Trích đoạn: nguyễn thế duyên
Nhớ người dưng
Chẳng họ hàng
Cũng chẳng thân quen
Tên không biết
Mặt không biết
Sao lòng nhơ nhớ
Lòng tự bảo lòng
"Ờ sao lạ nhỉ
Bỗng không đâu đi nhớ một người dưng?"
Nhìn tấm ảnh ai tự đưa lên
Cười thầm bảo " Chắc gì là người ấy"
Mà quái lạ mồm thì bảo vậy
Còn mắt thì ngắm mãi chẳng rời ra
Người dưng ơi sao gần mà xa
Gần gần lắm mà xa thì xa lắm
Một câu thơ trào ra trang giấy trắng
Thấy người dưng bỗng hóa nên gần
Thơ viết xong, lòng lại tần ngần
Không hình bóng, hư vô, xa xa thế
Người dưng ơi bao giờ có thể
Nắm bàn tay
Cho người dưng bỗng hóa nên gần?
Đêm nay mưa rớt ngoài sân
Người dưng ơi có dửng dưng với người
Người dưng mà nhớ đứng ngồi
Chao ôi nỗi nhớ làm trời đổ mưa
Hà nội 6-6-2009
Anh đồ
Bài viết đã đăng: 1140
Gia nhập ngày: 19.10.2008
Hiện trạng: offline
SAO NHỚ NGƯỜI DƯNG ?
Không quen biết
Và chưa hề gặp gỡ
Nhưng sao lòng cứ nhớ
Nhớ vu vơ
Nhìn tấm hình ai trên trang thơ
Trông xa lạ nhưng thân quen trong cái nhớ
Tên không biết
Mặt thật cũng không biết
Chỉ thấy tấm hình thôi mà nhớ khôn nguôi
Lạ lùng này...
Lòng cứ bảo lòng thôi :
- Người dưng ấy... Nhớ chi mà nhớ dữ thế
Có những phút trầm tư về cái nhớ
Thật vô duyên sao cứ thế lòng ơi
Nhớ làm chi người dưng tận phương trời
Xa hình bóng...sao ngóng trông ngớ ngẩn
Người xa đấy nhưng lời thơ gần cháy bỏng
Nỗi suy tư cứ hâm nóng nhớ người dưng
Người thật xa...nhưng tình thơ rất gần
Cứ lẩn quẩn trong lòng sao mà da diết thế
Người dưng hỡi trong mơ có thể
Ta gặp người thật đấy không người dưng?!
Trời về khuya ta cứ đứng tần ngần
Cơn mưa Hạ chảy dần trong nỗi nhớ
Gió vi vu luồn qua hơi thở
Mưa ngoài trời dai...
Trong lòng ta hoài nhớ..."người dưng" ?!
Kha Khả Tú
( Tú thấy bài thơ " Nhớ người dưng" của đại lão cụ thi nhân ngồ ngộ nên võ vẽ vài ba câu cho vui tí. He...he...he... ! )
< Sửa đổi bởi:
Kha Khả Tú --
6.6.2009 17:45:52 >
Bài viết đã đăng: 89
Gia nhập ngày: 20.4.2009
Hiện trạng: offline
Nhớ người dưng
Người dưng, thì thật người dưng
Mà sao ấm áp như từng thân quen
Cần gì biết mặt, biết tên
Nghe thơ, cũng đủ đêm đêm nhớ thầm...
6.6.09 TT tri ân một người dưng trên diễn đàn.
Bài viết đã đăng: 2206
Gia nhập ngày: 26.11.2008
Đến từ: the heaven of love
Hiện trạng: offline
quote:
Trích đoạn: nguyễn thế duyên
NGƯỜI DƯNG
Anh là ai em chả biết
Em là ai..anh nghĩ riết..hổng ra
Nhìn hình..thì nghĩ gần xa
Nghi ngờ.. có lẽ người ta.. trêu mình
Người dưng thôi..đừng thèm nhìn
ơ hay..lạ nhỉ..thiệt tình..lạ ghê
Sao lòng cứ nghĩ vẫn vơ
ước chi là thật..mộng mơ cũng đành
Người dưng..thôi...rõ rành rành
Thế mà..lại..tiếc..muốn giành..riêng ta
Vần thơ ấy....sao diết da
ước gì...ôi ước..ôi..ta..buồn cười!
Trời mưa nỗi nhớ rớt rời
Góp nhặt lắp ghép..thành lời tình thơ
Người dưng....có buộc sợi tơ
Bỗng dưng lại hoá..phu thê...lạ lùng
MT*love
Ngày 08/06/09
(Bắt gặp Thầy thuơng nhớ người dưng hen? hihihi... Vui với Thầy.. bài thơ " Người Dưng" á , tạm thời quên "học" Thầy.. nhở?
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
)
_____________________________
*Yêu**
Bài viết đã đăng: 1164
Gia nhập ngày: 2.5.2007
Hiện trạng: offline

Đây người Dưng...đó người Dưng
Cớ sao nước mắt rưng rưng chảy hoài
Ca dao hay tiếng thở dài
Tôi xin chép lại cho ai cùng buồn...
HS
**************************************************
Lạ lùng nhất
Người dưng ta lại nhớ
Lại bồn chồn than thơ với đêm thâu
Người dưng ơi
ôi không hiểu vì đâu
Ta điên đảo vì nhớ người da diết
Nhưng có lẽ
chỉ mình ta mới biết
Lý do nào ta lại nhớ người dưng
Bởi người cho ta
một nỗi vui mừng
Điều đó thấy trong vần thơ nho nhỏ
Người dưng ơi
Phải chăng ta đã có
Nhảy cảm, rung rinh với lá cỏ vô tình
Và mỗi khi
ta đón ánh bình minh
Ta liên tưởng bóng hình ngưới dưng đấy
Và ngươi ơi
người ơi có thấy
Chính hồn ta khơi dậy trái tim người
Ta sẽ dành tất cả nhưng nụ cười
Yêu thương say đắm cho mỗi người dưng nhé
Ta chỉ mong
đến khi nào có thể
Ta lại là người dưng của người dưng!!!
anhtrangthu
Người dưng của NTD thật tuyệt đó. chúc vui vẻ và....
***************************