Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Quanh Ta Có Gì Nhỉ

387 trả lời, 31.089 lượt xem — Trang 6 / 13
Lâu rồi không ghé thăm Hồ Bắc, hôm nay qua lại mà ngỡ lạc nhà ai. Sao buồn quá thế?
 
 

Buồn não lòng khi em tôi khóc
Nước mắt đàn ông
em để lặn ngược vào trong
Trong giọt nước mắt em
Tôi nghe trời tan vỡ
Hoa chưa kịp nở
Gió đông cánh mỏng rụng rồi
Buồn não lòng
khi nghe em tôi khóc
Đất trời tan hoang
Lồng ngực phong trần
Mà không đủ để đa mang
con tim quá nặng những tình những mộng
những hoài vọng về ngày chưa sống
Những xót thương về điều em lỡ quên
Ước có một ngày
Em đi cùng gió lên
Cho tôi với trăng sao
bay cho em hoài vọng
Tôi với đại ngàn
xanh cho em sự sống

Em đừng khóc nữa

được không?
 
 

Dù là gì, cũng xin nhận chút sẻ chia HB nhé!
                                 Hà Nguyên
 

 
HÀ NGUYÊN
Thơ lang thang: http://vnthuquan.net/diendan/fb.aspx?m=329061
Trang Chính: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=328950
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Trạng Phố
 
 
Nửa nỗi buồn thoát ra từ núi
đi tìm về nơi phố đông vui
lang thang dưới bụi và nắng
... thèm ghé một quán đông người
 
vẻn vẹn túi nhỏ hành trang
móc lên thời gian khuất mặt 
châm mồi cho một cuộc nhậu
có những cái nhìn đeo bám từ phía góc bên kia!
 
... vài tuần thăng hoa
vài tuần chán ngắt
ừ, cuộc vui

cởi phăng sự mầu mè dớ dẩn

anh quê mùa trần trục 
... vẫn những cái nhìn giờ lịm tắt
từ phía góc bên kia
 
kẻ lữ hành...
vẻ hào hoa đặt dưới gót 
 
sờ xuống đáy hành trang
vét thử từng đồng xu còn lại
châm mồi vừa vặn một ly trà lạnh
... bâng khua! 
phố tận cùng cười tiếng cười nhạt thếch!
anh tận cùng thiếu một cái nhếch môi
 
quê mùa phơi trần trục
 
ghét phố!... phải đâu là anh

sao không cứ mảy may một ý niệm cầu cạnh
như! 
những ngã ba, ngã tư dưng dửng
xanh và đỏ
 
Phố!
tâm trạng đón chờ biến mất 
anh 
... chợt! thèm từ những khuôn mặt đăm chiêu
cáu... một nỗi buồn, người!
 
Hobac
[/align]
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Ban Công Gác Hẹp



Mười năm trước
bài thơ tôi bồng bềnh đáp xuống mái ban công
ban công ngôi nhà em
nơi tiếng cười ngất ngây, em!
say say vào giọt nắng
say say vào giọt trăng
say say tôi
nắng cũng tinh nghịch trốn tìm sau chiếc lá trong veo...
                                                          thở hơi sớm nhẹ bờ môi xanh như ngọc
trăng cũng ngượng ngùng xẻ đôi chia gập ghềnh hai nửa trốn tìm từng nhịp đập con tim...
             trên ngực em giấc thức

Say say

Mười năm sau
bài thơ tôi rơi lăn lốc vỉa hè
ban công ngôi nhà em
giờ có thêm những vòm ô tròn mắt cáo...
                                                                  rỉ hoen thời gian 
giờ có thêm vài tấm rèm cô đơn chào đón bụi mùa...
                                                                                     quái quỷ chờ cơn gió
ngây ngây dại dại
nắng vẫn về
trăng vẫn về
chùm phong lan trữ tình khoe mầu yêu từ bản năng nhân tạo
khuất lấp cả cái nhìn trần thế

Ngây ngây dại dại

Mười năm đời
nhận mặt
mình có lạc mất nhau đâu
những giấc chiêm bao gục rũ lẳng lặng xuống mái đầu
lẳng lặng khoảng ngăn có bàn tay hai đứa
còn bao giờ có thể chạm 
Em ơi! 

Bài thơ tôi rơi lăn lốc vỉa hè
gần hơn một chút là khuya...
                                                   đêm phố!


