Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

THƠ NGÃ DU TỬ

705 trả lời, 72.904 lượt xem — Trang 8 / 24
TRƯỚC MẶT

Phía trước mặt trùng trùng rừng cam bạc
sẽ đến đấy, sẽ hả hê giải khát
đoàn quân đã bắt đầu bạt nhượt
cũng hồi sinh nghe da thịt căng tràn

phút hoan ca là cả ngàn vàng
đâu dễ kiếm đời trăm năm một thuở
biển mênh mông lớp lớp trùng sóng dữ
tận chân trời xa thẳm cả tự do

trời đất mịt mùng mây đen đây đó
vạn thuở tìm châu được mấy người
vác nổi sầu đi khắp nẽo máu tươm tươi
tiếng khóc giữa đời vọng lên cao dội lại
thành thanh âm rờn rợn suốt đêm dài

nhắp men tình đạm bạc buổi đông mai
nghe hơi ấm dự phần vào da thịt
bao lâu rồi thiên hạ bỏ quên tiết khí
nghe nghìn phương ngồi khóc rả bên trời!

trí tuệ chân chính nhể nhại mồ hôi
đành đơn độc bụi thời gian phủ kín
tâm huyết xót xa hồn ta câm nín
uống cạn sầu ôm hận đến thiên thu

nguồn về đâu mãi miết chảy xa mù
nghe đau nhói dòng sông buồn dân tộc
ở đâu đó người ta chia nhau bỗng lộc
thời áo cơm, giun dế gọi mơ hồ
ngã du tử


Đăng nhập để trả lời
0
NỔI ĐAU
vai bầm nát ruột chiều sâu
buồn len theo tóc thấm đầu người thơ
bao nhiêu năm mỏi mong chờ
vàng xưa chua xót bây giờ gió đông
thương thân thiếu phụ cô phòng
ngồi đan nuối tiếc rối dòng thời gian
xương gầy, thân xác khô khan
nẻo về xa lắc bẽ bàng tình xưa
thuyền trôi hoang nắng cùng mưa
áo màu bạc thếch mấy mùa thiên di
mịt mùng kẻ ở, người đi
bao nhiêu năm hỏi còn gì? _ niềm đau
ngồi hong nổi nhớ trên đầu
hát ru thiên hạ nửa màu tóc tiêu
về thôi, gom hết nắng chiều
trải tình lên giấy khóc Kiều mười lăm...
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
RỒI CŨNG PHẤN SON

Giang đầu mấy cuộc tương tranh
Mùa đi rồi cũng dỗ dành phấn son
Lặng im như núi cùng non
Gọi Em trong cuộc sông mòn bể dâu
Lỡ thì nhịp bước qua cầu
Chừng như vó ngựa tím màu quan san
Dòng xưa lớp lớp hàng hàng
Thế thời chìm nổi bàng hoàng trên tay
Xa người màu biếc còn say
Dáng Em xưa, phía chân mây mịt mùng
Đêm nào lửa tắt nhà chung
Trầm tư bên bếp than hồng … đợi nhau
Mai sau ai bắt nhịp cầu
Hãy vì nhau, tìm đến nhau nhé người
Và em nở trọn nụ cười
Bao dung lòng gọi cho đời thăng hoa
Ngã du Tử
Đăng nhập để trả lời
0

CHỜ NHỮNG HỒI SINH

Nào những hân hoan chờ phía trước
Ngại gì em chút chua xót giao mùa
Thềm đã mọc những mầm xanh, nụ nõn
Cây vươn cao, cành sẽ lớn theo mưa

Đèn thắp sáng, sợ gì vùng bóng tối
Tiếng em cười thấm dãi đất hồi sinh
Tay mười ngón ôm choàng lên hạnh phúc
Quê hương ơi! long lanh mắt đẫm tình


Tay gầy guộc lật thời xưa sờ soạng
Hạt cơm ngon rõ khó trước nổi đời
Ngày mắt mẹ đẫm buồn đầy tủi nhục
Điệu ru hờn dân tộc đến tàn hơi

