Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Quanh Ta Có Gì Nhỉ

387 trả lời, 31.085 lượt xem — Trang 4 / 13
 
 
 
HoBac mến:
 
Dạ, đôi dòng Thu mến thăm HoBac khỏe và bình an, và cũng sẵn dịp Năm Mới vừa sang, Thu cũng xin phép gởi lời mến chúc HoBac cùng gia đình một Năm Mới an khang, vạn sự luôn được tốt đẹp như ý, và Thu xin rất cám ơn anh cho tấm ecard thật đẹp cùng với những lời chúc lành vừa qua, Thu xin mến chúc HoBac một ngày mới thật dễ thương :)
 
Thân ái
 
NuocMatMuaThu
__________________________
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
Muốn gì được nấy nhe...Hobac
 
Chúc vui ,
thanks anh - chị ghé thăm trang nhà nhỏ của KN

http://www.dongsuoimo.com
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-02 06:08:17nguyệt thảo>
NHẮM MẮT  VÀO / ĐỪNG MỞ MẮT RA
CÓ CÁI GÌ NHỈ  Ở QUANH TA
QUANH TA CHẲNG CÓ GÌ HẾT  CẢ
CHỈ THẤY EM
RỒI LẠI THẤY  HOA


nguyethao  chuc  Hobac  ca ca &  toàn  gia  bảo  quyếnnăm mới 2008 

vạn sự như ý



📎 HOA12
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-28 16:57:15hobac>
Nói Với Tháng Chạp Bằng Ngôn Ngữ Loài Kiến Lửa


Đừng cắn anh
bỏng rát thịt da
tháng Chạp vu vơ tháng Chạp lững thững đợi xuân về

chiếc tổ kiến lửa trên bụi cây bên đồng ủ ê
những chú kiến lửa cũng ủ ê chờ mầm xanh mới

cánh đồng ngập mùa màng phơi phới lạnh
anh ngủ quên lên gặt hái gốc rạ tròn
ngày thiếu nước đất nứt tung nguồn mạch
anh bới tìm lắng nghe từng hơi thở dã hương

chiếc tổ kiến lửa trên cành cây cuối góc vườn mầu xám
những chú kiến lửa chẳng buồn ra khỏi tổ

hoang hoải khói gieo đống tro tàn dần tắt
và gió hắt mở cánh cổng chiều vàng vội vã
anh xé chiếc lá khô cuối cùng chia nhiều mảnh
che hờ những ngôi nhà côn trùng vườn anh

chiếc tổ kiến lửa trên giao điểm lộ hành bụi bặm
anh không nhận ra em!

tháng Chạp em mải mê về hội
trên phố vui sắm sửa ồn ào
lao xao chuyện tà áo mới
dư âm đời sống tung tăng

tháng Chạp không còn xưa cũ
dịu dàng chậm bước chân qua
khăn len quàng bây giờ cũng lạ
thiếu người gọi những thướt tha...

tháng Chạp nói bằng lời kiến lửa
đừng cắn anh
bỏng rát thịt da
trong ngày cóng
trong ngày cóng
tháng Chạp vu vơ tháng Chạp lững thững đợi xuân về

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-05 19:33:23hobac>
Gió Đã Hôn Lên Từng Đêm Lạnh

khi bước chân về xa gối mỏi
cơn say ngồi với giấc liêu đơn
gió đã hôn lên từng đêm lạnh
băng  phím đời ngả ngớn... thua hơn

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm trước nghe tin huynh bệnh, đến nay mới sang thăm được, không biết có trễ quá không ?
Chỉ tiện miệng nói ra, huynh không cần hoạ nha.

