Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Phút nhìn lại mình

73 trả lời, 16.781 lượt xem — Trang 1 / 3
Chiều nay, dù là hồi hộp chờ từng giây phút ly kỳ của bộ phim Tam Quốc nhưng rồi mình quyết định không xem nữa. Mình không thích Tam Quốc lắm, bởi mình chẳng thích gì Lưu Bị văn không bằng Khổng Minh, võ không bằng Triệu Tử Long. Nhưng mình vẫn xem vì có Quan Công, người có gương mặt đỏ nhưng tấm long ông cũng son sắc như gương mặt đó vậy. Và mình bỏ xem cũng vì Quan Công vì nước nhà, vì Lưu Bị đã tử vong.
 
Ngẫm lại, thật hạnh phúc biết bao nếu bạn có một mục đích trong đời. Nổi tiếng như Tần Thủy Hoàng cũng vì thống nhất Trung Quốc làm nên lịch sử. Bình dị như một cô hàng hoa cũng cố trồng hoa để làm đẹp cho đời. Còn mình, mình chưa có cái gì để coi là gọi là. Chẳng có 1 biểu hiện nào cho một tương lai đáng được gọi là tương lai. Chẳng có một mục đích dù là một mục đích tầm thường để vươn tới. Và bỗng dưng mình sợ nhìn lại chính mình, sợ ngẫm lại những gì đã qua... sợ tất cả, sợ cả bước ra đường trong một ngày đầy nắng. Mà chỉ muốn rụt mình trong cái vỏ ốc nhỏ bé nhưng mình không sợ hãi, không ai có thể bắn những tia nắng nhọn hoắt bỏng rát vào mình. Nhưng bao giờ thì cái vỏ ốc đó xuất hiện đây...
 
Đăng nhập để trả lời
0
Có khi nào mình được trở lại cái thời ngày xưa, vô tư chơi đùa, được đi đây đi đó. Ước sao mình có thể ung dung ngồi nhìn và tiếu ngạo thế gian. Không, già rồi, có đủ thứ để lo để mãi mãi mất đi cái ngây thơ trong trắng của một thời trẻ con.
 
Hỡi những ngày xưa thân ái
Bao giờ cho tôi được gặp lại
Bóng hình ai thơ thẩn đứng trên cầu
Liếc trông bóng trăng tròn vạnh vạnh
Cố trêu đùa: nhảy múa cùng trăng không?
 
Sao giờ đây trăng vẫn tròn vành vạnh
Nhưng người xưa ở biệt chốn phương nào
Và một tôi tìm hoài chẳng thấy bóng trăng xưa
Để dư âm còn vọng mãi trong hồn.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thấy người ta đau lòng vì xa cách người yêu, mình cũng muốn thử. Nhưng sao khó quá, ra vô cũng chỉ có mình thì có gì mà đau lòng. Người ta sống chết cũng vì tình yêu. Nhưng sao xa vời quá, nhìn đi nhìn lại cũng chỉ có công việc thì có gì mà sống chết.
Có thể một ngày nào đó mình sống chết vì công việc quá, chớ có ai mô mà thương mà nhớ... >.<
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay rất mệt nhưng sao lại không muốn ngủ vậy cà. Mỗi lúc trăng một sáng đối lập lại với cái tối đen của bầu trời về đêm. Mọi người đã ngủ, từng tán lá cũng chìm vào sự tĩnh lặng của màn đêm, chỉ còn 1 mình ngồi thở dài với những mệt mỏi của 1 ngày dài nhấm nháp. Muốn ôm lấy cây đàn dạo vài nốt thì lại thôi vì sợ phá bĩnh sự yên tĩnh mà mọi người đang cố tận hưởng. Nhưng thật sự là mình đang rất muốn nghe âm thanh réo rắt của 1 cây Harmonica, hay ngân vang của tiếng Violon, hay sang trầm của 1 piano quyến rũ lòng người. Vậy là lại ngồi đây với mấy câu thơ cùi bắp của mình.
 