Thời thức dậy thơm mùi hương vạn phúc
Áo nhân văn là lượt lại với người
Và … những hân hoan vừa mới khoác
Ca dao vang mùa dân chủ đón mời./.
Ngã Du Tử
Đăng nhập để trả lời
0
TRƯA HOANG

Thản nhiên nhiên đứng giũa đất trời
Chừng nghe như gió gọi mời lãng du
Trời thiên thu, đất thiên thu
Trưa hoang vứt hết âm u sự đời

THÂN

Ta từ đâu, ta về đâu?
Triết Đông Tây nói quãng đầu thiếu đuôi
Cõi về nhắm mắt, tay xuôi
Vô cùng lý lẽ ôi thôi !... mịt mùng
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
TƯỞNG

Mỏi chân tìm chân lý
Đường xa cát bụi mờ
Nước non giờ bưng mặt
Thở than vọng ơ hờ

Rừng xanh khuya khoắc gọi
Mãnh thú biệt phương nào
Cỏ cây buồn theo gió
Giật mình ngóng chiêm bao

Sông lừ đừ ngái ngủ
Thuyền xưa chờ bến về
Nước lặng lờ ra biển
Mang theo cả hôn mê


Ao khóc mình cô độc
Đâu bạn cùng nỉ non
Giận mình im chân đứng
Giữa vô cùng càn khôn

Hồ mặc tình tư lự
Im sóng, nước lặng thinh
Đâu đó về cơn gió
Khua động sự yên bình

Gió tưởng mình dữ dội
Ngang nhiên dạo sông hồ
Vang vang lời công tội
Lìa cành những lá khô

Đừng tưởng mình ghê gớm
Vị trí nào cũng thơm
Ghế cao ngồi nghễnh cổ
Thà như cọng rác rơm

Nếu duyên chưa trọn vẹn
Nghìn khuya ngồi chong đèn
Tâm sự cùng đêm vắng
Ngoài đời rộn bon chen

Ai có là tâm huyết
Cùng ta bàn luận thơ


Nước non giờ bưng mặt
Thở than vọng bến bờ
Ta cũng đành úp mặt
Rút máu tim đề thơ
NGÃ DU TỬ







Đăng nhập để trả lời
0
BỞI CÁI CHẾT TỪ HẢI

Hàng vạn hùng binh giữa chiến trưòng
vững vàng tiết tháo trước đao thuơng
hiên ngang trăm trận Từ Công dũng
len lén hậu đưòng Hồ Hiến gian
từ ấy...quan quân đành chiến bại
bỗng dưng dân dã luỵ qui hàng
kiều ơi, lầm lỡ nghìn sau hận
nở để Việt Đông tiếng đoạn trưòng
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
TIỂN LÂM ANH VỀ CÁT TIÊN

người gửi tâm can vào khí thơ
còn tôi e ấp nẻo mong chờ
phố phường nhuộm trắng hoàng hôn lạnh
mây bạt trời xa khói toả mờ

ngươì đã đi về bên núi xa
mắt xanh hun hút dõi quan hà
tơi nghe phố thị rên thành lệ
chờ rạng bình minh rộn tiếng ca

người xoè cánh rộng vọng cố hương
làm sao nói hết chữ can trường
nông sâu có kẻ chùn chân bươ'c
tôi nhớ vuờn đào Lưu Quan Trương

người đã một thời nương quán gió
oằn vai gánh cả bạn giang hồ
tôi còn thổn thức năm canh vắng
giấc mộng hoan ca nửa cơ đồ

tôi người cùng cội sông Trà
nặng tình chung một sơn hà đảo điên
ngược xuôi trên nhánh ưu phiền
nổi buồn âm ỉ vô biên trong hồn
NGÃ DU TỬ

Đăng nhập để trả lời
0
VÀNG GIEO TÂM THỨC
Treo khô trên nhánh sông già
buồn thiên thu nổi xót xa phận người

...đôi khi xé một tiếng cười
trào lộng chơi (khóc cuộc đời trầm luân)
về đâu cuối nẻo xa xăm
vần thơ thắm thiết trăm năm tặng đời

