Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Phút nhìn lại mình

73 trả lời, 16.783 lượt xem — Trang 2 / 3
Người ta bảo âm nhạc không biên giới mà lị, đằng này chỉ là tuổi tác thì dễ vượt qua lắm, chẳng hạn khi xưa mình nghe bản casablanca, chẳng hiểu gì chỉ thấy lời và giai điệu hay, sau này mới biết đến câu chuyện tình trong phim, một chuyện tình kết thúc không có hậu lắm, đó là theo cách nghĩ thông thường khi ta thấy 2 người yêu nhau mà không đến được với nhau.
 
Nói chung âm nhạc là phương tiện truyền cảm xúc dễ dàng nhất, thế người ta mới khuyên các chàng trai đi đăng ký lớp ghi ta đó[:D] Mà Hắn là nhạc sĩ nào thế Bọ? nếu có bài nào hay thì post lên cho mình nghe ké với.
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
Vậy Lang Thang có bị khuyến khích học đàn guitar ko?

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Định ghé vô thăm bochet chút ai ngờ cũng gặp Ran và LT ở đây, hihi HT cũng tò mò lắm ah, có gì bochet post lên cho HT nghe ké với ha.Thanks.
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy Lang Thang có bị khuyến khích học đàn guitar ko?

 
Sao lại bị, nghe tiêu cực quá[:D]
Mình cũng mua đàn, học bấm vài ngón, tuy nhiên không có tác dụng mấy, chắc tại không có khiếu[:D] nhưng phải thừa nhận biết đánh đàn thì rất có lợi thế cua gơ, hoặc hát hay cũng được, mình có người bạn giỏi cả 2 thứ này, thế là bây giờ nó có vợ rồi, đáng đời[:D][:D][:D]
"Khi người không yêu ta, Buồn đã thành một nhẽ
Khi ta không yêu người, Sao cũng buồn đến thế"

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-19 18:50:35bochet>
HT ơi, Chét cũng muốn up lắm nhưng ko biết up làm sao, đành chờ bà Rắn úp dùm vậy.

Còn đây là chuyện Chét tặng LT:
Anh chồng đi làm về hớt hải nói với vợ:
- Em à, anh mời thằng John lát tới nhà mình ăn tối.
Cô vợ bực mình:
- Anh điên à, anh không thấy nhà cửa bề bộn vầy sao, chén chưa rửa, em chưa quét nhà, quần áo còn để trên sofa ...
- Thì vậy anh mới gọi nó tới vì nó định lấy vợ.
...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Mọi người đều phê phán chế độ phong kiến hủ bại, lạc hậu, phiên biệt giai cấp, phân biệt chủng tộc. Nữ nhi phải công, dung, ngôn, hạnh, không được ra khỏi khuê phòng khi còn sống với cha mẹ, đã thành gia thất không được ra phòng khách chỉ có đối mặt với bốn bức tường nóng bức, ngột ngạt và lắm mùi của căn bếp nhỏ suốt ngày rồi suốt đời. Rồi con gái không được học chữ, con gái không được thi cử, không được đi làm vân vân và vân vân ...

Thời này đã khác, con gái có thể sánh ngang với con trai, thậm chí vài quốc gia phụ nữ còn được ưu ái hơn nam. Nam thất nghiệp nhiều hơn nữ. Nam đánh vợ thì ở tù (chưa cần xét nguyên do), nữ đánh nam (thì ai cũng nghĩ chắc là tự vệ) thì tại ngoại. Ở Hongkong thuở sau chiến tranh thế giới thứ II còn vui hơn, chồng đánh vợ, vợ gọi Cảnh sát, chồng đi tù, chỉ duy nhất vợ mà không ai khác có thể bảo lãnh tại ngoại, nhưng sau đó lại phải cõng vợ từ nhà tù về nhà. Thậm chí mấy anh chồng còn phải làm "vợ" cho vợ làm "chồng", từ giặt đồ tới nấu cơm, từ đưa con đi học tới rước vợ về.

Nhưng, những đấng mày râu này lại rất hạnh phúc khi được làm một người có ích, được chăm sóc vợ con, được làm một người vợ con đều cần đến. Phận nữ nhi mình chân thành cảm ơn những đấng mày râu hiện đại vì những điều này. Bởi thời đại này, số những người đàn ông hy sinh mình cho vợ là đa số, còn thời  vua chúa thì lại là thiểu thiểu số, dù họ cực kỳ yêu cô gái thì họ cũng không thể cho vợ đi học, không thể để vợ đi làm và càng không xuống bếp thay vợ  vì  - có thể là - ghen, sợ cha mẹ hay thậm chí là xấu hổ không xuống bếp - không chừng.

Tuy vậy, Cớ sao con gái ngày xưa được học võ dù là để đánh nhau - thời xưa kể cả là "Thái cực quyền" thì cũng được sáng tạo ra để động thủ. Còn ngày nay, đã qua bao nhiêu ngàn năm để bất kỳ điều gì cũng có thể hoàn thiện, nói chi đến võ, đã có không ít những môn võ được sáng tạo ra chỉ để tự vệ, thậm chí có những môn không hề có một chiêu thức để động thủ mà chỉ là những cách thức được tập hợp lại dạy cho chúng ta phản xạ nhanh nhạy và tránh né. Vậy mà số nữ nhân biết võ lại quá chênh lệch về phía ít nhiều hơn khi xưa.

