Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

DUYÊN

140 trả lời, 17.129 lượt xem — Trang 4 / 5

Trích đoạn: duyennhan

Nợ tình sao trả ?
Tôi lại tìm về giữa một cơn say
Nắng lấp loáng soi hướng đời lảo đảo
Em dịu dàng trong vàng sắc áo
Màu tôi yêu, màu của một phiên tình
Màu áo em thay màu nắng lung linh
Tôi ngơ ngẩn kiếm tìm điều hiện thực
Dù không tỉnh nhưng phải đâu vô thức
Em nhìn tôi duyên quá một nụ cười
Xa lâu rồi cảm xúc thuở đôi mươi
Vẫn bối rối nghe những lời tha thiết
Em cứ thế để tôi nhận biết
Hai đứa mình còn gần lắm trong nhau
Đừng bao giờ trách nhé- thú thương đau
Ta nếm trải vị ngọt ngào đổ vỡ
Để vĩnh viễn trong lòng tôi mãi nhớ
Cuộc đời này tôi đã nợ nần em.
NB10


Ước vọng

Ứơc vọng lòng anh mãi mê say
Vô tư mộng đẹp ủ hôm nay
Dù mai có phải trong ly biệt
Một bóng hình ai vẫn nặng đầy

Ước vọng hồn anh luôn ngất ngây
Cho hoa hương thắm lá xanh cây
Để nắng dịu dàng vương trên tóc
Vuốt ve náo nức một mùa say

Nếu đời nghiệt ngã tựa heo may
Nặng nỗi đông về lạnh buốt tay
Ước vọng tình này mang lửa ấm
Hoàng hôn xanh lại một trời mây

Thanh Thanh Khiết
7.11.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Anh không thể...vì anh đầy bận rộn
Sổ thời gian dầy đặc gạch đầu dòng
Chưa ngày nào anh hoàn tất cho xong
Thật trọn vẹn những gì thư ký nhắc

Anh không thể...nên anh thường vắng mặt
Buổi cơm chiều em đợi lại dài hơn
Có nhiều khi anh cũng bỏ quên luôn
Em tức tưởi-đói anh hơn đói bụng

Anh không thể...người anh nồng son phấn
Lúc giao du bàn luận chuyện làm ăn
Bỏ mặc em với giường chiếu bẽ bàng
Thấm nước mắt bằng mền loan gối phượng

Anh không thể...vì anh -lòng cao thượng !!
Hay vị tha đồng cảm với người ta
Chỉ có em là ích kỷ thôi mà
Dành trọn vẹn cho riêng anh - duy nhất

Anh không thể...những lần anh nói thật
Tai em nghe tim em nấc từng hồi
Anh rất gần mà lại rất xa xôi
Anh không thể...một lần thôi...không thể !
NB







Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Hết rồi

Dà Lạt chiều nay lất phất mưa
Đường trơn em trượt anh nhìn chưa?
Bàn tay ấm nóng đâu còn nữa !
Để đỡ em lên như thủa xưa...

Thanh Thanh Khiết


Chốn cũ đêm nay rắc rắc mưa
Ta đến từ lâu , em vẫn chưa
Trăng tan, trăng lặn..ta còn đợi
Em có còn không như thuở xưa?
NB

MỘNG
Anh về Đà Lạt buổi  chiều mưa .
Bóng dáng người xưa đã đến chưa?
Mơ phút sum vầy ong bướm cũ.
Mộng tình tan hợp  suối ngày xưa.
                   ichnguyen


Đà Lạt
 
Chiều nay Đà Lạt lại không mưa
Nắng ấm chan hoà cảnh đẹp chưa
Bướm trắng vờn hoa xào xạc gió
Mộng mơ một cõi - tự ngàn xưa
 
Thanh Thanh Khiết
4.9.2010
 


Có lẽ trời cao thương xót chăng?
Để duyên tìm lại được mùa trăng
Gió trổi mây tan trời ấm áp
Mơ ngày tao ngộ rực hoa đăng.
NB


Trăng thu
 
Trăng thu rực rỡ giữa mùa trăng
Ánh sáng hoa đăng bì được chăng ?
Mắt nguyệt long lanh nhìn cõi thế
Nhân duyên khát vọng mãi giăng giăng
 
Thanh Thanh Khiết
6.9.2010 
 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-09-10 19:30:01anhtrangthu>
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Hết rồi

Dà Lạt chiều nay lất phất mưa
Đường trơn em trượt anh nhìn chưa?
Bàn tay ấm nóng đâu còn nữa !
Để đỡ em lên như thủa xưa...