Hằng nga ơi ở chốn cung trăng
Nàng có thấy cõi đời sao trắng toác
Biết bao người phải chịu đời đen bạc
Với cái buồn nỗi khổ của nhân gian.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
    Đúng là cuộc đời, lúc thì làm cho mình cảm tưởng như rơi xuống tận vực thẳm sâu hun hút. Khi thì làm ta lâng lâng dù chỉ là cái thoáng qua của một bóng hình. Đã lắm rồi, bây giờ, cuối cùng, cái cảm giác nhẹ nhàng thanh thản ấy cũng trở lại. Cảm giác ấy lâng lâng chiếm hết cả hồn mình, làm mình quên bẵng đi cái tất bật của một ngày áp cuối tuần, quên đi cái sợ hãi của giấc mơ đêm qua khiến mình trằn trọc khó an giấc, quên đi cái nóng của 1 ngày hè không mưa. An nhàn thật, sao cuộc đời lúc nào cũng không được như thế này mãi nhỉ .
    Chà, một sáng thức dậy, ngoài trời tiếng chim hót líu lo, ánh nắng chan hoà xuyên suốt tận phòng, mở cửa bước ra lan can, trước mặt là một không gian mênh mông cát là cát với một bờ biển mênh mông bất tận cùng cơn gió khẽ lùa qua làn tóc, và chẳng có ai, chẳng có những bận rộn, mệt mỏi căng thẳng của mọi ngày, chẳng còn những con người liên tục đến và liến thoắng đi, chỉ có mình ta và biển. Để ta sải rộng những bước chân dài trên làn cát mịn. Để ta thả hồn lắng nghe tiếng sóng biển. Để ta hít thật sâu cái mùi nồng nàn của biển. Để ta la thật to và nô đùng cùng gió. Sao mình yêu biển thế!
    Ai nói biển chỉ là biển. Không, biển cho ta cái thanh bình của một sự nhàn hạ, cho ta cái vui tươi khi sống lại bằng chính mình, cho ta một người bạn không một phút rời nhau. Có lẽ tại mình yêu biển quá cũng nên, Yêu biển quá nên trong mọi ước mơ đều có biển, mọi tình yêu đều có biển, mọi suy tư đều có biển. Nhưng ai ơi, bạn cứ thử gục đầu vào biển, vùi những ngón chân nhạy cảm trong làn cát mịn. Chao ôi! Bạn sẽ biết biển đáng yêu dường nào  khi biển khẽ xô những con sóng mát lăn tăn vào đôi bàn chân bé nhỏ, mát rượi, khi từng hạt cát li ti nô đùa trên người bạn, nhẹ nhàng vô cùng. Chao ôi! phải ôm biển vào lòng thôi, hỡi biển làm mình vui những khi ưu phiền, làm vơi đi mệt nhọc khi vất vả và làm mình hạnh phúc hơn khi bên biển. Và cảm giác lâng lâng lại chợt trở về ...
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc những lời tùy bút của bạn thật sự mình cảm thấy rất hay và ý nghĩa, mình cảm nhận được sự bình yên bên trong lời văn tự bạch này...mong rằng bạn luôn gặp được may mắn và hạnh phúc trên con đường đã chọn...
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Hổ nhiều, nhưng thực sự để được thanh thản thế này dù còn bao nhiêu chuyện để suy tư (chỉ là nó không còn làm mình đau thương như khi xưa) không phải là chuyện dễ, mà là nhờ mọi người đó, nhờ những người bạn thân yêu trong diễn đàn. Hổ là người mới phải không, vì lời chúc và vì bạn đã tham gia vào hội, Chét cũng mong Hổ luôn được vui vẻ, hạnh phúc và cảm thấy thư thái mỗi khi vào diễn đàn.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay có kẻ hỏi mình một câu rất chướng: nhìn lại chị coi: chị có một gia đình hạnh phúc, 1 cha 1 mẹ 1 em đáng để tự hào, có tri thức, có tiền (không giàu nhưng chí ít là không phải lo ăn ngày ba bữa) vậy thì sao lại còn cảm thấy nhàm chán, không hạnh phúc. Đúng, câu nói rất đúng, nhìn xung quanh mình, có người thì bôn ba với cơm ngày ba bữa, rồi tiền học phí của con, tiền nhà, tiền điện nước; người thì hơ tí là cả nhà đem nhau ra chì chiết; người thì quanh năm bệnh tật liên miên: chao ôi, đúng là mệt mỏi. Nhưng nhìn ngược lại mình thì công bằng mà nói mình chưa thật sự sống có ích. Đó là lý do khiến mình cảm thấy nhàm chán.

