Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một câu thơ chợt hiểu

370 trả lời, 50.785 lượt xem — Trang 9 / 13
Chào anh NGUYỄN THẾ DUYÊN! Thơ của anh rất hay,giàu cảm xúc, nhưng sao tâm trạng thế?


Chào Hoa phượng. Bạn hỏi thế tôi biết trảlời sao đây? Giá như bạn hỏi
  " Anh Duyên ơi, anh tâm trạng như thế Hoa phượng có thể làm gì để gỡ bỏ tâm trạng ấy hộ cho anh đây?" Thì tôi đã trả lời bạn được rồi.
  Cám ơn bạn đã có lời khen ngợi. Xin bạn cho tôi khất bạn một bài thơ làm quen nhé ( tôi đã viết nhưng không đưộc vì tâm trạng không vui) Hi vọng tôi sớm trả nợ đưộc bạn. Nhưng tôi cũng xin nói trước
                             Tôi khờ dại lắm ngây thơ lắm
                         Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Chào anh NGUYỄN THẾ DUYÊN! Thơ của anh rất hay,giàu cảm xúc, nhưng sao tâm trạng thế?


Chào Hoa phượng. Bạn hỏi thế tôi biết trảlời sao đây? Giá như bạn hỏi
" Anh Duyên ơi, anh tâm trạng như thế Hoa phượng có thể làm gì để gỡ bỏ tâm trạng ấy hộ cho anh đây?" Thì tôi đã trả lời bạn được rồi.
Cám ơn bạn đã có lời khen ngợi. Xin bạn cho tôi khất bạn một bài thơ làm quen nhé ( tôi đã viết nhưng không đưộc vì tâm trạng không vui) Hi vọng tôi sớm trả nợ đưộc bạn. Nhưng tôi cũng xin nói trước
                            Tôi khờ dại lắm ngây thơ lắm
                        Chỉ biết yêu thôi chẳng biết gì


***********

Tâm trạng người mang nhiều nỗi lâm li
Tôi buồn lòng tôi cũng muốn gỡ đi
Những ngại nỗi người "ngây thơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết làm gì"

Người mơ mộng nhìn sao người muốn hái
Lại muốn uống trăng vào tận tâm hồn
Và còn ôm gió trời tinh khiết mãi
Thoảng hương ngâu lòng cũng thấy bồn chồn

Ta muốn gỡ! Bắt đầu từ đâu nhỉ?
Thực lòng ta...cũng biết ở đâu rồi
Nhưng chỉ tại bản lĩnh ta bé tý
Đành nhìn người, và ta khóc mà thôi...[sm=17.gif]
[:(][:(][:(]
anhtrangthu
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-20 19:48:15hoangau>
Trích đoạn: anhtrangthu

Tâm trạng người mang nhiều nỗi lâm li
Tôi buồn lòng tôi cũng muốn gỡ đi
Những ngại nỗi người "ngây thơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết làm gì"

Người mơ mộng nhìn sao người muốn hái
Lại muốn uống trăng vào tận tâm hồn
Và còn ôm gió trời tinh khiết mãi
Thoảng hương ngâu lòng cũng thấy bồn chồn

Ta muốn gỡ! Bắt đầu từ đâu nhỉ?
Thực lòng ta...cũng biết ở đâu rồi
Nhưng chỉ tại bản lĩnh ta bé tý
Đành nhìn người, và ta khóc mà thôi...[sm=17.gif]
[:(][:(][:(]
anhtrangthu


"Tâm trạng người mang nhiều nỗi lâm li "
Chị ơi cứ mạnh dạn đến gỡ đi.
Nếu còn ngại nỗi người "ngây thơ lắm"
Dạy một hôm sẽ biết phải làm gì.

Ai mà chẳng nhìn sao là muốn hái
Và muốn uống trăng vào tận tâm hồn
Rồi tận hưởng gió trời tinh khiết mãi.
Thiếu một trong ba là sẽ rất bồn chồn.

Cứ thế nhé! Gỡ luôn đi chị nhỉ !
Thực lòng người ta... tâm trạng nặng lắm rồi !
Nếu họ còn cái gì bé tý
Chị ra tay thì ... sẽ hết bé ngay thôi...

[:D][:D][:D]

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-22 05:05:11dongthanhtruc>
Trích đoạn: hoangau

Trích đoạn: anhtrangthu

Tâm trạng người mang nhiều nỗi lâm li
Tôi buồn lòng tôi cũng muốn gỡ đi
Những ngại nỗi người "ngây thơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng biết làm gì"

Người mơ mộng nhìn sao người muốn hái
Lại muốn uống trăng vào tận tâm hồn
Và còn ôm gió trời tinh khiết mãi
Thoảng hương ngâu lòng cũng thấy bồn chồn

Ta muốn gỡ! Bắt đầu từ đâu nhỉ?
Thực lòng ta...cũng biết ở đâu rồi
Nhưng chỉ tại bản lĩnh ta bé tý
Đành nhìn người, và ta khóc mà thôi...[sm=17.gif]
[:(][:(][:(]
anhtrangthu


"Tâm trạng người mang nhiều nỗi lâm li "
Chị ơi cứ mạnh dạn đến gỡ đi.
Nếu còn ngại nỗi người "ngây thơ lắm"
Dạy một hôm sẽ biết phải làm gì.

Ai mà chẳng nhìn sao là muốn hái
Và muốn uống trăng vào tận tâm hồn
Rồi tận hưởng gió trời tinh khiết mãi.
Thiếu một trong ba là sẽ rất bồn chồn.

Cứ thế nhé! Gỡ luôn đi chị nhỉ !
Thực lòng người ta... tâm trạng nặng lắm rồi !
Nếu họ còn cái gì bé tý
Chị ra tay thì ... sẽ hết bé ngay thôi...