Thanh Thanh Khiết


Chốn cũ đêm nay rắc rắc mưa
Ta đến từ lâu , em vẫn chưa
Trăng tan, trăng lặn..ta còn đợi
Em có còn không như thuở xưa?
NB

MỘNG
Anh về Đà Lạt buổi  chiều mưa .
Bóng dáng người xưa đã đến chưa?
Mơ phút sum vầy ong bướm cũ.
Mộng tình tan hợp  suối ngày xưa.
                 ichnguyen


Đà Lạt
 
Chiều nay Đà Lạt lại không mưa
Nắng ấm chan hoà cảnh đẹp chưa
Bướm trắng vờn hoa xào xạc gió
Mộng mơ một cõi - tự ngàn xưa
 
Thanh Thanh Khiết
4.9.2010
 


Có lẽ trời cao thương xót chăng?
Để duyên tìm lại được mùa trăng
Gió trổi mây tan trời ấm áp
Mơ ngày tao ngộ rực hoa đăng.
NB


Trăng thu
 
Trăng thu rực rỡ giữa mùa trăng
Ánh sáng hoa đăng bì được chăng ?
Mắt nguyệt long lanh nhìn cõi thế
Nhân duyên khát vọng mãi giăng giăng
 
Thanh Thanh Khiết
6.9.2010 

 



Mùa thu đang đến và đã đến
Lòng người có biết mấy đổi thay
Quy luật trăng thu giờ hiện diện
Buồn vui đâu dám ở nơi này
ATT
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi nhìn son phấn ngang qua mắt
Cám cảnh thân ta đã chớm già
Lo ngày xương cốt giam vào đất
Có ai còn nhớ đến duyên ta

Cũng còn khỏe lắm, vẫn còn yêu
Túi thơ bầu rượu vẫn vui đều
Mưa đông nắng hạ không ca cẩm
Trở trời trái gió cũng chưa kêu

Ta đang tiếc nuối đời ta ngắn?
Chỉ mấy mươi năm đã bạc đầu
Những lúc giật mình trong góc vắng
Xoa cằm tặc lưỡi ...chuyện tóc râu

Ngẫm lại tham lam đời vốn sẵn
Chẳng ai cười cợt chuyện ta chi
Thêm vài mươi tuổi dài hay ngắn
Chỉ là tồn tại...đợi giờ đi.
NB
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Ngồi nhìn son phấn ngang qua mắt
Cám cảnh thân ta đã chớm già
Lo ngày xương cốt giam vào đất
Có ai còn nhớ đến duyên ta

Cũng còn khỏe lắm, vẫn còn yêu
Túi thơ bầu rượu vẫn vui đều
Mưa đông nắng hạ không ca cẩm
Trở trời trái gió cũng chưa kêu

Ta đang tiếc nuối đời ta ngắn?
Chỉ mấy mươi năm đã bạc đầu
Những lúc giật mình trong góc vắng
Xoa cằm tặc lưỡi ...chuyện tóc râu

Ngẫm lại tham lam đời vốn sẵn
Chẳng ai cười cợt chuyện ta chi
Thêm vài mươi tuổi dài hay ngắn
Chỉ là tồn tại...đợi giờ đi.
NB

Thi Nhân
 
Trọng tuổi thi nhân vẫn chẳng già
Dù cho thần chết xẹt bay qua
Dòng trong vẫn ngọt tình bè bạn
Lưu dấu trên đời khúc hoan ca
 
Sự sống hồn thơ không biết già
Mỗi từ mỗi chữ đẹp như hoa
Riêng tư chia sẻ niềm tâm sự
Nghĩa cả  tình thâm mãi thiết tha
 
Trọng tuổi hồn thơ đâu có già
Niềm vui ấm áp sưởi  tim ta
Vô tư xướng hoạ lòng thanh thản
Tóc trắng hay xanh cũng kệ  mà !
 