Hobac 10/03/08

[/align]
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
                     [:@][&:] HÃY QUYÊN NỖI BUỒN
 
           HỒ Bắc buồn quá phải không con.?
           Khóc người đã khuất...khóc mỏi mòn
           Làm sao chuyển được tình nhân thế
           Để người đi...có thể trở về.?
 
           Xin gạt bỏ đi những nỗi sầu
           Nguyệt Thảo khuất bóng đã bao lâu
           Buồn thương ngày tháng xin vơi cạn
           Để bạn ra đi được yên nhàn
 
           Còn đây Thư Quán ta dựng xây
           Tình thơ ,tình bạn vẫn đong đầy
           Hãy vui lên nhé cùng năm tháng
           Vì bạn...Thơ ta lại ngút ngàn...!
Lâu rồi HB ít lên mạng,chắc là ngoài nỗi buồn ra còn bận công việc nữa.
U thì vẫn khỏe nhưng mà cũng bận lắm.Hôm nay chủ nhật có đi lên phố không.? Gớm nghe thơ của cậu như có hận gì về người trên phố tệ.! chắc là ngày ấy...Cũng có cô nào làm HB buồn phải không.?
Chúc ngày chủ nhật vui nhé
                    Thái Anh
          




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
Chiều Tháng Ba Ở Vĩnh Yên
[khói mềm vụng sợ tơ tà
cỏ êm ngây sợ nõn nà xuân đương]





 
bữa đất trời phải duyên như cô em thì ngày mật
vắt tầm mây
chiều lay láy đám trắng nhẹ sang đồi
đôi mắt ai từng nguồn soi
ơ kìa!... đâu thất lạc
ơ kìa!... xanh, xanh tẩn mẩn xanh

cứ mon men bước... trên cơn say, ngọn say kiều nhuỵ
người! xóm làng nghiêng
người! chống chếnh khóm ruộng đầy
gió thì cười cười
còn ve vẩy bóng lũ chim bay
hương giao mùa thức bồn chồn vị mùi luyến ái

khói mềm vụng dại
cỏ êm ngây ngô
trời mang ba hồn bẩy vía
người vừa bẩy vía ba hồn...

ngác ngơ... ngơ ngác
giao mùa mai có còn xuân!


người! đong ám ảnh nỗi buồn chiều nay tan vỡ
nhướn hồn mình căng ngột thở một... em!

 
Hobac 09/04/2008 dương lịch
[/align]
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Bóng Tình
 
 
mùa xuân nở ngày vùng vẫy
chín đỏ trên ngực người đàn bà, khát
khuấy căng lên những mùi hương nghẹt thở 
... chiếc bóng tình!
 
ta muốn hỏi dậy thì đến chưa trời đất
tháng ba 

bàn tay cỏ mọc nhú mầm 
 
hỡi anh! dạo quanh, dạo quanh
chiếc bóng tình bay phơ phất...
 
bạn đi chân đất
em vết nâu tẽ ngón phơi trần
bóng tình ngang... nghe xiêm y chật chội 
về mà thử che nấy... cơn mơ 
 
tưởng có thể chạm vào khắc phiêu sinh
hóa ra tan tành như nắng vỡ
muôn khuôn mặt... tượng người hiện hình ra trơ vẻ
dưới gối quỳ dị dạng lời Chúa điêu ngoa 
 
về có che được... những cơn mơ
mình ăn mày nơi vùng chín đỏ...
còn đợi chờ từng giây sám hối
thôi! rong rêu mà bắt...
 
đừng trầm tiếng cười thơ trẻ rức đêm nay!!!
 
Hobac 300308

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
          [:@][&:] THƠ GỬI HỒ BẮC
                (  thơ đùa vui..)
          Lâu quá -Lâu rồi Hồ Bác ơi
          Chả thấy lên mạng để vui chơi
          Bao nàng thiếu nữ đang chờ đợi
          Mà sao cứ lẫn biệt tăm hơi
 
          Hay là có đám ' song hỷ'  rồi
          Nên bận quá chừng chẳng ghé chơi
          Nếu vậy thì  u buồn quá độ
          Muốn đi ăn cỗ...Bắc chẳng mời
 
      hihi..lâu quá HB bận hay làm sao vậy,dạo này lười đăng thơ quá , ở VN bây giờ nắng quá rồi phải không
Chúc HB và gia đình khỏe nhé
           U- Thái Anh
            




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0


NÂNG CHÉN
 
Thơ thẩn vườn xưa lạc bước chân
Đâu rồi? một thủa... bóng thi nhân
Tháng ngày nhẹ rụng như xác lá
Buồn ngắm hoàng hôn xuống nhạt dần...
 
