Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.904 lượt xem — Trang 9 / 24
NHƯ VỪA MÙA XƯA 

Thu se sắt giữa đất trời vàng rực
Gió mơ hồ đùa nhẹ trước hiên ai
Em bước vội trên con đường trước mặt
Tôi bâng khuâng mơ bóng dáng em gầy 
 
Vừa lạ lẫm, vừa thật quen như thể
Gặp một lần trong trong ký ức mênh mông
Chiều xuống chậm để cho vừa mộng mị
Nổi niềm xưa còn đọng ngược bên lòng 
 
Ngày có hiểu những chiều xưa mong ngóng
Tiếng guốc khua theo nhịp bước rộn ràng
Thời trai trẻ đã một thời lãng mạn
Đi theo em vội vã bước chân hoang 
 
Sao nhớ lắm mỗi lằn ranh quá khứ
Vừa hân hoan, vừa yêu mến vô cùng
Mùa thu cũ phôi pha từ thuở nọ
Như còn nghe tiếng quá khứ ngang lòng
NGÃ DU TỬ/ SG

 
Đăng nhập để trả lời
0
SKY và BẦU TRỜI TỰC TẠI 
Cho cháu ngoại Lê Hoàng Minh Nhật ( Sky) 
 
Cái thằng cháu nội của tôi
ngân nga khúc ca lọng ngọng:
“ Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn
Đường dài ngút ngàn chỉ một trận cười vang vang” 
 
Ngày mai con sẽ lớn khôn
Ông mơ được như thế ấy 
Giờ nó hồn nhiên chướng bướng 
Đành thôi, ông phải dỗ dành 
 
Nào xe hơi, máy bay, tàu thủy 
Xả đầy nhà cứ mặc để cháu vui
Những lúc rãnh tôi cùng chơi với nó
Đón yêu thương bằng tinh thể hài nhi… 
 
Khi nó khóc khó dỗ dành chi lạ 
Chẳng sao đâu một lát lại quên liền 
Rồi nhập cuộc những trò chơi ông dạy
Và vui đùa trên những ngón tay Tiên 
 
Hôm đi xa mấy ngày nhớ nó
Gọi điện về nghe: “ ông ngoại”, thương sao
Ngày tôi về nó ôm ông yêu lắm
Lắng trong ông hương vị rất ngọt ngào 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
THẮP LỬA 
 
Nhớ ngày ấy - thuở gió mưa
Làm sao quên cuộc đời thừa khổ đau
Xối thơ lên đỉnh tình sầu
Mơ mai sau bắt nhịp cầu yêu thương
Buồn vui từ chuyện lên đường
Cũng vì em gửi chút hương cho ngày
Trăm năm lần giở tĩnh say
Ơn đời văn cũng theo mây nghìn trùng
Nụ hồng nở giữa quê chung
Tôi và em thắp lửa cùng nhân gian 


NGÃ DU TỬ
(Trích MẮT THÁNG GIÊNG, NXB THANH NIÊN 2011)

 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỢI NHAU BÊN TRIỀN SÔNG MẸ 
 
Tiếng thở Mẹ dài theo bao năm tháng
lối con đi ấm áp tấm thân gầy?
đêm rùng mình cựa thức tháng heo may
đôi mắt nhớ mùa xưa vừa ráo lệ 
 
Sẽ về đâu tháng ngày dài thanh thế
nấu nung gan giấu kín một cung buồn
chuyện thế thời nhạt như chén rượu suông
lòng dân dã lạnh mùa sương buốt giá 
 
Ngày sấp ngữa hơn nhiều lần canh bạc
chiếu nào ngay cho dân tộc tôi nhờ
Người thấp thỏm đợi bên triền sông Mẹ
mắt đã mòn , đời ngoảnh mặt làm ngơ 
 
Hoang và tưởng cũng đã từng sơn phết
biển cùng non mấy lần giục sơn hà
hồn mộ gió còn ngậm ngùi buốt rét
cơn gió nồm mùa hạ cũ phôi pha 
 
Quanh quẩn mãi tiếng khẻ khàng dân tộc
nắng vươn vai hồn biển đảo non nhà
đang bước tới theo chân người xuôi ngược
tiếng gươm khua hồn nước giục sơn hà 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÁNH THỨC SÔNG HỒNG
 
