131 trả lời, 37.968 lượt xem —
Trang 2 / 5
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 885
Điểm thưởng : 0
Từ: 18.07.2007
Trạng thái: offline
#31 —
12.09.2007 08:55
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-13 03:13:59hobac>
...Em như bờ lau
Trổ cờ trong mùa trái gió...
Câu thơ hay quá huynh ạ!
Sỏi
Ta thấy ta hình hài hạt sỏi
Lóc cóc ngày đêm uống nước sông
Lăn lốc một chiều vo tròn lại
Giữa dòng nằm ngửa mắt nhìn trăng
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 110
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.07.2009
Trạng thái: offline
Anh giờ đây, trái tim lạnh giá băng
Cũng như em đã khóa chặt cửa tình[/align]Dù vẫn biết mỗi bình minh thức dậy[/align]Ánh nắng làm tan những giọt sương trĩu cành[/align] [/align]Trái tim băng biết bao giờ sẽ lành[/align]Những vết thương đợi mùa đông se lại[/align]Người và ta.. qua lâu thời vụng dại[/align]Nuối tiếc xa xăm, quá khứ chẳng yên bình[/align] [/align]Mỗi lần sắt se, mỗi lần thoáng bóng hình[/align]Hay bài hát, ngày xưa người đã tặng[/align]Ta cô đơn khâu trái tim lành lặn[/align]Để qua mùa đông.. không nhức nhối làm đau..[/align]
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Trích đoạn: Hàn Nhân
Anh giờ đây, trái tim lạnh giá băng
Cũng như em đã khóa chặt cửa tình[/align]Dù vẫn biết mỗi bình minh thức dậy[/align]Ánh nắng làm tan những giọt sương trĩu cành[/align] [/align]Trái tim băng biết bao giờ sẽ lành[/align]Những vết thương đợi mùa đông se lại[/align]Người và ta.. qua lâu thời vụng dại[/align]Nuối tiếc xa xăm, quá khứ chẳng yên bình[/align] [/align]Mỗi lần sắt se, mỗi lần thoáng bóng hình[/align]Hay bài hát, ngày xưa người đã tặng[/align]Ta cô đơn khâu trái tim lành lặn[/align]Để qua mùa đông.. không nhức nhối làm đau..[/align]
_______________
Người và ta.. qua lâu thời vụng dại
Nuối tiếc xa xăm, quá khứ chẳng yên bình
Vâng đúng vậy ạ
Đa tạ ghé thăm
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#34 —
27.10.2010 00:34
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-10-27 00:36:03Quãng Nhẫn>
MÙA CẠN NẮNG
ngày cạn nắng và anh cạn nắng
như đi qua hết tận vàng rồi
mắt như lá rụng nhìn buông dại
dại giữa mùa qua lỡ non tươi
biển vắng gió và anh vắng gió
võng chân trời chờ rạn hoàng hôn
mắt như sóng quẫy nhìn như vỡ
vỡ một ngày vui chưa kịp buồn
cớ sao tóc ấy và môi ấy
cho anh đắm mãi phía ngày xưa
con thuyền chưa cũ sông nước cũ
cũ cả bến mơ cát lạnh lùa
mai có nắng anh không cần nắng
bởi đi qua hết tận mùa rồi
lá lại xanh nhưng mắt đã úa
xanh một lần, úa một lần thôi
biển gọi gió anh không cần nữa
thuyền đã neo bãi đã đủ bồi
lồng lộng ấy để tìm bến đổ
sóng tóc xưa đủ mãi xa khơi
mòi mặn ấy anh cũng đủ rồi
đủ bốn mùa say khướt trên môi
cho dù rất cũ nhưng rất ấm
cho dù hoang vắng cũng là nơi
ngày cạn nắng là ngày anh vắng
vắng cả xa xôi vắng cận kề
sẽ không là biển không là núi
ước được cỏ mềm níu chân đê
lỡ như có nhớ em còn nhớ
xin một lần ướm lại tóc mây
để anh là gió lần nữa gió
cài đóa tương tư lên mái gầy
lỡ như có nhớ em còn nhớ
nhớ mùa cạn nắng vẫy bàn tay...