Ta lại gặp nhau ở chốn đây
Bâng khuâng tay nắm lấy bàn tay
Sao lòng mình cứ đầy vơi thế?!
Thân ái mời nhau một chén này...
 
Nguyễn Thành Dũng 
 
Cuối cùng thì Huynh cũng đã trở về nhà sau những ngày mệt mỏi "bôn ba trôi dạt"... hí! hí! hí! - thế có gì vui không? sắp tới lễ giáng sinh rồi đó huynh đã lên "chương trình" gì chưa? hay là ra Hà Nội chơi với đệ cho vui đi -đệ xin đảm bảo là nhậu có đồ mồi "tử tế" đó huynh! có câu này đệ muốn nhắn nhủ với huynh ( nhưng mà không được tự ái đó nghen! ) :

CẢM TÁC

Người đẹp thường hư
Bạc, vàng dễ mất!
Người vơi nghĩa tình
Ta đầy chân thật...

Thôi "buôn bán nhỏ lẻ" một chút thế thôi, cho đệ gửi một bài đường thi ngắn vào "ngăn kéo" của huynh nhé! (thế là huynh vẫn còn "nợ" đệ đó nghe!)

NỖI NIỀM
 
Cuối cùng ta cũng trở về nhà
Sau những đêm dài đẫm xót xa
Tiệc vui đã tàn, người đi hết
Chỉ còn cái bóng ở bên ta!
 
Vẫn biết cuộc vui có lúc tàn
Vẫn biết ái tình có thể tan
Sao ta vẫn cứ sầu hoài niệm
Đáy mắt rưng rưng giọt lệ tràn...

Nguyễn Thành Dũng 

Thành Dũng ơi! chương trình thì không bao giờ HB sắp xếp đâu, tính khí hơi bị lộn xộn toàn bay theo cảm hứng thôi à!... hìhìhì, mà HB không có tính tự ái đâu, khoái là khoái luôn... ghét là ghét luôn cho đỡ mệt[:D][:D][:D]. Bữa nào HB xuống Hà Nội chơi sẽ liên lạc với TD sau nhé (mà HB thạo Hà Nội lắm có khi hơn người Hà Nội ấy! Thành Dũng ở khu nào vậy?)

Mà hổng có đồng ý với TD về bài Cảm Tác đâu nhé! ai lại chê người đẹp thường hư là tội lớn cho đàn ông đó!!![:D][:D][:D]

Người đẹp thường như
Bạc, vàng dễ mất
Chớ đem chân thật
Luận nghĩa phụ tình...

Đọc bài Nỗi Niềm của TD thấy sao dư vị thất tình tràn ngập quá à!

Tán Buồn!

Em chẳng yêu tôi em với người
Tôi về yêu nấy cái buồn thôi
Chút hương tình ái xưa em ạ!
Nhấm nháp tôi say những lúc cười

Hobac



Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Có tín hiệu vui, có tín hiệu vui!  xin chúc mừng huynh! Đệ thấy "không khí" ở nơi huynh có vẻ khởi sắc rồi đấy![:D][:D][:D] - có phải thế không huynh?![8D][:o][:)]
 
TỰ VẤN
 
Được biết tin em sắp lấy chồng
Là thôi - tình ái thế là xong!
Bao nhiêu kỷ niệm xin khép lại...
Hãy để riêng ta tự vấn lòng!
 
Tái bút: Đệ ở ngõ Văn Chương, quận Đống Đa, khi nào huynh ra đến Hà Nội thì nhớ gửi E - Mail cho đệ nhé! đệ sẽ đi đón huynh rồi ta sẽ đi làm một chầu...thân mến!
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
hi, chào nha. Lẽ ra hôm nay cũng không có thơ để ghé huynh, nhung lúc sáng bên trang trào phúng đệ có đăng một bài là "bạn quý", giờ sang đây thấy bài thơ mời của huynh, sợ huynh xem xong hiểu lầm nên cố nặn vài chữ để huynh biết. hì hì, trang trào phúng huynh có vào đọc chơi, thấy hay thì cho 1 tràng pháo tay, thấy dở thì cho 1 tràng pháo dép rồi đi ra chứ đừng suy nghĩ sâu xa nha, vừa nhức đầu vừa mất tính cảm. Đệ chỉ hứng sao viết vạy, hoặc nghĩ được câu nào hay thì nghĩ thêm...7 câu nữa ráp cho thành bài thôi [:D][:D]
 