Thi nhân bao tuổi vẫn không già
Uống chén thanh tao ngắm nguyệt nga
Mộng thả hương thơm trong sắc lá
Điền viên nhàn nhã trí an hoà
 
Thanh Thanh Khiết
8.9.2010
 
Thân chúc dn vui

 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-02 06:01:52duyennhan>
Thôi bỏ hết những ân tình nhạt nhẽo
Những yêu thương bạc bẽo của riêng người
Ta vội viền cho đủ nét môi tươi
Cười khinh bạc vào cuộc đời chớm héo
Gò nắn lại một vuông hồn móp méo
Đã từ lâu lạnh lẽo chuyện vợ chồng
Giống như người mà có cũng bằng không
Sống giả dối mười năm ròng giả dối
 Thôi bỏ hết những đêm buồn góc tối
Không chăn loan, gối phụng kê đầu
Gần mỗi ngày mà như đã xa lâu
Quên hơi hướm góp vào nhau xan xớt
Lời han hỏi dịu dàng càng thưa thớt
Những tia nhìn giễu cợt cứ dày thêm
Tách đời ra thành hai khối màu riêng
Phong kín lại trong nỗi niềm đơn lẻ
 Thôi bỏ hết thói đời còn nặng nhẹ
Chuyện ghen tuông như bao kẻ chung tình
Dù đâu còn giữ được chữ trung trinh
Khi kề cận trong mơ hình bóng khác
Rồi vờ vịt trách hờn nhau phụ bạc
Chì chiết nhau bầm nát bắp tim chai
Xích tự do vào luân lí chua cay
Ôm nuối tiếc trọn tháng ngày vô vị
 Thôi bỏ hết những mưu mô ích kỷ
Mớ bạc vàng, đá quý,  nhà , xe
Những chốn nơi của một thuở đi về
Đầy ăm ắp lời hẹn thề son sắt!!!
Ôi hương lửa đã mười năm lịm tắt
Bếp cô đơn tình lạnh ngắt cô đơn
Để ngày qua ân nghĩa lại khô hơn
Mà xác tín là nệm giường trơ tróc
Thôi níu kéo làm chi cho khổ nhọc
Nặng oằn vai, bạc tóc - cả đời nhau
Xa lắm rồi hố ngăn cách càng sâu
Đời đã ngắn đành bớt màu sĩ diện
Thôi bỏ hết từ nay ta sẽ đến
Biển tình ta- nơi bờ bến đang chờ
Dù muộn mằn nhưng ta lại ươm tơ
Để dệt trọn hết giấc mơ trần tục.
NB10
(Trời cao ràn rụa mưa tuông
đọc thơ nguyetthao chợt buồn riêng ta)………
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu xưa mình đừng xa nhau
Môi thắm sẽ không nhạt màu
Mỗi lần nhìn mưa hiên vắng
Em sẽ không buồn thương đau

Nếu trước ta đừng yêu thương
Dù cho mỗi đứa một đường
Em sẽ không sầu chiếc bóng
Gởi nhớ theo người tha hương

Nếu đời không còn có thơ
Lấy chi gói ghém đợi chờ
Lấy chi giải bày tâm sự
Lấy chi thêu thùa ước mơ

Nếu đừng trách nhau lỗi lầm
Ta sẽ không hoài ăn năn
Nếu như...nếu như... tha thứ
Ta sẽ không còn...xa xăm
NB
 
Nếu có thể thứ tha nhau
Liệu mình còn như xưa được
Đường quen mùa thu rải bước
Tiếng vọng rơi vào nỗi đau
 
Tô lên đôi môi nhạt màu
Hoàng hôn không hương không phấn
Dõi chờ phía ngoài hiên lặng
Bóng người ngày nào xa xôi
 
Yêu thương đắm đuối một thời
Vỡ tan một lần lầm lỡ
Đem mùa trút cả vào thơ
Nghẹn ngào từng giây nhung nhớ
 