THĂM BỆNH
 
Nghe tin bạn bệnh vội sang thăm
Sẵn tiện ghé chùa rút bó xăm
Cầu đất cầu trời đi đứng được
Khấn tiên khấn phật hết ăn nằm
Thơ ngâm thoải mái đừ ôm gối
Rượu uống vô tư mỏi chống cằm
Tình nghĩa bạn bè đâu dễ kiếm
Một ngày nhớ mãi đến trăm năm
 
Hàn Phong

Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn huynh Hàn Phong đã hỏi thăm đệ, đệ cũng đã khoẻ nhiều rồi huynh ạ! và tại đầu óc còn ong ong nên chưa có lại cảm hứng với thơ thôi huynh ơi!


Chơi Cùng Với Con Của Mặt Trời
 
 
Nhảy xuống từ những đám mây
bầy trẻ thân vàng ngộ nghĩnh con của mặt trời
vây quanh tôi trình diễn trò chơi trong một ngày ngốc nghếch 
 
vũ điệu chói chang
cầu vồng căng đầy mật nhựa nguồn trong suốt
nhộn nhịp tưng bừng khắp khu vườn tôi
 
những bông hoa lên cơn say hơi mật ngây ngất
lá cành mơ màng theo tiếng du dương của hương nhựa
đất cào cấu phanh phui và bung nở thèm sưởi ấm
côn trùng cũng lổm cổm chạy vòng qua vòng lại chờ ve vãn nhau
 
tiếng cười mê dại bầy trẻ thân vàng thích thú thôi miên bầu không khí
 
tôi mê dại thôi miên những câu từ lẩm bẩm vô thức
"Thượng Đế, Ánh Sáng" 
"Thượng Đế, Ánh Sáng"
bầy trẻ thân vàng bẹo má tôi
bầy trẻ thân vàng kéo tóc tôi
"Thượng Đế, Ánh Sáng"
 
chiều trở về ngôi nhà trên đám mây của mình
gia đình mặt trời đi ngủ
cái lạnh váng vất gào gào
không thể chịu đựng được
không thể đủ chia đều cho tất cả
những giọt hơi ấm cuối cùng vội vàng được ngã giá
và đỏ lòm đêm trường kỷ đầy diễu cợt!... loài người!
 
Hobac 1/01/08
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏi Thăm
 
Cuối năm anh ốm đã khoẻ chưa
Chống nạng làm thơ vẫn chửa chừa
Thi sĩ bốn mùa đau, bệnh, khoẻ
Nàng thơ vời đến nắng đùa mưa
 
Đầu năm khoẻ nhé thả muôn thơ
Huynh đệ bốn phương lắm kẻ chờ
Trăng gió tuyết sương đang chờ đón
Đường đời mong đợi kẻ gieo mơ
 
Mê dại miên man cũng cất lời
Nhạc lòng thánh thót hạt mưa rơi
Sau mưa, tất đến ngày tươi đẹp
Hết bệnh mời huynh uống rượu chơi
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Huynh Nguyên Đỗ đã ghé thăm đệ, đệ khoẻ rồi huynh ạ! sẽ lại tiếp tục vui chơi quậy phá đấy huynh... [:D][:D][:D]


Ta Tìm Về Nơi Đáy Mắt Em
 

Ta tìm về nơi đáy mắt em
trong vàng ánh đèn đêm chấm nhoè khoé mắt

cầu xin em đừng tiếp ta bằng sự thật
của tháng ngày em đã chật chội bóng gã đàn ông


em đừng cười đừng khóc đừng biểu nộ chi một niềm cảm xúc

cứ lạnh lùng để ta quỳ gối trước em!


em đừng giận hờn đừng ghét đừng dửng dưng xa lạ

cứ lạnh lùng để ta quỳ gối trước em!



dưới ánh nến dưới chiếu chăn hờ khép lép

thập tự đời ta em mặc sức đóng đinh vào
nỗi đau dâng chồng chất tan biến những hư hao
đêm nghẹt thở vỡ muôn vàn khoảng trống

cho ta lại được thấy mình còn sống động
ta nổi chìm nơi đáy mắt em



cầu xin em đừng tiếp ta bằng sự thật
của tháng ngày em đã chật chội bóng gã đàn ông