27.10.10
Quảng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 110
Điểm thưởng : 0
Từ: 15.07.2009
Trạng thái: offline
[/align]
Người dường như đã ko còn nhớ[/align]Bóng hình ta một thủa đã yêu người[/align]Người dường như quên mất nụ cười[/align]Như Nhật Nguyệt nối hai miền vời vợi[/align] [/align]Người dường như đã ko còn yêu[/align]Trăm ly cafe mỗi sáng ta trao gửi[/align]Vạn cánh hoa trong từng lời nhắn nhủ[/align]Mãi yêu ta, bên ta suốt cuộc đời[/align] [/align]Ta và người hai nẻo cuối con đường[/align]Vẫn nhớ về nhau trong từng khoảnh khắc[/align]Vẫn thổn thức trong tim khi kỷ niệm xưa òa vỡ[/align]Ta và người.. hai nửa mãi một lần yêu!!![/align][/align]
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
UYÊN NHIÊN
Nằm nghe gió là nằm nghe lá
Gió thanh thanh nên lá rất hiền
Nằm nghe nắng là nằm nghe thở
Nắng long lanh em như thể kề bên
Khung cửa mở là tình cởi mở
Cởi xiêm y tình lộ nét đào nguyên
Ta mở cửa cho tràn chiều hớ hợ
Xóa vết người rước nắng rụng rêm rêm
Nằm nghe gió là nằm nghe em
Nghe em thở, nghe chính mình trần trụi
Nghe thâm cung tóa tênh về lụi hụi
Môi cuộn chìm sâu bí sử uyên nhiên
Nằm nghe xuống là nằm nghe lên
Nghe thắc thỏm dấu buồn xiêu khua cội
Ta phủ phục ôm hoang trần thú tội
Có một lần lỡ bước đến non tiên
(Có một lần bứt nút vạch u huyền)
Nằm nghe nắng là nằm nghe núm
Nghe vân vê, vân vít núi bên trời
Vắt mây trắng cho hoàng hôn trắng
Cho thênh thang no nút kiệt buông lơi
Nằm nghe em là nằm nghe đời
Nghe tưởng niệm rêu màu vầng sương khói
Nghe phong linh phe phất miền hú gọi
Nghiêng ngọ về phiêu hóa nhánh tinh khôi
27.10.10
quảng nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 97
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.08.2007
Trạng thái: offline
Dòng Sông Ở Giữa Chúng Mình
Có một dòng sông ở giữa chúng mình
Bắt nguồn từ những vụn vặt đời thường không ngờ tới
Dòng sông không bến đợi
Mãi miết đẩy hai bờ ra xa
Anh như con chim bói cá
Ngu ngơ tìm mố chân cầu
Giật mình trong chiều bóng ngã
Bàng hòang nước chảy về đâu
Có một dòng sông ở giữa chúng mình
Dòng sông chảy ngược
Lòng sông chảy không phải bằng con nước
Bằng những nổi đau
Sóng dậy
Bạc đầu
Em như bờ lau
Trổ cờ trong mùa trái gió
Cuồn cuộn đó
Lắng trầm cũng đó
Vẫn còn khát cháy đại dương
Có một dòng sông ở giữa chúng mình
Bốn mùa gió chướng
Đôi bờ lận đận tìm nhau
Đôi bờ quay mặt ngỏanh đầu...
Quãng Nhẫn
HAI CON SÔNG HAI SỐ PHẬN
Người có có sông ngăn cánh
Ta có "con sông tật nguyền"
Con sông không biết chờ đợi
Bỏ rơi tôi một chiếc thuyền
Người có nỗi nhớ bên kia
Ta bên này con nước đục
Ký ức vàng võ một màu
Mịt mờ lắm dấu phân chia!
HuyenKhong
Ghé vườn thơ của Quãng Nhẫn đã lâu, nay mới dám có đôi dòng kỷ niệm, có gì sai xót xin lượng thứ!