Con sông Hồng muôn đời yên ả chảy
Xuôi về đông quạnh quẻ vỗ đôi bờ
Ánh mặt trời chưa đánh thức thủy lưu
Nên trầm mặc với cánh đồng muôn tuổi
Đường tương tác của nhiều chiều ý thức
Dòng sông xưa quang khoáng hiến dâng đời 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ KHÚC
 
Lênh đênh mãi bỗng giật mình năm tháng
rắc xuống đời trắng cả đôi bàn tay
ngó lên cao mậy vẫn giỡn ban ngày
làm hốt hoảng - chao đôi bờ nhật nguyệt
 
và cây cỏ cũng nhuồm màu mắt lệ 
đâu vàng son? người chết đuối xuân thì
sao đan tâm buộc chân giống ngựa Kỳ
buồn thiên lý mộng vàng trôi tư tưởng
 
dẫu tiếc rẽ cũng đành xa tám hướng
chuyện vinh hoa từ ấy có mơ hồ
áo cơm nào trò chuyện với khách thơ
lòng thi sĩ lạc tình trong mắt ướt
 
bên góc đời thiếu nữ rưng rức khóc
hỏi vì sao? - đời giả dạng tự do
tường thì cao mỗi cổng một cơ đồ
lòng đân dã đi bằng đôi chân đất
 
tìm đã mõi được mấy người chân chất
thương bình yên rắc lên triệu nỗi buồn
ta yêu đời cũng đành ngắm trăng suông
nhìn thế tục theo vòng quay hưng phế 
 
NGÃ DU TỬ
SÀI GÒN, VIỆT NAM
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỈNH CAO CỦA PHÙ VÂN LÀ BÌNH YÊN 
 
Về̀ ngồi trên đỉnh bình yên
Nghe ra trần thế muộn phiền thiên di
Gẫm đời trăm lối thị phi
Lối nào cũng có đường đi, ngõ về 
 
Tội tình bản chất u mê
Lên ngàn biết núi, bến quê biết đò
Là em mong chớ âu lo
Là tôi xin nhật tụng pho kinh đời 
 
Đem về hong lại cuộc chơi
Ấm từ cố lý sang nơi thị thành
Tiếng cười vỡ nắng tân thanh
Mùa đi xin nhớ để dành cho nhau 
 
Thơm hương mùa cũ trầu cau
Cho hồng môi măt, hết đau đáu tình
Về ngồi trên đỉnh yên bình
Vui trông con sóng lênh đênh vô thường 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0




Ý THỨC VÀ THI CA

Thời mạc lộ anh hùng không có thật
tiếng kiêu binh dai dẵng một vương triều
ai ta thán, ai tung hoành ngang dọc
lời non sông trùm lên bóng cô liêu

Ta vốn quý cả tâm hồn cao thượng
áo tân toan bình thản giữa đời thường
lòng rộng mở lượng nhân tình trao gửi
cho tha nhân bạn hữu khắp mười phương

Ta tồn tại bởi ta còn ý thức
bước công danh cong một kiếp làm người
sông vẫn chảy, rau vẫn đầy mặt đất
thì can chi khom gối trước cõi đời

Ồ ! đường vòng ngắn hơn đường đi thẳng
thì bất an cùng khắp với lương dân
đêm thao thức loài rắn vừa lên kiệu
tiếng tung hô dậy sóng khắp kinh thành

Xin mặc niệm những con người ngay thật
sống hiên ngang trước uy vũ tung hoành
dòng lịch sử sẽ ghi niềm kiêu hãnh
người thành nhân trước sóng gió ngang tàn

NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ KHÚC
 
Lênh đênh mãi bỗng giật mình năm tháng
rắc xuống đời trắng cả đôi bàn tay
ngó lên cao mậy vẫn giỡn ban ngày
làm hốt hoảng - chao đôi bờ nhật nguyệt
 
và cây cỏ cũng nhuốm màu mắt lệ 
đâu vàng son? người chết đuối xuân thì
sao đành tâm buộc chân giống ngựa Kỳ
buồn thiên lý mộng vàng trôi tư tưởng
 
dẫu tiếc rẽ cũng đành xa tám hướng
chuyện vinh hoa từ ấy có mơ hồ
áo cơm nào trò chuyện với khách thơ
lòng thi sĩ lạc tình trong mắt ướt
 
bên góc đời thiếu nữ rưng rức khóc
hỏi vì sao? - đời giả dạng tự do
tường thì cao mỗi cổng một cơ đồ
lòng dân dã đi bằng đôi chân đất
 
tìm đã mỏi được mấy người chân chất
thương bình yên rắc lên triệu nỗi buồn
ta yêu đời cũng đành ngắm trăng suông
nhìn thế tục theo vòng quay hưng phế 
 
