Diễn Đàn » Nhật Ký online

All about myself!

270 trả lời, 59.876 lượt xem — Trang 1 / 10
Hôm nay nhân dịp hết sổ viết nhật kí kèm có bàn phím mới, gõ sướng run cả tay, quyết định quay trở lại thói quen viết nhật kí đã bỏ bê từ lâu rất lâu roài.
Sắp đi học rùi, chẳng thấy phấn chấn hay hồi hộp j hết. Năm cuối đại học, một năm như mọi năm hay sẽ là bước đột phá...tụt dốc nhỉ? Mấy hôm trc còn feel buồn nhiều vì kết quả của bài thi mà đã đoán trc được sự cay đắng ngay từ khi bước ra khỏi phòng thi hôm đó, nhưng dù sao vẫn sock, cái học bổng 240k trượt cái vèo. Nhưng mấy hôm nay lấy lại tinh thần rùi, sau khi nhận đc những lời an ủi của bố mẹ ( tại bố mẹ ko bít mình bùn vì chuyện j mà, cứ biết thử xem có còn...âu yếm thế ko) huhu. Mình nhận thấy rốt cuộc từ trc tới nay mình quá coi trọng điểm số trong khi trong não bộ của mình cái gọi là kiến thức thực sự chỉ như những đốm nhỏ lác đác, rời rạc, khi cần đến lại fải vục đầu trong chồng sách ngất ngưởng để tìm kiếm và liên kết chúng lại. Poor myself!
Hôm qua thật kinh ngạc và thật buồn cười, lần đầu đc làm nạn nhân của một cuộc làm mối bất đắc dĩ. Đang đi loay hoay xỏ thử mấy cái áo điệu điệu thì túi quần rung tít mù, tay kéo áo, tay nghe điện thoại, chị D gọi điện kêu về ngay chị cho cu Sớn đến chơi, về chơi với cháu. Thế là vội vội vàng vàng suýt mặc luôn áo của người ta về, phi tức tốc về để đc chơi với cháu, hehe, tại thằng cu kháu lắm cơ, chỉ muốn đc hun nó suốt ngày thui. Ai dè vừa về đến cửa đã té ngửa, ngoài thằng cháu kháu ơi là kháu thì chị còn dẫn về 1 anh cũng kháu ko kém để làm mối cho con em đang ế dài cổ.hix hix. Cơ mà anh ý hơi nhùn. Mình chẳng cành cao j đâu nhưng ít ra thì cũng fải hơn mình khoảng 1/3 cái đầu trở lên chứ, đằng này thì hình như chỉ cần mình đi đôi dép lê bệt dí ở nhà cũng đứng ngang ngửa nhau roài. Mà người đâu lại còn rõ hiền, hỏi j thì nói nấy, chả thấy hỏi em đc cái j, làm em nó lại fải ngồi chén nho ầm ầm cho ...đỡ trống trải.
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng dậy sớm như mọi ngày, hôm nay cảm thấy trong người rất khoẻ, khoẻ một cách bất bình thường, tập thể dục, mồ hôi ướt trán, tay chân rã rời, vì sao thế? Vì hôm nay sẽ là ngày đầu tiên của chuỗi ngày F5, sẽ refresh bản thân từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, sẽ thay đổi, thay đổi thực sự.
Hôm nay ko muốn than vãn, ko muốn nghĩ ngợi, ko muốn buồn chán. Hôm nay sẽ là ngày vui thật vui, dù chưa biết điều j chờ mình ở phía trước. Quên hết ngày hôm qua, quên hết những đợi chờ trong vô vọng, quên hết những nỗi đau giằng xé. Sẽ cho tất cả vào một cái hộp, có lẽ cái hộp này sẽ đạt kỉ lục guiness về độ to, độ nặng và độ đau, sẽ khoá chặt bằng sự tha thứ, bằng niềm tin, bằng tình bạn. Xem ra những quyển sách thuộc thể loại nuôi dưỡng tâm hồn đang có tác dụng với cái đầu ương ngạnh này khi mà h đây nó đang cố lừa gạt mình bằng những lời lẽ hoa mĩ đến tuyệt vọng. Không, mình làm đc mà, chắc chắn đấy!
Kể tiếp chuyện sau khi tập thể dục nhé. Mình nấu cơm như thường lệ. Cái lệ nấu cơm ăn sáng có lẽ là khá khác lạ so với nhiều nhà nhưng đó là truyền thống lâu đời của nhà mình. Thay vì chán ghét mình quyết định sẽ thích những buổi sáng dậy sớm nấu cơm cho bố đi làm. Trong lúc chờ bố mẹ em có thể sẵn sàng ngồi vào ăn, híc, mình đi rửa xe cho bố. Mình thix cảm giác đc nhìn cái xe bóng lộn dưới bàn tay lười nhác của mình, thật thú vị, và còn thix hơn khi nhìn ánh mắt kinh ngạc của bố đáng yêu. Rồi j nữa nhỉ. Xách chổi lau nhà đi lau sạch sẽ 3 tầng ko sót 1 kẽ hở nhá. Đã bảo hôm nay là ngày refresh mà! Hi, thix quá!
Và bi h sau khi tắm gội sạch sẽ, ngồi nghe nhạc thảnh thơi khi đồng hồ mới điểm 8h sáng. Thế mà mình đã làm đc cả một núi việc trong khi nhiều người vẫn còn vùi trong chăn trốn tránh bình minh. Thật khâm phục bản thân đến ko ngờ.
Khi người ta vui, nghe nhạc buồn vẫn cứ thấy vui là sao nhỉ?....from the bottom of my broken heart....u were my first love, u were my true love....u were my real love....I never knew love...til there was u.....how was I to know I'd miss u so?
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Chat với Ti tồ, nó đang vương vấn tình cảm với một con gà béo, 1 tên cù lần tốt bụng, nhiệt tình, hăng hái, chỉ có mỗi cái nhược điểm nhỏ như con voi là siêu vô duyên, thui ko sao, dù j thì tốt là đc. Dạo này mình và Ti tồ thực sự ít nói chuyện hơn, ít tin nhắn hơn, chat thì chỉ đc ít dòng là lại quay sang những câu ậm uh quen thuộc rùi im thin thít. Sao thế nhỉ? Mình đang dần ko hiểu nó và nó đang dần ko hiểu mình hay là mình đang tưởng tượng ra những chuyện vớ vỉn như thế nhỉ? Mình cứ thấy khoảng cách xa xa thế nào ý. Chết mày chưa đồ ngốc, tự mình tạo khoảng cách và bi h tự mình ko rút đc lại. Năm sau sẽ xuống Hà Nội, 2 đứa ở chung nhà, chắc sẽ ổn thui, chơi với nhau lâu quá nên chắc cũng fải có những lúc tự nhiên ...chán nhau chứ, rùi lại ok thui mà.
Hôm qua tự dưng chú Thư sau một thời gian im hơi lặng tiếng chốn rừng núi xa xôi mù tít nào lại sang nhà mình chơi mới sợ chứ. Tội nghiệp chú, ế chỏng chơ rùi hay sao ý, sao bi h vẫn chưa lấy vợ nhỉ, đừng ...chờ cháu thế chứ, dự định của cháu là sẽ chống ế ở tuổi 27 cơ, còn những 6 năm nữa, mà nhỡ đâu sau 6 năm cháu lại tiếp tục gia hạn thêm thì sao? Cháu thích cuộc sống lông bông lắm chú ạ. Nhớ ngày xưa lớp 11, mình thix chú ý thế, tại chú ý cứ tốt kiểu j ý, tốt kiểu vô điều kiện hay gọi là j nhỉ, vô tư kinh khủng khiếp, làm mình lao đao và xao xuyến. Cái kiểu thix trẻ con ý may mà cũng chỉ tồn tại trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Sau đấy 1 time, chú ý quay sang thix mình,hix, mình chạy bán sống bán chết, ko muốn làm tổn thương một người tốt như thế, nhất định sẽ có một nửa hoàn hảo hợp với chú ý vào một ngày ko xa....hi vọng thế.
Cứ bảo học tiếng anh, nhưng học một mình chán thật đấy, cứ lôi 1 lô sách ra, mỗi trang nhòm vào một tí, như kiểu một bàn ăn dọn ra đầy ắp, mỗi thứ gắp 1 ít, ăn xong chẳng nhớ mùi vị của cái j vào cái j ý. Cứ học kiểu này đi, rùi thì tha hồ mà regret, than ngắn thở dài, chết chìm trong cái mớ thất vọng và chán chường cho mà xem. Biết trc đấy, nhưng cứ thế đấy, làm j đc nào! Bố mẹ thì vẫn mong muốn mình ở lại TN làm giảng viên ĐH. Cái ngữ mình mà làm giảng viên chắc tụi sv cười cho thối mũi. Với lại mình ko có năng khiếu làm mặt lạnh trên bục giảng, thể nào cũng bị học sinh bắt nạt, trêu ghẹo, xong rùi chẳng bít fải fạt bọn đấy ntnào cho mà xem. Mình muốn về HN, thậm chí fi vèo vào Sài Gòn, đi đến những nơi chỉ có mình mình thôi, tự mình chiến đấu, thua cũng đc, bị chèn ép cũng đc, cho mình sáng mắt ra, cứ tưởng đâu cũng như nhà mình,cứ làm như chỗ nào cũng êm ả xuôi chèo mát mái cả ý. Ôi nghĩ mà sợ.