[:D][:D][:D]



Nghe qua bỗng thấy giật mình
Thật là thi sĩ đa tình lắm thay
Sao,Trăng,Thanh Khiết cỏ cây
Còn bao nhiêu nữa....nói đây không đành
Nhiều thì cứ góp để dành
Để còn nghe mãi tiếng "anh" cả đời [:D][:D][:D]


"Đêm thanh ngồi cô độc,mời trăng kể lể chuyện buồn
Canh khuya ngủ một mình,gọi dế nói niềm sầu hận" (U Mộng Ảnh)
RIÊNG MỘT GÓC TRỜI
Đăng nhập để trả lời
0
   Bến giác
         Đành xin chờ nhau trong tĩnh lặng cõi thiền
                 Quy y CHÂN, THIỆN...

Sao em nói về bến Giác
Khi tuổi đời mới bốn mươi
Khi đêm đêm em nằm ngủ
Vẫn thèm khát một làn môi
Em ơi đâu là bến Giác?
Mà em tìm suốt cuộc đời

Kiếp sau có không bến Giác?
Mà em tìm vào hư vô
Câu thơ bay lên khát vọng
Sao em buông tay đợi chờ?

Bến Mê nằm kề bến Giác
Không phải ai cũng hiểu điều này
Phật Tổ không dang tay đón
Những người chạy trốn cuộc đời

Bến Giác ở đâu? ở đâu?
Muốn biêt không em ? Anh chỉ
Trên môi anh có hai bến đỗ
Một bến Mê, một bến Giác đó em

Tìm về bến Giác đi em
Hãy uống làn môi khao khát
Để nghe con tim em hát
Những lời thì thầm yêu thương

Hãy về bến Giác nghe em
Bốn mươi tràn đầy mê đắm
Câu thơ bay lên chập choạng
Như người lúc tỉnh lúc say

Phật tổ nhìn em Người cười
Con ơi!
Bến Mê cũng là Bến Giác
Mê, Giác nằm trong tâm thức
Con tìm đâu ngoài cuộc đời
Bao giờ tim con ngừng hát
Câu thơ ngừng trôi chơi vơi
Bến Giác của ta mở cửa
Đón con sống nốt cuộc đời

             Hà nôi 19-6-2009
      Cảm nghĩ khi đọc bài thơ "Duyên muộn màng"
                           của Tâm tư
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Rượu tình vừa đắng lại vừa cay

nguyễn thế duyên
 
 

Rượu tình
 
Rượu tình vạn thủa đắng lẫn cay
Chợt đến rồi đi theo gió bay
Vẫn biết xưa nay ai dễ thoát
Hồn ngơ đắm mãi mộng men say
 
T.T.K.1.9.2009
 

_____________________________
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-01 05:02:31kimrbl>
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Rượu tình vừa đắng lại vừa cay

nguyễn thế duyên
 
 

Rượu tình
 
Rượu tình vạn thủa đắng lẫn cay
Chợt đến rồi đi theo gió bay
Vẫn biết xưa nay ai dễ thoát
Hồn ngơ đắm mãi mộng men say
 
T.T.K.1.9.2009
 
Chung nhau uống cạn đắng và cay
Đầu tựa vào vai tóc gió bay
Rộn rã trái tim hòa nhịp đập
Ái tình hay rượu rủ ta say?
 
kimrbl


K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-09-06 20:04:15nguyễn thế duyên>

         Nhớ
     Người ta có nhớ mình đâu
Mà sao ta lại bạc đầu vì mong
    Mênh mông nỗi nhớ trong lòng
Mười năm dồn lại đọng trong mười ngày
    Chao ơi một chén rượu say
Đổ thêm nỗi nhớ vào đầy thơ ta
   Trăng lên!
               Trăng đứng!
                           Trăng tà!
Nhớ người .Người có nhớ ta chăng người?
    Hay là một giấc mơ thôi?
Một câu thơ để cuộc đời bâng khuâng?
    Nghe như sóng dậy trong lòng
Câu thơ lắng giữa mênh mông nỗi buồn

                      Hà nội27--8--2009

                             Mười ngày em đi họp



 

Bài viết đã đăng: 970
Gia nhập ngày: 18.11.2007
Hiện trạng: offline
quote:

Trích đoạn: nguyễn thế duyên












ÂM THẦM NHỚ
 
 
 
       Đôi khi em cũng hỏi lại lòng
       Sao mình cứ nhớ, người thì không
       Một mình em hỏi rồi tự nghĩ
       Nào có ai đâu phản bội lòng
 
 
       Có ai hò hẹn với mình đâu
       Mà nhớ với thương với đợi chờ
       Mà nghĩ người ta vô tình lắm
       Mà nghĩ người ta quá hửng hờ
 
 
 
Nhật Quỳnh







&lt; Sửa đổi bởi: Quỳnh Muội -- 27.8.2009 12:08:42 &gt;

_____________________________



 anhtrangthu
titleAndStar(1364,0,false,false,"","")VIP



Bài viết đã đăng: 1364
Gia nhập ngày: 22.11.2007
Đến từ: Hà nội
Hiện trạng: offline Trích đoạn: Quỳnh Muội

Trích đoạn: nguyễn thế duyên


Một ngày cũng ngỡ mười năm
Mười ngày ngưởi biết bao lắm hỡi người?
Cũng là nỗi nhớ rụng rơi
Cũng là cái cảnh ngươi thôi nhớ người
Người còn trăng rượu gọi mời
Còn ta chìm ở chân trời nhớ nhung
anhtrangthu

Góp vào nỗi nhớ để bày tỏ cũng đang nhớ...hihhiiiii [:(] [&amp;:] [;)] [8|] [:D]


_____________________________

 kimrbl
titleAndStar(1804,0,false,false,"","")VIP


 

Bài viết đã đăng: 1804
Gia nhập ngày: 9.7.2008
Hiện trạng: offline Trích đoạn: anhtrangthu

Trích đoạn: Quỳnh Muội

Trích đoạn: nguyễn thế duyên


Hai người thương nhớ hai đầu
Trăng soi treo cả nỗi sầu đôi vai
Nhớ người người lại nhớ ai
Sương đêm ướt đẫm lạc loài lá rơi
Buồn nâng chén rượu chơi vơi
Câu thơ bỏ lửng giữa trời đầy trăng...
 
kimrbl
 
Góp thêm nỗi nhớ cùng mọi người [:)]
 


_____________________________
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên




                  Tôi muốn mua sầu

     Anh bạn Kim ơi bán cho tôi
     Chiếc ảnh này kèm một chút sầu rơi
     Nỗi buồn bạn bán tôi mua hết
     Để cho nàng gửi ảnh cho tôi

     Bán sầu sầu chẳng dứt
     Nợ lòng chất càng cao
     sao anh bạn tài vậy?
     Sao chẳng bảo cho nhau?


