Em chỉ vui thôi,em đùa cợt
Buông những lời nơi chót lưỡi đầu môi
Chẳng trách em đâu cô bé ơi
Số anh vậy,chỉ ngậm ngùi phận mỏng
 
Anh không đến,chiều nay anh buồn lắm
Làm "anh trai" dự tiệc cưới sao đành
Anh ngồi khóc khi thuyền tình chìm đắm
Chiều hạ vàng nắng cũng tắt chông chênh
 
Vắng mình anh em có biết hay không?
Đôi mắt em có thoáng buồn tìm kiếm?
Tà áo cưới em có may màu tím
Như ngày xưa em đã nói cùng anh?
 
Anh mong rồi ngày tháng sẽ qua nhanh
Để tất cả sẽ chìm vào quên lãng
Hạnh phúc,khổ đau sẽ trở thành dĩ vãng
Cả anh - em rồi tan biến hư vô
 
Chiều hạ vàng ve khóc khúc âm u...?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
ANH GHÉT LẮM NHỮNG BÔNG HOA CỎ MAY
 
 
Anh ghét lắm những bông hoa cỏ may!
Anh đi ngang bỗng bám đầy quần áo
Áo mỏng manh mà hoa nào xuyên thấu
Để tim đau lời ân ái nhẹ nhàng
 
Anh,chàng thi sĩ lang thang
Đuổi bắt ánh chiều hồng trên đồng cỏ
Tình và sầu chưa một lần gõ cửa
Mắt trong veo,hơi thở nhịp mơ màng
 
Rồi từ đâu em mang đến ngỡ ngàng
Mềm mại,êm đềm mà vô vàn đau đớn
Anh nằm yên giữa hoàng hôn gió gợn
Nếm yêu đương và nếm cả đắng cay
 
Hoa cỏ may!
Hoa cỏ may!
Biết ghét em hay yêu em đây
Em cắt mất hồn anh thành hai nửa
Nửa vướng hoa tình,nửa mây bay...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
VỘI VÃ
 
Vội vã chi vội vã
Để rồi ta mãi xa
Tình nồng ơi mới đó
Mà giờ đây đã là...
 
Anh uống hoài chén mộng
Tưởng em còn đâu đây
Mà đời sao nghiệt ngã
Chỉ là trong cơn say...
 
Gặp nhau chiều mưa bay
Anh run run vì lạnh
Mà lòng như lửa cháy
vì nụ hôn đầu tiên
 
Để giờ đây mây đen
Không còn bên anh nữa
Nắng Sài Gòn đổ lửa
Mà buốt lòng em ơi!
 
Một lần ta chung đôi
Rồi chia về hai lối
Em đi cùng người mới
Anh một mình đơn côi
 
Một lần ta chung đôi
Em vô tình sao thế
Anh giờ ngồi lặng lẽ
Đếm giọt thời gian rơi
 
Tuổi đời sao nhanh trôi
Anh đâu còn trẻ nữa
Để mộng mơ lần nữa
Anh sợ tình yêu thôi
 
Vội vã chi vội vã
Vội đến rồi vội đi
Vội vã chi vội vã
Vội vã mà làm gì
 
Giết đời nhau dễ lắm
Anh chết rồi trong mộng
Trong mê đắm yêu đương
Một lần em mang đến
Vội vã và đau thương...!




"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
ANH KHÔNG CÒN NỮA
 
 
Đừng khóc em vì lẽ đời dâu bể
Ta yêu nhau mà nào biết ngày sau
Anh nào phải là vô tình như thế
Tình lỡ làng anh cũng biết đau
 
Có điều gì ẩn giấu trong tình ta em nhỉ
Mà giết chết rồi cả những tin yêu
Anh nhìn xuống trái tim mình máu rỉ
Xa nhau rồi,anh ngã giữa cô liêu
 
Đã khuya rồi.Giờ em ngủ chưa?
Không có anh em ơi em đừng khóc?
Anh chẳng thể trở về với cõi đời rất thật
Nhớ thương mà nào có khóc được đâu
 
