Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

DUYÊN

140 trả lời, 17.129 lượt xem — Trang 5 / 5
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-03 17:47:23ThanhThanhKhiet>
Trích đoạn: duyennhan


Đợi                                                                     Ngại
 
Bóng ai mờ ảo dưới hàng cây                  Thu về lá rụng xác xơ cây
Trong buổi hoàng hôn lá rụng đầy           Cái lạnh chiều buông đã đổ đầy
Tha thướt gấm hồng ôm vóc nhỏ             Gió thả chơi vơi  làn tóc mỏng
Dịu dàng voan đỏ khoác vai gầy              Sương rơi lướt thướt tấm thân gầy
Mênh mang gió muộn vương nhè nhẹ      Lòng đau sắc nhạt dòng châu xót
Lãng đãng sương chiều lất phất bay        Não ruột hương sầu suối mắt cay
Có phải đang trông người mộng đến        Lỗi nhịp cung đàn từ độ ấy…
Cung tơ dệt tiếp vắng lâu nay                   Lo mưa  ngại nắng giám đâu say
 
NB                                                                                 Thanh Thanh Khiết

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Đêm nhớ.
Hình như quỳnh đã nở hoa
Hương thơm dìu dịu tan hòa trong sương
Hạ huyền trăng vẫn còn vương
Mảnh thuyền bàng bạc trên đường mênh mông
Mang theo những nỗi chờ mong
Chút mùi hương của đêm nồng nàn đưa
Giờ này em đã ngủ chưa ?
Nhớ em nói mấy cho vừa em ơi !
NB


Quỳnh – Giao

Trái mùa Quỳnh bỗng ra hoa
Lòng vàng cánh trắng ngọc ngà đẹp sao

Tựa nương khúc mắt Cành Dao
Bình an trước gió ngọt ngào bên nhau

Canh ba em đã ngủ đâu
Thức nhìn đôi bạn Quỳnh Giao dỗ lòng…/

Thanh Thanh Khiết
21.11.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Yếu
Cứ nghĩ ta đây vẫn tráng cường
Nào ngờ ngại nắng kỵ mù sương
Nóng có chút thôi sốt ướt chiếu
Lạnh vừa một thoáng rét run giường
Tai ù đầu váng tim loạn nhịp
Chân mỏi mắt hoa mạch bất thường
Thôi thế từ giờ đừng cố nhé
Bệnh nằm một chỗ chẳng ai thương
NB
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: duyennhan

Yếu
Cứ nghĩ ta đây vẫn tráng cường
Nào ngờ ngại nắng kỵ mù sương
Nóng có chút thôi sốt ướt chiếu
Lạnh vừa một thoáng rét run giường
Tai ù đầu váng tim loạn nhịp
Chân mỏi mắt hoa mạch bất thường
Thôi thế từ giờ đừng cố nhé
Bệnh nằm một chỗ chẳng ai thương
NB

Vui chút[:D][:D][:D]

Nghỉ đi nhé

Mấy ngày bệnh quật vẫn kiên cường
Hơi thở nóng ran qua lớp sương
Ấy vậy đêm về còn mở nét
Cho nên sáng đến lại ôm giường
Mắt quầng môi lợt là quan trọng
Họng đỏ lưỡi khô Cũng chẳng thường
Đã thế thì nên ngơi nghỉ nhé
Không rồi cấp cứu ở nhà thương[:D][:D][:D] /.

Thanh Thanh Khiết
23.11.2010

Mong bạn mau khỏi bệnh
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Gần đủ
Nếu sáu mươi năm một kiếp người
Thì tôi đi quá hai phần rồi
Gánh vác nợ đời tình còn nặng
Cưu mang ân nghĩa mộng chưa vơi
Tháng tháng riêng mình niềm suớng khổ
Ngày ngày đơn bạc nỗi buồn vui
Chưa hết duyên trần nên phải cố
Cho tròn phận số vẫn đang trôi
NB
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Mùa hoa dã quỳ
Tôi ở nơi đây chẳng rõ mùa
Chỉ quen cảm nhận nắng và mưa
Nên khi hơi lạnh chầm chậm đến
Có phải mùa đông đã đến chưa

Nghe nói lúc này nơi cao nguyên
Gió đã nhiều thêm lại lạnh thêm
Triền đồi vàng rực màu hoa dại
Khiến hồn xử nữ chập chờn đêm


Em có còn chăng những mộng mơ ?
Dựng lều trên cỏ để tìm thơ
Dã quỳ chắc đã tươi trong nắng ?
Đón bước chân êm thỏa đợi chờ