@ Cám ơn bạn Nguyễn Thế Duyên đã ghé thăm.
 
Nào tôi có giấu gì đâu
Nợ lòng càng nặng nỗi sầu nhiều thêm
Cũng đà trằn trọc bao đêm
Muốn bán được hết cho êm cửa nhà
Nhưng nào có thấy ai mua
Nên nay anh hỏi ngỡ đùa cho vui
Biếu trước anh ảnh của người
Anh nghĩ cho kỹ để rồi tính sau...
 
kimrbl



K.N 

nợ lòng 
TÔI BÁN NỖI BUỒN 
EM ĐI BƠI
Tập làm thơ Đường 

 
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: kimrbl


           Lại nhớ dã quỳ
        
       Thu đã về rồi dã quỳ ơi
   Em mang thu đến trải triền đồi
       Em mang hiu hắt mang mong nhớ
   mang một chút buồn vương trong tôi

       Xa xa ,buồn buồn.Mây lãng đãng
       Lành lạnh sương thu trống trải lòng
       Hỏi ai đã làm thu buồn nhỉ?
       Dã quỳ ơi có phải tại em không?

       Không gặp hoa ơi ta lại nhớ
       Gặp rồi lại sợ lúc tàn thu
       Thu đi em lặn vào kí ức
       Giăng mẳc trong ta những mây mù

       Đà lạt- Sao chỉ là đà lạt?
       Chưa gặp một lần đã nhớ nhung
       Dã quỳ hoa ấy vàng sắc nắng
       Giữa một liều hoa ấm rượu nồng

              Trời mênh mông
              đất mênh mông
              Má em ngan ngát môi em nồng
              Dã quỳ e ấp bên chén rượu
              Bài thơ tình reo trên ngọn thông
                                Thu đến rồi

Lâu không vào trang này. Gửi cô bạn một chút vu vơ nhé
 
 
Có một chàng Thi sĩ
Nhớ về Lều dã quỳ
Mơ ngắm hoa uống rượu
Mùa Thu vàng ngoài kia
 
Dẫu chàng không hề nhắc
Nhưng biết chàng đang si
Cô chủ Lều tài sắc
Thơ theo từng bước đi
 
Trời chiều lòng người đấy
Đêm nay trăng tròn đầy
Rượu hay người ấy nhỉ
Chuốc chàng Thi sĩ say..
 
kimrbl
 

        Say

 
Thi sỹ say miên man
Liêu xiêu dưới trăng vàng
Trong rượu lòng vẫn nghĩ
Mình có cả thế gian
 
Tiệc nào mà chẳng tàn
Men ngọt càng mau tan
Bình mình về tỉnh thức
Thấy mình vẫn cô đơn
 
T.T.K.18.9.2009
 
[/align]

         
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Hay là một giấc mơ thôi?
Một câu thơ để cuộc đời bâng khuâng?

 
Một câu thơ cũ
 
Cuộc đời, nắng gió, bão giông
Chua cay, đắng đót, mặn nồng, thảo thơm.
Xế chiều, nhớ lúc đầu hôm
Chút bâng khuâng, để tâm hồn thăng hoa...
Bao nhiêu tuổi, chẳng là già
Này đây, cuộc sống, chút quà trời ban...
Chao nghiêng, một chút, rồi tan
Dư âm như khắc, đá vàng, hư vô...
 
 
"Mơ trong khi thức, là tiên ở đời"
Mong Thơ, chỉ là Thơ thôi
Không là gánh nặng, để người đa mang.
Chúc anh Nguyễn Thế Duyên luôn vui vẻ, yêu cuộc sống và viết vì cuộc sống.
 
Đăng nhập để trả lời
0
          Tháng ba

   Tháng ba đã hết đâu em
Nàng Bân đan nốt sợi len cuối cùng
   Gió đông vẫn thổi lạnh lùng
Sao em dừng lại nửa chừng không đan?
   Năm nay xuân đến muộn màng
Tơi bời gió lạnh qua dàn tầm xuân
   Nụ hoa xanh
              mãi mãi xanh
Vườn cà ai đứng Không đành hái hoa?
   Đừng đi vội hỡi tháng ba
Để em đan nốt--Tháng ba đi rồi!
   Kim đan bẻ gãy làm đôi
Chiếc áo đan dở cất nơi đáy lòng
   Nàng Bân đan áo cho chồng
Tháng ba rét tự trong lòng rét ra
                   16--3--Canh dần




Đăng nhập để trả lời
0

Thơ và tình yêu

thơ ư?
Chết rồi!
Từ khi em yêu tôi
Thơ chẳng còn lên tiếng
Giữa ngục tù em ơi

Tình yêu!
Cần con tim
Tiếng thơ!
Cần bầu trời
Tim em chưa đủ rộng
Để thơ tôi cất lời

Thơ!
Cần tự do
Con tim em!
Tù ngục!
Thơ!
Tiếng lòng thổn thức
Đâu chỉ mình em thôi.