Rong chơi ba cõi mười phương bụi
Để biết hư vô đạo có tình
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#39 —
14.09.2007 19:39
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 14:16:51Huyền Băng>
VƯƠNG VẤN ĐÈO NGANG
Mến tặng Ng.Minh
Chạy dài như nổi nhớ
Qua quá nhiều cách trở
Nên mới gọi là Đèo - Ngang
Lạc buớc chân về với Bà Huyện Thanh Quan
Nghe tiếng quốc chiều tà gọi hồn đá vỡ
Núi cúi khom mình như nặng nợ
Gánh hai đầu oằn trỉu Giang sơn
Đứng giữa đèo ngang
Đầu mùa lá rụng
Hoa nắng cài mái gió , mé biển chao nghiêng
Lác đác nhà tranh , vẫn sông suối ảo huyền
Câu hát tiều phu
Còn loang chiều sim tím
Sương khói cuối trời bịn rịn
Bãng lãng cuốn chân mây
Nhắp chén rượu sông Ròn
Nhìn sóng tràn đá nhảy
Chát đắng đầu môi nổi nhớ cố nhân
Câu thơ viết về con đường xẻ dọc chiều trăng lặn
Cách lòng nhau
Thành vương vấn...Đèo- Ngang.
Quãng Nhẫn
Quảng Bình mùa thu 2007
r
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Trích đoạn: NuocMatMuaThu
Đời buồn như chiếc lá
Chết trong chiều mưa bay
Em còn bao nhiêu lá
Giữa hồn đau rụng đầy
Xin được cùng rủ úa
Để nhuốm vàng chân mây
Nắng dang chiều đan tay
Vuốt lên hàng cây rối
Gió cúi đầu tạ tội
Nâng vòm trời lá bay
Em , buồn như chiếc lá
Đẩm trong làn mưa cay
Anh, nhịp đời hối hả
Ướp vào lòng cơn say
Mưa như tình nhỏ lệ
Chôn lá buồn vào tim
Rồi một mai có thể
Hé chồi yêu : chúng mình..
Chỉ cảm hứng qua hai câu thơ " Chữ Ký " của Bạn, nên viết nên tứ thơ này không có ý gì khác , xin lượng thứ.
Quãng Nhẫn
NMMT xin mến chào Quãng Nhẫn khỏe và bình an
Dạ, Thu rất hân hạnh và rất cám ơn Quãng Nhẫn đã ghé dừng chân thăm trang thơ Thu và đã lưu lại một bài thơ hay mến tặng, cho mãi tới hôm nay Thu mới có dịp đáp lễ lại, vì mấy tuần nay trở trời, nên Thu bị cảm, mong QN thông cảm cho mà hông buồn Thu nhé, đôi dòng Thu xin mến gởi và xin mến chúc Quãng Nhẫn một ngày/đêm bình an và hồn thơ luôn đẹp mãi với những ý từ, thêm lần nữa, Thu xin cám ơn thật nhiều, xin mến hẹn gặp lại
Thân ái
NuocMatMuaThu
Cảm ơn NMMT ghé thăm QN , và để lại một bài thơ thật Hay, thật Đẹp và cũng thật Buồn
sẻ đến thăm bạn thường xuyên hơn , để được thấm thêm Nổi buồn Thiên Thu của bạn !
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#42 —
16.09.2007 10:32
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 14:20:59Huyền Băng>
Mùa Gặt
Ở xa nghe tin mưa lũ
Lòng cũng ngậm ngùi theo con nước
Tóc Mẹ chẵng còn gì để bạc
Trắng phau qua mấy độ tràn bờ
Mẫu ruộng nhà
Mùa gặt chỉ tòan rơm
Mắt Cha căng rách đêm
Nhìn nong thóc lép
Con vện khoanh tròn nơi gỏc bếp
Ăng ẳng sủa vào mưa
Mùa thu họach
Như mùa gặt nổi đau
Nước mắt Mẹ ngược vào lòng nghẹn ứ
Cộc đời như bờ vai áo gụ..
..bạc phai ,
Ngó mà thương !
Cha ra đứng cuối đường
Nhìn ruộng lúa
Dưới màn mưa xối xả
Mưa như giục con nước tràn bờ hối hả
Cuồn chảy vào đời Cha bao nổi lo toan
Con nước ơi !