Hôm qua chat với Koibito à fải là ex koibito chứ, chán lắm ý. Mấy hôm trc cũng chat, a rủ đi coffee, mình từ chối ngay lập tức, như thể đã đc lập trình rồi ý, bài bản kinh khủng. Đúng rồi, fải tránh xa ra, càng xa càng tốt, mình đang làm tốt mà, fải duy trì nhé! Mình đã định delete cả số đt của a nữa cơ, nhưng mà làm thế để làm j khi mà đã thuộc làu làu nhỉ? A xấu xa, a độc ác, a vô tâm, a chán ngắt....ôi sao lại thix. Koi wa momoku mà! Ko nói nữa, ko mình fát điên mất! Giải điên đi ăn kem vậy. Dạo này ăn kem nhìu quá, chẳng còn thương cái cân tội nghiệp nữa, mặc kệ đi!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Mua sắm, tưng bừng và cũng ko kém fần đau xót. Thêm 2 cái áo sơ mi điệu điệu thôi mà, thêm 1 cái túi xách to đoành thui mà, chưa kể cộng gộp vụ đôi guốc hôm trc nữa, huhu, túi bi h rỗng tuếch, toang hoang....cái khoản tiền dự trù để đi học một lớp học nào đó càng ngày càng vơi đi. Đổ tại xì trít ý mà, mỗi khi tâm trạng bất an cần 1 liều an thần là vòng vèo mua sắm cho nó thoả cơn đói khát. Tháng này chưa mua đc quyển sách truyện nào, cũng đang bứt rứt đây, nhưng thôi chờ tới sn vậy, trong khi chờ đợi lôi đống sách fân tích chứng khoán ra đọc, cái sách đấy á, ngốn cả năm vẫn chưa ngấm hết.
Bạn Đắc Hưng gọi điện khủng bố liên tục, hoảng sợ. Híc. Bạn ý có cả tỉ số đt để tấn công mình, mình đã cố add bằng hết để trốn cho kịp, nào là Dangerous, rùi Sợ Lắm, rùi Kinh dị, Khủng khiếp, Chạy ngay....híc thế mờ hum qua lại gọi = số khác, làm mình fải bốc fét đang đi chơi, chiều đi sn, tối đi bà ngoại. Ặc ặc, tự tử mất! Nghe nói bạn ý fải thi lại 2 môn Quản lý dự án và đầu tư, đòi vào học nhóm với mình, hix, để giảng cho bạn ý hiểu thì chắc mình mất 20 năm tuổi thọ cũng chưa xong. Mình bít là mình nhẫn tâm, nhưng lúc này mình ko muốn dính dáng j tới mấy cái môn khó nhằn ý nữa, mình qua rùi, mình thở fào, mình muốn chạy, mình muốn bình yên, mình muốn hưởng thụ, và nhất là mình sợ bạn ý lắm.huhuhu.
Hôm qua nt cho Ti tồ hỏi vụ đi chơi với con gà tồ, thế mà ko thèm reply cho mình, tức tức. Ság ol thấy mấy tin offline nhằm xoa dịu mình, ứ thèm trả nhời, thấy b ý ol sáng bừng. Híc, tự nhiên mình nhỏ nhen thía. Chắc là tại hôm qua về muộn nên ko nt lại cho mình. Mình ko bít, mình ko quan tâm, mình cứ ích kỉ và trẻ con thế đấy. Mình quyết tâm invi từ h cho tới cuối tuần nhá, ko chat chit thanh minh này nọ. Híc, mình ko nên làm thế chứ. Thực sự mình thương Ti tồ lắm lắm, fải ở với cô cậu như thế chẳng thoải mái tẹo nào, mà thỉnh thoảng cô Trang lại dở chứng cáu gắt rùi làm mặt lạnh tanh khiến con bé rất bùn, chỉ bít tâm sự với mình và mẹ Thuỷ thui. Nhưng mình ko thix kiểu tự dối lòng của Ti, dù cô T đối xử như thế nó vẫn kêu nó thoải mái, nó ko bận tâm. Thà nó cứ hét lên là nó ghét cô ý mình còn thấy thông cảm hơn. Thui mình ko bít đâu, mỗi người có cách sống riêng mà, mình thì tốt đẹp j chứ mà cứ đi fán xét Ti tồ. Ừ thui nhá, đừng trách bạn ý nữa, tội nghiệp!
Đăng nhập để trả lời
0
Hum qua ra vẻ dỗi bạn Ti tồ ghê lắm. Bạn ý nt như chưa có chuyện j xảy ra, hỏi xem mình mua áo đẹp ko, màu j, mẹ chê ko? Kêu là đang chờ bạn Hương béo dài cổ như đà điểu rùi. Mình nt lại rất lạnh lùng, đại loại là ghét nhữg người h cao su, ghét cả những người nt từ hôm trc mà hôm sau trong lúc chờ người h cao su thì mới thèm reply lại. Bạn ý hoảng hốt, cuống quýt, kêu là nt cho mình rùi mà, thề thốt rất kinh. Hức, thế đt mình điên à, hay là mình điên? Cay, ứ thèm nt lại nữa. 1 lúc sau bạn ý lại tít tít nt bảo mình dỗi à? Hì, cứ thix yết kiêu thế đấy! Thôi chỉ dỗi bạn ý nốt tối qua thui, tẹo nữa sẽ cho bạn ý cơ hội cải tà qui chính, hehe.
Tự nhiên hôm nay lại mong đi học thế, nhất định kì này sẽ học một cách tử tế nhất từ trc đến nay, lại thề thốt quen thuộc.
- Sẽ ngồi bàn đầu
- Chép bài đầy đủ
- Không bỏ tiết nào thuộc chuyên ngành ( tức là vẫn có kẽ hở cho các môn thuộc thể loại hứa hẹn đầy thú vị như Lịch sử Đảng, tư tưởng HCM, hehe)
- Đọc và tìm tài liệu cho bài học trc khi đến lớp! ghê chưa!
- Bắt tay vào tìm đề tài cho khoá luận tốt nghiệp, cũng có mấy ý tưởng rùi nhưng vẫn thấy mông lung lắm
......
vv...vv lúc khác nghĩ tiếp
À hôm qua khi ko thể chịu sự khủng bố ác liệt đến fát rồ của bạn ĐHưng, đã fải hi sinh 250đ nt bảo bạn ý là: t đang ở HN rùi, cuối tuần mới về.hức. Chết mất vì bạn ý thui. Lại còn ra vẻ ngậm ngùi, chúc tụng mình đi chơi vui vẻ nhé. Tức là từ h đến cuối tuần mình fải đi tu tại ja rùi, kẻo le ve ngoài đường lại bị bạn ý bắt quả tang thì teo.
Lên diễn đàn trường thấy thầy Nhí Nhố post mấy cái chủ đề về mar hay fết, cũng mún nhờ ông ý quân sư cho một ít nhưng hễ cứ mở mồm ra nói chuyện với ông ý là ông ý lại trêu ngươi mình, tức lắm. Thấy ông ý cũng thông minh nhưg nhắng nhít quá thể, thầy jáo j mà như 9x ý, mình chẳng bao h nói chuyện tử tế với ông ý đc. Hừ, bạn thân của Koibito có khác, đáng ghét như nhau.
Mai là rằm, mẹ mua 1 con gà to bự về cho mình thử sức. oạch. thịt gà thì mình chỉ biết vặt lông thôi, chứ còn cắt tiết và mổ thì chịu thôi. Mẹ bảo con gái con đứa xấu hổ, hơn 2 chục tuổi đầu chưa bít thịt gà, sau này về làm dâu nhà người ta thì người ta lót lá đuổi về. Nhứt định sau này trc khi lấy ai, fải giao hẹn trc với mẹ chồg tương lai là con ko bít làm gà đâu đấy, mẹ có cho con lấy con trai mẹ ko thì bảo 1 câu để con rút lui cho chóng.hehe. Tí nữa fải xách gà ra chợ cho người ta thịt hộ, fải mua hoa quả nữa, nhìu việc quá, huhu.
Dạo này đau bụng liên miên, bị làm sao ý nhỉ, hay là ung thư...rốn, nhưng lười đi khám bệnh lắm, vào lại gặp bác sĩ Hà Bờm thì thui rùi, em xin bỏ mạng tại đây. Hôm qua còn bị đau răng nữa, mấy cái răng khôn nó chẳng chịu mọc hết j cả, cứ thỉnh thoảng lại chòi lên 1 tẹo như trêu tức người ta bằng nhưng cơn đau kinh khủng, chẳng nhai đc j, mà ngoài ăn ra thì dạo này em còn có niềm vui nào đâu cơ chứ.
 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Tròn 1 tháng nữa em cũng tròn 21 tuổi, bước vội vã sang chào tuổi 22 trong nước mắt, em sẽ thành bà jà, em sợ lắm, e chẳng muốn thời gian trôi đi j cả nhưng cuộc đời là thế, cứ ko muốn thì nó càng tới nhanh, thôi thì em sẽ thay đổi tâm trạng. Hồi hộp quá, sắp sn rùi, vui vui, mong quá, mong quá....