Mình cứ phân vân. Vì học võ làm con gái mất đi nữ tính? Cúng đúng, nhưng tuỳ môn chứ, dù rằng đã học võ thì con gái chai rồi, hết sợ những thứ thiên về tâm thần cả về thể xác, hết sợ đau, và còn không đau những thứ "lặt vặt" vì học võ là phải chịu bầm dập nhiều (dập rồi những cái đau nhẹ khác có là gì); hết đau hết nhát thì quả là mất đi một phần nữ tính rồi. Vì học võ làm con trai giảm "mạnh"? Vì con gái cũng mạnh, hết sợ bị đòn, dù rằng con trai mà ra tay thì con gái chết chắc. Nhưng xét về tâm lý, có người đàn ông nói chung, chồng nói riêng nào lại không muốn được làm hoàn toàn là chỗ dựa cho người phụ nữ của mình, nhưng cô ta không sợ đi đêm mình, không sợ chảy máu, không la toáng rằng đau mỗi khi lỡ phỏng ...

Vậy con gái học võ có được không? Lỡ may gặp phải anh chồng "vũ phu", hay đánh đập, tàn nhẫn với vợ thì sao.

Tuy nhiên, theo thống kê mình thu thập được, điều đáng mừng là cũng có những chàng trai không hề phản đối chuyện bạn gái học võ (có người còn ủng hộ), bởi có lẽ họ biết, họ tự tin rằng cô nàng không bao giờ động thủ, không chống đối với họ vì họ không đánh thì sao lại động thủ, họ có lý thì sao chống đối, và cô gái sẽ không chủ động đánh họ vì họ đâu làm nàng đau lòng.

Điều này có đúng không nhỉ?
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Mọi người nói với mình rằng "Nhà là một nơi kỳ diệu, khi trở về nhà, dù bạn đang phải chịu bao nhiêu áp lực, khi về nhà tất cả tự nhiên được rũ sạch, không còn những toan tính thiệt hơn, không còn những trận tranh cãi đỏ mặt, không còn những nói nói trau chuốt dung từ, không còn những bước chân nhẹ nhàng ý tứ, không còn những căng thẳng suy nghĩ, không còn những điệu bộ đạo mạo giả tạo, mà bạn có thể thoải mái mặc chiếc quần cộc chạy khắp nhà đùa nghịch, có thể chọc phá mọi người, có thể lười nhác nằm ườn không muốn dậy...". Nhưng hôm nay, dù chưa thể gọi là lớn khôn nhưng ở cái tuổi có thể tự hào là đã biết lăn chải với đời mình đã học bài học "nhà" đầu đời: con không giỡn với cha mẹ, con không phản đối cha mẹ, con không được buồn phiền khi cha mẹ thương kẻ khác hơn mình, và con không được bắt chước cha mẹ.
 
Trước giờ mình vẫn tự hào mình biết cách sống để người khác không ghét bỏ mình: ở nhà thì phải thoải mái để người khác không thấy mệt sau 1 ngày căng thẳng, ở ngoài thì phải nhẹ nhàng ý tứ trong nói chuyện họ không phật lòng. Vậy mà giờ đây mọi sự đảo lộn, nhìn vào gương mình tự hỏi: mình đang đối diện với ai đây, tối đi ngủ mình tự hỏi: sao một ngày hôm nay dài thế, mãi giờ này mới thở được.
 
Nhìn lại mình, quả thật mình chỉ là trẻ con ...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 11:35:32bochet>
Hôm nay là ngày 9 tháng 12 năm 2007; ngày mai là 10 tháng 12 năm 2007. Nhưng dù hôm nay hay ngày mai, năm 2007 hay 2008 thì chúng ta cũng đang sống trong thời kỳ mà lịch sử gọi là thời hiện đại.

“Hiện đại” không chỉ trong phương diện khoa học kỹ thuật, “hiện đại” trong chế độ XH chúng ta đang vươn tới mà “hiện đại” cả trong nhận thức của mỗi chúng ta đối với bản thân, gia đình và những người quanh mình.

Có lẽ TG sẽ phát triển hơn bây giờ hay thụt lùi hơn bây giờ gấp nhiều lần nếu không xảy ra những trận thế chiến nảy lửa và tàn khốc.
Chiến tranh bắt nguồn từ những ganh ghét, tham lam, ích kỷ, đố kỵ và hận thù. Hậu quả là để lại 1 Hiroshima, 1 Nagashaki tàn lụi thành thời kỳ nguyên thủy, là hàng vạn người chết, là cấm vận, là vũ khí hạt nhân đua nhau sản xuất làm kiệt quệ ngành kinh tế.
Hãy khoan bàn những hận thù đó là gì, chỉ quan tâm tới sự hận thù cá nhân giữa những cá thể chúng ta đã. Nếu tôi ghét ai đó, tôi cố chấp cho những sai lầm họ gây ra, tôi chướng mắt những khuyết điểm của họ. Để thỏa mãi sự ghen tức, oán hận đó tôi đè nén, áp bức, hành hạ, mắng chửi, nặng nhẹ v.v… bằng đủ mọi cách mà tôi cho rằng xứng đáng đối với họ. Thì kết quả là gì: cả ngày tôi canh cánh cho sự tức tối đó, còn họ vẫn ung dung cho sự sống của mình hay quay lại đối với bản như tôi đối với họ. Khi đó cái vòng ganh ghét đó cứ luẩn quẩn vây quanh ấy tôi và hành hạ tôi. Và, được gì cho tất cả những điều ấy đây: vui vẻ mỉm cười với mọi người xung quanh hay âu sầu khi cũng bị ghét bỏ, không tha thứ; ung dung làm mọi điều mình thích hay thiểu não vì chẳng thể tập trung vào việc gì; thư thái thưởng thức món ăn ưa thích và nghe 1 bản nhạc du dương hay phải ọc ra vì nuốt không nổi thứ phải nuốt để nuôi sống bản thân. Tóm lại, sự hận thù, cố chấp mang lại những gì đây. Hay nó chỉ tổ biến thế gian này thành 1 bãi tha ma của sự tàn ác mà cứ cố chấp không chịu mở lòng khoan dung.