Tôi trải tình mình với mọi người.
Nhưng yêu!
Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người
Hà nội 1--5--2010

Đăng nhập để trả lời
1
Nhưng yêu!
Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người

 
Ôi thế thật ư,
Nhà Thơ đã vội chết rồi
Hồn thơ đã khuất núi đồi xa xăm
Còn đây cái xác lạnh căm
Kền kền thương xác, đến thăm rợp trời...
Ôi giời ơi, ối giời ơi...
 
Trách nhà thơ, viết buồn cười
Máu tim còn chảy, chỉ thơ lười không ra
Lý do, cứ đồ tại người ta
Dây là tự trói, cùm là tự mang
Trong ngày chiến thắng, vinh quang
Tự do phải đổi bằng máu xương bao người
Học tập chưa, nhà thơ ơi?!...
 
Eo, nghe thơ gì ghê chết Bác Duyên ơi?
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Thơ và tình yêu

thơ ư?
Chết rồi!
Từ khi em yêu tôi
Thơ chẳng còn lên tiếng
Giữa ngục tù em ơi

Tình yêu!
Cần con tim
Tiếng thơ!
Cần bầu trời
Tim em chưa đủ rộng
Để thơ tôi cất lời

Thơ!
Cần tự do
Con tim em!
Tù ngục!
Thơ!
Tiếng lòng thổn thức
Đâu chỉ mình em thôi.

Tôi trải tình mình với mọi người.
Nhưng yêu!
Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người

Hà nội 1--5--2010



 
Bài thơ lạ quá. TTK xin thay mặt ai đó hoạ với NTD nhé. chúc NTD luôn vui với những dòng thơ
 
Chia
 
Trăng chia nửa trăng lại tròn
Vui chia nhiều bạn vui còn thêm vui
Trái tim chia nửa thì ….ôi !
Còn đâu để đập bồi hồi xuyến xao
 
Lời thơ như mật ngọt ngào
Quá yêu em đã gửi trao tim hồng
Lòng anh trải rộng mênh mông
Dạ em nhỏ bé nên không thấy bờ
 
Từ ngày anh giết vần thơ
Trắng tang em đứng đợi chờ hoàng hôn
Mặc cho ngày tháng mỏi mòn
Em đâu cần xác không hồn anh ơi
 
Thanh Thanh Khiết
5.5.2010
 

 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-05 16:44:59minhthanh_love>
Thơ và tình yêu

thơ ư?
Chết rồi!
Từ khi em yêu tôi
Thơ chẳng còn lên tiếng
Giữa ngục tù em ơi

Tình yêu!

Cần con tim
Tiếng thơ!

Cần bầu trời
Tim em chưa đủ rộng
Để thơ tôi cất lời

Thơ!

Cần tự do
Con tim em!

Tù ngục!
Thơ!

Tiếng lòng thổn thức
Đâu chỉ mình em thôi.

Tôi trải tình mình với mọi người.
Nhưng yêu!

Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người


Hà nội 1--5--2010



Thơ  - Tình Yêu - Em Và Anh
 
Tình yêu sống vĩnh hằng
Như vần thơ em mang đầy nỗi nhớ
Một lời tuy khó mở
Nhưng ẩn chứa lòng trăn trở..
Vì anh.
 
Thơ ơi, lạnh chăng?
Hay đang băn khoăn giữa niềm đau vô tận
Người đi
Thơ lận đận
Hai cuộc đời cứ vướng bận..
                    ...một trò chơi.
 
Khóc chi nữa thơ ơi!
Tình nằm góc cuối trời choáng váng
Tim người buộc dĩ vãng
Nên mở hoài
............. là tháng, là năm.
 
Tình rơi,
........ thơ rét căm!
Giữa cái lạnh của tâm hồn tù ngục
Bức tường thành khổ nhục
Cả một đời mọt khoấy đục
                  Vỡ niềm tin.
 
Thơ nhìn tình...
Lặng thinh!
 
Anh với em, rập rình..
Một vòng tròn..lập lại.
 
Bao kiếp rồi
        Vẫn khờ dại
               một chữ :
                          Yêu.
 
Love
 
Thày ui, đi mô oài? Thày nợ em một bài thơ nhé [sm=9.gif]

yêu
Truyện ngắn
4-3-4-3-6-8
hú hồn...xỉu
cafe
đi cho biết đó đây
bói đây...
thông báo đổi tên
các mem có nhu cầu in ấn và thiết kế sách, xin vui lòng liên hệ mtl
chúc vui và như ý !
viết như thế nào là quyền của tôi, tôi thích. Còn đọc hay không, là quyền của
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-05 20:08:46hoangau>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Thơ và tình yêu

thơ ư?
Chết rồi!
Từ khi em yêu tôi
Thơ chẳng còn lên tiếng
Giữa ngục tù em ơi

Tình yêu!
Cần con tim
Tiếng thơ!
Cần bầu trời
Tim em chưa đủ rộng
Để thơ tôi cất lời

Thơ!
Cần tự do
Con tim em!
Tù ngục!
Thơ!
Tiếng lòng thổn thức
Đâu chỉ mình em thôi.

Tôi trải tình mình với mọi người.
Nhưng yêu!
Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người
Hà nội 1--5--2010


Tình yêu và thơ

Tình yêu ư ?
Phải chăng tôi đã có
Từ những ngày không em
Bằng lời tình nóng bỏng ?

Tiếng lòng tôi thổn thức
Lời tình tôi đam mê
Lời yêu tôi khao khát
Chảy muôn nơi
Tràn trề.

Chợt một vùng thung lũng
Đầy tràn tiếng lòng tôi
Đầy tràn niềm khao khát
Gom về từ muôn nơi.

Và bên hồ từ đó
Rực rỡ những bình minh.
Tiếng lòng tôi lấp lánh
Khi trăng lên soi mình.

Nhưng không ! Không ! Không đủ !
Tôi cần cả thế gian
Cần nhiều miền đất lạ
Cho lời yêu lan tràn.