NGÃ DU TỬ 
SÀI GÒN, VN
 
Đăng nhập để trả lời
0
YÊN Ả HẠ LONG 
Kỷ niệm chuyến đi xuyên Việt và Trung Hoa 2004 
 
Chập chùng những đảo núi non 
một vùng sương khói mênh mông biển trời 
thuyền trôi êm ả sóng ngời 
nghe trong hồn vịnh có lời an nhiên 
 
Thênh thang dợn sóng bình yên 
nhập vào cõi mộng chẳng biên giới nào 
hạt mưa sóng sánh nao nao 
về đây gội sạch biết bao não lòng 
 
Gọi mời tôi về Hạ Long 
có em nói cả niềm mong nỗi chờ 
biển trời dội lại ý thơ 
bút văn tôi chảy nửa giờ thăng hoa 
 
Một ngày giữa cõi người ta 
đất thiêng phương bắc đã hòa vào tôi 
dang tay níu áng mây trôi 
chợt say sướt lệ làm vui mạn thuyền
 
Dạo chơi giữa vịnh bình yên 
đất nước ơi một thoáng hiền ngang qua 
mắt người nở đóa chơn hoa 
trùng lai cố quận hoan ca thật đầy 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2021 13:57:27 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
Rất vui châu Tinh Tinh có cảm xúc bài thơ tình tôi viết, Thân mến, NDT
 
MÃI MIẾT TÌM
 
Tìm nhau trong cõi phù sinh
Ta còn nguyên, chuyện chúng mình với nhau
Tìm trong nghìn sử bể dâu
Mới hay trời đất nhiệm mầu vô biên
 
Tìm trong ân oán triền miên
Mới hay thế thái muộn phiền thiên thu
Tìm trong vạn dặm phù du
Cổ - kim ngấn ấy cũng mù mịt tăm
 
Tìm về ánh sáng trăng rằm
Hóa ra đời sống trăm năm dịu thường
Tìm trong luận ngữ mười phương
Ơn trời, thân ý cúng dường trần gian
 
NGÃ DU TỬ

Đăng nhập để trả lời
0
  YÊN Ả HẠ LONG 
Kỷ niệm chuyến đi xuyên Việt và Trung Hoa 2004   
 
Chập chùng những đảo núi non 
một vùng sương khói mênh mông biển trời 
thuyền trôi êm ả sóng ngời 
nghe trong hồn vịnh có lời an nhiên 
 
Thênh thang dợn sóng bình yên 
nhập vào cõi mộng chẳng biên giới nào 
hạt mưa sóng sánh nao nao 
về đây gội sạch biết bao não lòng 
 
Gọi mời tôi về Hạ Long  
có em nói cả niềm mong nỗi chờ 
biển trời dội lại ý thơ  
bút văn tôi chảy nửa giờ thăng hoa 
 
Một ngày giữa cõi người ta 
đất thiêng phương bắc đã hòa vào tôi 
dang tay níu áng mây trôi 
chợt say sướt lệ làm vui mạn thuyền 
 
Dạo chơi giữa vịnh bình yên 
đất nước ơi một thoáng hiền ngang qua 
mắt người nở đóa chơn hoa 
trùng lai cố quận hoan ca thật đầy   
 
NGÃ DU TỬ 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐỜI CÓ THẬT NHƯ MẶT TRỜI MỌC LẶN 
 
Ngày đã đi qua là xa mãi 
Ném hoàng hôn vùi lấp vào đêm 
Ngươi không thật - ắt là gian dối 
Với tấm lòng thành, tôi tin em 
 
Cái thuở đêm đen từng nói ngày 
Xa rồi đã cách một đường bay 
Mùa xanh có được từ nước mắt 
Cùng với mồ hôi gội luống cày 
 
Giả thật lộng theo nhiều chương mới 
Chưa thể tin nên đời cứ ngại ngần 
Mùi danh lợi, chữ “tình” thường lợi lạc 
Tình con tim thương mến mãi trong ngần 
 
Em áo lụa phấn son màu quyền quý 
Tôi thực thà trong sắc diện vô tư 
Lỡ biết quý cả tấm lòng chơn chất 
Nên mùa vui đầy thân mến hiền từ
 