Duyên trời đành sao dang dở
Nắng chia bóng ngả đôi đường
Người thương kẻ sầu chiếc bóng
Kẻ khóc người buồn tha hương
 
Nếu như có thể tha thứ …
Tình xưa nhạt nhoà khói sương
 
 HMMT3 
để gió cuốn đi
Đăng nhập để trả lời
0
Em nhập vào anh em “bắt” anh
Quen em đấy nhé-biết sao- đành
 mang thương tích mới- vì em đó
Một vết thương riêng sẽ dễ lành
 
Em nhập vào anh em trói anh
Bằng tơ tóc rủ, nét khuynh thành
Anh là mạt tướng không binh, tốt
Nên chằng lạ gì –thua cuộc nhanh
 
Em nhập vào anh em lả lơi
Để môi để mắt nói thay lời
Anh chưa cầu đạo-tâm chưa tịnh
Thì phải một lần yêu nữa thôi
 
Ta nhập vào nhau ta xuất sinh
Một hạt phôi thai sắp định hình
Ơn trời ban phúc gieo duyên muộn
Cho ta gặt được một sanh linh
NB10
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Đôi bờ

Chiều buông nắng nhạt bến sông nay
Lãng đãng mây trôi thấy xót thay
Bến mộng bao ngày khêu nỗi nhớ
Bờ mơ suốt tháng gợi niềm say
Ngân hà vắng lặng dòng sông cạn
Con sóng lao xao ngọn nước đầy
Ô thước đâu rồi ? miền cổ tích
Nỗi niềm biết sẻ với ai này ?

Thanh Thanh Khiết
9.9.2010


Buồn lãng du
Bến sông nhạt nắng buổi chiều nay
Có người lữ khách nhẹ chân giày
Hoài chút hương xưa ngày li biệt
Cảm vài sắc cũ  buổi chia tay
Tần ngần bóng nước môi nghe đắng
Đăm đắm sương mây mắt chợt cay
Hởi con đò nhỏ sao chưa đến ?!
Để khách cô đơn với chốn này
NB

Khách lạ 
   
Vườn thơ bướm lạ đến hôm nay
Dạo gót hài tiên vẽ  dấu giầy
Có phải vì thương đời bóng lẻ
Nên đà cám cảnh mở vòng tay
Vậy mà hoa khóc bờ môi đắng
Để nỗi nụ buồn con mắt cay
Cánh mỏng u sầu còn nặng gánh
Tạ lòng lữ khách mến nơi này
 
Thanh Thanh Khiết
10.9.20
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Cát vun từng hạt từng hạt
Triệu năm góp nhặt thành hồn
Thế nhân gọi là sa mạc
Mênh mông, mênh mông, mênh mông

Mỏi mê một đời phiêu bạt
Đôi chân còn lối miệt mài
Ta giống như là hạt cát
Đang bay, đang bay, đang bay

Cát tụ nhau thành sa mạc
Người tụ nhau lại thành đời
Ta tụ vào ta - vẫn cát
Cát trôi, cát trôi, cát trôi...
...
NB
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Khách lạ 
   
Vườn thơ bướm lạ đến hôm nay
Dạo gót hài tiên vẽ  dấu giầy
Có phải vì thương đời bóng lẻ
Nên đà cám cảnh mở vòng tay
Vậy mà hoa khóc bờ môi đắng
Để nỗi nụ buồn con mắt cay  
Cánh mỏng u sầu còn nặng gánh
Tạ lòng lữ khách mến nơi này

Thanh Thanh Khiết

Hạnh ngộ
Lãng tử nhàn du ghé đến đây
Hạnh ngộ tri âm ở chốn này
Thuyền mộng, giai nhân khua nước - sóng
Bến mơ, lữ khách khoả sương - mây
Lãng đãng nắng tà vương má thắm
Mênh mang gió thoảng chải mi đầy
Ngã lưng thảm cỏ chiều đang rụng
Cõi hồn ngây ngất một cơn say.
NB10