đầu xuân nâng chén gọi mời
nhiều năm nữa như một thời... rất xưa
trùng trùng trắng mắt giăng đưa
lẫn trong nhân thế nắng mưa thói thường

nữa mai phía cuối con đường
chong mắt đợi loé ánh dương rực màu
tìm trong dâu bể mai sau
yêu thương ơi, hãy tin nhau chữ tình

nổi buồn nào cũng lặng thinh
cứ bao dung như có mình ở trong
miên man lòng nhuộm sắc hồng
vàng gieo tâm thức thân đồng vọng bay

cuối đường bắt nhịp vỗ tay
hát lên từ lúc chân ngày hé duyên
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
DẠ CA

Ngựa mỏi vó nằm bên chưồng gọi nhớ
chốn bụi hồng hun hút tận non xa
và tráng sĩ còn mài gươm đêm lạnh
lời nguyền xưa về hát sưốt trăng tà

NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
BỞI CÁI CHẾT TỪ HẢI

Hàng vạn hùng binh giữa chiến trường
Vững vàng tiết tháo trước đao thương
Hiên ngang trăm trận Từ Công dũng
Len lét hậu đường Hồ Hiến gian
Từ ấy …quan quân đành thất bại
Bỗng dưng dân dã lụy qui hàng
Kiều ơi! Lầm lỡ nghìn năm hận
Nỡ để Việt Đông tiếng đoạn trường
NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG KHUA NGƯỢC NGÀY

Sông văn ngày ấy đổi dòng
Tang thương từng chuyến xe lòng, tội chưa
Trời quê từ độ sang mùa
Nổi nênh từng đợt sóng khua ngược ngày
Có bàn tay nắm bàn tay
Về cùng con, anh đi ngay…kịp nào
Im tiếng súng phải lao đao
Hòa bình đẫm tiếng xôn xao…đọa đày
Kể từ chim bỏ đường bay
Coi như vận nước từ đây cuối đường
Dân tình tứ tán mười phương
Phương nào thì cũng đau thương ngút trời
Mùa xuân pha trộn khóc cười
Tiếng nào khóc cũng ngậm ngùi bến sông
Biển xanh máu đỏ nhuộm hồng
Chập chùng vượt biển buốt lòng dân Nam

Vài ngày ‘học tập’ cho thông
Mười năm sau nổi oán hờn còn nguyên
Ngục tù trải suốt khắp miền
Đất nước ơi, khổ triền miên tới giờ
Ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 22:47:47Ct.Ly>
DÁNG THỜI GIAN

Sâu đo từng bước nhỏ
Cũng hết đoạn đường dài
Là xanh tươi thảm cỏ
Để mát bàn chân ai

Tiếng kêu trong khuya vắng
Xé toạc bóng đêm dày
Tia nắng hồng vừa chớm
Bắt đầu một ban mai

Đi ngang đời đã xế
Bóng ngày xuyên qua vai
Tiếng ưu phiền âm ỉ
Cháy lên ở chốn nầy

Giọt chiều rơi thoi thóp
Đọng cuối ngày đâu đây
Nghe ra từ bóng tối
Bao nổi ân hận đầy

Mỗi con người lầm lũi
Sớm chiều có ai hay
Ngồi đếm mùa xuân đến
Đau từng đầu đốt tay

Hong thời gian lành lạnh
Mặc thế tình còn say
Trời tự do xanh ngát
Có cánh diều tung bay

Về ngang qua làng cũ
Niềm vui đậu trên tay
Tiếng cươi em bật dậy
Vá nổi buồn lâu nay

Đời còn xuôi còn ngược
Nhà ai vui sum vầy
Hóa thân thành yêu mến
Tưới lên đời ngất ngây./.
NGÃ DU TỬ