Sao em chỉ có thể
Làm dòng sông, lở, bồi ?
Làm lòng hồ thăm thẳm ?
"Cầm tù" tình yêu tôi ?

Hãy để tôi như trước.
Tiếng lòng lan muôn nơi.
...
Dưới mặt trời nóng bỏng
Chỉ đủ mà ... bay hơi ...

[:)]

Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ và tình yêu

thơ ư?
Chết rồi!
Từ khi em yêu tôi
Thơ chẳng còn lên tiếng
Giữa ngục tù em ơi

Tình yêu!
Cần con tim
Tiếng thơ!
Cần bầu trời
Tim em chưa đủ rộng
Để thơ tôi cất lời

Thơ!
Cần tự do
Con tim em!
Tù ngục!
Thơ!
Tiếng lòng thổn thức
Đâu chỉ mình em thôi.

Tôi trải tình mình với mọi người.
Nhưng yêu!
Chỉ với mỗi em thôi
Tôi chết--Khi thơ chết
Xác tôi!--Trao cho người

Hà nội 1--5--2010
 
THƠ TÌNH VÀ TÌNH YÊU
******************
TÔI TRỞ VỀ ĐÂY DỮA NẮNG CHIỀU
ĐỂ NGỒI GOM LẠI CHÚT THƯƠNG YÊU.
NHỮNG GÌ SÓT LẠI TRONG TRIỀU ẤY
NĂNG CHÁY HỒN THƠ NHỮNG THÁNG NGÀY.
TÔI TRỞ VỀ ĐÂY DỮA CHỐN SƯA
MỘT CHIỀU XA VẮNG DỮA CƠN MƯA.
MỘT CHIỀU SA VẮNG CHIỀU THƯƠNG NHỚ
LĂNG LẼ  VÀO THƠ TỰ BAO GIỜ.
TÔI DẤU CÔ ĐƠN MỘT KIẾP NGƯỜI
GÓI TRONG THƠ LẠNH NỬA HỒN TÔI.
BAO NGÀY CHÔN KÍN TRONG LÒNG ẤY
THOÁNG CHÚT ĐƠN CÔI LẪN BỒI HỒI.
TÔI TRỞ VỀ ĐÂY NHẶT THƠ TÔI
GOM LẠI KỶ NIỆM ĐÃ XA VỜI.
BAO NĂM ĐÃ CHẾT TRONG TUYỆT VỌNG
RỰC CHÁY CHIỀU NAY DỮA LÒNG TÔI.
hoàng hoài nam
những gì tôi viết cho tôi
Đăng nhập để trả lời
0

  Viết dưới bụi cây dâm bụt
           Chùa Bồ đề

Thương người sao chẳng biết thương thân
Đến bụt mà còn vướng bụi trần
Để chết hoá thân thành dâm bụt
Thì sao ta lại cứ phân vân?
            
           Chùa bồ đề chiều mưa


            Đố biết

Có người một mắt với một tai
Nhưng lưỡi lại hai.Đố biết ai?
nghề nghiệp,! chuyên làm thầy cãi
Cả đời biết một chẳng biết hai


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-05-13 14:46:55Mãi Mãi>
Trích đoạn: nguyễn thế duyên

Viết dưới bụi cây dâm bụt
        Chùa Bồ đề

Thương người sao chẳng biết thương thân
Đến bụt mà còn vướng bụi trần
Để chết hoá thân thành dâm bụt
Thì sao ta lại cứ phân vân?
         
        Chùa bồ đề chiều mưa






Nguồn gốc tên gọi

Loài hoa này vốn có tên gốc là hoa dâng bụt (hoa để dâng lên cho Bụt, tức Phật), về sau do đọc trại mà thành dâm bụt.Dâm bụt còn có nghĩa là Dâm : che bóng, Bụt: Phật . Dâm Bụt là cái lọng che Phật ( vì hoa có hình dạng giống cái lọng)[1]


(st )




Anh Duyên à, sự tích hoa Dâm Bụt khác với bài thơ của anh nhiều lắm đó...


Thân em như tấm lụa nào

Phất phơ giữa chợ vướng vào tay anh...[:D][:D][:D]
📎 Buberel_un..lower_19
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-26 05:24:00hoàng hoài nam>
Viết dưới bụi cây dâm bụt
Chùa Bồ đề

Thương người sao chẳng biết thương thân
Đến bụt mà còn vướng bụi trần
Để chết hoá thân thành dâm bụt
Thì sao ta lại cứ phân vân?

Chùa bồ đề chiều mưa



anh duyên nói đúng thật chẳng sai
người đời biết một chẳng biết hai
đến bụt còn dâm nên có phải
tuổi già vẫn ngóng một cành mai
(à em quên. tuổi già vương vấn một mùa ngâu)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-07 12:32:57nguyễn thế duyên>
    Rét nàng Bân

Lâu lắm rồi mới có rét nàng Bân
Bỗng nhận thấy trời năm nay rét quá
Gió lạnh về thổi bùng nên nỗi nhớ
Đôi que đan nhẫn nại chọc vào đêm

Nàng Bân trách mình vô duyên
Anh trách mình bạc phúc
Đôi kim đan đêm đêm thao thức
Đan vào đêm chút gì đó chênh chao

Rét tháng ba chết cóng cả lòng nhau
Cái rét ngọt vì ngọt ngào nỗi nhớ
Chút ân hận.
               Lặng trôi vào quá khứ
Cái rét này ai gửi đến nơi ai?

Cuộc đời em ơi
Chút rét, chút thương
chút giận, chút hờn
Chút thật chút hư mờ mờ ảo ảo
Rét tháng ba em ngồi đan áo
Tan rồi em chuyện cổ tích ngày xưa

Đêm nay tôi viết vần thơ
ở nơi ấy em có ngồi đan áo
Thơ tôi vướng vào kim đan
Tình em thấm trong chiếc áo

Nhẹ một tiếng thở dài
Lơ đễnh nhìn ra cuối trời
Rét run bàn tay nhỏ nhắn
Một nỗi hờn câm lặng
Tiếng thơ vụt tắt
Đêm nay gió lại về

       Hà nội đêm trở gió






 


anhtrangthu




KHÔNG BIẾT ĐẶT TÊN LÀ GÌ?