“Không ai là hoàn hảo cả”, là con người ai chẳng mắc sai lầm, không lớn thì nhỏ, có lúc chúng ta làm điều có ích cho người này thì cũng làm chuyện sai quấy với người kia. Và sẽ ra sao nếu ta không được tha thứ những lỗi lầm đó. Nhưng để được tha thứ trước hết bạn phải biết xin lỗi đã. Và khi đã được tha thứ sao lại ko thể tha thứ ngược lại nhỉ. Khi bạn tha thứ, khoan dung là đã giúp 1 người sống lại còn hơn là bắt họ âu sầu hoài trong tội lỗi và chết vì tội lỗi gặm nhấm và bạn sẽ thấy tha thứ rồi lòng mình thật thanh thản.

Tuyệt vời biết bao nếu thế giới này khắp nơi là sự khoan dung và tha thứ nhỉ. Sẽ chẳng còn đố kỵ, hờn giận và ghét bỏ. À, ghét bỏ, tôi bỗng nhớ ra một câu chuyện ngụ ngôn của sự ghét bỏ này. Xin dùng nó làm lời kết cho câu trả lời “tại sao thế giới cần sự khoan dung”: Câu chuyện có tên “con Khỉ”: Chuyện kể rằng khỉ mẹ ấy có 2 khỉ con, 1 con được khỉ mẹ yêu thương và 1 con bị ghét bỏ. Một ngày kia, khi thợ săn ập tới. Khỉ mẹ bỏ đứa con bị ghét bỏ ở lại, ôm đứa con mà nó thương yêu chạy vào rừng sâu. Trong khi chuyền từ cành này sang cành khác, vô ‎í thế nào khỉ mẹ để va đầu đứa con được yêu qu‎í vào cành cây làm chết nó. Khi thợ săn đi hết, khỉ mẹ trở lại tìm đứa con bị ghét bỏ thì nó cũng đã đi mất.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết tự bao giờ tôi đã quý bạn. Thạt sự quý bạn, có lẽ vì bạn hiểu tôi. Bạn biết tôi buồn, bạn biết tôi vui.
 
Nhưng một ngày nào đó cảm giác thiếu bạn chợt ập đến khi người ta làm tôi khóc. Và tôi bỗng nhận ra rằng ... bạn chỉ hiểu tôi mà chưa bao giờ đến những lúc tôi cần bạn. Tôi nhút nhát, chẳng dám san sẻ cùng ai những buồn vui nơi mình. Nhưng bạn đã cho tôi cái dũng khí để nói ra đó. Nhưng bạn chưa hề nói về bạn với tôi. Và tôi đã bật khóc, khóc khi nhận ra tôi với bạn là tri kỷ nhưng với bạn tôi chỉ là người mới quen. Mới quen để không nghĩ tới nhau những lúc bạn cần người san sẻ, mới quen để ko nhớ tới nhau sau cả ngần ấy tháng rồi ngần ấy năm không gặp lại. Bạn tới cũng không ghé tôi, bạn viết thư cũng chẳng cho tôi một dòng nhắn nhủ.
 
Một ngày kia, bạn nói, bạn không muốn nói nữa xin tôi đừng bao giờ hỏi bạn.
Phải chăng tôi đã tham lam quá, bắt bạn phải coi trọng tôi như tôi coi trọng bạn. Hay tôi đã quá ích kỷ để san sẻ cùng bạn. Hay tôi quá dửng dưng để lắng nghe bạn nói.
Bạn ơi, nay bạn và người ấy có hạnh phúc bên nhau, hay con đò xưa giờ đã đổi bến thì tôi cũng mong bạn quên tôi như bạn đã quên, bởi vì tôi đã quyết định quên bạn dù rằng bạn mãi là một ký ức đẹp trong tôi, dù rằng khó để quên 1 người tri kỷ, để bạn đừng lại gọi tôi cho tôi 1 hy vọng chúng ta lại là bạn.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
dạo qua dạo lại bỗng dưng ghé vào đây đọc được những bài của BC thật sự có cái nhìn sâu về cuộc sống [:)]
Đôi khi một tri kỉ ra đi là...để trống chỗ cho một tri kỉ khác thì sao...chúc chị lun zui [8D]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 11:37:35bochet>
Tết tới, tết về hay tết lại sang !?!
Tết, mang đến cho mọi cảnh một vẻ mỹ miều mới, mọi vật một sức sống mới, mọi người một niềm hy vọng mới và một tôi với bao nỗi ưu phiền.  

Tôi bật khóc khi đối diện với chính mình trong gương.

Người yêu thương tôi hết mực đã bỏ tôi lại để ra đi theo tiếng gọi của số phận, còn mình tôi bơ vơ nương tựa vào ai đây.

Sao tôi không thể là người bình thường như những người khác. Tại sao, tại sao lúc nào trong tôi cũng là hàng tá câu tại sao. Tại sao tôi lúc nào cũng phải nhìn mặt người ta mà sống. Và tại sao tôi lại tồn tại trên cõi đời này, tôi có ích gì mọi người hay chỉ là kết tinh của sự thối nát, xấu xa, dư thừa và tồi tệ.