Năm ngoái sn ntn nhỉ. Cũng thấy vui, bạn bè tới đông, ăn uống tưng bừng. Sau cuộc vui, em ngồi khóc, ngồi thẫn thờ, ngồi bồi hồi, ngồi tê tái....đthoại rung bao nhiêu lần là em giật mình, mừng hụt, tưng hửng bấy nhiêu fát. Em chờ, em đợi, em mong. Rồi em đi ngủ. E quẳng đt ra xa, nằm úp mặt vào gối, phù,sẽ qua ngày kinh khủng nhanh thôi. 23h55ph, đt reo, em tỉnh giấc,a gọi, e ko nghe, rồi a nt, tin nhắn của a tới khi chỉ còn vài phút nữa là sn em trôi qua. Cảm động gớm. Nuốt ...căm hờn vào trong, em cảm ơn, lạnh lùng, trong lòng tủi thân vô cùng. A chưa bao h là của e, mãi mãi là như thế. Với a, e chỉ như một cơn gió thoảng qua, chẳng đọng lại đc chút ấn tượng j, đôi khi trong lòng cảm thấy trống trải, a chợt nhớ tới e như để lấp cái chỗ trống vốn dành cho bao nhiêu người ấy,a gọi cho e nói chuyện vu vơ, chút tán tỉnh bông đùa. Này a, có bao h a thực sự cảm thấy cần e chưa? Thế sao e lại cứ nhớ mong về a như thế nhỉ. Có những khoảng thời gian mà khi thức giấc người đầu tiên em nghĩ tới là a, trước khi đi ngủ e lại nghĩ, lại cầu chúc cho a đc yên bình. A tệ lắm a biết ko? Hình ảnh tốt đẹp của a ngày xưa đã bị thời gian cuốn trôi, a giờ đây khác nhiều, nhưng rồi em vẫn cứ nghĩ a như xưa, em vẫn cứ chờ đợi a trong vô vọng. Đó có fải tình yêu ko? Có lẽ e đã chỉ coi a là thần tượng, và với tính bảo thủ của mình, khi hình tượng về thần tượng sụp đổ, e ko tin, e cố tự lừa dối mình rằng a vẫn thế, a vẫn là a của ngày xưa, và e vẫn lại hi vọng, lại mong chờ, một ngày nào đó, khi trải qua các cuộc dạo chơi ở nơi xa xôi nào đó, a chợt nhớ tới e, a sẽ trở về bên e? Có ngày ấy ko nhỉ. Và khi đó e sẽ kiêu hãnh nói với a rằng....too late rồi Koibito ạ!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn, buồn lắm, rất rất buồn. Cảm giác bị lợi dụng, bị coi thường, thất vọng vô cùng. Mình đã nghĩ mình có thể chịu đựng đc cái kiểu chơi bời thái quá của Hiếu, kiểu vung tay quá trán và coi mình là cái máy ATM có thể rút tiền bất cứ lúc nào. Qua chuyện hôm qua mình thấy rất chán. Từ hồi chơi với Hiếu, mình lúc nào cũng vô tư, thực sự chẳng nghĩ j cả, vì bạn bè mà, júp nhau chẳng quan tâm xem là bao nhiêu lần, là những gì, chỉ cần chơi với nhau chân thành và thoải mái là đc. Bao nhiêu lần vay tiền, mình chẳng nhớ, bao nhiêu lần nói dối, mình cũng chẳng để ý. Có lẽ đó là lỗi của mình. Mình đã ko thẳng thắn với Hiếu. Rằng: Này, t ko thix bạn chơi bời quá như thế, tớ  cũng ko thix bạn dùng tớ để nói dối qua mắt mẹ bạn đâu. Bạn có thể nói dối đc, còn tớ thì ko!
Bố biết chuyện mình bao che cho Hiếu rất nhiều lần, bố jận lắm, nói rất gay gắt làm mình cũng buồn. Bố nói Hiếu có thể nói dối đc bố mẹ thì bạn bè nó nề hà j mà fải nói thật. Bạn bè chơi với nhau mà như thế thì ko xứng đáng. Nhỡ hôm qua, Hiếu đi như thế mà gặp fải chuyện j thì nhà mình biết ăn nói với nhà bạn ý ntn? Ti tồ cũng khá gay gắt, bảo là, bạn bè chơi với nhau đã ko giúp nhau thì thôi, sao lại làm khổ nhau thế, fải nói thẳng cho Hiếu biết. Rồi Ti cũng nói 1 chuyện mà mình cũng đã từng lăn tăn. Tuần trc trc nữa, nhà Hiếu có việc ko đi HN cùng mình đc, mình đã đợi đến tuần sau để đi cùng. Rùi tuần trc, mình lại bị ốm, Hiếu ...đi 1 mình, thậm chí trc khi đi còn sang ...vay tiền nữa. Hiếu trẻ con, vô tâm hay H thực sự ích kỉ, chỉ qtâm tới bản thân mà ko cần để ý tới cảm nhận của người khác.
Mình đã muốn mắng H, đã muốn nói thẳng ra nhữg điều mình nghĩ, nhưng vì cái j mà mình chẳng thốt lên đc. Mình nhu nhược quá với H, mình sai lầm nhiều quá, sai lầm nối tiếp sai lầm, để đến bây giờ bế tắc thực sự trong chuyện sửa sai. Sao lại mệt mỏi thế cơ chứ???
Hôm qua cũng buồn thêm 1 chuyện nữa. Cái em TDDC Ngân Thương mà mình quí và ủng hộ bị dính doping. Chán thế, vậy là sự nghiệp thi đấu tan thành mây khói rùi. Mới 19 tuổi thôi. Mà cái nghiệp thi đấu đâu có suốt đời. Bị cấm thi đấu mấy năm là teo rùi còn j. Mình nghĩ đây là chủ trương của mấy người cấp trên, chứ nó bé thế, chắc chẳng dám dùng thuốc đâu. Lại còn bao biện thuốc lợi tiểu j chứ. Nói chung vẫn thương em ý.
Ngày buồn!!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mai đi học rùi, thix lắm, sẽ là kì cuối cùng đc ngồi trên ghế jảng đường, sẽ học hành tử tế hết mình để ko fải ngồi và gặm nhấm cái mớ hối hận, thất vọng vào h này năm sau. Quyết định sẽ tảng lờ những ánh nhìn soi mói, những lời nói ko thiện chí, cả những tin đồn thất thiệt, sẽ chỉ qtâm tới những j mà mình đã hứa thôi!
Tối nay Kiên tồ rủ đi hát hò đàn đúm, hôm nọ thì hứng chí lắm, hôm nay chẳng thấy fấn khích j nữa. Ngày xưa thix cái thằng khỉ jó ấy mới bùn cười chứ. Chắc cũng fải cảm nắng mất mấy tháng, kiểu lúc thix lúc ghét. Xem lại thì chẳng thấy em ý có cái j mà mình lại thix nữa, vừa bằng tuổi, vừa thấp, vừa lăng nhăng, vừa lố nhố. Nói chung là xấu đủ mọi đường. Mà thôi đi, từ trc tới nay mình có thix ai tử tế đâu cơ chứ! Liệt kê lại danh sách từ hồi mẫu jáo mà xem, ặc, ko mún nghĩ tới nữa! Quên chuyện tình cảm now!
Đang dự định mai mối cho Ti tồ và a Toàn, hix, nhưng thực sự lúc đầu chỉ định đùa thui, ai dè em Ti nhà mình máu thế, fải làm thật thui. Hu, 2 người này có vẻ ko hợp nhau lắm, trùi, thui kẹ, bít đâu đấy. Nhưng chưa bít fải mở đầu  ntn nữa. Thực ra 2 ông bà này cũng bít nhau roài. A Toàn thì chắc chỉ nhớ Ti với tư cách là con hà mã chơi cầu lông vô địch hồi cấp 2 thoai, chắc bi h nhìn thấy em ý gầy và xinh ra như thế a ngất ngay. Còn Ti thì vẫn nhớ a Toàn hơi lùn, hiền, ngoan. Hôm qua có vẻ lăn tăn, nhưng thấy bảo CON NHÀ GIÀU, em ý sáng mắt ngay, hớn hở bắt mình tiến hành phi vụ này khẩn. hehe. 2-9 cả nhà tụ họp, cho Ti tồ đến góp vui, rùi cho 2 anh chị tìm hiểu nhau xem thế nào.
Hừm, sao tự nhiên lại có bài của Scorpion chứ, ghét ghét ghét!!!!!!!!!! Send me an angle à, I don't need, hate all of u.
Đăng nhập để trả lời
0
"Nếu bạn không muốn bị lãng quên ngay sau khi qua đời,
hãy viết những gì đáng đọc hoặc làm những gì đáng viết".
(Benjamin Franlkin)
Khẩu hiệu trong ngày đây! Cả 2 thứ này mình đều chưa có và đang từng ngày lê lết fấn đấu trong hoang tưởng. Thôi nào, đừng tự xỉ vả bản thân thế chứ, ít ra thì mày cũng ko đến nỗi tệ đâu, cũng có vài thành tích nhỏ nhỏ rùi còn j, cứ tự chiến thắng chính mình của năm trước, của tháng trước, của hôm qua đi nào. Ờ bít rùi.
Hôm qua chính thức biết được toàn bộ điểm của kì thi học kì vừa rùi. Thất vọng đủ rùi, h sẽ trưng ra để mỗi khi nhìn lại sẽ tự đay nghiến bản thân để ko bao h lặp lại những điều đáng xấu hổ nữa.