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-10 22:49:31Ct.Ly>
TẢN MẠN

tình như mộng
người như mộng
đời trăm năm lồng lộng gió quan hà
bứoc chân đi qua
còn lưu lại phía sau cùng hậu duệ
Trí tuệ
chưa phải là bậc nhất hành tinh
nếu anh minh
Đức độ như Ngũ hành sơn cùng nắng mưa năm tháng
Thi sĩ
mang chất tình lãng mạn
nên luôn luôn cảm xúc trong tâm hồn
những buổi chiều sắp tắt lúc hoàng hôn
đưa mắt ngắm đất trời, tưong tư đầu ngày trổi dậy
Ta cũng từng tỉnh say
đôi mắt ấy muôn trùng u mặc
đất nứơc ơi thuơng quá những nàng Kiều
Non sông thân yêu
có hiểu thấu tình ta đau Nguyễn Trãi
ngày thênh thang
lần Gia huấn ca chua xót giữa thanh bình
và tự nguyện dâng trái tim phổ độ
nghe hạnh phúc ngưòi rạo rực làm hạnh phúc ta
giữa biển đời bao la, ngân nga:
- May thay còn chút nghĩa ân
dòng đời như cuộc phù vân nổi chìm
Ta muốn lặng im
nghe trổi dậy
Tình như mộng
Đời như mộng
Ngã du Tử
(trích DÒNG SÔNG QUÊ)

R
Đăng nhập để trả lời
0
THĂM NGŨ HÀNH SƠN

Bước lãng tử gọi ta về thăm núi
Ngũ hành Sơn năm tháng vẫn trầm hùng
ngồi chiêm tịnh bước chân ngày dong ruổi
giọng tiền nhân dội lại phía mưôn trùng
Ngã du tử

THƯỜNG

Gieo mồ hôi lên bờ hạnh phúc
thời gian nãy mầm
Xanh
Ngã du tử
(trích DÒNG SÔNG QUÊ)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-09 12:09:59THƠ NGÃ DU TỬ>
            ĐƯA TIỄN
Đưa tiễn người đi, đi viễn phương
Bên đường ai khóc khúc đoạn trường
Đuối chiều, mây mõi bàng hoàng
Nắng vàng sợi nắng ta vàng cả tim
 
Con đường đưa tiễn – cây lùi lại
Tâm sự đi xa, ắt bùi ngùi ?
Vỡ đời hạc trắng uy nghi
Bão giông gắng gõi cũng ghi mấy dòng
 
Mai về bên ấy đẹp thênh thang
Chất ngất trời xuân chớ bẽ bàng
Thế sự  ta về lãng mạn
Chuyện thần tiên ta man mán mơ hồ
 
Người đi quay gót thèm lưu luyến
Ta chợt hiểu rằng chuyện phôi pha
Ngọn đèn thấp thoáng xa xa
Bãi khuya tím ngắt nhói da diết tình
 
Đêm sâu bỗng vọng tiếng bình minh
Như nhớ chuyện xanh tình theo dòng
Giọt buồn còn đọng bên sông
Vầng trăng khuyết vắt chờ mong mõi mòn.
 
 VIẾT Ở QUÁN VEN ĐƯỜNG
 

Thành phố chiều nay về thật chậm
Bên đường quán cóc nhắp men đời
Đắng cay gom cả vào xương máu
Ngọt mật thềm hoang mãi rong chơi

Đìu hiu góc phố chờ ngủ muộn
Có gã giang hồ thao thức xem
Giá như đêm ấy là của tớ
Cầm vội vài trăm để say mềm

Trời đất của chung tình ta riêng
Mòn tay đếm tóc mấy ưu phiền
Có người bán cả : tình, nhân, nghĩa
Ta xót xa đời trái tim thiêng

Nẻo đời trăm nhánh về đâu sẽ…
Giữa cuộc thanh bình cũng đảo điên
Đêm sâu khấn nguyện hồn sông núi
Gạn lọc vàng thau bớt lụy phiền.