 
CẢM ƠN BỮA NHẬU
 
Cảnh đẹp, trà ngon với bạn hiền
Khác nào thuợng giới, khác nào tiên
Gà, heo chẳng hấp thì đem nướng
Cá, thịt không xào có món chiên
Rượu ngoại, rượu Tây tu lại khoái
Trà xanh, trà đá uống thêm ghiền
Mai này còn ghé mần cho đã
Gia chủ vô tư chắc chẳng phiền ?
 
HP
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trời ơi bữa nay Xỉu quá[&:][&:][&:][&:][&:][&:][&:][&:]

Vừa vào đọc đâu đâu cũng thấy "lời ru của mẹ" nè! hết huynh HP lại TD...

Trời ơi khéo hobac phải "gác bút phong đàn" mất thôi![:(][:(][:(][:(][:(]



Gác Bút

Thôi chẳng nhe răng sợ lại cười
Bạn thời bạn giận bảo đười ươi
Gác bút vuốt râu... âu cũng cực
Bạn ơi nó tại tính hay cười!

Phong Đàn

Phong đàn ngồi ngắm thế sao rơi
Ngất ngưởng ư tâm vịnh thói chơi
Dòng loạn bình nguyên hoang cước đại
Vu vơ lạc ruổi với mây trời

Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-18 17:27:55bietaiaibiet>
Bữa nay hình như "Tiên sinh thể" của huynh bất an hay sao mà lại có vẻ như là muốn: "để mặc tôi với đời" như dzậy? thôi nếu mệt mỏi rồi thì bữa nay huynh nghỉ sớm đi cho khỏe rồi anh em mình lại gặp nhau sau vậy. TD có mấy dòng ngắn đây gửi huynh xem qua cho ngon giấc nồng nha! [:D](nhớ là bữa nay huynh phải đi ngủ cho sớm và đừng có nghĩ ngợi... lung tung nghe huynh - ảnh hưởng sức khỏe lắm đó nha![:D][:)][8D])

SAO LẠI NỠ?
 
Làm sao phải "gác bút" hả huynh?
Chẳng có tiền nong cũng có tình!
Anh em quý mến Hồ Bắc thế
Chẳng lẽ thư đàn lại bỏ quên?
 
 
Nguyễn Thành Dũng
________________

Đường dẫn:
[link=http://vnthuquan.org/diendan/tm.aspx?
m=297398]* Trang chính[/link]
* Trang lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-19 22:09:21hobac>
Rong Chơi Trong Bầu Khí Quyển
 


1.Đêm linh hồn thứ nhất
tôi thoát thai

tôi lạc
và tôi rong chơi
trong bầu khí quyển của Vũ Trọng Phụng

ồn ào… náo nhiệt

các bạn ạ! các bạn ạ!... nhưng
tất cả những gì tôi đã biết, bạn đã biết đều hoàn toàn không phải là sự thật!!!
 
con số một ở đây là vô nghĩa
con số một ở đây không có giá trị đặc quyền sáng chế
nói chung con số một chả ra cái thể thống quái gì cả
này nhé!!!
một thằng Xuân Tóc Đỏ ma cà bong… không ngời ngời vô số vị Xuân Tóc Đỏ ma cà bông bệ vệ sáng sủa hiện đại đang tranh nhau làm tình với một em Tuyết oằn oại nằm ngửa
một cụ cố Hồng “biết rồi”… không túm tụm nghìn nghìn bậc cụ cố Hồng biết rồi đang tự đấm vào mặt mình trong tiếng cười khoái trá ban phát như mưa

một bà Phó Đoan tiết hạnh đáng kính… không đống đống nghìn nghìn quý phu nhân Phó Đoan với tiết hạnh đáng kính gào thét tung hô chứng chỉ chứng nhận tiết hạnh cao cấp
một ông Văn Minh âu hoá… không bãi bãi nghìn nghìn ngài Văn Minh âu hoá đang mặc đồ lót uốn éo làm mẫu cho khách hàng trọn lựa
một anh Phán mọc sừng… không thùng thùng nghìn nghìn thầy Phán mọc sừng đang hướng dẫn vợ kỹ nghệ khoái tình và móc tiền tuyệt hảo từ những chú ngãi non ngãi già bé nhỏ
...
 