Quản lý dự án: 6
Kinh tế quốc tế: 7
Chủ nghĩa xã hội: 7
Kinh tế đầu tư: 8
Kinh tế vĩ mô II: 8
Chuyển giao công nghệ: 8
Thống kê đầu tư: 8
Anh thương mại: 9
Xong! Tổng kết đc 7.48, 1 kết quả tầm thường, đáng chán. Huy hoàng kì 1 nay còn đâu. Thực ra điểm số với mình bây h cũng chẳng còn quan trọng khi mình ko có ý định ở lại trường, thế nhưng điều làm mình chán là lẽ ra mình có thể làm đc hơn thế, nhưng thế nào mà mình lại để 1 điểm 5 QLDA xảy ra, vớt vát giữa kì và chuyên cần mới lên 6. Đấy lẽ ra là môn mình fải làm tốt nhất, fải là môn khẳng định đc khả năng của mình, thế mà rồi, mình chủ quan hay bị làm sao mà để làm sai một bài dễ như thế. Không đổ lỗi lung tung, lỗi là do mình mà. Mình chỉ cay cú những người giở sách chép toàn bộ fần lý thuyết thì điểm lại cao chót vót. Ặc sao mình nhỏ nhen thế nhỉ, nghĩ thế làm j, quan trọng là mình ntnào thui cơ mà. Bỏ cái kiểu so sánh lung tung đi ngay trc khi fát điên lên vì nó.
Việc cần làm hôm nay:
- Chiều đi học ngoan
Yêu cầu: + Không chạnh lòng khi các bạn hỏi điểm
               + Không xấu hổ
               + Không bao biện
                + Tảng lờ và chăm học
 
- Tối học TA, xem lại bài đã học
 
Mà hôm qua sau khi đi hát tã tời, cổ học khản đặc, đêm về ứ ngủ đc. Chả bít tại trời nóng hay là vì vui quá nên cứ xoay ngang xoay dọc nhìn Hạnh tồ ngủ mà thèm. Híc, chắc hôm qua chỉ chợp mắt đc gần 2 tiếng, ẹc, nhìn cái mặt xám xanh, chìu nay đến lớp thế nào cũng bị hỏi xem có fải mình uống thuốc jảm cân ko nữa. Ờ độ này gầy thật, tự dưng chẳng còn hứng thú với việc béo hay gầy nữa, tại thấy người cứ mệt mệt ốm ốm. Hôm qua e Hương hỏi: Này 4 mấy cân. Hoảng hồn: Mày...khen đểu tao à? híc. Cơ mà nó chỉ gầy tay, gầy cổ, gầy bụng. Còn chân và mông thì...ko muốn nghĩ nữa. Xem báo thấy e diễn viên HQ cao 1m68 mà nặng 42 cân, kinh quá. Mình cao bằng e ý nhưng cân nặng thì hơn 13 cân. Dã man. E ý dã man gầy, mình dã man béo và.... hoang tưởng ( mẹ bảo thế)
Đăng nhập để trả lời
0
Đi học, vui đột xuất, thấy ai trông cũng mới toanh, xinh xắn đẹp trai hội tụ đầy đủ, hehe nhưng ko gây cho mình cảm hứng j cả. Nghe đủ lời hỏi thăm, nhìn thấu tâm can vẻ hể hả của ai đó, ko care, đã nói rùi mà, chẳng có j làm mình bùn đc hơn nữa đâu nhỉ? Nói thật cho bố mẹ bít về kết quả rùi, ko động tĩnh j cả, phù. Vậy là nhẹ người.
Hôm qua học mỗi 3 tiết kế toán đầu tư xây dựng cơ bản, môn này dựa trên cơ sở của nguyên lý kế toán đấy, trống rỗng sạch sành sanh rùi, thix thật. Vậy là hôm nay sẽ fải lần mò lại từ đầu, chít mày chưa! Hôm nay còn có dự định sẽ đi học TA buổi tối thầy Tuấn, lười lắm ý, nhưng thầy ấy nổi tiếng độc ác và tàn nhẫn, rất hợp với tính em...híc, thầy sẽ làm cho mình sống tử tế trở lại đấy, quyết tâm dấn thân vào tổ quỷ, ko đắn đo nữa!!! Chẳng bít Thoa dở có theo nổi cùng mình ko nữa, nó là chúa chổm chơi bời, thể nào cũng đc mấy buổi rùi lại chạy mất guốc.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Đi học TA buổi đầu tiên thầy Tuấn. Ấn tượng: đông như hũ nút mặc dù trc h học 15phút một cơn mưa xối xả ào xuống thế mà cũng ko làm nản lòng những kẻ ham học ko sợ chết. Ngồi bàn cuối, rướn cổ dài hàng mét vẫn ko nhòm thấy thầy đâu trc một rừng tóc đen vàng lẫn lộn. Thầy này có vẻ chạy sô nhìu wa' nên cứ nói đc khoảng 5ph lại fải e hèm 1 fát để lấy lại jọng. Khổ thân thầy. Anyway, t dạy cũng đc dù kiến thức buổi đầu dễ quá, nhưng mình fát hiện ra đôi khi vì chủ quan mà nhìu cái mình chẳng thèm để ý, cứ tưởng nó ngon ăn.
Vùi đầu vào học tập, quên mọi chuyện dễ dàng.
Lý trí e đã hứa
Bắt buộc phải quên anh
Trái tim e lại bảo
Mai hãy thực thi nào
Ngày trôi qua thật chậm
Mai rồi lại đến kia
Ôi bóng hình dai dẳng
Bám theo tới bao h
-> Chuối kinh tởm!
Chiều nay sẽ học Tư tưởng HCM. Sau 4 tiết Lịch sử Đảng ngày hôm qua, vẫn còn dư chấn, đầu cứ ong ong, người mệt lả, chẳng mún làm j, tí fải đi mua thuốc uống. Mẹ dạo này suốt ngày gào lên bắt đi khám bệnh, mình rất kinh hãi và ghê sợ bệnh viện, chui vào đấy chắc mình ốm thêm. Thề ko vào, qtâm ...chít ở nhà chứ ko bao h chít trong BV.hehe.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay sẽ học Thẩm định dự án đầu tư, thấy mong mong đc học môn này, vừa mong ông Nam tiếp tục dạy để mình fục thù môn QLDA vừa mong ông ý ko dạy vì mình thực sự chán ghét cái bản mặt của ông ý. Thui duyên trời định. À hum nọ nghe nói ông này đang iu e Thuỷ lớp ĐTA, hehe, mình mừng quá, cuối cùng cũng bị xỏ mũi rùi, đáng đời lắm ý, rùi sẽ bị em ý đá đít ngay sau khi đã đạt đc mục đích thui, mình ko lạ loại người ấy. Mình thật độc ác. Ừm fải thế thì mới sống đc trong cái thế giới toàn lừa đảo và tội lỗi này chứ.
À sau khi uống thuốc vào thấy cả tối qua và hôm nay chưa bị đau bụng lần nào, vui wa'. Mẹ bắt ăn rõ lắm...rõ thix. hehe. Mấy hum nay đi học trời nóng dã man, toàn đi học giữa trưa nắng, về giữa chiều nắng. Học 3 tiết rùi lại về. Lúc thix học thì ko đc học nhìu, lúc trc ghét học thì toàn 6 tiết, đời thật trớ trêu, chắc mình đáng bị trừng fạt lắm lắm.
“When I grow up
I wanna be famous
I wanna be a star
I wanna be in movies

When I grow up
I wanna see the world
Drive nice cars
I wanna have groupies

When I grow up
Be on TV
People know me
Be on magazines”
Nghe và nhớ, đã từng ước mơ như thế, và ko bít đã bị vùi dập từ bao h......Chao ôi là bùn.......
Đăng nhập để trả lời
0
Y như rằng, Nam còi dạy Thẩm định dự án. Bước vào lớp với bản mặt lạnh xờ lùng như mọi ngày, ra điều chán chường vì fải gặp lại nhau, ra điều oai nghiêm đạo mạo, mình cố gắng nhịn cười để quên đi cái cảnh hắn ngồi ôm míc hát nghêu ngao mấy bài dân ca và nhạc cổ truyền hôm sn Koibito. Thề sẽ phục thù môn này!
Cô Nhung dạy Thị trường vốn tiếp. Cảm thấy thích thú với môn này. Cô gợi ý mình tìm hiểu về vấn đề Thị trường cầm cố BĐS ở VN, tại sao lại chưa phát triển, những giải pháp của nó. Cũng khá hay. Vậy là đã có việc để làm trong tuần này trc khi bước vào chuỗi ngày ăn chơi 2.9 cùng Ti tồ.
Hôm qua mới đi học có 5 tiết thui mà sao về đau lưng thế ko bít. Cố gắng cầm cự đến 9h tối, ko chịu đc nữa, ôm sách phân tích CK ngủ khò, Hạnh tồ vào buông màn, đóng cửa sổ cho lúc nào ko hay. Cảm động!!! Mấy hum nay nóng kinh khủng, cảm giác ngột ngạt, khó thở thế nhỉ. Mùa hè lại mong mùa đông, mùa đông lại thèm mùa hè, chít mất. Mà bi h là mùa thu rùi ý chứ, thế mà vẫn nóng kinh dị. Chỉ thèm ở nhà ngồi mát ăn kem xem ti vi đi mua sắm tắm nước mát hát lung tung! Loạn óc roài!
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua có 1 chuyện vui cực vui mà bùn cực bùn. Mọi người nghĩ mình vui nhưg thực ra trong lòng mình sự xấu hổ và chạnh lòng thì lớn hơn nhìu một chút vui vui đem lại. Món quà sn sớm, ừ cứ cho là thế đi, mình xin ghi nhận, nhưng mình sẽ trả lại, trọn vẹn và đầy đủ hơn thế rất nhiều. Thêm một món nợ, thêm một điều để quyết tâm sống tốt hơn nữa, nỗ lực hơn nữa, nhất định mình sẽ làm đc.