Cho tôi gửi gắm nỗi yêu thương
Vào thân hoa ấy hóa thành hương
Để được gần em trong giấc ngủ
Bớt đi giá lạnh suốt đêm trường

Tôi ở nơi đây chẳng rõ mùa
Mỗi lần hơi lạnh chợt đong đưa
Là tôi mường tượng màu hoa ấy
Rạng rỡ bên em trong nắng thưa
NB



Dã Quý

Vâng lời người hỏi em xin thưa
Đà Lạt ngập trời sương gió đưa
Khoác áo vàng hoa em đón đợi
Niềm vui phố núi sắp sang mùa

Ai có đùa em khen dễ thương
Lòng này giản dị đâu khoe hương
Khiêm nhừơng lặng lẽ bên dòng suối
Khép mắt mơ trăng trọn giấc trường

Đông lạnh một mình em mộng mơ
Một chàng hoàng tử đẹp như thơ
Giống trong cổ tích nàng công chúa
Có đến ngàn năm đã phải chờ…

Mênh mang trăng sáng rọi cao nguyên
Lặng lẽ rừng hoang huyền bí thêm
Lữ khách vô tình hay quyết đến
Ngẩn ngơ sao lạc giữa trời đêm

Đội nắng phơi sương đã mấy mùa
Cành nghiêng nhánh ngã những khi mưa
Vàng hoa màu áo không vương bụi
Đất mát đa tình bướm đậu chưa ?

Thanh Thanh Khiết
3.12.2010
TTK Cám ơn DN đã vào trang DQ . Chúc vui khoẻ ,

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Riêng-chung
Tôi đâu khác gì em
Cũng cần một khoảng trời riêng – đủ rộng
Để vun đắp những ước mơ cuộc sống
Những đam mê cháy bỏng tự lâu rồi
Xin tự nhiên tìm kiếm niềm vui
Đừng bận bịu gì về tôi em nhé
Hai đứa mình là hai thực thể
Có một điểm chung – rất dễ cảm thông .
NB
Đăng nhập để trả lời
0
Thêm một lần quên
Ôi sự thật sao phủ phàng đến vậy
Hiện thực là đây ta thấy không ngờ
Ta giận mình dày xéo nát vần thơ
Đêm hoang lạnh một cơn mơ cuồng nộ
Mắt rực lửa đốt cháy niềm thương nhớ
Tay phàm phu bóp vụn nợ yêu đương
Cao quý đó ư- bổng chốc tầm thường
Chân thực đó ư- chỉ là dối trá
Lại thêm một lần hồn như sỏi đá
Khô cứng vô tri vật vạ bên đời
Biết còn tin ai nữa trời ơi
Quá hụt hẫng chỉ còn lời oán thán
Ngày mai đến để hôm nay thành dĩ vãng
Ta lại sẽ quên? khi năm tháng qua dần.
NB
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-04 02:50:41ThanhThanhKhiet>
....


📎 ap_20100307011316473
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Ba giờ sáng
 
Tôi giật mình vì điện thoại chợt rung
Giấc đang say tôi bực bội vô cùng
Rồi uể oải nhấc máy trong miễn cưỡng
Giọng ai đó nghe như say ngất ngưởng
A lô!...sao anh không…đón em về
Những lời trách phiền lạ lẫm tái tê
Dành cho ai mà tôi nghe thương quá
 
Em là ai giữa dòng đời nghiệt ngã
Và gọi ai trong lạnh giá đêm sâu
Ai là người phải đón đưa nhau
Ai vội vã về mau ai còn đợi
Tôi nhức nhối với lời xin lỗi
Của em khi biết đã gọi nhầm
 
Sao lại là tôi một gã cô đơn
Luôn khao khát được đón đưa ai đó
Cũng nhiều lần lang thang lối nhỏ
Đêm quạnh hưu chỉ mong có ai chờ
Mà vẫn độc hành đếm bước trơ vơ
Sau những cuộc hẹn hò chóng vánh
 
Sao lại là tôi một tên bất hạnh
Nhìn tình yêu đã vỗ cánh bao lần
Ao ước đủ nhiều một kiếp tha nhân
Nhưng lại thiếu những yêu đương chân thực
 
Ba giờ sáng và tôi thức giấc
Mong cho đêm còn lại mau tàn
Nghe tiếng đồng hồ tí tách thời gian
Thầm hy vọng có ai đang gọi
 
 Duyennhan - NB

Bình minh
 
Bình minh vừa dậy áng mây trong
Em gửi cho anh  tia nắng hồng
Của người khuất nẻo từ xa lắc
Hy vọng tim anh chút ấm nồng
 
Mây vờn gió lướt lùa qua song
Khắc khoải hồn em day dứt lòng
Những nỗi niềm riêng  xin hãy thả
Dòng đời phẳng lặng bước thong dong
 
Nên để niềm vui vào ngự trị
Gánh dù nặng mấy coi như bông
Hãy sống xanh tươi  t ưa cỏ biếc
Mùa xuân sẽ đến chẳng cần mong
 
Bình minh vừa dậy áng mây trong
Em gửi cho anh tia nắng hồng
Tan buồn ấm lại trong đông lạnh
Một chút mong manh anh nhận không ???
 
