Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

BUÔNG TRÔI

131 trả lời, 37.969 lượt xem — Trang 5 / 5
Trích đoạn: ánhtrăngtàn

Tứ thơ 4
 
Nhân sinh nhiễu sự nan hà chí,
Buông trôi vãn yến, kỷ thu hồi,
Như triều cường lắng dòng yên thủy
Vạn niên bãng lãng tửu nhàn bôi!

 
Lời Trăng
 
lần về trong khỏanh náu trăng
nghe lời rám trấu trở trăn tự tình
nan hà nhiểu sự nhân sinh
vạn niên rồi cũng thình lình mà trôi
 
quãng Nhẫn 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Em lại viết bài thơ nồng nàn
Khóc vầng trăng xưa mấy mùa tròn méo
Em lại cắm một nhành yêu úa héo
Để gọi rừng xao xác với trăm năm


 
 
Loạn ngữ thành thi
 
Em vẫn biết tình ngàn xưa đã méo
Trăm năm trôi trên vạn nẻo cuộc đời
Gọi làm gì khi đã cách nhân đôi,
Nhưng thơ vẫn nồng nàn lời diễm ảo,
 
Ngày kiết hạ, kinh ăn năn trơ tráo,
Khói hương trầm thoát đạo tản mặc nghiêng
Hai bóng hình dần khuất giữa vô biên
Phải! Hai ta là kẻ điên(!) thoát tục.
 
Trăng vô thường nên có nhiều tấu khúc,
Muộn màng xưa và hư thực bây giờ
Loãng vào đêm lời sám hối ngây thơ
Vì điên quá nên giờ thành trơ đá.
 
Khuyết lại tròn trăng không gì đổi lạ,
Sắc huyễn hoằn chắc là đã bằng an!
Buông trôi đi cho tâm thể nhẹ nhàng
Có tận tụy sẻ san rồi cũng hết!
 
Trăng đạo tràng cũng có đêm dẫy chết!


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-06 09:16:10Quãng Nhẫn>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Em lại viết bài thơ nồng nàn
Khóc vầng trăng xưa mấy mùa tròn méo
Em lại cắm một nhành yêu úa héo
Để gọi rừng xao xác với trăm năm


 
 
Loạn ngữ thành thi
 
Em vẫn biết tình ngàn xưa đã méo
Trăm năm trôi trên vạn nẻo cuộc đời
Gọi làm gì khi đã cách nhân đôi,
Nhưng thơ vẫn nồng nàn lời diễm ảo,
 
Ngày kiết hạ, kinh ăn năn trơ tráo,
Khói hương trầm thoát đạo tản mặc nghiêng
Hai bóng hình dần khuất giữa vô biên
Phải! Hai ta là kẻ điên(!) thoát tục.
 
Trăng vô thường nên có nhiều tấu khúc,
Muộn màng xưa và hư thực bây giờ
Loãng vào đêm lời sám hối ngây thơ
Vì điên quá nên giờ thành trơ đá.
 
Khuyết lại tròn trăng không gì đổi lạ,
Sắc huyễn hoằn chắc là đã bằng an!
Buông trôi đi cho tâm thể nhẹ nhàng
Có tận tụy sẻ san rồi cũng hết!
 
Trăng đạo tràng cũng có đêm dẫy chết!


Chào chị Băng Ngyệt!
Đã lâu tôi chỉ được đọc, chứ không được viết, vì quên mất PW. Nay mới nhờ người bày cho cách để tìm lại. Lưu lạc ở mấy trang web khác, giờ mới "trở về mái nhà xưa", được Chị ghé thăm đã là động viên an ủi lắm. Lại được Chị gửi một bài thơ "bóc trần" rất nặng đô, thật là vinh hạnh.
Cảm ơn Chị rất nhiều.