Có lẽ tôi sẽ bị nói là tâm thần cho những suy nghĩ ngớ ngẩn này, nhưng bạn ơi, những cái ngớ ngẩn đó làm tổn thương một con người đó. Kẻ mong phú quý, kẻ ước danh vọng, kẻ cầu tình duyên. Tôi mong một sự yên bình cho trái tim đừng đau cho nước mắt đừng chảy nữa có sai không, có phi lý không??? Không mong hạnh phúc, chỉ cần cho tôi yên là đã tốt với tôi rồi.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết tại sao tôi lại quý bạn. Vì bạn chân thành còn tôi yếu đuối, hay vì bạn khéo hành xử còn tôi quá ngây thơ.

Tôi đã từng mong bạn quên tôi như bạn đã quên để bạn đừng lại gọi tôi cho tôi 1 hy vọng chúng ta lại làm bạn. Vì tôi đã quyết định quên bạn đi. Và tôi đã quên. Và có vẻ như bạn đã quên.

Nhưng đêm qua bạn lại gọi.

Bạn gọi để nói rằng bạn buồn, để nói rằng bạn đã chia tay.
Bạn à, cách đây 2 năm, sau một thời gian dài biền biệt bạn đã gọi tôi chỉ vì chẳng có ai để bạn nói rằng bạn đã bị người kia bỏ lại, cũng đã làm lòng tôi đau xót.
Nay sau 2 năm, bạn lại cũng gọi tôi vì một người mới cũng đã ra đi bỏ bạn một mình.

Đêm qua, khó khăn lắm tôi mới níu với được giấc ngủ sau hai ngày bận rộn. Hai ngày tất bật, hai ngày chạy trước chạy sau, hai ngày cười vui đến rơi lệ. Hôm trước từ giã, hôm sau về nhà chồng, bạn tôi thật lộng lẫy và hạnh phúc. Tôi mừng cho nó. Khi từ giã, tôi ra về, nó ở lại quê chồng, tôi chợt muốn khóc. Vì giờ đây nó sẽ được hạnh phúc, nhưng ở nơi xa xôi ấy bao lâu tôi được gặp lại người bạn thân của tôi đây. Người bạn thân đã xuất hiện bên tôi từ khi bạn chính thức ra đi bỏ tôi ở lại.

Vậy mà tôi phải lại nhận một cuộc gọi với đầy sự buồn thảm và trách móc của một người ...
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
     Lại một ngày nữa đã trôi qua trong tĩnh lặng. Lại một ngày nữa đã không thể ngủ an giấc. Lại một ngày nữa không thể nuốt nổi một thứ gì. Phải chăng do những nỗi buồn xưa vốn làm người ta mỏi mệt nay lại càng mệt mỏi. Và lại một chữ "lại" xuất hiện, chữ lại cho câu nói: lại phải nhắc lại câu nói xưa. "Tại sao chúng ta không trở về cái tuổi tóc còn thắt bím ngang vai dung dăng dung dẻ chạy chơi khắp phố", "tại sao mỗi ngày của ta một thêm chật chội và ngột ngạt", "tại sao mỗi bước chân ta đi vương thêm lắm bụi đường".
 
     Nhìn người ta tay trong tay hạnh phúc tôi tự hỏi, hạnh phúc là gì, họ có hạnh phúc thế nào? Và cũng bỗng hiểu rằng, hạnh phúc là khi tôi tự thỏa mãn: tự thỏa mãn rằng mình đủ, và tôi cũng bỗng ngộ rằng đời là cõi tạm: sinh ra trong "ngô nghê" chẳng biết gì; đến "lúc biết" lại phải đi học: học suốt ngày cho con chữ và câu châm ngôn "không học lấy gì mà ăn"; lớn chút nữa thì bôn ba cho sự "lập thân"; có gia đình rồi sinh con, chăm con, dựng vợ gả chồng cho con và đột ngột bước tới chặng cuối cùng của chuỗi "sinh, lão, bệnh, tử".
 
     Vậy phải chăng cuộc đời là một chuỗi những mắt xích dính liền nhau không rời của lo lắng, vất vả và âm mưu. Hay kết thúc cuộc đời tạm này ta có gì: một vinh danh cho con cháu hưởng hay chính con cháu phải hy sinh tình yêu gia đình của chúng để đổi lấy danh lợi của mẹ cha; một cuộc đời mới vô ưu vô lo nơi chốn thiên đàng hay lại rơi vào một cõi tạm xảo trá khác.
 
     Và tại sao ta lại phải rơi vào những trầm mặc này, và người lớn là gì, lớn cho những suy nghĩ ngày càng làm ta mệt nhoài, hay lớn cho những ganh tỵ làm xã hội thêm bon chen, và tôi cũng chẳng muốn dìm mình trong vũng buồn dầy đặc này nhưng sao lại cứ phải bị cuốn vào nó. Trong đời, ai thử dám 1 lần khẳng định có thể "bỏ gánh lo đi mà vui sống..."
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Ai sinh ra rồi cũng phải lớn lên, già rồi chết đi đó là quy luật của cuộc sống, và có lẽ con người ta sinh ra với một gánh nặng trên mình nữa Bochet ah.Quẳng gánh lo đi mà vui sống làm sao để ta hài lòng với mọi thứ làm sao để biết rằng ta ko còn gì để lo lắng có lẽ nó quá xa vời hay ko thật.........đúng ko? Ta vốn sinh ra được làm người hãy tự hào về điều đó, hãy làm những gì mình có thể để xây dựng cuộc sống , hãy làm những gì mình muốn để luôn cảm thấy mình hạnh phúc........
Khi ta ở đất là nơi ta ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn
Đăng nhập để trả lời
0
Có lẽ Hương nói đúng, đã là con người không ít thì nhiều đều phải mang trong mình hai chữ phiền muộn. Và dù đã cố gắng thích nghi với nó như người ta "sống với lũ" nhưng sao mình cứ phải vấn vương hoài.