Hobac




Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-08 17:48:49hobac>
Lãng Đãng Cửa Chùa


Lên chùa kiếm bóng Thị Mầu
Lẳng lơ với Phật, vuốt râu sư già
Boong boong kinh nện Tà Bà
Ai phơi đỏ yếm... khe ngà... nắng soi

Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-12 05:12:06Huyền Băng>
Ngày Bán Nguyệt


cuộc đời thiếu một nửa
giấc mơ thừa một nửa
một nửa là ánh sáng
một nửa là bóng đêm
và một nửa tầm hồn thì không tên
và một nửa trái tim mang nỗi nhớ

chia đều một nửa cho em
chia đều một nửa cho ta
hai đầu của một nửa vòng trái đất
để tìm kiếm mà khát vọng... trong ngày có một nửa vầng trăng

Hobac

r
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hobac

Ngày Bán Nguyệt


cuộc đời thiếu một nửa
giấc mơ thừa một nửa
một nửa là ánh sáng
một nửa là bóng đêm
và một nửa tầm hồn thì không tên
và một nửa trái tim mang nỗi nhớ

chia đều một nửa cho em
chia đều một nửa cho ta
hai đầu của một nửa vòng trái đất
để tìm kiếm mà khát vọng... trong ngày có một nửa vầng trăng

Hobac



**************************


Đêm  Bán  Nguyệt  !




Hái em đi

ngâm vào ly nguyệt tửu
say giấc ngàn
anh uống chén trăng tan
 
Chẻ em ra
giam cùng  cung phím tận
rung nốt sầu
nguyệt rụng
tiếng  trăng ngân
 
đốt em như
đã tro tàn  khói tuyệt
thở hơi  hàn
nguyêt lạnh
bóng trăng phai
 
 
Giết  em thôi
Trang giấy 
hồn nguyệt tự
chữ  thảo  mờ 
trăng viễn
biệt liên đài
 


nguyetthao080108
Đăng nhập để trả lời
0
Quá Cố
 
 


mai ta quá cố!
mình quá cố không?
quá cố giữa trần gian mùa lá vàng ta đắp
trong nắng vàng trong cánh đồng vàng trong chiều vàng khói
tuổi si mê vời vợi trả ánh trăng vàng


mai ta quá cố!
mình quá cố không?
quá cố mang theo những câu chuyện cổ tích
làm quà nhau đêm cao hứng phối tình
thác xói lở bờ đời thì cạn khát
trầm tịch năm xưa hóa bụi gió lấy đi rồi
quá cố để lại được yêu như chưa bao giờ biết
được hôn da diết thủa ban đầu
 

mai ta quá cố!
mình quá cố không?
quá cố bỏ mặc... thời gian ngồi khóc
từ bắt đầu bằng mới những cuộc ngẫu duyên
trên đài thực tại hiển hiện so le từng bậc cung ngộ hội
lãng du cười không tên tuổi... rêu rao

...
mai ta quá cố nhỉ!
mình quá cố không?


Hobac 10/01/08
[/align] [/align]
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-11 19:41:33hobac>
Những Đứa Trẻ Chơi Ô Quan
 
 
Những đứa trẻ chơi Ô Quan
không còn về bên hiên nhà năm cũ
thềm gạch khắc thời gian lên rêu
ta khắc thời gian từ cội mắt già vết chân chim của mẹ
 
những viên sỏi tròn trốn tìm biến đi đâu mất
không còn tiếng cười sau đuổi bắt mỗi Ô Quan
cuộc đời đem cắt ra nhiều mảnh
rải đều toan tính cuộc hơn thua

được và mất chưa một lần thoát vòng mê mị
 
những chiếc Ô Quan có khi hiện về  
mồn một như những chiếc quan tài nhắc điềm báo ứng
cũng không đủ tạo một dấu vết phân vân
sấp ngửa bàn tay đặc mầu sạch sẽ
 
những đứa trẻ bây giờ không chơi Ô Quan
 
những đứa trẻ chơi Ô Quan
không còn về bên hiên nhà năm cũ!
 