Có thể dối với chính mình anh ạ 
Nhưng làm sao dối được nhân gian 
Thiên hạ dưới trời khôn ngoan lắm 
Không chính danh run rẫy suốt canh tàn 
 
Đời có thật như mặt trời mọc lặn 
Lời yêu thương đậu trong trái tim người 
Tôi vẫn tin ngày lên đầy ánh sáng 
Bóng đêm dài đồng lõa với ma trơi 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.11.2017 16:13:18 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>

TRÁI TIM THIÊNG
Gửi Huế 

Về với Huế mùa hội đang nô nức
Trái tim thiêng thân ái một khối tình
Đêm mặc định ánh sáng vàng trăng tưới
Vội vàng chi ngày sẽ sớm hồi sinh 

Em nào biết một mùa đau nhân thế *
Đội trên vai từ độ biết yêu người
Ngưới đứng đợi, kẻ ngồi chờ tê tái
Biết không em? Mùa sắp lặn mặt trời 
Ai quay mặt với nổi buồn dân tộc
Nói sao cùng những mất mát đời nhau  

Rồi trầm mặc với oán hờn phục chế
Trái tim thiêng hằn lên tấy vết sầu 
Đầm trang giấy với nổi buồn cổ tích
Mốt mai em tìm lại thuở còn nhau

NGÃ DU TỬ
*Nổi đau tết Mậu Thân (1968) 
 
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI CỖ THÁP

Đêm hoang tàn ánh đèn gầy chao đảo
Tiếng côn trùng rả rích suốt đêm thâu
Ôi, đêm dài với chuỗi ngày nhung nhớ
Nước non Chàm oanh liệt đến xưa sau 

Ta hùng dũng với láng giềng phương Bắc
Nầy Bắc phương, nầy một bọn tham lam
Ngọn đuốc sáng sá chi loài đom đóm
Dân Chiêm luôn thôi thúc cuộc tung hoành 

Rồi yến tiệc trên đất Chàm hớn hở
Vương Đồ Bàn ngây nhất với quân dân
Ơi thành quách lâu đài say nhịp thở
Bản hùng ca trong chiến tích oai thần

***

Xưa ai viết trang sử vàng lẫm liệt 
Để bây giờ chua chát những canh thâu
Đồ Bàn thành, tháng với ngày rên rỉ
Người anh em dày xéo tấm thân nầy 

Rồi tất cả những vàng son thuở ấy
Dấu oai thần lừng lẫy tỏa ngàn phương
Thành quách cũ ngậm ngùi cùng năm tháng
Rớt rơi trên xứ sở những tháp buồn

Buồn ứa lệ trên gò cao, đồi thấp
Đứng lầm than trong mưa nắng tuyệt mù
Hồn sông núi rêu phong triền cổ tháp
Dân Chàm ơi, trăng vẫn mọc bên trời 

NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
GỬI NGƯỜI CÔ ĐƠN 
 
Hương đưa theo gió nhẹ nhàng
vớt trang cổ tích mắc ngang tim người
À ơi cũng một dòng đời
Sao em còn đứng bên trời hắt hiu 
 
Thời gian đã nhuộm mắt chiều
Sao em đi mãi liêu xiêu một mình
Trách ai sao nỡ vô tình
Để người mắt ngọc lặng chìm sông đêm 
 
Lời yêu còn mỏi bên thềm
Áo chiều phơi dưới trăng mềm nhạt phai
Chờ ai suốt tháng năm dài
Đẫm sương có lạnh gót hài quan san 
 
Nầy em mở khóa địa đàng
Theo ta vào mộng muôn vàn hương thơm
Thở than chi chuyện oán hờn
Mau lên em hạt thảo thơm gieo cùng 
 
Mai nầy thắp nến mê cung
Trong vườn yêu rọi sáng thung lũng buồn
Nụ thơm tỏa dưới hoàng hôn
Lời thiên thu vọng theo cồn sông em 

NGÃ DU TỬ/SG 
 
Đăng nhập để trả lời
0
GIẤC MƠ THUYỀN
Tặng họa sĩ TRẦN QUANG DINH , Phan Thiết
 
Giấc mơ thuyền lung linh và ảo diệu
sáng phương tôi.
Sẽ một ngày
thuyền về tới bến bờ nhân văn hội họa
Bước vào trời Nam nốt lạ
làm xuyến xao trái tim đất Sài Thành
ngọn lửa tình trong anh
khát khao cháy bỏng
để hóa thân vào giấc mơ thuyền
bay bỗng triền miên 
 