đấy! con số một chả ra cái thể thống quái gì cả!!!!
đám ma to lắm, chả ai sướng quái gì cả!!!
gia chủ tự đặt mua hoa nhé tốt nhất là nên biết thù tốt hơn nữa nên làm đám ma trước khi chết!!!  
 
ồn ào… náo nhiệt
các bạn ạ! các bạn ạ!... nhưng
tất cả những gì tôi đã biết, bạn đã biết đều hoàn toàn không phải là sự thật!!!


Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-21 01:29:20hobac>
Dạ... Thưa!

Dạ thưa! tôi ở trần gian
Ngụ lều chín mái chơi sang chín mùa

Dạ thưa! tôi mảnh hồn mưa
Nhập nhoè nửa kiếp đủ vừa ướt môi

Dạ thưa! tôi mộng riêng tôi
Ba sinh phơi giấc bồng xuôi gió ngàn...

Dạ thưa! một buổi trần gian
Có cơn gió chướng bàng hoàng tôi đau


Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Xứ Sở Mây Mù


Bà đồng giần giật gọi âm ma
ban phát tín thiện
phèng la chiêng trống
kèn nhị khói nhang
ba kiếp mơ màng lời cung phụng

những cái đầu lắc lắc
nhảy múa... tôi nhảy múa
thực tại là chốn thiên đàng

Vị thánh sống rao giảng đạo lý
ban phát từ tâm
nhà lầu xe hơi
trò chơi đốn mạt
câu chữ âm u lời tán tụng

Những khuôn mặt khuất khuất
mơ hồ... tôi mơ hồ
thực tại là cõi thiên thai

Từng ngày qua đi có gì để lại
mây cứ đầy... mù
bồng bềnh lởn vởn
bờ tiên bờ thực
xứ sở... xứ sở... lênh đênh tiềm thức

tội đồ được tha thứ
lỗi lầm được bỏ qua
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

nhưng này phải điệu nghệ
như chúng ta toàn những người biết chữ
xứ sử này chắc chắn là không có kẻ thất học

người đàn bà than thở
người đàn ông cọc cằn
đứa bé con văng tục
tất cả sẽ qua thôi
âm ma phán thế
thánh sống dạy thế

đức tin cho người tồn tại
mây về... sẽ về... mù kín xứ sở
xứ sở toàn con... tiên

Hobac

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao

 





Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: nguyệt thảo

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao



Quả ông thầy tướng này mới vào nghề rồi, Chứ Nguyệt Thảo gập Hobac thì  cái nốt ruồi son đừng hong mà qua mắt nhé[:D][:D][:D], Lần sau Ngyệt Thảo có đi xem bói thì nhớ chưng ngay cái nốt ruồi cho ông thầy phán nhé, kẻo ông phán sai be bét không à![:D][:D][:D]

Nốt Ruồi Son


Bắt quẻ cho em nốt ruồi son
Ngẩn ngơ chẳng biết phán con đường nào
Thôi đành phán bậy tào lao
Cái nốt ruồi ấy phải vào tay tôi
Đặng thời mới phát duyên đôi
Trời cho rượu đủ uống trôi cả đời
Trăm năm mới vẹn chữ người
Đông con nhiều cháu tiếng cười mẩn mê![:D][:D][:D]

Hobac





Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-17 09:21:49hobac>
Em Không Đến


Em không đến
gió lùa run then cửa
Tưởng người tìm
anh khép vội trang thơ
Cuống quýt bước
hoá đâu
là mộng ảo
Lại tơ vương chút dĩ vãng xa xưa

Xoè bàn tay
năm ngón đã hư gầy
Soi cái bóng
có chút ngày điểm mặt
Vãng riêng tư
hỏi dò nơi khoé mắt
Đọng trong đâu nhung nhớ mãi dầy vò

Chung quanh đấy
rộn ràng êm cuộc sống
Tiếng muôn loài
thúc rục nhịp hoang sơ
Sao tim anh
cô đơn chọn ngủ nhờ
Tình dĩ vãng
hình em lên cây cối

Em không đến
gió vẫn run then cửa
Và không em... và vẫn thế là yêu!