Muốn vuốt tóc em
Muốn ôm em
Muốn nói cùng em
Ôi anh không thể
Muốn say
Muốn quên
Ôi anh không thể
 
Giờ anh chỉ là một làn sương
Bay miên man trong đêm trường lạnh lắm
Phía trên anh là một vầng trăng sáng
Ngang qua nhà em
 
Sớm mai ra khi mặt trời hiển hiện
Em ra sân nhớ bước đến bụi hồng
Giọt sương nhỏ là hồn anh đọng lại
Chút dư tình trong nắng mới mênh mông
Là hương nồng thơm mãi giữa hư không
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
THU TÌNH YÊU
 
 
Đã bao ngày ta quen biết nhau
Đường thu lá rụng đã bao lâu
Mà giờ gặp mặt sao yêu thế
Thu tự ngàn xưa vẫn vẹn màu
 
Vẫn hoa cúc vàng thơm lối nhỏ
Vẫn gió gió thu mềm thơm tóc êm
Chiều nghiêng nghiêng bóng hàng liễu rũ
Trăng vẫn lung linh sáng dịu hiền
 
Hai ta đi mãi trên lối quen
Chẳng nói một lời,chỉ lặng im
Mà sao nghe ấm từng hơi thở
Nghe rõ lời yêu hai trái tim
 
Không gian còn lại anh với em
Thời gian trôi lạc trong lãng quên
Thu của đất trời,thu vĩnh cửu
Từng hạt sương rơi,êm...êm...êm...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
LƠ LỬNG
 
 
Anh gặp em
Giữa những ngày trôi qua ảm đạm
Em ngồi bên kia dòng thời gian
Xõa mái tóc dài,dài lắm
 
Và em thả đi,nụ cười hồng trên mái tóc
Anh chạy theo
Và chợt nhiên anh ôm mặt khóc
Bởi em ơi
Đâu là thật?là mơ?
 
Anh gặp em giữa đời hư ảo
Niềm yêu đương - rồi biết gửi về đâu?
Những nụ cười ta trao gửi cho nhau
Anh sợ lắm rồi sẽ thành mây khói
 
Anh sợ lắm,những ngày vui ngắn ngủi
Sẽ qua nhanh khi gió gọi lưng trời
Và hoa dại chỉ còn màu tàn úa
Tiếng ve buồn lời tan tác,chia phôi
 
Khi một mình anh sợ lắm em ơi?
Anh cố dằn lòng mơ những điều tươi sắc
Mà hồn anh trăm sợi buồn giăng mắc
Bởi những điều rất thật vẫn lang thang
 
Anh muốn hỏi cơn mưa chiều vừa đổ miên man
Anh muốn hỏi những cành cây khô nhỏ
Hỏi trên cao cánh chim rừng về tổ:
"Trái tình nồng em treo ở nơi đâu?"
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
PHÚT CHẠNH LÒNG
 
 
Tình ơi,sao đến bên ta
Lại mang theo những xót xa ê chề
Tìm đâu cho thấy lối về
Ngày xưa trong sáng,say mê,yêu đời
 
Hôm nay sầu hận giăng trời
Bởi hồn xưa đã mất rồi còn đâu
Một lần đã nếm khổ đau
Thì niềm cay đắng ngày sau không mờ
 
Trách người sao lắm hững hờ
Tình yêu sao đến,ta chờ chi đâu
Trách đời,rồi lại trách nhau
Mà không nhận được một câu trả lời
 
Thời gian vẫn cứ đổi dời
Đành thôi nuốt đắng,gượng cười mà thôi
Kiếp mình như kiếp bèo trôi
Sóng dồn,gió dập tơi bời còn đâu...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
KHI XA EM
 
 
Anh muốn viết cho em đôi dòng thơ chan chứa
Khi hạ về rực đỏ những hàng cây
Chiều đơn lẻ một mình anh trên phố
Xào xạc lá rơi cho nỗi nhớ thêm đầy
 