Dẫu thân phận thuyền cô đơn
nhưng ý tưởng hồn nhiên ngự trị
hạnh phúc muôn đời dung dị
như con thuyền rẽ sóng là ra khơi
hướng tâm linh bừng sáng phía chân trời
Hạnh phúc mở 
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM MƠ DŨNG KHÁCH
(Tiếp lần nhất)
 
Mấy mươi năm cứ mãi trong ru ngủ
Núi sông xương vẫn ôm hận trắng trời
Thống nhất rồi cơm áo vẫn im hơi
Đành lặng tiếng từng mùa đau ngang trái 

Cả dân tộc đau từng ngày ái ngại
Đếm lầm than uất nghẹn dưới từng nhà
Ai lưu vong trên dòng thác quê cha
Nghe thân thế nhọc nhằn từng thớ thịt 

Nghe giá rét bảy mươi năm mộng mị
Núi sông ơi có nghe tiếng thở dài
Người cầm quyền sao chẳng biết thương ai
Chỉ hăm hở phụng vì danh với lợi 

Nơi núi thẳm là thần dân thua cuộc
Chỉ là người có trọng trách với non sông
Nơi rừng sâu là đồng loại giống dòng
Đang tức tưởi trước nổi buồn thua cuộc 

Có người lính một lòng cùng đất nước
Cải hiên ngang người quản ngục khoan thai
Vì căm giận run người lời nhục mạ
Rằng : "miền Nam là bè lũ tay sai"  

Rồi tối ấy bị giam cầm, đánh đập 
Khi sáng ra báo cáo : - chết bất ngờ
Mối hận nầy sao có thể làm ngơ
Rồi gầm thét bọn quan giam vỡ mật 

Nghe kể lại những người tù cải tạo
Mà thương người chiến sĩ rất xứng danh
Xác thân anh nằm lại phía bìa rừng
Lòng đồng đội cứ chiều về thương tưởng 

Ngày trắng mặt nhìn xa về tứ hướng
Cây rừng cũng run rẫy trước cường toang
Đêm trôi theo từng giấc ngủ chập chờn
Lòng lạnh giá từ đồng bằng đến núi 

Sao đất nước mãi chìm trong nhục tủi
Mùa trăng yên không còn hiện bên trời
Em ơi, tuổi mười ba chân rảo khắp nơi
Rao bán kẹo tìm miếng cơm nuôi sống 

Phiên nhật tụng : "cố cắn răng mà sống"
Áo thanh xuân vá víu khắp sông hồ
Ai đã từng xưng tụng và tung hô
Ngồi co rúm trước nổi đời cơ cực
 
NDT
(còn nữa)
( Trích Niềm mơ dũng khách)
Đăng nhập để trả lời
0
HOÀI NIỆM
 
Tình thanh tao buổi dậy thì
sắc hương hoa ấy chắc gì còn nhau
cuối cùng hoài niệm nổi đau
đài gương em bước quên câu ước thề
 
Phím chùng rung giọng tỉ tê
em đi quên cả lối về chốn xưa
chữ tình mờ ảo nắng mưa 
hong lên nổi nhớ sớm trưa ngõ hồn
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
NHƯ VỪA MÙA XƯA

Thu se sắt giữa đất trời vàng rực
Gió mơ hồ vừa đùa trước hiên ai
Em bước nhẹ trên con đường trước mặt
Tôi bâng khuâng mơ bóng dáng em gầy 
 
Vừa lạ lẫm, vừa thật quen như thể
Gặp một lần trong trong ký ức mênh mông
Chiều xuống chậm để cho vừa mộng mị
Nổi niềm xưa còn đọng ngược bên lòng 
 
Ngày có hiểu những chiều xưa mong ngóng
Tiếng guốc khua theo nhịp bước rộn ràng
Thời trai trẻ đã một thời lãng mạn
Đi theo em vội vã bước chân hoang 
 
Sao nhớ lắm mỗi lằn ranh quá khứ
Vừa hân hoan, vừa yêu mến vô cùng
Mùa thu cũ phôi pha từ thuở nọ
Như còn nghe tiếng quá khứ ngang lòng
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
CÙNG NHAU THẮP SÁNG TIN YÊU 
 
Nầy em thắp sáng con đường
Mùa sau tin chắc ngát hương cõi đời
Nghĩa ân thấm đẫm trong người
Cúi đầu đãnh lễ xanh vời vợi xanh 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
DON QUÊ 
 