Mình đột nhiên nhớ một chuyện. Đã lâu lắm rồi mình không gặp anh H. Anh rất hiền, chăm chỉ, chẳng khi nào mình thấy anh đánh nhau hay tụ tập bài bạc rượu chè. Rồi tự dưng sáng đó, xóm nhà anh xôn xao đầu làng cuối xóm, mọi người đồn nhau: thằng H chết rồi, bị sida. Mình bất ngờ lẫn sửng sốt. Không thể nào, nhưng quả thật là vậy. Anh chết trẻ, mới gần 30, chưa vợ con, ngày nào cũng làm và làm. Nhà đông người nhưng anh lại ra đi trong đơn độc. Anh đã nằm 3 tháng rồi, anh chết nhanh hơn những bệnh nhân AIDS khác rất nhiều, anh chết tủi, anh thèm biết bao một câu hỏi thăm, một lời chào, 1 cái nắm tay, 1 cái đút ăn. Nhưng tất cả đều không thực, cả ngày anh nằm trên giường, trong bóng tối, giữa cái dơ bẩn của một con người nằm lâu trên giường không thể tự vệ sinh cá nhân và mùi ẩm mốc. Chẳng ngày nào anh ăn đủ ba bữa, mọi người ra vô, anh nằm đó mà như không: không 1 lời  hỏi han, không 1 cái nhìn, không 1 lần đút ăn, chỉ có mẹ, bận bịu nên rảnh thì mua gì cho anh. và anh ra đi khi 2 hàng nước mắt còn chưa kịp ráo. Rồi đám tang diễn ra nhanh chóng, người ta liệm, người ta quàn, người ta ăn uống, không 1 tiếng khóc, không 1 nỗi đau thương, không 1 phút lắng đọng, chỉ có người đưa tang, thưa thớt và chặt lưỡi: tội thằng nhỏ. Anh ra đi vậy đó, im lìm và tội nghiệp. Nhưng khi sống anh đã là người có ích. Anh chẳng ngại nắng mưa vất vả để làm nên một mái nhà cho người khác có nơi tận hưởng hạnh phúc. Vậy thì dù đã chết đi thì anh vẫn được nhớ tới, vẫn còn đó 1 anh H hiền lành chăm chỉ và sống có ích cho đời.

Dù bạn sống lâu hay ngắn ngủi, bạn giàu hay bạn nghèo, bạn giỏi hay bạn dở, thì sống và làm một người có ích mới thật sự là một điều cần thiết. Hãy ráng làm một người có ích, dù chỉ như chị bán bông góp một phần rất bé là tô điểm thêm cho cuộc sống quanh mình. Và cả tôi nữa, hãy cố lên bản thân ơi...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn bochet viết hay quá, hôm nay có chút thời gian để đi lung tung trong dd, đọc hết những bài viết của bochet, thấy hay và xâu sắc lắm.
 
Nhiều lúc mình cũng thấy chán thật, có những khi cảm thấy quá mệt mỏi, chỉ muốn buông xuôi cho xong, nhưng rồi lại tự nhủ mình phải cố gắng, mình vẫn may mắn hơn rất nhiều người, mình có điều kiện để học và thực hiện giấc mơ của cuộc đời, vậy là lại cố gắng.
 
Mình nhớ câu nói: "Hãy vượt qua mọi hoàn cảnh, không ai có một cuộc đời chỉ toàn niềm vui. Mỗi người đều có những chuyện đau buồn của riêng mình, hòa lẫn trong những niềm vui của cuộc sống. Phảỉ làm sao cho tiếng cười lớn hơn tiếng khóc". Thế là lại có một động lực để đi lên.
 
Mong sẽ đọc thêm những bài viết của bochet, tên nick này nhiều nghĩa nhỉ, nhưng mình cứ nghĩ tên một con bọ[:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn lang thang đã ủng hộ. Lang Thang cũng mạnh mẽ và những bài viết của bạn cũng đặc biệt lắm. Lang Thang làm Chét nhớ 1 câu nói "Mất tiền là không mất gì cả, mất danh dự là mất một nửa, mất lòng tin là mất tất cả", mong là nó có thể giúp Lang Thang phần nào những lúc bạn chán chường.
P/s: Hoan nghênh Lang Thang vào box của Chét, và bản thân Bọ Chét đã là bọ mà, vấn đề là Chét "lai" rồi, không hút máu vô cớ đâu ha >.<
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Đúng là mất tiền thì không mất gì cả, nhưng khi lang thang bị mất tiền thì lại thấy mất ngủ, thế mới tức chứ[:D][:D][:D]
 