2 ngày cuối tuần đầy khác biệt. Mọi suy nghĩ và tình cảm bây h chỉ là dành cho gia đình, cho bố mẹ và em. Chỉ thế thôi. Bố mẹ à nhất định con sẽ làm cho bố mẹ tự hào nhiều hơn nữa. Con ko dám hứa rằng con sẽ là một chính trị gia đầy quyền lực, con cũng ko nghĩ rằng con sẽ trở thành một tổng giám đốc với những tài khoản ngân hàng vĩ đại, con cũng chẳng mong mình nổi tiếng với tư cách là một super star trên TV, nhưng con tin chắc rằng những gì con đã và đang cố gắng sẽ khiến cho bố mẹ đc hài lòng.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng, ăn mặc dịu dàng, make up xinh xắn, lên cửa hàng xe nhờ lắp biển. Mấy a vô cùng nhiệt tình và hăng hái, dặn dò mình rất kĩ lưỡng.Hi, thix thix! A j đang sửa xe cũng hóng hớt, bảo chú Long gần nhà bác Tuyên là: A Long gthiệu cháu gái cho e đi, bít đâu sau này e lại gọi a bằng bác, chú j đấy. Ẹc, e chạy đây, ko quen chú Long đâu!!!!!!!!
Hôm qua đi học TA thầy Tuấn, cố bon chen lên bàn đầu, nóng gần chít. 4 đứa ngồi 1 bàn bé xiu xíu như của bọn tiểu học, mà toàn đứa cao to lộc ngộc. Ghê wa'! Nhưng xem ra bàn đầu chưa fải là giải pháp tối ưu. Mình fát hiện ra bàn thứ 3 bên trái mới là đỉnh, vừa có quạt trần, lại ko bị ...mông thầy che bảng. Qtâm lần sau đi học sớm 1 tiếng để tranh vị trí đẹp đẽ ấy. Ui, thật khổ cực, nhưng thui, vì tương lai, khổ chút cũng xin cam lòng. Thầy này bùn cười, đang nói tự dưng chĩa míc vào mình hỏi, làm mình luống cả cuống lên, trả lời ngu đếch chịu đc. Hu, ân hận. Sao những lúc cần trí thông minh một tí thì mình lại cứ nặn ra những câu ngu ko tả đc thế. Ko mún nghĩ nữa!
Hôm nay học TTHCM nhé, chán lắm ko mún học đâu. Nhưng lại còn học bù 3 tiết Kế toán nên fải cố gắng gượng đi thui. Tuần trôi nhanh thật, vèo cái, thứ 4 rùi lại cuối tuần ngay thui. Híc, thế mà mấy cái plan đặt ra vẫn còn nằm khuất trong cái ngóc ngách nào của bộ não ti tỉ thứ chồng chất này đây, khó gỡ quá.
Mong 2.9 wa', Ti tồ về, sẽ chơi bời thả fanh. Hu, nhớ nó wa'!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay vô tình bật ti vi lên chộp đc một bộ film HQ. Ngồi bùn cố gắng nán lại để xem vậy. Híc, ai dè....hay wa'. Thực ra nếu đánh giá một cách công bằng thì nó chẳng hay một chút nào cả, nhưng ai bảo nó có cái bối cảnh hay, nó hợp với lòng người đến thế. Một cô gái, yêu thầy giáo của mình trong suốt thời gian đi học nhưng chưa bao h dám thổ lộ vì cô biết thầy ở quá xa mình, chưa thể với đc. Nhưng cô gái ấy đã qtâm học hành, qtâm khẳng định mình trước thầy. 6 năm sau, cô trở lại ngôi trg ấy với tư cách là một đồng nghiệp của thầy. Họ đã gặp lại nhau trong ngỡ ngàng. Cô đã nghĩ thầy vẫn mãi chỉ coi mình là một con bé HS ko hơn, nhưng cô đã lầm. Thầy giáo ấy đã yêu cô học trò nhỏ của mình ngay từ những ngày đầu cô bé cắp sách tới trg, nhưng làm sao thầy có thể thốt lên 3 tiếng thiêng liêng ấy với học sinh của mình đây? Và khi cô gái thổ lộ tình cảm thì cũng là lúc thầy giáo cũng thú nhận về tình yêu mình dành cho cô bé ngày nào. Ui, lãng mạn, hạnh phúc thế!
Hừm, nếu mình ở lại trường làm gv thì sao nhỉ? Mình sẽ là đồng nghiệp của a. Và sẽ có cơ hội cho mình chứ? A có còn coi mình là một con nhóc ko? Mình ko đủ tự tin để ở bên anh với một khoảng cách gần như thế. Nhỡ mình lại bị tổn thương thì sao. Mà chắc chắn đấy. Film là film, chẳng bao h come true cả. Thực tế fũ fàng lắm. Mình sợ. Mình kém cỏi lắm, ko thể làm mọi điều vì tình yêu đâu, mình hèn nhát, chỉ mún trốn chạy, mún quên hết những ảo tưởng, những ngày tháng hạnh phúc. Mặc kệ a, mặc kệ tất cả thuộc về a, a sẽ rời xa csống của mình mãi mãi, Koibito nhỉ!
Tình hình dạo này nhận đc nhìu lời khen quá, làm mình cứ lâng lâng, chả bít đâu là thật đâu là đểu nữa.huhu. Bạn Hậu hôm wa way xuống ngồi ngắm mình một lúc, sợ wa', xong rùi làm mặt nghiêm chỉnh hỏi: Tớ còn cơ hội với L ko? Ặc ặc, mình gật lia lịa, uh, cơ hội nhìu lắm, luôn luôn rộng mở. Bạn này có não bộ jống y như Đắc Hưng, ko đùa đc đâu. Thoai từ h ko dám trêu ghẹo b ý nữa. hehe.
Hôm wa xem film Bỗng dưng muốn khóc, ặc, thấy quảng cáo PR rầm rộ lên, híc, làm mình cũng tò mò bỏ ra gần tiếng đồng hồ quí báu ngồi xem thử nhưng kết thúc film thì Bỗng dưng muốn...ói. Trùi ui, sao lại có bộ film tệ thế cơ chứ. Cái tên Lương Mạnh Hải chỉ đc cái mã, ngoài ra đóng film dở ẹc, những tình tiết trong film thì vô lý, củ chuối, ngớ ngẩn đến cực độ. Ôi ôi, film truyền hình VN bao h mới thoát khỏi kiếp lầm than, nội dung lãng nhách, diễn viên mã đẹp diễn tởm. Chán, ngán cực độ.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng sớm, thấy đau tim quá, đau một cách thực sự đúng nghĩa đen của cảm giác đau đớn chứ ko fải vì những thứ tình cảm vớ vỉn mà nhức nhối này nọ. Híc, bị bệnh thật rồi. Giờ vẫn đau, âm ỉ mãi ko thôi. Cái vụ này có lẽ fải đi khám thật. Trước cứ nghĩ mình chỉ là bị ảo giác thôi, chắc ko fải đau đớn j đâu, nhưng bi h thì nghĩ lại rùi, ko thể trốn chạy thêm đc nữa. Híc, thui hôm nào thử vào viện khám xem sao, cho bõ cái tiền đóng BH hàng hơn chục năm jời mà chưa đc khoản bồi thường nào. Nhỡ...nhỡ...nó bảo mình bị bệnh tim thật thì sao nhỉ? Sợ vào viện lại fát hiện ra vô số bệnh hiểm nghèo thì mình chết vì lo mất.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Sao lại nghe sad movie chứ? Ngày xưa a nói là a buồn nhất khi nghe bài này. Còn bây h mình nhớ a nhất khi nghe bài này. Nhớ đến nỗi mình ko thể ngừng viết, ko thể ngừng suy nghĩ, ko thể ngừng buồn, nhưng ko thể khóc oà lên. Sao bây h việc khóc lại khó khăn đến thế? Giá cứ khóc thật to, cho nước mắt chảy hết sạch đi, trôi hết nhớ nhung, muộn fiền đi thì tốt biết mấy. Chẳng có cái kiểu yêu đương nào lại kì cục như tình yêu mình dành cho a. Thậm chí ngay bây h đây nếu hỏi mình yêu a ntn, yêu nhiều đến nhường nào, hay có fải yêu hay ko, mình cũng ko thể trả lời đc. Chỉ biết là nhớ. Nhưng khi gặp thì lại chạy. Chỉ biết là thèm nghe giọng nói. Nhưng khi gọi điện thì lại để busy. Chỉ biết là mong. Nhưng khi đến gần thì lại thờ ơ. Tại sao Sad movie ko make me cry? Vì chẳng có lý do j cả. A ko đi cùng bạn thân của mình vào rạp xem film. A ko fản bội mình. Mình cũng ko bao h đi xem film một mình cả. Và mình cũng chưa bao h ghen bởi chưa bao h mình thấy a và người ấy của a đi cùng nhau. Có thể ko có chuyện đó, mà cũng có thể là có. Mình chỉ nghe người ta nói thế. Rằng a và cô ấy rất xứng đôi, từ học thức tới gia đình, và họ sẽ nhanh chóng tiến tới đám cưới mà thôi. Nhưng sao hơn một năm rồi, mà vẫn ko thấy j. Và cứ thế, những hi vọng lại nhen nhóm, bùng cháy thành lửa yêu thương, và cũng dễ dàng bị tắt lụi bởi những gáo nước lạnh cóng từ a.