           CẢM NHẬN



Buổi trầm tích đã thơm hồn mực ngọc
Nên vào đời mang hơi hướm bút nghiêng
Mỗi lần ta chiêm nghiệm cõi bình yên
Chừng hưng phấn dâng lên ngời trí lực

Sông cuộc đời tạo nên nghìn âm vực
Nghe triều dâng từng đợt mỗi phận người
Phía trên cao chân lý cứ sáng soi
Và nhật nguyệt muôn đời là kỳ bí

Hãy chiêu cảm sẽ thấy đời nghĩa lý
Như thịt xương chăm chút mỗi tế bào
Như mỗi đời họa phúc lẫn vào nhau
Như cây cỏ mỗi mùa thêm đổi khác

Vui lên em sẽ thấy đời là nhạc
Mỗi buồn vui là thể phách nhạc lòng
Gieo vào hồn những hạt giống niềm tin
Như cây trái sẽ đến mùa quả ngọt

Bài thơ viết cho đời trong tĩnh lặng
Như tuần hoàn mạch máu với con tim
Như mùa trăng ánh sáng rọi  trăm miền
Như vạn vật lớn dần theo năm tháng

Hạnh phúc truyền đi từ trái tim xáng lạng
Và quang vinh từ ấy cũng lên màu
Nợ bút nghiêng cứ quấn quyện vào nhau
Nên hồn mực mãi theo tình con chữ.

                         NGÃ DU TỬ
                   SÀI GÒN, VIỆT NAM 

 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Nói với Em
 
 
Em bé nhỏ sầu đôi bờ nhật nguyệt
Đừng, em ơi sông sẽ chở sầu đi
Nắng Sài Gòn đã đậu trên vai
Hồng lên má dẫu xuân thì qua mất
 
Và đừng ngại tôi làm thơ rất thật
Nhờ suy tư thêm khôn lớn lên nhiều
Những ngày dài dẫm lên bóng liêu xiêu
Từ tâm huyết sẽ tươi màu hồng phấn
 
Ngày xanh lá có khói sương lãng đãng
Mùa đơm hoa chắc mưa thuận gió hòa
Trăng treo vòm em nhé hãy cùng ta
Ngắm thật kỹ kẻo trăng ngà thổn thức
 
Đời không thể cứ mơ là có được
Nhưng ước mơ làm dậy sóng xuân thì
Bước chân nào cũng in dấu thiên di
Màu hoàng yến điểm tô từ cổ tích.
                                      ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-09-16 10:03:41THƠ NGÃ DU TỬ>
 
Bài nầy đã đăng đâu đó, tôi có nhuận sắc lại vài từ ngữ, đây là bản gốc
THÂN PHẬN

Lấy thi tứ vá nổi buồn đã lũng
để mai sau quên hết những điêu tàn
khi bình minh trở mình
phía hoàng hôn có lũng loáng bên kia
hởi những trường hà giăng giăng bao lãnh địa
có nhớ rằng dấu chiến tích hào quang
hay mãi trôi con dòng vô tích sự
cuộc trăm năm sông núi hoán di

Dòng nước ngầm im lìm bưng mạch,
sẽ hả hê vung vãi cuộc say nguồn
Mùa xuân,
loài đại bàng cuồng nhiệt kinh luân
chớm đông
miệt mài tìm nơi di trú
co cúm lại từng đàn ôm đồm tranh chấp
hoài niệm mùa xuân ngồi khóc ca dao
 
Tảng nước đá khi xa nguồn biệt xứ
có hiểu rằng khối nước ngây ngô
hay cao ngạo khối pha lê đoàn kết
mặt trời lên tự phá hủy toàn phần
Loáng cỏ rác lại bắt đầu hội tụ
ấu trùng rẫy đầy lên mặt nước thương tâm

Là phún xuất đã từ lâu hun đúc
trong vô cùng cả nhiệt lượng nấu nung
mãi ầm ỉ trong tiềm tàng lục địa
phun lên cao cả trời lửa khổng lồ

Cõi trị vì dày mấy lớp xương khô
rồi từ ấy thánh hiền đành hoang phê
cái ngạo mạn một thời dâu bễ
cũng trôi theo cuộc sống loài người
                         NGÃ DU TỬ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-26 10:21:01THƠ NGÃ DU TỬ>
         thơ mời họa        
 