Dù sao cũng hy vọng chúng ta luôn có niềm tin, sống thế mới vui và mới đi tới được, dù bây giờ nhiều thứ làm ta mất niềm tin quá. Như chỗ Lt làm thêm cũng vậy, đồng hương mà không tốt bằng người ngoài, chính điều đó lại làm mình thêm tin là cả nhân loại, không phân biệt dân tộc nào, họ đều rất tốt, những người ghen tỵ chỉ là số ít.
 
Bọ không hút máu vô cớ nhưng nếu có cớ thì vẫn hút àh? Ghê nhỉ[:D]
 
 
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Theo Chét nghĩ trên đời không ai là tốt hoàn chỉnh và cũng không ai là xấu toàn diện.
 
Vì ngoài mặt là tốt nhưng biết đâu mục đích không tốt, còn có người vì lý do chính đáng nào đó mà họ không thể đối tốt với mình thì sao. "Tri nhân tri diện bất tri tâm" nhưng không hẳn ai cũng xấu đâu, có thể họ có lý do riêng, có vấn đề phải lo thì sao, đúng phải không Lang Thang?
 
Đúng là nếu có lý do chính đáng là Chét cắn đó, ví như Lang Thang nè, dám nói xấu Chét ... gruzz.... cắn thôi.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
"Trung thu ánh trăng vàng rực rỡ sân nhà em
Bên hạt dưa có bánh dẻo bánh nướng
Bà em ngồi kể chuyện ngày xưa
Có chú cuội chị hằng bay tới cung trăng ..."
 
Tiết tháng tám trời se lạnh. Nhưng có lẽ chỉ lạnh ở lòng người. Khắp nơi từng từng đốm sáng lấp lánh, rung rinh theo tiếng nô đùa của bọn trẻ nhỏ. Những ánh sáng đó, nhỏ nhắn, chẳng thể sánh với ánh đèn điện của những ngôi nhà cao tầng hai bên đường nhưng lại là cả một thế giới của tuổi thơ. Tuổi thơ với tết trung thu rước đèn đi khắp phố, và hát. Tuổi thơ bật khóc khi ánh nến lồng đèn vụt tắt. Tuổi thơ thức khuya bên ánh trăng vàng nghe bà kể chuyện cổ tích. Chẳng có gì! Rồi tuổi thơ cũng vụt bay đi theo những ánh nến. Từ khi nào chẳng còn vòi mẹ mua lồng đèn, từ khi nào chẳng còn ngồi nghe kể chuyện, từ khi nào ông trăng thôi chiếu ánh sáng nhẹ dịu lên gương mặt già nua của bà và một tôi nằm kề lên chân bà. Và đâu rồi, của ngày xưa, những chiếc lồng đèn giấy sáng lên bằng ánh lửa đèn cầy lập lòe chỉ chực tắt  mỗi khi gió thoảng khiến bọn trẻ nhỏ phải tíu tít; mà thay vào đó là những chiếc đèn chạy pin, nhạc sẽ phát ra vui tai mỗi khi đèn sáng.
 
Trăng chẳng thay đổi chút nào, vẫn trăng của những ngày xưa, vẫn to, vẫn lộng lẫy những đêm rằm, và nhất là đêm nay, trung tuần tiết thu. Ngàn năm, vạn năm trăng chẳng hề thay đổi, còn tôi đã đổi thay nhiều. Nhưng hình như trăng vẫn nhìn tôi như ngày ấy, cái thuở xưa trăng trên cao, tôi dưới đất nằm trên chân bà ngô nghê hỏi: "Chú cuội, chị Hằng có thấy con không ngoại?".
 