Hobac

một chút thất tình đấy Nguyệt thảo!
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-22 09:54:28hobac>
Chiều Sơn Cước(8)


Tóc vồng em dụi vào hương lúa
Chú chim quyên lại thế chêu cười
Mẹ chách móc anh lười ngốc nghếch
Toàn ham thôi đứng ngắm mây trời

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-21 07:18:00nguyệt thảo>
Trích đoạn: hobac

Trích đoạn: nguyệt thảo

*******************************88

Hữu duyên thật !
Hôm qua guyetthao coi tướng về. Ông thày chê quá trời chê. Nhờ vậy đêm buồn  săm soi mớí phát hiện ..



Ngửa lòng tay
những dấu chỉ  mờ / nhạt
đường công danh ngắn / ngắt
đường duyên phận mỏng  /cong
 
Xoay một vòng
lưng ong thắt đáy
cây nhang nhấp nháy 
mông nẩy  ngực đầy
 
Mi dậm tóc dầy
dáng  vong  phụ
truân chuyên đời con  nữ
nam mo a di  đà .
 
Nam mô  a  di  đà
Nủa  đêm   tắt  đèn hoa chúc
đôi thạch thùng ấm  ức
bầy muỗi con  võ vẽ nhùng nhằng
đêm mở cửa tìm một ánh trăng
có chú rể   khổ liệt
có cô  dâu   thất   tiết
ngửa lòng tay  
 
Úp lòng tay
chưa trăm năm đã dài nghiệp chướng
đi tìm hợp số  ai
một sợi tóc  dài
vắt ngang làm vết nứt

chợt thấy trên ngực
em
một nốt ruồi son
 
Ẩn tướng



nguyetthao



Quả ông thầy tướng này mới vào nghề rồi, Chứ Nguyệt Thảo gập Hobac thì  cái nốt ruồi son đừng hong mà qua mắt nhé[:D][:D][:D], Lần sau Ngyệt Thảo có đi xem bói thì nhớ chưng ngay cái nốt ruồi cho ông thầy phán nhé, kẻo ông phán sai be bét không à![:D][:D][:D]

Nốt Ruồi Son


Bắt quẻ cho em nốt ruồi son
Ngẩn ngơ chẳng biết phán con đường nào
Thôi đành phán bậy tào lao
Cái nốt ruồi ấy phải vào tay tôi
Đặng thời mới phát duyên đôi
Trời cho rượu đủ uống trôi cả đời
Trăm năm mới vẹn chữ người
Đông con nhiều cháu tiếng cười mẩn mê![:D][:D][:D]

Hobac



***********************************************


NỐT RUỒI  SON

Trời cho em nồt ruồi son
vừa  năm tháng đủ  nên ơn vợ chồng
lưõi  môi  ai có chất  nồng
mà  da thịt  lại hoá  hồng ân nhau
 
Công   cha từ  nụ hôn đầu
vẽ trên ngực mẹ vết màu thuỷ chung
ứa từng giọt sữa  bao dung
nuôi cây – em  -  lớn  vào thung lũng  đời
 
Trời cho em những  tiếng  cười
Trái tim vui  trổ nhánh chồi nợ duyên
để từ căn ngộ  vun lên
Máu ngoài  da  / thuộc  đỏ thêm   ..nốt  ruồi
 
 
Mẹ cho em chấm  hồng tươi
Như hoa minh nguyệt   trên  đồi  ái  ân
Chói  chang xác thể trinh ngần
kết trong tinh huyết  những   phần phước nhau



 ....

 
Người cho ta cái  . . .ngày  sau
nốt ruồi  son /  đỏ  hoá nâu   . .cũng  đành !



nguyetthao201007

 
 




📎 thao44
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 12:18:24Viet duong nhan>
Trích đoạn: hobac

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Quanh Ta

Quanh ta có vạn sắc màu
Sương Anh, Hồ Bắc... năm châu bạn hiền
Quanh ta Băng Nguyệt cười duyên
Câu thơ lời ngọc liên miên bốn mùa

Chào anh Hồ Bắc, bonjour!
Bắt tay vui vẻ cười đùa với nhau
Quanh ta có vạn sắc màu
Niềm vui, hạnh phúc, nỗi đau của đời

Bạn hiền đã tới đây chơi
Mời nhau một chén thơ vui ấm nồng
Biển trời rộng, đất mênh mông
Thơ hoa gió thổi cho lòng mộng mơ

Nguyên Đỗ



Thân Cảm tạ huynh Nguyên Đỗ ghé thăm nhà Hobac, mời huynh thường tới lui cho căn lều nhỏ rộn tiếng cười. Chúc huynh luôn khoẻ mạnh cho trang thơ được phát triển.