Hobac 6/01/08
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Em đến từ câu hát Chèo!
 


Em đến từ câu hát chèo ngày xưa
Của mẹ của cha đã bao lần gõ nhịp
Giấc mơ năm xưa em còn đi tiếp...
Đi tìm cái của riêng em
Chỉ của em thôi, anh đừng hỏi nữa
Bồng bềnh mớ bảy mớ ba
Em đi tìm cái thật của đời
Cai đắng cái cay chốn đời trao lại
Sao chỉ mình em gánh những nỗi ưu tư
Mà bây giờ vẫn thiếu
Thiếu cái gì trong em kỳ diệu
Nâng hồn em với cả thế gian này
Đừng bảo em quật khởi
Em chỉ đòi lại cái của mình
Cái của chính em thôi...
Còn tất cả trên đời em để lại
Cho Mõ cho Làng cho ông Xã hơn em !
                                    12/2007!


📎 142
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: BichPhuong

Em đến từ câu hát Chèo!



Em đến từ câu hát chèo ngày xưa
Của mẹ của cha đã bao lần gõ nhịp
Giấc mơ năm xưa em còn đi tiếp...
Đi tìm cái của riêng em
Chỉ của em thôi, anh đừng hỏi nữa
Bồng bềnh mớ bảy mớ ba
Em đi tìm cái thật của đời
Cai đắng cái cay chốn đời trao lại
Sao chỉ mình em gánh những nỗi ưu tư
Mà bây giờ vẫn thiếu
Thiếu cái gì trong em kỳ diệu
Nâng hồn em với cả thế gian này
Đừng bảo em quật khởi
Em chỉ đòi lại cái của mình
Cái của chính em thôi...
Còn tất cả trên đời em để lại
Cho Mõ cho Làng cho ông Xã hơn em !
                                    12/2007!





Bích Phương Thân!

Bích Phương qua nhà chơi mà Hồ Bắc hổng có tiếp kịp mong Bích Phương thông cảm nhe!

Tết cổ truyền sắp tới rồi, chúc Bích Phương sắm tết thật xôm nhé!

Xúi Nhau
 
Xúi giục nhau ngã vào nhau nở nhụy
ta say từ ngọn nguồn hơi giọt
em ngất ngây từ bãi bến mênh mông 
 
ngọn gió mềm hơn cái ve vuốt ngọt ngào 
và hương lạ còn thanh hơn ngàn lời đường mật
em đợi khát khao bàn tay trần thô ran bờ nương ruộng
anh vẫn lênh đênh viễn tưởng ánh mắt bến chân thôn  
 
xúi giục nhau ngã vào nhau nở nhụy
đêm đến ngày chúng mình những thở hắt riêng tư
 
Hobac 13/01/08


Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0

Đi dạo khắp vùng online
Vô tình thấy anh trong nớ
Lúc đầu cũng còn bỡ ngỡ
Bước ra từ câu hát Chèo!
 
Chới với cầm quạt vẫy theo
Anh đã đi vào miền ảo
Nắng vàng còn in vai áo
Như là nắng gởi mang theo !
 


📎 447
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-15 21:58:32hobac>
Mùa Đông Sơn Cước
 
 
Có những gì đang còn lẩn khuất
trên ủ dột hai bờ vai mùa đông gánh nặng

bầu trời xám những triền đồi xám xám

cũng xám cả tư duy nghiền ngẫm một ly trà
 
ngày co mình co mình đêm lạnh lạnh
lạnh luồn qua khe qua chân cây qua hốc hác bụi mờ

đường nằm vàng tro
ngôi nhà chao váng vất
bóng mẹ ngồi nghiêng run dối giấc mơ già
 
lạc bước chân về
đôi mắt thơ ngây của bầy trẻ... đi đâu mất
lưng chiều rơi ngăn ngắt nghé ọ! nghé ọ! say vùi...