Dù biết rằng đời người ai không phải thay đổi, chúng ta phải lớn lên và phải già đi. Đó là quy luật. Sự sống khơi nguồn cho cái chết, cái chết là bắt đầu cho sự sống. Nhưng sao tôi mãi cứ luyến tiếc cái ngày ấu thơ ấy.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Trường xin cảm ơn những lời an ủi của BoChet! Trường cũng đã đọc những lời tự bạch của BC! Hay lắm!!!
Xưa nay mình nghĩ rằng chỉ có những kẻ nghèo nàn khốn khổ như mình thì mới cô đơn! ai dè... không phải!!!
Chúc cho BC luôn vui nhé! cám ơn nhiều nhiều!!!
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
Mình đã đọc những bài của bạn. Mình thấy rất hay BC ah ! Minh k may man cuộc sống của mình luôn gặp những điều trắc trở. Nỗi lòng cũng chẳng biết bày tỏ cùng ai. buồn lắm chet ah
Co những lúc mình nghĩ rằng mình đã ngục ngã k thể đứng dậy được vì những nỗi đau quá lớn. no làm mình mất hết niềm tin vào cuộc sống. Nhưng sực tỉnh ra nhìn lại xung quanh còn có rất nhiều người cực khổ hơn mình. Nhưng họ vẫn có một nghị lực  một niềm tin. Vậy tại sao mình k làm được điều đó!
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc là hành trình chứ không phải là điểm đến! lâu không về TQ nhớ mọi người :) Chét hôm nay lại không onl
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi lời nói lén bạn Te

Nếu có ai đó hỏi bạn, tuýp bạn đời bạn muốn như thế nào. Bạn sẽ trả lời ra sao. Hình như không ít người xác định rằng yêu không đồng nghĩa với cưới. Bạn có thể yêu bất cứ ai làm bạn rung động hay làm bạn cảm thấy vui vẻ. Thế nên người ta bỏ ngoài tai mọi hậu quả khi yêu. Nhưng đó sẽ là vấn đề khi cưới. Giàu nghèo hay tri thức đều có thể qua thời gian mà vun bồi. Nhưng tuổi tác thì không phải dễ dàng vượt qua. Dù bạn không câu nệ số năm tuổi ai hơn ai. Nhưng cơ thể bạn sẽ không chìu lòng bạn đâu. Cơ thể phụ nữ lão hoá sớm hơn đàn ông. Nghĩa là đầu óc phụ nữ đi sớm hơn đàn ông cùng tuổi, nghĩa là phụ nữ sẽ "nhanh chán" hơn vì họ đã "thích" trước đàn ông rồi. Có lẽ vì thế mà không ít đàn ông thích, có ấn tượng hay yêu người phụ nữ lớn tuổi hơn mình bởi sự chín chắn đó.

Yêu thì dễ, chọn một người sống mãi với mình mới khó. Có người đã nói rằng, yêu thì cho nhiều nhận ít, còn khi đã chọn sống bên nhau thì phải cho nhiều và đánh mất đi một nửa con người mình. Khi yêu bạn có thể đòi hỏi một sự chìu chuộng hết mực, nhưng khi đã cùng nhau đi trọn con đường đời còn lại thì tính khí tiểu thư công tử chỉ sớm đưa cuộc sống của hai bạn trở thành tù ngục mà thôi.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Tục ngữ có câu "ờ nhà nhờ cha mẹ, ra đường nhờ bạn bè".
Riêng mình lại thấy ấm áp khi có nhiều bạn. Để chỉ cần nhìn thấy họ, thấy tên họ trong danh sách điện thoại đã có thể mỉm cười mà tạm quên mệt nhọc.

Những hôm nay xảy ra nhiều chuyện khiến mình hiểu ra rằng: nên gìn giữ những mối quan hệ cũ trước khi tìm kiếm những mối quan hệ mới, vì phần lớn những mối quan hệ mới không đem lại kết quả. Và sau rốt, người quan tâm mình nhất vẫn là người cũ. Đương nhiên, người cũ cũng có người quan tâm tới mình, kẻ khônng để ý.

Dẫu rằng "làm trọng tài cho hai kẻ thù hơn là cho hai người bạn". Nhưng mình không muốn chỉ đứng yên nhìn hai người bạn của mình giận, hờn, thù, ghét lẫn nhau. Thà cứ làm gì đó, kết quả có tệ đến mức nào thì mình cũng đã làm hết sức, ít ra là làm hết sức để những người bạn mình không đắm chìm trong những suy nghĩ một phía, cá nhân.