Em không phải nàng Bân
Vẫn ngày ngày đan áo
Xưa đan áo cho chồng
Giờ chỉ là hư ảo

         *
       *   *

Cái ngày em còn trẻ
Em đan lát suốt ngày
Đan những chiếc khăn dày
Đan giày, đan tất đan cả bao tay
Cho những em be bé
Cho những người bạn trẻ
Cho cả những người không biết không quen
Tình em chẳng thấm vào sợi len
Tình em không quện vào mũi sợi
Tình em không vương vào nút nối
Tình em...không chẳng có tình em
Chỉ có niềm vui
Khi khăn hoàn tất
Chỉ có băn khoăn
Khi đôi giày chật
Chỉ có ngại ngùng
Khi áo quá dài quá ngắn...

Em vẫn miệt mài
Qua chuỗi ngày dài
Áo khăn chất đầy cuộc sống
Chẳng đếm được bao nhiêu
Nhưng em vẫn biết một điều
Dù rất nhỏ
Áo, khăn kia góp ủ ấm một phần.
...

          *
         *   *

Hôm nay rét tháng Ba
Gió luồn buốt qua da
Kéo chiếc áo choàng kín cổ
Trong lòng em có chút gì vụn vỡ
Sao cả một đời đan áo cho ai
Mà lại không
                  đan nổi cho mình
Một chiếc khăn dài?

17--04--2010

&gt;

_____________________________





Kiemkd
titleAndStar(115,0,false,false,"","")Bạn Thâm Giao


 

Hiện trạng: offline RÉT NÀNG BÂN



Không ai còn ngồi đan áo
Nhưng rét Nàng Bân vẫn cứ ùa về
Bởi vì lời thề hẹn
Đã hóa thành bất tử cùng tình yêu !

Sáng nay gió rét xén ngang
Nàng Bân bây giờ bận lắm ?
Áo mỏng, hở lưng, hở rốn
Nên mùa đông phải quay về
Nhắc em mặc ngay áo ấm...

Như thế, không cứ là phải đan áo
Mới hiểu là em yêu anh !
Như thế, không cứ là phải rét
Mới hiểu rằng anh yêu em !

Tháng ba về rồi tháng ba đi
Năm tháng quay tròn cùng vũ trụ
Chỉ có tình yêu muôn đời vẫn ở lại
Nàng Bân ơi !
Ta luôn nhớ tới người !

Hà Nội, ngày 15.4.2010
Kiều Anh Hương

_____________________________

Sống là yêu, buồn cũng để yêu thôi !




Lụa trắng
titleAndStar(83,0,false,false,"","")Bạn Thân


 


Nàng Bân giờ lười biếng
Nhớ thương chẳng chuyên cần
Trời ban cho cơn rét
Mà đành phụ tình nhân.
Áo đan còn giang dở
Khăn cũng lại nửa vời
Che mình thì thôi cổ
Chán lắm, nàng Bân ơi...

Thôi thôi, thế thì thôi
Thà rằng em ra chợ
Lén mang theo ít nhớ
Mua kèm chiếc áo len...

16.4. Góp với bạn ý tôi.



  ThanhThanhKhiet
titleAndStar(6385,6,false,false,"","")VIP







Tháng ba
 
Xuân còn đọng lại giữa mênh mông
Cỏ biếc non tơ dưới nắng hong
Ánh mắt đam mê vương sắc thắm
Bờ môi đắm đuối đợi hương nồng
Ngày ngày nỗi nhớ mang trong dạ
Tháng tháng niềm thương trải ngập lòng
Cái rét nàng Bân thêm  gió lạnh
Mà trong xa cách má luôn hồng
 
Thanh Thanh Khiết
17.4.2010


_____________________________




) hoàng hoài nam
titleAndStar(144,0,false,false,"","")Bạn Thâm Giao


 

NHỚ GÌ-NHỚ AI


rét nàng bân thổi bùng lên nỗi nhớ
của chúng mình một thủa xa xăm.
cũng năm ấy nơi đây tôi và em
khăn áo mỏng đi về trên lối nhỏ.
cơn gió vô tình khơi niềm thương nhớ
gió ngọt ngào làm sáo động tim ai.
gió đưa hương quyện mái tóc dài
hương bồ kết cho lòng ai mãi nhớ.
và hôm nay một mình trên đường nhỏ
bỗng cô đơn một nửa tâm hồn.
một nửa đời mải sống tha phương
tay trai sạn mà lòng trống trải.
hôm nay đây gió làm lòng tê tái
bước trân buồn kẻ viễn sứ tha hương.
và chiều nay ngõ nhỏ một linh hồn
lòng giá lạnh nhìn nàng bân đan áo.
người cố nhân gửi tình trong mộng ảo
nàng bân ơi ai đan áo chiều nay.





_____________________________

hoàng hoài nam
những gì tôi viết cho tôi

Đăng nhập để trả lời
0
Im lặng
             Gửi Thảo Chi

Cho tôi được làm con sông Hoàng Phố
Để có thể lặng im nghe một tiếng em gào
Để có thể nhìn hai hàng nước mắt
Đang lặng bò trên gò má xanh xao

Hoàng Phố ơi ngươi bao nhiêu sâu!
Liệu có sâu bằng nỗi lòng em thương bố?
Hồng Lĩnh ơi ngươi bao nhiêu cao!
Liệu có cao bằng
Một tiếng gào
Xé rách trời xanh
Xô nghiêng dòng sông Hoàng Phố?
Rồi tất cả lặng đi
Cho một tiếng thầm thì
Em gọi
“Cha ơi”!