Gửi chị bài thơ mới viết

DƯ MỘT BÌA TRĂNG

Tâm rệu rạo trăng rơi về cũng ảo
Mảnh phù du không đủ phía che treo
Lời sương rụng nứt màu phơi sắc áo
Đêm ù òa trải đốm mộng ra khêu
 
Ta uể ỏai lần về nơi bửa trước
Tấm thông hành là phiến nhớ hôm nay
Có trói cùm vóc tâm tư gầy guộc
Xin cúi chừa góc nhỏ hé mi mày
 
Tình ưỡn ẹo chia nửa bề hờn giận
Vén câu thơ khơi lõa một hình hài
Vớt bên lu cho thỏa đầy bên tỏ
Ta giật mình dư một phía trăng phai
 
QN-06.07.08
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Chợt như trong màu khế rụng
Tím loang một lời trách yêu
Cả đời thắt lưng buộc bụng
Thương em mỗi lúc một nhiều
 
Có ngày rơi trong hủ gạo
Nổ bùm một tiếng loong kêu
Sửng sờ nỗi buồn cơm áo
Mắt em rủ như mây chiều
 
Long đong anh ra phố thị
Gửi người đăng mấy bài thơ
Tháng sau có tiền chưa nhỉ
Nhìn hoa khế rụng mong chờ
 
Em lại một mình bươn chải
Góc cam nhành quít nương nhờ
Thương em một đời cặm cụi
Anh san giọt buồn vào thơ.
 
05.2008
Quảng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc mừng sn Quãng Nhẫn
 
Chúc QN ngày sn vui và đáng nhớ nha..


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

Hì Huynh Quãng Nhẫn !
Đọc thơ của Huynh không lẩn vào ai khác được,rất khâm khục và ngưỡng mộ.
Năm mới chúc anh thơ nhiều thêm tí nữa cho Tím đọc nhé...
Xin mạo muội....

TRÁI TIM ĐEM BÁN!

Tôi bán trái tim ,có ai mua?
Trái tim chổ thủng vá đã lành
Bây giờ rao bán ,hổng giỡn chơi
Bởi muốn sống trọn đời vô vị

Trái tim tôi bán ,người xa lạ
Chẳng bán người quen kẻo phật lòng
Xin đừng trả giá ,người ơi nhé
Chỉ một đồng thôi ,một tấm lòng.

Trái tim tôi bán được bao nhiêu?
Ba mươi hai tuổi có đủ sầu
Tương lai có chờ đợi ngày mới
Hiện tại tôi đây quá đủ buồn.

Chân Trời Tím


 
Tôi Mua
 
Tôi đã mua về mảnh trăm năm
Khóac lên cho đở tủi muộn mằn
Em bán con tim chưa ngả giá
Tôi muốn mua đầy cả tình thân
 
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-03 14:29:59Huyền Băng>
ĐOẠ LẠC 1


hồn đan mây giăng phiến mộng lưng trời
cho mãi miết tìm về nguồn vô tận
nhánh tàn thu cuối bãi chiều lận đận
chút vàng đau nghèn nghẹn với buông trôi
 
miền thảo dã lối mòn xưa biếng nhác
rút sợi buồn dệt gót hài thêu
gom nắng rủ kết đoá lòng mộc mạc
cọng tương tư èo uột mỏng manh treo
 
câu thơ đậu vỉa trăng mềm thánh thót
miến tịch liêu bóng ảnh mịt mù tăm
gốc vô thuỷ nảy đôi chồi kết cuộc
cành tương giao đoạ lạc giữa ăn năn
 
cũng chưa thể nâng bốn mùa sương khói
vén hương mê rủ bỏ hết oan cừu
bờ Tịnh Độ sóng lòng quên nẻo vỗ
cánh buồm tâm vá rẻo gió Vô Ưu.
 