Và kết quả là mình thành người lắm điều. Không sao, tìm bạn thì dễ, giữ bạn mới khó. Mà đã là bạn thì không thể vì khó mà lẩn tránh. Và là bạn thì phải đánh mất mình một ít tình bạn mới vĩnh cửu.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: bochet

"Trung thu ánh trăng vàng rực rỡ sân nhà em
Bên hạt dưa có bánh dẻo bánh nướng
Bà em ngồi kể chuyện ngày xưa
Có chú cuội chị hằng bay tới cung trăng ..."
...
 
Dù biết rằng đời người ai không phải thay đổi, chúng ta phải lớn lên và phải già đi. Đó là quy luật. Sự sống khơi nguồn cho cái chết, cái chết là bắt đầu cho sự sống. Nhưng sao tôi mãi cứ luyến tiếc cái ngày ấu thơ ấy.



Nói thật với BC, R soi gương thấy rõ là cái mẹt già đi mà sao tính R vẫn loi choi á,

Trung thu vẫn phải mua này nọ kia phải ngắm trăng mới sướng. Mà trung thu năm nay HN mưa..mưa...mưa ><

...lòng người cũng mưa... mưa... mưa...

Grừ... ức chế ác

[8|]



Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-01 16:01:22bochet>
Rắn lột xác là đâu lại vào đấy mà dám bảo già.
Trong đây cũng mưa Rắn ơi, nhưng mưa tối 14, may ghê, tối 16 trăng mới đẹp. Hu huhu, tại thế nên sáng hôm sau mắt sưng húp.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: bochet

Rắn lột xác là đâu lại vào đấy mà dám bảo già.
Trong đây cũng mưa, nhưng mưa tối 14, may ghê, tối 16 trăng mới đẹp. Hu huhu, tại thế nên sáng hôm sau mắt sưng húp.


lột xác... lột xác

hehee

tui hok có coi trăng mà sao mắt tui cũng sưng húp á, chắc tại ngủ nhiều quá
[:-]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

lột xác... lột xác

hehee

tui hok có coi trăng mà sao mắt tui cũng sưng húp á, chắc tại ngủ nhiều quá
[:-]

 Vậy Rắn phải đổi tên thành heo lười thôi [:D]
 
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0


rắn ngủ đông ác lắm mà, heo ngủ còn thua rắn á.
Bà so sánh sai rùi bc ơi.

mà sao bà out sớm thế, bà cũng sắp thành ỉn roài
&gt;&lt;
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay vào, đọc bài của BC thấy hay dễ sợ, không khéo lại thành fan hâm mộ BC ấy nhỉ?[:D]
Năm này lang thang chẳng nhớ trung thu là hôm nào...chán thật...có khi không còn biết ngày tháng nửa. Nhớ khi xưa vào dịp trung thu là đi mua đèn cày về để dành, tối tối là mang ra đốt...rồi còn làm cả lồng đèn đi thi nửa chứ. mà hình như chưa năm nào được giải, chắc thiếu hoa tay[;)]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-08 13:54:51bochet>
* Viết tặng bạn tôi. Bạn thân yêu ơi, cố lên!

"Tôi xin người cứ gian dối
Cho tôi tưởng người cũng yêu tôi
Cho tôi còn được thấy đời vui
Khi cơn mưa mùa đông đang đến
Xin giã từ ngày tháng rong chơi

Đôi tay này vẫn chờ mong
Con tim này dù lắm long đong
Tôi yêu người bằng nỗi nghiệt oan
Không than van và không trách oán
Cho tôi trọn một kiếp đam mê

Ôi tôi ước mơ em bỏ cuộc vui
Trở về căn phòng này đơn côi
Môi em ru nỗi đau tuyệt vời
Khi màn đêm phủ lứa đôi
Là thời gian cũng như ngừng trôi
Thương yêu này người hãy nhận lấy
ôm tôi đi môi hôn tràn đầy
Trong tay người hồn sẽ mù say bao khốn khó vụt bay

Tôi không cần và nghi ngại khi
Ai chê bai thân tôi khờ dại
Tôi yêu người hồn chẳng tình trong
Tôi vẫn cứ đợi mong

Tôi xin người cứ gian dối
Cho tôi tưởng người cũng yêu tôi
May ra còn một chút tình vui
Khi cơn mưa mùa đông đang đến
Tôi xin người cứ gian dối
Nhưng xin người đừng lìa xa tôi...."
 