Ngã bóng xế cơn gió chiều quạnh vắng
Đôi vai gầy một quang gánh Don
Tiếng rao vang vọng vào con phố
Nhịp bàn chân theo bước thật giòn 
 
Ồ lâu lắm tô don quê trước mặt
Khói hương bay thơm ngát cả tâm hồn
Thời trai trẻ thêm được lần tái hiện
Dáng quê nhà đỏ như dấu son 
 
Người xa xứ thường nhớ về quê quán
Những thân quen từ độ biết yêu người
Ngày trở lại nhìn tô don nóng hổi
Hởi tô don độ lượng hiến dâng đời 
 
Màu don đỏ như triện son ấn chứng
Vị sông Trà ngọt lịm của tình quê
Hớp miếng don như hớp trăng cổ độ
Có tình tôi xa nhớ buổi quay về 
 
Ơi hương vị quê nhà, thưa rất tuyệt
Hiểu giùm tôi nổi thương nhớ ân cần
Đôi quang gánh và tấm thân gầy guộc
Giữ hồn quê trong cách sống âm thầm 
 
NGÃ DU TỬ/ SG
 
Đăng nhập để trả lời
0
ÁNH SÁNG MUÔN PHƯƠNG 
 
Còn những mùa xuân chờ phía trước
ai hay hạt tách vỏ đơm chồi
có lắm đường đi vừa rất mới
chờ người tụ nghĩa khắp muôn nơi 
 
Tiếng đêm gọi cho mặt trời thức giấc
triệu thanh yên vươn vai dậy với ngày
đường rộng mở vùng tương lai thơm thảo
trái tim non thắm dòng máu dâng đầy 
 
Sóng trước mặt, nào quá quan thuyền ngược
cánh tay chèo chưa mõi mạn xôn xao
có thể vượt sang sông đầy giông tố
mỗi niềm tin làm dạt sóng ba đào 
 
Đời thực tại nỗi bất an cùng khắp
có màu xanh dân chủ mới dẫn đường
lòng ngọn nến được triệu người chung thắp
ánh sáng vàng sẽ rọi khắp muôn phương. 
 
NGÃ DU TỬ

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.12.2017 07:57:59 bởi Nguyệt Hạ>
GẶP EM GIỮA THỜI GIÔNG BÃO 
 
Ta còn nợ ánh trăng xưa
mùa đi chẳng kịp đành thưa thốt rằng
kể từ biệt tuổi thanh xuân
áo hoa bỏ lại vầng trăng hẹn hò 
 
Ngày em lạc bến theo đò 
buồn như số phận vùi tro than hồng 
mắt chiều vời vợi buồn trông
quẩn quanh bên những dốc truông cuộc đời 
 
Dòng thơ tôi mãi suy tư
bước chân thiên lý vui trời tự do
chảy theo dâu bể cuộc cờ
lang thang nào biết em chờ đợi tôi 
 
Tình cờ trên quãng dốc đời
gặp em tình tự giữa thời bão giông
mắt đời nhuộm tím dòng sông
đục dòng xuôi chảy bến trong ngược nguồn
Thương em lặng một cung buồn... 
 
NGÃ DU TỬ
 
R

 
Đăng nhập để trả lời
0
Dòng Sông Quê
Tác giả: Ngã Du Tử 


Ngọt ngào dòng sông quê tôi
tưổi thơ vực dậy bên đồi quan san
nổi trôi giấu kỷ niệm vàng
chiều nay về lại lòng man mác lòng 

Trưa hè thắp gió dòng sông
lao xao biển lúa đòng đòng đưa hương
hoa cau thơm lựng sau vườn
ngày xưa thoang thoảng còn vương bây giờ 

Ngày đi hoa cỏ dại khờ
người về nước cũng cơ hồ hoan ca
lỏng tay đánh cược sơn hà
vẫn nghe trong máu âm ba một thời 

Trẻ trai xưa vọng trùng khơi
cổng ngày rộng mở tung trời cánh chim
chiều quê đồng vắng lặng im
hoàng hôn phủ, ồ! ngụp chìm dòng sông 

Tiếng cười chìm nổi theo dòng
có ai biết nước con sông đi về?

NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM MƠ DŨNG KHÁCH
 
Người lính trận tung hoành thời ngang dọc
Đành co ro trong nét mặt oán hờn
Thương cả đời trong nổi nhớ cô đơn
Ơi đồng đội, cả bọn mình thua cuộc ?!