QN-LYN
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-05 21:37:39Quãng Nhẫn>
TRĂNG ĐẠO TRÀNG
 
Đau đáu tìm một khoảng trống vô ưu
Ẩn nấp cuộc đời để ngỡ rằng an trú
Ừ thì đó cho hết rồi còn chi đâu nữa
Trăng đạo tràng đã là vầng trăng vữa
Vắt chẳng còn chút sáng để đãi bôi
 
Em lại viết bài thơ tặng tôi
Bài thơ bẩy cho đạo tràng nghiêng ngả
Tuổi đời em chỉ nửa lần kiết hạ
Nén nhang chiều chưa đủ gọi bình an
Đau đáu tìm trong ranh giới hợp tan
Một chút bình yên cuối cùng duyên tận
Ừ thì đó có gì đâu hờn giận
Trăng đạo tràng cũng trăng của trần gian
 
Em lại viết bài thơ nồng nàn
Khóc vầng trăng xưa mấy mùa tròn méo
Em lại cắm một nhành yêu úa héo
Để gọi rừng xao xác với trăm năm
 
Đau đáu tìm trong nổi nhớ muộn mằn
Đôi chút à uôm để quên ngày tận tuỵ
Em có thể hiểu vầng trăng không nhỉ
Dẫu khuyết tròn vạn đại cũng là trăng
 
 
05.2008

 
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

Đây Mới Là Thơ Thẩn

Giật mình ở giữa cơn mê
Hình như lá rụng xuống lề câu thơ
Tỉnh giấc vàng úa một bờ
Sương đêm chấm lững...lên tờ trăng Thu
 
 THU SAY

Ta chạm vào cơn say
Thu nằm phơi xác lá
Nốc cho cạn đọa đày
Cho mềm môi tàn tạ

Về vén tà trăng lõa
Lộ dấu vết nguyên trinh
Ta một đời sỏi đá
Không nhận biết ra mình

Ta chạm vào cơn say
Chân chiêu tràn mộng mị
Thu - hay Đời đó nhỉ
Lá hay lòng ta bay...

Quãng Nhẫn

 
Trăng Mùa Thu
 
Ai kia đứng đợi lá tàn
Mùa thu trước ngõ muộn màng tình ai?
Vàng rơi cánh mộng u hoài
Sương thu đã nặng bên ngoài hay chưa?
Trăng mùa này... hơi bơ vơ
Người si vớt lấy làm thơ đãi sầu
Khi tình thu chợt nghe đau
Tương tư người thả xuống cầu rồi thôi...
Buồn thì ra ngắm mây trôi
Có thu lơi lả giữa đời còn say
Đừng ôm thu ở trong tay
Mà theo thương nhớ mà bay theo vàng
Đêm về ngủ dưới trăng hoang
Thèm ru vào cõi mơ màng rất xưa
 
Trăng mùa này... hơi bơ vơ
Người si đừng mãi làm thơ đãi sầu
 
Đăng Từ
 
Xin chào Quãng Nhẫn! Ghé vào trang thơ của bạn, đọc được vài dòng cảm súc rất thật, nên Từ cũng vụng nhặt vài câu... để cùng bạn và cùng thu...[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-09 09:54:54hobac>
Trích đoạn: Quãng Nhẫn

THU SAY

Ta chạm vào cơn say
Thu nằm phơi xác lá
Nốc cho cạn đọa đày
Cho mềm môi tàn tạ

Về vén tà trăng lõa
Lộ dấu vết nguyên trinh
Ta một đời sỏi đá
Không nhận biết ra mình

Ta chạm vào cơn say
Chân chiêu tràn mộng mị
Thu - hay Đời đó nhỉ
Lá hay lòng ta bay...

Quãng Nhẫn 08.09.07


Thân chào Quãng Nhẫn!

Hobac cảm ơn Quãng Nhẫn đã ghé chơi, và để lại những ý thơ hay họa cùng Hobac, thay những lời chúc tốt đẹp tới Quãng Nhẫn, Hobac xin có đôi ý thơ vụng họa cùng bài Thu Say rất hay của Quãng Nhẫn.