Anh muốn gửi cho em trọn cả buổi chiều nay
Anh gửi cả những mây cùng với gió
Và anh gửi cả lòng mình trong đó
Để chốn quê xa em bớt nỗi cô đơn
 
Khi xa nhau em cố giấu mắt buồn
Anh cũng vậy ôm mối sầu lặng lẽ
Hai đứa mình cùng tỏ ra mạnh mẽ
Để khóc thật nhiều nước mắt nhỏ vào tim

Anh muốn nói với em ngàn tiếng nói yêu thương
Khi anh nhìn đôi chim đang ríu rít
Và ngẫn ngơ lòng anh thầm ước
Như đôi chim quên hết muộn phiền
Anh và em cùng tổ ấm thân quen
Mình sẽ sống những tháng ngày hạnh phúc
Dang cánh giữa trời ta chung sức
Cùng bay cao qua khắp mọi nẻo đường
 
Dù hôm nay mình hai đứa hai phương
Anh vẫn thấy thấp thoáng môi em cười đây đó
Anh vẫn thấy dáng hình em bé nhỏ
Thấy tình em trong gió trong trăng

Nghe tim em thổn thức giữa tim anh
 
Đêm
Đã khuya rồi anh vẫn thức băn khoăn
Để viết trọn bài thơ tình chan chứa
Để thì thầm cùng trăng qua khe cửa
Trăng là em và em cũng là trăng...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG NÓI ĐƯỢC
 
Chẳng một lời cho anh nói được
Tình yêu anh tha thiết đến chừng nào
Anh yêu em mà lòng anh giận dỗi
Bởi yêu nhiều mà biết nói làm sao
 
Tình chỉ dịu dàng như ánh trăng cao
Mà đốt cháy cả lòng anh nóng bỏng
Tình chỉ nhẹ nhàng như cơn gió lao xao
Mà bão tố đánh hồn anh đuối đắm
 
NT ơi NT
Em ác lắm!
Đốt lòng anh bằng ánh mắt dịu hiền
Đắm hồn anh bằng nét môi duyên
Và anh chết trước tâm hồn mỹ tuyệt
 
Em có biết tình yêu này tha thiết
Anh vẫn ngắm trăng đêm,vẫn hóng gió chiều
Mà chẳng nói lời yêu nào mảnh liệt
Bởi chân tình rộng lớn biết bao nhiêu...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
TÌNH LỠ
 
Tình lỡ làng rồi anh vẫn cứ yêu em
Dù em gian dối,dù em quên
Dù có lúc buồn anh đã khóc
Anh chẳng làm sao trái lời tim
 
Yêu em,yêu em và yêu em
Hạnh phúc - khổ đau!anh cuồng điên
Thấy em cười nói bên người mới
Chẳng còn chi nữa...Anh vẫn ghen
 
Nhiều lúc giận tình anh chợt nghĩ
Một ngày nào đó em nhận ra
Em đến bên anh,anh sẽ nói :
"Giả dối!Muộn rồi!Tình đã xa...!
 
Nhưng em ơi
Nếu cuộc đời ban cho anh ngày tuyệt vời ấy
Anh sẽ gục đầu cảm tạ mãi không thôi
Hồn héo úa sẽ thay màu áo mới
Ôm em trong lòng,anh hôn lên đôi môi
 
Trời ơi !
Tình là gì kia chứ
Mà tôi đớn đau khô héo cả tâm hồn
Tình !
Ôi là gì kia chứ
Yêu một lần để trọn kiếp cô đơn...
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0


KHÔNG NÓI ĐƯỢC
 
Chẳng một lời cho anh nói được
Tình yêu anh tha thiết đến chừng nào
Anh yêu em mà lòng anh giận dỗi
Bởi yêu nhiều mà biết nói làm sao
 
