Chiều nay, dù là hồi hộp chờ từng giây phút ly kỳ của bộ phim Tam Quốc nhưng rồi mình quyết định không xem nữa. Mình không thích Tam Quốc lắm, bởi mình chẳng thích gì Lưu Bị văn không bằng Khổng Minh, võ không bằng Triệu Tử Long. Nhưng mình vẫn xem vì có Quan Công, người có gương mặt đỏ nhưng tấm long ông cũng son sắc như gương mặt đó vậy. Và mình bỏ xem cũng vì Quan Công vì nước nhà, vì Lưu Bị đã tử vong.
Ngẫm lại, thật hạnh phúc biết bao nếu bạn có một mục đích trong đời. Nổi tiếng như Tần Thủy Hoàng cũng vì thống nhất Trung Quốc làm nên lịch sử. Bình dị như một cô hàng hoa cũng cố trồng hoa để làm đẹp cho đời. Còn mình, mình chưa có cái gì để coi là gọi là. Chẳng có 1 biểu hiện nào cho một tương lai đáng được gọi là tương lai. Chẳng có một mục đích dù là một mục đích tầm thường để vươn tới. Và bỗng dưng mình sợ nhìn lại chính mình, sợ ngẫm lại những gì đã qua... sợ tất cả, sợ cả bước ra đường trong một ngày đầy nắng. Mà chỉ muốn rụt mình trong cái vỏ ốc nhỏ bé nhưng mình không sợ hãi, không ai có thể bắn những tia nắng nhọn hoắt bỏng rát vào mình. Nhưng bao giờ thì cái vỏ ốc đó xuất hiện đây...
Ngẫm lại, thật hạnh phúc biết bao nếu bạn có một mục đích trong đời. Nổi tiếng như Tần Thủy Hoàng cũng vì thống nhất Trung Quốc làm nên lịch sử. Bình dị như một cô hàng hoa cũng cố trồng hoa để làm đẹp cho đời. Còn mình, mình chưa có cái gì để coi là gọi là. Chẳng có 1 biểu hiện nào cho một tương lai đáng được gọi là tương lai. Chẳng có một mục đích dù là một mục đích tầm thường để vươn tới. Và bỗng dưng mình sợ nhìn lại chính mình, sợ ngẫm lại những gì đã qua... sợ tất cả, sợ cả bước ra đường trong một ngày đầy nắng. Mà chỉ muốn rụt mình trong cái vỏ ốc nhỏ bé nhưng mình không sợ hãi, không ai có thể bắn những tia nắng nhọn hoắt bỏng rát vào mình. Nhưng bao giờ thì cái vỏ ốc đó xuất hiện đây...
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)

![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)