    Ôm chiếc đàn đã cũ, chàng trai khẽ dạo vài nốt nhạc và cất tiếng hát đượm buồn. Chẳng có ai, chỉ mình anh, chênh vênh trên con dốc núi và một mặt trời đỏ rực của buổi chiều tàn. Đôi khi cũng có những cặp tình nhân thưởng cảnh ngang qua cũng lặng yên nghe anh hát rồi tán thưởng bằng những ánh mắt đồng cảm. Nhưng anh không hát cho họ, cũng chẳng hát vì buổi hoàng hôn đượm buồn. Anh hát cho anh và hát cho nàng. Anh mong sao nàng sẽ thấy anh vẫn hát với cây đàn mang đầy kỷ niệm của hai người mà nàng đã bỏ lại để ra đi. Anh mong một ngày nào đó nàng sẽ trở về để anh lại được nắm tay nàng chỉ từng nốt nhạc. Anh vẫn mong và vẫn đợi. Vẫn đợi như đã đợi nàng trong những đêm khuya để biết nàng đã về an toàn trong căn phòng nhỏ. Vẫn đợi để nghe nàng hỏi anh có nhớ em không. Nhưng người xưa vẫn biền biệt phương nào. Nàng đã không còn thuộc về anh, nàng đã thuộc về một thế giới mới: thế giới với đầy sự đón mời của bao chàng trai phóng khoáng, thế giới với đầy sự sống trong những vũ trường náo nhiệt, thế giới với đầy sự tự do khỏi sự “kìm kẹp” của một người yêu nàng tha thiết mong được cùng nàng ngắm những buổi hòan hôn chỉ có hai người.
Nhưng anh sẽ không bao giờ giận em, sẽ không bao giờ quên em, và sẽ chẳng bao giờ anh thôi yêu em … Cho dù anh sẽ phải bước đi trên đoạn đường còn lại của cuộc đời cùng một người con gái khác, và dù người ấy chỉ mang đến cho anh duy nhất một tình yêu, và em chỉ mang tới cho anh sự đời chờ và thờ ơ trước những lời anh nói  …
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Có người nói "nhân chi sơ tính bổn thiện" thì cũng có người nói "nhân chi sơ tính bổn ác". Với mình có lẽ là "nhân chi sơ tính bổn ác". Mình chẳng muốn ai rời xa mình. Nhưng điều đó là không thể. Sinh, lão, bệnh, tử đã là quy luật của một đời người, không ai có thể vượt qua định luật này. Hay Adam và Eva mãi là một nửa của nhau, thì họ tìm đến nhau, gắn kết với nhau đã là chuyện của muôn đời, thì không thể chỉ vì mình mà họ phải không được hoàn hảo. Vậy mà dù hiểu thế nhưng trái tim vẫn nhói đau mỗi khi một người nào đó quanh mình tìm thấy khoảng trống còn lại của họ và lấp đầy nó bằng tình yêu và hạnh phúc. Mình sợ, một ngày kia thức giấc chỉ còn mình mình trong căn phòng trống, chỉ còn mình mình trong thế giới cô đơn hoàn toàn vắng vẻ vì dù có là ai thì họ cũng ở bên nửa kia rồi. Cha mẹ sẽ hạnh phúc bên nhau khi con cái đã có chỗ nương tựa. Anh chị em đã có một gia đình riêng và phải có tình yêu và trách nhiệm cho nó. Còn bạn bè, họ sẽ sống vui khi sáng sáng tiễn đưa người thân bươn chải giữa đường đời rồi mong mau chóng trời về chiều để lại được bên nhau, lắng nghe cả từng hơi thở của nhau, mỉm cười hạnh phúc ngắm người thân an giấc nồng. Còn mình, mỉm cười đó nhưng sâu trong lòng thì mãi mãi là khoảng trống,

Vì cái sợ đó mà tự bao giờ mình trở thành ích kỷ cho muốn mọi người mãi là của mình, chẳng san sẻ cho ai hết. Nhưng họ sẽ không sống vui vì thiếu phần còn lại, nhưng sẽ cũng chẳng hạnh phúc nếu mình cứ mãi buồn. Đành chúc họ hạnh phúc còn mình mang hoài nỗi nhớ đợi chờ khi có dịp ta lại gặp lại nhau.

