Trích đoạn: Huynhthomy
Khánh Chân ơi! Anh vào thăm nhà Em, cảm hứng hoạ lại vài câu thơ vui với Em nha.
Chúc Em luôn sức khoẻ tốt và may mắn. HTM
Phong trần
Xuân đã đi rồi bỏ lại đây
Bao nhiêu thương nhớ quyện vơi đầy
Mượn câu thơ cũ dư âm lộng
Nhặt cánh mai tàn mộng ước phai
Giọt nắng rong rêu năm tháng đọng
Nỗi lòng dâu bể gió mây bay
Màu hoa sắc lá hôm xưa ấy
Nhuộm giấc phong trần với cỏ cây
NKC.
Rượu vừa cạn chén lệ tuôn rơi
Câu nói lên môi đã nghẹn lời
Ánh mắt cho ai chiều quyến rũ
Vòng tay chia bóng gió chơi vơi
Giọt đong trên lá hồn thu liệm
Hoa lặng bên thềm dáng hạ ơi
Nắng chợt dần phai màu kỉ niệm
Cung thương khép lại một ven trời
Nguyễn Khánh Chân
VỌNG..
Ta về ngồi nhớ, tưởng ai đây?
Bèo giạt, mây trôi cạn lại đầy.
Bao nỗi đoạn trường, vùi gió lộng.
Vẫn còn cơn nắng, ấm không phai.
Còn đó giọt sương, cành lá đọng.
Lao xao bước trở, gió thu bay.
Hắt hiu gợi nhớ, tình yêu ấy..
Bóng xuất hiện về, vui cỏ cây.
huynhthomy.
MONG..
Ở đây hoa tuyết, mỗi mùa rơi!
Phong lãng vân du, quyến vọng lời.
Trên cánh tơ vương, đời nợ rũ.
Niệm buồn tháng hạ, mãi không vơi.
Ngày ấy tang thương đà phủ liệm!
Tàn y xếp bỏ, hỡi quê ơi!
Vấn vương theo mãi, hằn tâm niệm.
Ngất ngưỡng vàng mây khắp cõi trời.
huynhthomy
2011
Còn Thương Còn Nhớ
Quê hương ngày ấy nắng vàng rơi
Người đã ra đi vẳng tiếng lời
Như ở đâu đây còn để lại
Những chiều gió thả khúc chơi vơi
Tình dẫu mồ chôn xuân đã liệm
Trăng còn in dấu gót hồng ơi
Còn thương còn nhớ tình hoài niệm
Trót gửi lòng đi tận góc trời
Hồng Quế
< Sửa đổi bởi: DongSuoiNgot -- 1.4.2011 6:51:26 >
ĐỢI..
Dù ở chân mây, cuối góc trời!
Vẫn mơ sống lại từ kỷ niệm.
Con tim thao thức chờ ai đến.
Tặng chiếc que diêm, sưỡi ấm đời.
Chao cánh bướm tiên, hoa ngọc nữ.
Một thời vàng mộng, bỏ quên rồi.
Xuân sang im ngủ, chìm cô bóng.
Đông đến trầm hoang, kiếp lưu vong.
huynhthomy.
2011
DẤU HẰN KHÔNG PHAI.
Người cùng mầu áo của năm nao.
Một thuở cùng ta, xuôi bước dạo?
Nay đã quăng đi, cân đai áo mảo!
Một thời chinh chiến, hạ năm nào.
Kontum con suối, Pôkô ngược.
Dòng chảy vô non, một ngõ đường.
Đã nóng khi vào, Hè đỏ lửa!
Bây giờ thi phú, có nhớ vương?
Sô gót dẫm bừa, núp đạn pháo.
Mù sương lạnh buốt, khắp chiến hào.
Ta đón xuân về, thân áo chiến.
Rừng già, núi thẳm rét cao nguyên.
Mơ quá, đưa (ta)về núp dưới hiên.
Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ nhiều lắm?
Bóng qua, thầm lén nhìn song cửa.
Đời đã gây, thương hải tang điền.
Hẹn buổi mai về thăm xứ Bưởi!
Không còn nổ đá, núi Bửu Long?
Chẳng nghe tiếng rú phi cơ đáp?
Một sáng nào đi, bỏ nhớ mong.
Có thể trở về trong chiếc bóng.
Cánh che thắm mát của chim bằng.
Hàng cây ấm áp từ con nắng!
Mang đến bình an, cõi thế gian.
nguyênhoang
2 ngàn 11