sơn cước
mùa đông khắc cười vẩn vơ nỗi lòng theo quá cố
viễn tưởng năm nao du thực bỗng hóa lữ khách hiện hình hài

sơn cước
mùa đông những tái tê vào vân vi nỗi nhớ
mùi đồng khô mùi nương rẫy cháy thoảng tìm

từ đâu đó thức mê man 
thịt da hương tóc mỡ...
ai... gọi ai!
mùa đông gửi lẩn khuất... những gì?
 
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Rổng
 
 
Đỏ hoe mắt rổng khát vàng
Bầy hung xảo chá mưu toan lọc lừa
Con đen dao súng kề cưa
Thế này là thế rằng thưa... đêm trường
 
Hobac 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
Mặt đất khát khao!
 

Có khát khao nào hơn khao khát này không
Mặt đất lặng im không thể nào nói được
Chỉ nhìn lên trời cao bao ngàn thước
Mà vẫn rọi vào sâu thẳm đất mênh mông
 
Có khát khao nào hơn khao khát này không
Nứt nẻ cả một vùng đất rộng
Mảnh trời kia sao vẫn còn lồng lộng
Không hạt mưa nào muốn gió gởi về đây!
 
Và chỉ có đêm nay chông chênh mặt đất
Đảo chao nắng úa vòng quay
Sâu thăm thẳm đêm dài không tiếng sấm
Sao vô hồn sao đắng đót khát khao ơi !
 
Thế là đủ, đủ rồi đêm khao khát
Hanh khô đâu phải ấm cho đời
Trăng của trời treo trên đỉnh chơi vơi
Không biết nhỏ một giọt mưa vào trái đất!
 
Đêm lặng thinh gìm mình trong khoảng vắng
Gói khát khao để khao khát nhiều hơn !
Mặt đất đêm nay cũng có chút giân hờn
Để nóng lại tình yêu : Trời và Đất !
                                  17/01/2008!
xuantraArq- La vida sigue igual !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-19 12:52:26hobac>
Con Đường Tình Tự
 
 
Khua chiếc áo màn đêm khỏi căn phòng chật chội
những mẩu thuốc vẹt đầu hòa âm cùng  âm u khói 
tìm triết lý cho mình 
gã dại khờ vẽ lên một con đường tình tự
con đường như dòng Mê Kông chằng chịt nhánh mơ hồ
 
muốn bắt đầu bước đi từ nguồn cội
nguồn cội hở hang ám ảnh từng miếng vá tật nguyền
 
muốn bắt đầu bước đi từ lưng chừng giữa con sông
bỗng mênh mông bồng bềnh lật nhào theo nhịp khoan gió vỗ
 
trốn vào một nhánh nhỏ
sự bình yên vẫn thế... cố hữu chứa đầy niềm cô đơn thế kỷ

lang thang qua những cánh rừng than khóc
không còn mầu cổ tích già nua hạt cổ tích ngồi chờ người gieo lại

lang thang qua những chỏm làng đơn độc
bầy thiếu nữ bỏ quên chiều vàng giũ lụa
bên sông con đò giăng lưới... mắc cạn nỗi buồn vô vọng

lang thang về phố
ồn ào những ánh đèn soi đêm
người nghệ sĩ ngủ vùi bên ly rượu
đi và đi vội vàng nhanh như định mệnh đã được lập trình vào ý thức
 
trốn vào một nhánh nhỏ
em không nhận ra... em mải tìm nơi dòng sông lớn
điểm hợp lưu những xoáy vực cuộn lên đau đớn
đỏ ngầu cuối con đường... 
gã tình tự cô đơn tràn ra biển... cô đơn không bờ!
 