Hoài niệm
 
Chiều thu vội bước đến nơi đây
Cảnh cũ xung quanh vẫn thế này
Mấy thủa thuyền  mơ mưa đợi gió
Bao phen bến mộng nắng chờ mây
Cát lầm nước cuốn hoa  phiêu dạt
Sóng cuộn dòng trôi mắt lệ đầy
Rượu ái tình nồng hương đọng ngát
Bao năm phảng phất mãi còn say
 
Thanh Thanh Khiết
12.9.2010 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Cát vun từng hạt từng hạt
Triệu năm góp nhặt thành hồn
Thế nhân gọi là sa mạc
Mênh mông, mênh mông, mênh mông

Mỏi mê một đời phiêu bạt
Đôi chân còn lối miệt mài
Ta giống như là hạt cát
Đang bay, đang bay, đang bay

Cát tụ nhau thành sa mạc
Người tụ nhau lại thành đời
Ta tụ vào ta - vẫn cát
Cát trôi, cát trôi, cát trôi...
...
NB

 
Người có đôi mắt sáng
Nhìn thấu  trời mênh mông
Hồn biến thành xa mạc
Cô đơn đến vô cùng !...
.......................
 
Thanh Thanh Khiết
13.9.2010
 
 

 

Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng đã về đây phải không anh?
Em nghe xao xuyến giấc mơ lành
Gió thêm khúc hát ru em ngủ
Sương phủ đâu đây một bức mành

Trăng đã về đây sao dịu êm
Mang theo ký ức đặt bên thềm
Để rồi vụn vỡ cùng nhung nhớ
Một chuỗi ngày xa thật êm đềm

Trăng đã về đây đã về đây
Hãy giữ cùng em những mê say
Và trăng hãy ở đừng đi nữa.
Đừng bỏ lại em với tháng ngày...
anhtrangthu
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Đợi mưa

Em đã chờ anh đã đợi anh
Từ khi trời rạng đến mây thành
Cơn mưa chẳng đổ không gian khát
Phơi chết niềm mong dưới nắng hanh

Thanh Thanh Khiết


Đâu phải tại anh, không phải anh
Tại gió vô tư quá nhiệt thành
Thổi mây trôi dạt, anh phiêu dạt
Để em buồn đợi dưới trời hanh.
NB


Tại trời
 
Chẳng phải tại em - chẳng phải anh
Duyên tiên không định lấy đâu thành
Hoa hèn  chấp nhận  đời cây cỏ
Để sống vô tư  dưới nắng hanh
 
Thanh Thanh Khiết
14.9.2010 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.08.2017 04:51:03 bởi duyennhan>
Ai mời ta cuộc rượu ?
Để say mèm hôm nay
Ai ru ta giấc ngủ
Cho đầy thêm tháng ngày

Hôm nay ta thêm tuổi
Ta chúc mừng cho ta
Ngày mai ta lầm lũi
Sống cho đời phôi pha

Ta đã quen cô đơn
Trong ngập đầy bận bịu
Nên ít khi trách hờn
Những ân tình nhạt nhẽo

Hôm nay ta thêm tuổi
Ta sẽ mời riêng ta
Bữa tiệc đời trần trụi
Bày biện trong xó nhà

Ta vẫn còn lang thang
Giữa cuộc đời bụi bặm
Những bước lê hoang đàng
Ta đi cùng im lặng

Hôm nay ta thêm tuổi
Xin bớt đi nợ nần
Ngày mai khi sám hối
Ta có thừa ăn năn

Hôm nay ta thêm tuổi
Ta vẫn còn yêu ai
Màu tóc ta có đổi
Máu trong tim chưa phai .
NB



Đăng nhập để trả lời
0
Hãy chỉ cho tôi một bến bờ
Để tôi neo đậu những vần thơ
Cho hồn thanh thản trong đôi chốc
Không nhớ về em không ước mơ
 
Hãy gởi cho tôi một chiếc phao
Để tôi phơi phóng mối duyên đầu
Đã từ lâu lắm quên đâu đó
Nên bụi thời gian phủ mất màu
 
Hãy để cho tôi nhiều hơn nữa
Những chiều hờ hững với tình nhân
Bởi vì tôi muốn lời đã hứa
Sẽ giúp em vui dẫu một lần
 