Người đã đi và nước mắt em rơi
Nước mắt em ướt đẫm hồn tôi
Em gái ơi hãy khóc thêm chút nữa
Tôi chỉ thể cùng em san sẻ
Bằng một sự lặng im

Mọi lời nói đều trở thành vô nghĩa
Nỗi đau này ngôn ngữ chẳng thể mang
Anh biết nói gì?
Anh đành im lặng
Nhìn lệ em rơi trong đau đớn bàng hoàng
Hà nội 10-7-2010


Đăng nhập để trả lời
0


Nón không quai

Nón không quai
Thương ai qua cầu gió thổi
Chòng chành nón bay tóc rối
gánh thơ rơi vãi bên đường

Ai ơi chín nhớ mười thương
Nhặt hộ cho em chiếc nón
Mái đình câu ca dao xưa "1"
Trời chẳng đổ mưa
mà sao nón ướt?
Thương em đứt từng khúc ruột
Chòng chành như nón không quai.

Câu thơ nghẹn lại em ơi
Muốn tết dòng thơ để làm quai nón
Để em qua đình ngả nón
Đình bao nhiêu ngói hỡi em?

"1"  Qua đình ngả nón trông đình
 Đình bao nhiêu ngói thương mình bấy nhiêu
             Ca dao
 

Đăng nhập để trả lời
0
-Lâu không lại thăm. Hôm nay anh thả vào đây chút nhớ

Hội Lim không em


Tháng giêng anh trẩy hội Lim
Vì anh nhớ lời em hẹn
Ngẩn ngơ Quán dốc anh tìm

Năm nay hội Lim
Đến hẹn anh lên sao em không đến?
Tiếng hát sao mà sao xuyến
"Bèo ơi bèo dạt mây trôi"

Bèo của lòng anh ơi!
Em dạt phương nào?
Mà để cho anh hôm nay đứng đợi
Mưa xuân ướt đẫm vai anh
Câu hát mời trầu đắm đuối

Năm xưa em đi trẩy hội
Miếng trầu cánh phượngmời anh
Sao miếng trầu em đỏ vậy?
Tà áo tứ thân vẫy vẫy.
Hồn anh ngơ ngẩn đi theo

Năm nay quan họ gặp nhau
Anh chẳng phải trai Nội duệ
Còn em là gái cầu Lim
Câu hát "Hoa thơm bướm lượn"
Làm anh mãi mãi kiếm tìm

Hội Lim
Năm nay em không đến
Hội buồn vì vắng em
Miếng trầu không đỏ nữa
Ai ơi đến miền quan họ
Cho tôi gửi theo nỗi nhớ một người...

Nguyễn Thế Duyên

Mãi tìm người xưa...

Về hội Lim anh nghe  hát :
"Bèo trôi..."
Câu hát buồn...
Chợt thương người  xa xứ...
Như cánh bèo...
lênh đênh dời bến cũ...
Để hẹn thề thành  quá khứ...
buồn tênh....

''Quán dốc đợi người..."*
 trong nỗi nhớ chênh vênh...
Em không đến...
bởi lênh đênh phiêu bạt...
Phương trời xa...
Đắng lòng ...vương câu hát...
Khúc :"Còn duyên"*
Bỗng dào dạt... xuyến xao...

Anh vẫn nhớ...
Lời  em  hẹn thủa nào
Nên tìm đến...
Mong gửi trao nỗi nhớ...

Hội vẫn đông...
Liền anh :"Lời thương ngỏ..."*
Liền chị đây...
Sao vắng có... một người...?
Miếng trầu giờ
Anh đâu   thấy đỏ môi...?
Tại người têm...
Hay tại vôi bạc trắng...?

Tà áo tứ thân...
Cũng chẳng vương mầu nắng...
Như ngày xưa...
Bởi hội vắng :"Trúc xinh"*...

Giữa  bao người...
Anh đơn lẻ một mình...
Với hoài niệm  một bóng hình xa ngái...
Cô gái hội Lim...
và nụ cười đọng lại.
Trong  thơ anh...
vẫn tìm  mãi...Người xưa...
Kiev 24/7/2010-TG

@_Anh Thế Duyên ơi!
Cám ơn anh còn nhớ và ghé thăm TG.Chúc anh vui khoẻ và sáng tác đều tay.

Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0

Gửi cô gái Huế
          Gửi Nguyệt Thu

Chưa một lần đến huế của em
Để ngắm vầng trăng thu
Soi mình xuống dòng sông Hương huyền ảo
Cầu Tràng Tiền mấy nhịp cong cong
Phất phơ tà áo
Mầu tím Huế nào nhuộm tím cả hồn nhau?

Chưa một lần đến Phú Văn Lâu
Nghe một câu Nam Ai
Lặng như một tiếng thở dài
Nhẹ lắm
Tan vào sâu thẳm

Chiều nay huế có buồn không em?
Mưa huế có não nề giăng mênh mông nỗi nhớ?
Mà câu thơ em sao da diết thế
Phải em buồn nên Huế cũng buồn theo?

Đỉnh Thiên Mụ trăng treo
Tiếng chuông chùa tan vào vào màn sương loãng
Huế mộng
Huế mơ
Em mộng
Em mơ
Nỗi buồn huế tan thành thơ
Và anh tan vào mơ mộng

Ước gì một lần thôi đứng ngắm
Cô gái Huế thở dài lay động mảnh trăng thu

                        Hà nội 20—7—201o
 

Đăng nhập để trả lời
0

Đêm Tây Nguyên

Tiếng cồng !
Lay màn đêm dậy
Ngọn lửa !
Làm màn đêm say
Đêm nghiêng ngả
Bước chân người nghiêng ngả
Chóe rượu cần đầy rồi lại vơi

Cô gái Ba na mặt đỏ hồng ánh lửa
Men rượu cần lúng liếng mắt em cười
Tiếng hú dài đập vào vách đá
Đầu mũi lao bắt lửa
Những cánh tay trần rung đêm cao nguyên