Hobac
 
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-21 11:10:39hobac>
Kiêu Với Em


Em!
người đàn bà chín ngon như trái mận
ta chờ đêm... linh hồn khô khát dần mòn
ta đợi mùa... dòng trái tim máu úa thiếu những sắc hồng

có lẽ... có lẽ...
không!!! không!!! mà có thể???
có thể ta... ta chính là người tình phụ bạc...
đọa đầy luân hồi trên cây thánh giá
ngủ quên cùng lời sám hối nguyện cầu

tội lỗi chất tội lỗi gục vào tội lỗi

Em!
... chưa rụng xuống bàn tay!
người đàn bà chín ngon như trái mận
em bốc cháy trong ngày mặt trời rực đỏ

... có lẽ... thiếu ta!

Hobac
  
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-21 15:36:29hobac>
Chấm Phá Khúc Tình Xuân Quê
 
 
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Đợi chờ ai! xuân vén điểm nét hường
Ô kìa! sóng trên my ngời tha thiết
Gió vờn bay tóc xõa thoảng đưa hương
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Con chim quyên bên chái họa đôi lời
Xanh mơm mởn tiếng cười xanh non lộc
Có nhành hoa vương nhẹ áo trinh nguyên
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Không gian thanh... trong trẻo nhịp lanh canh
Bao la thắm hòa hội như men ngọc
Hạt mưa xuân phơi phới ngả lên cành
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Bên dậu thưa lấp ló chú bé nhìn
Có dải đê nồng nàn về hơi thở
Có cánh đồng đang được thổi niềm tin
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Khúc ca lay mái rạ chới với tìm
Mẹ say trầu ngước nhìn em trẻ lại 
Phải là em hay cô Tấm quê mình!
 
Em đứng hát bên cành xuân ý nhị
Xuân duyên tình... tôi động cõi yêu đương!
 
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Hồbac hảo ca ca ơi  ! Tết nhất đến  rồi / thấy người  ta đám co  đám  cưới  mả nôn nao  não  rưột do vậy nên chẳng  còn  tâm tri đâu mả thơ thẩn nữa.
Nói vậy chứ thơ thẩn là hơi thở lân hỏi lẩn thân hỏi  thẩn  mà.
Lại trả thù lại  ca ca một bài tâm trạng nữa  đây. ( đang tập thành bắt trước kiểu hiên đại hay cách tân gì gì  của  ca ca  đó  )


CHO NGÀY  LY ....


Em xuôi
anh chẳng ngược
vắt ngang nhau
thành cây thập tự
đời
 
Đóng đinh
cuộc  tình
Nghiêng hay thẳng
lỡ giang tay
phải chạm đáy khôn cùng
 
Ôi   địa ngục
linh hồn em chẳng  đủ  
còn chỗ nào  
chừa cho gã satan
bởi chót  thương
trái tim loài quỷ  dữ
Chúa chết  rồi
xác sống lại đi hoang
 
Vắt ngang nhau 
Ta làm cây thập tự
vết thương tròn
xuôi ngược  nữa  mà chi
ba muơi năm
còn   nụ hôn tình  sử
Chúa thật thà
dạy Ta chết ngu  si







nguyetthao

 


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-24 00:07:20hobac>
Con Nông Nổi Nhiều
(Thơ Cho Mẹ)
 
 
"Không hò hẹn gì ư con!"
hôm qua mẹ nhắc thầm ta thế
đã lâu rồi ngôi nhà ta vắng bạn
quá bước sang chơi em cùng mẹ tươi cười
 
"Không hò hẹn gì ư con!"
trong tiếng mẹ nặng từng lời khắc khoải
ta bỗng bồn chồn thương ánh mắt mẹ xa xôi
 
"Không hò hẹn gì ư con!"
không có niềm vui như năm cũ
"cô bạn này trông cũng được đấy con ơi!"
 