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
wow, hôm nay Chủ Nhật, đi lang thang trong vnthuquan, tình cờ đọc hết 3 trang bài viết của BC, không dám nói là đồng cảm nhưng có thể hiểu được một chút gì đó. BC rất hay khi nói cuộc đời là những mắc xích liền nhau của "lo lắng, vất vả và âm mưu". Đã biết là vậy thì giải pháp cho bản thân của bạn là gì? Mỗi người có quyền chọn cho mình một lý tưởng sống, quan trọng là có đủ dũng cảm để thực hiện lý tưởng đó hay không thôi. Khi ở lứa tuổi vừa trưởng thành sau chuỗi ngày cột tóc 2 bím và tòng teng trên xích đu, những va chạm cộng với vấp váp trong cuộc sống làm cho những tâm hồn yếu đuối chao đảo, dường như mất định hướng. Và khi đã nhận ra đâu là lối rẽ hợp với tính cách, hợp với suy nghĩ của mình thì đó chính là lúc người ta vượt qua khúc quanh cuộc đời và có khi là sẽ vững vàng trên chặng đường tiếp theo để đi đến đích.

"Quẳng Gánh Lo Đi Và Vui Sống" vẫn là quyển sách bổ ích cho tất cả mọi người. Có lẽ bạn đã đọc qua nó rồi?
Đăng nhập để trả lời
0
Chét nhớ có người nói rằng khi biết mình sai thì sẽ biết cách sửa sai, khi biết mình muốn gì sẽ biết làm gì để thỏa mãn ham muốn đó như Ghét nói. Nhưng công bằng mà nói Chét chẳng biết mình muốn gì hay nói huỵch tẹt ra là chả có mục đích gì trong đời.
 
Chét không ham một cuộc sống xa hoa trong sự sung túc của kim tiền, hay những tiếng reo hò tán thưởng cho những thắng lợi của danh vọng, hay những tột đỉnh của cảm giác yêu đương của những mối tình chợt đến chợt đi. Chét chọn sự bình yên cho những gì mình đang có.
 
... “Sau hai “sô” tiếp khách, anh chỉ mong sớm về tới nhà. Nhà vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng ấm áp sưởi ấm trái tim mệt mỏi háo thắng của anh thuở ban ngày. Khẽ mỉm cười, anh lao tới chiếc sofa chẳng có vẻ gì là rộng rãi ôm chặt lấy vợ. Hơi thở khó khăn hắt ra nóng hổi cổ người vợ cùng tiếng than : anh mệt quá. Và họ chẳng nói gì nữa cả, chỉ có những cử chỉ dịu dàng chăm sóc của người vợ và đôi mắt nhìn âu yếm của người chồng. Anh biết, cả ngày vùi mình trong nhà cửa, cô thật sự buồn chán và cô đơn, cô cũng mong anh sớm trở về. Nhưng chưa lúc nào cô không hiểu anh mệt mỏi và cần sự tĩnh lặng đến nhường nào. Nhiều khi anh cũng muốn về sớm, anh thích những buổi cơm đạm bạc nhưng riêng tư của hai vợ chồng, anh thèm cảm giác dành cả tối ở bên nhau để anh có thể nghe vợ liến thoắng bao nhiêu điều muốn nói. Nhưng hình như từ khi lấy nhau, chưa lúc nào anh thật sự dành riêng cho vợ. Vẫn những buổi cơm lủi thủi một mình, vẫn những lúc hoàng hôn đau đáu một mình, nhưng cô chưa bao giờ hối hận và cô hiểu rõ niềm hạnh phúc sau một ngày dài được bên người thân thật sự vô giá...” -&gt; Ai dám nói như vầy không phải là hạnh phúc mà cứ mãi kiếm tìm những điều cao vọng?
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Chét ơi,sao lâu rồi không thấy Chét viết gì nữa vậy? Gấu muốn được đọc những điều Chét viết quá.
Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắng
Lời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?
Đăng nhập để trả lời
0
Biển đêm hiện ra một sự bình yên lạ. Tôi thở ra như trút mọi ưu phiền vào biển. Biển vẫn lặng im trước vô vàn bất hạnh của tôi. Mỉm cười trước cái bao dung của biển, tôi chợt muốn vứt bỏ mọi thứ, bóng đêm, gió lạnh để hòa mình vào biển. Biển chẳng ngại ngần đón tôi trong vòng tay. Và tôi chợt nhớ bạn da diết. Nhớ những lúc bạn ngồi yên nghe tôi khóc, lặng lẽ đếm từng đau khổ của tôi. Như biển vậy. Tôi còn nhớ bạn đã ra đi không một lời từ giã. Buồn bã và thất vọng, tôi trở về bên biển, biển thân thương nơi quê nhà. Rồi biển thay bạn lắng nghe bao buồn vui nơi phố chợ của tôi, nhưng mãi mãi là như thế, tôi rời xa biển, tôi quên biển, tôi quên những thú vui nho nhỏ trên bờ cát trắng phau cùng biển khi có bạn, nhưng rồi chính bạn lại rờii xa tôi, làm cho bao buồn thương bạn tạo cho tôi tôi phải trút vào biển. Có lẽ bạn chẳng biết tôi đang ở đâu đâu nhỉ, nhưng bạn à, tôi sẽ chẳng bao giờ đem biển đánh đổi với bạn thêm một lần nào nữa đâu.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay lại buồn và nhớ ai đó vô bờ ... Giờ tôi đã hiểu tại sao người ta cần một tình yêu. Không phải để thoả mãn cái dục vọng, không phải để mang tiếng cân bằng với đời. Mà để ta tìm thấy một chốn đi về, tìm thấy sự chia sẻ, tìm thấy sự bình yên trong một biển hồn. Ngọn lửa, ánh nến, máy điều hoà, tất cả đều có thể đem lại cái ấm áp, nhưng không thể đánh tan cái giá buốt của một linh hồn. Dù tôi có mạnh mẽ đến đâu dù can đảm thế nào cũng không thoát khỏi phút chạnh lòng của những khi tự nhìn lại mình. Chiêm nghiệm.




Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Thời gian cứ trôi vèo vèo,xe cộ ngày càng tấp nập,nhà cửa mọc lên như nấm,bước vô đây lại thấy cái xích đu cứ thong thả đong đưa đong đưa như khiêu khích với thời gian [8D] P giờ lại đang cần 1 chiếc áo ấm..thời tiết cứ lạnh...cứ mưa...làm những kẻ làm biếng như P thiệt là cực khổ,hok còn áo ấm mặc nữa(cứ đi nhong nhong ngòai đường,đồ thì dơ hết mà giặt thì lại k có áo mặc ấm [8D]).Linh hồn thì chai lâu ròai nên có lẽ hok còn sợ lạnh nữa chỉ có là sợ cái thân nhạy cảm này thui ách....xì [&amp;:]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
có lẽ mình cũng hiểu đc những j` NhipPhong viết... có thể mình cũng đi trên con đường NP đã đi...chay sạn vì cái j` nhĩ... vì ko có nhan sắc nào làm cho cảm xúc mình sống lại...giống như 1 con sói hoang lạc bầy đi lang thang trong buổi hoàng hôn nắng vàng , giống như 1 con chim ưng sãi cánh 1 mình trên bầu trời trong xanh. nhưng mình là con người,,, ko phải thú...
trên trời triệu triệu vì sao
xếp thành 4 chữ vì sao yêu người
trần gian triệu triệu con người
vì sao chẳng có một người tôi yêu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: bochet

Hôm nay lại buồn và nhớ ai đó vô bờ ... Giờ tôi đã hiểu tại sao người ta cần một tình yêu. Không phải để thoả mãn cái dục vọng, không phải để mang tiếng cân bằng với đời. Mà để ta tìm thấy một chốn đi về, tìm thấy sự chia sẻ, tìm thấy sự bình yên trong một biển hồn. Ngọn lửa, ánh nến, máy điều hoà, tất cả đều có thể đem lại cái ấm áp, nhưng không thể đánh tan cái giá buốt của một linh hồn. Dù tôi có mạnh mẽ đến đâu dù can đảm thế nào cũng không thoát khỏi phút chạnh lòng của những khi tự nhìn lại mình. Chiêm nghiệm.

so ra bạn vẫn còn hạnh phúc hơn tôi đấy chứ...còn đc buồn đc nhớ 1 người...
trên trời triệu triệu vì sao
xếp thành 4 chữ vì sao yêu người
trần gian triệu triệu con người
vì sao chẳng có một người tôi yêu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 08:38:02bochet>
Hè, mưa vẫn nóng.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 11:41:58bochet>
Mặt trời càng lúc càng lên cao, những tán phượng lơ phơ lá không đủ che cho  lũ học trò ngồi dưới. Nhưng mặc cho tụi cấp dưới nhốn nháo mong về, lần đầu tiên trong đời học sinh chúng không muốn kết thúc buổi lễ dưới sân trường này. Thậm chí những lời đe dọa im lặng của thầy giám thị cũng chẳng thể lớn hơn âm thanh chúng thốt ra. Tim chúng bắt đầu đập rộn rã khi thầy hiệu trưởng nói lời kết thúc buổi lễ bế giảng, chính thức chia tay chúng – những đứa học trò cuối cấp. Chúng đứng dậy mà mặt đứa nào cũng ngơ ngác nhìn quanh. Vậy là hết. Là chúng sẽ mãi chia tay cái tuổi học trò hổn nhiên, nghịch ngợm. Chẳng hiếm những giọt nước mắt lã chã lăn trên gò má. Chúng hối hận những lần háo hức mong buổi tan trường đến sớm để được nghỉ hè. Trong chúng, hè sẽ mãi ra đi. Không còn những cái hè trời nóng oi ả, tung cành phượng khắp sân mừng hè về, không còn những buổi trưa trốn nhà sang nhà bạn bán đồ hàng, bắt bướm, đá banh. Không còn những buổi bắt đầu năm học mừng vui được gặp lại bè bạn để kể bao nhiêu chuyện trên trời dưới dất. Chẳng còn những lần đùa nghịch rượt nhau chạy khắp sân trường hoảng sợ vì vô tình va phải thầy cô. Chẳng còn những lần chọc ghẹo ghép đôi làm chúng tức phát khóc. Cô bạn khác lớp bỏ về khiến một anh chàng ngẩn ngơ tìm  kiếm.