Bây h mọi người xung quanh mình đều đang hạnh phúc với một nửa của họ. Chỉ có mình là thực sự đang lạc lõng trong những cảm xúc điên rồ ko lối thoát. Mình chỉ biết viết thôi, viết cho tới khi mười ngón tay rã rời, cho tới khi kiệt quệ từ ngữ, cho tới khi đầu óc rối tung thêm loạn. Mình ko muốn tắt bài hát này đi, vì dường như mình đang đc sống lại những ngày còn thích a. A hứa rằng sẽ hát tặng mình ở trên lớp, và a đã làm. Bài hát a hát là Forever chứ ko fải sad movie đâu. Biết bao nhiêu bài làm mình nhớ đến a nhỉ? Những bài của Scorpions này, Because U love me của Ciline, Back for good của Take that. Rồi a còn dạy mình nghe U'll see của Madona khi bị 7love nữa chứ. A thật độc ác.
E sẽ yêu a hết tuần này thôi Koibito ạ, nhất định thế. Giờ này tuần sau e sẽ 21 tuổi rồi, bước sang tuổi 22, e chẳng còn là một con bé với những mơ mộng nữa, những mơ mộng chỉ khiến e chìm vào trong thế giới ko có thật và tự lừa dối bản thân mình. Bắt đầu nhé!
Hôm nay là: 7 NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!!!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
6 NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!!!
Hôm nay sẽ là ngày rất vui. Cả lớp sẽ đi liên hoan ăn uống tưng bừng. Dạo này lớp tự nhiên vui đột xuất, cảm thấy quý hơi bị nhìu bạn, thấy hơi bị nhìu bạn dễ thương bất ngờ. Nhứt là hôm qua, thảo luận Tư tưởng HCM, mình chẳng làm j ngoài việc fa trò, cười cợt, lên kể mấy câu chuyện Bác Hồ. Đang đọc những bài báo nói ngược lại những j mà nhiều người vẫn thường nghĩ về chế độ hiện nay, suy nghĩ, thấy nản, thấy chán, nhưng suy cho cùng đó chẳng fải việc của mình, mình có suy nghĩ ntn thì cũng sẽ thay đổi đc j???
Thui chuẩn bị tinh thần cho trận chiến chìu nay nào. Vui vui!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
5 NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!!!
Cảm thấy còn thời hạn những 5 ngày mà hình như hết yêu sạch sành sanh rùi ý. Bởi vì bị một trận cảm nắng bất ngờ và vô cùng dễ chịu vào cái ngày mà theo báo chí nhảm nhí là ngày tồi tệ của cung Xử Nữ. Ừ công nhận là cũng xui văn xẻo kinh dị, khi mà trước khi đi học, chuẩn bị make up xinh xắn, quần áo tử tế, vội vã lau lại đôi guốc, luống cuống thế nào lúc lấy cái khăn vấp 1 fát ngã bổ nhào xuống 2 cái bậc cầu thang to tổ bố trước cửa nhà. Ui trời ơi, đau wa' mẹ ơi, nhưng vẫn fải lồm cồm bò dậy nấp vào 1 chỗ an toàn mới dám ngồi suýt xoa ko mấy bạn thiếu đẹp jai thừa hóng chuyện bên hàng xóm sẽ cười mình thối mũi mất. huhuhu. Hậu quả khôn lường là bi h 1 bên cổ chân tím bầm, 1 bên đầu gối sứt ko thể sứt hơn, đau kinh dị. Gắng gượng tới lớp trong bộ mặt tái mét, các bạn hỏi han, tưởng mình ngã xe. Các bạn đâu bít đến đi bộ còn ngã như thế này. híc.
Thui bỏ qua chuyện xui xẻo. Bi h là chuyện vui vẻ. Cả lớp đi liên hoan rất vui. Trước đó mình đã để ý bạn Phan Đình Kiên hôm nay có áo đôi jống mình ( màu hồng nhé). Trông bạn ý fê chít đi đc. Nhứt là nụ cười ý, một fát làm mình cứ gọi là đổ đứ đừ. Nhớ ngày trc cùng đi thực tế ở Võ Nhai, rùi cùng đi chơi ở Hang Phượng Hoàng, bạn ý nắm tay mình để leo bậc, rùi ân cần đưa bánh đưa thạch cho mình ăn đã làm mình cảm động gần chít roài. Thía mờ hôm qua bạn ý còn làm mình cảm động thêm tỉ lần nữa. Lúc mình sang mời rượu mâm các bạn ý, bạn ý nhìn mình cười hiền lắm, xong ko nhớ là nói chuyện j mà bạn ý hỏi ...tung tích cái nhẫn trên tay mình. Mình vội vã thanh minh là của hồi môn của mama chứ ko fải là ...xiềng xích trói buộc j cả, tớ vẫn free. Thanh minh thật thà tới mức fải uống bao nhiu là rượu. Lúc sau bạn ý bảo: Ko hiểu sao t rất muốn uống riêng với L 1 chén...ừ, bạn rót cho b 1 chút thôi, b là con gái, uống ít thui....tí còn đi xe về mà......chúc L luôn học jỏi......à cái này ko fải chúc nhỉ, vì t thấy L lúc nào cũng dần đầu ( ặc - ứ fải đâu) ......( thật ko???).......t thấy L luôn dẫn đầu về mọi mặt, học hành rùi fong cách.....rất ấn tượng..híc híc...Ui nhớ đc đến đấy thui, vui quá! Vui ko tả siết. B ý cũng hay để ý mình ghê. Trước mình chỉ nghĩ là tình cờ mỗi lần mình nhìn sang thấy b ý nhìn mình, ko ngờ là bạn ý để ý thật. hi hi. Thật là một ngày vui!!!
PS: Đã ko nt chúc mừng j cho Koibito. Giỏi thật!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
4NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!
Hôm nay ngày đẹp tháng tốt, yêu đời, yêu mọi thứ xung quanh kinh khủng, oái, 11.9 đó, mấy năm sau vụ khủng bố kinh hoàng rùi nhỉ, 7 năm thì fải. Hey, dont care!
Hôm qua nằm bò ra bàn học 6 tiết tư tưởng HCM. Bạn Kiên nhìn sang, lúc thấy mình ôm bụng, lúc thì ngồi xoa đầu gối, bạn ý cười rõ hiền xong hỏi: Có cần tiếp sức ko L ui??? Sướng sướng! Quý bạn Kiên nhất trần đời! Nhưng mình nhát lắm, chẳng dám nói chuyện j với b ý đâu. Ti tồ kêu là thứ 7 này về rủ bạn ý đi chơi cùng nó và A Tiến. Ẹc, công khai thế à. Xí hổ chít. Mình có chít cũng ko dám đâu. Kẹ đến đâu thì đến.
Thầy Toàn Nhí nhố send message hỏi avatar của mình có fải là lover ko? Hâm tỉ độ. Thầy bảo bạn thân thầy gửi cho e cái ảnh để trên avatar đê.
PS: Này a, còn 4 ngày nữa thôi đấy...a nghĩ sao? Chúc mừng a nhé, sắp đc jải thoát rùi. E cũng vậy!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Kiên thật bùn cười. Đang ngồi học nt cho mình, làm mình jật thót, xong cười bảo mình: t thử ý mà! Ui, chuối thế. Nhưng dù sao cũng rất vui. Nhờ có bạn ý mà mình thấy có động lực học hành hẳn lên. Thế mà tiết cuối ko hiểu sao b ý lại về. Mình quay đi quay lại đã ko thấy b ý đâu. Đang bùn định nt cho Ti tồ thì bạn ý gọi. Kêu là có việc vội về, xong bảo mình cầm ô về hộ, jọng b ý hiền lắm, tình cảm lắm, dễ thương lắm. hihi. Vậy là có vật làm tin rùi nhé. Tối nay ôm ô của bạn ý ngủ! Hâm thế.
Mà sao lúc bạn ý gọi điện ý, chẳng thấy hồi hộp j cả. Chẳng như ai, mỗi lần gọi điện lại làm trống ngực mình vỗ ầm ầm, thình thịch mãi ko thôi, rồi nói năng luống cuống, ngu si. Hức, kẹ. Rùi sẽ quên, rùi sẽ mạnh mẽ, rùi sẽ ổn áp. THÍCH BẠN KIÊN!!! GHÉT BẠN KOIBITO!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
2NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!
Koibito gọi điện cho Hiếu, bảo là rất bực mình vì mình ko nghe đt, cũng ko thèm nt j, kêu là sẽ xử lý mình. híc. Thật bùn cười. Mình nhớ lắm chứ, mong lắm chứ, muốn gọi, muốn nt, muốn gặp, muốn đủ thứ chỉ cần liên quan tới người ấy thôi. Nhưng mình sợ lắm. Thế mà tối qua mình lại nt đấy. Đấu tranh tư tưởng mất cả ngày, rùi lại qđịnh nt: Hey u, sry cause i forgot to contact to u.....mấy thứ linh tinh nữa. Nhưng im lìm. Ko reply nhé. Vậy đấy. Rốt cuộc Koibito cũng trẻ con như mình mà thôi, cũng giận dỗi, cũng muốn trả thù. Nhưng Koibito ko bít rằng thực sự mình bít a ý sẽ làm như vậy, nên sau khi nt mình đã tắt chuông đt và đi ngủ. Mình ko hối hận vì bất cứ việc j đã làm. Chỉ còn 2 ngày nữa thôi, sẽ jải thoát khỏi tình cảm với a. Mình đã muốn gặp a 1 lần nữa, nhưng a đã ko nt lại và tức là việc đó sẽ chỉ là trong trí tưởng tượng. Thấy Hiếu bảo dạo này a sống cuộc sống vô lo vô nghĩ, sáng coffee- thảo nào mấy lần rủ coffee lúc 10h sáng, chiều đi dạy, tối về đá bóng. Cũng tốt. Vậy là a đang vui rùi. Chúc mừng a.