Thanh Thanh Khiết
23.12.2010
 
Chúc DN luôn vui
 
 
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
 
Cám ơn anh – người lính
Chiến tranh đã qua từ lâu lắm
Mà phong độ chinh nhân vẫn còn
Dù bỏ mặc thời gian gặm nhấm
Những vết sẹo đầy dấu tích huân chương
 
Giữ thật kỹ ký ức thời khói lửa
Trong những nén hương , xó bếp, góc nhà
Chôn thật chặt khổ đau chất chứa
Sống dần mòn khô khốc thịt da
 
Một mảnh đạn cứ nằm hoài trong sọ
Buổi giao mùa nhoi nhói nợ quê hương
Nhớ đồng đội những ngày sương gió
Kèn xung phong vang động đêm trường
 
Oai nghi lắm chân dung quả cảm
Màu chinh y không bạc bao giờ
Dù chiến tuyến chia phần dĩ vãng
Một phần đời cứ đẹp cơn mơ
 
Anh cứ sống trong giấc mơ người lính
Bước hiên ngang giữa nhiễu loạn đời thường
Tóc có bạc theo thời gian minh định
Máu vẫn hồng tươi khí phách can trường

Hãy mặc kệ những bất công, gian dối
Câu thậm xưng phách lối vô luân
Xin tha thứ những đớn hèn tội lỗi
Bằng bao dung độ lượng với tha nhân
 
Ôi người lính tôi yêu anh tha thiết
Cám ơn anh đã dâng hiến cuộc đời
Xương máu ấy giữ vững bền đất Việt
Cho đồng bào anh –  có một phần tôi.
NB
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Có giấc mơ nào
Có những giấc mơ dài phải nhớ
Có giấc mơ chỉ thoáng qua đời
Em đến trong anh tự nhiên như hơi thở
Mà luyến lưu cứ còn mãi em ơi

Anh chưa thể gọi đúng tên cảm xúc
Em đã cho trong những lúc ta gần
Anh tan chảy với tận cùng hạnh phúc
Thất lạc linh hồn giữa chốn hư không

Lời em nói nửa đùa nửa thật
Mắt em nhìn như vấn như vương
Em mang đến những gì anh đã mất
Rồi lấy đi sự bình lặng vô thường

Anh không thể giữ lòng mình yên tĩnh
Để biết em đang xao động vì đâu
Sóng giao cảm cứ dâng tràn bất định
Cạn giấc rồi trắng xóa bãi bờ nhau

Đêm còn ngắn em chìm sâu cơn ngủ
Trên môi ngoan rạng rỡ nụ xuân ngời
Hình ảnh ấy suốt đời anh sẽ giữ
Dù mai này còn có một anh thôi
NB

Có  một ….
 
Có một mùa xuân tươi nắng hong
Bông hoa vương giả môi tươi hồng
Bướm đậu vuốt ve cành lá thắm
Bâng khuâng lịm ngắm  giữa say nồng
 
Có một cánh diều  mãi đảo chao
Gió lành nâng bước tận trời cao
Rời xa thống khổ đời trần tục
Tiếng sáo du dương  thật ngọt ngào
 
Có một tâm hồn như suối trong
Cơn mơ  ủ ấm trái tim hồng
Hạnh phúc tan loang tràn mỗi khắc
Niềm vui bay bổng chốn mênh mông
 
Đời ai đến lúc phải buông trôi
Danh vọng tiền tài chấm hết  rồi
Chỉ có tình yêu còn để lại
Cho người thương nhớ  đến khôn nguôi
 
Hãy cứ yêu đi hãy cứ mơ
Thuyền tình neo đậu bến ngu ngơ
Dù có ngày mai trời trở gió
Trăm năm sóng nhớ mãi hôn bờ
 
Thanh Thanh Khiết
31.12.2010 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-04 02:47:13ThanhThanhKhiet>
Chuyện chúng mình
Ta có thể gặp nhau nơi chốn khác
Cũng nồng nàn trao gởi những dòng thơ
Nhưng cứ thấy một chút gì mất mát
Không vẹn nguyên ấm áp như bây giờ
 