Ơi hỡi, những người thân của tôi ơi, các bạn của tôi ơi, mọi người hãy sống hạnh phúc, tôi sẽ sống vui nếu bạn vui vẻ bước ra cuộc đời bằng cả nhiệt huyết và niềm hạnh phúc từ một nửa còn lại ...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Tầm được mấy câu này gửi BC iu. ^^  


Cuộc sống là một thách thức - hãy đương đầu

Cuộc sống là một quà tặng - hãy tiếp nhận

Cuộc sống là một sự phiêu lưu - hãy thách thức

Cuộc sống là một nỗi buồn - hãy vượt qua





Cuộc sống là một bi kịch - hãy đối diện

Cuộc sống là một nhiệm vụ - hãy thi hành

Cuộc sống là một cuộc chơi - hãy nô đùa

Cuộc sống là một bí mật - hãy khám phá





Cuộc sống là một nhạc khúc - hãy hát lên

Cuộc sống là một cơ hội - hãy nắm lấy

Cuộc sống là một cuộc hành trình - hãy hoàn thành

Cuộc sống là một lời hứa - hãy thực hiện


Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc những bài post của BC mình đã học hỏi được nhiều, cảm ơn bạn nhiều [;)]
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay thật kỳ lạ. Một người bạn gửi cho mình 1 link blog để nghe nhạc. Nhạc của chính tác giả blog viết, một tác giả nghiệp dư vừa chập chững bước vào thế giới sáng tác. Nhạc đượm buồn và chất đầy tự sự nhưng lại cả sự nhiệt huyết của lòng yêu âm nhạc và cả sự lao động nghệ thuật chăm chỉ. Nhưng điều làm mình vui không phải vì thế giới âm nhạc Việt Nam nay đã có thêm một người không phải làm nghề mà là sống cho nghề, mà vì đó chính là tên bạn C của mình thời cấp 1.

Hắn nản, hắn buồn vì những tác phẩm của hắn được ra đời từ bao khó nhọc và tình yêu nhưng chưa ai công nhận nó. Chẳng muốn nói với hắn nhưng lại nói với chính mình. Hắn quá trẻ, trải đời quá non nớt nhưng những tác phẩm của hắn lại mang đậm chất trầm tư và vương vấn, nên phải chăng những trầm tư ấy, những vương vấn ấy chẳng mấy ai hiểu. Một đứa trẻ chỉ có thể  chơi với nhau nếu chúng đồng suy nghĩ,  Người trung niên thì sẽ hiểu nhau qua những nấc thăng trầm của cuộc đời, nhưng ai sẽ hiểu hắn khi hắn trẻ nhưng mang tâm ý của người già. Liệu hắn sẽ hiểu chăng ... và nên chăng mình sẽ nói với hắn tại sao ...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: bochet

Hôm nay thật kỳ lạ. Một người bạn gửi cho mình 1 link blog để nghe nhạc. Nhạc của chính tác giả blog viết, một tác giả nghiệp dư vừa chập chững bước vào thế giới sáng tác. Nhạc đượm buồn và chất đầy tự sự nhưng lại cả sự nhiệt huyết của lòng yêu âm nhạc và cả sự lao động nghệ thuật chăm chỉ. Nhưng điều làm mình vui không phải vì thế giới âm nhạc Việt Nam nay đã có thêm một người không phải làm nghề mà là sống cho nghề, mà vì đó chính là tên bạn C của mình thời cấp 1.

Hắn nản, hắn buồn vì những tác phẩm của hắn được ra đời từ bao khó nhọc và tình yêu nhưng chưa ai công nhận nó. Chẳng muốn nói với hắn nhưng lại nói với chính mình. Hắn quá trẻ, trải đời quá non nớt nhưng những tác phẩm của hắn lại mang đậm chất trầm tư và vương vấn, nên phải chăng những trầm tư ấy, những vương vấn ấy chẳng mấy ai hiểu. Một đứa trẻ chỉ có thể  chơi với nhau nếu chúng đồng suy nghĩ,  Người trung niên thì sẽ hiểu nhau qua những nấc thăng trầm của cuộc đời, nhưng ai sẽ hiểu hắn khi hắn trẻ nhưng mang tâm ý của người già. Liệu hắn sẽ hiểu chăng ... và nên chăng mình sẽ nói với hắn tại sao ...

 
bà gửi cái blog của him tui nghe coi. Biết đâu tui cũng công nhận tài năng âm nhạc của him á [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»