Bạn Kiên ko có thêm biểu hiện j. Bùn!
Bạn Ti chiều nay về. Vui!
Bạn Hương rủ tối đi chơi, tổ chức sn cho Kiên tồ luôn. Vui!
 
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
1NGÀY TRƯỚC KHI HẾT YÊU!
Ốm, sụt sùi, mất mấy cân nước mũi rùi, ghê ghê! Cổ họng đắng ngắt, khản đặc, thế mà tối nay lại còn vụ hẹn hò hát tại Yến Thái kara nữa chứ, chít mất thoai. Rùi bác Nga lại bảo thui tổ chức mừng thọ cháu gái vào hum nay lun đi, nhân tiện trung thu đập fá luôn cả thể. Huhuhu, mệt wa'!
Đêm wa đang ngon jấc ngủ êm đềm thì bạn Hiếu tồ nt bảo là yêu thực sự roài. Chỉ trong vòng 5 ngày quen và nói chuyện đã cảm nắng nhau, yêu say đắm, và mê muội. Hức, ước j mình cũng có thể làm đc như bạn ý thì tốt bít mấy. Thui cầu chúc cho b ý lần này là yêu thực sự lần cuối. May có bạn Hiếu đánh thức mình đã dậy kịp để nt chúc mừng bớt đê Kiên tồ. Định nt cho cả bạn Kiên fong độ nữa cơ, nhưng rùi lại quyết định thôi. Nhố nhắng wa'! Thực sự mình thix bạn ý đến cỡ nào? Chẳng đến đâu cả khi mà ko gặp b ý cũng chẳng làm mình nhớ chút nào.
Ti tồ về, hớn hở mang wa` sang cho mình. Bộ 2 tập Hậu cuốn theo chiều gió. Mình thấy cảm động lắm. Mình nhớ là đã từng nói một lần với Ti tồ là thix đc đọc fần kết của bộ tiểu thuyết này do người khác viết, muốn thay đổi cái kết cục buồn và hụt hẫng mà Scaclet và Rett đã làm mình thất vọng bít bao. Tối qua mới đọc đc trăm trang thui, thấy fân tích nội tâm của Scaclet nhìu wa', nhưng cũg vẫn thix chị ấy, ko bao h cố gắng sống nhu mì hiền lành như những cô tiểu thư khác, mà luôn là chính mình, luôn vượt qua đc mọi thử thách ném trên con đường mà chị ý đang đi. Ame cũng sẽ làm đc như Scaclet, mà còn hơn thế ý chứ, cứ chờ mà xem.
Ngày mai, ngày mai rồi, ko muốn ngày mai tới, nhưng rồi nó sẽ tới. Ngày mai sẽ game over. Cái gọi là na ná tình yêu, hay là tình yêu, hay chẳng thể định nghĩa, cho dù nó là cái j thì cũng fải hết, fải chấm dứt để mình có thể tự do, có thể sống cho chính mình. Mình biết rồi, mấy ngày vừa qua mình đang vô vọng tìm người thế chỗ, tìm một bờ vai đủ lớn để dựa vào mà thổn thức, tìm mảnh trái tim đủ rộng để ghép vừa mảnh vỡ trong trái tim mình, tìm người lấp chỗ cái chỗ trốg hoác trong tâm hồn...nhưng impossible rùi. Ko cần nhữg thứ đó, mình fải vượt qua một mình, có thể hơi gượng ép, nhưng mình biết như thế là tốt nhất cho mình. Vẫn ước có thể khóc thật to.....
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
@Broom: Phù cuối cùng Br đã contact lại với Ema sau một thời gian lê thê nhỉ. Ema thấy Br lúc nào cũng busy, thix thật đấy, chả bù cho Ema, nhàn cư vi bất thiện, xong rùi lại nghĩ ngợi lung tung, chẳng đc tích sự j đâu.
Ừ Ema đang đếm ngược, đang cố cắt đứt sợi dây tình củm mỏng manh mà sao khó đứt thế. Nhưng nhất định fải làm thôi. Ema đang tràn đầy sinh lực để....đau một lần rùi thui đấy. Nghe ghê wa' nhỉ! Ko sao, xả đc mọi thứ trong lòng khiến Ema rất nhẹ nhõm rùi.
Br tìm đc đối tượng mới như thế thật là thix. Dù sao trên thế giới rộng lớn này vẫn còn rất nhìu người care tới mình và cần mình care, cứ nuối tiếc mãi về quá khứ chỉ làm con người sống mê muội, sống khổ sở thui. Vui cũng fải sống, bùn cũng fải sống, vậy sao lại ko chọn cho mình cách sống thật vui nhờ! hehe. Nói dễ thế!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
NGÀY EM HẾT YÊU ANH!
NGÀY EM THÊM TUỔI MỚI!
NGÀY EM HẠNH PHÚC NHẤT TRẦN ĐỜI!
15.9.2008
0h02 zẹt zẹt...message from Close Friend: Happy birthday to Voi han hanh fa...tr..tuoi 21 cua b. hi. chuc b iu cua t lun vui ve, have many dreams come true va lun happy.t iu b n lam.chut chut chut chut
0h 13: zẹt zẹt....message from Chick zo zuyen: Chuc ban V sn vui.
0h 14: zẹt zẹt...message from Thoa Dở: Nhiet liet chuc mung  sinh nhat ban Voi tồ. Nhiet liet, nhiet liet. Chuc b nhung dieu tot dep nhat va cau cho nhung dieu uoc hnay cua b se thanh su thuc.
( Dường như vẫn chưa đủ- lại tiếp)
0h 15: zẹt zẹt...message from Thoa Dở : cam on bo Tiến đẹp trai va mẹ Hiền xinh gái đã sinh cho tớ một bạn Voi tồ tẹt. Rất vui vì đã đc làm quen và làm bạn với bạn. Yêu bạn nh. Chụt chụt chụt.
(Phù, mệt wa'!)
6h: lúc này đã là nhạc chuông, ko để rung nữa. When u're gone của Arvil vang lên ầm ĩ. Message from Kiên Tồ: Vợ chồng a chúc e 1sn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc.
6h 14: Message from Nhung 10 phẩy: Chúc mày sn vui vẻ. Chúc mày luôn xinh đẹp và chúc cho mọi ước mơ hoài bão của m thành sự thật nha.
.......
Lúc này thì e mệt wa' rùi, ko thể update thêm đc nữa. Cảm ơn nhìu lắm những người bạn, đã luôn nhớ tới t, ở bên t,  yêu thươg t, chăm lo cho t.
Chít, fải cảm ơn bố mẹ và các bác trc chứ nhỉ? huhu. sorry nha. Nhưng mờ mọi người bít là con iu mọi người đến thế nào mà.
Tối wa sau khi đánh chén trung thu no nê ở nhà cùng mọi người, Kiên tồ nhắng lên gọi ra Yến Thái kara. Vội vàng tay xách nách  mang fi cấp tốc tới, fi thẳng lên tầng 3, tới nơi đã thấy các bạn...thác loạn xong hết cả rùi. huhu. Cái bánh gato to bổ chảng h chỉ còn lại một fần mười mấy, híc, ngậm ngùi ăn tạm. Tuy đang bị cúm jọng ngang cơ Phương Thanh nhưng vẫn làm seri bài tiếng Anh mừng Kiên tồ thượng thọ. Thix nhứt là bài 2 become 1, bắt Kiên tồ về dịch lời, ý nghĩa cực, hehe. Kiên tồ kêu: Em ơi, mai chúng mình lại gặp nhau ở đây nhá! Chít mứt thui. Sinh trc mình 1 ngày mà suốt ngày xưng anh. Bảo là: Hôm nay a 22 rùi đấy, e mới 21 thui, kém a rùi! Mai chúng mình mới = tuổi nhau.
Hôm nay đã thêm 1 tuổi rùi, cái j đến đã đến, tớ ko mong chờ bạn đâu, tuổi 22 ạ, nhưng t nghĩ lại rùi, dù j bạn cũng là 1 phần trong cuộc đời t, t sẽ đồng hành cùng bạn trong 1 năm tiếp theo, 1 năm cực kì quan trọng đối với tớ. Thế nên, tớ sẽ trân trọng bạn, từng phút giây một, để khi tớ đón mụ già 23 xấu xí vào năm sau, tớ sẽ ngẩng đầu kiêu hãnh vì tớ đã có một bạn 22 rất rất  ý nghĩa và đẹp đẽ.
PS: Lời cuối cho a, người e đã phải mất 1 năm 6 tháng 13 ngày vô nghĩa để nhớ, để thương, để mong , để chờ, để hi vọng, để khắc khoải, để yêu hết mình. Time over! E fải đi trên con đường của mình thôi, một con đường ko đc vương vấn tới a, một con đường khác hoàn toàn. Take care urself, my Koibito!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm qua tràn ngập trong tiếng cười, niềm vui, bất ngờ và sự cảm động.