Tình chỉ dịu dàng như ánh trăng cao
Mà đốt cháy cả lòng anh nóng bỏng
Tình chỉ nhẹ nhàng như cơn gió lao xao
Mà bão tố đánh hồn anh đuối đắm
 
NT ơi NT
Em ác lắm!
Đốt lòng anh bằng ánh mắt dịu hiền
Đắm hồn anh bằng nét môi duyên
Và anh chết trước tâm hồn mỹ tuyệt
 
Em có biết tình yêu này tha thiết
Anh vẫn ngắm trăng đêm,vẫn hóng gió chiều
Mà chẳng nói lời yêu nào mảnh liệt
Bởi chân tình rộng lớn biết bao nhiêu...
 dongthanhtruc






Nghe tiếng anh gọi tên ai tha thiết
Nhói tim em chẳng biết giúp được gì
Yêu làm chi cho khổ mãi với tình si
Cứ thổn thức canh trường thương, bi, luỵ.

Nhìn thấy trăng chiếu vàng không anh nhỉ
Đẹp vô cùng với vì sao lấp lánh
Anh hãy nghe tiếng gió hát trong lành
Đề quên hết những ngày buồn trống vánh.

NT ơi ! NT là người kiêu hãnh
Được tình yêu Thanh Trúc dành cho người
Một tình yêu sáng tựa ánh trăng tươi
Vàng thương nhớ tình yêu ngời ánh mắt.

Tình yêu ơi hãy yêu nhau bền chặt
Dù trăm ngàn năm tình vẫn mãi còn
Như hai người từ lúc thủa còn son.
...

Hà Ngân Hà

(NT là gì thế bạn?)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-13 14:58:11dongthanhtruc>
Trích đoạn: Ha Ngan Ha

KHÔNG NÓI ĐƯỢC
 
Chẳng một lời cho anh nói được
Tình yêu anh tha thiết đến chừng nào
Anh yêu em mà lòng anh giận dỗi
Bởi yêu nhiều mà biết nói làm sao
 
Tình chỉ dịu dàng như ánh trăng cao
Mà đốt cháy cả lòng anh nóng bỏng
Tình chỉ nhẹ nhàng như cơn gió lao xao
Mà bão tố đánh hồn anh đuối đắm
 
NT ơi NT
Em ác lắm!
Đốt lòng anh bằng ánh mắt dịu hiền
Đắm hồn anh bằng nét môi duyên
Và anh chết trước tâm hồn mỹ tuyệt
 
Em có biết tình yêu này tha thiết
Anh vẫn ngắm trăng đêm,vẫn hóng gió chiều
Mà chẳng nói lời yêu nào mảnh liệt
Bởi chân tình rộng lớn biết bao nhiêu...
dongthanhtruc






Nghe tiếng anh gọi tên ai tha thiết
Nhói tim em chẳng biết giúp được gì
Yêu làm chi cho khổ mãi với tình si
Cứ thổn thức canh trường thương, bi, luỵ.

Nhìn thấy trăng chiếu vàng không anh nhỉ
Đẹp vô cùng với vì sao lấp lánh
Anh hãy nghe tiếng gió hát trong lành
Đề quên hết những ngày buồn trống vánh.

NT ơi ! NT là người kiêu hãnh
Được tình yêu Thanh Trúc dành cho người
Một tình yêu sáng tựa ánh trăng tươi
Vàng thương nhớ tình yêu ngời ánh mắt.

Tình yêu ơi hãy yêu nhau bền chặt
Dù trăm ngàn năm tình vẫn mãi còn
Như hai người từ lúc thủa còn son.
...

Hà Ngân Hà

(NT là gì thế bạn?)





Hà Ngân Hà thân mến!Cảm ơn bạn đã ghé thăm DTT nhé.

