Diễn Đàn » Thơ Đường

Trang Thơ Đường Luật Trữ tình

490 trả lời, 37.294 lượt xem — Trang 17 / 17
Lặng
Hồng trần vốn dĩ một trò chơi
Vinh nhục đắng cay ấy luật trời
Tạo hóa cho ta quyền chọn lựa
Nhân thời lại quả chuốc đầy vơi
Trăm năm chỉ thoáng làn hơi thở
Vạn nẻo hướng tâm ánh đạo ngời
Buông xả tham sân si ảo mộng
Xác thân cát bụi lúc xa đời.
NKC


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Không đề
 
Phong tình ta - một gánh rong chơi
Trăng gió giải ngân gói nợ đời
Mượn chén rượu nồng vui bạn cũ
Chia vần thơ nhạt ngắm xuân vơi
Danh kia phù phiếm đà ai bỏ
Lợi nọ xa hoa lắm khách mời
Mặc nẻo thế nhân chìm biển dục
Dòng sông nào cũng chảy ra khơi.

 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Chờ xuân

Hai bẩy tết trong lòng trống rỗng
Cà phê thuốc lá đợi xuân sang
Già neo thấm ý câu duyên nghiệp
Tuổi xế ngó đời cảnh trái ngang
Xuân đến buồn trông ngày tái hợp
Đêm qua ngộ nhỡ buổi phai tàn
Ô hô mấy nụ cười đong lệ
Có phải nơi đây chốn địa đàng .


Nguyễn Khánh Chân
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ

Nợ trời đan chiếc áo nhân gian
Nợ kiếp phù vân chốn địa đàng
Nợ mẹ sinh thành công dưỡng dục
Nợ cha hình vóc nghĩa cưu mang
Nợ anh em mớm chung bầu sữa
Nợ bạn bè tương ngộ ký âm
Nợ chữ tơ duyên tình kết hợp
Nơ đời -người một cuộc trăm năm
 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0


Nợ

Nợ trời đan chiếc áo nhân gian
Nợ kiếp phù vân chốn địa đàng
Nợ mẹ sinh thành công dưỡng dục
Nợ cha hình vóc nghĩa cưu mang
Nợ anh em mớm chung bầu sữa
Nợ bạn bè tương ngộ ký âm
Nợ chữ tơ duyên tình kết hợp
Nơ đời -người một cuộc trăm năm


thân họa :
 
DUYÊN
 
Duyên trời đưa đẩy chốn trần gian
Duyên khiến mình đi thẳng một đàng
Duyên có mẹ yêu, tình vạn cổ
Duyên thờ cha kính, nhọc đa mang
Duyên nhiều anh chị say cung nhạc
Duyên lắm bạn hiền thạo thẩm âm
Duyên với ông tơ tình mãi đẹp
Duyên đời phiêu lãng đếm từng năm.
Lá chờ rơi 14/04/2017
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Tản mạn cuối tuần
Mỗi ngày rơi mất một niềm tin
Ai đã gieo nên cảnh bất bình ?
Công đạo lu mờ tranh sáng tối
Bầy đời lẩn quẩn chốn vô minh
Khá khen đem giả lồng chân thật
Lọ tiếng chu môi bợm nghĩa tình
Xấu tốt lâu dần khôn dấu mặt
Nhân nào quả nấy chắc như in .


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.07.2017 02:08:49 bởi Nguyệt Hạ>
Hương đêm
Nửa mảnh trăng vàng soi bóng sông
Trời đêm lành lạnh buốt se lòng
Thu qua đã mấy mùa lá đổ
Nhớ cũng muôn chiều nhuộm bão giông
Mộng nỡ xa rời câu ước hẹn
Tình sao quên lãng dáng thơ hồng
Trên cao lấp lánh vì tinh tú
Như ánh mắt dìu chốn huyển không.
KC
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
Phôi pha
Nỗi lòng thiếu phụ ngóng đêm qua
Trở giấc năm canh gối nhạt nhòa
Khép cánh mi ngoan sầu lẻ bóng
Buông làn tóc rối vọng hương xa
Hư không chỉ những là khao khát
Duyên nợ rồi ta chợt vỡ òa
Lối nguyệt chia hai đời lỗi hẹn
Hương chiều nhật hạ biển phôi pha 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân quả
Tạo hóa gây chi cuộc hí trường*
Cho tình đồng loại nhuộm bi thương
Cùng chung dòng máu mà xa cách
Nào khác màu da ? chẳng vấn vương
Thế lực kim tiền gieo ác nghiệp
Khiến vòng công lý gặp tai ương
Bể dâu rồi cũng là dâu bể
Nhân quả luật trời ắt khó nương .
*(Bà Huyện Thanh Quan)


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Soi gương
Thôi đừng giả bộ nữa anh ơi
Bốn chấm thời nay tỏ hết rồi
Cái Nét đã làm bao lịch sử
Thằng Phây khéo vực kiếp tôi đòi
Có thương xin nghĩ tình Dân tộc
Lỡ ghét chớ quên nghĩa Giống nòi
Khi kiếp nhân sinh đà khép lại
Công nào con cháu tấm gương soi.


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ của Thầy:
CHIỀU ĐÔNG
Nghe lòng xa vắng những chiều đông
Nhìn nước mênh mông khắp mặt đồng
Bát ngát núi xa mờ bóng cọp
Thăm thẳm trời cao bặt cánh hồng
Bao độ cà tan cà nở nụ
Mấy mùa lúa rụng lúa đơm bông
Năm tháng mỏi mòn đầu đã bạc
Còn chút lòng son gởi núi sông
(HT Thích Quảng Độ, Thơ Tù HT Thích Quảng Độ, trang 265
Kính họa thơ Thầy
Hoa bèo
Nắng chiều thoi thóp buổi vào đông
Gió rét vi vu xoáy rạp đồng
Xa tít tây phương mờ xứ Phật
Chơ vơ đông ngả giấc mơ hồng
Năm canh dương khuất dương chưa rạng
Một kỷ mai tàn mai nở bông
Nửa cuối kiếp người xuân chửa trọn
Hoa bèo lạc lỏng dạt ven sông .
                                  NKC xuân canhty

 


Bớt chút quên đi cho vừa nỗi nhớ
Rộng tháng ngày cho kí ức đơm bông
Mai dòng đời có trổ nhánh hoang vu
Ta vẫn yêu .. ôi trần gian điên dại.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 13 14 15 16 17 » »»