Xin con nước đừng tràn
Đời đã có quá nhiều điều để mất
Mà lủ chúng con
Còn có bao lần miệt mài hái gặt
Trên lưng còng của Cha
Quãng Nhẫn
r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#43 —
19.09.2007 20:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-20 20:05:18Quãng Nhẫn>
MỤC ĐỒNG CA
1
Duyên Khởi
quảy giọt tâm trỉu oằn tích trượng
rừng khói sương
hóa độ một nhành khô
tà lam
phủi hạt bụi mờ
nhặt hoa Kinh rụng
bên bờ lá rơi
thỏng tay đảy mộng
trăng cười
viết câu vô tự
nói lời vô ngôn
đồng hoang
khuất lấp cội nguồn
khô đầu cỏ nội
cọng buồn thế gian
chợt đâu về giữa ngút ngàn
ai buông tiếng sáo
vỡ tràn chân tâm
ngẩng đầu
trăng tỏ một vầng
đường về
soi gã mục đồng năm xưa
2
Ngu Ngơ
vai trần
gánh nặng bốn mùa
bước ngàn dặm cỏ
chân lùa gió hanh
cuối non
ngắm lá xanh cành
đầu sông
khua nước
đổ gành thác reo
băng ngàn
lội suối
trèo đèo
mịt mù bóng nhạn
hút heo lối về
gối chùn muôn nẻo sơn khê
mờ sương hạc nội
bốn bề chênh vênh
dấu in khuất lấp ngọn ngành
quê hương diệu vợi
nỡ đành mất chăng
ngỏanh lưng
chìm đắm trăm năm
quay mặt
thấy dấu
in hằn nội hoang.
(còn tiếp)
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 97
Điểm thưởng : 0
Từ: 19.08.2007
Trạng thái: offline
#44 —
19.09.2007 23:18
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-19 23:23:11HuyenKhong>
MỤC ĐỒNG CA
1
quảy giọt tâm trỉu oằn tích trượng
rừng khói sương
hóa độ một nhành khô
tà lam
phủi hạt bụi mờ
nhặt hoa Kinh rụng
bên bờ lá rơi
thỏng tay đảy mộng
trăng cười
viết câu vô tự
nói lời vô ngôn
đồng hoang
khuất lấp cội nguồn
khô đầu cỏ nội
cọng buồn thế gian
chợt đâu về giữa ngút ngàn
ai buông tiếng sáo
vỡ tràn chân tâm
ngẩng đầu
trăng tỏ một vầng
đường về
soi gã mục đồng năm xưa
2
vai trần
gánh nặng bốn mùa
bước ngàn dặm cỏ
chân lùa gió hanh
cuối non
ngắm lá xanh cành
đầu sông
khua nước
đổ gành thác reo
băng ngàn
lội suối
trèo đèo
mịt mù bóng nhạn
hút heo lối về
gối chùn muôn nẻo sơn khê
mờ sương hạc nội
bốn bề chênh vênh
dấu in khuất lấp ngọn ngành
quê hương diệu vợi
nỡ đành mất chăng
ngỏanh lưng
chìm đắm trăm năm
quay mặt
thấy dấu
in hằn nội hoang.
(còn tiếp)
Quãng Nhẫn
MỤC ĐỒNG CA
Vườn tâm then cửa quên cài
Thả rong thân thế trên vai lữ hành
Mục đồng dấn bước quẩn quanh
Ngờ đâu cuối chợ trâu xanh viễn tình
Ngôn lời chết đuối trang kinh
Vong tâm như thể quên hình hài xưa
Quê hương thân thế gió lùa
Vầng trăng cố quận cũng vừa qua sông
Hai bờ có cũng như không
Trâu về gặp cỏ cánh đồng chân nguyên
Mục đồng tấu khúc bình yên
Vô thanh dậy tiếng vỡ miền khói sương!
Huế, mùa lá rụng 2007
HuyenKhong
Đôi dòng cảm tác có được sau khi đọc MỤC ĐỒNG CA của huynh, có gì mạo phạm xin lượng thứ!
Rong chơi ba cõi mười phương bụi
Để biết hư vô đạo có tình
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Trích đoạn: HuyenKhong
MỤC ĐỒNG CA
1
quảy giọt tâm trỉu oằn tích trượng
rừng khói sương
hóa độ một nhành khô
tà lam
phủi hạt bụi mờ
nhặt hoa Kinh rụng
bên bờ lá rơi
thỏng tay đảy mộng
trăng cười
viết câu vô tự
nói lời vô ngôn
đồng hoang
khuất lấp cội nguồn
khô đầu cỏ nội
cọng buồn thế gian
chợt đâu về giữa ngút ngàn
ai buông tiếng sáo
vỡ tràn chân tâm
ngẩng đầu
trăng tỏ một vầng
đường về
soi gã mục đồng năm xưa
2
vai trần
gánh nặng bốn mùa
bước ngàn dặm cỏ
chân lùa gió hanh
cuối non
ngắm lá xanh cành
đầu sông
khua nước
đổ gành thác reo
băng ngàn
lội suối
trèo đèo
mịt mù bóng nhạn
hút heo lối về
gối chùn muôn nẻo sơn khê
mờ sương hạc nội
bốn bề chênh vênh
dấu in khuất lấp ngọn ngành
quê hương diệu vợi
nỡ đành mất chăng
ngỏanh lưng
chìm đắm trăm năm
quay mặt
thấy dấu
in hằn nội hoang.