Thu Ngã Ngây

Ta phơi hồn trinh nguyên
Đòi trăng về thề nguyện
Chờ đêm qua tiếc luyến
Hoang dại một xuân thì

Ta phơi hồn độc mộc
Tìm vàng lá điểm mầu
Lạc lõng bến cô lâu
Sương phủ lạnh cô sầu

Ta phơi hồn
cay đắng
Thả vào thu bay bay
Rượu trời tan vỡ đổ
Ướt hồn ta ngã ngây...

Hobac


 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0


quote: Quãng Nhẫn

Lâu rồi không ghé thăm Đệ. Mới ngày nào đó..giờ Đệ đã là VIP. Thành thật chúc mừng Đệ, nhất là mấy bài thơ rất chan chứa tình người trong thư viện của Thư quán.
chúc Đệ bình an!



Thân mến chào Thi huynh Quãng Nhẫn! trước hết Thành Dũng xin cảm ơn huynh đã ghé thăm và đồng cảm với mấy bài thơ của đệ. Nhân đây đệ cũng muốn tâm sự với huynh vài lời...
Nói thực lòng thì việc có trở thành "VIP" của Thư quán hay không hoặc là có viết được bao nhiêu bài đi nữa! theo TD cũng không nói lên điều gì nhiều đâu huynh à![:D]
(Chắc huynh còn nhớ: trong lịch sử thơ ca Việt Nam đã có những thi sĩ chỉ có vài bài thơ - đơn cử như: nhà thơ Quang Dũng tác giả của bài thơ: "Tây Tiến" hay thi sĩ TTKH tác giả của bài thơ: "Hai sắc hoa Ti - Gôn" nổi tiếng, thậm chí có người chỉ được người ta biết đến với duy nhất một bài! - như trường hợp nhà thơ - nhà giáo Vũ Đình Liên với bài thơ: "Ông đồ" mà vẫn có thể đứng sừng sững trên thi đàn qua bao năm tháng, bao thế hệ đó thôi![:D][:D]) - nói thế để huynh hiểu TD không phải là người quan tâm nhiều tới số lượng bài viết đâu nha![:D][:D]
Dạo này đệ ít được gặp thi huynh trên thi đàn (chắc là mắc bận?)
(Có lẽ huynh không biết đệ cũng là một người ngưỡng mộ thơ của huynh đó nha![8|])
Tuy ít gặp nhau nhưng TD chưa bao giờ quên thi huynh Quãng Nhẫn cả!
Chúc thi huynh và gia đình luôn vui vẻ, mạnh giỏi và hạnh phúc!

                                                         Thân mến!
                                                   Nguyễn Thành Dũng
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
chợ đời anh đến có gì đâu 
nhúm lời vu vơ toét nhạt màu 
đôi ba mẹt lạ, bao mắt rỗng 
giật mình anh hỏi: 
em ở đâu? 
ngập ngừng anh hỏi 
có còn nhau? 

06.11.10 
Quảng Nhẫn

 
TÌM NHAU BIẾT TÌM ĐÂU?!
 
Lội qua những đêm sâu
(có lúc chừng như ngạt thở)
Úp mở,,, những con chữ lưng chừng,
Em ở đâu?! Anh ở đâu?!
trong câu thơ dài miên viễn,
có còn nhau ... 
Có còn nhau ?!
hỏi để nghe niềm đau vang thành tiếng
Chuyện..
của quá khứ rồi.
Thôi!
Nuối tiếc thêm một chút,
Luyến lưu thêm một chút,
Yêu nhau hơn một chút,
Cũng rồi sẽ đi qua,
Cũng rồi sẽ chia xa
Ngoái lại..
nhìn bóng nhau khuất dần
Chợ đời,,, lẩng khẩn lần khâng..
Đưa nhau nửa đoạn đường trần rồi xa
Buông trôi,,
từ đó thế là..
Lội qua bóng tối để mà tìm nhau..
Em ở đâu..?! Anh ở đâu ?!
Một mình... lội qua những đêm sâu ...
 
24.6.18




Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»