Anh ở đây em ở đó gần bên
Tay chưa chạm mà ý lời đã chạm
Mắt rạng ngời tìm gặp giữa khung tên
Từng giây phút cận kề thân thuộc lắm
 
Em trong sáng như nắng mai buổi sớm
Sắc tinh khôi phảng phất nét hiền từ
Anh bụi bặm trong thói đời kệch cỡm
Thân lọc lừa chất chứa những ưu tư
 
Hai đứa mình chẳng có gì chung
Em gần gũi anh lạ lùng khác biệt
Nhưng nơi đây ta may mắn tương phùng
Duyên nợ ấy chỉ có trời mới biết
 
Thế thì cứ thế chuyện riêng ta
Ai nghi hoặc cứ mặc người em nhỉ
Anh về rồi lại chung bản tình ca
Dòng tình tự thêm dạt dào thi vị
NB
 

Gặp nơi Thư Quán
 
Thư quán là nơi mình gặp gỡ
Đã thâm tình bởi những vần thơ
Ngôi nhà chung cùng nhiều thi hữu
Xướng hoạ vần gieo đẹp ước mơ
 
Thư quán là nơi có xa đâu
Rất thân quen nơi điểm hẹn từ lâu
Mở nét tên anh vừa xuất hiện
Như cùng kề cận ở bên nhau
 
Em đọc lời thơ thật xuyến xao
Mà hồn bay bổng tận trời cao
Nỗi niềm đắng đót đều tan biến
Ánh mắt cười vui sóng dạt dào
 
Thư quán là nơi mình gặp gỡ
Đường quen lối cũ anh về mau
Xoá bỏ buồn đau ngày lạc bước
Thời gian tô đậm  mối tương đầu
 
Vĩnh cửu thi nhân yêu nguyệt sáng
Dù cho khác biệt  ngại gì nào ?
Mối tình hoa mộng gieo duyên thắm
Để lại hương đời vạn kiếp sau
 
Thanh Thanh khiết
3.1.2011
 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
VNThuquan.

Thư quán giờ đây nức tiếng rồi
Bạn bè thân hữu khắp nơi nơi
Đổi trao, chia sẻ điều hay đẹp
Góp sức chung xây tủ sách đời
 
Thư quán lúc này đông thật đông
Âu, á , mỹ, phi, úc đủ dòng
Mỗi ngày cả vạn lần người đến
Giao hòa văn hóa khắp tây đông
 
Thư quán bây giờ đã rất vui
Có người xứ ngược lẫn miền xuôi
Nam thanh nữ tú cùng phụ lão
Đồng lòng tạo dựng một sân chơi
 
Thư quán ngày mai sẽ mãi còn
Tre già đã có lứa măng non
Giữ cho tôn chỉ luôn bền vững
Kết nối năm châu quả đất tròn
NB
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-04 02:41:04ThanhThanhKhiet>
 
Chuyện của chúng mình sau áng thơ
Mênh mông sông  rộng giữa đôi bờ
Ánh mắt xa xăm nhìn giải cát
Đêm đêm dào dạt nỗi niềm mơ
 
Thanh Thanh Khiết
3.1.2011
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Kể chuyện một mình
Quý bà may mắn không còn ghé
Thôi đành phó mặc với hên xui
Chắc tại ta cứ làm như trẻ
Dù dấu thời gian phủ kín rồi

Thì thế bây giờ ta nói thật
Bằng chính ngôn từ kẻ dở hơi
Dẫu có ra sao thì ít nhất
Cũng đủ cho em khảo nghiệm đời

Ta sống một mình sướng như tiên
Chẳng thích yêu đương chán lụy phiền
Sợ nước mắt sợ lời trách móc
Ngại nghe ca cẩm chuyện tình duyên

Ta độc thân nhưng thân không độc
Ta hiền khô có lắm người mê
Cũng có đôi lần ta tán dóc
Để tránh vương mang chuyện ước thề

Ta học cũng chăm bằng cũng khá
Siêng năng cần mẫn có thua ai
Hình thức nếu đừng khe khắt quá
Cũng đáng xem là đủ đẹp trai

Ta thích màu vàng hoa cúc thôi
Những màu sắc khác ngắm cho vui
Rất ít rượu chè kiêng hút xách
Không mê cờ bạc chẳng chơi bời


Ta hát rất hay đàn rất ngọt
Làm thơ viết nhạc cũng tươm tươm
Vẽ vời đôi chút làm cũng tốt
Trò vui vặt vãnh chớ coi thường