(còn tiếp)
Quãng Nhẫn
MỤC ĐỒNG CA
Vườn tâm then cửa quên cài
Thả rong thân thế trên vai lữ hành
Mục đồng dấn bước quẩn quanh
Ngờ đâu cuối chợ trâu xanh viễn tình
Ngôn lời chết đuối trang kinh
Vong tâm như thể quên hình hài xưa
Quê hương thân thế gió lùa
Vầng trăng cố quận cũng vừa qua sông
Hai bờ có cũng như không
Trâu về gặp cỏ cánh đồng chân nguyên
Mục đồng tấu khúc bình yên
Vô thanh dậy tiếng vỡ miền khói sương!
Huế, mùa lá rụng 2007
HuyenKhong
Đôi dòng cảm tác có được sau khi đọc MỤC ĐỒNG CA của huynh, có gì mạo phạm xin lượng thứ!
Cảm ơn Huyền Không huynh , QN đang hòan thiện Mục Đồng Ca , từ nguồn cảm hứng " Thập Mục Ngưu Đồ Tụng " rất mong mỏi sự góp ý của Huynh
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#46 —
03.10.2007 08:53
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-05 14:14:41Huyền Băng>
Cát Rời
Ngữa tay xin hạt cát rời
Về xây lầu mộng giữa đời tịch liêu
Khẩy khơi trong vạt nắng chiều
Lần tìm giọt nhớ tình yêu ngày nào
Nghe trong lá rụng lao xao
Hình như có cả lời chào người xưa
Đành rằng đăng đắng cơn mưa
Cớ sao lại vỡ cả mùa heo may
Biết là chưa kịp cầm tay
Sao như trắng hết tháng ngày vậy em ?
Quãng Nhẫn
r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Chân thành cảm ơn HBT đã đến với trang thơ của QN, rất hân hạnh được đón tiếp một tâm hồn đầy xúc cảm mới lạ.
Tóc Rối
Tóc nhuộm bốn mùa đau
Rối màu mặn lạt
Vai sờn gánh nặng
Gừng cay
Đêm mở trang thơ
Gió đâu về ru hát
Trăng lu
Khuất mắt
Lấp mày
Em bước về
Đâu đó từ hư ảnh
Không nắm được bàn tay
Câu thơ bỏ ngỏ chiều trống vắng
Se sắt heo may
Có lẽ giọt mơ
Lăn xuống má đêm
Nên góc lẽ cũng cuộn vào tròn trịa
Ừ thì vậy
Chúng mình vẫn thế
Có rơi bay
Như lá...
Cũng đậu xuống bên thềm
Vàng vở thu trôi
Vậy đó chút cơ duyên
Vuốt ve đâu nhuộm lại màu tóc rối
Se se từng sợi
Xõa kín cả vòm quên...
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 885
Điểm thưởng : 0
Từ: 18.07.2007
Trạng thái: offline
#49 —
08.10.2007 15:05
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-08 16:47:26hobac>
Trích đoạn: Quãng Nhẫn
Chân thành cảm ơn HBT đã đến với trang thơ của QN, rất hân hạnh được đón tiếp một tâm hồn đầy xúc cảm mới lạ.
Tóc Rối
Tóc nhuộm bốn mùa đau
Rối màu mặn lạt
Vai sờn gánh nặng
Gừng cay
Đêm mở trang thơ
Gió đâu về ru hát
Trăng lu
Khuất mắt
Lấp mày
Em bước về
Đâu đó từ hư ảnh
Không nắm được bàn tay
Câu thơ bỏ ngỏ chiều trống vắng
Se sắt heo may
Có lẽ giọt mơ
Lăn xuống má đêm
Nên góc lẽ cũng cuộn vào tròn trịa
Ừ thì vậy
Chúng mình vẫn thế
Có rơi bay
Như lá...