Có người hỏi tôi một cái tên
Vô tình hay ắt có lương duyên?
NT,tên một người con gái
Tôi đã từng yêu,và đã quên

Những vần thơ của một thời kỷ niệm
Người đọc rồi chúc hạnh phúc bền lâu
Nào người có biết tình không nói
Nên đã riêng mang chuốc khổ sầu

Tình yêu tôi
Như trăng mùa hạ
Tan nhoè đi trong những cơn mưa
Tình yêu tôi
Như gió mùa đông
Lạnh lẽo nép vào những cây thưa

Có phải người cùng tên người ấy
Đưa tôi tìm lại những ngày xưa
Nhen trong lòng tôi ngọn lửa cháy
Để đời thôi hết những đong đưa?


"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-14 17:25:17Ha Ngan Ha>


Hà Ngân Hà thân mến!Cảm ơn bạn đã ghé thăm DTT nhé.

Có người hỏi tôi một cái tên
Vô tình hay ắt có lương duyên?
NT,tên một người con gái
Tôi đã từng yêu,và đã quên

Những vần thơ của một thời kỷ niệm
Người đọc rồi chúc hạnh phúc bền lâu
Nào người có biết tình không nói
Nên đã riêng mang chuốc khổ sầu

Tình yêu tôi
Như trăng mùa hạ
Tan nhoè đi trong những cơn mưa
Tình yêu tôi
Như gió mùa đông
Lạnh lẽo nép vào những cây thưa

Có phải người cùng tên người ấy
Đưa tôi tìm lại những ngày xưa
Nhen trong lòng tôi ngọn lửa cháy
Để đời thôi hết những đong đưa?

thanhtruc





NT có phải Nhã Trân ( Nhã Trân còn học đâu có yêu ai! Nhã Trân vùi đầu vào học và làm nhiều việc thôi !)
Hay chàng Nghinh Tuấn Trúc nhằm gái yêu
Mình là Ngân Hà không hiểu
Những điều bạn nói ít nhiều tâm tư
Nhưng mà thi hữu xem như
Bạn bè đồng cảm tình như láng giềng
Mình ghé nhà bạn - mái hiên
Khuyên bạn chớ có buồn phiền nữa chi
Tình người xưa ấy quên đi
Nhớ chi bạn hỡi sầu bi não lòng
Bây giờ mình xách xe dông
Đến dự sinh nhật của Hồng Quốc Tuân
Phi công bay khắp xa gần
Cùng chung làm việc với anh của Hà
Nghinh Tuấn anh trai hiền hoà
Mẹ cha yêu quý, bạn bè mến thương
Bây giờ Ngân Hà lên đường
Bái bai Thanh Trúc ...vơi thương đi bồ !

Bây giờ Ngân Hà xin "go"
( Hà Ngân Hà là em gái của Hà Nghinh Tuấn đấy bồ ơi là bổ Tranh trúc ! Tên Thanh Trúc đẹp quá !)


Hà Ngân Hà

Đăng nhập để trả lời
0
Mình có biết HNH là Nghinh Tuấn trước rồi,Nghinh Tuấn cũng viết tắt là NT mà.Cảm ơn bạn đã chia sẻ cùng DTT nhé!
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY BÀNG VÀ CÂY TRÚC
 
 
Thấy cây bàng mùa thu rụng lá
Bởi làn gió đùa vui
Liền trốn sang mùa đông lạnh giá
Làm cành trúc nhỏ nhoi
 
Thương cây bàng một đời héo úa
Mừng cây bàng một lần được yêu
Mừng cho mình một đời xanh lá
Thương cho mình mọc giữa cô liêu
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
BUỒN
 
 
Bao nhiêu tâm sự rót vào đây
Uống đã nhiều rồi chẳng thấy say
Ôi ! tâm tư rộng hơn biển cả
Nên có là bao,chén rượu này
 
Buồn,biết làm sao dịu được
U uất ngồi nhìn khói thuốc bay
Ông trời còn tuôn thêm mưa nữa
Như thả thêm sầu cho tôi vay
 
Bóng trăng nhoè đi từ phương ấy
Ừ,tình yêu cũng đến trong chua cay
Ôm trọn mái nhà tim dột nát
Nương trú nơi nào trong đêm nay?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-16 05:42:32dongthanhtruc>
THUYỀN TÌNH

Giữa mênh mông thuyền không bến đỗ?
Hay quá nhiều bờ thuyền chẳng biết về đâu?
Trên biển tình rộng lớn thẳm sâu
Thuyền ơi thuyền vì sao trắc trở?