Ừ, có lẽ vận của người mất nước
Cũng trôi theo cùng năm tháng đọa đày
Ở quê nhà  không có một đường bay
Đành thúc thủ theo chân ngày luân lạc 

Mùa tăm tối biết tìm đâu cánh hạc
Để xa bay cho đỡ kiếp sống mòn
Đã khinh thường bọn giá áo túi cơm
Lòng giục giã lên đường tìm hướng sống 

Đêm thấp thỏm giữa rừng xa lồng lộng
Ngày đầu tiên thớ thịt dậy phương xa
Dẫu ly quê, nhưng được ngắm trăng ngà
Bớt đau khổ hơn quê nhà khốn đốn 

Cả đất nước cùng bo bo, cơm độn
Vẫn vui hơn vì thấy những hồi sinh
Ai đã từng chứng kiến thuở bình minh 
Của thống nhất nước nhà may mới hiểu
 
NGÃ DU TỬ 
( tiếp lần 3)
 
Đăng nhập để trả lời
0

KIÊU SA
           Riêng tặng chị Hà Linh Giang

Kiêu sa quá lòng em chung thủy lắm
Chữ ân tình ghi mãi trong tim em
Với riêng em giờ chỉ là đồng vọng
Mất anh rồi hoang vắng quá đồi sim 

Anh dũng thác khi làm người lính thủy
Nợ hãi hồ:- giữ nước, giữ tình em
Không trọn vẹn mối tình thơ rất tuyệt
Ánh sao trời vụt tắt dưới khuya đêm
*
Ngày anh đi lần sau cùng anh hứa:
“ anh sẽ về hạnh phúc bên song thưa
Thật nhiều quà anh mang từ biển cả
Trao ái khanh thương mến của lòng vua” 

Khi ra đi mang bóng hình yêu dấu
Của phố phường Quảng Ngãi: Hà Linh Giang
Thật dễ thương trên song biếc bạc ngàn
Anh mơ thấy bên nhau cùng năm tháng 

Em bẽn lẽn nụ cười duyên lúng liếng
Trí mơ màng mơ hạnh phúc mai sau
Và thời gian có đủ sức nhiệm mầu
Sức sống trẻ trào dâng trong mạch máu 
 
Rồi anh đi sương lam chiều dâng quyện
Em bên chàng đưa tiễn bước bước chân son
Anh quay gót giấu mắt buồn quyến luyến
Em thẹn thùng ái ngại cuộc tình duyên 

Kiêu sa quá lòng em chung thủy lắm
Trông mong anh may mắn kiếp hải hồ
Vinh quang nhé ngày về muôn hoa thắm
Mừng chiến công trang sử Việt anh tô 

Thượng đế hởi, anh đi rồi buồn quá
Ngày anh về sao lâu lạ anh yêu
Quách Hữu Đạo thủy thủ đầy gan dạ
Giữ con thuyền giữa song cả trùng khơi 

Chuông nhà thờ đỗ dồn Giang tới lớp
Lòng u buồn như cắt mặt riêng chung
Khoãng không gian sa sầm…ôi sấm chớp
Buồn và vui tạo hóa sắp vô cùng 

Khủng khiếp quá hởi lâu đài mơ ước:
Hà Linh Giang : “ Quách Hữu Đạo từ trần
Vì bảo vệ từng tuyến đầu tổ quốc
Một người hùng đất nước đã mất đi” 
 
Ngây ngất lịm là những lần quá nén
Mất anh ư, tê điếng nổi hoang mê
Người viễn xứ trở về cùng đất Mẹ
Mang tên ai xuống tận dưới tuền đài 

Vầng khăn trắng trong tâm hồn em chít
Mất anh rồi cả hạnh phúc, ước mơ
Chỉ còn em một mình lạc ơ hờ
Ai dìu lối em qua chiều xuống phố 

Em khe khẽ đọc tên anh cầu nguyện;
“ xin cho người nằm xuống chút bình yên
Và mơ thấy chốn niết bàn anh đến
Chốn bình yên mơ ước mỗi linh hồn 

Thời gian trôi tháng năm dài chồng chất
Bao lâu rồi cao ngất bóng hình anh
Ngày xưa ấy đã hẹn thề mãi mãi
Là của nhau của hơi thở trái tim 

Anh trăm năm dưới lòng đất im lìm
Em góa phụ tâm hồn… loang tím ngắt
Sẽ mãi mãi với linh hồn phảng phất
Rằng tình em tư tưởng vẫn thủy chung 