                    NỒM LÊN SAO CHẲNG GIONG BUỒM
 
            Ngột ngạt vào ra hóng gió nồm
            ngoài kia thiên hạ mãi ôm đồm
            chướng tai thế sự...mình canh cánh
            chán mắt nhân tình...chuyện cổm côm
            quen thói quan thầy tham với nhũng
            lệ thường dân giã thúng cùng nơm
            lẽ nào năm tháng thuyền dân tộc
            lẫn quẫn mom sông chẳng gióng buồm
 
                                   ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-27 02:54:45NGUYÊN HẢI>
       NỒM LÊN
       SAO CHẲNG 
     GIONG BUỒM  


 
     Ngột ngạt vào ra đón gió nồm
     ngoài kia thiên hạ mãi ôm đồm
     chướng tai thế sự... mình canh cánh
     chán mắt nhân tình... chuyện cổm côm
     quen thói quan thầy tham với nhũng
     lệ thường dân giã thúng cùng nơm
     lẽ nào năm tháng thuyền dân tộc
     còn đứng mom sông chẳng gióng buồm

                          ngã du tử









THỎA
CƠN
NỒM
 
Tung hê theo gió thỏa cơn nồm
Mặc kệ hăm he sấm chớp đồm
Mây nặng chiều râm Chuồn lượn lượn
Nắng se trưa mát Sẽ lôm côm
Theo thời mùa ngịch nhiều sâu - bọ
Lừa thế nước ròng lắm ná - nơm
Địa lợi nhân hòa no ấm tạm
Thuận dòng xuôi mái mới căng Buồm
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-16 02:03:19THƠ NGÃ DU TỬ>
                     QUÊ NGƯỜI
 
 giữa Sài Gòn nhớ quê cha
 ngồi mơ được khoác áo hoa như người
 ước vọng nào chẳng lên ngôi
 mùa xuân là lúc đầy trời sắc hương
 bước chân từ buổi lên đường
 rằng mai sau sẽ muôn phương rực hồng
 gian truân cũng tạm mùa đông
 giữ trong nhau một tấm lòng khát khao
 là em má thắm lụa đào
 là tôi cũng bậc anh hào kiếm cung
 lạc phương sương tuyết một vùng
 lênh đênh mới thấu cõi lòng nhân gian
 mãi mê tìm kiếm ánh vàng
 quên luôn cả nổi túng cùng của ta
 đầu non sực tỉnh giang hà
 ngoài kia thiên hạ áo hoa rợp trời
 thôi về gom góp cuộc chơi
 gửi núi sông viết thành lời thi ca
                     
                        ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
                 GIAO THỪA
 
 Trong khi đất trời ngưng thở
 trần gian kẻ vạch giao thừa
 chỉ có màn đêm và gió
 chạm môi hôn xuân say sưa
 loài người cúi đầu đảnh lễ
 nguyện cầu trổ nhánh thiêng liêng
 dáng xuân vươn mình hiển hiện
 mang theo rất nụ cười hiền
                                   ngã du tử
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-24 10:48:01THƠ NGÃ DU TỬ>
             RỘN RÃ MÙA DÂNG
29 tết,hai cha con ra phố
mua chậu mai chưng tết đón xuân về
mai Việt nam có cả hồn quê
người quân tử cả đời đảnh lễ
 
mùng một đâù năm đầy hoa rực rỡ
 bắt đầu khởi sự là mùa xuân
ơi mùa xuân, vừa thức dậy tưng bừng
cùng nhân loại ca bài ca hy vọng
dân tộc đứng trước mùa xuân cao rộng
lòng hân hoan buổi trời đất giao mùa
cành mai vàng rạng rỡ màu tươi
như tha thiết mong mọi điều tốt đẹp
nhà cũng vậy trong căn phòng nhỏ hẹp
cội mai vàng ấm áp tình yêu
mùa xuân sẽ nói bao điều
ngày tháng mới đang tung tăng hớn hở
cả sắc hương trần gian theo cùng gió
phả vaò đời thắm thiết của mùa sang
 sáng đầu năm ngồi ngắm cánh mai vàng
lòng rộn rã trào dâng mùa hạnh phúc
                        
                                          ngã du tử
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Kính mời  Quý Thi  Hữu  cùng vui tết Nguyên Tiêu thật hạnh phúc, đậm nét trữ tình, thân ái.