Cũng đậu xuống bên thềm
Vàng vở thu trôi
Vậy đó chút cơ duyên
Vuốt ve đâu nhuộm lại màu tóc rối
Se se từng sợi
Xõa kín cả vòm quên...
Quãng Nhẫn
Mắt Luỵ Vàng
Anh nhìn xoáy vào đêm
Hỏi từng nỗi nhớ em
Trong mắt anh lẫn lộn
Trong mắt anh gập gềnh
Cuối cái nhìn có gì
Em ơi!
Kỷ niệm nhảy múa
Suy tưởng dạt trôi bờ luỵ
Anh thấy anh bị thoát khỏi cái nhìn em
Bàn tay với
Tiếng gọi rơi trả lại...
Tròn xoay... như mắt xoáy vào đêm
Đêm đổ vàng... em ạ!
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#50 —
10.10.2007 01:10
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-11 07:45:11Huyền Băng>
Quê Tôi
Mùa hạ
Gió lào táp
Rách cả vòm trời bụi bặm
Nắng cười
Nhe những đồi cát trắng phau
Cô láng giềng
Suốt 3 tháng trùm đầu
Chỉ gặp có đôi mắt...
Quê tôi
Hạn hán
Gối đầu lên mưa lũ
Ruộng chưa kịp liền nứt nẻ
Dưới nước đã chìm sâu
Thằng bạn thủa thiếu thời
Giờ gặp lại nhau
Thay cho câu chào
Chỉ lên trời
Văng một câu chửi tục
Hai bờ vai bắp thịt cuộn từng khúc
Toe toét cười :
Cuối năm tao cưới vợ
Mày nhớ về nghe !
Giữa buổi chiều
Nước bạc về
Tràn lút chân đê
Ông trưởng họ
Vẫn áo dài khăn đóng
Chống mãng đến đình làng
Cúng lể Thần Hòang
Mặc cuồn cuộn nước trôi..
Quê tôi !
Quãng Nhẫn
r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thâm Giao"
★
★
★
★
★
Số bài : 885
Điểm thưởng : 0
Từ: 18.07.2007
Trạng thái: offline
#51 —
10.10.2007 20:12
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 20:13:46hobac>
Chiều Phan Thiết Em
Cát trắng
bàn chân trần trắng
dẵm lên bỏng rát nắng ngày
Trảng dài phiêu bay
em, mẹ
như làn mây
như khói trắng
hư hao trôi
tím một trời
Tôi và Pôshanư
đứng trầm tư
Pôshanư khắc tình yêu ngàn thủa
Tôi nỗi nhớ chợt từ em
Trời xanh thế
yêu thương thế
mắt nâu hoang
vũ địa đàng
Tà váy trắng
khăn đầu trắng
trảng dài cũng trắng
em, mẹ
hư hao trôi
tím một tôi
Cát trắng
bàn chân trần trắng
dẵm lên bỏng rát nắng ngày
Hobac
Pôshanư: là tên gọi cụm đền tháp Chăm tại Phú Hải, Phan Thiết
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Thôn Lạnh
Mái đình cong
Uốn vút móc vào mây
Trăng hạ huyền
Nhách nụ cười dưới vòm trời mai mĩa
Gió luồn qua khóm mía
Xào xạc cứa vào đêm
Ông Thủ từ
Trải chiếu góc sân
Pha ấm trà ngồi độc ẩm
Hít hà mảnh đời suông
Tìm chút gì âm ấm
Nơi một rẻo quê buồn
Ruộng gối mùa
Oằn mình nẩy hạt
Lũ cuốn hết rồi
Khói thưa dần trên những liếp nhà tranh
Trai gái dắt nhau lên chốn thị thành
Xoay xở trong dòng người tiếp thị
Lúa trổ đòng đòng
Níu những bàn chân mộng mị
Cỏ may lề đường cũng theo bước long đong
Mái đình làng
Vùi lạnh dưới đêm trăng
Chó cũng sủa
Cầm chừng từng tiếng một
Đôi cánh vạc giật mình hõang hốt
Có tiếng xe nào
Chợt về tới trong đêm...