Quách Hữu Đạo người em yêu có thấu
Dưới đáy mồ ôm trọn khối tình sâu
Anh nhớ gì tưởng gì em không biết
Nhưng trong em EM vẫn đợi vẫn chờ 

Thời gian trôi, lụi tàn bao thân thế
Cuộc tình ai xinh đẹp tựa mây ngàn
Thắp trái tim sáng trong lòng thời đại
Tình thủy chung tồn tại với thời gian 

                            NGÃ DU TỬ






Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.12.2017 16:32:37 bởi THƠ NGÃ DU TỬ>
GỬI NGƯỜI CÔ ĐƠN 

Hương đưa theo gió nhẹ nhàng
vớt trang cổ tích mắc ngang tim người
À ơi cũng một dòng đời
Sao em còn đứng bên trời hắt hiu 

Thời gian đã nhuộm mắt chiều
Bóng em cứ mãi liêu xiêu một mình
Trách ai sao nỡ vô tình
Để người mắt ngọc lặng chìm sông đêm 

Lời yêu còn mỏi bên thềm
Áo chiều phơi dưới trăng mềm nhạt phai
Chờ ai suốt tháng năm dài
Đẫm sương có lạnh gót hài quan san  

Nầy em mở khóa địa đàng
Theo ta vào mộng muôn vàn hương thơm
Thở than chi chuyện oán hờn
Mau lên em hạt thảo thơm gieo cùng  

Mai nầy thắp nến mê cung
Trong vườn yêu rọi sáng thung lũng buồn
Nụ thơm tỏa dưới hoàng hôn
Lời thiên thu vọng theo cồn sông em
 
Ngã Du Tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
NIỀM MƠ DŨNG KHÁCH ( Tiếp theo)
 
Đất nước nầy là quốc gia nhược tiểu
Các ông to thường chia chát thị phần
Xét cho cùng khi chấm dứt chiến tranh
Lòng dân tộc tan hoang nguồn đạo lý 

Điều rất thật là lòng tham và ích kỷ
Không khoan dung, lịch sự  với dân Nam
Nhốt dân Nam trong cái rọ tù đày
Và từ đó lòng người thành ly tán 

Nổi rên xiết của dân lành ta thán
Núi sông xương đã tô thắm đền đài !!!
Ai ngoãnh mặt với mắt đầy máu lệ
Tội tình cho dân dã suốt năm dài

Tổ quốc quật cường sao đày đọa tương lai?
Nên lũ lượt cả triệu người bỏ nước
Cuộc di tản lần đầu trong lịch sử
Khắp hành tinh choáng váng nổi kinh hoàng 

Cả trăm người chòng chành chiếc thuyền nan
Biết nguy hiểm nhưng phải đành chấp nhận
Đem tự do đánh đổi cùng số phận
Ôi, quê hương thống nhất phải thế sao? 

Lịch sử ngàn năm vẫn mãi tự hào
Nghe chua chát, nghìn sau còn đứt ruột
Ngày đặc quánh những nổi buồn non nước
Xác thân người rẻ rúng đến thế ư?   
NDT
(còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG ĐÊM RỪNG THÁNG CHẠP 

Mây vấn vít lưng đèo tan chầm chậm
Tôi tần ngần trên đỉnh níu thời gian
Khói núi ùn lên chim chóc về ngàn
Chiều như thể hiểu lòng nên chẳng vội 

Đứng giữa núi non nghe tình vời vợi
Đời xôn xao cây lá cũng rộn ràng
Gió thốc cong những hốc đá ù vang
Rồi bất chợt dắt dìu từng ụn khói 

Ráng vàng rựng nhuộm sắc màu roi rói
Thủy mặc rừng, lung linh thiên nhiên
Ánh trăng non pha tí sáng dịu hiền
Đêm sụp xuống nghe núi rừng bí mật 

Hương của rừng thơm lừng lên chất ngất
Trên núi non cảm xúc thật lạ lùng
Ai đã từng chứng kiến mênh mông rừng 
Mới cảm hết hương đêm rừng tháng chạp 

Ơn trời, có buổi về trước tết
Tôi vô tình cuộc duyên hội thành thơ
Đời có khi một bất chợt tình cờ
Cũng hóa kiếp giữa trần gian vô lượng
 
NGÃ DU TỬ
 
Đăng nhập để trả lời
0