Đồi cà phê thả hương vào đêm
Tiếng nai tác giữa rừng sâu vọng lại
Con suối nhỏ đầu buôn cựa chảy
Tiếng đàn T'rưng chấp chới hồn người

Tàn lửa tung lên lưng trời
Cần rượu vít cong buôn làng vào hội

Tiếng chiêng bằng thanh
Tiếng chiêng núm đục
Tiếng cồng trầm hùng
Đêm Tây Nguyên nao nức
Tiếng hú dài bò lên đỉnh Chư Pông

Đêm !
Róc rách tiếng suối trong
Chim "Chót bóp" tìm nhau bìa rừng vắng
Đồi trở mình nặng nhọc
Đắc gia ly trắng nước dựng giữa trời


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-06 03:04:58Lụa trắng>
Màu đỏ hoà vào màu đen thành màu gì hả em?
Chút muối thêm chút đưồng vắt thêm một chút chanh
Một chút!
Tất cả chỉ là một chút
Thành gì?
Thành một chút mong manh

Sao lại nửa TÌNH YÊU
 
Nếu trộn được màu tình yêu
đâu cần bao nhiêu người vẽ?
Nếu có thể pha chế
Đâu còn ngọt đắng nhân gian?
Tình yêu đầy ảo tưởng
Tình yêu như Bắc cực quang
Hoang đường
Nhưng có thật.
Xin hãy chắt
Trong tim mình hỗn độn
Một chút gì
                   Riêng biệt
                                      Ấy, TÌNH YÊU!
 
6.8 (cảm ơn đã ghé thăm)
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-19 05:59:22nguyễn thế duyên>
  Hai nửa tình yêu

Tình yêu đến từ đâu?
Em hỏi anh
Anh hỏi ai?

Anh ngửa lên hỏi trời
Dớt mỉm cười
Thần ái tình dương cánh cung nhằm bắn
Mũi tên xuyên qua con tim
máu đỏ nhỏ ra hoá thành nước mắt
Ướt bờ mi em
Rớt xuống môi
Vị ngọt của nụ hôn hay nước mắt em ơi?

Anh cúi xuống hỏi đất
Quỷ sứ cười cuồng điên
Bàn tay đầy móng vuốt
Chộp lấy con tim
Máu vọt ra
Bầm đen
Thành nước mắt rơi trên má em
Mặn đắng!

Tình yêu đến từ nơi đâu?
Em ơi anh không biết nữa
Nhưng anh biết tình yêu có hai màu Đen- ĐỎ
Có hai vị tình yêu
Mặn-Ngọt
Trên đời

Và tình yêu có hai nửa em ơi

           Hà nội 5--8--2010






Trích đoạn: nguyễn thế duyên

    Hai nửa tình yêu





Thầy em thích casino [sm=9.gif]
Nên thường Đen - Đỏ [:D] để chờ..[:D]......ai đây? [8D]
 
hihi, Phá ông Thày tẹo. Bài thơ Thày mần hay thật. [sm=105.gif]
Love


_____________________________



welcom to minhthanhart
AM",0,0,0,621821,183) Liên Thơ




B Trích đoạn: nguyễn thế duyên

    Hai nửa tình yêu


       Hà Nội 5--8--2010
Bài thơ của bạn rất tuyệt. Nói về điều rất cũ nhưng hình ảnh thơ lại rất độc đáo, cách diễn đạt thơ là phát hiện mới rất đáng yêu. Liên Thơ rất vui khi bắt gặp bài thơ  hay và mừng lắm khi thấy lại thi hữu đấy.
Chúc thi hữu khoẻ, vui, hạnh phúc, sáng tác nhiều thơ hay nhé.
Bày tỏ chút lòng cảm mến đến bạn bằng cách viết đôi dòng cảm tác từ "Tình yêu"

Tình yêu
      Tất cả hương vị trên đời
Là tình yêu đấy hỡi người em yêu
     Trao nhiều nhận lại bao nhiêu?
Nếu mà suy nghĩ ...lắm điều khổ đau..
 
     Tình yêu hai mảnh lệch nhau
Nên vênh một chút để khao khát  hoài
    Tình yêu  hai nửa bên  ngoài
Nên không gặp được mệt nhoài vẫn mong...


    Tình yêu hai nửa thong dong
Khi mình nằm xuống song song mộ phần...
                     Lê Minh Liên Thanh Thơ
                            7/8/2010
 



Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-08-27 06:27:29nguyễn thế duyên>
Mưa Ngâu

Tháng bẩy mưa ngâu
Chao ôi!

  Hạt mưa làm anh nhớ
  Hạt mưa làm anh thương
  Mưa em không ướt áo
  Bờ vai ấm nóng lạ thường

  Mưa Ngâu em! Mưa hờn dỗi
  Hạt mưa em ! Đọng bờ môi nóng hổi
  Hạt mưa em  ! Thầm thì hỏi
  Sao anh không uống hạt mưa?

  Mưa!
  Xa rồi ngày xưa
  Mưa!
  Khô rồi quên lãng
  Lâu lắm rồi bờ vai không ướt
Bỗng thèm trận mưa Ngâu chỉ ướt áo riêng mình

        Hà nội tháng 7
    Hà nội tháng ngâu
   Những ngày không mưa


Lụa trắng

  Tháng Bảy

Tháng Bảy, đâu đã là Thu
Sao mây về giăng vòm lá
Mưa đêm thì thầm êm ả
Nhắc ai, Thu đã bên thềm,

Cuối mày, hằn vết chân chim
Nếp nhăn, đâu là tuổi tác?!
Tóc mun lạc vài sợi bạc
Hoa niên trôi tận phương nào...

Trở mình, nghe gió xôn xao
Ô kìa, thấy lòng thật lạ
Mong thu về, vàng ươm lá
Mà sao nghe chợt nhói lòng.

19.8

Đăng nhập để trả lời
0