Ông Thủ từ
Vội vã đốt đèn lên
Thắp nén nhang
Như thắp từng hơi thở
Hình như
Trăng đã chếch qua thềm....
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Đọc"
★
★
★
★
★
Số bài : 69
Điểm thưởng : 0
Từ: 24.09.2007
Trạng thái: offline
Buông..Trôi..?
Chưa từng giữ-bảo buông trôi
Không đong tuổi tác-đó thôi vẫn đầy
Nắng thời gian-bạc tóc mây
Chẳng đi vẫn đến cái ngày chia xa
Ngàn xưa biển cứ vỡ oà
Ngàn sau người có oa-oa chào đời
Bao giờ nước mắt hết rơi
Bến nào đậu lại-buông trôi không còn
Trăng thôi ôm giấc mơ con
Núi nghiêng theo gió-mộng tròn vẫn lăn
Đời tiêu hai tiếng "nhọc nhằn"
Thơ thôi dệt mộng làm khăn cho người
Chuông chùa còn khóc đó thôi..
Muôn dòng hoài cảm xô trôi dòng đời
Loi-ngoi thơ giữa biển lời
Cho Người đẩy mái-buông trôi với dòng..
Rượu cay-mộng vỡ-sầu đong!
Ảoảnh.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Nôi Thu
Lối trăng về
Luống gió nảy mầm thu
Nhịp cành khô
Khảy phách vần
Lá đổ
Bầy sẻ đá
Im lìm
Ngậm mỏ
Lúng búng mùa vàng
Trăn trở..
...vệt chim di
Trong trẻo vòm trời
Mơn mang đến lạ
Khói liếp nhà tranh
Vút thẳng chẳng thèm lay
Với tay hái nốt chiều óng ả
Cài lên mái heo may
Có chút gì rất nhẹ
Rót vào hồn hương say..
Pha ấm trà đợi trăng
Hít hà luôn tiếng ru hời
Loang qua từ bên hàng xóm
Ngỡ thu như một vành nôi
Lẽ nào
Trăng ngủ mất rồi.
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Trích đoạn: ảoảnh
Buông..Trôi..?
Chưa từng giữ-bảo buông trôi
Không đong tuổi tác-đó thôi vẫn đầy
Nắng thời gian-bạc tóc mây
Chẳng đi vẫn đến cái ngày chia xa
Ngàn xưa biển cứ vỡ oà
Ngàn sau người có oa-oa chào đời
Bao giờ nước mắt hết rơi
Bến nào đậu lại-buông trôi không còn
Trăng thôi ôm giấc mơ con
Núi nghiêng theo gió-mộng tròn vẫn lăn
Đời tiêu hai tiếng "nhọc nhằn"
Thơ thôi dệt mộng làm khăn cho người
Chuông chùa còn khóc đó thôi..
Muôn dòng hoài cảm xô trôi dòng đời
Loi-ngoi thơ giữa biển lời
Cho Người đẩy mái-buông trôi với dòng..
Rượu cay-mộng vỡ-sầu đong!
Ảoảnh.
Tiếng Lòng
Cay cay một chút sầu đong
Mái buông đâu nỡ khuấy dòng trăng trôi
Buồm căng lộng giữa biển lời
Câu thơ neo lại nụ cười..hạc bay
Ừ rằng chưa nắm chặt tay
Mới buông cho đủ vơi đầy đó thôi
Ngàn sau nếu lỡ chào đời
Cũng oa oa khóc với người gỏ chuông !
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
Thăm Quê
Nước nhảy tràn bờ mà trắng
Trắng mắt người
Trắng cả ước mơ con
Lúa ngậm đòng đòng
Thèm trổ hạt
Lưng đê
Chống đỡ mỏi mòn
Cơn lũ tràn qua
Bạc bẽo thêm mùa thất bát
Mắt nhòa ướt đẫm mưa giăng
Nổi lo những ngày giáp hạt
Trán Cha thêm mấy nếp hằn
Thăm quê trong mùa mưa bão
Lũy tre xơ lá, trơ cành
Lối qua bên cô hàng xóm
Cũng thành bến nước lênh đênh...
Quảng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#57 —
27.10.2007 09:48
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-27 09:53:55Quãng Nhẫn>
Chuyện Tình
Tìm những ngậm ngùi.. gom lá
Lời buồn trăn trở mà Thu
Em của ngày xưa là vậy
Vẫn còn muôn thủa hình như....