Chỉ có một điều còn hơi tệ
Không thích giao du kệ xóm riềng
Ta ít quan tâm và câu nệ
Có người ác miệng bảo “vô duyên”

Ta chẳng cần ai vì đã có
Mẹ già, chị kế với em sau
Đủ rồi ấm áp gia đình nhỏ
Tìm nữa làm chi để nhức đầu

Những gì cần nói thì đã nói
Có lẽ cung xưng cũng đủ nhiều
Những gì còn dấu xin đừng hỏi
Xin chừa một chút để…em yêu.
NB


Cám ơn DN  , ghé thăm và để lại một bài tự truyện rất hay. TK xin theo mạch ấy trả lời có gì sai miễn chấp đấy 
Nói với anh
 
Một chút trong tim cũng quá nhiều
Dáng ngoài ý nghĩa không  bao nhiêu
Tuổi trẻ - tài năng dù có nữa
Chưa là nền tảng một tình yêu
 
Em đã mong anh đã đợi chờ
Những chiều ươm nắng đẹp như thơ
Làm bướm tung tăng chao cánh lượn
Trên đồng cỏ biếc lá non tơ
 
Ta hãy cho ta một bến bờ
Mặc đời ai nói - chống thiên cơ
Tình yêu sẽ đổi mình phần số
Hái mộng trăm năm đẹp cơn mơ
 
Thanh Thanh Khiết
   16.1.2011 

 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0


Nhân ngày lễ Tình nhân, chúc duyên nhân vui và hạnh phúc!

anhtrangthu
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2016 00:22:50 bởi Nguyệt Hạ>
KHÚC BUỒN TA
Anh buông những nốt hoang mang
Em hai dấu lặng bản đàn ta trôi
Âm thừa vương vấn trên môi
Hài âm vọng trong xa xôi giọt trầm
Thẫn thờ nhịp phách ăn năn
Cung si thứ thổn thức ngăn tim buồn
Còn gì không một đêm suông
Mà  phiên điệp khúc  lạc hồn đôi ta .
NB
 
R
 
Đăng nhập để trả lời
0
Mười lăm năm ta nhớ buổi hôm nào 
khi bỡ ngỡ ghé vào trang thơ ấy
Ôi choáng ngợp những tinh hoa lộng lẫy
Cả thiên hà cuộn chảy lung linh
Rón rén thôi ta tìm góc riêng mình
Xa một chút để ngắm nhìn thật thoả
Những vần điệu ngôn từ hay lạ
Có thanh âm hương vị cả sắc màu
Ta chợt thấy mình hạnh phúc  làm sao
Và bất chợt dâng trào niềm hứng khởi...
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Lặng


Em không về nữa sao ???!

Tôi cô quạnh giữa ồn ào thế thái 

Muốn chia cho em chút vị đời nếm trải 

Mà có đâu ngờ em mãi xa xăm 

Lời hứa hôm nào , lời hẹn mười năm 

Còn vấn vít âm trầm trong tâm thức

Day dứt nhất của những điều day dứt 

Là nợ em hiện thực một phiên tình

Dù nói nhiều nhưng nào khác lặng thinh 

Vì dan díu đôi mình chỉ là hư là ảo 

Tôi về tìm em với xác thân gượng gạo 

Sau tháng ngày giông bão hoang mang 

Người yêu ơi em hờn giận tôi chăng ??? 

Người yêu ơi em còn giận tôi chăng !!! 

NB
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM ƠN
Tôi không đủ ngôn từ
Để thậm cảm tình em nồng cháy
Tình yêu ấy
Sưởi ấm tâm hồn làm tan chảy cô đơn
Tôi ngại ngần hai tiếng “cảm ơn”
Vì những điều em dành cho còn hơn là hạnh phúc

Tôi đã từng mòn mỏi những chuỗi ngày rũ mục
Trong chính tôi - trước lúc có em
Đêm
Tôi đã từng say mềm
Đã từng khóc cười vì thói đời bon chen vớ vẩn
Đã từng vùi mình vào đỏ đen vô tận
Đã từng oán giận thế nhân
Và đã từng tìm kiếm ái ân
Rồi quay lưng phủ phàng khi tàn cơn bán mua đổi chác
Để thỏa mãn đam mê trụy lạc
Chẳng gì hơn
Tôi ngại ngần hai tiếng “cảm ơn”
Nhưng tôi không thể nói gì khác hơn hai tiếng ấy
Xin em nhận lấy
Từ một người em vẫn mãi..bao dung
NB
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»