NGUYÊN TIÊU
 CANH DẦN
 
Canh Dần trăng mới hãy còn trinh
Ánh nguyệt lẳng lơ sắc tuyệt xinh
Quân tử so tài  khoe bút trúc
Giai nhân thẹn mặt mỉm môi tình
Đất trời rạng rỡ mừng vui tiếp
Hương sắc tưng bừng hớn hở nghinh
Xuân chúc Hằng Nga lòng trẻ mãi
Nguyên tiêu thơ dệt mộng đời sinh.
 
Nguyên Hải
Nghĩa lớn tôn sư bia khắc đức
Tình thâm trọng đạo sử ghi công
Trăm năm châu ngọc còn phai sắc
Hai chữ thầy cô mãi sáng lòng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-06 04:42:19THƠ NGÃ DU TỬ>
                             CON ĐƯỜNG
 
                   Nắng làm chiếu dát vàng từng cây lá
                   Con đường cong mờ mịt bụi tung trời
                   Chiều tháng giêng nắng trãi tận chân đồi
                   Tình du tử thả trôi theo bờ mộng
 
                   Quê hương mùa xuân dang tay rộng
                   Đón tình yêu từ vạn nẻo quê người
                   Đôi tình nhân  bên khóm lá cười tươi
                   Như hoa xuân tự nhiên là rạng rỡ
                  
                   Tình cũng vậy gái trai trong hơi thở
                   Rất cần nhau đón nhận mỗi xuân về
                   Ơi con đường của chiều tết rất quê
                   Ai hiểu được bắt đầu và kết thúc
 
                   Tôi đứng giữa hai đầu tương lai, quá khứ
                   Cũng nao nao ngày trai trẻ một thời
                   Đã dự phần vào một thuở rong chơi
                   Nên thương lắm những con đường hò hẹn
 
                   Con đường muôn đời là yên ắng
                   Làm xôn xao là lớp lớp con người
                   Những cánh chim bay lượn khắp muôn nơi
                   Về hội tụ dưới mái nhà quê quán
                  
                   Tôi đứng trước con đường vào nam ra bắc
                   Sao bâng khuâng con đường của quê nhà
                   Dù thế nào tình yêu mến thiết tha
                   Cũng giục giã theo mùa xuân thế sự
 
                                                          Ngã du tử
                 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-14 12:30:36THƠ NGÃ DU TỬ>
             RẰM GIÊNG
 
  ngàn năm chị nguyệt vẫn nguyên trinh
  trăng với người thơ mãi đẹp xinh
  thi phú dâng đời  thơm ý đạo
  văn chương tặng bạn đậm men tình
  nguyên tiêu thưởng lãm ngâm cùng vịnh
  xuân nhựt sum vầy tiếp với nghinh
  hẹn đến rằm giêng mình hội ngộ
  bút thơ còn đọng buổi trùng sinh
                  ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-06 04:39:35THƠ NGÃ DU TỬ>
 





                            
       CUỘC TRÒ CHUYỆN THÚ VỊ

Màu nắng mật nhuộm vàng từng chồi biếc
Con chim cao hứng hót vang trời
tôi bình yên thong thả một đôi lời
cuộc trò chuyện đang đến hồi hấp dẫn
ai khanh tướng, ai công hầu, ai lận đận
cùng về đây hội tụ dưới hiên nhà
rượu rót đầy thi hứng bạc ngâm nga
là đen trắng , vàng thau ồ mặc mặc
tôi đã sống dưới mắt đời rất thật
còn dại khôn làm sao biết mà lường
cứ mở lòng cho cõi yêu thương
về trổ búp trong tâm hồn từng đóa
buổi trò chuyện nghe cây đời ra lá
làm xanh cành những khuôn mặt anh em
và mỗi người càng lúc càng gần thêm
như tôi và anh lần lần tha thiết
bọn chúng mình đều là dân nước Việt
nên thương nhau luôn từng điểm dị đồng
quê hương mình mãi mãi sẽ là chung
không ai có quyền nhân danh tổ quốc
không ai có quyền đem tài nguyên đất nước
trao ngoại bang củng cố thế lực mình
nhân dân thời nào cũng thầm lặng hy sinh
 lòng dân tộc chẳng lẽ nào thua cuộc
                                ngã du tử 
Đăng nhập để trả lời
0
                tân hôn
 