Mấy chục tin nhắn, mình cố gắng trả lời bằng hết....kể cả tin nhắn của Koibito. Cảm ơn a, vì đã nhắn cho e cái tin nhắn ...vô vị đến thế, để e bít rằng quyết định của mình đúng đắn vô cùng. Nhưng em rất fiền lòng về a. Có fải a báo cho cái kẻ mang tên Đáng Sợ ấy sn của e ko, để người ta gọi điện khủng bố e dã man. E kinh sợ người ấy mà. Mà thôi ko nói nữa. Mất vui mất rùi!(Xử Nữ 
Xử Nữ đang tự lừa dối bản thân. Bạn không muốn nhìn nhận sự thật và tìm cách né tránh. Hãy ở bên người thân hôm nay, bạn sẽ cảm thấy an lòng và sự tự tin để đối mặt sẽ trở lại. )-> Có chút liên quan j ko nhờ???
Bất ngờ lắm, chị Thảo vẫn nhớ sn mình. Nhớ ngày bé, cứ sn mình là chị Thảo, chị Trang lại sang tặng wa`. Khi thì bó hoa bé bé, khi thì một cái túi xinh xinh...con bé là mình cảm thấy sung sướng tột độ, vì hồi bé thì đã có bạn bè tặng nhìu wa` như bi h đâu cơ chứ. Rùi chị đi lấy chồng, thế là những sn tiếp theo của e đã ko còn dấu vết của chị. Nhưng năm nay chị lại nhớ sn mình. Chỉ là 1 tnhắn thôi, nhưng mình cảm nhận đc sự quan tâm của chị, thấy rất vui và hạnh phúc. Có những món quà chỉ đơn giản thế thôi, cũng làm cho mình cười vui suốt cả ngày. Rồi em Thương nữa, nt rất tình cảm, làm mình lại nhớ lại biết bao kỉ niệm hồi cấp 2. Thời gian, nhanh quá!
Sáng sớm... 9h Việt Linh đã tíu tít gọi. Mình đang quần đùi, áo fông ...ko có áo kíu hộ, hehe, chạy như bay lên gác thay đồ, đẩy cổ Hạnh tồ xuống mở cổng. Bạn VLinh ngoan, tặng mình con gấu bông trắng xinh xinh, dễ xương. Từ h lúc nào mình quý VL thì sẽ thương yêu gấu bông, lúc nào ghét lên sẽ bóp cổ gấu cho chít thì thui. haha, dã man chưa? Nhớ VL hay tặng wa` đẹp cho mình. Năm ngoái hay kia tặng mình một hộp toàn hạt lấp lánh, bật đèn lên lung linh rất là thix. Có năm nó quên, mình jận nó bao nhiu lâu, nghĩ lại bùn cười
Lúc sau Trung Linh cũng tíu tít gọi điện, sau 10 phút thì tèn tén ten, hoành tráng trc cửa với một gói quà to bằng bao diêm. Nó thật buồn cười, trẻ con ko chịu đc. Dán điện thoại toàn hình nhăng nhít như mấy em 9x, kêu là để ai hỏi thì bảo: Đt của người iu. Bi h 2 tay 2 súng, chả bít làm cái zè mà cần 2 đt cùng lúc, ko thấy fiền hay sao? Ngày xưa mình thix nó lắm, tại thấy nó cứ tốt tốt. Nó quan tâm tới mình fết, khiến nhìu lúc mình cũng cảm động. Nhưng may mà chỉ dừng ở đấy. Làm bạn là thix nhứt.
Chiều đang tắm thì Triệu Nhung đến, chả hiểu bận rộn cái j mà ko thèm chờ mình, tặng wa` rùi out lun.
Tối các bạn vào vui lắm. Kiên tồ, Hiếu tồ, Hương tồ...đoàn quân tồ tẹt đi đâu cũng có nhau. Iu nhứt là bạn Hiếu, tặng mình một đống hộp, wa` to wa` nhỏ, rõ bùn cười.Thix cái túi xách của bạn ý tặng kinh lên đc. hihi.Bạn Kiên Hương dám tặng mình...áo chíp màu hồng, huhu, nhưng mờ nhìn rất lovely. Sau quả dép tổ ong quà của mình thì bạn ý trả thù đấy. Nhưng nhẹ nhàng thế, mình tưởng j ghê hơn cơ.
Bạn Hiền với Ngân cũng vào, lại buôn tỉ thứ chuyện.
Phù, vậy là sn đã wa. Ko bít mình thở fào hay các bạn thở fào nữa. anyway, rất hạnh fúc, thực sự hạnh fúc.
Ngày hôm nay, tràn đầy sinh lực!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Chat chat chat!
Ta đang chat với ai thế?
Với người dưng ý mà.
Nói chuyện bthường thôi nhé. Coi như là người bạn bình thường nhất ý, coi như là người vừa quen ý, xã giao thôi nhé, khách sáo 1 chút cũng đc, cứ thế nhé, thế nhé....
Nào nào, ngừng ngay nhịp cảm xúc lại. Ko có cảm xúc j đâu mà ngừng. Ừ nhỉ, mạnh mẽ lắm rồi. Bạn tim ngoan lắm, đập nhẹ thôi, đập bình thường, đừng thở gấp, hít thở sâu nào....1, 2, 3 ok đc rùi.
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày dài dằng dặc....
Mệt mỏi với 6 tiết tư tưởng HCM....
Học đc những j ở môn học này ngoài nhữg bài học đạo đức sáo rỗng khi từ người biên soạn sách, từ người giảng dạy tới những sv chỉ là những con vẹt....Đời điên rồ!
Cúm mãi ko khỏi. Bạn K hỏi: L ơi, người iu L bị cúm fải ko? Chán hẳn, ko muốn trả nhời.
Hậu vo ve bên cạnh những câu ngu ngốc, sờ tay sờ chân vô tình và cố ý, điên!
Đi qua sân bóng, nhìn thấy 1 em quần đùi đỏ, thix, tự cười mình, sao vẫn trẻ con đến thế hở?
Hôm qua lên trường, đi ngay sau thầy Toàn nhí nhố, ko nhận ra ông ý, nhưng ông ý bít tỏng mình, thế mà ko thèm quay lại, giả bộ đi gần để hóng chuyện chứ. Láo wa'. Hôm nay trêu mình, làm mình cay dã man. Căm hận. Thầy quả là lợi hại, nhưng e còn lợi hại hơn, chờ đấy!
Mai lại học 6 tiết. 3 tiết Thị Trường Vốn, thix môn này. 3t Thẩm định DA của Nam còi, học thì cũng đc nhưng ghét người dạy nên cũng ko hứng.
Ngày mai, lại một ngày mới. Làm ơn khỏi ốm đi. Đau mũi lắm rùi!
Để trên status: Sống trong đời sống cần có một ...tấm chồng!
Các đồng chí nhảy vào hỏi han ác liệt.
Thủ đoạn câu khách hèn hạ
Ko reply.
Tớ thix thế đấy.
Đôi khi nổi loạn, đôi khi điên khùng, đôi khi cứ thế, để thế giới bít mình bất bình thường đến cỡ nào!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
Nóng! Nóng fát điên. Mùa thu kiểu j thế ko bít. Đi học giữa trời nắng chang chang, đến nơi mồ hôi đầm đìa, ngồi học 3 tiết chưa đủ ráo mồ hôi thì lại tiếp tục quãng đường về dài dằng dặc. hix. Thời tiết ơi, dã man vừa vừa thui! Nam còi dạo này iu đương vào có khác, dạy học nhầm lẫn lung tung beng cả, mặt mũi thì mụn tình chi chít, khổ thân, chắc là first love, mà first love kiểu j vớ ngay e Thuỷ cáo jà. Ơ thui, đã bảo ko chọc ngoáy chuyện thiên hạ cơ mà.
Hôm nay đến lớp vui, có bạn khen dạo này gầy và xinh ra. hehe. Thanks nhá. 1 lời khen chả bít thật lòng ko nhưng kệ cứ sung sướng cái đã, tội j nhỉ? Phởn đến nỗi đi học về lượn lờ làm ngay quả dép 7 phân, hix. Con em gào rú lên: Chị định để con trai xung quanh chị chúng nó chạy đi hết à? Hix, có sao đâu, thêm 7phân nữa thì mới...1m75 thui mà. Mình từ h sẽ chỉ sống theo sở thix của mình mà thui, mặc kẹ người khác nghĩ j, nói j, muốn j. Vui!
Chiều đang giặt chổi định lau nhà thì bạn Bảo lượn qua. 4 mắt nhìn nhau trân trối. Mình xông thẳng vào nhà với hi vọng b ý chưa nhìn thấy bộ dạng quần đùi cộc cỡn, áo thì ....hix hix, nhưng too late, bạn ý quay lại , đỗ xịch xe trc cửa. Mình ngại ngùng ra mở cửa. Ôi ngại ko thể chịu đc ý. Bảo lâu lắm mới vào, hình như gần năm rùi cũng nên. Bạn ý vẫn thế, hình như hơi gầy và đen đi, vẫn hiền và ngoan, vẫn thix câu cá, bắn chim, mấy sở thix như của các cụ ý. Nói chuyện đc ít ít thì mẹ về, chắc ngại, nên bạn ý cũng cắp cặp về luôn. Kêu là từ h sẽ chăm chỉ vào nhà mình hơn. Ừ cũng đc!
Duyên nt kêu xin lỗi vì quên sn mình. Chít cười. Tới hum nay rùi vẫn nhận đc lời chúc, hwa hôm kia vẫn có quà. Chưa năm nào sn kéo dài tới hàng tháng như năm nay. Nhận đc quà rải rác từ tháng 8 tới h. hi hi.
Hôm nay nói chung ko có j đặc biệt. Mình cũng hết nổi điên. Đời lại trôi bình bình và lặng lẽ. That's good!
Love is all around!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»