"Không hò hẹn gì ư con!"
mẹ ơi! xót lòng con tan vỡ
tiếng gượng cười đâu lấp nổi những ưu tư
niềm vui giản dị
miềm vui có cô dâu hiền bên mẹ
con nông nổi nhiều chữ hiếu đạo chưa vuông
 
"Không hò hẹn gì ư con!"
lạy mẹ! hãy thứ tha một lần con bầy tỏ 
con nông nổi nhiều chữ hiếu đạo... thẹn chưa vuông!
 
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-01 17:31:11hobac>
Tâm Tình Cùng Xuân
(tặng Meo Em) 
  
 
Với em, xuân này
mang nỗi nhớ!
Ta tâm tình gửi mộng đến phương xa
Đôi mắt dõi về chân trời xanh thảm biếc
Hình như em đang tới... áo may hồng
 
Đóa hoa xinh nơi vườn nhà ta có hạt sương long lanh đậu
Mang tên em hoa thôi thúc bướm ong về
 
Chưa hết rét em ơi! mưa xuân tơ nao nao cánh lộc
Ta nao nao tay với phía em sang...
 
Xuân bíu ríu rối tâm tình bậu mùng tơi trước ngõ
Trên giàn thiên lý gió mới đã thay ngôi
Muốn uống một ly say cùng hương thi vị
Mà không em đành gửi chén mặc xuân thì
 
Xuân đủ đầy đôi câu nhà ta đi ham vui từ nắng sớm
Gọi mãi không về ta lạc giấc giữa chiều xuân
Có ai đó lay ta hạt sương đã ướt đầm trên tóc
Chiều hồ như chợt lạnh xuống vai gầy

Xuân nhủ mình...
Thôi nhé cứ để xuân bay bay trên mắt
Xuân cô liêu... xuân này mang nỗi nhớ, với em!
 
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi Ba Hoa Chính Tôi


Tôi ba hoa chính tôi
giữa chiếc cầu hình lưng con đồi mồi chậm chạp
vực sâu quá khứ dươí chân là mù biển dậy sóng
tương lai có bóng mặt trời khuất trên những đám mây giông

không cờ không hoa không kèn loa không đàn ca không sáo nhị....
tôi ba hoa chính tôi... biểu tình bằng manh áo rách
gió thì lạnh
che đầu bằng những cơn mưa

đói khát vạt linh hồn bắt mắt hoa lên ảo ảnh
thân thể bốc mùi mẫn cảm từng ánh lóe chớp xuân

nhìn xuống vực sâu tính cuộc mưu toan lao đầu tuẫn tiết
biển dậy sóng cồng kềnh hồn nhiên như tấm đệm
nhưng thiếu chỗ cho em ngồi an ủi một nén nhang
cứ lao đi cứ lao vào đi... chả sao không cần biết
manh áo rách nghe đâu đâu bỗng trả thù tôi quyết liệt
hóa chiếc dù... tôi lơ lửng cuộc mưu toan

tôi ba hoa chính tôi nên không thể đi xuống chiếc cầu nữa
phố phường làng mạc biến hình thành vạn chiếc tổ diễm kiều sang quá đỗi
ruộng đồng rừng cây táp hừng hực vào tôi bão lửa
không quằn qoại... tôi tan rữa 
cố hít căng đầy mùi bốn mùa tràn qua lần cuối
tôi!
tôi thành bộ xương... biểu tình đón tương lai! 

trong ngày ba hoa của chính mình...
có chiếc cầu hình lưng con đồi mồi chậm chạp! trang điểm bằng bộ xương khô


Hobac 23/01/08

Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-31 14:11:28hobac>
Hành Khất Đêm
 
 
Người hành khất đêm
linh hồn giầu có
nhiều như sao trên trời
sáng lung linh trong đêm sa mạc
 
người hành khất đêm
hôm qua gõ cửa nhà tôi
thèm uống một ngụm nước
tôi... kẻ phố phường bạc nhược... chẳng cho không
"đừng cầu xin! hay trao đổi đi bằng thứ gì anh có?
- câu chuyện của anh, ồ! cũng hay nhưng không thể làm quà được!
- kinh nghiệm của anh, ồ! cũng tuyệt nhưng anh hãy giữ lấy!
- năm tháng của anh, ồ! rất đẹp anh nhớ cứ mang theo..."
 
cầm cây gậy của người hành khuất
tôi lạc trên chính mảnh sân nhà mình
mảnh sân... sa mạc

đêm qua... con đường những vì sao chỉ lối
tiếng kêu không linh hồn... có chiếc bóng tôi ngã gục!!!
 