  hong thơm lại mái tóc mềm
  trao anh với cả hương đêm của người
  chắt chiu mầm xuân tốt tươi
  cho ta quấn chặt tiếng cười trong nhau
                             
                                ngã du tử
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-14 12:47:01THƠ NGÃ DU TỬ>

                         VIẾT SAU LẦN GIỞ

                  Có tiếng hỏi;-‘ Từ thanh bình trở lại,
                  Nhện giăng đầy trong ý nghĩ tinh khôi’
                  - trong tro bếp may ra còn than đỏ
                  thổi bùng lên ánh lửa hóa nụ cười
        
                  trăng gác núi tiếng gọi ngày phía ấy
                  nghe ầm vang một góc quan san
                  đêm rất thật ánh trăng già khuyếch tán
                  tình nước non thôi thúc bước nhịp nhàng

                  quanh bóng núi đùa cợt đời du thủ
                  bận lòng chi - ngắm sương khói biên thùy
                  cười kiêu hảnh sau mấy mùa thủ túc
                  nhớ tình nhau chong mắt biếc đương thì
                  
                  lời kinh sách mang mang hồn lãng mạn
                  cỏ phương Nam xanh mượt dưới trời chiều
                  xưa có phải mắt nhìn chưa biếc vị
                  nên vô tình dẫm lên bóng liêu xiêu
                  
                   gọi thơ phú làm chất men thi vị
                  mãi ung dung làm bạn chữ thánh hiền
                  thương đàn em dật dờ neo hố thẳm
                 mộng ngày xanh thấm lạnh những ưu phiền
                   
                  cứ nhầm lẫn dẵm lên bờ hạnh phúc
                  nhìn quanh co bước xiêu veọ con người
                  biển bạc rừng vàng kéo chân những nụ cười
                  đầy mộng mị khắp chiều dài đất nước
                   
                  sao không thể giận hờn chiều quay ngược
                  làm rối tung những giá trị thường hằng
                  nỗi chao đảo những tầng tầng mực thước
                  mãi lạm bàn chuyện thực giả chê khen

                  mùa giả tạm cũng đậm màu hưng phế
mộng trào dâng theo con nước chân thành
có tiệng gọi phía ngày reo trước mặt
rộn lòng nhau lớp lớp cây đời xanh./.
                       ngã du tử 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-22 06:55:55THƠ NGÃ DU TỬ>
.                          NỞ ĐÓA CHƠN THƯỜNG
 
                   Niềm vui và nổi buồn
                   Mãi xô vào đời sống
                   Lắng nghe tình đồng vọng
                   Cảm ra từ căn nguyên
 
                   Có một điều rất thực
                   Cho là vui vô cùng
                   Một điểm hẹn thủy chung
                   Nghìn lần thêm giữ lễ
 
                   Sao người đầy mắt lệ
                   Oan khiên từ vô biên
                   Có hạnh phúc an nhiên
                   Khởi nguồn từ vô lượng
 
                   Lỡ mang mầm nghiệp chướng
                   Tìm ánh sáng từ bi
                   Đời vô lượng dịu kỳ
                   Khi mở lòng hoan hỷ
 
                   Ngày sẽ thêm nghĩa lý
                   Bớt ích kỷ, muộn phiền
                   Đêm trổ đầy thi vị
                   Thảnh thơi từng nhân duyên
 
                   Sự sống mãi triền miên
                   Đời con người hữu hạn
                   Ai giữ lòng thanh thản
                   Tâm nở đóa chơn thường ./.
 
                   Ngã du tử
 
Đăng nhập để trả lời
0