<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-18 15:39:58dongthanhtruc>
TRỞ VỀ NƠI HOANG DÃ
Tôi tự tách tôi khỏi mọi người
Và biến thân tôi thành trò cười
Cô độc,lạc loài mà thanh thản
Thanh thản làm sao tôi là tôi
Người cứ cười đi tôi dở hơi
Người cứ cười đi tôi rong chơi
Người cứ ganh đua vòng danh lợi
Tôi cứ hồn nhiên như mây trôi
Tôi là cỏ úa chiều buông nắng
Tôi là tiếng chim trên vòm cây
Tôi là gió xôn xao mùa thu vắng
Tôi là tôi,lả lướt bóng trăng say
Tôi muốn hòa tan vào thiên nhiên
Ôi nhẹ nhàng và sạch trong biết mấy
Tôi tự hỏi có bao giờ người thấy
Còn gì cao cả hơn thế không?
Tôi nào muốn mình trở thành trò cười
Mà chỉ muốn cuộc đời thêm trong sáng
Chẳng còn chiến tranh đau thương ảm đạm
Chẳng đua tranh những danh lợi tầm thường
Chẳng gian ngoan,xảo quyệt,bất lương
Chẳng bất công,chẳng so bì giai cấp...
Ôi những ước muốn chẳng bao giờ có được
Chẳng bao giờ con người giống cỏ cây
Chẳng bao giờ người như cánh chim bay
Cũng chẳng giống trăng say và gió mát
Thì đến bao giờ con người thôi tàn ác
Và lòng tham liệu có đủ đầy?
Công bẳng ư?
Ôi thật đắng cay
Nó có tồn tại đâu trên cõi đời này nữa
Con người!
Ôi,tôi thương họ quá
Họ tìm tự do mà muôn thuở không ra
Bởi họ chẳng bao giờ thấy được
Cửa lồng lợi danh mà họ đã sa
Còn nói gì được nữa
Tôi tự tách tôi khỏi mọi người
Đi lang thang như những kẻ dở hơi
Trên con đường vào buổi chiều thơm nắng
Ngắm trăng sao trên khoảng trời lớn rộng
Theo cánh chuồn chuồn thơ thẩn giữa đồng hoang
Lòng nhẹ nhàng tôi cất tiếng cười vang...

Tôi tự tách tôi khỏi mọi người
Và biến thân tôi thành trò cười
Cô độc,lạc loài mà thanh thản
Thanh thản làm sao tôi là tôi
Người cứ cười đi tôi dở hơi
Người cứ cười đi tôi rong chơi
Người cứ ganh đua vòng danh lợi
Tôi cứ hồn nhiên như mây trôi
Tôi là cỏ úa chiều buông nắng
Tôi là tiếng chim trên vòm cây
Tôi là gió xôn xao mùa thu vắng
Tôi là tôi,lả lướt bóng trăng say
Tôi muốn hòa tan vào thiên nhiên
Ôi nhẹ nhàng và sạch trong biết mấy
Tôi tự hỏi có bao giờ người thấy
Còn gì cao cả hơn thế không?
Tôi nào muốn mình trở thành trò cười
Mà chỉ muốn cuộc đời thêm trong sáng
Chẳng còn chiến tranh đau thương ảm đạm
Chẳng đua tranh những danh lợi tầm thường
Chẳng gian ngoan,xảo quyệt,bất lương
Chẳng bất công,chẳng so bì giai cấp...
Ôi những ước muốn chẳng bao giờ có được
Chẳng bao giờ con người giống cỏ cây
Chẳng bao giờ người như cánh chim bay
Cũng chẳng giống trăng say và gió mát
Thì đến bao giờ con người thôi tàn ác
Và lòng tham liệu có đủ đầy?
Công bẳng ư?
Ôi thật đắng cay
Nó có tồn tại đâu trên cõi đời này nữa
Con người!
Ôi,tôi thương họ quá
Họ tìm tự do mà muôn thuở không ra
Bởi họ chẳng bao giờ thấy được
Cửa lồng lợi danh mà họ đã sa
Còn nói gì được nữa
Tôi tự tách tôi khỏi mọi người
Đi lang thang như những kẻ dở hơi
Trên con đường vào buổi chiều thơm nắng
Ngắm trăng sao trên khoảng trời lớn rộng
Theo cánh chuồn chuồn thơ thẩn giữa đồng hoang
Lòng nhẹ nhàng tôi cất tiếng cười vang...

"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI

![[:)]](/images/smiley/s1.gif)






!
Chà không ngờ mình lại cùng cảnh ngộ giống nhau thế TTK heng.Thật là vui quá còn gì