Hãy tặng cho tôi một cánh buồm
Đợi chờ đón ngọn gió yêu đương
Những nơi tôi đến và sẽ đến
Bởi thuyền tình vẫn nặng tơ vương
 
Hãy thả cho tôi một ánh trăng
Để lòng tôi bớt nỗi băn khoăn
Mỗi khi định hướng trong đêm lạnh
Tìm đến tình em giữa nhọc nhằn
 
Tại vì sao thế tôi chưa biết
Có lẽ hồn tôi đã loạn rồi
Tôi vẫn còn yêu và tha thiết
Mong đời hãy cố để yêu tôi
NB
 
 
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-19 09:33:58duyennhan>
Tự dưng Anh lại gọi tên Em
Bằng một thanh âm thật dịu hiền
Có lẽ lần đầu Em nghe thấy
Lần đầu bối rối dưới trăng nghiêng

Tự dưng anh nhắc chuyện xa xôi
Như thể hai ta ước nguyện rồi
Một chút dỗi hờn trên ánh mắt
Thẹn thùng mím chặt lấy đôi môi

Tự dưng Anh kể giấc mơ duyên
Đã hiện về trong cõi mộng huyền
Bất chợt lòng em xao xuyến quá
Có gì lạ lạ đến trong tim

Tự dưng anh nắm lấy bàn tay
Nhè nhẹ nâng niu những búp gầy
Em tưởng thời gian ngưng đọng lại
Cho niềm xúc cảm ngất ngây bay

Tự dưng Anh nói đã yêu Em
Ấm áp lời Anh thật ngọt mềm
Bối rối lại rồi Em bối rối
Bởi vì Anh đã thuộc về Em.
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Không ươm tiếp lứa tơ tình
Làm sao chín mối duyên mình em ơi
Hai lần tưởng vỡ mộng đời
tám mùa xa vẫn một lời yêu nhau
Đâu cần tháng bảy mưa ngâu
Một ngày tương hội trên cầu chim ô
Tám mùa nhặt lá đợi chờ
Tám mùa viết trọn bài thơ tương phùng.
NB
Đăng nhập để trả lời
0
Những cơn đau cắt vào xương thịt
Quật ngã tôi, quật ngã tôi rồi
Những ống thuốc mỗi lần tiêm chích
Chỉ giúp tôi gắng gượng mà thôi
 
Tôi nằm đây hứng chịu nỗi đau riêng
Cứ lặng lẽ mỗi ngày tăng một chút
Sắp cạn rồi những giọt máu trong tim
Vỡ bi kịch đời tôi gần kết thúc
 
Tôi nhìn Mẹ mà lòng thêm quặn thắt
Ngày từng ngày càng hốc hác vì con
Biết bao lượt mắt Mẹ nhoè nước mắt
Đau cùng con với thân xác hao mòn
 
Con biết lắm Mẹ hiền thân yêu hỡi
tám mươi năm cằn cỗi một đời người
Con nín lặng trong niềm đau tội lỗi
Chưa một lần cho Mẹ trọn niềm vui
 
Con xin Mẹ lần cuối cùng xin Mẹ
Tha thứ con một lần nữa sau cùng
...............
Mẹ ngồi đấy xâu chuỗi lần nhè nhẹ
Lời nguyện cầu tan vào cõi mông lung
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn đau lại đến suốt đêm dài
Quằn quại thân ta đã mệt nhoài
Rên rĩ càng nhiều, càng hoa mắt
Kêu ca thêm lắm, thêm ù tai
Cố nén mong cho trời chóng sáng
Ráng dằn đợi đến buổi hôm mai
Ta đau ta chịu ta nào sợ
Chỉ sợ đau ta sẽ khổ ai.
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm qua có bạn đến chơi nhà
Hỏi han sức khỏe lại tặng quà
Một túi cam tươi, vài hộp bánh
Mấy cây sâm đỏ, nửa cân trà
Mến nghĩa bạn bè không quản nhọc
Thương tình chiến hữu chẳng nề xa
Bạn về bịn rịn lời từ biệt
Trời vẫn còn trong mắt chợt nhòa.
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
Lâu rồi tôi mới được cùng ai
Nằm ngủ bên nhau một giấc dài
Tựa đầu để tóc đan vào tóc
Gối tay cho vai kề bên vai
Chăn vải đơn sơ tình không nhạt
Chiếu tre mộc mạc nghĩa nào phai
Có lẽ hai ta còn nặng nợ
Gặp nhau để phải nhớ nhau hòai.
NB
 