Chẳng lẽ cứ một đời lênh đênh sóng gió
Chở cô đơn rong ruổi tháng ngày dài
Rồi khi buồn,bão nổi biết nhờ ai
Khi muốn khóc,bờ vai nào nương tựa?

Nay đảo này mai đảo kia sao đặng
Để lại nỗi buồn sau mỗi bước chân
Đảo hoang vu lại ảo não muôn phần
Thuyền cũng nặng thêm nỗi sầu xuôi ngược

Dù bến thật nhiều hay dù không
Thuyền ơi xin sống thật tấm lòng
Rồi đây khắp nẻo đường phiêu lãng
Hãy tìm và ghé bến thủy chung?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
uote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Ngày buồn
 
Ngày buồn vì vắng mặt trời
Nắng đi đâu mất hay lười chút thôi
 
Ngày buồn thiếu áng mây trôi
Gió không reo nữa em ngồi lặng im
 
Ngày buồn chẳng có bóng chim
Để cành lá mãi đi tìm lao xao
 
Ngày buồn nên bướm chẳng chao
Làm hoa khép cánh nép vào một nơi
 
Ngày buồn vì thiếu anh thôi
Nên em cứ tưởng bầu trời vắng tanh
 
 
T.T.K.15.4.2009
 





Đừng vội trách em ơi
Nắng vẫn ấm tuyệt vời
Mây vẫn trôi êm ả
Tình vẫn hồng trên môi

Cánh chim vờn trong gió
Bên hoa bướm vẫn cười
Anh dẫu xa ngàn dặm
Vẫn gần bên em thôi

Vì ong còn lấy mật
Xây ước vọng cho đời
Để ngày mai em ạ
Cho chúng mình thành đôi

Xin em đừng vội trách
Anh cũng nhớ em nhiều
Dẫu nghìn trùng xa cách
Vẫn mặn nồng không nguôi!
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

quote:

Chàng Trương nay cũng khác người năm xưa
Cầm, kì, thi, họa có thừa
Vừa tài, vừa đức, lại vừa...đẹp trai
 
Cầm kỳ thi hoạ sớm mai
Lại thêm cái dáng đẹp trai quá trời
Cỏ cây cũng phải bồi hồi
Cứ gì thục nữ tìm nơi gieo cầu
 
T.T.K.14.4.2009
 



Cỏ cây cũng phải bồi hồi
Thế mà thục nữ lại cười lại chê
Bởi vì cái thói nhà quê
Ở nơi hoang dã, không mê ồn ào
Đến giờ vẫn bạn trăng sao
Còn người thục nữ chưa vào ghé thăm
Nói gì đến chuyện trăm năm
Thiết tha chờ đợi tri âm từng ngày
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Cô lẻ

Cánh chim cô lẻ sống bơ vơ
Khao khát trao yêu chốn mộng mơ
Hiu hắt lều hoang đò chẳng đến
Lạnh lùng vườn trống bến mong chờ
Tâm giao khó kiếm trong dòng chữ
Tri kỷ tìm đâu giữa lời thơ
Ước vọng ý từ chưa sắc ngọt
Nên tình cô lẻ mãi ngu ngơ

T.T.K.15.4.2009



Cánh chim cô lẻ sống bơ vơ
Nào biết trúc xanh vẫn đợi chờ
Về bên bến mộng chim xây tổ
Đến trước vườn yêu nguyệt giăng tơ
Tri âm vẫn biết không dễ có
Tâm giao chợt thấy trong lời thơ
Cánh chim cô lẻ bay chi mãi
Đậu lại bên cành hết bơ vơ

"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
Biết làm sao?
Biết làm sao?
Đời người như thể giấc chiêm bao
Vẫn biết đắng cay rồi sẽ đến
Mà tình vẫn cứ muốn dâng trao





Đúng Vậy

Đúng thế bạn ơi thật buồn cười
Rõ ràng cay đắng vẫn không thôi
Ai ai cũng muốn tìm nếm thử
Tình đến tình đi nước mắt rơi.