Hobac
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Ngưòi Lữ Hành
 
Trong bóng đêm tôi ngồi
Đèn hắt ánh tường vôi
Ngưòi lữ hành đâu đó
Cũng về bên cuộc đời

 
Người lữ hành trong đêm
Run rẫy bóng hiên thềm
Đi tìm nơi tá túc....
Một trái tim bình yên

 
Hồn tôi đang nghèo khó
Còn gì đâu mà cho
Một tí ti không có
Đang khốn khổ vật vờ...

 
Người lữ hành như tôi
Lang thang cùng chiếc gậy
Lục tìm nơi lau sậy
Một linh hồn vỡ tan...

 
Ai...? đêm tối muộn màng
Thương cho kẻ lang thang
Suốt đời làm hành khất
Xin trái tim dịu dàng

 
Sương Anh
 
Huynh ơi....meo hông có thèm nhè đâu....trời đang cóng lạnh hổng có giọt nước đổ vào mắt để doạ huynh...[sm=9.gif] hết nghĩ gì rồi, huynh đừng có lo...
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Dòng Sông Chết Đuối


Tìm lại của trăm năm về trước
hình ảnh trong những áng thi ca và những giai thoại thơ mộng cũ
tôi không thấy đâu ra một dấu tích nào nữa 
dù chỉ để minh chứng cho riêng tôi
có một dòng sông như thế khi xưa!

nơi ấy dòng sông thực tại chết đuối trên thân thể chính mình
đen ngòm mầu bóng tối giữa thanh thiên bạch nhật
nổi bập bềnh trêu ngươi không gian là những chiếc thuyền rêu rác 
chúng lỳ lợm bất cần trước cái nhìn thời gian

ai đã từng ví dòng sông thảo hiền như bầu sữa mẹ
xin hãy nhắc lại! hãy kêu to toáng lên!
thị thành hôm nay tung hê sung sướng mùi hương vị nồng nàn
thử hẹn hò với mình... tôi đi 
đến chiếc cầu gió mát... để tỏ tình
ngồi quán bên sông mà uống nước...
mà nghe câu chuyện kể về đế chế những thằng nghèo

một dòng sông thực tại chết đuối giữa phồn hoa
xác phơi ra thành phông màn cho vạn ánh đèn bầy sân khấu... 
canh hội đêm vang lên nhịp chiếu chèo kệch cỡn
đây đó tiếng vỗ tay râm ran trong ngôi nhà to lớn...
có những con người cao cả của ngày đêm
say sưa thể hiện vai diễn của chính mình... vai diễn "chưa một lần dám dạo bước phía bờ sông"

một dòng sông hôm nay chết đuối
tôi không thấy đâu ra dấu tích xưa nào nữa
bỏ phía sau những gì nhìn thấy
tôi bắt đầu đốt những áng thi ca đốt những giai thoại thơ mộng cũ
bắt đầu bỏ thói quen xem những bản tin... nơi có cả bản tin về những dòng sông khác 
như khi nào?... rồi bản tin cũng đến ngày chết đuối?
tiếng đáp mệt mỏi lời từ gió u u vọng trả
tôi... vẫn tự hỏi mình như vậy!

Hobac
29/01/08[/align]
Mai trắng điểm gợi chút xuân thanh tịnh
Ngõ thưa người cô tịch bóng văn nhân
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»