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với Duyên nhân, với Duyên nhân
Tình ta đó tha thiết ân cần
Duyên nhân ơi dòng tên đẹp quá
Ta nhớ em dù đã quên tất cả
 
Tiếng yêu đầu ta gọi Duyên nhân
Đã quên trời đông, hạ, hay xuân
Ta chỉ nhớ một buổi chiều lác đác
Lá vàng rơi cùng phím đàn ta hát
 
Thầm thì như ở cuối chiều sâu
Tìm mây trời bãng lãng bay cao
Tan trong gió gối đầu lên nắng
Của hoàng hôn khi vầng dương sắp lặn
 
Ta tự thành thi sĩ viết tên em
Lên bài thơ hay đọc trong đêm
Thơ sai luật ta có cần chi luật
Vì độc giả là ta, người duy nhất
 
Mỗi khi buốn ta nhớ mắt em trong
Sưởi lòng ta ấm lại những ngày đông
Đã khơi dậy một tình yêu thơ dại
Sẽ ghi khắc vào lòng ta mãi mãi
 
Không bao giờ quên được mắt em đâu
Đã nhìn ta bỡ ngỡ buổi ban đầu
Dù không nói ta dường như cảm biết
Em đã trao cho ta nhiều tha thiết
 
Mối tình đầu ta giữ mãi cho ta
Dẫu mai này  ngày tháng có phôi pha
Ta vẫn cứ tôn thờ và trân trọng
Mối tình thơ nồng nàn, hoa mộng
NB
Nhuộm lên mái tóc màu sương khói
Phủ xuống bờ vai gánh bụi đời
Mười năm dang dở hồn trơ trọi
Một kiếp đoạ đày thân tả tơi
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan

Tôi có bạn và những người thân thuộc
Luôn cho tôi hưởng trọn nghĩa cuộc đời
Nên cuộc sống dù hãy còn bận rộn
Tôi vẫn dành một chốn để rong chơi

Nếu quả đúng hạnh phúc là dâng hiến
Thì tôi đây là một gã bạc phần
Tôi may mắn nhận được nhiều thương mến
Mà chưa cho ai hết dẫu một lần
..
NB



Nghĩa đời
 
Nghĩa đời là dâng hiến
Dù trao đi thật nhiều
Nơi những người thân yêu
Tự mình luôn thấy thiếu
 
Tâm hồn hiền như đất
Vặn chắt lòng nuôi cây
Riêng mình sao chẳng biết
Buồn vui vẫn dâng đầy
 
Thanh Thanh Khiết
22.4.2010

TTK cám ơn DN đã ghé. chúc bạn luôn hạnh phúc và vui với những dòng rhơ
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: duyennhan

Chỉ sợ đau ta sẽ khổ ai.

NB

 
Người đau một, có người đau hai
Cả hai cùng đợi sáng hôm mai
Nếu như san sẻ cơn đau ấy
Chắc chắn người không phải cố nài
anhtrangthu
 
(Đồng cảm với một sự...đau)
Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Hết rồi

Dà Lạt chiều nay lất phất mưa
Đường trơn em trượt anh nhìn chưa?
Bàn tay ấm nóng đâu còn nữa !
Để đỡ em lên như thủa xưa...

Thanh Thanh Khiết


Chốn cũ đêm nay rắc rắc mưa
Ta đến từ lâu , em vẫn chưa
Trăng tan, trăng lặn..ta còn đợi
Em có còn không như thuở xưa?
NB


Trăng thu
 
Sương sa nặng hạt tựa như mưa
Giết chết trăng thu ai biết chưa?
Trời đất u buồn tươm giọt lệ
Tìm đâu bóng  nguyệt của mùa xưa
 
Thanh Thanh Khiết
4.9.2010
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Trích đoạn: duyennhan
Hết rồi

Dà Lạt chiều nay lất phất mưa
Đường trơn em trượt anh nhìn chưa?
Bàn tay ấm nóng đâu còn nữa !
Để đỡ em lên như thủa xưa...