Cớ ngỡ chỉ là bè bạn
Bao năm cứ níu mộng về
Gặp nhau cuối đời tóc bạc
Quay mặt vẫn nói " ghét ghê.."
Cầm tay..ừ đời lận đận
Vì ai mà lỡ cuộc thề
Tóc mai nhuốm màu sương khói
Bỗng nhiên hai đứa cười huề
Rằng..em còn cô cháu gái
Bấy lâu lỡ bước xuân thì
Để rồi em còn mai mối..
Thẩn thờ anh nhìn thu đi...
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#58 —
10.11.2007 23:45
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-11 05:02:00Huyền Băng>
Có Lẽ Nào
Biết rằng đó là nỗi đau
Đơn ly hôn
Sao hai đứa vẫn nhẹ nhàng đặt bút
Con bé lớn , úp mặt vào tường rưng rức
Thằng út bi bô, con ở với ai
Có lẽ nào ?
Ta bắt đầu từ là khờ dại
Nên chúng mình chẵng khôn lớn bao giờ
Có lẽ nào ?
Tình yêu không thể vững bền mãi mãi
Nên con tim muôn thủa cứ ngu ngơ
Hôm ở trước phiên tòa hòa giải
Em ngước nhìn anh
Đôi mắt giá băng
Anh lặng lẽ
Cúi đầu chẵng nói
Nuốt ngược vào lòng
Từng gọt buốt...trăm năm
Căn hộ nhỏ
Một thời hai đứa chung lưng đấu cật
Nhường cho em thân gái dặm trường
Con bé lớn
Cầm tay em trai thút thít
Anh chạnh lòng
Nhìn chúng nó mà thương
Dắt con gái
Anh quay về quê nội
Thằng út níu chân không biết chuyện gì
Mắt ngây thơ vương chút buồn tồi tội
Tý tuổi đầu đã biết đến chia ly
Anh cũng muốn
Cầm tay em lần cuối
Nói với em lời chúc phúc muộn màng
Cánh cửa khép
Như lời đau từ biệt
Hai cuộc đời
Hai ngả rẻ...sang trang....
Quãng Nhẫn
r
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0
"Bạn Thân"
★
★
★
★
★
Số bài : 197
Điểm thưởng : 0
Từ: 28.08.2007
Trạng thái: offline
#60 —
14.11.2007 19:37
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-17 09:50:31Quãng Nhẫn>
Trích đoạn: Huyền Băng
Cầm tay..ừ đời lận đận
Vì ai mà lỡ cuộc thề
Tóc mai nhuốm màu sương khói
Bỗng nhiên hai đứa cười huề
Rằng..em còn cô cháu gái
Bấy lâu lỡ bước xuân thì
Để rồi em còn mai mối..
Thẩn thờ anh nhìn thu đi...
Quãng Nhẫn
Ngại ngùng!
Xa rồi cái thời con gái
Mắt xanh biên biếc rạng ngời
Bạc màu sương pha trên tóc
nhưng tình vẫn đó chẳng phai
ngỏ lời xem ai còn giữ
chút tình xưa cũ còn hay...?
nếu ừ ! tìm ai đau nhói
mặc dù đường đã chia hai...
Góp chút thơ cùng Quãng Nhẫn nghen! Chúc vui.
HB
Mặc dù đường đã chia hai...
Ngỡ rằng còn chưa cách mặt
Dẫu qua cái thời con gái
Tình còn đâu đó chưa phai
Xa nhau ..lần về kỳ niệm
Cái ngày xưa ấy còn không
Mắt em níu dài sợi nhớ
Khói sương nhuốm mái tóc bồng
Giờ đây hai đầu cách trở
Câu thơ lẽ nửa vần rồi
Lâu lâu vẫn còn bở ngỡ
Rằng em mãi mãi bên tôi...
Cảm ơn sự chia sẻ của HB. Chúc vui và an khang
Quãng Nhẫn
Dựng trai dàn hơ hóng mảnh Kinh đau
Tiếng mõ ưng ức dằn tâm vỗ dội
Nén...tuỳ duyên cháy bốn mùa sương khói
Gồng gánh bao giờ ..
Mà nằng nặc muốn buông trôi.
★
★
★
★
★
0