Hữu Duyên

Biết Nhau đâu phải tình cờ
Hữu duyên hội ngộ nghĩa thơ một nhà
Mở lòng oanh yến nào ta
Vui cho cạn hết chén đà mới thôi
Dẫu cho xa cách bồi hồi
Phong ba cũng mặc nổi trôi xá gì
...........
Tình tình hỏi tiếng chi chi

Hobac

 
 
Chung Quanh Ta
 
Chung quanh ta rượu, trà, thơ
Cùng nhiều bạn hữu giấc mơ chung lòng
Này đây con suối nước trong
Kia đồi sim tím, nọ dòng sông quê

Đêm vui với ánh trăng thề
Ngày hoà nắng mới con đê đình làng
Anh-Em-Tôi-Chị ... xênh xang
"Phun châu nhả ngọc" lời vàng xa bay

"Rồng bay phượng múa" ngất ngây
Cùng nhau hội ngộ xum vầy thi ca
Ngày xưa chỉ ông đồ già
Một mình nghiên mực chờ bà, ông qua

Khó tìm tri kỷ xưa xa
Nay nhờ trang web tình xa nối gần
Lời hay ý đẹp kết thân
Hồn thơ ta thả câu vần vút cao

Thơ vui đối, hoạ, hỏi, chào
"Đồng thanh tương ứng" tri giao bạn hiền
Trai anh hùng, gái thuyền quyên
Mái chèo thơ đẩy duyên tiền quen nhau

Biết bao tình đẹp thắm màu
Hoa thơ rộ nở...theo nhau tháng ngày
Hương bay ngào ngạt trời mây
Câu liền vần kết....tình này không phai
 
 
Sương Anh
  R
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-02 08:15:09hobac>
Cây Bàng Thay Lá

Những sắc vàng rơi lã chã hiên tôi
Mẹ bồi hồi quét đi từng chiếc lá
Nhắc chuyện xưa còn có gì xa lạ
Đâu đó thời gian đâu đó nhọc nhằn

"Con đường vắng bao mùa dãi nắng trưa
Cây bàng nhặt lá con cùng năm tháng
Cơm luốt vội chiều tàn qua ánh bếp
Mẹ hỏi con rằng lá đã hết chưa?"

Dòng mãi chạy đời phơi mầu nghiệt ngã
Thêm dư thừa lại buồn bã lo âu
Mẹ ngậm ngùi vun vào từng chiếc lá
Đốt sắc vàng soi lả tả hiên tôi

Hobac

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-06 06:00:15hobac>
Góc Núi

Nơi, những nhánh Phong Lan rực đỏ
Lời tự tình gửi gió gửi mây

Nơi, những cặp Sáo Đá tỏ bầy
Khúc Thiên Thai vũ cuồng si say

Nơi, những gã tiều phu vẫn ngủ
Phơi giấc trần mệt lã mộng bay

Nơi, để em biết anh kiếm tìm
Là hoang dại... trái tim anh đây

Hobac















 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Sự Đóa Quỳnh Hương
"Chàng hỡi phong lưu mấy đoạn trường
Có thấu chăng em tình đơn phương
Yêu đương em gửi vào đêm lạnh
Chút hết cho chàng chẳng tiếc thương"


Chỉ còn đêm nay một đêm thôi
Chàng hỡi vuốt tay em yêu kiều
Trăng gửi, sương ngàn buông cành lạnh
Em đời tủi lắm những cô liêu

Chỉ còn đêm nay một đêm thôi
Chàng hỡi ôm ghì tình em đấy
Gió đẩy, hương tan phai đêm lắng
Ta có bao giờ gập nữa đây

Chỉ còn đêm nay một đêm thôi
Hãy nói cùng em một đôi lời
Mây khuất biệt ly dường đang tới
Vội vàng chàng hỡi, hỡi chàng ơi!

Hobac






Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-18 05:45:57hobac>
Cao Nguyên


Anh muốn qua Buôn Ma
Muốn trở lại Plâycu
Cao Nguyên, ôi! nỗi nhớ đong đầy
Hương đất
Hương rừng
Hương ché rượu...say

Mắt nâu em, cô gái Jarai
Ám ảnh anh như hình hài phố núi
Chút đơn sơ bình dị quá dỗi
Lên xuống gập ghềnh tiếp nối quanh quanh

Hội đêm
Anh đi tìm đôi mắt ấy
Chỉ có đắm chìm hoang mộng
Nhìn nhau qua ánh lửa bập bùng
Chẳng còn nghe tiếng Cồng Chiêng thúc rục
Dường trong anh phút rạo rực tự sinh
Nắm tay em nhịp bước hoà mình
Đời có lẽ còn gì vui hơn thế

Biển Hồ chiều ly biệt
Cười lên em thấy không
Gió cũng tiễn anh
Gió đang hát
Hây...Hây!