Đã mấy cái hè trôi qua sau đó rồi nhỉ. Mà sao cái chia tay nào cũng đều như vậy, cũng đượm buồn và đầy thương nhớ. Giờ đây, lăn vào dòng đời hối hả, bon chen để mưu sinh, có mấy khi được sống với những cảm xúc thật lòng mình nữa. Đột nhiên nhớ 1 câu chuyện … ba lấy vợ sau, cậu bé bỏ nhà lên thành phố sống lang thang với ông đánh giày dạo, mùa hè nóng bức, cậu hay dừng chân tại một căn nhà nhỏ có tán cây phượng già rực lửa và bức tường rào cao cao. Cô bé trong nhà ngày nào cũng ở nhà một mình với bài vở học thêm. Một kẻ ham học gặp người cần được chỉ, vậy là chúng làm bạn, qua song cửa sắt, cậu bé chỉ cô bé từng bài toán, rồi bao câu chuyện vui hóm hỉnh nơi quê nhà. Hè qua cũng là lúc ba cậu bé buộc được cậu trở về nhà. Ngày chia tay, cậu hứa sẽ trở về thăm cô bé với những quả bàng cô bé vẫn thích. Dòng đời đưa đẩy, ngày trở lại, cô bé năm xưa đã lớn, đã quên mất những trái bàng chát ngọt ngày xưa …

Ôi, ngày xưa ...
"Xưa yêu quê hương vì có hoa có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi..."

http://music.forvn.com/play/?id=447277&displayheight=240&.swf
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-03 11:42:47bochet>
"Mày có đi ra cho tao làm kiếm tiền không, cái thứ con gì mà ..." Rồi mặc xác cho đứa con gái mớ đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn mẹ chẳng hiểu gì, người mẹ chẳng tiếc tay đánh cho nó một cái thật đau vào vai cùng những lời cay nghiệt.
 
Đứa bé năm nay mới hơn 3 tuổi, nó bẻ bỏng, ốm tong vì quá thiếu thức ăn cho những vòng vàng mẹ nó đeo đầy cổ nhưng quá dư thừa những lời lẽ mắng nhiếc, những hằn hộc, những đòn roi đau điếng mà người ngoài trót làm mẹ nó bực.
 
Ngẫm lại, tôi xót thương cho những đứa trẻ ấy. Nó ngây thơ, hồn nhiên và yêu mẹ hết mực. Mẹ là cả cuộc đời nó, là cả một tình yêu bao la nó dành cho mẹ mà không ai có thể bắt nó thay đổi được, là một người hoàn mỹ trên tất cả. Nhưng đổi lại, mẹ chỉ dành cho nó những cái ôm, những cái chìu chuộng, những lời lẽ ngọt ngào để đổi lấy cái  "im miệng" không khóc của nó.
 
Tôi biết, cuộc đời này lắm nỗi gian truân và bực bội, nhưng sao lại trút vào con trẻ. Chúng nào phải cố ý chọc giận mẹ cha, mà chỉ vì chúng quá mừng những khi có mẹ ở bên. Ngày ấy tôi cũng vậy, trong ký ức non nớt của tôi, tôi đã chẳng hiểu vì sao tôi lại bị mắng nhiều hơn em, gần như lúc nào tôi cũng bị mắng và ngày nào tôi cũng bị mắng. Cho dù tôi đã chẳng thể hiểu nguyên do nhưng dần dần tôi cũng hiểu tôi sẽ không bị mắng nữa nếu không ở gần ai cả, không nói điều gì cả, và không làm gì. Vậy là một tôi bắt đầu với những lần lủi thủi một mình, tôi đã chẳng thể kiếm đâu ra một chỗ ngồi hay một thứ đồ chơi dù rẻ mạt mà mẹ sẽ không mắng. Chỉ có cầu mong bà ngoại đi chợ để được đi theo vì đó là nơi duy nhất tôi không bị mắng.
 
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
"Phút nhìn lại mình". Không cần nhiều lắm, chỉ cần một phút thôi, một phút cho mình, một phút nhìn lại để biết mình là ai, mình cần gì.

Cuộc đời này thật dễ sống, chí ít là khi bạn chỉ cần làm tất cả những gì thường nhật phải làm: ăn sáng, đi làm, ăn trưa, đi làm, tối về thì vùi mình trên gối và bỏ ngoài tai mọi cảm giác. Thế nhưng sao vẫn có những đau buồn chất chứa trong mỗi trái tim. Đó là bởi vì chúng ta là con người, là loài sinh vật bị chiếm lĩnh và điều khiển bởi cảm giác và ưu tư. Và cũng bởi chúng ta để cho cảm giác về người khác chiếm trọn suy nghĩ hơn là cảm giác về bản thân chúng ta.

Đôi lúc chúng ta chẳng biết mình là ai, chúng ta cứ quay cuồng trong mớ bòng bong của cuộc sống và số phận. Chúng ta đấu tranh kịch liệt trong mỗi cuộc họp chỉ để dành lấy chút lời khen, chúng ta chỉ trích mạnh mẽ một con người chỉ để thoả mãn sự ghét bỏ trong thâm tâm, chúng ta cố công thực hiện bao mưu mô chỉ để tranh lấy chút tiền tài, chúng ta cố làm đổ ly rượu lên áo đối thủ chỉ để thấy chút ê chề của người ta trước cái vênh mặt của mình trong một bữa tiệc. Nhưng có khi nào tự chúng ta soi mình trong gương với những cảm xúc chân thành nhất của một con người để biết mình thật sự muốn gì đằng sau lớp màn nhung mà những ham hố từ tiền tài, danh lợi, địa vị và sự ghét bỏ đã tạo ra che lấp đi chưa ??? Chưa. Vì chúng ta chưa biết chúng ta thật sự cần phải biết chúng ta muốn gì.
Một mình ngồi vắt vẻo trên đoạn đường mòn dẫn lên núi nhìn hờ hững xuống mặt biển xa xa tôi thèm có ai đó ở bên mình, thèm một bờ vai để tôi nương tựa. Phải, tôi ước mình cũng được yêu, được bảo vệ như bao cô gái khác. Tôi không còn phải tự mình lắng nghe mọi nỗi lòng thổn thức, không còn phải cố dấu mọi cảm xúc cần được che chở, không còn phải lẻ loi một mình chống chọi với những bất hạnh của cuộc đời. Tôi ước có một người ở cạnh tôi những khi tôi yếu lòng, tôi ước được người chăm sóc dù chỉ bằng trái tim của người. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, tôi vẫn là tôi, cô bé ngồi vắt vẻo trên đoạn đường mòn dẫn lên núi nhìn hờ hững xuống mặt biển xa xa ...

