Mọi người đều phê phán chế độ phong kiến hủ bại, lạc hậu, phiên biệt giai cấp, phân biệt chủng tộc. Nữ nhi phải công, dung, ngôn, hạnh, không được ra khỏi khuê phòng khi còn sống với cha mẹ, đã thành gia thất không được ra phòng khách chỉ có đối mặt với bốn bức tường nóng bức, ngột ngạt và lắm mùi của căn bếp nhỏ suốt ngày rồi suốt đời. Rồi con gái không được học chữ, con gái không được thi cử, không được đi làm vân vân và vân vân ...
Thời này đã khác, con gái có thể sánh ngang với con trai, thậm chí vài quốc gia phụ nữ còn được ưu ái hơn nam. Nam thất nghiệp nhiều hơn nữ. Nam đánh vợ thì ở tù (chưa cần xét nguyên do), nữ đánh nam (thì ai cũng nghĩ chắc là tự vệ) thì tại ngoại. Ở Hongkong thuở sau chiến tranh thế giới thứ II còn vui hơn, chồng đánh vợ, vợ gọi Cảnh sát, chồng đi tù, chỉ duy nhất vợ mà không ai khác có thể bảo lãnh tại ngoại, nhưng sau đó lại phải cõng vợ từ nhà tù về nhà. Thậm chí mấy anh chồng còn phải làm "vợ" cho vợ làm "chồng", từ giặt đồ tới nấu cơm, từ đưa con đi học tới rước vợ về.
Nhưng, những đấng mày râu này lại rất hạnh phúc khi được làm một người có ích, được chăm sóc vợ con, được làm một người vợ con đều cần đến. Phận nữ nhi mình chân thành cảm ơn những đấng mày râu hiện đại vì những điều này. Bởi thời đại này, số những người đàn ông hy sinh mình cho vợ là đa số, còn thời vua chúa thì lại là thiểu thiểu số, dù họ cực kỳ yêu cô gái thì họ cũng không thể cho vợ đi học, không thể để vợ đi làm và càng không xuống bếp thay vợ vì - có thể là - ghen, sợ cha mẹ hay thậm chí là xấu hổ không xuống bếp - không chừng.
Tuy vậy, Cớ sao con gái ngày xưa được học võ dù là để đánh nhau - thời xưa kể cả là "Thái cực quyền" thì cũng được sáng tạo ra để động thủ. Còn ngày nay, đã qua bao nhiêu ngàn năm để bất kỳ điều gì cũng có thể hoàn thiện, nói chi đến võ, đã có không ít những môn võ được sáng tạo ra chỉ để tự vệ, thậm chí có những môn không hề có một chiêu thức để động thủ mà chỉ là những cách thức được tập hợp lại dạy cho chúng ta phản xạ nhanh nhạy và tránh né. Vậy mà số nữ nhân biết võ lại quá chênh lệch về phía ít nhiều hơn khi xưa.
Mình cứ phân vân. Vì học võ làm con gái mất đi nữ tính? Cúng đúng, nhưng tuỳ môn chứ, dù rằng đã học võ thì con gái chai rồi, hết sợ những thứ thiên về tâm thần cả về thể xác, hết sợ đau, và còn không đau những thứ "lặt vặt" vì học võ là phải chịu bầm dập nhiều (dập rồi những cái đau nhẹ khác có là gì); hết đau hết nhát thì quả là mất đi một phần nữ tính rồi. Vì học võ làm con trai giảm "mạnh"? Vì con gái cũng mạnh, hết sợ bị đòn, dù rằng con trai mà ra tay thì con gái chết chắc. Nhưng xét về tâm lý, có người đàn ông nói chung, chồng nói riêng nào lại không muốn được làm hoàn toàn là chỗ dựa cho người phụ nữ của mình, nhưng cô ta không sợ đi đêm mình, không sợ chảy máu, không la toáng rằng đau mỗi khi lỡ phỏng ...
Vậy con gái học võ có được không? Lỡ may gặp phải anh chồng "vũ phu", hay đánh đập, tàn nhẫn với vợ thì sao.
Tuy nhiên, theo thống kê mình thu thập được, điều đáng mừng là cũng có những chàng trai không hề phản đối chuyện bạn gái học võ (có người còn ủng hộ), bởi có lẽ họ biết, họ tự tin rằng cô nàng không bao giờ động thủ, không chống đối với họ vì họ không đánh thì sao lại động thủ, họ có lý thì sao chống đối, và cô gái sẽ không chủ động đánh họ vì họ đâu làm nàng đau lòng.
Điều này có đúng không nhỉ?
Anh thân yêu, người vĩ đại của em
Anh là mặt trời, em chỉ là hạt muối
Một chút mặn giữa đại dương vời vợi,
Lời rong rêu chưa ai biết bao giờ
Em chỉ là ngọn cỏ dưới chân qua
Là hạt bụi vô tình trên áo
...
★
★
★
★
★
0