Cao Nguyên...Cao Nguyên
Ôi! nỗi nhớ đong đầy...


Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Lính Biên Thuỳ(1)

Nào anh bạn, người lính
Hãy vào đây vui đã
Mong gì nỗi nhớ nhà
Nghĩa vụ có hai năm

Nào anh bạn, người lính
Cạn thêm chén nữa đi
Chuyện quê xin cứ kể
Mở lòng chứ ngại chi

Nào anh bạn, người lính
Hãy Lẩy Cỏ tiếp thôi
Mưa còn rơi lặng hạt
Sơn khê vắng bóng người

Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
 
Gởi vội cho ai...

..."Tháng 3 quê em rập dìu trong cồng chiêng
Anh ngây ngất thoáng thấy mình bối rối
Những ánh lửa bập bùng những tiếng nai mời gọi
Đêm ngã nghiêng say đắm một tâm hồn...."

                                         2006!
 


📎 64
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-05 06:03:05hobac>
Trích đoạn: BichPhuong


Gởi vội cho ai...

..."Tháng 3 quê em rập dìu trong cồng chiêng
Anh ngây ngất thoáng thấy mình bối rối
Những ánh lửa bập bùng những tiếng nai mời gọi
Đêm ngã nghiêng say đắm một tâm hồn...."

                                         2006!
 





Cảm ơn BP nghe, cuối tuần được uống ly cafe ngon quá thôi.

Mưa Nguồn

Mù khơi trời đổ mưa giăng
Lê thê dệt mối buồn chăng tơ vàng
Đội mưa vén lối qua đàng
Quán không người vắng cô hàng đi đâu
Mưa kìa bao nỗi cơ cầu
Mưa chi thêm nữa cho sầu lắng khơi
Rơi rơi hoa rụng tả tơi
Mế tôi mắt khói chưa vơi nhọc nhằn
Bao giờ hết nỗi khó khăn
Mế ơi! trong tiếng xa gần trẻ thơ

Rừng quanh mây xám phủ mờ
Đè tôi đau nhói giấc mơ não nùng

Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0

Em làm thơ... nhắn Anh
Anh đừng tới chiều nay anh nhé!
Chỉ vậy thôi,chỉ là môi chạm khẽ...
Em sợ tan...mất hương vỵ ngày qua !

Anh biết không? Mắt em lệ đã nhoà...
 


📎 286
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-05 18:59:16hobac>
Trích đoạn: BichPhuong


Em làm thơ... nhắn Anh
Anh đừng tới chiều nay anh nhé!
Chỉ vậy thôi,chỉ là môi chạm khẽ...
Em sợ tan...mất hương vỵ ngày qua !

Anh biết không? Mắt em lệ đã nhoà...
 





Trời ơi! đúng là giai nhân khóc, BP lại làm cho Hobac tủi phận rồi đây này.

Ước gì có thể là quân tử
Cho lệ em hoá biển hồn tôi.

Nước Mắt Giai Nhân

Vàng son lộng lẫy Lầu đăng ánh
Thương khách tìm hoa dạo bước chơi
Giai nhân đổi bạc trao khoé mắt
Gác vắng đêm hờ lệ buốt rơi

Hobac
 
----------------------

Đừng khóc em ơi

Đừng khóc em ơi lệ tràn môi mặn
Khung trời kia thành biển lặng u sầu
Có lẽ nào mưa đã vội sang mau
Dội xuống anh ướt một đời tím tái!

Đừng khóc em ơi lệ phai hơi thở
Bên hàng my con gió cũng chơ vơ
Lạc lõng thế cả vườn xanh cây trái
Cả thêm anh hoá đá tự bao giờ.

Hobac





Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-06 02:50:26hobac>
Hồ Bắc

Lững lờ chèo buông khuây mặt nước
Đây Hồ mặc khách Bắc qua chơi
Đâu đó như vang vang tiếng cười
Phải sơn nữ tình trong khóm trúc

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»