Vậy là tôi lại dối mình, vậy là phút nhìn lại mình cũng chỉ là ảo vọng mà thôi

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi xưa, lâu lắm rồi cũng chẳng biết từ khi nào nữa. Tôi mê tiếng ghita. Tiếng đàn giữa đêm khuya sao dìu dặt, thanh thoát thế. Tiếng nhạc dạo bài "Romance d'amour". Dù rằng chẳng hiểu lời tựa hay ý nghĩa ẩn chứa bên trong từng nốt nhạc nhưng tiếng đàn nghe sao êm ái và xao xuyến lạ. Nó làm trái tim tôi thổn thức. Và có lẽ, tôi đã yêu mất thôi người nghệ sĩ vừa dạo bản nhạc tôi tự gọi cho riêng mình là một khúc tình ca.

Vậy mà hôm nay, ai nỡ bắt những sợ dây mảnh mai đó làm trái tim tôi tan nát. Nhìn lên sân khấu giữa dàn nhạc hùng vĩ, chiếc ghi ta cổ điển nằm trơ trọi giữa tận góc phòng, có lẽ nó chờ đợi những chiếc đàn điện tử khác nhường chỗ cho nó. Làm sao được, bởi bản thân những kẻ tân thời đó cũng không được phép ló mặt, tất cả đã được anh organ đời mới thay công việc. Tiu nghỉu nhìn nó bằng đôi mắt nhớ nhung. Bởi tôi vốn thích âm thanh thực sự được phát ra từ chiếc thùng làm thân đàn, âm thanh là sự va chạm của luồng gió xé bởi dây đàn đập vào làn gỗ, nhẹ nhàng như từng cái vuốt ve âu yếm của người mình mong, mình đợi. Toan về thì từng "thước roi" đanh thép quất hận vào trái tim tôi. Bản nhạc thật buồn, và giữa những âm thanh da diết mềm mại của chiếc organ làm đệm, tiếng ghita vang lên vừa não nùng vừa cô độc. Từng nốt rời rạc như gợi cho tôi bao nỗi buồn chất chứa, như thể chính nó đồng cảm với nỗi lòng tôi hay tôi đang đau lòng cùng số phận nó.

Một mình lê bước trên đường về tôi muốn khóc thật nhiều. Âm thanh đó vẫn bám riết lấy tôi khiến tôi mãi trăn trở: Phải chăng cả ghita cũng sống bằng hai mặt. Còn tôi, mấy mặt đây: yêu đó rồi ghét đó...

Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Sững người, tôi chết lặng nhìn ai
Ngày xưa
Ai hẹn cùng nhau ngắm trăng tròn trên biển
Ai nguyện thề nguyền vẫn sẽ đợi mãi tôi
Ai hứa trọn đời không bao giờ phụ rẫy

Nhưng nay
Ai ra đi mang theo bao ước hẹn
Để đợi chờ luôn ray rức tim tôi
Ai ơi ai có biết không ai
Em giữ mãi hình anh trong tâm khảm


Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay một kẻ tôi luôn nể phục nói với tôi một câu. Bạn sẽ hỏi vì sao tôi lại không dùng một danh xưng kính trọng mà lại dùng một danh từ đầy khinh bỉ đối với một người mình nể nang. Bởi tôi nể người ta không vì sự thông tuệ, chính chắn hay mực thước, tôi nể người ta vì sự giả dối người ta thể hiện quá đạt mà tôi không thể ngờ được. Người ta nói sống không khó, sống thế nào cho đúng mới là chuyện đáng lưu tâm. Suy cho cùng, ả nói đúng. Vậy thế nào là sống đúng? Là làm việc thiện? Là ngoan đạo? Là ăn chay niệm phật? Là người ta sai mình phải quỳ mọp xin lỗi để người ta không moi móc tội lỗi của mình ra lấp liếm sĩ diện của chính người ta? Là chai lỳ tò tò xu nịnh để được cùng phe cánh? Là lặng thinh nghe nhiếc mỏ khi có quyền lên tiếng phản kháng? Hay làm mà không hỗ thẹn với lương tâm.

Tất nhiên ai cũng có quyền nghĩ cho mình, nhưng sẽ chẳng thiếu đâu những kẻ tự cho mình thanh cao đúng đắn. Hỡi ơi, hãy tự soi mình đi, một chiếc đồng sẽ làm da sạm lại, một hồ nước trong veo làm gương mặt biến hình. Nhưng đó mới là bản chất thật mà mỗi chúng ta cố công che lấp bằng một vẻ ngoài hoàn mĩ cao sang.Nhưng dù che lấp bằng bất kỳ biện pháp nào: tự lấp hay đánh cắp thì sau cùng tất cả đều chỉ là một đống xương khô.
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
Đăng nhập để trả lời
0