Đi đôi guốc 7 phân ngất ngưởng tới lớp, hix, thật là dã man. Cuối cùng mình cũng đã dám làm cái điều mình ao ước bấy lâu. Sao fải ngại j chứ, cao đâu fải là tội. Mỗi tội đau chân ghê gứm, nhưng thui bù lại đc rất nhìu lời khen, sướng!!!!!!!!
Hiếu tồ cay cú Koibito dã man, can tội hắn đi nói với Toàn Nhí nhố mấy thứ lung tung. Hì, chuyện của họ, ứ liên quan tới mình.
Thoa dở thì bắt đầu falling in love với bạn Răng Khểnh. Nó thật can đảm khi dám nói lên điều đó trong khi vẫn rất mặn nồng với a Cường. Còn mình thì sao? Thích ai ư, chỉ im ỉm và lặng lẽ. Thật hèn nhát biết mấy.
Chuỗi ngày sống cho mình vẫn diễn ra tốt đẹp, đc làm những j mình thix, ko quan tâm tới người khác nghĩ j. Mình bắt đầu nghiện cuộc sống vô lo vô nghĩ rùi đấy! Nói là vô lo vô nghĩ cũng ko đúng lắm vì thực ra mình đang tự nhiên thix làm giáo viên rùi đấy. Hàng ngày ngắm cô Kế toán dạy, rất tự tin và xinh đẹp, mình cũng ao ước đc thử đứng ở vị trí của cô. Nếu mình quyết định, bố mẹ hẳn sẽ vui lắm nhỉ? Mình lại nghĩ ngợi. Mình ở lại trường ư? Cả đời sẽ gắn bó với nơi này, mình sẽ vẫn lù khù như bi h mất. Mình đã muốn thế nào nhỉ? Muốn đi xa, muốn bị người ta vùi dập cho bít thế nào là xa gia đình, cho bít thế nào là hết dựa dẫm. Thôi cần thêm time...cứ từ từ.
Hiếu tồ cay cú Koibito dã man, can tội hắn đi nói với Toàn Nhí nhố mấy thứ lung tung. Hì, chuyện của họ, ứ liên quan tới mình.
Thoa dở thì bắt đầu falling in love với bạn Răng Khểnh. Nó thật can đảm khi dám nói lên điều đó trong khi vẫn rất mặn nồng với a Cường. Còn mình thì sao? Thích ai ư, chỉ im ỉm và lặng lẽ. Thật hèn nhát biết mấy.
Chuỗi ngày sống cho mình vẫn diễn ra tốt đẹp, đc làm những j mình thix, ko quan tâm tới người khác nghĩ j. Mình bắt đầu nghiện cuộc sống vô lo vô nghĩ rùi đấy! Nói là vô lo vô nghĩ cũng ko đúng lắm vì thực ra mình đang tự nhiên thix làm giáo viên rùi đấy. Hàng ngày ngắm cô Kế toán dạy, rất tự tin và xinh đẹp, mình cũng ao ước đc thử đứng ở vị trí của cô. Nếu mình quyết định, bố mẹ hẳn sẽ vui lắm nhỉ? Mình lại nghĩ ngợi. Mình ở lại trường ư? Cả đời sẽ gắn bó với nơi này, mình sẽ vẫn lù khù như bi h mất. Mình đã muốn thế nào nhỉ? Muốn đi xa, muốn bị người ta vùi dập cho bít thế nào là xa gia đình, cho bít thế nào là hết dựa dẫm. Thôi cần thêm time...cứ từ từ.
Love is all around!