Trung Dũng

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Trung Dũng

Biết làm sao?
Biết làm sao?
Đời người như thể giấc chiêm bao
Vẫn biết đắng cay rồi sẽ đến
Mà tình vẫn cứ muốn dâng trao





Đúng Vậy

Đúng thế bạn ơi thật buồn cười
Rõ ràng cay đắng vẫn không thôi
Ai ai cũng muốn tìm nếm thử
Tình đến tình đi nước mắt rơi.

Trung Dũng

 
 
TỰ NGUYỆN
 
 
Là mình tự chấp nhận mà thôi
Một phút được yêu quá tuyệt vời
Trọn kiếp đắng cay sao sánh được
Khi yêu,hy vọng đến ngất trời
 
Thế gian bao đôi tình nhân khác
Có tan vỡ mộng,có chia phôi
Vẫn tin mình sẽ luôn hạnh phúc
Đem hết trái tim tặng cho người
 
Dẫu rằng ngày mai có lệ rơi
Chẳng còn ai nữa ở bên tôi
Thì phút yêu đương luôn còn mãi
Theo tôi cho đến hết cuộc đời
 
Dẫu biết rằng sẽ khắc khoải khôn nguôi
Dẫu biết rằng sẽ nhớ lắm,trời ơi
Mà yêu,vẫn cứ yêu mảnh liệt
Quên cả đắng cay,chỉ biết cười
 
 
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-17 05:19:23Trần Trung Dũng>
TỰ NGUYỆN


Là mình tự chấp nhận mà thôi
Một phút được yêu quá tuyệt vời
Trọn kiếp đắng cay sao sánh được
Khi yêu,hy vọng đến ngất trời

Thế gian bao đôi tình nhân khác
Có tan vỡ mộng,có chia phôi
Vẫn tin mình sẽ luôn hạnh phúc
Đem hết trái tim tặng cho người

Dẫu rằng ngày mai có lệ rơi
Chẳng còn ai nữa ở bên tôi
Thì phút yêu đương luôn còn mãi
Theo tôi cho đến hết cuộc đời

Dẫu biết rằng sẽ khắc khoải khôn nguôi
Dẫu biết rằng sẽ nhớ lắm,trời ơi
Mà yêu,vẫn cứ yêu mảnh liệt
Quên cả đắng cay,chỉ biết cười







Yêu

Thử hỏi có gì đẹp hơn yêu
Thấp thỏm chờ mong mỗi buổi chiều
Vắng bóng trong nhau là nhung nhớ
Không gặp một ngày đã buồn thiu.

Biết là sẽ chỉ để cho nhau
Vậy mà không tránh khỏi đớn đau
Chữ tình yêu ấy sao phong phú
Luôn được trường tồn tới ngàn sau.

Dẫu biết rằng yêu sẽ lệ rơi
Có thể là sông nước cuốn trôi
Có khi thuyền mãi không về bến
Truyền thuyết yêu nhau vẫn để đời.

Tự hỏi tại sao lại khóc nhè
Chẳng ngại ngùng đâu chạy đi khoe
Hôm qua giận quá chàng không đến
Yêu đến nao lòng thật khổ ghê.

Trung Dũng
Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ

Trưa lắm rồi,sao không ăn cơm
Mà cứ ngồi bên máy tính luôn?

Cơn đói quá bữa rồi cũng hết
Chỉ sợ không qua nỗi cơn buồn

Chờ mãi điều gì nơi mộng ảo
Tìm lời thơ, lời nhớ ai buông
Mà chưa thấy nữa,(không thấy nữa?)

Hình như ngoài kia,mưa lại tuôn?
"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»