Thanh Thanh Khiết


Chốn cũ đêm nay rắc rắc mưa
Ta đến từ lâu , em vẫn chưa
Trăng tan, trăng lặn..ta còn đợi
Em có còn không như thuở xưa?
NB


Trăng thu
 
Sương sa nặng hạt tựa như mưa
Giết chết trăng thu ai biết chưa?
Trời đất u buồn tươm giọt lệ
Tìm đâu bóng  nguyệt của mùa xưa
 
Thanh Thanh Khiết
4.9.2010

Mùa đông

Đông lạnh vào đêm lất phất mưa
Gió luồn hiu hắt thấm hay chưa?
Ai biết lòng hay đông lạnh giá.
Mỏi mòn nhung nhớ giắc yêu xưa.
anhtrangthu
8-1-2011




Vịnh Ánh Trăng
ĐÊM ĐÔNG
Tại Anh
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: anhtrangthu

Trích đoạn: ThanhThanhKhiet

Trích đoạn: duyennhan

Hết rồi

Dà Lạt chiều nay lất phất mưa
Đường trơn em trượt anh nhìn chưa?
Bàn tay ấm nóng đâu còn nữa !
Để đỡ em lên như thủa xưa...

Thanh Thanh Khiết


Chốn cũ đêm nay rắc rắc mưa
Ta đến từ lâu , em vẫn chưa
Trăng tan, trăng lặn..ta còn đợi
Em có còn không như thuở xưa?
NB



Trăng thu
 
Sương sa nặng hạt tựa như mưa
Giết chết trăng thu ai biết chưa?
Trời đất u buồn tươm giọt lệ
Tìm đâu bóng  nguyệt của mùa xưa
 
Thanh Thanh Khiết
4.9.2010

Mùa đông

Đông lạnh vào đêm lất phất mưa
Gió luồn hiu hắt thấm hay chưa?
Ai biết lòng hay đông lạnh giá.
Mỏi mòn nhung nhớ giắc yêu xưa.
anhtrangthu
8-1-2011


 
Chiều qua gió lạnh kéo theo mưa
Em gửi dòng thơ anh nhận chưa?
Hôm nay nắng mới đem hong nhé
Chớ   để phai mờ kỷ niệm xưa
 
Thanh Thanh Khiết
8.1.2010
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
quote:

Trích đoạn: duyennhan


quote:

Muốn trao !

Hoa xuân đã nở
Giữa vườn cây xanh
Sắc hương rực rỡ
Dậu kín bao quanh

Ổ khoá tường thành
Em đang cất giữ
Muốn trao cho anh
Lòng ai vui chứ !

Đêm nay trăng sáng
Anh có đến không
Dù ta chưa hẹn
Mắt em vẫn trông…
…………

Thanh Thanh Khiết


Vội
Anh đang tìm lối
Vào miền yêu thương

Xin đừng trao vội
Khóa tim chủ vườn

Cứ ngỡ rất gần
Đi hoài chưa tới
Mấp mô đường trần
Chốn tình vời vợi

Người dẫu còn xa
Đã nghe ai gọi
Giọng em ngọc ngà
Hồn anh chới với

Người ơi gắng đợi
Anh sắp đến rồi
Khóa kia em giữ
Để dành anh thôi.
NB
(chuyện TTK)

Đường đến trái tim
 
Vượt sông sâu ước lệ
Vượt núi cao đời thường
Trái tim riêng lý lẽ
Tìm đến miền yêu thương
 
Thơ anh như mầm sống
Em ươm vần mê say
Ta dìu nhau vào mộng
Cho tan  hết doạ đầy
 
Tình anh như mây hồng
Em thả lòng cùng  gió
Ta bay trên tầng không
Xa nhân gian trần tục…
 
Thanh Thanh Khiết
30.9.2010 
 
Thơ ThanhthanhKhiet
Nhật ký tình yệu
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»